Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, November 10, 2016

HỒN QUÊ - chùm thơ Lê Thanh Hùng

Hòn Rơm, Phan Thiết.


Hồn Quê

Ta vụng dại, và cứ ngỡ an nhiên
Đời quê kiểng, lẫn vào câu bát nhã
Nửa đêm nghe, tiếng cựa mình của lá
Của hoa, hay là của nổi lòng riêng?
                    *
Trong thẳm sâu, như có tiếng thở dài
Điều gì đó, như bâng quơ, bất chợt
Mãi âm ỉ và thao lao, không ngớt
Trôi suốt đêm dài, nắng mới nguôi ngoai
                   *
Khi tia nắng đầu tiên, vừa gõ cửa
Vẽ vạnh tròn, trên vách đá rêu phong
Cứ nhấp nháy, như đồng tiền sấp, ngữa
Dẫu hư không, sao cũng nặng trĩu lòng
                   *
Thời gian đọng, trên đầu tràn tóc trắng
Dòng đời trôi, những trắc trở, ngã nghiêng
Ăn trái ngọt, sao quên thời cay đắng?
Bao trăn trở, ưu tư, nỗi muộn phiền …
                    *
Sao cứ so sánh, chuyện đời, cao thấp ?
Đâu còn là thời mơ mộng, bâng khuâng
Sau lớp bụi, thời gian nào, khuất lấp
Trái tim hồng, vẫn réo gọi, mùa xuân.
                                                      IV/2015
LTH



Qua Bãi Hòn Rơm

Chiều đi qua bãi Hòn Rơm
Vẫn con sóng cũ, đổ chồm gành xưa
Gió làng chài, nhịp nhặt thưa
Lẫn trong bãi tắm, phỉnh lừa bóng em
LTH



Mưa Qua Bến Sông

Lạc sóng
Chiều trôi
Nổi bến sông
Trong cơn giông
Bãi bờ
Trống vắng
Em
Quang gánh vội vàng
Trĩu nặng
Khép lạnh
Mờ
Cong cả hư không …

Lê Thanh Hùng
huyện Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - HỒN QUÊ - chùm thơ Lê Thanh Hùng

CÚN KHÓC - Truyện ngắn của Lê Mai


     

        Nguyễn Ngọc Kiên và Lê Mai (từ trái sang)


CÚN KHÓC

Bạn tôi kể:
Bỗng… một hôm, nhà anh xuất hiện rất nhiều chuột. Chuột đủ loại: Chuột Cống – Chuột Đồng – Chuột Chù – Chuột Nhắt… Chúng quá thể lắm, chẳng coi ai ra gì. Chúng chạy nhảy tùy tiện, tớn tở nô đùa, rúc rích tán tỉnh… Chúng mở vung nồi cơm, chúng hất nắp thùng gạo, chúng xô đổ chai lọ, chúng gặm nát giấy tờ… Nhiều con còn tò mò, vô giáo dục ngó nghiêng tận giường ngủ vợ chồng anh. Tớn lên, chúng còn cắn cả ngón chân, ngón tay đau buốt.

Không chịu được, vợ anh ra chợ mua ngay những tấm keo dính chuột. Người bán hàng dặn: lối nào chuột hay đi thì đặt tấm keo dính vào đấy. Vợ anh rải khắp nhà: cạnh nồi cơm, thùng gạo; dưới gầm giường, gầm tủ; trên nóc bếp, xà nhà… Nhưng… keo chỉ dính được tay vợ, chân con và áo quần của khách. Keo dính chuột thành keo dính người. Chuột vẫn chạy vẫn phá. Vợ anh hậm hực đi mua bẫy. Bẫy cũng giăng khắp nhà. Vợ chồng anh nằm giường căng tai dõi nghe tiếng bẫy sập. Nhưng… bẫy chỉ sập được ngón tay của con, chuột vẫn chạy vẫn phá. Quá tức, vợ anh dùng biện pháp sinh tử: đánh bả! Những ống thuốc diệt chuột mang nhãn MADE IN CHINA được mua về, trộn đều, dầm thẫm những miếng thịt thơm nức. Nhưng…  chẳng diệt được con nào, vì chuột nhà anh giở ngón ăn chay. Linh hoạt, vợ anh trộn thuốc với những món chay. Nhưng cũng chẳng diệt được con nào vì chúng lại đồng loạt chuyển sang ăn mặn. Vợ anh ngửa mặt than: chịu! Vợ chịu thì anh ra tay. Anh dùng sức mạnh tổng hợp. Anh trộn đều thuốc với cả món mặn lẫn món chay rồi giăng bẫy theo binh pháp Tôn Tử. Anh giăng bẫy khắp nơi theo kế “Hoa nở trên cành”. Cẩn thận hơn, mỗi nơi đặt mồi anh đặt món chay xen món mặn theo kế sách “Bỏ mận lấy đào”. Kế sách của anh thành công đến mức ngoài dự tính. Chuột chết hàng loạt. Con chết trong nồi cơm. Con ngoẻo trong bể nước. Con tử trong túi áo. Con tỏi dưới gầm giường. Vợ chồng con cái anh lổm nhổm bò khắp nhà thu lượm xác chuột. Nhưng chỉ hôm sau hơi thối đã tràn ngập ngôi nhà. Mùi thối ngày càng nặng, khó chịu, khó thở hơn cả tiếng chuột kêu, chuột phá. Anh ngửa mặt than: đúng là vinh quang cay đắng! Thế mà cũng chỉ bình yên được một tuần. Rồi thì lại chuột từ dưới cống đùn lên, lại chuột từ hàng xóm kéo đến. Vợ anh lo lắng, kéo anh ra một chỗ kín đáo quan sát cảnh chuột nhà anh ăn mật. Chai mật ong chỉ còn hơn nửa, miệng chai nhỏ, có tài thánh cũng không rúc đầu vào nổi. Thế mà, chẳng hiểu nó học được kinh nghiệm từ lớp tập huấn nào mà loáng một cái, nó đã thò được đuôi vào chai ngoáy mật, rồi ra một chỗ ngồi, vểnh đuôi lên, ung dung liếm mật. Vợ anh không nói, lo lắng kéo anh ra một chỗ kín đáo quan sát ổ trứng gà. Quả trứng to. Con chuột nhỏ. Anh cười, nói với vợ: lần này thì thách kẹo. Con chuột chẳng nói gì, lặng lẽ giang rộng bốn chân ôm quả trứng, rồi bất ngờ lăn đùng lăn ngửa ra đất. Quả trứng nằm gọn trong lòng. Những con chuột khác xà vào cắn đuôi nó kéo đi. Khoa học – công nghệ hết mức. Anh lác mắt bảo vợ: con này bét cũng tiến sĩ. Vợ anh lo lắng hỏi: Anh thấy không, có tận mắt chứng kiến những cảnh này mới biết mình bất lực. Hết cách. Anh tủng tẳng nói: Hết là thế nào! Dùng công nghệ sinh học. Mày dùng mẹo sâu thì ông có công nghệ cao. Vợ anh hỏi, anh bảo: nuôi chó, nuôi rắn mà diệt chuột chứ còn thế nào. Nghe anh nói, vợ anh thở phào, nhẹ nhõm, buột miệng khen: Giỏi, giỏi lắm! Lần đầu tiên em thấy cái sự học của anh là có ích. Chứ cứ viết vớ viết vẩn lợi đâu chẳng thấy, có ngày mang vạ vào thân. Để em đi chợ xách con mèo về nuôi, anh nhé. Anh nổi cáu vô cớ, gắt: Không nuôi mèo. Năm thì mười họa mới vồ được con chuột nhắt mà cứ ra vẻ ta đây, quăng con mồi chỗ này, quẳng con mồi chỗ kia, dền dền dứ dứ… sốt ruột. Gặp con chuột to, chuốt cống thì lỉnh. Lại còn lươn lẹo, thông đồng cả với lũ chuột mới kinh. Chẳng phải ngẫu nhiên mà đồng dao có câu:

Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
Chú chuột đi chợ đồng xa
Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo.

Đã thế lại còn lúc nào cũng như đoan trang, dịu dàng, hiền thục. Đến ngày động đực mới lòi mặt thật ra. Đêm đêm anh ả lồng lộn ngao ngao trên mái nhà, chẳng còn kín đáo, tế nhị. Mua con chó mà nuôi. Vợ anh vặc lại: Chó... chó... chó em không nuôi. Anh còn nhớ con Milu, Mila nhà ông Dũng không? Mồm cứ xoen xoét chó nhà anh khôn lắm, chỉ cắn trộm không cắn khách. Mình tưởng thật… nào ngờ… nó tợp cho một nhát. Thế là phấp phỏng lo âu cả tháng trời. Ngày nào cũng phải lọ mọ đạp xe đến nhà ông ấy thăm hỏi sức khỏe con chó. Cứ nghĩ đến là kinh đến già. Anh ôn tồn nói: Cứ như em thì nhà mình chỉ còn nước nuôi rắn. Thôi, nghe anh, cứ mua lấy con chó. Nhớ đừng mua giống Tây Tàu – Âu Á gì cả. Cứ mua con chó ta, anh mang tiêm phòng dại là xong. Chó nó thật thà, được việc.

Quả đúng. Từ ngày nhà nuôi chó, chuột nhà anh biệt tích. Con chó suốt ngày lùng sục, săn bắt chuột. Nó bắt chuột cũng nhiều nhưng cũng có phần là do sợ vía nó mà chuột dạt hết sang nhà hàng xóm. Vợ chồng con cái anh mừng lắm. Vợ anh bảo: nó xứng đáng có một cái tên. Anh gật đầu bảo: Phải! Vợ anh lại nói: là Giôn, là Nic hay Milu, Mila… Anh nhăn mặt bảo: Em chỉ sính ngoại. Vợ anh cãi: Ngoài xã hội cái gì chẳng mang tên ngoại. Các siêu thị, nhà hàng, trung tâm, khách sạn… có cái nào mang tên ta không? Thời buổi kinh tế thị trường, giao lưu toàn cầu cái tên cũng phải tây tây một tý mới sang, mới đảm bảo tính hiện đại. Anh đuối lý, nói yếu ớt: Phải… phải. Để anh tính. Là Giôn, là Nic… không được. Xóa bỏ hận thù, hướng tới tương lai cơ mà. Đặt tên nó là Bíp em ạ. Bíp chứ không phải là Bin. Bíp… Bíp... nghe dân tộc mà hiện đại, lại giữ vững lập trường. Vợ anh cười tít mắt, buột miệng khen: Tên hay, tên hay, kín mọi nhẽ. Đúng là có học có hơn. Anh sướng âm ỉ. Và, con chó có lẽ cũng hài lòng với cái tên chủ đặt. Nhưng rồi… có sự cố. Ra đường, nó cứ cắm đầu mải miết chạy theo ô tô. Hóa ra đường phố loạn xạ tiếng còi xe: bíp bíp… bíp… Anh lo lắng bảo vợ: có lẽ phải đổi tên cho nó ngay. Đà này, không khéo nó bị tai nạn ôtô, xe máy ngay trong tháng an toàn giao thông này chứ chẳng chơi. Vợ anh gật đầu xác nhận: Anh nói phải. Lần này anh đừng Tây Tàu gì nữa, cứ thuần Việt mà đặt. Ông ra ông – thằng ra thằng đừng nửa dơi nửa chuột. Anh bảo: Em nói đúng. Vàng, Mực, Vện, Đốm… thuần Việt cả đấy nhưng nghe quê quá. Lớ xớ còn bị hiểu lầm. Anh đặt cho nó là Cún. Cún có được không em? Cún! Nghe vừa thuần Việt, thuần chủng vừa tình cảm. Vợ anh buột miệng khen: tên hay, được lắm. Không như cái tên Bíp. Chẳng biết có bíp được ai không, hay chỉ bíp chính mình. Cún! Giỏi lắm. Các cụ mình từ ngàn xưa thường vẫn gọi cháu chắt yêu dấu của mình là Cún con anh nhỉ. Cún. Hay, hay tuyệt. Vừa tình cảm vừa truyền thống. Anh vui với niềm vui của vợ. Cún mừng với niềm vui của chủ.

Tháng năm vùn vụt trôi… Đến một ngày như bao ngày khác, anh đang ngồi đọc báo với chú Cún dịu dàng cuộn dưới chân. Bỗng, Cún bật mình nhỏm dậy, mồm gầm gừ tức giận, mắt vằn những tia uất hận mà bất lực. Sao thế nhỉ? Mọi lần nó lao như tên bắn, mềm mại dũng mãnh như cọp beo. Anh ngước mắt nhìn theo ánh nhìn của Cún. Thì ra, trên xà nhà, nóc nhà có tới bốn năm con chuột đang khả ố trêu ngươi nó. Anh chợt hiểu. Xoa đầu Cún sẻ chia mà anh như thầm thĩ cả với lòng mình: chuột nó leo cao đến thế này thì… chẳng phải chỉ mày mà ngay cả tao cũng bất lực. Trời không chịu đất thì đất phải chịu trời thôi Cún. Không làm gì được chúng nó đâu. Đành làm ngơ mà sống chung với chuột. Chuột dạo này nó leo cao quá, Cún ơi!

Cún lắc đầu, xoay người nằm nghiêng, hết nhìn anh lại nhìn lũ chuột nghênh nghênh diễu hành trên xà nhà, nóc nhà. Có con còn khả ố đái một bãi xuống nền nhà vừa lau sạch bóng. Nếu có cánh, khéo chúng còn bay kín trời giỡn mặt anh và Cún cho mà xem. Những lời động viên chân thành của anh không làm Cún vui lên được. Mắt nó ươn ướt, khẽ rên ư ử. Hình như Cún… khóc!

                                                                                Lê Mai


READ MORE - CÚN KHÓC - Truyện ngắn của Lê Mai

THẾ GIỚI - Tạp bút của Chử Văn Long

 
         
                   Tác giả Chử Văn Long


           THẾ GIỚI

Lời dẫn: Cảm ơn Chủ trang Đặng Xuân Xuyến
 (dangxuanxuyen.blogspot.com/) người say đắm thi ca thực sự. Với khoảng thời gian không dài đã sắp xếp chọn lựa hơn bẩy chục bài thơ của Chử Văn Long đưa lên trang mạng để thơ tôi đến được cùng bạn đọc, bạn viết rộng rãi, có thêm tri kỷ, tri âm, đồng thời cũng là để thử thách mỗi nhà thơ tồn tại trước cuộc sống thấm đẫm tình người lại cũng đầy mưu toan giả trá…
Tôi nhận được tin vui này vào đúng lúc nước Mỹ công bố người thắng cuộc sau chặng đua quyết liệt để giành chiếc ghế Tổng thống, vào Nhà trắng… Nó gợi tôi nhớ lại cuộc đua của hai ông Algor và Gioc - Giơ - Bút cách đây chừng thập kỷ, cũng hấp dẫn, kịch tính, bất ngờ… để giành chiếc ghế Tổng thống thứ 43 của nước Mỹ, đã cho tôi không khí viết được bài thơ.
Xin chép lại gửi bầu bạn yêu thơ cùng vui chia xẻ!

Thế giới như thể bàn cờ
Bày ra, dập, xóa…
Những bàn tay đeo găng trắng muốt
chơi cờ trên số phận nhân dân!
Nhưng thế giới vẫn còn bao điều khác nữa
Dù muôn vạn đổi thay
Tim tôi như cây đàn xưa cũ
Tháng mười về vuốt nhẹ lên giây
Câu dân ca Việt Nam mang nỗi buồn trong trẻo
Em dịu dàng bên dáng liễu tóc bay!

Hà Nội, ngày 09 tháng 11 năm 2016
CHỬ VĂN LONG
Địa chỉ: Thôn 2, Vạn Phúc, Thanh Trì, Hà Nội.       
Điện thoại: 01658818263
READ MORE - THẾ GIỚI - Tạp bút của Chử Văn Long

CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ - Thơ Kha Tiệm Ly


      
                                         Nhà thơ  Kha Tiệm Ly




         CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ

1.  Tôi chỉ là người cơm rau áo vá,
Chẳng dám ước mơ cho thắm chút cuộc đời.
Bởi mơ ước là trăng sao vời vợi,
Ngước cao nhìn chỉ là ảo ảnh mà thôi!


2.  Đường vạn dậm suốt đời là cô lữ,
Phận cỏ cú, cỏ gà, đâu dám sánh cùng bóng cả cây to..
Ngặt tôi là kẻ chuyên nghề bán văn, bán chữ,
Lại gặp nhằm thời chữ nghĩa chỉ đem cho!


3.  Tôi là kẻ gặp trăm ngàn vận bỉ,
Mà thích ba hoa viết Lý Ngạo Đời!
Đâu dám ước mơ một hồng nhan tri kỷ,
Nên chỉ âm thầm ôm ảo vọng mà thôi!


4.  Tôi là kẻ bán trời không cần văn tự,
Bụng ấp rượu cồn, lép xẹp kinh luân,
Giỡn mặt Diêm Vương, đùa cùng quỷ sứ,
Nên dám mơ nào một bóng giai nhân!


5.  Tôi chỉ là kẻ giả khùng, giả điên qua ải.
Là thằng say, thằng bán chữ, ngạo đời.
Thì dám hỏi, trong muôn trùng hoa vườn, hoa dại,
Hỏi ai là người dám nói yêu tôi?


                                                         Kha Tiệm Ly

READ MORE - CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ - Thơ Kha Tiệm Ly

Wednesday, November 9, 2016

CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

 
            Tác giả Thủy Điền




NỤ CƯỜI BÊN CÁNH CỬA

Đứng trong hay đứng bên ngoài
Cổng rào hoa nở có ai đang cười
Muốn vào viếng khách nhà tôi
Thì tôi sẽ mở và mời vào ngay
Rượu ngon sẵn có, hương cay
Chè xanh vừa nấu khói bay bạc màu

Còn vào không báo đã lâu
Muốn về tôi sẽ mở khâu khóa rào
Muốn chào hay chẳng muốn chào
Tôi không buồn, trách ai nào vào ngang
Nhà tôi mai, cúc, đào, lan
Thích thì cứ đến, hỏi han không cần

Hoa trồng là để người mân…
Đuổi Ong, bắt Bướm đứng gần làm duyên
Hoa đâu biết giận, buồn phiền
Hoa luôn hớn hở kề liền người xinh
Không như tôi cứ vô tình
Người đi, kẻ ở rằng mình không hay.

                                       Thủy Điền
                                      08-11-2016
  
SƠN NỮ CA

Bình minh chim vẫy gọi
Sương còn đọng vườn chè
Vai gùi qua lối rẽ
Nàng Sơn nữ lên nương

Xa xa rừng hú Vượn
Tiếng gió thổi vi vu
Nai vàng dừng giấc ngủ
Ngắm nhìn Sơn nữ ca

Tiếng hát giữa rừng chè
Du dương hòa khói trắng
Tay nhặt lá chè xanh
Sương lạnh nở nụ cười

Sơn nữ. Sơn nữ ơi
Hát lên nào đi nhá
Cho rừng vang tiếng ca
Cho tình thêm thắm thiết

Cho quê hương đất Việt
Thêm rạng rỡ, sáng ngời
Cho cuộc sống xinh tươi
Cho đời vương phấn khởi.

                    Thủy Điền
                   07-11-2016

READ MORE - CHÙM THƠ THỦY ĐIỀN

LẠT MỀM - Thơ Đại Ngàn


                         Tác giả Đại Ngàn



LẠT MỀM 

Người làm chi vỡ chiều đông
Ta bơ vơ giữa chợ không bóng người
Niềm tin vá chắp rối bời
Nhát dao chém giữa tả tơi cuộc tình
Ta ôm con giữa lặng thinh
Tay lần khép cửa tim mình từ đây
Trả người lời nói gió bay
Mặc người sám hối đêm đày đọa đêm
Tam tòng thả rát bậc thềm
Bão xô tứ đức lạt mềm buộc đâu?
Theo người nào biết nông sâu
Làm sao tránh sóng vỗ đau mạn thuyền
Xin ngưòi trả chữ chính chuyên
Ta về trồng lại một miền ngát hương

                                          Đại Ngàn

READ MORE - LẠT MỀM - Thơ Đại Ngàn

VỀ LẠI MĨ KHÊ - Thơ Nguyễn Ngọc Kiên





VỀ LẠI MĨ KHÊ
                  
Lần này về lại Mỹ Khê
Không gian ngưng đọng, bốn bề vắng em!
Anh ngồi như tạc vào đêm
Biển xanh đang gửi nỗi niềm vào mây.
Anh như biển cả dâng đầy
Em như thời tiết đổi thay từng giờ.
Còn đây thân xác bơ phờ
Cuộc đời bầm dập, trang thơ nhầu nhò!

                            Nguyễn Ngọc Kiên

READ MORE - VỀ LẠI MĨ KHÊ - Thơ Nguyễn Ngọc Kiên

Tuesday, November 8, 2016

ĐÊM ĐÔNG - Thơ Nhật Quang



           Nhật Quang



ĐÊM ĐÔNG

Đêm trở giấc
mang mùa Đông đến
chiếc lá nhỏ rùng mình, trăn trở...
Hàng cây khẳng khiu
run run dưới màn sương
Đêm Đông buồn
vằng vặc dài nỗi nhớ !
giấc mộng chòng chành
buốt lạnh bờ vai
Tiếng vạc kêu đêm
sầu hiu quạnh
Khắc khoải mùa Đông 
vầng trăng khóc não nề
bóng ai liêu xiêu
về qua ngõ
Buồn tình nồng...
 một thuở đã phôi phai.
                              
             Nhật Quang
               (Sài Gòn)

READ MORE - ĐÊM ĐÔNG - Thơ Nhật Quang

KHA TIỆM LY - Thơ Chu Vương Miện


  
         Chu Vương Miện


KHA TIỆM LY

thủa trời đất thụi nhau túi bụi
xã hội chừ ạch đụi triền miên
vùi nhau trong cõi thân tiền
tìm đâu Hồn Bướm Mơ Tiên thủa nào
trên mặt ao toàn bèo xanh ngắt
gió tàn thu lác đác lá rơi
hoa đào rải rác thiên thai
đọc thơ Tống Biệt nhớ hoài Giáng Hương
ta với bạn có duyên kiếp trưóc
nên kiếp này hữu phưóc gặp nhau
Tần Hoài giải nuớc chả sâu
Nghe thơ Đỗ Mục mà sầu ngổn ngang
Hậu Đình Hoa bàng hoàng tỉnh thức
Thương Nữ nào thương khóc quê hương
Tiệm Ly ơi! giấc hoàng luơng
Kinh Kha sông Dịch một đường phải đi

                             Chu Vương Miện

READ MORE - KHA TIỆM LY - Thơ Chu Vương Miện

TÌNH KHÚC CAO NGUYÊN / chùm thơ Trúc Thanh Tâm

 



Trúc Thanh Tâm
TÌNH KHÚC CAO NGUYÊN

1. TRẢ EM RỪNG NÚI TA VỀ

 Một mảnh trăng non treo lơ lửng
 Rừng núi quanh ta bỗng chợt già
 Thoang thoảng hương đưa từ góc khuất
 Ta ngồi đếm lại chặng đường xa

Rượu cạn bầu, bạn ta say ngủ
Sống, chết treo hờ phía vực sâu
Bể dâu dời đổi như thay áo
Đừng nói yêu nhau đến bạc đầu

Cây muốn yên gió chưa ngừng thổi
Mọi thứ trên đời dễ bán mua
Chuyện xưa mưa nắng mà không cũ
Nghĩ chuyện nay còn lắm trò đùa

Mai kia mốt nọ quên tiếng suối
Quên một người ánh mắt trông theo
Ta về quê cũ chiều mưa đổ
Nhớ bước chân ai vội xuống đèo

Thôi cứ xem như chưa gặp gỡ
Và, một hôm trúng gió nỗi buồn
Giữ mãi màu lan trong mắt ướt
Xa rồi còn đọng chút mưa thơm!

2. ĐÈO LONG LANH

Mưa non tình hé môi cười
Thời gian lắng đọng một thời xanh rêu
Ôm em lòng cứ suối reo
Xe êm đổ dốc qua đèo Long Lanh!

3. ÁNH LỬA RỪNG KHUYA

Kontum, mòng mọng lá xanh
Ta quên giấc ngủ trên cành tuổi chim
Pleiku, sương lạnh và em
Ta tìm ánh lửa rừng im tiếng người!

4. ĐÊM TÂY BẮC

Giữa biển mây trong màng sương mờ ảo
Đẹp vô cùng từng sợi nắng nghiêng bay
Hương của đất và hương người quấn quýt
Tiếng chim rừng to nhỏ ở quanh đây

Em tự nhiên đẹp chẳng cần son phấn
Trong mắt ta em tiên nữ giáng trần
Khi ngày đó lỡ làm rơi chén ngọc
Thượng đế đày xuống dương thế chung thân

Về Tú Lệ nghe mùi hương nếp cũ
Ta lạc vào thế giới trắng hoa Ban
Mưa tháng sáu và tháng mười lúa chín
Núi Khau Pha róc rách tiếng suối Giàng

Rượu Cần bên em ta say ánh mắt
Quên ánh trăng lơi lả phía bìa rừng
Quên thời gian chìm bến bờ mộng mị
Ta nhớ đời người con gái H' Mông

Và ngoài kia dường như cây lá ngủ
Vệt sao băng chợt sáng một góc trời
Môi em mòng mọng miền khao khát
Đêm sắp tàn rừng núi lạnh em ơi!

5. VỚI SAPA 
  
Gió lên mạn ngược về xuôi
Da em trắng mọng một trời Sapa
Ta nghe trời đất nở hoa
Rừng em mưa ướt, núi ta ngậm ngùi!

6.  MƯA BÌNH PHƯỚC
 
Sương rừng vàng lệ, mắt cay
Bạn ta mắc võng Đồng Xoài, Lộc Ninh
Gái Xtiêng ơi có chung tình
Thức đêm Bình Phước ru mình theo mưa!

7. ĐÀ LẠT KHÓI SƯƠNG

Mấy năm trở lại đồi thông
Mới hay người cũ sang sông mất rồi
Tôi về soi lại nụ cười
Nghe chiều Đà lạt, ngậm ngùi khói sương

Ngày đi, lá nhớ hoàng hôn
Đâu mùi tóc quyện góc hồn tương tư
Ai mua, tôi bán nỗi sầu
Ai mua, tôi bán những câu vỗ về 

Em đi mang cả đam mê
Tôi về đốt lá hẹn thề tháng năm
Đêm nay Đà Lạt mưa dầm
Tôi nghe da diết trong ngấn tiếng chuông!

8. ÁO XIÊM MẤY THUỞ

Mây theo gió lạ về ngàn
Đêm Đà Lạt, mắt em buồn liêu trai
Lâm Đồng ngắm sợi tóc bay
Áo xiêm mấy thuở, hoa cài trăm năm!

9. CÀ PHÊ BAN MÊ
 
Cây Kơnia, suối Ea Nuôl
Ta bên ngã sáu lạc đường Ban Mê
Chưa đi giáp quán cà phê
Nên còn để ý gái Ê Đê hoài!

10. SƠN NỮ

Đêm vui kéo ngọn rượu cần
Không gian khép nép một vầng trăng non
Núi rừng bàng bạc trong sương
Tiếng chim gọi bạn kéo hồn thời gian

Suối mơ róc rách nhịp đàn
Hoa cười trong nắng bản làng hồi sinh
Cồng chiêng mây gió ru tình
Nhà rông đâu đó còn hình bóng xưa

Đời còn bao cuộc nắng mưa
Tình nhau dỗ ngọt mấy mùa nhớ nhung
Nụ cười sơn nữ bao dung
Nên ta từ đó nợ nần cùng em!
  
11. ĐÀ LẠT MÙA GIÁNG SINH 
Noel năm đó lên Đà Lạt
Nhà thờ Con Gà đứng trong sương
Ta như lạc giữa trời nhan sắc
Dòng tóc mây bay góc giáo đường

Vùng đất cao nguyên ngày thiếu nắng
Sương mù đêm xuống cứ rơi rơi
Chiếc áo khoác nhung màu rượu chát
Có đủ cho em ấm một đời

Em biết yêu anh năm mười tám
Má hồng, môi mọng, mắt tròn xoe
Cùng cắn trái dâu tươi màu máu
Như khắc vào tim chữ hẹn thề

Ân tình ta nợ em từ đó
Phải chăng lúc trả chính nợ thêm 
Theo ta suốt một đời lang bạt
Mùi hương con gái khó lòng quên

Tàn cơn lửa khói ta trở lại
Đồi Cù gió hú phía hàng thông 
Hỏi ra, em đã rời phố cổ
Xuống miệt Đồng Nai để lấy chồng

Tình hỡi, kiếp nầy xin lỗi hẹn 
Đêm nay nghe lại tiếng kinh cầu
Từ trong sâu thẩm như ai khóc
Chúa ở trên trời có thấy đau!

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )


READ MORE - TÌNH KHÚC CAO NGUYÊN / chùm thơ Trúc Thanh Tâm