Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, January 29, 2019

MÃI MÃI MÙA XUÂN - Chùm thơ Vương Phạm Tâm Ca




 Vương Phạm Tâm Ca

MÃI MÃI MÙA XUÂN

Mùa xuân còn lạnh gió đông
Lòng tôi thì vắng cánh đồng thì mưa

Hỏi người người đã về chưa
Nỗi nhớ mùa cũ cũng vừa trổ bông

Hồn nhau đã chín trên sông
Đã lênh đênh sóng đã bềnh bồng sương

Cội mai kín nụ trong vườn
Cỏ cây biếc lá ngậm hương đợi người

Xa xôi chi một khoảng trời
Để áng mây cũng rối bời tìm nhau

Xuân xưa thưa với xuân sau
Đã yêu dẫu đến bạc đầu cũng yêu

Hoa ban mai cỏ xế chiều
Còn thơm cho đến rất nhiều mùa xuân

29/1/2019
VPTC



BÀI THƠ MÙA XUÂN

Dẫu biết rằng sẽ mây sẽ khói
Sẽ là hạt bụi cõi hư vô
Cũng có thể không là gì cả
Mà sao lòng vẫn thấy nghẹn ngào

Anh viết bài thơ mùa xuân thắm
Ngày chưa xuân hồn đã tết rồi
Tết từng mầm non từng chiếc lá
Từng nụ hồng e ấp trên môi

Cuối chạp vẫn còn chút se sắt
Lạnh cuối đông và nắng giao mùa
Thoang thoảng đất trời hương gió mật
Chật nhớ hồn mình mùi em xưa

Đã lạ lùng nghe tim cớm nắng
Nghe xôn xao từng bước ai về
Có một người đếm lời hò hẹn
Trải thơ tình mướt lối cỏ quê

Là khói mây hay là hạt bụi
Xong trăm năm lại hát vô thường
Vẫn ơn đời một lần ta đến
Được làm người và được yêu thương

28/1/2019
VPTC


HỒN ĐÃ LẬP XUÂN

Sớm nay gặp nụ mai vàng
Anh lập xuân giữa nồng nàn mưa xuân

Em từ muôn dặm xa gần
Bước xuân khe khẽ trong ngần giọt sương

Dịu dàng em dịu dàng hương
Dịu dàng nắng gió yêu thương dịu dàng

Nghe lòng vời vợi mùa sang
Nghe tình biêng biếc ngỡ ngàng sắc mai

26/1/2018
Vương Phạm Tâm Ca


READ MORE - MÃI MÃI MÙA XUÂN - Chùm thơ Vương Phạm Tâm Ca

ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT - Thơ Phạm Ngọc Thái .



 ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT
                          . 
Ta bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng
Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên
Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên
Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo

Người lữ khách rũ bụi trần, xa huyên náo
Quên phàm tình. Nhìn bốn phía mênh mông
Vẫy tay chào ! Ở lại nhé, em thương...
Mình chia tay, biết có ngày trở lại ?

Cũng không phải là người rồ dại
Đã yêu em tự đáy lòng anh
Em đến với anh bằng tình thắm chân thành
Bao giây phút nồng nàn, trao nhau không tưởng tiếc

Thì vẫn biết, em cố ghìm tiếng khóc
Lòng anh đau như dao cắt, kim đâm
Ta trách trời ư ! Trời có thấu đâu em ?
Tại số đó, nếu không thể bên nhau mãi mãi

Anh những muốn cùng em xây dựng lại
Em giận hờn, phẫn chí buông xuôi
Trái tim anh tưởng vỡ làm đôi
Cố gắn lại... mỉm cười nhìn số phận ...

Anh cũng biết đời em còn lận đận
Mang tình yêu làm chỗ dựa hồn em
Lòng dạ đàn bà, không thấu nổi bên trong 
Vẫn cần anh sao mãi còn tấm tức ?

Cuộc chia tay đẫm nhòa nước mắt
Nói làm gì ... Ai mất nhiều hay ít hơn ai
Rồi ngày mai ngoái lại tiếc hoài
Rơi dòng lệ bên mộ người tri kỷ

Đời anh đó, đỉnh thi sơn kỳ vĩ
Tháng năm cùng nhân thế, không em !
Anh bay lên chín tầng cao mà kiếp cô đơn
Em ở lại dưới trần hiu hắt bóng

Cuộc phân ly hai đứa đều lạnh cóng
Nhưng cứ yếu hèn biết sống làm sao ?
Ừ, thôi... thì quên nhau, mặc cho máu tim trào
Làm kỷ niệm in sâu vào trí não

Thơ càng viết tình dâng thành giông bão
Phút nhớ nhung viết gửi vào thơ
Em giữa đời chịu cảnh sống bơ vơ
Anh đau xé trong lòng, đành quay gót...

    19.12.2018
READ MORE - ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT - Thơ Phạm Ngọc Thái .

ĐÔNG HÀ MÙA XUÂN TRONG KÝ ỨC -Tùy bút - Hoàng Yên Linh



ĐÔNG HÀ MÙA XUÂN TRONG KÝ ỨC 
Tùy bút 
Hoàng Yên Linh                                       
  
                  Đông-Hà tháng 2-1972. Những ngày xuân với mưa bụi, với cơn gió se lanh. Buổi sáng cùng với những đứa bạn ngồi ở quán cà phê Văn-Tường nhìn ra bến xe, bên những ly cafe chia tay. Buổi sáng vẫn còn phảng phất một chút không khí an bình của thời chiến.Tôi ra đi và vẫn nghĩ chỉ một năm sau sẽ trở về gặp lại người thân, bạn hữu... Tôi không thể hình dung hơn 40 năm sau mái tóc đã ngã màu sương khói, tôi vẫn chưa một lần trở lại.Và từ đó, Đông-Hà còn lại trong ký ức tôi là thị trấn với con phố buồn hiu đi dăm phút đã về chốn cũ. Đông-Hà còn lại trong tôi đầy ắp kỷ niệm một thời tuổi trẻ.Và quãng đời thăng trầm nghiệt ngã, là những tháng năm trong trại tù cải tạo với nỗi ngậm ngùi cho số phận, là nỗi niềm cay đắng trên bước đường lang thang kiếm sống.Và tất cả trở về trong tôi như một thước phim dĩ vãng tràn đầy nhớ thương chua xót của một thời tin yêu, một thời đắng cay buồn thảm...

                    Những năm tháng chiến tranh, có những lúc đong đưa trên cánh võng ở một khu rừng nào đó, có những lúc đối mặt với cái chết rình rập, tôi vẫn luôn dành trong ký ức một cố hương với bao hoài vọng tưởng tiếc...Vẫn hẹn với lòng mình rồi thế nào cũng có một ngày trở về tìm gặp người xưa, tìm lại cố xứ... Nhưng rồi tất cả đã tan biến theo thân phận người thua cuộc, sau bao cuộc bể dâu mà tình đời, tình người đầy dẫy những oan trái.Vẫn cố tự an ủi với lòng mình rằng người không phụ mình thì ra mình cũng sẽ phụ người vì định mệnh vốn dĩ đã an bài bao đắng cay, nghiệt ngã. Những tháng năm trên vùng sông nước mưu sinh chăn vịt thuê, một mình trên căn chòi vắng giữa đồng không mông quạnh, đêm đêm nằm khoanh tay gối đầu nhìn xuyên qua mái lá trông những vì sao mà lòng bất chợt bình an lạ thường.Không oán hờn, không trách móc. Mới nghiệm ra rằng cuộc đời vốn dĩ sắc sắc không không...Hay một lần ngang qua phà Mỹ-Thuận gặp lại người bạn cũ đang kéo lê tấm thân tàn phế bán từng tờ vé số mới thấy lòng chùng xuống, nỗi đau không ầm ỉ nhưng tê buốt, hóa ra cuộc đời bất hạnh đâu chỉ có riêng mình.

                      Khi viết những dòng này, tháng năm còn lại của cuộc đời chẳng còn bao nhiêu nữa, tôi vẫn mãi là kẻ tha hương bất đắc dĩ, như một kẻ cô đơn lạc loài giữa rừng chiến khu kỷ niệm, vẫn tự cố dối lòng mình bằng những giấc mơ không thật, bằng đêm đêm gối đầu lên chiếc gối êm đềm của trái mơ hạnh phúc. Không thành công thì cũng thành nhân, người xưa đã thường nói.Với riêng tôi, dòng đời vốn không xuôi chảy thì tìm một chút bình yên qua những vần thơ. Thơ đối với tôi đôi lúc như những liều thuốc an thần giúp quên đi những nhọc nhằn, gian nan khốn khó, những đắng cay tủi nhục. Những bài thơ viết trong những ngày tháng chiến tranh bão lửa, những tháng năm tha phương buồn bã, cơ cực vì miếng cơm manh áo.Thơ để an ủi, để ngậm ngùi cho những ước mong bất toại, để tưởng tiếc những mối tình dẫu chung cuộc đã để lại trong đời những đớn đau... Biết đâu đó chẳng là hạnh phúc vì mấy ai cân lượng vơi đầy với những cuộc tình đã đi qua trong đời mình.Và làm cho lòng bình an xóa hết những hận thù lẫn đắng cay phiền muộn.Dẫu thế tôi không bao giờ là thi sĩ. Không,tôi chỉ là một kẻ yêu thơ,vui đùa với thơ, và nghiệm ra rằng thơ trước sau với tôi là một người tình chung thủy.

                   Khi tôi viết những dòng hồi tưởng này tôi lại nhớ đến mấy câu thơ ngày cũ:
                   Mai còn sống bọn ta về Đà-Nẵng
                   Phố đông vui ta đập phá tan hoang
                   Mai còn sống dẫu là thân què quặt
                  Về cố hương tìm lại chút bình yên.
                                               (Đà-Nẵng,1974)
                   Vâng, một thời tuổi trẻ tin yêu và cuồng nhiệt để rồi cái giá ê chề phải trả cho cả một đời người. Dẫu vậy, tôi vẫn không bao giờ nuối tiếc, tôi tự nhủ với lòng tôi đã làm tất cả những gì có thể làm được và không hổ thẹn với chính mình, không cảm thấy cắn rứt khi nhớ đến bằng hữu dồng đội chiến trường...

                Những ngày xuân trên miền đất cao nguyên, ly rượu sóng sánh,khúc dân ca nhè nhẹ say đắm. Đôi mắt huyền hoặc,chiếc áo bà ba, chiếc váy dịu dàng của những nàng sơn nữ bên chum rượu mừng xuân đón tết khiến lòng người tha phương bồn chồn xao xuyến.Và tôi lại thao thức nhớ về quê cũ, nhớ những mùa xuân đã đi qua trong đời với bao kỷ niệm ngọt ngào. Đã hơn 40 năm rồi, dòng đời qua đi trong lặng lẽ với bao nỗi niềm u uất.Tôi biết quê xưa giờ chỉ còn lại trong ký ức tôi mái chùa, bến nước dòng sông, những con đường nhỏ đầy dấu chân hò hẹn... Nhưng tình xưa, bạn bè cố nhân nay đã không còn nữa...

                     Vâng, hai tiếng cố hương ngắn ngủi nhưng đeo đẳng suốt cả cuộc đời tôi. Bỏ quê hương ra đi trong lửa đạn...Và tháng năm nhọc nhằn trĩu nặng nỗi cơm áo, cuộc sống tha phương đưa đẩy tôi trôi dạt đến miền Tây sông nước, ở đó tôi có được người bạn vong niên nay đã đi vào cõi vĩnh hằng. Ông Ba Saigon người đã giúp tôi làm thuê bốc vác ở bến cảng Gành Hào để kiếm sống, đêm đêm về làm thơ uống rượu,cái giọng khản đục của ông mỗi lần hài lòng một câu thơ nào của tôi: "Sáng mai tao dẫn chú mày ra chợ Bạc-Liêu uống rượu..." Nỗi xúc động khi về tìm lại người xưa:
                    Tôi về trăng nước còn đây
                    Người xưa đã khuất chân mây cuối trời
                    Bồi hồi bạn cố tri ơi
                    Lá vàng rơi...lá vàng rơi...ngậm ngùi.
                   Những tháng năm lang thang ở Saigon còng lưng trên chiếc xích lô kiếm sống, đêm về thuê manh chiếu ngủ qua đêm ở xa cảng Miền Tây. Ở đó tôi đã được gặp nhạc sĩ Trúc Phương, cũng đêm đêm về tá túc sau một ngày lang thang trên phố, cùng chia sẻ chuyện đời bên ly rượu...Tình cảm dành cho nhau trong những ngày cơ cực để rồi nay kẻ còn người mất. Rồi những tháng năm ở miền Đông nắng lửa tá túc với người bạn già đốn củi đốt than. Những cơn sốt rừng dai dẳng,những bữa cơm trộn củ sắn, rau rừng, cái đói cứ chập chờn kể cả trong giấc ngủ... Những ngày lang thang với cái lý lịch màu đen bị đối xử tới tận cùng tủi cực... Rồi đến vùng cao nguyên nắng gió làm phu đập đá kiếm cơm,vừa mưu sinh bằng nghề viết thuê cho những kẻ thừa mứa bạc tiền nhưng nghèo nàn chữ nghĩa,ngậm ngùi cho những đứa con tinh thần của mình chẳng bao giờ được mang tên tuổi chính mình.Cuộc sống vốn dĩ như những dòng sông con nước lúc đầy lúc vơi, bên lở bên bồi và thế thái nhân tình như cảnh trời sáng nắng chiều mưa. Chính những tháng năm nhọc nhằn đó đã giúp tôi trưởng thành hơn,biết yêu thương khoan dung hơn và cuộc sống dẫu thế nào chăng nữa vẫn cứ ngọt ngào hơn cái chết. Nhưng trên tất cả tôi vẫn khao khát ấp ủ một ngày về được sống,được nhìn lại dòng sông tắm mát thời thơ ấu, được nghe lại tiếng chuông chùa khoan thai dìu dặt, được đi lại trên những con đường xưa dẫu cố nhân đã ngàn trùng cách biệt.

                Vâng, cố hương Đông Hà- Nơi có tiếng hò từ thuở nằm nôi,có ngôi trường với nét chữ tập viết đầu đời, có áo ai bay trắng trời lộng gió,có những ngày xuân về tết đến với bao kỷ niệm êm đềm bên gia đình,bạn hữu...có ánh mắt mà một thời tôi say đắm tất cả nay chỉ còn trong hoài niệm tưởng tiếc...

 Hoàng Yên Linh

READ MORE - ĐÔNG HÀ MÙA XUÂN TRONG KÝ ỨC -Tùy bút - Hoàng Yên Linh

BÀI THƠ "NGHIÊNG" CỦA LA THUỴ CÙNG TÔI VÀ ÁNH TRĂNG THÁNG CHẠP... - Trần Mai Ngân





BÀI THƠ "NGHIÊNG" CỦA LA THUỴ CÙNG TÔI 
VÀ ÁNH TRĂNG THÁNG CHẠP...

Tháng Chạp con trăng cuối !
Ở trên tầng cao tôi đọc bài thơ NGHIÊNG của nhà thơ LA THUỴ .
Qua khung cửa sổ trước mặt tôi là con trăng trắng toát và rất tròn đầy. Trăng 16 - con trăng cuối của năm.
Tôi nhìn ánh trăng đăm đắm và cảm thấy “chông chênh rơi mất ánh trăng thề” xa xưa... Dường như vậy, một sự trống rỗng và lặng im đến ngạt thở nơi này. Phải vậy không. Không lên tiếng thì chắc là đã quên không còn nhớ nữa!
Không còn nhớ những “chắt lắng...hương mê” nữa. Tất cả đã rơi vào “hoài niệm” rồi sao ?
Tôi tiếc nuối xót xa , buồn đang “Len lỏi ngoằn ngoèo trong ký ức” giờ đã tan theo “mối tình xưa hẹn ước” ...

Con trăng lên cao, xa tôi hơn, ngút nhỏ dần và cô đơn giữa thành phố, nhạt nhoà giữa đèn sáng đêm nay. Chẳng ai nhớ tới trăng ở nơi này...
Đêm thật sâu thật lặng lẽ. Chỉ mình tôi cảm nhận khoảnh khắc cô đơn tuyệt đẹp này.
Bài thơ NGHIÊNG của nhà thơ LA THUỴ chỉ với ba mươi chữ trong một tứ mà đã làm tôi thao thức đêm nay !
Đêm NGHIÊNG cùng tôi và ánh trăng buồn tháng Chạp !

Xin được cảm ơn nhà thơ đã sáng tác.

                                                                   Trần Mai Ngân


  


NGHIÊNG

Ai từng chao nghiêng
Chắt lắng hết hương mê
Chừ hoài niệm
Len lỏi ngoằn ngoèo trong ký ức
Tình xưa hẹn ước
Chông chênh rơi mất ánh trăng thề ?

                                          La Thuỵ


Trích trong tập thơ THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG

READ MORE - BÀI THƠ "NGHIÊNG" CỦA LA THUỴ CÙNG TÔI VÀ ÁNH TRĂNG THÁNG CHẠP... - Trần Mai Ngân

Monday, January 28, 2019

Ô HAY XUÂN ĐẾN ! - Thơ Quang Tuyết



                        Tác giả Quang Tuyết



Ô HAY XUÂN ĐẾN !

Ô hay Xuân đã đến
Hoa khoe sắc thơm hương
Anh chưa về ngõ vắng
Đông còn đó trong vườn

Én lượn vòng riu rít
Người ngoài phố xôn xao
Em thở dài tựa cửa
Mong chờ người phương nao

Ô hay tình xuân đã
Rộn ràng trong lòng người
Sao hồn em băng lạnh
Nghe chơi vơi một đời

Xuân ơi!
Lạ lùng quá
Em...
Mùa đông sương phai
Xuân thở dài ướt lệ
Ừ…
Một mình chờ AI?

       Quang Tuyết

READ MORE - Ô HAY XUÂN ĐẾN ! - Thơ Quang Tuyết

NHÂN NĂM KỶ HỢI NÓI CHUYỆN VỀ HEO - Hoàng Đằng





NHÂN NĂM KỶ HỢI NÓI CHUYỆN VỀ HEO

Năm tới (2019) là năm Kỷ Hợi theo Âm Lịch. Biểu tượng của năm Hợi là con heo. Nhiều người nói rằng ai sinh năm Hợi thì có số sướng; chắc ý họ muốn nói là khỏi làm gì hết, chỉ nằm mà được nuôi ăn như con heo.
Con heo ăn nhiều và muốn ăn nhiều bữa trong ngày. Do đó, người ta có phong tục dùng con heo bằng đất nung để bỏ tiền tiết kiệm, thể hiện mong muốn sự tiết kiệm liên tục, nhiều lần nhất trong ngày có thể được.
Tôi không tin người tuổi con heo thì sướng.
Con heo được nuôi ăn càng đầy đủ thì càng chóng lớn; mà lớn thì heo sẽ chóng bị giết lấy thịt; nghĩ thế thì những người tuổi Hợi nên có phần lo!!!.
Nhưng hãy xem lại … Trước khi nuôi trong chuồng để thành một gia súc, heo vốn là thú hoang trong rừng. Để tồn tại, heo phải chống chọi, cạnh tranh sinh tồn với các loài thú hoang khác, phải ngày đêm săn lùng, đào bới tìm thức ăn.
Thành thử, người tuổi Heo cũng như người tuổi Trâu, tuổi Cọp … phải “tay làm" thì hàm mới có nhai. Người nào đó tuổi Hợi mà giàu có, chức phận hơn người, cứ tin theo Phật Giáo, ấy là nhờ kiếp trước khéo tu.
Và coi chừng! Người có tiền tài nhiều, danh vọng cao chưa chắc đã hạnh phúc; "càng cao danh vọng càng dày gian nan"!!!

Heo là một trong các loài thú hoang, được con người thuần hoá, nuôi để lấy thịt và lấy phân.
Con người nuôi heo để lấy thịt vì thời gian nuôi tương đối ngắn (dưới một năm); thịt heo ngon - ngon từ da, vô lớp mỡ, lớp nạc đến cả xương - lại còn dễ chế biến - luộc, nướng, quay, kho, hầm, ram ... đều được; do đó, từ giới bình dân cho đến giới quyền quý, ai cũng chọn thịt heo làm món chủ đạo trong ba ngày Tết; "trong ba ngày Tết thịt treo trong nhà", "thịt mỡ. dưa hành, câu đối đỏ" ... Thịt trong mấy câu ấy là thịt heo. Xưa chưa có tủ lạnh, ở thôn quê, trước Tết, mỗi gia đình mua thịt heo, về luộc chín, treo lòng thòng dưới mái nhà, đó là cách bảo quản đơn giản; đến bữa, cắt một phần, thái nhỏ để cúng. Thịt heo có cách bảo quản đơn giản thế, nên thuận tiện cho mọi nhà khi trong Tết, chợ không họp.
Con người, khi bước vào đời sống định cư, phải trồng trọt để có ăn, mà trồng trọt thì cần có phân cho cây trồng phát triển; vì vậy, người ta phải nuôi heo; trong tất cả phân gia súc, phân heo tốt nhất, bón cây gì cũng tốt. Để có nhiều phân, chuồng heo lót rơm, lót bổi ... cho heo giẫm đạp, đái ỉa lên trên, ngấm vào. Chuồng heo kiểu ấy ít hôi, chứ chuồng lát bê-tông rồi giội bây giờ, nước thải xả ra môi trường, hôi lắm, ô nhiễm lắm! Mấy năm trước, tôi ở kế cận nhà có nuôi heo, mỗi lần nhà ấy giội chuồng, tôi phải bỏ nhà, chạy lánh nạn.
Ngày xưa, chưa có phân hoá học, phân chuồng quý lắm - phân giúp cây chóng lớn, giúp đất tơi xốp; cho nên, nhà thơ Tố Hữu mới có những vần thơ:
"Dọn tí phân rơi, nhặt từng ngọn lá ... Ta nâng niu gom góp dựng cơ đồ" ...
Vậy mà hiện nay, nhiều trang trại nuôi hàng vạn con heo, không ai tận dụng nguồn phân, để chất thải ra ô nhiễm sông suối. Uổng dữ!

Mặc dù heo cung cấp thịt cho bữa ăn của con người, cung cấp phân cho con người trồng trọt, con heo vẫn thường bị con người chê là xấu - xấu cả hình dáng cả khuôn mặt, nhớp, ngu ...
Thật ra, heo xấu là do đánh giá của con người, chứ đối với các loài động vật khác, heo chưa chắc đã xấu; ngay dưới cái nhìn con người ngày nay, heo đã có dáng dấp đẹp, dễ thương, vì vậy, nhiều người đã chọn heo làm thú cưng, nuôi heo để vuốt ve, ôm ấp ... (tìm bài và hình trên mạng).
Heo phải nhớp vì do con người đày đoạ nó trong chuồng nuôi nhỏ quá, không cựa quậy được, thành thử ỉa đái lung tung; chứ chuồng rộng, heo "đi vệ sinh" có chỗ, nằm luôn chọn chỗ khô ráo. Bà Nguyễn thị Nga ở quận Thủ Đức, TP. Hồ Chí Minh nuôi con heo để vỗ về cho vui, nó rất sạch sẽ, đi vệ sinh đúng lúc, đúng nơi, nằm có chăn có chiếu (tìm xem trên mạng).
Heo là một động vật, lẽ dĩ nhiên, nó không khôn bằng con người, chứ so với các động vật khác, nó cũng không thua về trí khôn, biết đòi ăn khi đói, biết nghe tiếng động bước người đi để biết đó là chủ hay ai khác.
Heo chỉ có 2 tật đáng trách:
(1) Ăn thì cứ dũi mỏm xuống máng đẩy thức ăn văng ra ngoài khi thức ăn không vừa ý, táp bằm bặp khi gặp thức ăn ngon và khi ăn chung, con nào mạnh thì giành phần của những con khác...
(2) Động dục thì không biết nín, đặc biệt heo cái mỗi lần "rỡ" cắn phá chuồng trại, kêu la vang óc vang tai; khi "làm tình" thì sỗ sàng, không biết e dè; và cũng giống như các động vật khác, một con đực có thể "làm tình" với nhiều con cái, "làm" với tần suất dày, không biết mệt; chỉ khác với các loài khác, con heo đực vừa được hưởng lạc vừa được trả tiền (trước đây, chưa biết thụ tinh nhân tạo, nhiều gia đình nuôi "heo nọc" như một phương tiện mưu sinh).
Cảnh "làm tình" của heo rất khiêu dâm; thành thử, bên đông cũng như bên tây, hình tượng con heo chỉ sự dâm dục; vua Lê Tương Dực (1495 - 1516), đời Lê trị vì từ 1509 đến 1516, gian dâm với cung nhân các triều trước, bị sứ Tàu Phan Huy Tăng gán cho tên "Trư Vương" (vua heo); bên tây, có từ Film Cochon (phim heo) để chỉ những phim diễn xuất làm tình, lén lút chiếu để kích dục.
Tuy nhiên, hình như bây giờ, con người, về cái ăn, cũng đã giành giật, săn miếng ngon ... như heo; về "làm tình", cũng đã tìm những thực phẩm, những phương thuốc kích dục để được "phê" như heo.
Thôi, thế thì heo không có tính gì xấu, phải không các bạn?

                                                         HOÀNG ĐẰNG

READ MORE - NHÂN NĂM KỶ HỢI NÓI CHUYỆN VỀ HEO - Hoàng Đằng

SÂN GA - Thơ Đặng Xuân Xuyến


          


SÂN GA

(Tặng nhà thơ Như Ý Gialai
Chủ nhiệm web Phố Núi Và Bạn Bè)

Ông lão ngồi sân ga
Lầm lũi đàn rồi hát
Trời đang mưa nặng hạt
Gió quẩn ngoài phố thưa.

Bà lão ngồi nhìn mưa
Tay lần lần tràng hạt
Tiếng đàn như muối xát
Ai oán từng nốt rung.

Bà lão người miền Trung
Ông lão người xứ Bắc
Hai phận đời cơ cực
Vịn đau mà nương nhau.

Trời bắt đầu mưa mau
Gió quẩn từng câu hát
Nụ cười trên môi nhạt
Thắt lòng mùi gió sương.

Hình như ông mất nương
Hình như bà mất ruộng
Đời gặp cơn ác mộng
Đói nghèo mà tha hương

Hà Nội, trưa 28 tháng 01.2019
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - SÂN GA - Thơ Đặng Xuân Xuyến

THẢ MỘNG - Thơ Trương Thị Thanh Tâm



           
   Trương Thị Thanh Tâm


THẢ MỘNG

Mưa chưa nặng hạt, mà tim lạnh
Trái chưa chín tới, đã mòn tay
Tình chăng, vừa vội chút men say
Ngấu nghiến tin yêu những chuổi ngày...

Cay đắng bờ môi đêm tỉnh mịch
Nghe tình hối hả thả chân hoang
Lạc lõng giữa đời thêm nuối tiếc
Giấc mộng tan rồi, thôi dỡ dang

Con mối chắc chiu ăn gỗ mục
Lòng người chan chát những hư vinh!
Còn đâu ngày ấy mà mơ mộng
Tình đã xa rồi, thuở tóc xanh!

         Trương Thị Thanh Tâm
                    (Mytho)


READ MORE - THẢ MỘNG - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

Sunday, January 27, 2019

CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Nhật Quang



                 Nhà thơ Nhật Quang


CHIỀU CUỐI NĂM

Chiều cuối năm
rót những giọt nắng long lanh
muôn đóa hoa khoe màu nơi góc phố
muôn loài cây mặc áo mới màu xanh
những cánh én rong chơi trời xuân mới

Chiều cuối năm
vẽ lên những nụ cười
mắt xoe tròn bé thơ hớn hở mong ngày tết
gái xuân thì thầm mộng ước yêu đương
mẹ thêm tuổi, tóc bạc gió sương sờn vai áo

Chiều cuối năm
gió xôn  xao những chồi non
đong đưa  búp mai vàng trước ngõ
năm ngón tay gầy mẹ ngồi gói bánh chưng
phút đoàn viên mong con về hội tụ

Chiều cuối năm
còn những bước chân ngược xuôi
đang bôn ba nơi xứ người hối hả
thao thức mong tìm về bên mái ấm ngày xuân
phút giao mùa, bao ước mơ… đành lỗi hẹn.

                                                  Nhật Quang

READ MORE - CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Nhật Quang

KHÔNG DƯNG - Thơ Tịnh Đàm



      Nhà thơ Tịnh Đàm


KHÔNG DƯNG

Không dưng,
Mình lại gặp ta
Tay trong tay...
Ngỡ
Như là hẹn nhau.
Về thương
Đôi má đỏ au
Anh xin chút nắng
Thắm màu hồng tươi.

Không dưng,
Tình đến bên người
Con tim thảng thốt
Ngỏ lời cầu hôn.
Nồng nàn...
Đâu chỉ môi hôn
Còn thêm ánh mắt
Đắm hồn... vì yêu.

Không dưng,
Lá đổ muôn chiều
Đôi ta...
Mái tóc bạc nhiều hơn xưa !
Không dưng nắng
Không dưng mưa ...
Cái tình cũng vậy
Biết vừa lòng ai ?!?

       TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - KHÔNG DƯNG - Thơ Tịnh Đàm

Saturday, January 26, 2019

Chùm ảnh HOA MAI - Chu Vương Miện



READ MORE - Chùm ảnh HOA MAI - Chu Vương Miện

HỒI TƯỞNG TẾT - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân


Tác giả Lê Hứa Huyền Trân

HỒI TƯỞNG TẾT
Truyện ngắn

LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

Tôi khẽ nhích tấm thân nặng trịch di chuyển một chút nhưng kì thực cũng không khác gì, chỉ là nhích một chút vì ngồi một tư thế mãi nên mỏi.Tôi bâng khuâng hớp một ngụm café rồi lại nhìn bâng quơ ra dòng người đang tấp nập ngoài phố tư lự một mình.Những ngày Tết đang gần kề, mặc nhiên phố phường dẫu lười biếng suốt cả năm cũng bỗng khoác lên mình một màu áo khác có phần sôi động hơn.Chỉ có tôi như đánh rơi một nhịp sống, bôn ba suốt cả năm nên Tết về lại tự thưởng cho mình những khoảng không trầm lắng. Ai bảo rằng Tết phải luôn vui? Tôi thích khác người như thế, giữa chốn nhộn nhịp tôi tìm một khoảng trắng trong hồn.

Mùa Tết mọi năm ấu thơ tôi hay ở với bà. Ba mẹ tôi luôn tất bật sau mỗi chuyến đi xa, có năm Tết không kịp về nhà toàn ăn Tết muộn. Bà khi ấy là tất cả tuổi thơ của tôi, từ đưa tôi đến trường, chăm bẵm, chỉ tôi học cho đến khi đưa tôi vào giấc ngủ. Trong mắt tôi khi ấy, bà như một “người hùng” khỏe mạnh luôn cõng tôi trên vai đi khắp các triền cát, đi chận vịt dưới chân cầu. Tôi nhớ năm nào cũng thế, cứ Tết về là tôi lại tất bật phụ bà đi “nhặt trứng”, nó là nguyên liệu chính cho thịt kho tàu, một món ăn không thể thiếu vào ngày Tết do mấy con vịt cái đỏng đảnh đẻ ra. Chúng chả bao giờ chịu yên một chỗ, có khi đúng ổ, có khi lại leo tuốt  nấp sau mấy cái cây, có khi lại hì hục bơi ra thật xa dưới chân cầu, tìm “chỗ êm ái” mà đẻ. Tôi thích những mùa Tết như vậy lắm, nhà tôi trở nên tất bật, hưởng ứng Tết ngày ấy là đi bán buôn ngoài chợ, bán cho kịp mẻ trứng ngày Tết, vậy mà cũng kiếm được tiền sắm cho tôi cái áo mới.

Những mùa Tết sau, “người hùng” của tôi trở nên yếu dần, bóng dáng to bè một thời bỗng như đổ gục không thương tiếc trước tiếng gọi của thời gian. Lưng bà còng hẳn xuống, đôi mắt mờ hẳn đi, thi thoảng, bà thậm chí còn không nhận ra tôi… Những con vịt cũng bán dần vì bà không còn đủ sức chăm nom. Phong bao lì xì mọi năm bà hay mừng tuổi tôi khi tôi bắt đầu kiếm được việc làm thành phong bao tôi gửi lại chúc sức khỏe bà. It ra, tôi thấy mình đã lớn thêm rất nhiều, dù chỉ là một phong bao nhỏ, nhưng nó như minh chứng cho việc, cuối cùng tôi đã có thể là người chăm sóc cho bà rồi.

Ngày tôi còn đi học, tôi có hai thằng bạn thân. Đứa con gái duy nhất trong bộ ba không có nghĩa là được cưng chiều. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, từ khi hai thằng ấy còn là lũ con trai háo thắng, nhưng hễ đánh nhau thua là lại mít ướt đòi tôi bảo vệ cho đến khi trưởng thành. Tôi hay gọi những mùa tết không có ba mẹ bên cạnh là những ngày năm mới cô đơn, những lúc ấy, hai thằng dù ham chơi cách mấy đến đúng giao thừa cũng sẽ lẻn ra khỏi nhà (ở quê hay ngủ sớm chứ không ăn mừng giao thừa như ở thành phố), kiếm được đâu mấy dây pháo đốt đì đùng trước sân nhà tôi rồi ù té chạy làm chó sủa inh ỏi. Tôi biết rõ đó là chúng, chúng làm thế để chứng mình là chúng vẫn còn đang thức đón giao thừa cùng tôi. Và thể nào sang hôm sau khi tôi vừa ngủ dậy cũng sẽ thấy chúng đang đợi trước cửa nhà rủ tôi đi chơi Tết, và thể nào cũng chêm them một câu:

"Hôm nay Tết, cho mày làm nhất, muốn gì cũng chiều."

Khi tôi vào đại học tôi lên phố học một mình, bộ ba không ai nói ai cũng ngầm hiểu như đã phần nào tan rã. Ngày tôi đi, tụi nó khóc như mưa bảo tôi nhớ về, tụi nó đợi, tôi thậm chí còn nghĩ đứa con gái như tôi chưa kịp khóc mà chúng đã bù lu bù loa cả rồi. Âý thế nhưng khi leo lên xe lên phố, nghĩ đến một nơi không có hai thằng ngốc xít ấy chợt khóc ngon lành. Những mùa Tết đại học tôi không về, tiền tàu xe, rồi công việc làm them níu chân tôi, tôi ở lì nơi phố thị. Những đêm giao thừa khi phố phường nở hoa tôi nguội lạnh nhưng rồi đúng 0h, điện thoại tôi reo vang, đầu dây là tiếng hai thằng í ới tranh nhau “Tao nói trước”, “ Để tao chúc nó trước” của hai thằng khiến tôi cố mím chặt mội mà chửi hai đứa “ Hai thằng khờ” làm tụi nó dỗi mới đầu năm đã mắng tụi nó rồi. Đều đặn cứ thế bốn năm tôi trọ học xa nhà, không năm nào tôi không nhận được cuộc điện thoại của hai tụi nó. Cứ thế cho đến khi tôi học xong về lại quê làm việc, quê tôi nay đã đô thị hóa ít nhiều, hai thằng tôi mới gặp thoáng chốc không nhận ra, cao lớn, chững chạc , da ngăm đen vạm vỡ. Rồi cả hai cũng là người đón tôi tại bến xe như lúc đã tiễn tôi đi, tôi bây giờ nhỏ xíu sau lung họ, họ thậm chí còn chọc tôi:

"Mày sướng nhất đấy nhé, được cả hai thằng bọn tao đi rước."

Và mùa Tết năm nay tôi lấy chồng. Chẳng ai trong hai tụi nó đâu, một thầy giáo cùng trường với tôi đã ở cạnh tôi suốt sáu năm trời. Tôi lấy chồng muôn khi năm ba mươi tuổi, ngày tôi lấy chồng hai thằng bạn thân của tôi là người dắt tay tôi trao cho chú rể, và theo một cách nào đó trông có vẻ hơi đe dọa, chúng đùa :” Bạn thân của tụi này, liệu…”, ấy là chúng đùa thế thôi, chồng tôi với chúng cũng khá thân thiết. Sau đó ít lâu hai thằng cũng lần lượt lấy vợ, chúng ế thì chịu ế đi còn chữa ngượng :” Ấy là vì tụi tao hứa nếu không có ai rước mày thì sẽ rước”. Chồng tôi là người đã hướng dẫn tôi khi tôi vừa được nhận vào trường.Anh nhu mì hiền lành và có phần trầm tính. Chúng tôi hẹn hò vào đúng ngày giao thừa khi quen biết được hai năm, anh tỏ tình với tôi lúc tiếng pháo hoa bắn lên và chợt đỏ bừng mặt khi nghĩ rằng lời tỏ tình đã bị tiếng pháo hoa nuốt chửng cho tới khi tôi nhẹ nhàng nói “Em đồng ý”. Và chúng tôi hẹn hò suốt bốn năm sau đó cho đến khi năm mới vừa sang anh ngỏ lời cầu hôn tôi và Tết năm nay tôi đã có một gia đình nhỏ.

Tôi khẽ nhấp ngụm café quay lại thực tại, quê tôi ngày càng đổi mới, tôi là giáo viên ở một ngôi trường nhỏ, nơi tôi có thể chăm sóc bà, có thể cống hiến cho quê hương, lại còn có hai thằng bạn thân lúc nào cũng ì xèo bên cạnh. Quan trọng hơn nữa, năm nay tôi đã bắt đầu có một gia đình nhỏ để lo toan, vun vén, tôi có anh.Những mùa Tết đã qua đi trong cuộc đời tôi dường như đều có những kí ức quan trọng như dấu mốc của cuộc đời mình. Có những thứ mất đi, có những thứ vẫn còn và có những điều giờ đã chuyển sang một trang mới và tôi sẽ là người viết tiếp.

Tính đi về thì tôi lại nghe điện thoại của hai thằng bạn, gớm, sao lúc nào hai thằng ấy cũng dính lấy nhau vậy không biết, đã ba mấy tuổi đầu rồi mà cứ nhoi nhoi: "Mày có biết tụi tao nghĩ ra gì để lì xì năm mới mày không? Tụi tao quyết định nếu sau này chúng mình có con thì sẽ cho con chúng ta lấy nhau, mày thấy sao, mày hời quá còn gì?”. Tôi khẽ bật cười cúp ngang vì thể nào tụi nó ở đầu dây bên kia cũng chửi đổng cả lên. Ra khỏi quán, anh đã đứng đợi tôi tự lúc nào, tay lung túng chần chừ cầm điện thoại. Anh đi đón tôi, nhưng có lẽ không biết có nên cắt ngang phút giây thư giãn của tôi không nên cứ đứng đó mà đợi, mồ hôi nhễ nhại dưới mùa nắng gắt. Anh chồng thật thà của tôi! Tôi leo lên xe ôm nhẹ eo anh:

"Mình đi sắm chậu tắc năm mới về chưng nhà của mình thôi anh. Nhanh lên, bà đang đợi!"

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định

READ MORE - HỒI TƯỞNG TẾT - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân