Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, December 13, 2014

CHỚM ĐÔNG - Thơ Đoàn Thuận

   

                                 
                                               Tác giả Đoàn Thuận




CHỚM ĐÔNG


Bây giờ mùa đông đến

ta nhớ người vô cùng

từ miền bỏ quên xa lắc

chân trời

đâu còn gì

ngoài một lần chia tay.


Bây giờ mùa đông bắt đầu

trên tháp chuông cao

trên lối đi đã vắng người về

đá sỏi nằm im trơ giấc đêm không

những mái nhà ngói cũ

lặng thinh chưa bao giờ hơn.


Bây giờ mùa đông sang

cuối một chiều thu tàn.



                    Đoàn Thuận
READ MORE - CHỚM ĐÔNG - Thơ Đoàn Thuận

Friday, December 12, 2014

DẾ MÈN VÀ TÔI - thơ Vĩnh Thuyên

Tác giả Vĩnh Thuyên




DẾ MÈN VÀ TÔI

Đêm dài chưa
Sao ngày ngắn quá
Con dế mèn
Chợt gáy giữa trưa
Nắng đã ngả
Chiều nghiêng phố thị
Em vô tình để gió
Hôn mưa

Bạn bè tôi đâu
Đứa còn đứa mất
Đứa ở thật xa
Không có đứa gần
Một làn mi cay
Một bờ tóc rối
Sợ tối mau về
Sợ giấc ngủ quên

Con giun đất
Suốt đời ở đất
Biết lạnh không
Khi tiết Đông về
Đêm chưa ngủ
Dế mèn khàn tiếng
Có lẽ nào
Ai cũng thờ ơ


                Vĩnh Thuyên
READ MORE - DẾ MÈN VÀ TÔI - thơ Vĩnh Thuyên

ĐỌC TẬP THƠ “CHIỀU PHỐ VỌNG” CỦA NGUYỄN KHÔI - Châu Thạch





ĐỌC TẬP THƠ “CHIỀU PHỐ VỌNG”
CỦA NGUYỄN KHÔI
                                      Châu Thạch

Cầm tập thơ “Chiều Phố Vọng” trên tay, tôi không biết phố Vọng ở đâu. Mở google ra xem thì thấy phố Vọng là một phố cũ của Hà Nội xưa, nằm ở cổng phía nam  thành Thăng Long, nơi mà xưa kia các quan qua lại đến đây phải xuống ngựa để “bái vọng” nhà vua. Lướt qua phần trong trang bìa, thấy ảnh nhà thơ có khuôn mặt hiền hoà dễ mến, phần tiểu sử tác giả đã có nhiều giải thưởng văn, thơ.

Mở tập thơ ra xem, bài thơ đầu tiên “Chiều Phố Vọng” đem đến cho tôi nhiều cảm tình :

Nắng óng ả xanh cao chiều phố Vọng
Hoa sửa vương hương cốm đầu mùa

Tôi biết Hà Nội có nhiều hoa sửa toả hương thơm ngát, còn hương cốm thì thật mê ly cho người thưởng thức. Tôi cũng từng đọc thơ về Hà Nội, từng nghe nhiều bài hát ca tụng thủ đô, thế nhưng trong các bài hát, trong các ca từ ấy cốm là cốm mà hoa là hoa, khác biệt nhau. Ở đây Nguyễn Khôi cho hoa sửa thơm mùi hương cốm. Hai mùi hương thân thương của người Hà Nội tương tác cho nhau, hoà quyện trong thơ dấu Phố Vọng trong sắc màu và trong êm dịu của hương thơm.

Đọc tiếp bài thơ thứ hai “Về Hà Nội” tôi nhận biết được linh hồn thơ của Hà Nội trong mùi thơm hoa sửa:

Hoa sửa đó
thơm riêng lòng hà Nội
chỉ mùa thu và chỉ một con đường
hồn thi sĩ Nguyễn du
bay len lỏi đến mỗi lòng Hà Nội
                                 một niềm riêng


Thi sĩ Nguyễn Du là linh hồn của truyện Kiều. Truyện Kiều là tinh hoa của đất nước. Hoa sửa thơm hồn thi sĩ Nguyễn Du là ý thơ tuyệt vời, là sự liên tưởng tinh tế thổi vào lòng Hà Nội mùi hương thơm tri thức. Câu thơ “Chỉ mùa thu và chỉ một con đường”còn có hàm ý chỉ phố Nguyễn Du bên bờ hồ Thiền Quang là phố có nhiều cây hoa sửa điển hình của Hà Nội xưa và nay, vào mùa thu toả hương thơm ngào ngạt. Nơi đây còn có nhà xuất bản Hôi Nhà Văn tụ hội nhiều văn, thi sĩ. Chính con phố Nguyễn Du nầy là “hồn thi sĩ Nguyễn Du” đã gây nhiều cảm hứng cho các nhà thơ, nhạc sĩ sáng tác về hoa sửa ca tụng Thủ Đô.

Tôi phấn khởi và đọc tiếp những bài thơ còn lại.

Trong tập thơ “Chiều Phố Vọng”, có nhiều bài thơ viết về Hà Nội được tác giả vẽ ra một Hà Nội như thật chính nó, gởi vào đó những băn khoăn  và những bằng lòng của tâm hồn tác giả, một người yêu Hà Nội. Những bài thơ “Nhớ Hà Nội”, “Hà Nội Mới”, “Hà Nội Tết”, "Hà Nội Rét Đại Hàn” và những bài thơ không có đầu đề Hà Nội nhưng viết về Hầ Nội, tất cả đem đến cho tôi, một người chỉ vài lần ‘cởi ngựa xem hoa” Hầ Nội cũng thấy lòng rung động như mình là con dân của Hà Nội thân yêu. Qua thơ, sự tích Hà Nội, phong cảnh Hà Nội, nếp sống Hà Nội, con người Hà Nội hiện ra như những bức tranh dân gian, hình ảnh được tả rất thật, bày rõ hết tinh hoa của một vùng văn hoá.

Hà Nội ngày xưa:

Xưa vua Lý đổ thuyền bên Rừng Bảng
Cả dân làng ra đón trống chiêng khua
Trai gái làng tưng bừng quần áo đỏ
Khiêng kiệu vàng đi rước Nhà Vua
                      ( Thơ về làng Đình Bảng)

Hà Nội nay:
                         
Hà Nội tết mưa phùn và gió bấc
Lại thấy lòng ấm áp đi bên nhau
Về kinh Bắc vui vào đường cao tốc
Đường Vĩnh Tuy mở rộng lối lên cầu
                             ( Hà Nội Tết)

 Ngoài đề tài viết về Hà Nội, “Chiều Phố Vọng” còn viết nhiều đề tài khác liên quan đến dời sống tác giả với dòng thơ không hư cấu, không cường điệu, tả thật tả chân những gì tai nghe mắt thấy và suy tư cúa chính mình, không mượn ý của ai. Những bài thơ viết về miền Tây Bắc như “Bến Tạ Bú”, “Đèo Pha Đin”, “Trưa Mường Ảng”, “Bản Chiềng Ly”, “Người H’Mông”… dựng lên trước mắt chúng ta những bức tranh muôn màu và đầy sức sống:

Ai đó hát ngất ngư phố Bản
Lũ nghé tơ nhảy giỡn rộn bờ khe
Ngọn gió quẩn thổi tung viền váy đỏ
Làm ngả nghiêng lơi lả cánh rừng tre
                            (Trưa Mường Ảng)

Người Chiềng Ly hay đi đây đó
Mùa hoa bang về dự hội làng
Quả còn lửa bay ngang trời phố nhỏ
Trái tim hồng thiếu nữ đón xuân sang
                                (Bản Chiềng Ly)

Người H’mông mình hiên ngang lắm chứ
vai đeo “Lù Cở”
tay súng dài
Đã trèo dốc
đá tai mèo phải vỡ
Đã xay ngô thành bột mới thôi
             ( Người H’mông)

Người ta không thấy ở đây một miền Tây bắc mù sương với đèo dốc với bản làng heo hút tận núi cao, mà người tá thấy ở đây đầy sức sống với màu sắc tươi vui bao trùm lên vạn vật và lên con người. Tây Bắc với nỗi buồn vùng cao, với phong tục cần khám phá không có trong thơ Nguyễn Khôi. Ngược lại, Tây bắc của Nguyễn Khôi rạng rỡ niềm vui, sống động với “Trái tim hồng thiếu nữ” với” Ngọn gió quẩn thổi tung viền áo đỏ” với “Quả còn lửa bay ngang trời phố nhỏ” và với người H’mông “Đã trèo dốc đá tai mèo phải vỡ/ Đã xay ngô thành bột mới thôi”.

“Chiều Phố Vọng” cũng có nhiều bài thơ viết về di tích, địa phương, thành phố mà tác giả đi qua. Ở đâu tác giả cũng tường thuật lại bằng giọng văn ung dung, thư thái, tự tại với cái nhìn toàn diện, không vẽ vời tô phết cho đẹp thêm lên:

Nắng gắt, người chen, ánh chiều tà
Bờ phong xoả bóng, liễu thiết tha
Chuông động hồn xưa Hà Sơn Tự
Lên tháp vời trông song Vận Hà
                         (Thăm Hàn Sơn Tự)

Tháng tư trắng thức cùng đêm trắng
Anh cùng em chơi sông NéVa
Tuyết đang tan chẳng còn rét cóng
Mắt em xanh bầu trời nước Nga
           (Đêm trắng Saint Pétersburg)

Nguyễn Khôi không dùng cây bút màu để tô vẽ cho cảnh vật hoa hoè và đôi khi thành diêm dúa. Nguyễn Khôi miêu tả như tranh trắng đen của các nhiếp ảnh gia dày kinh nghiệm và đầy nghệ thuật, người ngắm tranh cũng cần chút khiếu thẩm mỹ mới tiếp nhận được cái hay của nó. Ngoài ra “Chiều Phố Vọng” có nhiều bài thơ viết cho bạn bè, viết cho thân quyến, viết cho mình bằng hết thảy ấm áp có từ bản chất của một tâm hồn thơ .

Điều khó khăn của một người làm thơ là làm sao cho mình không giống người khác. Đa số các nhà thơ không tránh được việc thơ mình có âm điệu, có ý tưởng lặp lại  của người. Nguyễn Khôi không thế, tác giả đã tạo cho mình được một phong cách thơ riêng của mình. Lời thơ, y thơ và nhạc thơ trong “Chiều Phố Vọng” hoàn toàn là của riêng Nguyễn Khôi, mở ra một khung trời thơ lãng mạn nhưng đầy niềm vui và sức sống ./.
                                                Châu Thạch









READ MORE - ĐỌC TẬP THƠ “CHIỀU PHỐ VỌNG” CỦA NGUYỄN KHÔI - Châu Thạch

THỔN THỨC CHIỀU SƯƠNG - thơ Ngưng Thu




THỔN THỨC CHIỀU SƯƠNG


Một chút mơ hồ vương bóng mây
đồng chiều ngây gió, đồng chiều say
chiêm bao về ngự miền hư ảo
thổn thức canh đời, ai có hay?


Sáng lên sườn núi, tối chân đồi 
Đời có khi buồn… cũng lúc vui
thăng trầm lên xuống âu là phận
miệt mài con nước ngược rồi xuôi


Đàn bò nghe nắng vàng chân bước
ngẫn ngơ âm vọng tiếng con người
gặm mảnh hoàng hôn còn sót lại
nhơi vạt sương chiều môi thấm môi.


Nghé ọ lăn quăn tìm vú mẹ
lon ton bờ suối, chú mục đồng
mùi quê hăng hắc quanh triền gió
trăng choàng ngõ trúc, rực lòng đông.


Một chút mơ hồ, một chút không
dường như đâu đó phía mênh mông
chiêm bao còn ngự miền hư ảo
thổn thức chiều sương buốt buốt lòng.

                                       NGƯNG THU


READ MORE - THỔN THỨC CHIỀU SƯƠNG - thơ Ngưng Thu

ĐI TÌM ... Thơ Cao Hữu Lợi


                 Tác giả Cao Hữu Lợi


ĐI TÌM ...


Về thăm trường cũ năm xưa
Buâng khuâng bóng nắng ban trưa bên đường
Tìm trong kỉ niệm thân thương 
Tìm trang giáo án còn ...vương trên bàn ?


Vọng về những buổi bình văn
Bình Ngô Đại cáo âm vang thuở nào
Chí nhân đã thắng hung tàn
Ức Trai tâm thượng rạng ngàn Sao Khuê

Vọng về thu vịnh chốn quê
Tam Nguyên Yên Đổ lui về cáo quan
Cánh đồng chiêm trũng Hà Nam
Năm gian nhà cỏ cuối làng gió vương

Tìm về nữ sĩ Xuân Hương 
Thân em trôi nước xót thương má hồng
Chém cha cái kiếp chung chồng
Đem thân làm lẽ, lạnh lùng trớ trêu

Tìm về Kim Trọng,Thúy Kiều
Trai tài gái sắc sao nhiều khổ đau
Thà đừng gặp gỡ chi nhau
Gặp rồi lưu luyến kiếp sau có tròn ?

Vọng về tấm sắt lòng son
Khúc ngâm chinh phụ mỏi mòn đợi trông
Ai gây chi cảnh chiến trường?
Để nàng vò võ nhớ thương vô vàn

Tìm về Bà Huyện Thanh Quan
Đèo Ngang đứng lại chứa chan bao tình
Tâm tư sầu kín mối tinh 
Tình riêng ta biết một mình ta hay

Đi tìm lối cũ chốn này
Âm vang lớp học đâu đây vọng về

                                 Cao Hữu Lợi

( Bài thơ đã được trích đăng ở tạp chí VĂN HỌC và TUỔI TRẺ )

READ MORE - ĐI TÌM ... Thơ Cao Hữu Lợi

Thursday, December 11, 2014

Thơ Trương Đình Phượng: CHIẾC QUAN TÀI MÙA ĐÔNG, TIỀM THỨC




CHIẾC QUAN TÀI MÙA ĐÔNG 

Đông giơ chân đạp phăng mùa thu
Rét mướt lao về vả vào mặt thành phố
Gió phũ phàng lật tung từng lối nhỏ
Những ô cửa nép mình trong lặng im 

Con mèo hoang thu nanh vuốt lim dim
Mặc tiếng bạn tình rỉ rên thảm thiết
Ánh đèn phả sắc màu mỏi mệt
Xuống vỉa hè hoang xác lá ngập đầy. 

Cô gái giang hồ run run đưa tay
Khép tà áo...
đi về con ngõ vắng
Thời gian lặng lẽ lập trình những vết hằn số phận... 

Tôi lê chân qua từng mạch máu lòng tôi
Âm thầm nhặt những mảnh xương tàn hi vọng
Những tiếng đời đồng vọng
Đã nằm im hơi trong những chiếc quan tài...



TIỀM THỨC

Tôi oằn mình vượt qua mùa bão tố
Đường trần bao phen bồi lở
Niềm vui mỏng manh buồn ngập lụt xuân thì

Những cuộc gặp gỡ những chuyến phân ly
Người nhẹ nhàng phủi bàn tay quên lãng
Chỉ mình tôi quắt quay trong miền nhớ
Tiềm thức vật vờ bao vỡ vụn chờ mong

Tôi miệt mài đi về phía long đong
Dòng sông chiều con nước sầu chảy ngược
Hai bàn tay đan dày trầy xước
Quờ quạng tìm hơi hám bình yên

Ba mươi năm giữa chốn đảo điên
Trong cơn mơ luôn thèm tiếng cha cười
Giọt cay đắng gieo vào đêm trầm lắng
Ngậm ngùi ôm những sợi gió mồ côi


Khắc khoải tôi lao về phía tuổi thơ
Tháng mười mưa tạt nghiêng vành nón mẹ
Gánh cơ cầu lệch bờ vai tần tảo
Đôi chân gầy bấm nát quãng đường đê

Ba mươi năm còn mắc nợ câu thề
Gió bụi cõi đời vắt bóp đam mê
Vần thơ dài như nỗi nhớ xa quê
Mài mòn tâm tư những đêm không ngủ


Chập choạng tôi đi về phía bơ vơ
Âm thầm gom những tháng năm lầm lỡ
Chiều cuối thu ai thả niềm trở trăn vào gió
Để tôi lạc loài giữa dấu chân tôi.


Trương Đình Phượng
Nghệ An
Điện thoại: 0984387485
phuongtd217984@gmail.com
READ MORE - Thơ Trương Đình Phượng: CHIẾC QUAN TÀI MÙA ĐÔNG, TIỀM THỨC

MÙA XUÂN TÂY NINH - thơ Phan Minh Châu



MÙA XUÂN TÂY NINH

Cứ mỗi năm cái tết sắp cận kề
Trên trang báo sáng thêm màu xuân mới
Một dãi đất dài theo chiều biên giới
Đang âm thầm lặng lẽ trỗ ra hoa
Đất mỡ màu có từ thuở ông cha
Đã khai phá đã làm giàu cho đất
Và cứ thế những người con tiếp sức
Biến đất rừng thành phố thị khang trang
Bao mùa xuân thành phố cứ đi lên
Hoa lại nở trên khu vườn nhân hậu
Đất muôn thuở với tình yêu đau đáu
Ngọn gió quê hương thấm đẫm tình người
Khách lại về trong mắt vạn niềm vui
Trước hương sắc trước kinh thành lạ lẫm
Không chỉ sáng trong tình yêu vỡ đất
Mà nỗi lòng nghệ sỹ lại thênh thang
Một căn nhà năm tháng được cưu mang
Một thành phố xanh trong ngày hội tết
Đứng trên đất trước mùa xuân diễm lệ
Hồn TÂY NINH đau đáu với hồn người
Khách làng xa nếu có dịp qua đây
Hãy thưởng ngoạn những kỳ quan của đất
Hãy lần giỡ và lần từng trang sách
Để tương tư và chiêm nghiệm tình người
Đã sắp rồi lại đến ... những ngày xuân
Hãy gác lại tháng năm dài chóng mặt
Hãy lặng ngắm ngày xuân đang vỡ đất
Ngắm muôn loài đang cất bước thiên di.

                                Phan Minh Châu


READ MORE - MÙA XUÂN TÂY NINH - thơ Phan Minh Châu

Wednesday, December 10, 2014

NIỆM KHÚC CUỐI - Hoài Huyền Thanh




Niệm Khúc Cuối

Gió lẵng lơ
Sụt sùi cành liễu rũ.
Lá vàng rơi
Tội nghiệp nhớ hoàng hôn.
Ôi đơn lẻ
 một cành lan trắng muốt.
Nuốt vào lòng
lệ ứa nỗi cô đơn.
Lan thèm quá
 khoảng trời xanh phía trước.
Cũng đành thôi
 thân tầm gửi sống nhờ.
Xa thăm thẳm
 phương trời ai biết được.
Bao nỗi niềm
 thinh lặng khóc trong mơ.
Niệm khúc cuối
 nghe hồn thanh thản lạ.
Gửi người xưa
 một chút gió giao mùa.
Bên ấy lạnh
 bên nầy se sắt nhớ.
Cõi trần buồn
 thương chuỗi hạt bơ vơ!

       Hoài Huyền Thanh


READ MORE - NIỆM KHÚC CUỐI - Hoài Huyền Thanh

XIN CẢM ƠN - thơ Hồng Tâm

Hồng Tâm và con gái


Xin Cảm Ơn
(kính tặng những tình nguyện tìm xác thai nhi 
về chôn trên nghĩa trang Anh Hài)

Không phải hoa hậu
Không phải hoa khôi
Những đóa hoa thường để lại trong tôi
Bao giờ vẫn đẹp
Là những dấu chân âm thầm lặng lẽ
Góp thêm hương cho đời

Nỗi lòng tôi viết trên đây!
Bao điều dối gian
Phía sau ánh bình minh rực sáng
Là những chiều hoàng hôn, xế chiều vụt tắt
Trong nghĩa trang nghi ngút khói hương trầm

Ai có đọc trong đôi mắt xa xăm
Đôi điều trăn trở, tâm hồn gửi gắm
Tôi biết xã hội này lắm
Bao dối gian tình ái lọc lừa
Để rồi sau giây phút tiễn đưa
Giọt nước mắt muộn màng xám hối
Tôi trách con người yếu đuối
Nỡ bỏ con mình không chút đắn đo
Cuộc sống này! Còn đó những nỗi lo
Giới trẻ ngày nay yêu cuồng, sống vội
Xem mình chẳng khác món đồ chơi...

Mỗi ngày bao xác bỏ rơi
Là những dấu chân theo dõi
Xin cảm ơn đóa hoa sống thật
Có trái tim nhân hậu vô cùng
Xin cảm ơn đóa hoa rất thật
Có trái tim nhân hậu vô cùng

Hồng Tâm
(Lý Thị Minh Tâm- Bến Cầu - Tây Ninh)
Email: lyminhly456@gmail.com

Điện thoại:01285990757
READ MORE - XIN CẢM ƠN - thơ Hồng Tâm

THƠ GIÁNG SINH - Huy Uyên



Giáng-Sinh ở Sài-Gòn

Còn đó mùa giáng-sinh lần cuối
đi bên nhau giữa đêm Sài-Gòn
chở trong tim một trời gió thổi
và khuya nay mình mất nhau luôn .

Có phải đêm nay đêm Sài-Gòn
Chúa ơi bàng bạc lời ru lá
đi rồi mà sao như mới đó
hơi thở người còn lạnh sương đêm .

Ta bên nhau giữa đêm Sài-Gòn
chia đời nhau trăm ngàn vạn lối
thương em bàn tay buồn vẫy gọi
dấu trong nhau một giọt lệ buồn .

(Chúa về và anh mất em luôn)

            
Giáng-Sinh ở núi

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
Chúa buồn cũng chỉ tại vắng em
giáo-đường lẻ bóng giăng mưa bụi
anh xót xa và nhớ em nhiều .

Từ độ em đi đã bao mùa
giáng-sinh vàng lạnh bước chân xưa
mưa,mưa bay hoài mãi
anh thầm thì hỏi em về chưa ?

Hình như bên núi mây đang ngũ
lưng đèo thánh thót tiếng chuông ngân
chạnh lòng anh nhớ mùa chay cũ
cầu Chúa ba ngôi của hai mình .

Tháng chạp giáng-sinh về trên núi
từ em hoe đỏ mắt chia tay
quạnh quẻ giáo đường đêm đứng đợi
bóng một người đi sương gió bay .

              
Xóm đạo Hạnh-Hoa thôn

Hai mắt em hồ như đuôi lá răm
sáng nay về đâu coi đìu hiu lắm
về Hạnh-hoa thôn giáo đường đầy nắng
hay về Hải-lăng chuyến chợ phiên buồn .

Ai theo em để kịp cùng đường
nơi có lưng đồi và bầy nghé ọ
bên nhà thờ em gái quê hồng đôi má
hàng thập tự chiều bóng mờ hơi sương .

Hạnh-hoa thôn nắng mai reo mùa vụ
thoáng môi ai ấm,ắp giọng cười
hay em đi rồi bỏ một mình tôi
bước thơ thẩn lòng căng bão tố .

Chiều tiếng chuông chầm chậm đổ
giọng của ai êm dịu tiếng kinh cầu
Hạnh-hoa thôn hai ngã về đâu
ngày hai ta chia đôi bóng nhỏ .

Bao nhiêu năm lệ người mắt đỏ
đọng bóng chiều buông
đợi bước ai về
tình ở lại cả đời tiếc nhớ
Hạnh-hoa thôn xóm đạo gọi làng quê .

                              Huy Uyên
READ MORE - THƠ GIÁNG SINH - Huy Uyên

Thơ Trúc Thanh Tâm - TÌNH KHÚC SỐ 10



1. NGÀY THÁNG CẠN

Yêu nhau dẫu ngày tháng cạn
Vẫn chưa hết những nồng nàn
Vét đau thương còn sót lại
Chôn vào đáy mộ trần gian !

2. ĐIÊN ĐIỂN VÀNG

Điên điển trổ vàng mùa nước nổi
Nhớ màu mắt cũ áo em xưa
Nhưng em chẳng thấy về quê nữa
Ta đếm đời mình hay đếm mưa !

3. TÌNH YÊU RẤT LẠ

Em có nghe dòng đời đang luân chuyển
Cho bây giờ và mãi mãi tương lai
Để em thấy tình yêu luôn rất lạ
Sương trên cành lóng lánh buổi ban mai !

TRÚC THANH TÂM

  ( Châu Đốc )
READ MORE - Thơ Trúc Thanh Tâm - TÌNH KHÚC SỐ 10