Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 6, 2016

CHÙM THƠ ĐOÀN THUẬN



      Tác giả  Đoàn Thuận




LỐI SỎI

Lối sỏi qua vườn thắm sắc rêu
Khóm hoa trinh nữ ngủ sau chiều
Bỏ hoang cỏ dại đầy sân gạch.
Xóm cũ bờ dâu ngõ quạnh hiu.


VƯỜN DÂU

Nắng muộn hoàng hôn rụng xuống đồi
Vườn dâu dạ lý thả huơng trôi
Sương mù nghịch lá sầu đông lạnh
Gió tối đùa hoa mắc cở chơi.


VƯỜN CHIỀU

Vườn xưa trúc biếc nắng hoa lay.
Động khuất đồi xa chim gọi bầy.
Dăm pho tượng đá hồn hoang lạnh.
Mấy cánh sen chiều hương thoảng bay


HƯƠNG ĐÊM

Vàng thu cúc dại nở hồn nhiên ,
Tượng đá trăng soi lặng lẽ thêm,
Hiên ngoài liễu rủ quỳnh hoa khép, 
Móc trắng sương lam ướt lá đêm.

                             Đoàn Thuận

READ MORE - CHÙM THƠ ĐOÀN THUẬN

THUYỀN VÀ BIỂN: NGỌT BÙI CAY ĐẮNG CỦA TÌNH YÊU - Phạm Đức Nhì



         Tác giả Phạm Đức Nhì





THUYỀN VÀ BIỂN: NGỌT BÙI CAY ĐẮNG CỦA TÌNH YÊU
Ngoài 2 câu mào đầu giới thiệu:
Em sẽ kể anh nghe 
Chuyện con thuyền và biển:
 
Thuyền Và Biển được viết theo thể thơ ngũ ngôn trường thiên, 7 đoạn, mỗi đoạn 4 câu. Ở đây tác giả sử dụng phép ẩn dụ toàn bài.
Tứ: Câu chuyện thuyền và biển.
Ý: Chuyện tình của chính tác giả. Tác giả là biển, người yêu của chị là thuyền.
Theo tình tiết của tứ thơ, bài thơ được chia làm 4 phần:
1/ Tình Yêu Mới Chớm
Từ ngày nào chẳng biết 
Thuyền nghe lời biển khơi 
Cánh hải âu, sóng biếc 
Đưa thuyền đi muôn nơi

Lòng thuyền nhiều khát vọng 
Và tình biển bao la 
Thuyền đi hoài không mỏi 
Biển vẫn xa... còn xa

Đoạn đầu của bài thơ kể lại lúc tình yêu mới chớm. Chàng để ý đến nàng, cố công theo đuổi; còn nàng trong lòng không biết thế nào chứ ngoài mặt thì cứ “tảng lờ như không”. Tôi chợt nghĩ đến tâm tình của một nữ sinh Đồng Khánh (Huế) trong một đoạn trả lời bài thơ Qua Mấy Ngõ Hoa của Mường Mán (1):
Răng mà cứ theo tui hoài rứa?
Cái ôn ni mới dị chưa tề!
Sớm chiều trưa ba buổi đi về
Đưa với đón làm chi không biết!
mà cái thời còn là anh lính trẻ thường tới lui với Huế - vì công vụ cũng như vui chơi – tôi được  một nữ sinh Đồng Khánh chép tặng và đã thuộc lòng vì rất thích. Nhưng nếu để ý so sánh thì tuy cùng một chiến thuật tán gái – bám sát đối tượng – cách diễn tả của Xuân Quỳnh sang hơn, bay bướm hơn nhiều.
Còn khi cô nữ sinh Đồng Khánh đã xuôi lòng, giả vờ xuống giọng năn nỉ:
Tội tui lắm cách cho vài thước
đừng đi gần hai bước song đôi
xa xa cho kẻo bạn tui cười
mai vô lớp cả trường dị nghị.
thì ở đoạn thứ hai khi biết chàng trai đã có ý chinh phục trái tim mình:
Lòng thuyền nhiều khát vọng”
thì tình cảm của tác giả Thuyền Và Biển đã được kín đáo bày tỏ:  
“Và tình biển bao la” 
nhưng vì là phụ nữ nên nàng vẫn “ý tứ” giữ một khoảng cách khá … xa:
“Thuyền đi hoài không mỏi
Biển vẫn xa … còn xa”
Ẩn dụ thật tuyệt vời.
Mấy thế kỷ trước Lê Quý Đôn đã viết về thi pháp như sau: “Lời kỵ thẳng, mạch kỵ lộ, ý kỵ nông, thi vị kỵ ngắn”. (2)  Trong 2 đoạn thơ này Xuân Quỳnh hoàn toàn tránh được những điều “kỵ” mà nhà thơ họ Lê nhắc nhở người đời. Lời của chị rất bóng gió, mạch thơ kín đáo. ý thơ sâu sắc và đặc biệt thi vị cứ vương vấn mãi nơi tâm hồn người đọc.
 2/ Khi Chúng Mình Yêu Nhau
Đến đoạn 3 thì tình yêu đã bến rễ, nàng đã “mở cửa trái tim” chấp nhận tình yêu của chàng và đã biểu lộ bằng hành động cụ thể:
Những đêm trăng hiền từ 
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gửi tâm tư
Quanh mạn thuyền sóng vỗ
Cũng có khi vô cớ Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên?)
Qua 2 đoạn thơ ở phần này tác giả đã tiết lộ một chút bí mật về vai trò của phụ nữ trong hôn nhân. Theo chị thì phụ nữ là sứ giả của tình yêu, của hòa bình, vào “những đêm trăng hiền từ” thường bằng những lời “Thầm thì gởi tâm tư/ Quanh mạn thuyền sóng vỗ” đem đến cho bạn tình cái cảm giác ấm áp, an lành, hạnh phúc của kẻ đang yêu và được yêu. Nhưng chính phụ nữ cũng là những bà “thần chiến tranh”, châm ngòi cho những cuộc “xô bát, chạm đĩa” trong gia đình mà chẳng cần có một duyên cớ gì chính đáng:
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
rồi đổ thừa là:
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên!)
Ôi! Nữ sĩ Xuân Quỳnh ơi, phụ nữ như chị thật ngàn lần đáng yêu và cũng vạn lần đáng … sợ. 

3/ Tình Sâu Nghĩa Nặng
Chỉ có thuyền mới hiểu 
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu, về đâu
Thân thể em, với anh, như tấm bản đồ mở rộng, anh đã rành rẽ đường đi nước bước; tâm hồn em, những nghĩ suy toan tính đời thường, cả những ước mơ sâu kín, em cũng chia sẻ với anh. Còn lộ trình của anh trong đời: điểm dừng, điểm đến, khi đi, lúc về anh cũng ghi hết cho em.
Những ngày không gặp nhau 
Biển bạc đầu thương nhớ
Những ngày không gặp nhau
Lòng thuyền đau - rạn vỡ
Những ngày vắng anh em nhớ thương quay quắt; những ngày không gặp mặt nhau anh như phát ốm, phát đau. Ý chỉ bình thường như thế nhưng không biết tác giả chọn được điểm đứng đặc biệt như thế nào để khi nhìn biển nổi sóng bạc đầu (trắng xóa) lại có thể tưởng tượng là “Biển bạc đầu thương nhớ” và nhìn con thuyền tạm giã từ biển “lên ụ” để sửa chữa mà có thể nghĩ là “Lòng thuyền đau rạn vỡ” thì quả là thật tài tình. Đây là 2 câu đắt giá nhất của bài thơ; tứ thơ rất bóng gió, rất đẹp, rất thơ nhưng lại như lưỡi dao rất sắc len lỏi vào tận đáy tâm hồn.
Lao vào cuộc chơi văn chương thi phú tôi đã đọc không biết bao nhiêu là câu thơ, bài thơ diễn tả tình sâu nghĩa nặng của vợ chồng. Đây là đề tài muôn thuở, “cũ xưa như trái đất”. Nhưng chưa có câu thơ, bài thơ nào đặc sắc như 2 đoạn thơ trên. Tôi xin nói rất mạnh miệng mà không sợ lỡ lời: nói đến tình nghĩa vợ chồng, đây là những vần thơ tuyệt bút. Có lẽ vì thế mà nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu đã chọn 2 đoạn thơ này và đoạn kết để phổ thành bản nhạc Thuyền Và Biển.
4/ Nếu Cuộc Tình Chia Xa
Nếu từ giã thuyền rồi 
Biển chỉ còn sóng gió"

Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Khi tình đã sâu, nghĩa đã nặng mà vì lý do này, lý do khác phải chia xa thì cả 2 bên đều đau khổ. Nhưng theo Xuân Quỳnh thì bên phía phụ nữ nỗi khổ đau sâu hơn, lớn hơn gấp bội. Hai câu kết:
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
chính là nỗi đớn đau đã lên đến tột độ, biểu lộ một tình yêu nồng thắm, mãnh liệt. Tác giả đã bước ra khỏi phép ẩn dụ, bôi hết son phấn trên mặt, cởi bỏ hết lớp vỏ hóa trang, không còn Biển Thuyền bóng gió và đã hét thật to, xưng gọi đúng tên hai kẻ yêu nhau say đắm. Bài thơ kết thúc ở đúng cao trào.

Vài Lỗi Kỹ Thuật
1/ Hai câu mào đầu không cần thiết.
Theo tôi, 2 câu:
Em sẽ kể anh nghe
Chuyện con thuyền và biển
có thể bỏ đi mà không ảnh hưởng đến việc tìm hiểu tứ của bài thơ. Bố cục bài thơ sẽ gọn hơn.
2/ “Bật mí” phép ẩn dụ
Phép ẩn dụ của bài thơ, nếu tinh ý, người đọc có thể nhận ra sau khi đọc 2 đoạn đầu. Còn nếu “chậm tiêu” một tý thì từ từ rồi cũng thấy, cũng hiểu. Thuyền là chàng, biển là nàng, bài thơ là chuyện tình yêu của chàng với nàng, nàng là tác giả, là nhân vật chính trong bài thơ. Trong đoạn thơ:
Những đêm trăng hiền từ
Biển như cô gái nhỏ
Thầm thì gởi tâm tư
Bên mạn thuyền sóng vỗ
thì biển là cô gái (ẩn dụ) cho nên câu “Biển như cô gái nhỏ” không những đã trở nên thừa, gây cảm giác “không thoải mái” cho người đọc mà lại còn làm lộ phép ẩn dụ nữa. Nếu tác giả chọn được cách nói khác, không nhắc gì đến cô gái mà vẫn diễn tả được cái ý ấy thì hay hơn.
Tương tự như vậy, trong đoạn thơ:
Cũng có khi vô cớ
Biển ào ạt xô thuyền
(Vì tình yêu muôn thuở
Có bao giờ đứng yên!)
Tác giả quên rằng mình đang đóng vai Biển với thân hình và bộ mặt (đã hóa trang) của Biển. Ngôn ngữ rất riêng, rất lạ của Biển và Thuyền đang thu hút sự chú ý của độc giả. Tự nhiên buột miệng nói ra “tiếng người” khiến vai diễn của vở kịch trở thành bất nhất. Hai câu sau nếu tránh được từ “tình yêu” mà vẫn giữ được ý ấy thì quá hay.

Xuân Quỳnh sinh năm 1942, viết Thuyền Và Biển năm 1963 khi mới 21 tuổi nhưng cái nhìn của chị về tình yêu, hạnh phúc, khổ đau rất từng trải, chững chạc, chín chắn. Chị yêu hết mình nên rất sợ tình tan vỡ vì lúc ấy khổ đau sẽ vò nát trái tim.
Tuy là thể thơ mới trường thiên, mỗi đoạn 4 câu nhưng trong Thuyền Và Biển vẫn có dòng cảm xúc, dòng thơ. Đó chính là dòng thời gian của tiến trình tình yêu phát triển, tuy mong manh và hơi “lung linh sương khói” nhưng cũng đủ sức đưa con thuyền tứ thơ từ điểm khởi đầu khi tình yêu mới chớm đến lúc tình sâu nghĩa nặng và sau cùng là tâm trạng lo âu khi nghĩ đến lúc chia xa. Cảm xúc nhẹ nhàng man mác ở khởi đầu; càng về sau càng nồng thắm và đến 2 câu cuối thì đã đến đỉnh điểm, vô cùng mãnh liệt. Bài thơ đã đạt điểm tối đa ở đoạn kết, chấm dứt ở đúng cao trào của tứ thơ.  
Chữ nghĩa sang trọng, chính xác, nhiều chỗ đắc địa nên cảm xúc dạt dào ngay từ tầng một. Thế trận câu chữ chặt chẽ, tâm tình chân thật - chị làm thơ bằng cả tâm hồn – nên cảm xúc ở tầng hai và tầng ba chảy ào xuống trái tim người đọc như thác đổ. Ẩn dụ nhiều đoạn vừa tượng hình vừa đẹp, rất tương hợp, kín kẽ, rất bay bướm và rất sinh động.
Bài thơ cũng có hơi hám của hội chứng nhàm chán vần nhưng:
1/ Trong 7 đoạn thơ gieo vần gián cách tác giả có 4 lần kết thúc đoạn thơ ở vần bằng, 3 lần ở vần trắc; sự chuyển đổi âm điệu đó đã giảm thiểu khá nhiều cái giọng ầu ơ của bài thơ.
2/ Nhờ lời đẹp, tứ hay, ẩn dụ tương hợp, kín kẽ, độc giả càng đọc càng hứng thú nên cũng không đến nỗi ngán vì nhiều vần.
Tóm lại, nếu không vướng một chút lỗi kỹ thuật thì bài thơ có thể nói là toàn bích, chỗ đứng của Xuân Quỳnh cũng như Thuyền Và Biển trong lịch sử thi ca còn trang trọng hơn nữa

Một Mong Ước Thật Đáng Thương
Theo lời kể của nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu khi đến thăm Xuân Quỳnh thì:
Nhà thơ Xuân Quỳnh rất cảm xúc khi nghe ca khúc “Thuyền Và Biển”. Chị chỉ mong ước giữ nguyên văn câu thơ: “Nếu phải cách xa anh, em chỉ còn bão tố! Mong các ca sĩ đừng đổi lại: “Nếu phải cách xa em, anh chỉ còn bão tố”. Chị không muốn xóa đi kỷ niệm buồn đau của mình trong cuộc tình đã qua, và theo chị chắc gì nam giới đã có được tình yêu đằm thắm, đắm say và có lúc bão tố như phụ nữ”(3)
Tôi rất đồng cảm với Xuân Quỳnh về điều mong ước trên. Có điều theo tôi, tại sao lại để chị phải thốt ra những lời mong ước đó? Các ca sĩ nếu có một chút khả năng “hiểu cảm câu chữ”thì phải biết bản nhạc phổ thơ là tâm trạng của người phụ nữ trong chuyện tình của Thuyền Và Biển, thuyền là nam và biển là nữ. Bản nhạc này để nữ hát là đúng nhất, là hợp tình nhất. Nhưng nếu nam thích thì cũng vẫn có thể hát được, miễn là phải hiểu rằng “giọng nam của mình đang được mượn để chuyển tải tâm tình của một phụ nữ”nghĩa là phải hát đúng nguyên văn:
Nếu phải cách xa anh
Em chỉ còn bão tố
Chứ nếu đổi lại:
Nếu phải cách xa em
Anh chỉ còn bão tố
thì sai bét. Anh là thuyền chứ có phải là biển đâu mà bão với tố! Tôi đã vào Youtube nghe vài nam ca sĩ hát Thuyền và Biển. Đáng buồn là nghe 5 ca sĩ hát thì cả 5 đều hát sai.(4) Rất mong các nam ca sĩ xem lại để hát cho đúng. Trước hết, để tỏ lòng tôn trọng Xuân Quỳnh, một nữ sĩ tài danh đã mất, thứ đến để chứng tỏ đẳng cấp nghệ sĩ của mình, có thể hiểu, cảm tâm trạng của tác giả và thả hết tâm hồn vào lời ca, nốt nhạc chứ không phải là người vô trách nhiệm, tự động sửa lời bản nhạc của người ta theo ý mình, chẳng cần biết đúng sai, và cứ thế nhắm mắt hát bừa, hát bậy.
Kết Luận                        
Bài thơ giờ đã hơn 50 tuổi và Xuân Quỳnh cũng như biển, đã đi xa … rất xa, nhưng những cặp hình ảnh tương xứng của phép ẩn dụ giữa thuyền, biển và đôi lứa yêu nhau, rất đẹp, rất ăn ý vẫn còn sống trong lòng nguời mê thơ, đặc biệt là những người trong tình yêu đã từng được nếm cả vị ngọt bùi lẫn cay đắng.
04/2016
Sẵn sàng đón nhận góp ý, phê bình của bạn đọc.

                                                                    Phạm Đức Nhì
Chú thích:
4/ (https://www.youtube.com/watch?v=OlDLsnO4gIE, nam ca sĩ Nguyên Trường)
(https://www.youtube.com/watch?v=hseI9n78c9k, nam ca sĩ Trung Đức)
READ MORE - THUYỀN VÀ BIỂN: NGỌT BÙI CAY ĐẮNG CỦA TÌNH YÊU - Phạm Đức Nhì

CẤT LẠI GIÙM EM ĐI ANH ... - Thơ Trần Mai Ngân






CẤT LẠI GIÙM EM ĐI ANH ...

Cất lại giùm em đi anh ...
Hương ngày cũ và mùa dĩ vãng
Đã  đẹp biết chừng bao
Đã yêu đương đầy ắp ngọt ngào
Xin cất lại và giữ yên nơi đó...

Cất lại giùm em đi anh...
Hoa mùa Xuân rực rỡ dưới trời xanh
Cây cầu cũ nước sông lơ lửng chảy
Và đôi ta như chưa từng dừng lại
Đứng cùng nhau môi thánh thiện cười...

Cất lại giùm em đi anh...
Mùa hẹn hò đã quá mong manh
Vụt đến, vụt đi và tan mất
Còn lại đây nỗi quạnh sầu chất ngất
Trôi qua tay và đi mãi chẳng về !

Cất lại giùm em đi anh
Chén tình yêu như ly độc dược
Rất ngọt ngào đủ giết đời nhau
Cất lại giùm em đi anh !


             Trần Mai Ngân

READ MORE - CẤT LẠI GIÙM EM ĐI ANH ... - Thơ Trần Mai Ngân

NÓI CÙNG EM VÉ SỐ - Thơ Lưu Lãng Khách



          Tác giả Lưu Lãng Khách



NÓI CÙNG EM VÉ SỐ

Này vé số, chớ mời ta mua nữa
Trưa nay ta đang đợi bữa cơm chùa
Hãy mời những ai rủng rỉnh tiền trong túi
Cùng những nguời thích đen đỏ ăn thua
Ta mua cho em đôi tờ vé số
Ai mua cho ta bữa rượu chiều nay
Khi no đủ như một lời thách đố
Khi đường trần lắm nẻo quá chua cay
Chiều cạn cùng ta dăm ba cốc nhé !
Biết đâu em lại là kẻ tri âm
Ta viễn khách cháy một thời son trẻ
Buổi rừng hoang nằm trút lá âm thầm
Ta từng giàu lắm từng có nhiều báu vật
Đã đánh mất từ khi đời ngoảnh mặt quay lưng
Rồi sau những gì hơn thua đuợc mất
Chỉ còn của để dành trong mắt mẹ rưng rưng
Ta lữ khách neo đời bên gác trọ
Em lang thang xó chợ tối là nhà
Hãy nhận từ ta ổ bánh mì nguội lạnh
Bởi kiếp nghèo ta buớc mãi chưa qua
Đành chỉ biết
Dành bữa đạm bạc cho người đang đói dạ
Mang nước không trà cho kẻ khát đuờng xa
Tặng áo cũ cho nguời đang thiếu mặc
Dâng các em thơ câu hát gọi là quà
Đôi bạn thân nhau thời không máu lửa
Bởi quen kiếp phong trần ta vó ngựa bon bon
Bỏ lại em giữa sài thành nhung lụa
Chút nghĩa xưa giờ biết mất hay còn
Mấy năm sau em chẳng về đây nữa
Gửi lại lòng ta ngôi cổ tự rêu mờ
Cùng thành quách lầu đài ta đã hứa
Tặng em toàn qyền sử dụng ở trong thơ
Giờ ta đủ no, em về đâu chẳng biết
Có nhớ ta không chú vé số thuở nào
Mong hạnh phúc đời em là có thiệt
Là một gia đình ấm áp dưới trăng sao

                              Lưu Lãng Khách

READ MORE - NÓI CÙNG EM VÉ SỐ - Thơ Lưu Lãng Khách

AI YÊU AI SAY ĐẮM? - Phạm Đức Nhì



         Tác giả Phạm Đức Nhì




  AI YÊU AI  SAY ĐẮM?
          (Trả Lời Châu Thạch)

Qua bài Lạm Bàn Thêm Về Tranh Luận Việc Bình Thơ của Châu Thạch viết để tham dự cuộc bàn cãi vui xung quanh bài thơ Trăng Lên của Lưu Trọng Lư tôi thấy anh với tôi đồng ý với nhau ở nhiều chỗ nhưng có một khác biệt khá quan trọng trong việc hiểu ý nghĩa của bài thơ. Nhận định của anh như sau:
Nếu “Trăng lên” là lời của cô gái thì nhất định là cô ta đã công nhận chàng lọt vào mắt xanh của mình như Phạm Đức Nhì đã nói. Ngược lại, “Trăng lên” là lời của người nam thỉ rõ ràng người nam chỉ muốn bày tỏ “sự say đắm si mê của chàng” như Nguyễn Khôi đã viết, vì chuyện người nam chỉ nhìn vào mắt cô gái mà khẳng định cô ta đã yêu mình say đắm thì thật ra quá hấp tấp …
Khi viết những dòng chữ này anh Châu Thạch đã dựa vào một “nguyên tắc” mà nhà thơ Nguyễn Đình Thi đã có lần phát biểu:
… Vì nhà thơ nhìn bằng con mắt của người đầu tiên. Đó là những hình ảnh mới tinh, chưa có vết nhòa của thói quen, không bị dập khuôn vào những ý niệm trừu tượng định trước. Mượn câu nói của một nhà văn Pháp, nhà thơ bao giờ cũng là ngôi thứ nhất.
Bởi vậy, nếu từ 2 câu thơ:
Mắt em là một dòng sông
Thuyền ta bơi lặng trong dòng mắt em.
mà hiểu là “nàng đã yêu ta đắm say” (như PĐN) thì theo Châu Thạch, coi chừng bị … sai. Lý lẽ của anh xem chừng quá vững; độ chính xác ít nhất cũng phải 99,9%.
Nguyên tắc “nhà thơ bao giờ cũng là ngôi thứ nhất” có mục đích kêu gọi thi sĩ bày tỏ chân thật cảm xúc của chính mình, không dùng thơ để thương vay khóc mướn, nói hoặc đoán mò tâm trạng của người khác. Nhưng nguyên tắc này lại có ngoại lệ. Một trong những ngoại lệ được một vài thi sĩ áp dụng liên quan đến đội mắt. “Mắt là cửa sổ linh hồn”. Đặc biệt khi cảm xúc dâng cao, tâm trạng con người càng thể hiện rõ nét qua khung cửa sổ ấy. “Nhìn đôi mắt, đặt tâm trạng” (dĩ nhiên là tâm trạng của người khác), trong thơ vẫn có thể chấp nhận được. Mà đâu cần phải “bốn mắt nhìn nhau, nhìn thật lâu” mới cảm được tâm trạng; chỉ cần một cái liếc thoáng qua là cũng có thể “thấy” được khá chính xác.
Chúng ta thử đọc 2 câu thơ của Thâm Tâm trong Tống Biệt Hành:
Bóng chiều không thắm không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong.
Ta biết người buồn lắm vì nhìn mắt người như chứa cả bóng hoàng hôn. Đây là lời nói của người đưa tiễn nhưng lại là tâm trạng của người ra đi. Thâm Tâm đã không chịu nghe lời khuyên của nhà văn Pháp nào đó - làm thơ ở ngôi thứ nhất - nhưng câu thơ của ông vẫn được xếp vào những câu thơ hay nhất trong khung cảnh tiễn biệt. Đó là vì ông đã cho người đưa tiễn “nhìn đôi mắt, đặt tâm trạng” của người ra đi. Người ra đi thì buồn như thế, còn người đưa tiễn có buồn không? Chắc chắn là có buồn, nhưng độ sâu đậm của nỗi buồn ra sao thì 2 câu thơ trên không nói đến vì đó không phải là chủ đích của tác giả mà chỉ là “phản ứng phụ tất yếu” của tứ thơ. Chính vì thế trước đó tác giả vì cũng muốn nói đến tâm trạng của người đưa tiễn đã phải viết riêng 2 câu thơ khác, ở ngôi thứ nhất:
Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Và đây cũng là 2 câu thơ trác tuyệt.
Bây giờ trở lại 2 câu thơ của Lưu Trọng Lư:
Mắt em là một dòng sông
Thuyền ta bơi lặng trong dòng mắt em.
Chàng có cần nhìn vào mắt nàng thật kỹ, thật lâu mới có thể biết được nàng đang nhìn mình say đắm? Cũng giống như Tống Biệt Hành, câu trả lời là không. Chỉ cần một thoáng nhìn, có khi chỉ  nửa giây, chiếc máy ảnh của thi sĩ có thể khắc họa được, chụp được tấm hình có đầy đủ chi tiết của bài thơ: vầng trăng, mái tóc, cảnh thu vắng lặng, mắt em … đủ cả.
Tấm hình sẽ được lưu trữ trong bộ nhớ. Những vần thơ sẽ không tuôn ra ngay lúc ấy mà thường phải một lúc sau, vài tiếng sau, vài ngày sau, có khi nhiều năm sau khi có hoàn cảnh gợi hứng tấm hình mới hiện ra để thi sĩ làm thơ.
Cách hiểu như anh Châu Thạch “Lời của người nào thì là tâm trạng của người đó” trong thơ ca sẽ đúng với tuyệt đại đa số trường hợp.  Nhưng, giống như 2 câu “bóng chiều … mắt trong” của Tống Biệt Hành, đây là ngoại lệ “nhìn đôi mắt, đặt tâm trạng”. Theo câu cuối của bài thơ thì cô gái đang thu hút cả bóng hình chàng trai vào đôi mắt - như một dòng sông - của mình, “cho phép” chàng được bơi lặng trong dòng sông ấy, nghĩa là nàng đang nhìn chàng say đắm. (1)  Nếu theo đúng mạch suy luận – thì trong khung cảnh nên thơ đó - độc giả sẽ nhận ra là “nàng đã yêu chàng”. Theo tôi, suy luận để đi đến kết luận như thế là rất hợp lý, không có gì là hấp tấp cả. Còn nếu có người đặt câu hỏi “Thế chàng có yêu nàng không?” thì câu trả lời sẽ là “Dĩ nhiên! Ít nhiều gì cũng có. Nhưng đó không phải là chủ đích của tác giả mà chỉ là ‘phản ứng phụ tất yếu’ của tứ thơ”. Bằng chứng là chàng đâu có đặt hết tâm hồn vào “đối tượng” như nàng mà còn để ý đến nhiều thứ khác, nào là vầng trăng, mái tóc, cảnh thu vắng lặng, hương thu thơm nồng rồi mới đến mắt em. Nếu tác giả cũng muốn nói đến tình cảm của mình với cô gái thì – cũng giống như trong Tống Biệt Hành – ông sẽ viết riêng mấy câu khác.
Dẫu sao cũng cám ơn anh Châu Thạch. Trên sân chơi thi ca, đặc biệt là bình thơ, khác biệt ý kiến là chuyện bình thường. Điều đáng nói, đáng nhớ là phong cách của người bước vào cuộc chơi. Nhắc đến Châu Thạch, Nguyễn Khôi, ngoài những bài thơ đậm tình người, những bài bình luận sắc sảo, người đọc chắc sẽ không quên thái độ lịch thiệp, hòa nhã của hai vị trong đối thoại văn chương. Được thỉnh thoảng “bàn ra tán vào” với hai vị, Phạm Đức Nhì tôi thấy thơ ca thật đáng yêu và đời cũng thật đáng sống.
                                                                        04/2016
                                                                    Phạm Đức Nhì
                                                             nhidpham@gmail.com
Chú thích:
1/ Thuyền Ta Bơi Lặng Trong Dòng Mắt Em, Phạm Đúc Nhì, t-van.net

READ MORE - AI YÊU AI SAY ĐẮM? - Phạm Đức Nhì

Tuesday, April 5, 2016

NGÀY BUỒN NẮNG THẬT MONG MANH - Nguyễn Đình Nguộc




NGÀY BUỒN NẮNG THẬT MONG MANH
Cảm nhận bài thơ “Mưa tầm xuân” của tác giả Thanh An

Một năm bắt đầu bằng mùa xuân. Mùa xuân là mùa đơm chồi nảy lộc của muôn cây. Mưa xuân bay bay thức dậy những chồi non bừng nở thành những cánh lá xanh non... Có một loài hoa hồng nhỏ nhắn, xinh xắn mang tên hoa tầm xuân chỉ nở vào mùa xuân tô điểm sắc xuân thêm rực rỡ. Đọc bài thơ “Mưa tầm xuân” trong tập thơ cùng tên của tác giả Thanh An tôi thật ngỡ ngàng bởi lần đầu được nghe nói về mưa tầm xuân.
 Bài thơ tình viết về mùa xuân đầy tâm sự với những hình ảnh đẹp, tuy đượm buồn nhưng vẫn ẩn hiện niềm vui của một thiếu phụ với  những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ. Với dung lượng vừa phải: bốn khổ thơ, mỗi khổ bốn câu, tứ thơ đẹp, có kết cấu mạch lạc nối kết những hình ảnh chọn lọc có chủ đích tạo nên hồn của bài thơ. Mở đầu bằng những câu thơ đẹp, phác họa về mùa xuân đầy gợi cảm:
“Mưa xuân dăng bụi tơ trời/ Núm xinh e thẹn môi tươi”
Mưa xuân là quà tặng của thiên nhiên với chúng ta khi mùa xuân đến. “Mưa xuân dăng bụi tơ trời”. Mưa xuân với những hạt nhỏ xíu bay bay đan nhau trước gió xuân nhè nhẹ dăng dăng như bụi là hình ảnh đẹp miêu tả về mùa xuân. Chỉ mùa xuân mới có nên gọi là mưa xuân. Mưa xuân đan nhau như sợi “tơ trời”. Tác giả thật khéo khi dùng hình ảnh “tơ trời” làm cho câu thơ đẹp hẳn lên bởi hình tượng của mưa xuân như những sợi tơ dăng từ trên trời thả xuống. Mưa xuân không chỉ làm cho cây cỏ tốt tươi mà còn mang đến cho mọi người niềm vui một năm mới nhiều may mắn. Xuân về, các cô gái xinh đẹp hơn bởi làn da tươi mát, mỡ màng... “núm xinh e thẹn môi tươi”. Mùa xuân là một mùa đẹp trong năm. Nói về mùa xuân không thể thiếu hình ảnh của phái đẹp. Hình tượng người thiếu nữ dịu dàng, e thẹn, duyên dáng với núm đồng tiền ửng hồng, xinh xắn trên đôi má và nụ cười tươi đến hút hồn chỉ có được bởi mùa xuân. Vẫn mưa xuân dăng dăng như “bụi tơ trời”, mát dịu với bao loài hoa khoe sắc tỏa hương rực rỡ...  nhưng nó còn phụ thuộc vào tâm trạng của người cảm nhận.
“Ngày xưa mưa nào có thế/ Em buồn đã tuổi năm mươi...”
    Khi người ta đã sang “tuổi năm mươi”, tuổi trung niên sắp qua thì mỗi mùa xuân đến, tuổi già cũng theo về. Đối với phụ nữ, sự chuyển đổi về tâm, sinh lý cũng ảnh hưởng đến sức khỏe nên “người buồn cảnh cỏ vui đâu”...  Phải chăng  mưa “ngày xưa” đẹp hơn, vui hơn, vô tư hơn bây giờ? Những kỷ niệm của một thời hoa niên lại hiện về..
     “Anh mải muôn dặm xa khơi/ Lãng quên ngắm em mười tám”.
Khi em mười tám tuổi -  tuổi trăng tròn đẹp nhất của một thời thiếu nữ, thi thoảng lén nhìn anh ánh mắt đầy thương mến. Sao anh vô tâm đến vậy, không nhìn vào mắt em? Mấy năm cùng học cấp 3 trường huyện, biết anh rất mến em. Mỗi bận gặp nhau thường không được tự nhiên... Em còn nhớ mãi nụ cười, ánh mắt của anh nhìn em rất lạ như muốn tỏ tình. Nhưng chờ đợi hoài chưa thấy ngỏ lời yêu. Thế rồi xa nhau, không một lá thư, không lời nhắn gửi, để tim em buồn mãi... Hay anh mải mê sự nghiệp của mình mà “lãng quên” em? Câu thơ đầy giận hờn, thương nhớ về mối tình đầu trong trắng, thơ ngây... Phận  gái “ mười hai bến nước”, xuân có thì nên khi gặp được người thương, em yên bề gia thất... Đời con gái như “hạt mưa sa”, may mắn gặp được người chồng tử tế.
“Tầm xuân nở rồi anh đến/ Mưa buồn, ơi nụ tầm xuân...”
Hai câu thơ buồn, đầy giận hờn, trách cứ. “Tầm xuân nở rồi anh đến”. Sao anh không đến sớm hơn để giờ đây “ván đã đóng thuyền” lòng em buồn rười rượi... Đối với người con gái, mối tình đầu thật đẹp và mơ mộng. Trái tim thiếu nữ mười tám, đôi mươi tràn đầy tình cảm; đã yêu là yêu đến hết mình. Nhưng do nữ tính, dù có yêu tha thiết đến mấy cũng giữ gìn sự kín đáo, tế nhị chẳng thể trải lòng, nhường sự chủ động cho bạn trai. Thế mà... sao nỡ để lòng tự trọng của em bị tổn thương? Giận anh biết chừng nào! Tầm xuân bây giờ đã nở rồi, đâu còn chúm chím nụ hoa, rạng ngời, trong trắng như thời con gái nữa. “Mưa buồn, ơi nụ tầm xuân...”  Đọc câu thơ cảm thấy buồn vời vợi. Mưa buồn hay lòng người buồn nhớ về những kỷ niệm một thời hoa niên sôi nổi với mối tình đầu như mộng. Phải chăng người thơ muốn dùng hình tượng “nụ tầm xuân” để trải lòng mình, tìm về một thời đẹp nhất của tuổi trẻ? Giờ đây trái tim em đã thuộc về người bạn đời của em rồi. Tất cả chỉ còn lại là kỷ niệm... mà thôi.
“Em về thăm quê dạo ấy/ Vẫn mùa mưa bụi bay bay”.
Ngày xuân, em về thăm lại quê nhà. Mưa xuân cứ vô tư “bay bay” theo làn gió xuân nhè nhẹ. Những kỷ niệm xưa lại hiện về, lòng em buồn, vui xen lẫn... Đã lâu lắm rồi chưa gặp lại không rõ anh bây giờ ra sao, công việc có thuận lợi không, cuộc sống chắc là hạnh phúc?
“Nhà ai pháo mừng đám cưới / Tầm xuân bên ngõ rụng đầy...”
Tiếng pháo vui cùng mùa xuân chúc mừng những lứa đôi đã được tác thành. Một gia đình mới ra đời. Đám cưới thường được lựa chọn tổ chức vào mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm. Tiết xuân ấm áp, mát dịu. Cây cỏ trổ lộc, đơm hoa. Vì vậy, mùa xuân ở nước ta còn được gọi là mùa cưới. Nghe tiếng “pháo mừng đám cưới” lại nhớ về ngày xưa ấy... mỗi khi nghe pháo đón dâu lòng lại bồi hồi, trách anh sao để em chờ lâu đến vậy. Giờ đây, tầm xuân đã cuối xuân, cánh hoa đang rụng đầy bên ngõ. Nhìn những cánh hoa tầm xuân đang rơi lòng chạnh buồn nhớ thương tuổi trẻ của mình đã trôi qua, sao mà nhanh đến thế. Mới ngày nào còn là những chàng trai, cô gái xuân thì, nay tóc đã muối tiêu với nhiều sợi bạc. Biết rằng quy luật sinh tồn của tạo hóa là vậy, nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn trào dâng nỗi buồn như vừa mất đi một cái gì đó thật quý giá.
“Gặp nhau tóc giờ điểm bạc/ Anh cười tặng đóa tầm xuân”.
Rất mừng, lần này về quê được gặp anh. Chúng ta có duyên, những không có phận với nhau nên mãi mãi vẫn là bạn tốt của nhau. Em vẫn nhớ lời anh khi chia tay năm ấy. Mỗi chúng ta đều đã có gia đình riêng.  Hạnh phúc của hai gia đình mới là quan trọng! Mấy năm gặp lại, giờ đây trên đầu đã hai thứ tóc, tình cảm vẫn sáng trong như ngày nào. Em thật sự xúc động bởi anh vẫn còn nhớ ngày xưa em thích hoa tươi. Ngày đó, mình làm gì có tiền để mua hoa. Tầm xuân vườn nhà gai là thế mà xuân về anh thường tặng em một đóa 9 nụ tầm xuân hé nở. Xuân này gặp lại, tuy đã cuối xuân em vẫn được anh tặng 9 bông tầm xuân đang nở, cánh trắng hồng xinh xắn với nụ cười tươi như ngày xưa ấy. Em vui lắm. Trái tim đã trải qua bao mưa nắng cuộc đời tưởng như đã ngủ yên, nay bỗng dưng thức dậy... Ngày nay người ta bán nhiều hoa đẹp, sao anh vẫn tự tay mình chọn đủ 9 bông tầm xuân đẹp nhất tặng em? Phải chăng đó là sự trân trọng của anh về những kỷ niệm đẹp thời tuổi trẻ của chúng mình? Cảm ơn anh đã giành cho em sự bất ngờ đầy cảm động. Tự dưng em thấy cay nơi khóe mắt như có bụi mưa xuân bay về...  
        “Ngoài trời mưa rơi ướt lá
      Ngày buồn nắng thật mong manh...”
Mưa xuân đã nặng hạt hơn. Lá cây đã được tắm mình trong những hạt mưa xuân tinh khiết, mát lành nên tươi tắn hẳn lên. Nắng xuân đã về mang hơi ấm của mùa xuân nhuộm sắc vàng nhàn nhạt lên muôn loài cây cỏ, hoa lá. Cảnh vật, thiên nhiên đẹp là vậy sao lòng em vẫn buồn mãi chưa nguôi? Những sợi nắng xuân thật mỏng mảnh. Đời người cũng thật nhanh.... “Ngày buồn nắng thật mong manh”.

                                                   Hà Nội, cuối xuân 2015
                                                   Ts. Nguyễn Đình Nguộc

MƯA TẦM  XUÂN

Mưa xuân dăng bụi tơ trời
Núm xinh e thẹn môi tươi
Ngày xưa mưa nào có thế
Em buồn đã tuổi năm mươi...

Anh mải muôn dặm xa khơi
Lãng quên ngắm em mười tám
Tầm xuân nở rồi anh đến
Mưa buồn, ơi nụ tầm xuân...

Em về thăm quê dạo ấy
Vẫn mùa mưa bụi bay bay
Nhà ai pháo mừng đám cưới
Tầm xuân bên ngõ rụng đầy...

Gặp nhau tóc giờ điểm bạc
Anh cười tặng đóa tầm xuân
Ngoài trời mưa rơi ướt lá
Ngày buồn nắng thật mong manh...

                         Xuân 2009
                        Thanh An

READ MORE - NGÀY BUỒN NẮNG THẬT MONG MANH - Nguyễn Đình Nguộc

VÀ ANH LÀ MẸ! - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân




Tác giả Lê Hứa Huyền Trân



VÀ ANH LÀ MẸ!

Truyện ngắn LÊ HỨA HUYỀN TRÂN


Từ lúc mẹ qua đời anh trở thành trụ cột trong gia đình, từ lúc tôi ra đời, tôi lại trở thành gánh nặng trên vai anh, bởi lẽ ba hay đau yếu thường xuyên, còn anh, anh hãy còn quá nhỏ để gánh vác trọng trách của người đàn ông trụ cột và rồi, giờ, với trách nhiệm của một người anh đang đè nặng trên vai, anh dường như đánh mất hẳn tuổi thơ với những trò chơi đứng tuổi mà thay vào đó, anh phải mang rất nhiều trách nhiệm. Trong đó, dường như vai trò của một người anh với anh lúc này bỗng trở thành gánh nặng bởi tôi chưa lớn, và cũng vì chưa lớn nên tôi đã làm anh đau lòng rất nhiều bởi những nghĩ suy con nít của riêng tôi.

Từ bé, tôi đã thiếu thốn tính thương của mẹ, tôi cần lắm những điệu hò à ơi ru tôi trong giấc ngủ say, tôi thèm lắm được thả mình trong cơn khát sữa của bầu vú mẹ căng tròn và khát khao được mẹ đưa điệu trưa hè nóng nực. Khi biết đi, tôi thèm được mẹ dắt đến trường và chỉ cho tôi kia là thấy, đây là bạn, thậm chí mới biết nói chẳng hiểu sao tôi lại tập được tiếng "mẹ ơi" bập bẹ để rồi ba và anh ứa nước mắt không thành lời, dẫu đó cũng là tiếng "mẹ ơi" duy nhất của tôi. Anh hơn tôi 2 tuổi nhưng chững chạc hơn rất nhiều, khi tôi đương tiểu học anh đã nghỉ học để đi làm bởi ba tôi nằm nhà vì mất sức, dường như bao mệt mỏi và gánh nặng đổ dồn lên vai anh, dẫu ngày đó anh cũng còn thơ bé quá, chưa thể đỡ đần giúp đỡ gì nhiều nhưng cũng nhờ bà con lối xóm, thương gia đình tôi, thương anh, thương cả tôi mà chúng tôi cũng đắp đổi qua ngày. Tôi lên trung học thì bàn tay anh đã chằng chịt những vết chai, anh không còn là cậu bé con ngày nào mà bỗng nhiên lớn bổng, anh thương tôi bằng tình yêu của một người anh lẫn sự dịu dàng của một người mẹ. Thế nhưng dù gì tôi vẫn là một đứa con gái, và dường như là một đứa con gái ai cũng cho phép mình cái quyền được yếu đuối và nhạy cảm trước những biến chuyển xung quanh lẫn những cảm xúc nội tại, và cũng vì là một cô gái, tôi thèm lắm bàn tay của một người mẹ, thèm lắm lời khuyên nhủ, hỏi han, thèm lắm những sẻ chia mà anh, một người con trai sẽ chẳng bao giờ biết và thấu hiểu được, tôi đương bước vào tuổi dậy thì thì những biến đổi trong cơ thể làm cảm xúc tôi không định hình nổi ,tôi yêu thích một cậu trai, tôi lớn bổng lên,hay tôi dễ vui buồn giận hờn đầy cảm xúc tất cả đều làm anh thấy lạ . Lạ có lẽ bởi vì anh không nhận ra tôi đã đổi thay như thế nào dù anh luôn dõi theo tôi kể cả khi anh luôn bận túi bụi ngoài đồng còn tôi bận chơi trò đuổi bắt trên những triền đê. Lạ có lẽ bởi vì tôi đã biết vướng trong những suy tư khờ dại, còn anh thậm chí không có nổi thời gian cho riêng mình khi có cô bé bên nhà nói tiếng yêu thương . Lạ có lẽ bởi vì tôi đã lớn bổng lên không còn là cô em gái nhút nhát ngày nào anh vẫn hay cõng trên vai kể cho tôi nghe những câu chuyện thần tiên cổ tích. Thế nhưng dường như có lẽ bởi anh là con trai, bởi dường như con trai lúc nào cũng hay có tính vô tâm và chẳng nhạy cảm được nhiều như con gái nên cứ dần lớn lên, khi vai trò trụ cột dần trở nên nặng nề hơn khiến vai anh oằn gánh thì cũng là lúc vai trò người mẹ trong anh trở nên nhạt dần.

Bắt đầu bắng những ngượng ngùng khi tôi dùng những vật dụng của người thiếu nữ mà anh thấy đến lúc những tâm sinh lý trong tôi biến chuyển mà tôi chẳng thể nào nói được với anh vì ngại và cũng vì anh không thể nào hiểu nổi, từ những ngượng ngùng khó nói ban đầu trở thành hờn giận, và từ những hờn giận tôi bỗng có những khát khao. Nhiều lúc nhìn anh vất vả đổ mồ hôi ngoài cánh đồng nhưng sự thương yêu anh chẳng thể nào bù đắp nổi cho cảm xúc ganh tị khi thấy cô bạn cùng lớp được mẹ đi họp phụ huynh cho. Nhiều lúc nhìn anh đang quét dọn trong nhà rồi tất bật nấu cơm, cho lợn ăn thì sự thương yêu chẳng thể nào bù đắp nổi khi tôi nghe bạn tôi kể nõ đã khóc trên vai mẹ khi lần đầu đến tháng, hay lúng túng không biết phải giải quyết như thế nào. Và nhất là khi tôi đang yêu thương một ai đó, tôi đương cơn say cảm xúc của chính mình thì anh lại biết và ra sức ngăn cấm tôi vì với anh tuổi nhỏ không được yêu đương, chú tâm vào học , những lúc ấy tôi thèm có được một người mẹ biết bao vì trong cả chân trời tuổi thơ tôi ngày ấy, dường như chỉ có mẹ mới hiểu được tâm tư tình cảm của tôi, còn anh dù có cố gắng cách mấy cũng khổng thể thế thay một người mẹ.

Biến cô xảy ra khi tôi vào lớp 10, ba tôi trở bệnh nặng,vật dụng gia đình dường như bán thốc bấn tháo ,cả tôi ngoài giờ học cũng phải ra đồng giúp đỡ anh dẫu anh luôn đuổi tôi lên bờ để tranh thủ thời gian rảnh mà học. Anh gồng mình làm cả phần việc của riêng tôi. Ngày ấy tôi tự hào về anh lắm, anh là một người đàn ông tốt, một người trụ cột vững chắc. Anh hay kể cho tôi nghe về những buồn khổ trong cuộc đời và tự khuyên nhủ tôi đừng bao giờ trở thành người xấu. Anh không có đủ thời gian dạy tôi như những cuôn sách đạo đức mà anh mang tôi bước vào thế giới của tình thương với những vòng ôm thật chặt, những câu nói lúc anh buồn nhưng lại tràn đầy tình cảm “anh thương bé Ba lắm” hay những lúc anh rơi nước mắt vì nhiều khi người ta dồn anh vào cảnh khốn cùng. Anh làm tôi tự hào bởi tính siêng năng cần mẫn mà theo mấy bà trong làng anh là một chàng trai khá đĩnh đạc và lích sự chứ không phải như đám con trai ngày nay. Dẫu đôi lúc anh cũng thật trẻ con luôn quấn quýt bên em gái hay thậm chí nối quạu với thẳng ranh con nào đấy vô tình làm tôi khóc.

Nhưng cũng trong thời gian ấy, khi tôi quen dần với vai trò của một người con gái trong gia đình cũng là lúc sự thèm khát tình mẫu tử trong tôi nổi dậy mãnh liệt. Có ai đó trong cơn giận vô ý gọi tôi là một kẻ mồ côi,tôi nhớ ngày ấy tôi đã khóc trắng đêm dẫu anh hỏi hoài tôi cũng không nói và anh đã ngồi thức cả đêm đến khi mệt lả rồi ngủ gục. Và khi nhìn thấy anh, dường như bao bức bối trong tôi trỗi dậy, dẫu tôi biết không phải lỗi tại anh, dẫu tôi biết anh cũng chịu nhiêu mất mát như tôi nhưng tôi vẫn không ngừng trách anh, hỏi anh tại sao mẹ lại mất? Tại sao người ta có mẹ tôi lại không? Và rồi tại sao anh không thể làm tốt vai trò một người mẹ mà để em gái mình bị mang tiếng mồ côi rồi đù thứ. Và tôi càng không hiểu sao nhìn bộ dạng câm nín không nói nên lời của anh rồi lại ấp úng nói : “Anh sẽ cố gắng làm một người mẹ bù đắp cho em” thì tôi vẫn có thể tàn nhẫn nói những lời làm anh đau lòng cho được. Kể từ ngày đó anh thay đổi. Anh thay đổi nhiều tới mức tôi không nhận ra đâu là bóng dáng một người anh. Đúng, anh đã hoàn toàn trở thành một người mẹ! Anh chăm sóc tôi hết sức dịu dàng, sẵn sàng tư vấn cho tôi chuyện tình yêu, chuyện bản thân một cách rất tinh ý mà tôi không biết rốt cuộc anh phải đọc bao nhiêu cuốn sách tâm lý, thay đổi bao nhiêu trọng nhận thức để có được sự mềm mỏng , dịu dàng đến vậy. Anh vỗ về tôi trong những giấc ngủ say và thậm chí còn làm những công việc nội trợ thay cho tôi, khuyên lơn tôi hêt như những người mẹ hay làm. Anh thậm chí cũng không còn xuất hiện để bào vệ tôi bằng sự mạnh mẽ của chàng lực điền ngày xưa mà thế thay là những lời khuyên lơn ,dạy bảo .Ai cũng nhận thấy anh thay đổi. Kẻ xấu thi thoảng chậc lưỡi tiếc nuối vì anh đã dần mất đi vẻ mạnh mẽ ban đầu,để bây giờ công việc gì của đàn bà con gái anh cũng làm,kẻ ác miệng thậm chí bảo anh đông bóng,chỉ vài người hiểu cớ sự lại thấy thương anh vô vàn. Nhưng dù ai nói gì anh vẫn làm tròn vai trò một người mẹ trong tôi và “để bé Ba sẽ yêu thương anh hơn,gần gũi anh hơn thì gì anh cũng làm”. Tôi mặc nhiên cho đó là quyền lợi của riêng tôi dẫu cảm xúc anh chẳng bao giờ tôi đoái hoài tới, ừ, vì tôi ích kỉ.

Tôi lên đại học thì ba mất, người con trai mang dáng dấp một người mẹ càng vất vả lo cho cô em ăn học nhiều hơn. Đã đôi ba lần tôi thấy anh ghé mắt nhìn cô hàng xóm để rồi buồn bã nhìn pháo hoa rộn đường, Đã bao lần tôi thấy anh đưa những cô bạn ghé chơi nhà để rồi tôi không ưa anh lại ngậm ngùi từ chối. Đã bao lần vì cần anh che chở,cần cái suy nghĩ là “mẹ đang ở trước mặt” và “một người đàn bà sẽ hiều con gái hơn một người đàn ông” mà đã rất lâu rồi tôi chưa thốt nổi tiếng gọi anh ơi. Và cũng đã bao mùa xuân qua cho tới khi tôi đi lấy chồng anh vẫn luôn làm tròn trách nhiệm mà không nhận ra anh vẫn chưa có một nửa của đời mình. Rồi tôi cũng theo chồng đi xứ khác, anh vẫn mãi chí thú làm ăn thi thoảng gửi tôi ít tiền trang trải cuốc sống vì gia đình tôi cũng chật vật,rày đây mai đó. Mỗi lần về thăm, anh lại hỏi thăm đủ điều, dặn dò đủ thứ cứ như một bà nào đáy mà tôi cũng ngỡ ngàng sao anh kĩ tính hơn cả tôi, Khi thì gói chút quà cho sắp nhỏ, khi lại dặn tôi uống thuốc gì cho căn bệnh đau gan của tôi, khi lại tíu tít ngoài vườn hái đủ thứ rau bắt tôi mang về bằng được cho chồng. Nhiều lúc tôi cũng muốn nói anh hãy lấy một ai đó tựa nương nhưng tôi nhớ lại mình đã ích kỉ như thế nào lại không đủ can đảm để nói, nhiều lúc tôi muốn nói rằng lúc anh đang là “một người mẹ” tôi vẫn thấy anh là “một người anh, một người đàn ông đúng nghĩa” nhưng bởi tính ích kỉ của mình tôi lại không dám nói ra,vì tôi đã bảo tôi cần một người mẹ, và cũng vì sau đó anh làm tốt quá, tôi không dám nói ra, tất cả chỉ tại tôi ích kỉ.

Ngaày anh lấy vợ tóc đã bạc rất nhiều, cô góa trong thôn về gá nghĩa cùng anh xây tổ ấm. Nhìn anh cười hạnh phúc trong ngày cưới tôi chợt cảm thấy tim mình đập mạnh. Phả đến gần cuối đời người anh mới tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình, hạnh phúc đến từ tổ ấm riêng. Dường như đọc được suy nghĩ của tôi anh vội lắc đầu, và nhìn tôi thật lâu, nụ cười tươi rạng rỡ hạnh phúc tràn trề.


Tác giả : Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định

Mọi thư từ phúc đáp xin chuyển về địa chỉ : Lê Hứa Huyền Trân, Hội VHNT Tỉnh Bình Định, 103 Phan Bội Châu, thành phố Quy Nhơn, Tỉnh Bình Định

phongtruongtu201@gmail.com


READ MORE - VÀ ANH LÀ MẸ! - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân