CHUYỆN
BA ĐỨA
Truyện ngắn
Lê Yên
Hắn bổng cười thành tiếng. Người khách ngồi bàn
bên cạnh quay sang nhìn, ngại quá, hắn gật đầu chào như có ý xin lỗi. Quán cà
phê hắn ngồi đối diện bến xe. Nhìn cảnh tấp nập, ồn ào của khách về quê trong
những ngày sắp tết, làm hắn nhớ nhà , ký ức của hắn nhớ… Và cứ thế trôi về thời
hắn còn thanh niên. Chuyện ba đứa hắn… Hắn bật cười.
Quê nhà hắn nắng ghê lắm, vậy mà con gái quê hắn
xinh đẹp đến lạ. Hắn và thằng bạn nối khố chơi thân với nhau từ hồi cònđể chỏm…
Thanh niên tụi hắn cứ như ngựa hoang muốn phi những nước đại… Thế mà tán gái
thì dở ẹc. Hai đứa hắn có một cô bạn tên Mây. Tụi hắn chơi thân với nhau, Mây
càng lớn càng xinh đẹp. Còn hai đứa con trai tụi hắn lóng ngóng từ một thanh
niên mới lớn, để có chút chững chạc của đàn ông.
Xuân, Hạ, Thu, Đông, nắng gió quê hắn như thay áo
mới cho Mây. Mái tóc óng mượt ôm lấy khuôn mặt xinh, buông xuống bờ vai thon,
trong tà áo dài thướt tha mỗi chiều đi lễ. Hình như có điều gì là lạ giữa ba đứa
hắn… Cho đến một hôm, thằng bạn nối khố tâm sự với hắn:
-Tao đã thương Mây rồi.
-Mầy nói vậy là sao?
-Thì tao thương Mây.
-Có nghĩa là mày yêu…hả?
Cái từ yêu thành thánh này hai đứa hắn vẫn còn mơ
hồ…Bạn hắn yêu, mà tim hắn đập thình thịch. Có điều gì cũng lạ lắm trong hắn. Một
chiều Chúa nhật sau khi tan lễ ba đứa hắn rủ nhau đi ăn chè, vô quán chưa được
năm phút, hắn kiếm cớ rút lui, tạo cơ hội cho bạn… Qua hôm sau gặp mặt hắn đã hỏi:
-Sao rồi? Mày
đã nói với Mây chưa?
-Tao định nói mà run quá, lần sau sẽ nói.
Rồi cái ngày sẽ nói đó cũng tới, bạn hắn kể cho hắn
nghe lần đầu nói thương một người con gái… Hắn ậm ừ cho qua chuyện, vì hắn đang
phải đấu tranh bên trong hắn và cuối cùng hắn
quyết định: “Không thương bồ của bạn.”
***
Con gái mười tám, đôi mươi là mối lo của cha, mẹ.
Mỗi lần hai đứa hắn qua nhà Mây chơi, phụ huynh để ý từng chút, không hiểu sao
trong mắt người lớn hắn được điểm hơn bạn, có lẻ cộng thêm điểm hắn là con trai
một.thế là bạn hắn bị cấm cửa…Những lần hẹn hò sau đó, bạn hắn đứng xa xa, còn
hắn vô xin phép cho Mây được đi chơi. Hắn cười nói với bạn:
-
Nhớ về sớm, để tui còn đưa Mây về trả nghe bạn.
Hắn cho
hai tay vào túi quần, lững thững đi, con đường đất thoắt ẩn, thoắt hiện cửa sổ
từ những ngôi nhà hai bên đường. Cái mùi ngai ngái của đất tươi hòa quyện với
mùi cây cỏ phảng phất trong gió… Hắn hít một hơi mùi đặc trưng của quê hương
căng phồng lồng ngực. Hắn nhớ lời cha dạy: “Con trai phải có công danh sự nghiệp,
mới lập gia đình” hắn nghĩ tới bạn và Mây. Sao hắn lại phải suy nghĩ…? Hình như
trong hắn có nhiều hơn một chút tình bạn với Mây.Những lúc có chuyện buồn Mây lại
tìm hắn cứ thế hắn ngồi nghe rồi nhìn Mây khóc.Hắn vẫn là chim xanh, ba đứa hắn
bên nhau như thế cho đến một ngày.Hai thằng hắn trúng nghĩa vụ quân sự.Mai lên
đường, tối đó hai đứa hắn qua nhà Mây. Bạn hắn lại đứng ngoài ngã tư. Hắn vào
nhà, nhìn thấy ba mẹ của Mây đang ngồi hóng mát trước hiên nhà. Hắn lên tiếng:
-Dạ con
chào hai bác.
-Ừ, con mới qua.(Ba Mây lên tiếng.)
-Ngồi chơi con.(Mẹ Mây nói với hắn rồi ngoái vào
trong gọi.)
-Mây ơi! Có bạn con qua chơi nè.
Hắn đứng im một phút rồi lên tiếng:
-Hai bác cho phép con đưa Mây đi ăn chè.
-Ừ, đi rồi về sớm.(Ba Mây đồng ý.)
Hắn dạ nháy mắt với Mây nãy giờ đứng ngoài ngạch cửa.Mây
bảo hắn chờ một chút, thay đồ bước ra.Bộ đồ kiểu màu tím, xẻ tà hai bên, hình
như có chút son môi. Bồ của bạn mà sao hắn ngắm kỹ… Hắn nghĩ tiếp “ có phải trời
sanh con gái đẹpđể làm mềm lòng những thằng con trai như hắn”Mây lên tiếng chào
ba, mẹ.
-Ba, mẹ con đi.
Từ xa đã thấy thằng bạn nối khố đi qua, đi lại sốt
ruột. Hắn nhắc chừng:
-Nhớ nhé hai bạn, đừng về trể quá.
Hắn biết đêm nay hai bạn ấy chia tay. Hắn đứng đó,
nhìn hai người bạnnắm tay nhau, rẻ ngang một con đường… Hắn thích đi bộ trên những
con đường quê. Con đường không có tên mà hắn thuộc như lòng bàn tay. Ra tới đường
nhựa, đó là con đường liên tỉnh ngang qua quê nhà hắn.ghé vào quán cà phê bên
đường.Tìm một chổ ngồi, hắn gọi cà phê đá, tự nhiên hắn buồn, suy nghĩ mông
lung… Thanh niên như hai thằng hắn lở thầy, lở thợ. Tương lai mù mịt… Thời cuộc
thay đổi.hai thằng hắn cũng phải thay đổi để bắt nhịp cùng cuộc sống.
Nhìn đồng hồ đã 9 giờ.Hắn trả tiền cà phê đi đến
điểm hẹn.Hắn đi thong thả, chậm rãi như tận hưởng những bước chân trên con đường
đất quen thuộc.hắn nhủ thầm: “Hẹn ngày trở lại…” hai chân hắn đứng không yên một
chổ để đuổi những con muỗi. Đã 9h30. Tim hắn bắt đầu đập nhanh, đầu hắn nghĩ
lung tung… Hắn nhìn dáo dác, chợt rõ dần bóng dáng hai bạn của hắn qua ánh sáng
từ khung cửa nhà ai đó mở vội. Hắn thở phào nhẹ nhỏm. Những kỷ niệm dài theo tuổi
học trò của ba đứa hắn tuôn theo ký ức trở về… thật hồn nhiên, thật đẹp. Mai
đây trên đường đời cho dù sóng có xô dạt về đâu, cách bao xa khoảng cách về địa
lý hay thời gian… Hắn gói cất vào bên trong quảng thời thanh xuân ngọt lịm ,
trong veo ngập nắng vàng của quê nghèo ấm áp có ba đứa hắn.
Hai bạn nhìn hắn cười không nói. Hắn lên tiếng:
-Hai bạn làm tui phát lo.
Mây cười trả
lời:
-Đúng giờ mà. Tạm biệt nhé!
Nói rồi Mây cầm tay hắn như thầm cám ơn. Hắn cảm
giác như có điện chạy qua, rút tay ra và nói lí nhí:
-Tạm biệt.
***
Thời gian
quân ngũ chưa hết, những cách thư đi về hai đứa hắn chụm đầu đọc chung thưa dần…
Cho đến một hôm nhận được lá thư, kèm theo thiệp hồng.
Mây lấy chồng!!!
Thằng bạn nối khố bỏăn hai ngày, còn hắn cười chua
chát “Phải thôi! Mấy năm bộ đội, ra quân tay trắng, làm sao lấy vợ.” Có những
chiều buồn hắn ôm đàn Ghi-ta hát “Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu đương, anh pha
mực cho vừa tà áo tím…” giọng của hắn truyền cảm, chiều như xuống thấp hơn… Có
những ngày đơn vị hắn đi khai phá đất hoang để trồng trọt. Ngọn đồi hoang sơ thỉnh
thoảng có sim dại, những cánh hoa tím được hắn cất cẩn thận để rồi theo những cánh thơ về bên Mây. Hắn chợt mơ hồ
về sự thủy chung của màu tím… Có phải nó chỉ đúng ở một bề của cuộc sống... Bạn
hắn nhớ Mây, còn hắn nhớ màu áo tím… Đêm, trên láng trại của đơn vị, gió lùa
vào từng cơn như xoáy buốt, bạn hắn nằm im mắt nhìn vào khoảng mông lung, không
biết bạn ấy nhìn thấy gì…? Riêng hắn cảm giác thật nhỏ bé dưới vùng trời bao
la. Một màu đêm bao trùm, trăng chỉ còn một nữa, những vì sao xa tít tắp. Hắn
muốn chạm vào khoảng tầng trời đó đi xuyên qua để xem ra khỏi cái lớp tận cùng…
có nỗi buồn nào vò xé mà linh hồn hắn ướt nhàu nỗi đau… hắn quay qua khiều thằng
bạn hỏi: “Ê! taohỏi mày điều này?” bạn hắn thờ ơ trả lời: “Ừ. Hỏi gì?”hắn ngập
ngừng rồi nói: “Hôm chia tay Mây, mày có hôn cô ấy không?”thằng bạn ngồi bật dậy,
quay phắt sang nhìn… Hắn lặng yên, bàn tay năm ngón với những nốt đắng như lạc
vào đêm thảng thốt… hắn thấy thương thằng bạn nối khố.
Hai đứa hắn ra quân.Làn da rám nắng nhìn ra dáng
đàn ông hơn. Tất cả như sang một trang mới. Hai đứa hắn không còn lang thang
trên những con đường. Một hôm thằng bạn nối khố qua nhà hắn báo tin sẽ đi làm
ăn xa… Hắn lặng thinh nhìn ra ngoài sân, những miếng khoai luộc mẹ hắn sắp phơi
trên những cái mẹt như nhảy múa dưới nắng găy gắt. Cuộc đời là một con tàu với
những sân ga… Sự chia tay nào cũng xốn xang làm hắn khó chịu. Hắn ghét cảm giác
này.
Hắn cũng một đôi lần thất tình.Giờ đây hắn có một “mái
nhà.”Một công việc. Thời gian của hắn không trống, nhưng bên trong hắn thỉnh
thoảng vẫn có một khoảng trống… Những lúc như thế hắn ra ban công hút một điếu
thuốc lá, khói thuốc làm hắn ho.Hắn không ghiền, nhưng dôi lúc nhớ khói thuốc,
nhớ thói quen rít một hơi dài rồi thổi ra những vòng tròn, hay thổi ra một làn
khói mỏng, tan dần rồi biến mất. Hắn nhớ nhà, nhớ quê.Nơi hắn yêu thương nhưng
không thuộc về. Hắn cũng tha phương… Cứ mỗi lần sắp tết hắn lại muốn về quê. Những
lúc như thế ký ức lại dừng ở tuổi thanh niên có ba đứa hắn…
Chợt thèm cảm
giác của ly rượu đầu tiên, vừa đủ khiến hắn lâng lâng trong sự tỉnh táo để cảm
nhận những yêu thương…!
Lê Yến
12/17, Sài
Gòn.
<leyen01203028253@gmail.com>
No comments:
Post a Comment