TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Saturday, April 20, 2019
CHIỀU MỘT MÌNH - Chùm thơ Hoàng Yên Linh
Chiều Một Mình
Hoàng Yên Linh
Chiều một mình
Ly cà phê đen
Với bao say đắm tự thuở nào
Kỷ niệm ngọt ngào
Thời hoa nắng xôn xao
Đọng lại bên anh
Những giận hờn, thương nhớ vây quanh.
Chiều một mình
Ngắm từng giọt cà phê
Từng sợi tóc rụng dần theo năm tháng
Mới hiểu tình chúng mình
Cũng đã già theo dấu đời lang thang...
Trăng vẫn thế lúc đầy lúc khuyết
Tình hai ta chưa trọn giấc mơ
Thơ anh viết tình thơ dang dở
Chẳng bao giờ xao xuyến tình em.
Chiều một mình
Lại cà phê đen
Tình anh vẫn nôn nao lời ước hẹn...
HYL
Gặp Cố Tri
Hoàng Yên
Linh
Ừ thôi cạn hết ly này
Mai kia biết có còn vầy hay không
Bạn đời bạc áo phố đông
Còn tôi rừng núi long đong phận người
Đời đi qua tuổi sáu mươi
Nhục vinh,thành bại ngậm ngùi thế nhân
"Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao..." *
Ở đây đồi núi trăng sao
Có hương kỷ niệm ngọt ngào bạn ơi
Tử sinh cũng một kiếp người
Còn đây tôi bạn,mây trời nước non
Cạn ly ta vẫn chờ mong...
HYL
* Kiều-Nguyễn Du
Phạm Ngọc Thái với chùm thơ NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN
Anh đưa em vào "thung lũng của tình yêu"
Có bướm, có chim... vờn bay ríu rít
Em hát, em cười long lanh khóe mắt
Ngỡ như mình sống mãi tuổi đôi mươi.
Quê em sóng biển vỗ xanh trời
Thời con gái trôi... bể tình cay đắng...
Nay trở về cùng anh, đẹp lắm !
Anh dắt em qua thế giới thiên thai.
Nơi hoang sơ, thanh khiết nhất trên đời
Em hồn nhiên khoe sự nõn nà tạo hóa
Anh hồi lại thưở còn trai trẻ
Bên em say đắm mộng yêu đương.
Trời đất bao la, cuộc sống vô cùng
Ta không biết thế nào là "hữu hạn" ?...
Yêu đi em !... cho phỉ nguyền năm tháng
Tới ngày nhắm mắt... vẫn thương nhau...
Và hãy quên mọi nỗi khổ đau
Hết phiền muộn... để thấy mình đã sống
Các chủ nghĩa cũng chỉ là "giả tưởng"
Chỉ tình yêu ! Tòa thánh cõi nhân sinh...
Hôm nay sắc trời thật trong xanh
Rời thành phố, ta bay về với biển
Nơi có em xinh đang chờ hò hẹn
Đón anh vào "thung lũng của thương yêu"
Có bướm bay, chim hót... Buổi tình chiều...
16.4.2019
NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA BIỂN
Em đến như hoa trôi
Rơi vào lòng anh... rồi rụng cánh
Khe khẽ hát bản tình chiều phiêu lãng
Người đàn bà hiền dịu và ngoan.
Khắp hồn anh ngào ngạt hương thơm
Ôi non nước, tình yêu sao đẹp thế !
Ta đã đi tới cuối đường chủ nghĩa
Phút cùng em thấy ấm áp cuộc đời.
Trên đầu kia chỉ có gió mây thôi
Cả tổ quốc chờ đổi thay thời thế ?
Những khoảnh khắc ngọt ngào tình ái nữ
Anh nhận ra hương vị sống con người...
Bài thơ yêu đầu cho em đó, Cưng ơi !
Anh sẽ mãi bên em nốt kiếp đời thi sĩ
Tình ta đó ru êm mà bình dị
Hỡi ! Người đàn bà của biển... xinh, thương...
12.4.2019
Thursday, April 18, 2019
ĐỨNG TRƯỚC THÁNH GIÁ - Thơ Nhật Quang
ĐỨNG TRƯỚC THÁNH GIÁ
Chúa chết trên Thập giá
Tóc rối đội mũ gai
Còn tôi ngày hôm nay
Đầu mũ nhung, tóc sấy
Tay chân Chúa ngày ấy
Đinh đóng hằn vết thương
Còn tay tôi thơm hương
Vòng vàng đeo lóng lánh
Phố phường chiều vương nắng
Dòng người vội vã nhanh
Lụa hồng, tím, vàng, xanh
Khoe sắc màu rực rỡ
Cal-vê trời lộng gió
Chúa chết treo đồi cao
Chiều thê lương thuở đó
Áo Chúa mang màu nào?
Đứng trước tấm gương soi
Tôi không nhìn ra Chúa
Đứng trước Thánh giá Chúa
Tôi nhìn thấy rõ tôi.
Nhật Quang
(Mùa
Phục sinh 2019)
TÂM TÌNH TỪNG ĐOẠN NỐI ĐUÔI NHAU - Thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Nhà thơ Hạ Thái
TÂM TÌNH TỪNG ĐOẠN NỐI ĐUÔI NHAU
Trong nỗi nhớ còn vương từng sợi tóc,
tà áo quen bỗng chốc vụt bay xa,
ta ngẩn ngơ trong bóng xế chiều tà,
giấu niềm đau vào tận cùng sâu thẳm…
Ta bây giờ ngồi đây mà xa lắm,
mảng hồn tan tựa từng tảng băng trôi.
và mai đây người sẽ xa rồi…
bao dấu tích một thời diệu vợi…
1
Trời giăng mây, tải hồn phiêu bạt
lành lạnh tà dương sương khói dày
tự ngẫm phận mình - chừ lẩn thẩn
như ngọn gió lùa cỏ lênh đênh.
Và em bây giờ thì lận đận
một lần tủi hận một bước chân
ta đi gối mỏi ngàn thăm thẳm
ôm trọn niềm đau canh cánh lòng.
Còn giữ trên người vết chém xưa,
mù sương hương phấn mãi dây dưa,
trăm năm dấu tích hằn vương bận
giặm mãi trong lòng những gió mưa.
Ghi lại đôi hàng khắc nỗi nhớ
sông núi đi vào sách vở xưa,
còn in dấu ấn loang màu mực
nét ngọc lời thơ đổ cuối mùa …
2
Một thoáng mây về buồn rũ rượi
dẫu cho năm tháng mỏi mòn trôi,
tuổi thơ ươm đắp nhiều mơ mộng
dấu ghi hoài niệm giữa dòng đời
Hồ chợt nguôi ngoai vòng tủi hận,
mà sao vang vọng lắm nỗi buồn,
gió lùa trên bãi cồn hoa trắng
gợn sóng vờn thay nước mắt tuôn.
Ấm ánh nắng hè hơi biển mặn
hòa âm nước dạt nhạc phi lao
những năm tháng cũ buồn vui đó
giữ tận về sau gió lộng tim.
Sóng triều cuốn nước dâng rồi hạ,
xác vỡ bọt bèo vãi tả tơi,
trùng khơi gió rít bùi ngùi quá,
ru giấc hồn ta gởi biển khơi.
3
Chợt thoáng mây về chiều đi ngủ,
ta mười năm rừng rú khiếp người,
đường hiểm hóc hoa rừng giăng lối,
tà áo Mường phất phới gió bay.
Con suối hẹp nước tuôn mát rượi,
mùi thơm ngon củ sắn mới lùi,
ngày tháng đa đoan đầy bóng tối,
nguôi ngoai đóm lửa cuối hầm thôi.
Đêm u uẩn vượn tru, mễn tác,
sương lạnh dày đá tảng đồi cao,
đêm qua đêm - không yên được giấc nào,
quanh quẩn đó đây dao găm mã tấu.
Ta từng sống cạnh loài thảo khấu,
chữ nghĩa mập mờ dấu ấn lai căng,
lòng tự tin thanh thản vô cùng
vui trăng gió theo từng mùa rừng thay lá.
Ta vẽ mặt giống loài man trá
thế kỷ còn hang động sơ khai,
trời âm u mưa nắng mệt nhoài,
rêu bám đá ngậm môi kỳ bí
Ghi vào đây niềm đau thế kỷ
nào tủi hờn đòn nặng xác thân,
chiều rụng rơi phiếm vàng lác đác
một chặng đời khổ nạn muôn phần.
4
Rồi mai nếu lỡ ngày xa vắng,
còn lại nơi đây ánh nắng chiều,
bãi vắng xế dần con bóng chiếu
hàng cây cô lẻ dáng đìu hiu
Thử ngồi tính lại ngày xưa đó,
gom chút tâm tư viết thơ lòng
ghép lại từng trang màu mực thắm,
ghi vào thật đậm những nguyệt danh.
Bây giờ nói chuyện đi chuyện ở,
một dải phù vân cuối đồi xa,
cánh hạc vụt bay vào cõi lạ,
bâng khuâng lành lạnh bóng trăng tà.
Rồi một mai người phiêu diêu cả,
lạc loài kẻ sót lại buồn hơn,
sợ nắng chiều vàng rơi ngoài ngõ,
trăm ngàn nỗi nhớ xót xa buồn.
Thôi gởi trước lời chào ly biệt
cạn ly trong chén tiễn quan hà
ngày xưa nói chuyện ngoài quan aỉ,
bây giờ lạnh buốt bóng chiều sa.
5
Sông Đáy chiều nay chắc lạnh lắm,
em về đáy cốc rượu nồng say,
ta từng trấn thủ ngoài biên ải,
cõi lòng thấm đậm nỗi chua cay.
chiều mưa nhớ dòng thơ Quang Dũng
đôi bờ bãi vắng bụi mù xa,
trời chùng mây thẩm sà quanh núi,
lớp lớp mưa dồn dạ xót xa.
mắt biếc còn mơ người cố quận,
ngõ sâu sơn cước lối vòng vo,
heo hắt bụi mưa lùa ngọn cỏ,
mang về rét buốt buổi tàn đông.
Nhiều khi ngồi đọc trang thư cũ
mơ lại ngày xưa tóc còn xanh,
và bây giờ khi đời xế bóng
quanh quẩn đâu đây sương khói xây thành.
Tay vòng ôm, gọi hoài dĩ vãng
tim gọi hồn nhịp rộn dư âm,
trong hồi tưởng bến bờ hoang vắng
cuộc tình phai trọn kiếp trăm năm.
6
Ta nghe lời gọi từ sâu thẳm,
ngôn ngữ ban sơ thuở vào đời,
tiếng gió ngọt ngào ru rừng cổ,
vầng đông rực dọi cánh đồng tươi
Em về ngự trị ngai hoàng hậu,
nhân thế reo lên những nụ cười,
chiều nay nắng trải trên cành lá
đã trổ thêm đời mấy nhánh tươi.
Rượu đời chén vỡ, câu thơ nát
chữ nghĩa ngôn từ lộn đảo điên,
thi phú cuồng say đời lãng tử,
ngất ngưởng ngâm nga điệu ưu phiền.
Chiều nay chợt tỉnh ghi vội vã
chuyện cổ ngàn năm, chuyện khó quên
đời say, đời tỉnh, đời rung chuyển
ta vẽ cả đây những miếu đền.
Lục kiếm văn chương từ cổ tự
mời người tri kỷ đọc cùng nghe,
chẳng khéo mai kia làn gió nhẹ
cuốn vào hư aỏ lạc cổ thi.
7
Ta trở về đây từ cõi chết
mặt soi gương nhận diện thây ma,
xương xẩu da nhăn tranh cổ lạ
mười năm dài đời vụt thoáng qua.
Ai buồn ai tủi ai thương hận
ta mãi âm thầm với cỏ cây
lòng mang mác gợn buồn sương khói,
con tim vết chém xạm còn đây.
Một đời mấy bận hằn cay đắng,
cố giữ cho lòng sáng thắm hoa
quán trọ dốc đồi nơi hoang vắng
núi dựng làn mây khói nhạt nhòa.
Ta đi, mỏi gối đường thiên lý
đơn chiếc phần ta chẳng hành trang,
bỏ lại bến xưa, đường hoang cũ,
gió lạnh chiều vàng sương nhòa tan.
Như cuộc hồi sinh từ phép lạ,
ta về không có một ngày vui,
đời tặng cho ta ngàn rắc rối
thăm thẳm, rơi rơi, lòng ngậm
ngùi.
8
Ta về thành cổ tìm kỷ tích
Sương khói bây giờ đã lặng thinh
chân thẩn thờ quanh vòng cửu đỉnh
mây đùn, sương lạnh , gió xây thành.
Tường ẩm rêu phong sầu vạn cổ
miếu đền khép kín cổng thâm sâu,
nước hồ im ắng hoa nhàu úa,
viễn khách lòng đau nhỏ giọt sầu.
Tìm nét chữ xưa trên vách đá,
nhạt mờ phai theo lớp bụi trần,
tiếng tắc kè âm vang chùng ấm
gọi hồn oan khuất giấc ngàn năm.
Chợt hồi tưởng màu hoa phượng thắm
tháng hè xưa những buổi tan trường
vì sao nhỉ chuổi ngày xa vắng,
cọng rong buồn chìm đáy dòng Hương...
Con đò nhỏ qua về bến nước,
tiếng nhặt khoan khuya khoắt giữa dòng,
bì bõm vung mái chèo trong gió
gợi xưa buồn thoi thóp con sông.
9
Ta vẽ vào đây những miếu đền
những ngôi cổ tự cả thiên niên,
sách vở sưu tra bằng kinh điển
để lại cho đời, không lại quên.
Ta ghi lại toàn chuyện cổ xưa
lạc trong kinh sử tự bao giờ,
lật tìm mỏi mắt trang vô tự
ghi vội, đành không hóa thiên thu.
Ta chép cho đời những cổ thi
từ thời tiền sử chưa phép ghi,
tình cờ sờ soạn trên phiến thạch
những lời nhân cổ đã tiên tri…
Đây dấu tích người, thời thượng cổ
đào được đáy mồ dưới cổ sơn
đem đo được cả ngàn trăm đốt
cát bụi thời gian dấu vết còn.
Ai người tụng niệm pho kinh kệ
có thấy gì chăng tận cõi xa,
trong cõi ta bà ngàn nỗi khổ
lạnh lẽo giọt buồn cánh nhạn sa
10
Trong bến hoàng hôn lòng ngổn ngang,
mốt nọ mai kia cũng lỡ làng,
những ngày tháng cũ thân thương đó,
ngoảnh mặt thì nay đã lụn tàn.
Thôi, để cho lòng được thảnh thơi,
âu lo gì được chuyện qua rồi,
buồn vui trăm mối thêm vương nặng,
bến bãi còn in dấu vết người.
Ngỏ vắng người về hoa lá rụng,
gót nhẹ muôn vàn cánh vãi vương
ta ngồi ghi lại câu thương cảm
mà nặng đôi chân trải dặm trường.
Người về đường trắng sà hoa tuyết
lành lạnh sương thâm chuyến nguyệt tà,
chén rượu còn đây ta độc ẩm
lần đi sau, lần trước, mỗi lần xa ….
Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
Freemont, Cali - 2002
Subscribe to:
Posts (Atom)








