Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, January 18, 2017

VỀ CHỐN XƯA - thơ Trần Văn Hạng

Tác giả Trần Văn Hạng


VỀ CHỐN XƯA

Chiều nay về chốn cũ
Tìm lại dấu hương xưa
Nắng vàng vui dẫn lối
Hồn lâng lâng đong đưa

Vào xóm nhỏ ngày xưa
Men theo con đường cũ
Đến bến nước hòn mê
Thì thầm tiếng nhẹ ru

Cố quận bên kia bờ
Dứa vào mùa chín mộng
Mít tỏa hương thơm lừng
Người xưa có đợi trông?

Lối cũ dẫn ta về
Nhà em sau tán lá
Hoa nở rộ trước sân
Cố nhân giờ đâu tá?...

Bâng khuâng nhìn ngơ ngẩn
Cảnh vật vẫn vô tình
Nỗi niềm dâng chất ngất
Nhớ thương một bóng hình...


Trần Văn Hạng
READ MORE - VỀ CHỐN XƯA - thơ Trần Văn Hạng

CƠN MƯA ĐẦU MÙA - Thơ Nguyễn Ngọc Kiên


          Tác giả Nguyễn Ngọc Kiên



CƠN MƯA ĐẦU MÙA  

Tặng T.      

Địa cầu đang bị nung khô
Hoa xơ xác lá, người xơ xác… người.
Hiếm hoi ngọn gió mồ côi
Không mang đi nổi những lời thở than!

Đêm qua trên khắp nhân gian
Ngập tràn trong nỗi hân hoan vô bờ.
Cơn mưa bất chợt đầu mùa
Gợi bao xúc cảm mơ hồ trong ta!

Sáng nay mở cửa nhìn ra
Bằng lăng lại tím như là… bằng lăng!

                        Nguyễn Ngọc Kiên
Hà Nội, những ngày oi nồng mùa bằng lăng 2013

READ MORE - CƠN MƯA ĐẦU MÙA - Thơ Nguyễn Ngọc Kiên

ĐÔI BẠN LÀNG QUÊ - Võ Đình Hương



Ảnh tác giả
Võ Đình Hương

ĐÔI BẠN LÀNG QUÊ


        Những ngày cuối đông, trời năm nay thời tiết khác hơn những năm trước, mưa tầm tã và rét buốt da. Tuy vậy, tôi vẫn tất tả công việc sinh sống bất chấp thời tiết của ngày đông mà quên cả thời gian. Hôm nay ngồi nhìn trên tường tấm lịch đứa con đã thay mới (ngày 12/01/2017 – 15/12/Bính Thân), à thì ra mấy ngày nữa tôi đã bước sang 72 tuổi (Tuổi Bính Tuất). Chuỗi ngày đi qua trong đời cũng có nhiều cái để nhớ và nhiều việc để quên! Nhìn lên chỗ để sách vở, tôi thường đọc chỉ có mấy cuốn “Phật Học Phổ Thông”, “Kinh Nhật Tụng” và 3 tập thơ của nhà thơ Võ Văn Hoa (Người mà lâu nay tôi quí và xem như anh em ruột thịt, như người bạn đời) đã tặng tôi. Tập “Còn ta với mình” , Hoa gởi tặng tôi ngày 1/4/2014, tập “Gió cuối mặt sông” ngày 5/8/2008, tập “Phù Sa Tình” ngày 9/9/2012 (Những tập thơ này tôi đã đọc nhiều lần), ký ức tuổi thơ hiện về, thôi thì viết đôi dòng tâm sự dù dở dù hay gởi tặng  Hoa :
“Để mai kia hết xuân thì
Cái tình thân ấy mang đi đến cùng”

    Tôi và chú Hoa đều sinh ra và lớn lên ở làng Thi Ông. Một cái làng quê xa ngái thị thành. Con người làng tôi sống với nhau rất chân tình, mộc mạc. Còn tôi và Hoa đều con nhà nghèo. Thời thơ ấu cha tôi vì thời cuộc mà lên đường. Mẹ tôi ở nhà một mình phải nuôi 4 đứa con dại nên việc học hành của tôi vô cùng lận đận. Vào tiểu học, tôi phải nghỉ học 5 năm để chăn bò. Sau khi cha tôi về, tôi mới được đi học lại. Mặc dầu vậy, ở bậc tiểu học. tôi luôn đạt loại giỏi. Vì gia đình nghèo nên tôi vừa học vừa kiếm tiền bằng việc dạy kèm. Năm vào đệ Thất (lớp 6) Trường Trung học công lập Hải Lăng,  tôi thường mở lớp dạy hè ở quê ngoại. Năm đệ Lục, tôi được cô Đại úy Khuê ở chợ Diên Sanh nhờ dạy kèm cho các em Trần Thị Loan và Trần Xuân An (nhà thơ hiện nay). Lên cấp III , học ở trường trung học Nguyễn Hoàng – Quảng Trị, tôi được thầy Lê Quang Thái và cô Lê Thị Tránh nhờ dạy kèm cho Lê Quang Trung. Sau đó làm thư ký cho xưởng giặt Fatima Barry ở đường Phan Chu Trinh – Quảng Trị. Năm 1971, tôi thi đỗ Tú tài toàn phần (Tú tài II). Năm đó áp dụng tân toán học đầu tiên. Ban B của tôi chỉ đạt 18% đợt I, rồi sau đó tôi đỗ vào trường Sư phạm Huế và học thêm ở trường Đại học Luật khoa. (Bạn bè thường gọi tôi là ông Thôn trưởng do tôi tuổi lớn nên được chọn làm Trưởng lớp từ cấp I đến cấp III.)

      Còn chú Hoa cũng vậy:
        “Thời gian khó nhà đong từng bữa gạo
        Nếp gia phong từng mũi chỉ đường kim” ​
                             (Bố –   thơ Võ Văn Hoa)

Mặc dầu vậy, nhưng tuổi thơ của Hoa ít lận đận hơn tôi. Những năm tháng kinh tế khó khăn, khoai sắn độn cơm, rau lang chắm ruốc thay canh cá nhưng chú thím ở nhà vẫn tần tảo chịu thương, chịu khó để nuôi con cái học hành. Ở làng tôi,  gia đình chú Hoa bây giờ vẫn được mọi người công nhận là gia đình “Thật thà – Phúc đức” nhất. Tuổi nhỏ Hoa học trường tiểu học Thi Ông, lên cấp II học trường công lập Hải Lăng, cấp III vào trường trung học Nguyễn Hoàng - Quảng Trị, rồi vào trường Sư phạm Huế. Những năm tháng chiến tranh dân Quảng Trị phải di tản đi nơi khác, việc học hành đôi lúc bị bỏ dỡ, để có tiền tiếp tục việc học Hoa phải đi làm “Cai áo xanh” chương trình làm sạch thành phố (giống như công ty môi trường bây giờ). Tuổi thơ hai anh em ít chơi với nhau, nhưng mến thương nhau, vì ở làng thời ấy ít người đi học. Đặc biệt khi vào Huế tôi vào Sư phạm trước chú Hoa 1 khóa. Khi nghe tin chú Hoa đỗ vào trường Sư phạm tôi rất vui mừng, thời đó có giáo sư Lê Quang Thái người Cổ thành Quảng Trị dạy môn Sư phạm giáo dục, thầy rất thương và quí anh em chúng tôi. Người ta thường bảo “Những người cùng hoàn cảnh thì thương nhau”. Có lẽ như thế mà tôi và chú Hoa hoàn cảnh con nhà nghèo, cùng làng lại sống tha hương nên rất thương nhau. Mặc dầu không giúp nhau được gì nhưng trong lòng lúc nào cũng có nhau. Tôi ra trường trước Hoa, do thi tốt nghiệp đỗ cao nên tôi chọn nhiệm sở ở Huế để tiếp tục học thêm trường Đại học Luật khoa, còn Hoa ra trường thì về Quảng Trị và sau đó tiếp tục học ở trường Đại học Sư phạm Huế, tốt nghiệp Cử nhân khoa Ngữ văn, lúc đó anh em ít được gặp nhau. Năm 1975 đất nước hòa bình thống nhất. Bước đầu việc giáo dục chưa đi vào nề nếp, tôi được Phòng Giáo dục huyện Quảng Điền điều về phụ trách bổ túc văn hóa ở xã Quảng Phú. Đến đầu năm 1977 xếp bút nghiên trở lại quê nhà lao động sản xuất làm người nông dân chân lấm, tay bùn. Cái ngày ấy khi trở về nhà là điều đau buồn nhất của cuộc đời tôi. Nhưng cha mẹ tôi có lẽ cũng đau buồn như tôi. Mẹ tôi cố gượng cười và bảo con hãy về đây với cha mẹ, người ta sống được thì mình sống được, việc gì phải buồn. còn cha tôi thì đêm ấy cứ đi ra đi vào, rồi thở dài nhưng có lẽ sợ tôi buồn nên không nói điều chi. Đến hôm nay tôi vẫn thấm thía và hiểu tình thương của cha mẹ như non ngàn biển cả. Bạn bè lúc đó tan tác. Ở quê nhà chú Hoa đang dạy học ở đâu đó có viết cho tôi lá thư có mấy hàng. Tôi không nhớ rõ nhưng ý là rất thương tiếc cho tôi ! Tôi chỉ nhớ câu cuối cùng Hoa nói “Anh là quân tử thời nay”. Cuộc sống cứ thế mà trôi theo thời gian. Chú Hoa theo nghiệp “Kỹ sư tâm hồn”,  phấn đấu từ một giáo viên đến làm Quản lý trường học , sau đó về công tác ở Phòng Giáo dục và Đào tạo Hải Lăng giữ chức vụ Phó Trưởng phòng  và được Nhà nước phong tặng “Nhà giáo Ưu tú”. Đó là niềm tự hào của một nhà giáo!

        Trong cuộc sống Hoa còn  là một nhà thơ được rất nhiều người yêu mến, trong đó, có tôi kể cả thơ của thầy giáo – nhà thơ Võ Văn Luyến (em ruột của Hoa). Nhớ lần đến viếng lễ tang thân mẫu của hai chú, trong bài điếu văn tôi có viết “… con của cụ có người ăn học thành tài đã giúp ích cho đời, cho xã hội, đã đem tâm tình của cha mẹ nuôi dạy trang trải trên những vần thơ. Được mọi người yêu mến, xã hội ngưỡng mộ cái công lao sinh thành dưỡng dục của cụ đối với đàn con …”, “ … chín mươi mốt năm qua những giọt mồ hôi của cụ nhỏ xuống đã ươm mầm để những đóa hồng đang sinh sôi nảy nở…”.

      Tôi thích con người Võ Văn Hoa hiền từ giản dị, đó là hình ảnh kế thừa nền nếp của gia đình. Tôi yêu mến thơ của Hoa hồi còn học ở trường Sư phạm Huế. Nói đến thơ của Hoa và Luyến thì đã có rất nhiều người bình giải. Riêng tôi trong trình độ hạn hẹp cũng như ở chỗ anh em nên không nói nhiều. Có điều là từ nhỏ đến giờ tôi thích dọc thơ và hát nhạc trữ tình. Ở trong thơ chú Hoa mộc mạc, dễ hiểu lúc nào cũng nói lên được tình cảm, phong cảnh quê hương, làm cho tôi đam mê con người ấy. Có điều không nói ra nhưng trong Hoa, Luyến lúc nào cũng dành cho tôi tình cảm sâu đậm. Sống một mình ở cái chốn vùng sâu, vùng xa anh em bạn bè ít khi gặp gỡ, những lúc buồn vui trong cuộc sống tôi đều nhớ đến bạn bè. Cảm ơn những người bạn, người anh em đã thấu hiểu hoàn cảnh mà bây giờ vẫn nhớ đến hoặc đã quên tôi. Còn chú Hoa đối với tôi lúc nào cũng là một người em, một người bạn tâm tình!

      Tự hào thay cho làng Thi Ông đã sinh ra những con người đem vinh dự về cho quê hương trong đó có nhà giáo Ưu tú- nhà thơ Võ Văn Hoa, nhà giáo- nhà thơ Võ Văn Luyến. Một trong những ký ức tuổi thơ. Tôi viết đôi dòng về anh em, về đôi bạn từ trẻ đến giờ mãi là “Đôi bạn Làng Quê” làng Thi Ông xã Hải Vĩnh. ​ ​
                                Viết đêm 15/12 năm Bính Thân 12/01/2017
                                ​Võ Đình Hương






READ MORE - ĐÔI BẠN LÀNG QUÊ - Võ Đình Hương

XUÂN SUỒNG SÃ - Thơ Lê Mai





XUÂN SUỒNG SÃ

Chị không chơi với Xuân nữa đâu!
                                     Em thật là nồng nã

Nghĩ tới Anh em làm chị bừng bừng đôi má
Đâu còn khờ dại ngây thơ
                                      Háo hức!
Chị không chơi với Xuân nữa đâu, 
                               Em thật là bả lả!
Khi thấy anh, em làm chị lung liếng lả lơi….
Đâu còn thăm thẳm chơi vơi…
                               Rạo rực!
Chị không chơi với Xuân nữa đâu,
                               Em thật là suồng sã
Anh khẽ ôm, em đã làm chị lả đi rồi…
Quên hết lời cha răn mẹ dặn…
                               Hừng hực!
Chị không chơi với Xuân nữa đâu,
                               Em thật là suồng sã
                               Suồng sã
                               Suồng sã
Xuân sắc sẽ qua
Xuân thì sẽ qua
Khát một ngày suồng sã với tình xuân.

                                      Lê Mai
                      Hà Nội, 1/ 2017

READ MORE - XUÂN SUỒNG SÃ - Thơ Lê Mai

THƠ SẦM THAM - Nguyễn Ngọc Kiên dịch thơ





THƠ SẦM THAM

               

使


Phiên âm: Phùng nhập kinh sứ

Cố viên đông vọng lộ man man,
Song tụ Long Chung (1) lệ bất can.
Mã thượng tương phùng vô chỉ bút,
Bằng quân truyền ngữ báo bình an.

Dịch nghĩa: Gặp sứ giả vào kinh

Ngóng về hướng đông nơi quê nhà, đường dài hun hút
Hai tay áo thõng, nước mắt không cạn
Ở trên lưng ngựa gặp nhau, không có bút trong tay
Nhờ anh gửi lời nhắn tin báo rằng tôi vẫn được bình yên.

 Dịch thơ: Gặp sứ giả vào kinh
Đông ngóng quê nhà, chốn mênh mang
Hai tay áo thõng, nước mắt giàn
Gặp trên lưng ngựa không giấy bút
Nhắn hộ rằng tôi vẫn  bình an.


Phiên âm: Đề Bình Dương quận Phần kiều biên liễu thụ

Thử địa tằng cư trú,
Kim lai uyển tự quy.
Khả liên phần thượng liễu,
Tương kiến dã y y.

Dịch nghĩa: Đề cây liễu bên cầu sông Phần ở quận Bình Dương

 

Ta đã từng ở nơi này
Nên năm nay ta trở lại
Khá thương cho cây liễu trên bờ sông Phần
Gặp lại ta vẫn thấy như hồi nào

Dịch thơ: Đề cây liễu bên cầu sông Phần ở quận Bình Dương


Năm xưa ta đã  ở nơi đây
Năm nay ta lại đến chốn này
Dương liễu sông Phần yêu mến quá
Gặp nhau vẫn thấy mến thương thay!

春夢
洞房昨夜春風起,
遙憶美人湘江水。
枕上片時春夢中,
行盡江南數千里。

 Phiên âm: Xuân mộng
Động phòng tạc dạ xuân phong khởi,
Dao ức mỹ nhân tương giang thủy.
Chẩm thượng phiến thì xuân mộng trung,
Hành tận giang nam sổ thiên lí.

Dịch nghĩa : Mộng đêm xuân

Phòng hoa chúc đêm qua nổi gió xuân,
Mà nghĩ vời về người đẹp nơi dòng nước sông Tương.
Gối lên một thoáng trong giấc mơ xuân,
Mà đã đi hết mấy ngàn dặm Giang Nam rồi.

Dịch thơ: Mộng đêm xuân


Phòng hoa đêm trước dậy gió xuân
Sông nước Tương giang nhớ mĩ nhân .
Một  thoáng giấc xuân luồn qua gối,
Nghìn dặm  Giang Nam mấy bước chân.

Nguyễn Ngọc Kiên dịch thơ

 

………………..


(1) Chú thích: Long Chung: Ý nói người già, bởi đất Long Chung có giống trúc sống rất lâu. Nói đến trúc Long Chung là ví những cụ già cao tuổi.

READ MORE - THƠ SẦM THAM - Nguyễn Ngọc Kiên dịch thơ

Tuesday, January 17, 2017

Thủy Điền đọc NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ , thơ của Đặng Minh Mai

Thủy Điền đọc thơ:

NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ 

Tác giả: Đặng Minh Mai
 
Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông
 
Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương!
 
Đêm thao thức canh trường khó ngủ
Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình
Một đời chiu chắt ân tình
Cho con có được dáng hình hôm nay
 
Ơn cha mẹ cao dày chưa trả
Đạo làm con thong thả sao đành?
Hẹn ngày nắng ấm trời xanh
Con về bên mẹ ngọt lành lời cha!
 
Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ
Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng
Tình quê ấm áp thiêng liêng
Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu!
 
Sáng nay chúa nhật, ngoài trời tuyết rơi như mưa đỗ, chỉ trong vòng 15 phút mà ngập trắng cả sân. Buốt, chẳng biết làm gì sau ly Cà-phê sáng, tôi bật máy tìm vài trang thơ, văn đọc chơi cho đỡ buồn. Tình cờ tôi đọc được bài thơ khá hay tựa đề “Nỗi niềm người xa xứ".  Chưa đi sâu vào bài thơ, chỉ thấy cái tựa thôi là cũng thấy khoái rồi. Vì nó giống hệt tâm trạng của mình, những người đang xa xứ và đang nhớ nhà, nhất là thời điểm quê nhà đang tưng bừng đón tết.
 
     Về phần tác giả, tôi tự đoán có lẽ người viết là một phụ nữ đứng tuổi hay nàng con gái nào đó, chớ không phải là đàn ông, hay thanh niên. Vì giọng điệu bài thơ nghe rất nhẹ nhàng, trìu mến, ấm cúng, không mạnh bạo. Tôi nghĩ có thể gì hoàn cảnh nghèo mà phải từ quê lên thành làm việc để kiếm sống hay sang một quốc gia nào làm việc theo chương trình hợp tác lao động. Qua hai phương án, tôi chọn phương án thứ hai thì đúng hơn. Bởi, nơi làm việc và quê nhà cách xa nhau không gần, hơn nữa,  kinh phí, phương tiện đi lại cũng là điều cần phải cân nhắc. Nên sau những giờ làm việc và những lúc nghỉ ngơi, cô thường hay trăn trở nơi chôn nhau, cắt rốn của mình. Cứ ra, vào than thở, nhớ quê, nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ họ hàng, muốn về thăm một lần rồi đi, nhưng về không được. Càng lưu luyến bao nhiêu thì những hình ảnh ấy lại càng xa dần bấy nhiêu. Qua đoạn thơ dưới đây thấy lòng cô vọng lên mà nghe sao xao xuyến tâm hồn.
 
Mây lặng lẽ xứ người trôi khuất
Lòng con buồn nhớ đất quê ta
Quê hương có mẹ có cha
Cô dì chú bác có bà có ông
 
     Thường thường thì việc gì cũng qua đi và dần quen với cuộc sống mới. Nhưng riêng cô thì khác, lúc nào cũng miên man nghĩ về  quê cũ và hy vọng một ngày gần nhất sẽ trở lại chốn bài. Đó là niềm thiết tha duy nhất của người xa xứ nào cũng thế. Như tôi đây cũng vậy thôi, ngần mấy chục năm trời làm thân viễn xứ, sống xứ người nhiều hơn quê nhà mà lòng mãi luôn luôn vọng quốc. Dù biết rằng ngày ấy sẽ không bao giờ hiện thực, nhưng vẫn luôn mang hy vọng trong lòng. Đoạn thơ:
 
Bởi cuộc sống dứt lòng con bước
Xa mẹ cha thầm ước ngày về
Bây giờ xa cách sơn khê
Mỗi chiều con vẫn nhớ về quê hương!
 
     Là một động lực giúp người ta vượt qua những thế giới lạ và luôn mãi giữ những gì mình từng có. Nó như là tiềm thức ăn sâu vào lòng của mỗi con người Việt nam.
  
     Chuyện nhớ quê, nhớ cha, nhớ mẹ là đương nhiên, ai cũng thế. Riêng cô lại có phần đặc biệt hơn, cô nhớ từ li, từ tí những công lao sanh thành, dưỡng dục để cô có được ngày hôm nay. Chính vì thế, đêm nào cô cũng thức giấc trăn trở và hứa hẹn một ngày nào đó sẽ làm một cái gì dù ít hay nhiều để bù đấp lại tấm lòng cao cả ấy. Làm một con người như cô thì quả là hiếm và đáng được kính trọng, có lòng như cô dù thực hiện được hay không thực hiện được, nơi quê nhà phận làm cha mẹ mà nghe được lời con nói. Hỏi ai mà không mát dạ, mát lòng và không cần phải mang lụa, vàng, vật báu thì mới thương con. Trong những giây phút thao thức cô vẫn luôn tự tin rằng cha mẹ mình nơi quê nhà chắc cũng thế, rồi mắt cô tự dưng tuôn tràn trên đôi má.
 
Đêm thao thức canh trường khó ngủ
Thương mẹ cha chốn cũ nhớ mình
Một đời chiu chắt ân tình
Cho con có được dáng hình hôm nay
 
Ơn cha mẹ cao dày chưa trả
Đạo làm con thong thả sao đành?
Hẹn ngày nắng ấm trời xanh
Con về bên mẹ ngọt lành lời cha!
 
     Đọc qua hết bài thơ, tôi có cảm nhận rằng với một con người như cô dù hoàn cảnh nào hay khó khăn nào đi nữa ngày về sum hợp gia đình chắc chắn sẽ không xa và tôi cũng cầu chúc cho cô được toại nguyện những mơ ước của mình sớm thành hiện thực
 
 
Mặc chiếc áo bà ba quê mẹ
Duyên dáng cười nhè nhẹ nón nghiêng
Tình quê ấm áp thiêng liêng
Cơm chiều sum họp mẹ hiền cha yêu! 
 
Thủy Điền
15-01-2017


READ MORE - Thủy Điền đọc NỖI NIỀM NGƯỜI XA XỨ , thơ của Đặng Minh Mai