Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, March 29, 2019

CẢM NHẬN THƠ HOÀNG CHẨM - Lê Yên


                     Nhà thơ Hoàng Chẩm


CẢM NHẬN THƠ HOÀNG CHẨM
                                    Tác giả Lê Yên

Có những lúc đầu óc trống rỗng. Con chữ chơi trò trốn tìm... Trống rỗng một khoảng mênh mông... Nó thử sức kiên nhẫn của con người. Nhắm mắt lại thì thầm “Ừ, ta nghỉ chơi đây”. Lãng đãng như một dòng sông chia cắt đôi bờ thương nhớ, trong đầu tôi thấy nước! Là sông! Không phải sông nước ngọt ngào của miền Tây Nam bộ... Con nước đục ngầu, cuồn cuộn mùa bão lũ của miền Trung. Cơn gió Lào thổi thốc, hanh khô rám da người, cổ họng nóng ran cơn khát, chợt thèm một suối nước trong... Bẻ đôi cục đất nứt nẻ trưa hè, giữa ruộng lúa bao la... Có một người đã đem suối thơ của mình tưới lên những rát bỏng, khắc nghiệt làm mềm nắng cháy, thế giới thơ của ông có đủ yêu thương, có đủ Xuân, Hạ, Thu, Đông và chắc một điều không thiếu chiếc lá vàng và những giọt mưa... Đó là nhà thơ Hoàng Chẩm.
Ông được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có nhiều dấu tích lịch sử. Quảng Trị! Cái eo miền Trung khắc nghiệt, như sự nén lại để đến thời điểm bung nở một đóa hoa tuyệt vời... Thơ với ông như hơi thở. Tôi chợt nhớ lời của một bài hát: “Quê hương anh là Quảng Trị/ Nhà của anh bên dòng sông Thạch Hãn/Thủa xưa đó anh học trường Nguyễn Hoàng/ Ngày hai buổi đi về đường Quang Trung…”
Chàng trai Hoàng Chẩm không ở bên dòng sông Thạch Hãn, con đường từ nhà anh đến trường Nguyễn Hoàng xa hơn đủ để cho những vần thơ vụng dại đầu đời ươm mầm dưới cơn mưa dầm the thắt vào tháng ngày Đông, hay những buổi tan trường nhạt nắng mà tưởng chừng Thu cũng hiu hắt lỡ làm rơi lá vàng vương trên tà áo trắng... Tất cả... Tất cả... Với thời gian đã chín mùi một Hoàng Chẩm hôm nay.

“Về thôi em nghe quê nhà rót mật
Một ngày yêu nghe hương lúa trải mùa
Tay nhặt nắng cho lòng em trẩy hội
Neo đậu lòng quê quên hết những thiệt thua…”
                          (Phóng tác bài: “Về đi em”)

Gói ghém cho đủ yêu thương trên bước phong trần để rồi “Về thôi em nghe quê nhà rót mật...”. Ông chợt nhận ra mùi mạ non giữa đồng bát ngát luôn níu bước chân. Chỉ có quê hương và người con gái với tình yêu chân chất đi cùng ông qua năm tháng mới nghe được hương lúa trải mùa để rồi “Tay nhặt nắng cho lòng em trẩy hội...” Sự xôn xao từ trong tâm, trống kèn từ bên trong và hạnh phúc hữu tại mỗi người... Với loại thơ tám chữ mượt mà không chỉ giàu cảm xúc mà còn thể hiện rõ bản ngã của mình giữa sân si cuộc đời, để rồi chọn lựa “Neo đậu lòng quê quen những thiệt thua...” Và ông đã vỗ về người phụ nữ của mình như sau:

“Về thôi em đếm bao ngày viễn xứ
Tình chưa phai khi bước dạo trùng khơi
Dẫu lầm lỗi lòng bung lên niềm nhớ
Tóc có phai mắc cạn một đầy vơi...”

Phải chăng khi luôn tiến về phía trước với những bộn bề lo toan... được, mất... Trong cuộc đời, tâm ta luôn bị giằng xé bởi lực ngược chiều khiến mất phương hướng, bị cô đơn chiếm hữu. Cô đơn và sự trống trải như những bước chân lạc trong đêm tối không tìm được lối ra... Hoàng Chẩm đã thốt lên:

“Tôi tìm tôi giữa phù vân
Chốn đời lạc bước xa gần chiêm bao
Kiếp nào tình đã hư hao
Tôi đi tìm lại thuở nào yêu em”
                              (Không đề)

Tôi chợt nhớ mấy câu thơ Hàn Mặc Tử thốt lên hỏi kiếp nhân sinh:

“Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu
Sao bông phượng nở trong màu huyết
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?”
                                 (Những giọt lệ)

Có phải các thi nhân với nỗi đau nhân đôi không? Sự tinh tế, nhạy cảm trong tâm khiến họ như sờ nắn được những cảm xúc vô hình có sức mạnh thần chết... Hoàng Chẩm của chúng ta cũng không ngoại lệ. Ông đã thốt lên "Tôi đi tìm tôi giữa phù vân..." Chỉ là một cõi phù vân/ Sao ta lạc mãi chốn mê này...
Thơ không ngừng chảy trong huyết quản của ông, trăn trở với tình yêu đôi lứa... Tình yêu là lửa, là ánh sáng con người không thể thiếu như vạn vật thiếu ánh mặt trời. Có tình yêu con người sẽ sống tốt, hoàn thiện hơn vì ai cũng muốn đem hạnh phúc cho những yêu thương của mình “Thương nhau chín bỏ làm mười”. Câu thành ngữ muốn nói lên sự độ lượng bao dung, muốn những điều tốt đẹp cho người khác không tính thiệt hơn... Đó là cách cư xử của những tâm hồn hơn người... Một sự khao khát hướng thượng. Với cách dùng từ rất lạ, ý thơ như vơi như đầy nhưng không thiếu mất một tấm lòng:

“Em như dấu tích xa xôi
Gieo lời tri kỷ bồi hồi... dạ thưa
Lấp đầy vụng dại ngày xưa
Tình như buổi chợ tan vừa nghe đau

Em như nắng đã ngã màu
Rụng đầy tóc gió úa nhàu đôi vai
Muộn màng một dấu hồng phai
Dấu thương còn lại trong ngoài mênh mông

Đôi bờ em níu dòng sông
Ngày đi thả mộng vừa nồng giấc mơ
Chút xưa bay ngược ban sơ
Trải lòng ban tặng để chờ có nhau”
                       (Chút lòng còn lại)

Tôi ngưng lại giữa chừng khi viết về Hoàng Chẩm. Thơ là tiếng lòng mà thi sĩ dệt lên những vần thơ đang mắc nghẹn trong tâm ai đó... Không gò bó, không niêm luật, chỉ là cảm xúc trong những con chữ tự do... Tôi chợt ngẫn ngơ khi đọc những câu thơ:

“Người đàn bà đã cũ
Giấu nỗi buồn trong đôi mắt
Nhớ kiếp người một bước truân chuyên
Sao phải lỡ Xuân thì
Sao phải nuốt niềm bi phẩn
Cuộc tình không hẹn mùa yêu
Đàn bà cũ gói nỗi buồn thế kĩ
Thầm nhớ đêm trần trụi một thuyền quyên...”
                                                 (Em đã cũ)

Lặng đi trong phút chốc... Người ta ví đàn bà đẹp là hoa Hồng... Không có đàn bà xấu... Nên đàn bà là hoa Hồng, hoa Hồng ở thời Xuân sắc hay là hoa Hồng khi đi qua cuộc đời rướm máu, để rồi những giọt máu đó kết tinh thành những cánh hoa mang màu máu có bóng dáng hoa Hồng... Những câu thơ chạm vào góc khuất người đàn bà muốn quên, khi nước mắt chảy ngược vào trong! Người đàn bà cũ đi qua cuộc đời lặng lẽ như đêm ba mươi, cũng là đêm! Một đêm dài... Thôi ta hãy để đó cho người đàn bà cũ chút thời gian mặc niệm tiếng yêu xưa, rồi sẽ qua... Sẽ qua thôi...!

“Ta xin...
Chạm với vô thường
Khoanh tay trầm mặc
Đo lường nhân sinh...”
       (Chạm với hư vô)

Hoàng Chẩm đưa tay với vô thường để đo lường nhân sinh. Tác giả ngộ ra cái tạm bợ của kiếp người. Trải một đời qua bao thay đổi thời cuộc... Những sân, si của con người, ông đứng bên đời khoanh tay trầm mặc, vui với thiên nhiên, cây cỏ...
Nhà thơ Hoàng Chẩm với lối viết trữ tình, nhuần nhuyễn các thể loại thơ lục bát, thơ tám chữ và thơ tự do... Ông sinh ra để viết lên những tinh tuý cuộc đời...
Nhiều tác phẩm của ông được phổ nhạc và diễn ngâm, được in chung với nhiều tác giả tên tuổi khác.
Tác giả đã tham gia viết cho các tạp chí trong nước như: Tạp chí Cửa Việt, Văn nghệ An Nhơn,Ấn phẩm của website Đất Đứng-Hương Quê Nhà -Tương Tri- Lục bát.com.Trang diễn đàn văn chương và cuộc sống,Công ty Phát Hành Sunflower Book, Các đặc san Kỹ niệm trường cũ... Nếu bạn yêu thơ Hoàng Chẩm hãy lên google gõ " Trang thơ Hoàng Chẩm" bạn sẽ chạm được sự tinh tuý trong thơ tác giả...
Với tâm thái một người yêu thơ, những cảm xúc hạn chế của tôi không nói hết sự phong phú trong thơ Hoàng Chẩm. Cũng xin mạn phép giới thiệu các bạn " TRANG THƠ HOÀNG CHẨM". Cám ơn tác giả đã góp cho đời những tác phẩm hay lưu hậu thế.
Một lần nữa xin cám ơn nhà thơ Hoàng Chẩm.

                                                                  Lê Yên
                                                           Sài Gòn, 27/3/19

READ MORE - CẢM NHẬN THƠ HOÀNG CHẨM - Lê Yên

VỀ ĐI ANH ! - Thơ Phan Quỳ





VỀ ĐI ANH !

Về đi anh hỡi một chiều đông
Về nơi bến đợi một dòng lau thưa
Về nơi có kẻ mong chờ
Dưới trăng nhắc chuyện ngày xưa ngậm ngùi
....
Về đi anh hỡi một chiều thu
Thuyền neo sóng lặng mây mù xa khơi
Ai đâu biền biệt chân trời
Ai người ở lại một đời đắng cay.
Về đi anh hỡi một lần say
Đất trời nghiêng ngã người thay phận người
Buồn trông chén rượu ly bôi
Hương nồng còn đó sao đời cách xa
Bao năm là mấy quan hà
Bao thời mấy khắc nhạt nhoà không anh.
Chuyện tình thôi đã mong manh
Chuyện đời luân lạc mấy vành thương đau.
Anh về nghe giọt mưa mau
Nghe cơn nắng hạ nhuốm màu da em
Quê hương một thuở êm đềm
Bỗng đâu gió bụi nỗi niềm riêng em.
Anh về mang chút nắng lên
Rải trên làn tóc thôi mềm hương bay
Dẫu là xa buổi thơ ngây
Mắt môi rời rã lòng nầy còn vương
Quê hương là mấy dặm trường
Vời trông cánh nhạn nhớ thương quay về...

                                                Phan Quỳ

READ MORE - VỀ ĐI ANH ! - Thơ Phan Quỳ

Thursday, March 28, 2019

HẠ VÀ CƠN MƯA EM - Thơ Hoàng Chẩm, nhạc Nguyễn Tất Vịnh, ca sĩ Ngọc Quý





HẠ VÀ CƠN MƯA EM

Một tôi... một em... một vầng trăng khuyết !
Một chút hao gầy… ngần ấy chưa phai
Cơn mưa Hạ tình đau từ độ ấy
Anh về chưa… nghiêng hết một bờ vai

Cơn mưa Hạ
Ngỡ chiều rơi thật thấp
Soi bóng mình đi suốt một thời xa
Em dừng lại thương bờ vai đã cũ
Áo nhàu phai…
Hoài niệm với phôi pha

Cơn mưa Hạ
Giọt chiều đưa nhung nhớ
Anh xa hoài như cách biệt trùng khơi
Em đứng giữa cơn mưa
Trút lòng tiếc nuối
Tháo gỡ niềm đau
Ngày tháng buồn đầy vơi

Một tôi… một em… một không nhau
Thời dấu ái
Ngày mưa thương hoài tóc gió
Tiếng thầm kêu tên nhau
Trong cơn mưa hạ
Anh về theo miền cổ tích
Bâng khuâng chiều... em giấu kín niềm đau.

                                               Hoàng Chẩm                              




Thơ: Hoàng Chẩm
Nhạc: Nguyễn Tất Vịnh
Ca sĩ: Ngọc Quý
Phối khí và thu âm Tennessee mùa thu 2018.

READ MORE - HẠ VÀ CƠN MƯA EM - Thơ Hoàng Chẩm, nhạc Nguyễn Tất Vịnh, ca sĩ Ngọc Quý

TÌNH SẼ VỀ ĐÂU ? - Thơ Trương Thị Thanh Tâm





TÌNH SẼ VỀ ĐÂU ?

Đêm đã tàn, mộng cũng chẳng cao sang
Sao nỗi nhớ vẫn buồn thương ai đó
Trời không mưa mà mắt vẫn nhạt nhòa
Đêm trở giấc biết chăng tình lệ đổ

Ôi bờ vai, ngày nào còn nương dựa
Giờ xa xôi, lòng hoang đảo nơi nầy
Con đò nhỏ cắm sào dòng nước chảy
Mà bến còn xa lắc ở nơi đâu!

Không vượt tuyến nên tình thêm mật đắng
Đường chim bay, cánh mỏi biết về đâu?
Người phương đó, tôi phương nầy mong đợi
Nỗi u hoài, nào ai biết đêm thâu...!

Trời bây giờ đã bắt đầu se lạnh
Mà sóng đời xô đẩy để xa nhau
Một vòng tay ấm áp lạc nơi nào
Khi tóc bạc màu, tình sẽ về đâu?!

            Trương Thị Thanh Tâm
                        (Mytho)

READ MORE - TÌNH SẼ VỀ ĐÂU ? - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

Sách mới: 200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP được dịch sang thể song thất lục bát của nhà văn - dịch giả NGỌC CHÂU




Theo Wikipedia: Ngụ ngôn là một kiểu truyện phúng dụ bằng thơ hoặc văn xuôi rất ngắn mang nội dung giáo dục đạo đức. Bài học đạo đức trong tác phẩm toát ra từ việc chế giễu các tính cách và đặc điểm tiêu cực nào đó của con người, và phần lớn các thói xấu, nhược điểm của con người được thể hiện trong các hình tượng loài vật như chim, cá, thú, gia súc v.v. Phúng dụ của ngụ ngôn thường dựa trên các đặc điểm tiêu biểu, thông dụng của các loài vật (như cáo ranh mãnh, sư tử khỏe mạnh, thỏ nhút nhát v.v.). Cốt truyện ngụ ngôn ngắn, hàm xúc, giàu sức biểu hiện, bộc lộ bản chất của đối tượng, và hình thức phúng dụ trợ giúp đắc lực cho sự thuyết minh tính cách của nhân vật ngụ ngôn. Tuy vậy, ngụ ngôn không chỉ có ý nghĩa giáo dục và đạo đức, mà còn ít nhiều có ý nghĩa triết lý về nhận thức luận hoặc về chính trị, chẳng hạn các ngụ ngôn của Ezop, La Fontaine, các ngụ ngôn trong Luận ngữ, Trang tử, ngụ ngôn của Liễu Tông Nguyên, v.v.

Aesop là một nhà văn Hy Lạp cổ đại được xem là tác giả của rất nhiều câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng trên thế giới và đã được truyền miệng và được sưu tập qua nhiều thế kỷ và bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau theo truyền thống kể chuyện vẫn tiếp tục đến ngày nay. Trong những câu chuyện này, động vật có thể trò chuyện và có tính cách con người, chẳng hạn như Thỏ và rùa, Kiến và châu chấu. Đây là một kho tàng truyện ngụ ngôn đồ sộ cả về mặt số lượng lẫn giá trị. Với đa số nhân vật là những con vật đã được nhân cách hóa, truyện ngụ ngôn Aesop hàm chứa những thông điệp sâu sắc mà giản dị, được chuyển tải đến người đọc bằng giọng văn nhẹ nhàng, hóm hỉnh. Cuối một số chuyện còn là những thông điệp ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa nhằm nhắn nhủ bạn đọc những chân lý giản dị trong cuộc sống.

Để bảo tồn và truyền bá nghệ thuật và tư tưởng quý giá của ngụ ngôn Easop cho thế hệ trẻ Việt Nam, nhà văn-dịch giả Ngọc Châu đã chọn dịch 200 bài từ tiêng Anh sang thể song thất lục bát, cũng là để bảo tồn một thể thơ đặc thù dùng để kể chuyện của Việt Nam rất dễ nhớ, dễ thuôc.

VNQT xin trân trọng giới thiệu ấn phẩm đến quý bạn đọc.

 VÀI LỜI CỦA DỊCH GIẢ
Ngụ ngôn của Aesop được sưu tầm và ghi lại ở nhiều đất nước trên thế giới, bằng nhiều ngôn ngữ. Vì vậy có những chi tiết khác nhau ở mỗi bản nhưng tính tư tưởng và phương p háp luận của thể loại ngụ ngôn thì hầu như không khác biệt nhau dù ghi chép bằng ngôn ngữ nào. 

Đã có rất nhiều bản dịch sang văn xuôi xuất bản ở nước ta nhưng dịch sang các loại thơ cổ truyền của người Việt thì mới đây chỉ có dịch giả Thái Bá Tân xuất bản 42 truyện ngụ ngôn thành thơ 5 chữ, chọn những truyện thích hợp cho thiếu nhi.

Những năm đầu của thế kỉ trước học giả Nguyễn Văn Vĩnh có dịch hơn chục truyện ngụ ngôn sang thể thơ song thất lục bát nhưng chủ yếu là Ngụ ngôn La-phông-ten - là một học giả người Pháp, người đã lấy nhiều cốt truyện ngụ ngôn của Aesop dịch thành thơ tiếng Pháp - nhưng ngày đó trình độ dân trí của người Việt mình, ngay cả các học giả, cũng còn bị hạn chế nên chất lượng các bản dịch chưa cao lắm.

Tuy thế, hồi còn bé tôi rất thích những truyện ngụ ngôn mà cụ Nguyễn Văn Vĩnh dịch sang thơ vì nó dễ nhớ, dễ thuộc lòng, dạy cho người ta bao nhiêu điều hay, lẽ phải. Vậy nên sau khi dịch hoàn toàn sang thơ lục bát cổ truyền và xuất bản thành ba tập gần 300 bài thơ trữ tình song ngữ Nga và Anh, là các cuốn THƠ TÌNH NƯỚC NGA, 101 BÀI THƠ TRỮ TÌNH NƯỚC NGA và THƠ TÌNH CỦA CÁC ĐAI HÀO) của các Đại thi hào và các nhà thơ nổi tiếng trên thế giới, tôi quyết định chọn dịch 200 truyện ngụ ngôn Aesop sang thơ song thất lục bát.

Bản dịch thơ này hoàn toàn bám theo các truyện ngụ ngôn Aesop được sưu tầm và ghi chép bằng tiếng Anh in kèm theo nhằm để độc giả đối chiếu và giúp ích cho các bạn trẻ đang học tiếng Anh. Tuy nhiên nếu in đầy đủ song ngữ thì số trang sách quá nhiều nên chỉ có 50 truyện có bản tiếng Anh kèm theo mà thôi. Độc giả nào cần tra cứu hoặc đối chiếu thêm xin liên hệ theo Email: Ngocchaunvhp@gmail.com, tôi sẽ xin cấp đầy đủ các truyện mà các bạn yêu cầu.

Hi vọng cuốn sách này mang lại cho độc giả đôi điều hữu ích và vui vẻ khi bỏ thời gian ra đọc.
Nhà văn-dịch giả Ngọc Châu

READ MORE - Sách mới: 200 TRUYỆN NGỤ NGÔN Ê-DỐP được dịch sang thể song thất lục bát của nhà văn - dịch giả NGỌC CHÂU

BUỒN VUI QUÁN RƯỢU - Thơ Hoàng Yên Linh

Buồn Vui Quán Rượu 

                      Hoàng Yên Linh












Chiều lại buồn rồi rượu với ta
Ở đây biền biệt núi sông xa
Gật gù quán rượu đời chưa chết
Bạn hữu nhân tình có nhớ ta.


Áo không đủ ấm tình luôn thiếu
Khệnh khạng văn chương chuyện thánh hiền
Hóa ra thiên hạ đều câm điếc
Thôi đành lý sự với người điên.

Ở đây rượu uống toàn ghi sổ
Tính mãi trăm năm lỡ chuyến đò
Quỷ dữ lên ngôi phường mặt mốc
Một bầy ấm ớ học làm quan.

Chiều lại buồn rồi thương nhớ ai
Ngậm ngùi tóc trắng gió mây bay
Quán nghiêng rượu đẫm mờ sương núi
Ta lại mình ta chén rượu cay.


Hoàng Yên Linh
READ MORE - BUỒN VUI QUÁN RƯỢU - Thơ Hoàng Yên Linh

DUYÊN NHỚ - Thơ Tịnh Đàm


              Nhà thơ Tịnh Đàm


DUYÊN NHỚ

Em qua,
Nheo mắt gửi tình
Anh mấy nhìn thấy
Dặn mình chớ quên !

Có xa đâu ?
Phố gần bên.
Sớm mai ghé lại
Hỏi tên thôi mà.

Phải duyên,
Cũng chỉ đôi ta
Hãy tin em nhé
Thật thà anh đâ.

Trăm năm,
Mơ ước sum vầy
Đường đời chung bóng
Đẹp xây ân tình.

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - DUYÊN NHỚ - Thơ Tịnh Đàm

PHỐ XƯA - Thơ Hạ Thái


   


PHỐ XƯA
(Tặng Dư Mỹ, cảm tác nhân đọc thơ bạn)

Dẫn nhau về những con đường xứ Quảng
Để ngậm ngùi tiếc nuối tháng ngày xưa
Ôn kỷ niệm thuở thời còn trai trẻ
Thả hồn nghiêng theo bóng nắng làn mưa.


Thành phố đó những con đường rất ngắn
Mái nhà cong san sát kế tường nhau
Vách úa rêu lớp gạch cũ nhạt màu
Con hẻm nhỏ thân quen từng viên sỏi!


Là những gì xa rồi còn nhớ mãi
Ra khỏi nhà chạm mặt miết thân thương
Bóng ai chờ mỗi buổi trước cổng trường
Trông nhí nhảnh nên thơ tà áo trắng


Phố Cường Để ghé quán cơm Cao Thắng...
Ghé Bảo Anh lên thẳng cửa Chùa Cầu
Ngõ tắt ngang dẩn sâu sang Pháp Bảo
Đêm khuya nào ta rảo bước bên nhau


Sao quên được những ngày mưa tháng nắng
Phố thân thương nhỏ tựa vũm bàn tay
Anh lính tìm hơi cay sau chiến trận
Quán bia "Chiều" ngất ngưởng lúc ngà say


Quên sao được những ngôi chùa cổ kính
Chuông ngân nga vọng huyền tích uy linh
Thoang thoảng nghe nào câu kệ lời kinh
Tìm lại chút bình yên từng giây phút!


Thành phố cổ xa mà không quên được!
Gắn bó nhau đây trọn nửa cuộc đời
Những cuộc tình hờ hững bị đánh rơi!
Còn bóng phố trải dài trong tâm khảm!


Còn nhớ kỹ những con đường trải khắp
Mỗi khúc qua là kỷ niệm quảng đời
Dòng sông Hoài con nước vẫn về xuôi
Mỗi sáng mai lên tàu đi đổ bộ...


Chè bắp Cẩm Nam qua ghe đến ngõ
Gió vi vu tre đãi mát nguyên vườn
Tết Mậu Thân đi đầu xóm cuối phường
Lính Tây Hồ nơi này làm điểm trú.


Còn lại ai người ngày xưa đó hở?
Đến cùng nhau chiêu niệm một thuở thời
Đây quê hương để lại cả đoạn đời
Thành phố đó sống hoài cùng nỗi nhớ

Hạ Thái
Mar/27/2019

READ MORE - PHỐ XƯA - Thơ Hạ Thái

Wednesday, March 27, 2019

GIẤC MƠ SÓNG TRIỀU - Chùm thơ Tăng Tấn Tài




GIẤC MƠ SÓNG TRIỀU

Ru chiều, thắp lại giấc mơ
Ước mong cũng đã qua giờ màu mây
Mỏng cuộc vui, nhẩm tính đầy
Lo âu chi cũng vận may khói chiều.

Nắng vòng nghiêng dọi ánh xiêu
Trăng non ngửa bóng, còn nhiều thị phi...
Cháy vàng ngọn cỏ ngày đi
Nụ cười, tiếng khóc còn ghi bên lòng.

Tuổi thơ, mây lắm đường vòng
Làn da rám nắng mẹ bồng, hai vai
Trắng mùa khô khốc ban mai
Ngày sau lá cỏ còn dài cuộc chơi...

Tia nắng xâu suốt mảnh đời
Ghép thành một giọc, gió bơi bến nào ?
Bóng trăng cùng với bóng sao
Rối theo bóng cỏ đi vào bóng tôi.

Ước ao chi cũng đã rồi
Một ngày gió lặng quệt vôi trắng chiều
Nhớ thương cứ gọi là yêu
Trăm năm sót lại
sóng triều hư hao!


BÓNG THỜI GIAN

Thời gian sóng ngợp dòng sông
Bắt nguồn từ dạo cánh đồng chưa sinh
Ánh trăng soi bến thuyền tình
Vàng xanh tận chốn bình minh ùa về.

Ra đi đầy ắp tình quê
Yêu bao bến nước, lời thề đầu sông
Dòng xuôi xe gió quay vòng
Nhớ mùa nước đục ruộng trông nơm, lờ ...

Lòng quê đẩy ngược vần thơ
Cá quơ đuôi quẫy rạn bờ cỏ xanh
Níu chân con chữ học hành
Hoá thân sương khói
mong manh phong trần.

Bàn tay, ánh mắt tình thân
Mênh mông cõi mộng, tròng trành gió mưa
Thoi đưa cửi dệt đủ vừa
Môi thơm vị ngọt
gió đưa bóng tròn.


SÓNG BIỂN CHIỀU

Tóc bay, cát biển dịu mềm
Dấu chân tìm lại nhớ thêm một chiều
Ngước nhìn rẽ sóng vòng yêu
Mơn man da thịt bão triều lòng ai !

Dã tràng vẽ lối một - hai
Tiếng chim líu ríu nối dài trời xa
Vỗ bờ sóng hát tình ca
Chồm lên khát vọng
ngân nga gió đùa.

Lưng đồi vọng tiếng chuông khua
Chân mây lạc dấu
sang mùa rồi sao ?
Lầng quầng cõi mộng ước ao
Dán theo ánh mắt, bước nào là tôi !

Vòng eo thả gió bồi hồi
Trăm năm còng mãi nổi trôi sóng dồn ...

            TĂNG TẤN TÀI



READ MORE - GIẤC MƠ SÓNG TRIỀU - Chùm thơ Tăng Tấn Tài

ĐOẢN CÚ - Thơ Chu Vương Miện

Tác giả Chu Vương Miện


1. đoản cú

tình ơi

tình ơi tình héo bất ngờ
khiến con cá lội lặnglờ chết theo
nồm nam cho đó là yêu
mà sao hâyhẩy nửa chiều đã thay  ...
giờ thời em hãy còn đây?
trái tim đã đổi bàn tay đã từ
tóc mềm từng sợi ưutư
bàn chân nương giá gianghồ cuốn đi
tình ơi mấy nẻo biênthùy
nhìn lên sao đã xám sì vòng cung

vén

vén sương nhìn thấy mặt trời
vén mây vâncẩu hợp rồi lại tan
vén đời mấy mảng thêlương
vén thơ lộ cái hoa vàng mùa xuân
em ơi hoa nở bao lần ?

vẩnvơ

đứa trước đứa sau qua cầu dừa
đâu ngờ chỉ là chuyện bávơ
dăm câu ngớngẩn thời thơdại
khắc cốt làm chi ? chuyện nói đùa
29 năm rồi khộng trở lại
cầu dừa mụcnát thế cầu tre
qua ngõ nhà em nhìn hoa đại
nở vàng phơi nắng rực đồngquê
em gửi thư về [không về nữa]
cầu dừa cầu khỉ nối mà chi?
em chết quê người thành ma mỹ
anh chờ 1 nửa nửa quên đi

chuvươngmiện
Nguồn: Quán Thơ
https://quantho.net/index.php?view=story&subjectid=200
READ MORE - ĐOẢN CÚ - Thơ Chu Vương Miện

Chùm ảnh HOA TULIP - Chu Vương Miện






READ MORE - Chùm ảnh HOA TULIP - Chu Vương Miện