Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, September 25, 2017

VỀ ĐỨNG GIỮA TRỜI KHÔNG - Thơ Nguyễn Văn Gia




VỀ ĐỨNG
GIỮA TRỜI KHÔNG


Dịu dàng
như giọt nắng
Tình cờ
đậu xuống vai
Và nỗi buồn
vô cớ
Lanh canh
chạm vào nhau
Chiều qua
khu vườn nhỏ
Vi vu
nghe tiếng gió
Về đứng
giữa trời không
Lòng lao xao
tiếng lá
Tìm chi
tìm mãi miết
Chút làn hương
đã phai
Câu thơ buồn
lỡ viết
Từ vẻ đẹp
tàn tro
Nỉ non
trong vườn nhỏ
Tiếng dế
buồn đêm sâu
Trăng mùa thu
chưa tỏ
Đã ngọt ngào
hương cau
Câu thơ buồn
lỡ viết
Để dành
cho ai đây...


Nguyễn Văn Gia
READ MORE - VỀ ĐỨNG GIỮA TRỜI KHÔNG - Thơ Nguyễn Văn Gia

SẦU VƯƠNG - Thơ La Thụy


    



 SẦU VƯƠNG

 Thùy Hiên ! Ồ cả trời vàng ảo mộng
 Trong mắt em ta ngợp chết linh hồn
 Đôi tay ngọc dâng cao sầu sắc biếc
 Sao nhìn em càng trải rộng cô đơn

 Môi hé nụ xinh sao tình thắm thiết
 Phút giây nào chợt lạnh giá băng giăng
 Em nhẹ thở bốc cao ngàn gió thoảng
 Mặt lạnh lùng sương phủ rét không gian

 Em ở đó ta đây ngàn thế kỷ
 Sầu dâng tràn trĩu nặng rớt mây xanh
 Ôi vạn dặm xa nhau trên đường chỉ
 Dù tóc em lộng phủ rợp duyên lành

 Yêu em quá nên môi run bần bật
 Tơ lòng rung nhưng đàn vẫn câm lời
 Vì run sợ dây tình trầm hiu hắt
 Không em ơi, tình rã chết một đời

                                 La Thụy

                       Huế, tháng 3 / 1974

READ MORE - SẦU VƯƠNG - Thơ La Thụy

HOA MÓNG TAY - Chùm ảnh của Chu Vương Miện







READ MORE - HOA MÓNG TAY - Chùm ảnh của Chu Vương Miện

MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nhật Thụy Vi - Ca sĩ: Diệu Hiền

READ MORE - MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nhật Thụy Vi - Ca sĩ: Diệu Hiền

LÀ ANH... / THÌ THÔI... - Hai bài thơ của Đan Thụy

Tác giả Đan Thụy

Thơ Đan Thụy

LÀ ANH...


Người đàn ông
đi tìm thảm hoa vàng...
trên bước chân sỏi đá
những cơn lốc đời
không quật ngã được niềm tin

Người đàn ông
đa đoan, thầm lặng
cõng tuổi thanh xuân đi qua dang dở...
từng đứa con tinh thần
tạc trên vách đá
đôi mắt nâu, sâu
trầm lặng xa xăm

Người đàn ông
tỏ tình trong vụng dại
những câu thơ trần trụi nỗi cô đơn
âm ỉ u buồn
mang vũ điệu mây trôi
bằng mầu trăng ngã vào ngọn gió
bờ môi run ... im lặng nồng nàn

Người đàn ông
tập quen nỗi buồn và thất bại
trong vòng khói thuốc
căng cánh diều cho ước mơ bay

Ngả chiều rơi
tiếng đàn du dương trong gió
đôi tay chai sần chới với
con nước... chiều nao còn vỗ mãi
người đàn ông
bước đi không ngoảnh đầu nhìn lại
rũ bỏ nhọc nhằn
hóa kiếp ước mơ...

ĐT


THÌ THÔI...


Nắng treo chùm hoa bưởi trên cao
mùa hè rực rỡ sắc hoa phượng
làm em nhơ nhớ
không thể quên những điều vụn vặt
em lao đao ý nghĩ riêng mình
gửi nhớ thương cho anh trên câu thơ chợt ngắn dài
ngày trên phố đi qua như bao ngày xưa cũ
nỗi nhớ miên man
em gửi nét môi cười
anh không biết em nghĩ gì
thì thôi...

Thích lá me bay ngày nắng ấm
sợ anh không đến giữa chiều trôi chậm
chờ đợi
nghoảnh mặt nhìn chiếc lá rơi nghiêng
chùm hoa bưởi treo trên cao là chùm hoa đẹp nhất
kỷ niệm ngoái lại
nắng vẫn ươm vàng
những bông hoa dại li ti trên triền cỏ rối
con đường xanh mầm yêu thương
anh không biết em nghĩ gì
thì thôi...

Gửi chiều mây trắng bay theo anh
dong ruổi
hạnh phúc là khi em đã đi một khoảng xa
còn nghe tiếng anh dặn dò ấm như hơi thở
còn những giấc mơ
... em vẫn chẳng chừa nhớ thương
anh không hiểu em nghĩ gì
thì thôi!


Đan Thụy
READ MORE - LÀ ANH... / THÌ THÔI... - Hai bài thơ của Đan Thụy

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA - Chùm lục bát Hoàng Chẩm

Tác giả Hoàng Chẩm

Chùm lục bát Hoàng Chẩm

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA

Vuốt mặt mấy giọt
Mưa rơi
Tưởng môi người dạo nửa vời...

Buông tay

Nghiêng
Vai đón chút tình bay
Hứng
Mùa tương ngộ giữa ngày bên nhau
Em chia lòng
Tới mai sau
Tóc chiều ru lại mưa mau
Mắt tình
Giấu đêm miền nhớ lung linh
Gối mơ tan....
Ngỡ câu kinh yêu người.

Vuốt thêm giọt để yêu người...... 


TỰ TÌNH CHIỀU

Chiều ơi!
Sông nước....mênh mang
Buổi về neo đậu
Ngỡ ngàng phố quen
Lạ thường chợt nhớ....
Gót sen
Ngày về không hẹn
Như đền ơn nhau.
Bời bời một chút
Ngàn lau
Tháng ba ngó mặt
Lòng đau....buổi về.


CÒN ĐÓ KHÚC RU

Tháng ba đi giữa lời ru
Sông quê đầy ắp một phù sa em
Ta ngồi nghe chút khát thèm
Mùa trăng.... lỡ dại biết em môi hồng
Tháng ba lời ru mênh mông
Giữa đêm rạn vỡ một đồng điệu thương
Nhặt đêm khuya vắng lạ thường
Mộng du níu lấy canh trường trao nhau.....
Lời ru khuất lấp nỗi đau
Giữ thơm sợi nhớ thôi nhàu áo xưa.

HOÀNG CHẨM
READ MORE - MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA - Chùm lục bát Hoàng Chẩm

VỀ HÒN ĐÁ BẠC - thơ Trúc Thanh Tâm

 
 
 
 VỀ HÒN ĐÁ BẠC

 Về U Minh Hạ sáng nay
 Đất rừng ngập mặn đổi thay hết rồi
 Cà Mau, lửa khói một thời
 Cầu quay, chợ cũ đâu trời cố nhân

 Qua rồi hơn bốn mươi năm
 Nắng Hòn Đá Bạc mây chầm chậm trôi
 Bao năm Đất Mũi quên bồi 
 Nghe từng đợt sóng mồ côi vỡ òa

 Đời buồn đâu chỉ riêng ta
 Máu ngư dân đổ đã hòa biển đông 
 Cọng rau, cây lúa đồng bằng
 Nghe tin biển chết mà lòng quặn đau

 Rừng xanh kiệt sức đã lâu 
 Hồn thiêng sông núi nhuốm màu thê lương
 Dắt nhau đi tiếp mười phương
 Vẫn chưa thoát khỏi con đường khổ đau
 
 Con người rồi sẽ về đâu
 Thiên đường là quả địa cầu nóng lên 
 Việt Nam đất nước Rồng Tiên
 Năm châu, bốn biển nối liền tự do!
  
 TRÚC THANH TÂM
 (Châu Đốc)
READ MORE - VỀ HÒN ĐÁ BẠC - thơ Trúc Thanh Tâm

KHÚC THU BUỒN - Thơ Vũ Trầm Tư

Tác giả Vũ Trầm Tư


Khúc Thu Buồn

Trôi đi một khúc thu buồn
Gởi theo cơn gió giận hờn vu vơ
Tóc thề nhuộm tím trời thơ
Hoàng hôn tuổi mộng lặng lờ qua mau

Mùa nào nhặt lá chiêm bao
Cơn mưa về lạc nẽo sầu hương xưa
Tình yêu gió đẩy gió đưa
Phấn son khép lại theo mùa chim di

Đông chờ bấc lạnh thầm thì
Hơi sương đẩm ướt bờ mi dỗi hờn
Còn đâu một mảnh trăng suông
Gối đêm ấp ủ chập chờn bóng ai

Người còn lẩn khuất đâu đây
Mùi hương con gái quyện say lòng người
Giữ cho ta nhé nụ cười
Trăm năm đánh đổi bờ môi ngọt ngào


Vũ Trầm Tư
READ MORE - KHÚC THU BUỒN - Thơ Vũ Trầm Tư

BƯỚC THỤY DU - Thơ La Thụy





BƯỚC THỤY DU

Đêm lặng thầm bên biển vắng
Mơ hồ vẳng trong gió thoảng
Tiếng người yêu dấu gọi tên
Bâng khuâng xao xuyến niềm riêng

Sóng miên man ru bờ cát
Mây trời mờ lan khói nhạt
E ấp quyện ánh trăng tà
Dịu dàng gửi nụ hôn xa

Ngọt đôi môi, lòng rung động
Bờ thuỳ dương ru tình mộng
Hồn phiêu phong trong sương mù
Lãng đãng từng bước thuỵ du

(Biển Hòn Rơm, Phan Thiết, 2015)

                               La Thụy

READ MORE - BƯỚC THỤY DU - Thơ La Thụy

Sunday, September 24, 2017

NẾU... - Thơ Hiệp Kim Áo Tím





NẾU...

Nếu một ngày không gặp em

Anh ơi có nhớ bên thềm dáng xưa
Nếu không có buổi chiều mưa
Lấy ai khoác áo mà đưa em về

Nếu không có mảnh trăng thề

Anh ơi có nhớ trở về hay chăng?
Nếu không có những đêm trăng 
Làm sao mơ thấy chị Hằng dễ thương

Nếu không có những con đường 

Ngọc Lan thơn ngát vấn vương bao người
Nếu mai hoa biếng không cười
Rụng rơi từng cánh tơi bời dưới sân

Nếu mai xa cách bạn thân

Vui buồn ngày ấy chỉ ngần ấy thôi
Ngày nao chung bước chung đôi
Bi chừ xa cách để rồi nhớ mong

Nếu xưa đừng gửi thiệp hồng

Thì ai đâu phải đau lòng thế kia
Đến đây hổng gặp thì dìa
Duyên đành dang dở... nửa khuya ngậm ngùi

                                  Hiệp Kim Áo Tím 

                                  Đà Lạt, 25/9/2015

READ MORE - NẾU... - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

GÓC TRỜI TRỐNG VẮNG - Truyện ngắn của Thủy Điền



                       Tác giả Thủy Điền




GÓC TRỜI TRỐNG VẮNG

Hơn một tuần nay, người ta bỗng dưng không còn nhìn thấy lão ăn mày và con chó đốm ngồi dưới gốc cột đèn đường trước cái Siêu thị lớn nữa.
Họ xì xào với nhau và đặt ra những giả thuyết:
1- Người thì bảo: Có lẽ, trời vào thu, gió lạnh. Hắn tìm đến nơi khác ấm hơn để trú ẩn.
2- Người hỏi người ? Hay là nhân viên trật tự thành phố đuổi hắn, không cho hắn hành nghề ở đây nữa
3- Người thì tự đoán : Chắc là hắn đã qua đời và con chó đốm cũng được đưa vào Sở Thú y không chừng.

      Trải qua nhiều tuần lễ dài thì người ta được biết: Chuyện rất đau buồn của một kiếp người.
  
      Hắn không phải là loại bần hàn, khố rách vô gia cư. Mà hắn là con của một nhà khoa bảng, giàu có. Gia đình hắn có hai anh em, hắn là con trai lớn và một cô em gái nhỏ hơn hắn ba tuổi. Hắn được cha mẹ cho ăn học đàng hoàng, đỗ bằng Cử nhân Kinh tế và hiện đang làm việc tại một Công ty Thương mại lớn.

      Sau cái chết bi thảm vì tai nạn máy bay cách đây khoảng mười năm. Không may, cha mẹ và cô em gái hắn cùng bốn mươi bảy đồng hành khác bị tử nạn khi máy bay cấm đầu vào vách núi, trên chuyến bay du lịch từ Tây ban nha trở về  nhà.

      Vừa nhận được tin qua đài Truyền hình và Thông báo của Bộ ngoại giao, hắn cấp tốc trở về nhà. Thời gian chờ đợi tin mới….mới hắn như người cuồng loạn. Trong cơn đau, mất mát hắn dường như  là kẻ mất trí gần cả mấy tháng trời. Sau cơn khủng hoảng ấy, hắn suy nghĩ cạn cùng và cho đời mình bây giờ chẳng còn gì nữa.

      Khi cả nhà qua đời, hắn buồn quá và xin nghỉ việc tại Công ty luôn. Ở nhà được một năm, một mình giữa chốn quạnh hiu, thiếu can đảm và cuối cùng hắn quyết định viết đơn hiến tặng căn nhà cha mẹ để lại cho hội nhà thờ Công giáo thành phố và chỉ xin cấp lại một căn phòng nhỏ ngoài phố để tạm thân.

     Tưởng mọi chuyện đã yên, sau năm ấy hắn trả lại căn phòng và dẫn con chó đốm đi đầu đường, xó chợ, để rồi trở thành người Hành khất “Bất đắc dĩ “

      Qua bao ngày xuôi, ngược. Hắn chọn gốc cây cột đèn nằm trên cây cầu cạnh một Siêu thị lớn là điểm dừng chân cuối cùng.

      Thời gian - thời gian trôi qua cuộc đời của hắn giờ đây cũng khá hơn. Nghĩa là:
- Sáng thức dậy là có ly Cà-phê To go và ba ổ bánh mì nhỏ (Hắn hai ổ và con đốm một ổ ) Kế tiếp là ngồi đọc sách và chờ người qua, kẻ lại bố thí chén cơm tình.
- Đến trưa thì ghé vào mua một xuất cơm phần ra cột đèn hắn và con Đốm ăn chung và chiếu về cũng thế.
- Khi cơm chiều xong, Siêu thị cũng vừa đóng cửa, đèn đường bắt đầu vương lên ánh sáng và cũng là lúc hắn và con Đốm chui vào hầm cầu để tìm chốn ngủ.

      Cứ thế mà hắn đã trụ trì nơi đây gần bảy năm trường. Một hôm trời bão lớn, cơn gió mùa thu nối gót theo sau chấn động cả một vùng trời. Rét ….rét căm căm hắn không đủ ấm, những cơn gió ấy đã lợi dụng ập vào cơ thể hắn. Hắn phải đành nhận lãnh cơn bạo bệnh. Giữa đêm vì không ai hay biết, không người cứu chữa, chẳng viên thuốc phòng thân, cơ thể không chống cự nổi và đành phải qua đời trong đêm ấy.

     Con chó đốm ngẩn ngơ, ngỡ như người đang ngủ, lúc đánh thức, lúc nằm queo mà chẳng thấy hắn hứ hà  như hằng đêm bên cạnh. Trời gần sáng, tánh quen thường. Lẽ ra cả hai cùng lên cầu để ăn sáng. Nhưng hôm nay… sao kỳ lạ quá cứ hực hà chạy tới, chạy lui.

    Những ngạc nhiên ấy, vô tình người ta phát hiện ra dưới hầm cầu có lão ăn mày vừa mới qua đời trong đêm tối. Nhà chức trách đến mang xác hắn đi và con Đốm cũng ngỡ ngàng khi Sở Thú y cũng mang nó đi theo mà đời nó chưa bao giờ nghĩ tới.

      Thế là sau bảy năm con Đốm và cây cột đèn đường đã mất đi một người bạn chân tình. Nơi ấy bây giờ buồn lắm, nơi ấy bây giờ là một góc trời trống vắng.

                                                                  Thủy Điền
                                                                 23-09-2017

READ MORE - GÓC TRỜI TRỐNG VẮNG - Truyện ngắn của Thủy Điền

TÓC NHỚ - Thơ Nguyễn An Bình





TÓC NHỚ

Thả bay đi nỗi buồn
Thơm làn hương buổi sáng
Tình trong xanh suối nguồn
Cùng giấc mơ huyền hoặc.

Có tiếng chim chiền chiện
Hót đâu đây bên hồ
Lòng bỗng dưng héo úa
Rời cành chiếc lá khô.

Người đi qua đường cũ
Trăm năm có quay về
Buốt vai bờ tóc nhớ
Một thời trong cơn mê.


Thả bay đi nỗi buồn
Tinh sương chiều tỉnh lặng
Hạt mưa vừa mới buông
Neo đời ta cay đắng.

Tiếng dế trong vườn khuya
Bao dung lời cỏ ướt
Có phải bước ai về
Gọi liềm trăng vụn vỡ

Người đi qua đời nhau
Tóc không còn trẻ nữa
Nắng soi sợi bạc màu
Ủ thời gian thương nhớ.

          Nguyễn An Bình

READ MORE - TÓC NHỚ - Thơ Nguyễn An Bình

MƠ BUỔI TƯƠNG PHÙNG - Thơ Vĩnh Hoàng


   
        Tác giả Vĩnh Hoàng



MƠ BUỔI TƯƠNG PHÙNG

Từ dạo chia xa, ngôi trường cũ
Nắng bụi thời gian phủ đã nhiều
Ta lại dấn thân, đường sinh tử
Chim bằng bạt gió, nén thương yêu

Bạn bè nhiều đứa, xa ly biệt
Vẫn nhớ thương nhau, chẳng hững hờ
Mối tình áo trắng nay còn hết
Sao lòng hoài tưởng buổi thu sơ

Có dịp quân hành về ngang phố
Trường đã nát tan, cảnh lạnh tênh
Nhói lòng đau đớn, tim tan vỡ
Thầy trò trôi nổi, kiếp lênh đênh

Ta vẫn nhủ lòng, từng ao ước
Tìm lại người xưa, thưỡ chung trường
Gió bụi đẫy xô theo vận nước
Cánh bèo trôi dạt mấy trăm đường

Gặp cảnh cô đơn, đời trống vắng
Muốn cùng san sẻ., với ai xưa
Gởi lòng theo những làn mây trắng
Gió tải ngàn phương,vẫn chưa vừa

Mơ buổi tương phùng chung ly rượu
Cùng thầy bạn cũ trọn niềm vui
Chớm thu hoa cúc vàng trong chậu
Gợi nhớ lòng ta, vướng bùi ngùi

                              Vĩnh Hoàng

READ MORE - MƠ BUỔI TƯƠNG PHÙNG - Thơ Vĩnh Hoàng

ĐÔI KHI... - Thơ Tịnh Đàm


            Tịnh Đàm



ĐÔI KHI...
(Thân tặng bác G.T. Điệp)

Đôi khi cắc cớ hỏi người
Đời bao nước mắt nụ cười cho nhau. ?
Cũng như hạnh phúc, khổ đau
Là thêm hương vị, sắc màu tình yêu.
Đôi khi buồn tới trăm chiều
Lòng vương ý nhớ đã nhiều Xót xa!
Tưởng người mới biết thương ta
Hoài mong chi lắm rồi ra hững hờ !
Đôi khi ngồi hát vu vơ
Nghe đêm dậy khúc tình thơ dạt dào.
Người còn gửi mộng chốn nao
Có hay mộng đã rớt vào cõi xưa !

                            Tịnh Đàm
                   (Hóc Môn, TP. HCM )

READ MORE - ĐÔI KHI... - Thơ Tịnh Đàm

TÔI ƠI! - Chùm thơ Ngưng Thu

Tác giả Ngưng Thu


TÔI ƠI!



Ơi tiếng hót của chú chim hoạ mi

đừng ngất lịm

và tôi ơi

đừng gieo neo

vẫn còn đó màu hạ giăng phong kín

lối anh về



Khi sợi nắng thật mềm ôm bờ vai biềng cỏ

chú dế vẫn buồn thở than

mênh mang đồng gió khát thương đời

anh mê mãi vào xanh trong chiều cũ

tôi ước mình đồng cỏ biếc thênh thang.



Anh đừng vẽ lên bài thơ tôi chiều ướt

bằng lời đã lên rêu

đừng đánh cắp màu thu xanh tôi dệt

cho một lần lãng quên

khúc tụng ca những ngày hè đã ngất

bên xác chú ve vừa

rụng cánh xuống mênh mông.



Bài thơ tình vừa tự vẫn hôm qua

sau đêm dài du mộng

những ngôn từ lưu linh 

chôn tiếng mình mộ địa.



Những thanh âm dội vào tứ phía

chiều nhấc gót và đang...

gỡ nỗi buồn kí gởi

vẫn mặt trời

lăn qua

lăn qua

đường chân trời ối đỏ

tiếng hót của chú chim hoạ mi còn đó

sao tôi hoài gieo neo



Ngưng Thu



ĐỜI NGƯỜI LÀ BIỂN KHÔNG

Cảm tác từ ĐỒI XA CÂY MỘT của nhà thơ Lê Nho Quế Sơn 


Đêm gõ tiếng cô đơn

Đêm chạnh niềm hoang vắng

Ta không hề giận em

Vách đời đâu phẳng lặng.



Đêm chạm vành trăng nõn

Say vầng mây biếc êm

Ta không hề giận em

Cơn mưa buồn nhỏ lệ.



Suối sông nào chẵng thế

Trăm ngã chảy về đông

Đời người là biển không

Ta đâu hờn đâu giận.



Đêm gõ vào vô tận

Khoảng trống dường hoang vu

Giọt trăng rơi thảng thốt

Đắm sâu ta... diêm phù.



NGƯNG THU






IM LẶNG THANH ÂM



tôi gõ vào buổi chiều

sự im lặng dần tan vào khoảng vắng

tia nắng rớt khỏi màu hoàng hôn ối đỏ

ngày đóng cửa vô tâm



tôi gõ vào khúc hát ruỗng đêm

thinh hơi mặc trầm vây khốn

vì sao rớt vào bầu trời hút lịm

đường chân trời đau nứt khoé da cam



tôi gõ lên bức tường thời gian huyễn hoặc

tiếng tích tắc tích tắc lụi dần

may mà cơn gió kịp vẽ lên vách đá một bức phù điêu 

mặc áng mây giăng ngang khuôn mặt người ảo mị

tiếng mùa buồn ru mắt ngó trăm năm.



Ngưng Thu




READ MORE - TÔI ƠI! - Chùm thơ Ngưng Thu

KHÚC MONG CHỜ - Thơ: Thuận Hảo - Nhạc: Nguyễn Quang Thái - Hòa âm: Tuyền Linh

READ MORE - KHÚC MONG CHỜ - Thơ: Thuận Hảo - Nhạc: Nguyễn Quang Thái - Hòa âm: Tuyền Linh

ĐẠO QUÂN "ÔNG CHỒNG" - Thơ Tuyền Linh



Tác giả Tuyền Linh


Đạo quân "Ông Chồng" (*)

Chúng tôi – đạo quân "ông chồng"
Đường đường Nhà Gíao bềnh bồng chợ phiên
Ngủ đêm chưa đã cơn ghiền
Vội tung mền dậy đi liền một hơi

Ra đến chợ, mệt tơi bời
Mắt còn cay xé dám ngồi cà phê?
Nhịn thèm để vội đi về
Cho kịp giờ dạy, lề mề được đâu!

Hết hàng cá, đến hàng rau
Chân đi miệng tính mặt cau "mày ngài"
Đến trường Thầy Gíao như ai
Nhưng ra đến chợ đã lai hết rồi

Lai từ cách đứng cách ngồi
Cách ăn cách tính cách nào lợi hơn
Đồng tiền là giọt mồ hôi
Kiếp bán "cháo phổi", dưỡng bồi bao nhiêu?

Lương đã ít, nếu tiêu nhiều
Đâm ra vỡ nợ thì phiêu cuộc đời
Thôi thì cứ việc cầm hơi
Chờ ngày trả hết nợ đời là xong

Âý chết! tôi nói bông lông
Suýt nữa quên mất cải ngồng vợ giao
Một ít tương, một ít chao
Rau luộc chấm với thứ nào cũng ngon

Biết thích nghi để sống còn
Đồng lương Nhà Gíao như hòn bi lăn
Mới lãnh lương, chạy lăng xăng
Đến khi cuối tháng đổ ghèn con ngươi

Mặc ai chê, mặc ai cười
Đi chợ thay vợ là người đàn ông
Biết chung thủy, biết chung lòng
Vợ con ốm yếu tính đong làm gì?

***

Hoan hô những đấng nam nhi
Thường hay đi chợ có gì "quê" đâu?
Người vo gạo, kẻ lặt rau
Nữ, nam bình đẳng mới mau sánh bằng

Những nước tân tiến văn minh
Việt Nam ta cũng "nhân quyền" thua ai!
Cái thói gia trưởng xa xưa
Bỏ đi, bỏ sọt… đừng xài Diễm ơi ! (**)

Tuyền Linh


(*) Viết vui cho những ông chồng thường hay đi chợ thay vợ. Tôi dùng danh từ “ đạo quân “ vì dạo này thấy các đấng phu quân đi chợ thay cho vợ nhiều quá…nhiều như một đạo quân, trong đó có tôi. He..he…!

(**) câu nói đùa quen thuộc “ xưa rồi Diễm “

http://tinhkhucnguyenvantho.blogspot.com
READ MORE - ĐẠO QUÂN "ÔNG CHỒNG" - Thơ Tuyền Linh