Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, November 9, 2014

DÒNG SÔNG MANG BAO NỖI NHỚ - thơ Nguyễn Hồng Trân



DÒNG SÔNG MANG BAO NỖI NHỚ
*Nguyễn Hồng Trân

Ôi, Hương giang êm đềm trong mơ mộng
Thuyền ngược xuôi xao động giữa đêm sương
Hò Mái nhì du dương nghe ấm áp
Gợi lòng ta man mác nỗi nhớ thương…

Cầu Trường Tiền vấn vương khách du ngoạn
Nhìn dòng sông lấp loáng ánh chiều tà
Núi Ngự Bình thông ngân nga trong gió
Đồi Vọng Cảnh mờ tỏ núi non xa…

Những đêm hè quê ta lộng gió mát
Ngồi du thuyền ca hát bạn bè vui
Nhắc nhau chuyện ngọt bùi bao kỷ niệm
Nhớ một thời niên thiếu mãi không nguôi…

Dòng sông ơi! tràn ngập niềm thương nhớ
Gắn dòng đời hơi thở với thiên nhiên
Nhiều biến cố đảo điên trong chiến sự
Bao lớp người quyết tử, nghĩa tổ tiên…

Thời chiến tranh vang rền bom lửa đạn
Nỗi đau thương dày dạn với dân mình
Sự mất mát hy sinh không kể xiết
Để đền ơn tiên liệt giữ sinh linh…

Nhiều người biết quên mình vì nghĩa lớn
Tình dân tộc giang sơn được vững bền…

Hà Nội, tháng 11 năm 2014


READ MORE - DÒNG SÔNG MANG BAO NỖI NHỚ - thơ Nguyễn Hồng Trân

Thơ Chu Vương Miện: BAO GIỜ, Thơ HAI KU



thơ chu vương miện

bao giờ

xe thổ mộ buổi chiều đi chậm rãi
bao nhọc nhằn gửi lại chuyến chợ trưa
người cùng ngựa trở về căn nhà cũ
vết xe lăn con đường nhỏ bụi mờ
ta đứng ngó chuyến xe chiều đi khuất
con đường vòng vắt mãi một dốc mơ
ngày cùng tháng xe ngược xuôi hai chuyến
mới đầu xanh bạc phếch tự bao giờ



thơ hai ku

1
48 năm gặp lại
người nhìn lạ hoắc
kẻ răng rụng kẻ răng bạc

2
vườn cũ mọc hoài cỏ dại
tàng mậm đậu toàn dơi
em à?
em mồ côi

3
một giòng thơ buồn
một bài thơ buồn
khóc tàn đêm
sáng dông luôn

4
kẻ nằm bên đống rác
thằng nằm trong nhà tù
nhủ thầm nghĩa tự do

5
Nô lệ rồi cũng chết
tự do cũng chả còn
vẫn đất cùng núi non

6
trên bờ kiến ăn cá
dưới sông cá ăn kiến
chả có chuyện gì ?
là lạ

7
anh mạnh hiếp anh yếu
anh lớn hiếp anh nhỏ
mấy nghìn năm
vậy vậy đó

8
giọt máu nào chả đỏ
nhưng da trắng vàng đen
có kẻ sang kẻ hèn

9
Thiên hạ vẫn còn quay
trái đất vẫn còn quay
quay tư tù
trước tới nay

10
con suối chẩy ngược
nước mắt chẩy xuôi
c’est la cuộc đời

11
hồi chuông trấn quốc
canh gà thọ xương
ở hay chuồn?

12
em ngồi chải tóc
chưa kịp soi gương
[đã khóc]


chu vương miện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện: BAO GIỜ, Thơ HAI KU

Tuệ Thiền Lê Bá Bôn - XIN GÓP MẤY LỜI VỀ VIỆC ĐỌC BÁT-NHÃ TÂM KINH




Xin Góp Mấy Lời Về Việc Đọc Bát-Nhã Tâm Kinh
Tuệ Thiền Lê Bá Bôn

Không chỉ quan trọng đối với Phật giáo, Bát-Nhã Tâm Kinh còn ảnh hưởng đến với nhiều người không phải Phật tử, trong đó có giới văn nghệ sĩ. Tôi xin góp mấy lời về việc đọc Bát-Nhã tâm Kinh (theo bản kinh được lưu truyền xưa nay ở Việt Nam).
***

HỎI: Phải đọc văn bản có giá trị giác ngộ tự tâm (tức là giác ngộ cội nguồn cuộc sống) như thế nào?
ĐÁP: Nếu đọc mà dùng nhận thức suy luận để hiểu, đó là đọc bằng trí-công-cụ, bằng tâm ngôn-tâm hành; tức là đọc bằng vọng tưởng, bằng kiến thức bị quy định. Tâm ngôn-tâm hành là sự nói năng trong tâm, là sự diêu động trong tâm; là vọng tưởng. Vọng tưởng càng nhiều thì thực tại của tâm, mặt thật của tâm trí càng bị che mờ. Sự hiểu bằng cách đọc này chỉ có giá trị định hướng, đánh thức khát vọng giác ngộ, chứ không có sự giác ngộ đích thực.
Phải vừa đọc, vừa nghiệm, vừa đối chiếu với trạng thái tâm trí đang hiện hữu (đang là). Văn bản như tấm gương soi để thấy rõ mặt tâm trí, để ấn chứng.
Không quán tâm, không tự tri thì không biết đọc Thiền, không biết học Thiền. Cốt tuỷ của việc học Thiền là trực quan, tức là thấy rõ (nghe rõ, biết rõ) trạng thái tâm trí bằng tri giác nội tại. Giống như học giải phẫu cơ thể, không thể học được nếu không tận mắt thấy rõ các bộ phận trong cơ thể.
Biết đọc văn bản giác ngộ là có giác ngộ. 
HỎI: Bát-Nhã Tâm Kinh là một bản kinh rất quan trọng, đâu là chìa khoá của kinh?
ĐÁP: Khi học Bát-Nhã Tâm Kinh rất cần lưu tâm đến cụm từ “chiếu kiến”. “Chiếu kiến” là “soi thấy”.
Câu kinh có cụm từ này là: “Quán Tự Tại Bồ-tát hành thâm Bát-nhã ba-la- mật-đa thời, chiếu kiến ngũ uẩn giai không, độ nhất thiết khổ ách”. Thầy Tuệ Sỹ dịch là: “Bồ-tát Quán Tự Tại trong khi thực hành Bát-nhã ba-la-mật-đa thâm sâu, soi thấy năm uẩn đều Không, vượt qua tất cả mọi khổ ách”.
Dùng trí óc phân tích rồi kết luận rằng năm uẩn do duyên sinh-không có tự tính, đó là suy luận trừu tượng. Phân tích và suy luận chỉ giúp hiểu đối tượng bằng vốn liếng tri thức trong tâm trí bị quy định, để góp phần tăng khát vọng giác ngộ, chứ không thể thấy-biết-như-thực thực tại.
“Soi thấy” (chiếu kiến) là cụm từ chỉ sự kiện hiện tiền cụ thể, chứ không phải chỉ sự suy luận trừu tượng. Thấy-biết-như-thực là chiếu kiến.
Chiếu kiến (soi thấy) là giáp mặt đối tượng; một sự giáp mặt không còn ngăn cách nào, không còn chủ thể phân cách với đối tượng. “Quán tâm nơi tâm” trong kinh điển Phật giáo nguyên thuỷ cũng hàm ý ấy.
Nhưng làm sao để trạng thái chiếu kiến hiện tiền ở tâm?
Trạng thái chiếu kiến là trạng thái vô sư trí. Trí này hiện tiền do có ý định chủ hướng, do có khát vọng giác ngộ đích thực – giác ngộ vì tự lợi-lợi tha tối thượng.
Ý định chủ hướng nhắm vào đâu? Nhắm vào sự lắng nghe vọng tưởng; tức là lắng nghe mọi nói năng trong tâm trí; tức là lắng nghe ông chủ vô minh của ngũ uẩn; tức là quán thế âm. Phải lắng nghe một cách nhẹ nhàng và tự nhiên, không dụng công gắng sức; tức là quán tự tại. (Bồ-tát Quán Tự Tại chính là Bồ-tát Quán Thế  Âm).
Với tri giác nội tại, khi biết nghe-như-thực thì cũng chính là thấy-như-thực, biết-như-thực. Đó là trạng thái chiếu kiến (soi thấy).
Khi biết chiếu kiến ngũ uẩn, khi thật sự soi thấy năm uẩn thì vọng tưởng dừng lại, tức là tâm im lặng. Nói cho dễ nhận, khi thật sự biết nghe lại mọi nói năng trong tâm trí thì tâm trí có sự đột chuyển (chuyển y), vô niệm hiện tiền (tức là Tánh Không hiện tiền).
Vô niệm hiện tiền chính là mở con mắt Tâm – con mắt của sự sống bất sinh bất diệt. Mắt mở sáng thì tuỳ duyên khởi tác dụng. Vô niệm hiện tiền là tuệ nhãn. (Thỉnh thoảng có được vài phút vô niệm cũng có công đức và phước đức rất lớn, nghiệp chướng vơi bớt).
Vô niệm là Tâm Không, là tâm vô ngôn phi thời gian; Tâm Không là Tánh Không. Tánh Không là Tánh Viên Giác.
Như thế, thật sự soi thấy ngũ uẩn, thật sự giáp mặt ngũ uẩn thì Tánh Không hiện tiền, Viên Giác hiện tiền. (Ta hiểu tại sao các minh sư khi Việt dịch chữ “không” thường viết hoa là “Không”).
“Chiếu kiến ngũ uẩn giai không” chính là “hành thâm Bát-nhã ba-la-mật-đa”. Vọng tưởng là trạng thái tâm trí si mê theo kiến chấp nhị nguyên đầy phiền não; Tâm Không hiện tiền thì cực lạc hiện tiền…
Học Bát-Nhã Tâm Kinh rất cần lưu tâm cụm từ “chiếu kiến”. Đó là chìa khoá mở cửa giác ngộ đích thực.
(Trích trong Đàm Đạo Về Thiền).

***  
Bài đọc thêm:

Đọc Kinh “Trí Tuệ Siêu Việt” (*)

Kinh ví như tấm gương
Soi gương thấy tâm mình
Nếu đọc nhưng chưa thấy:
Thiếu công phu tham thiền

Đọc-hiểu: chỉ biết đường
Đọc-thấy: đang đi đường
Có đi thì mới đến
Hiểu cách Thấy nghìn trùng

Không nhắm Trí Bát Nhã
Tu hành chưa chính tâm
Nên Tâm Kinh Bát Nhã
Là thước đo trí nhân.

(*): Ma-Ha Bát-Nhã Ba-La-Mật-Đa Tâm Kinh.
Đọc kinh này cần nhìn lại tâm để thấy biết các trạng thái: quán tự tại, chiếu kiến, thọ, tưởng, hành, thức, vô sở đắc…

(Trích trong Đường Về Minh Triết)


READ MORE - Tuệ Thiền Lê Bá Bôn - XIN GÓP MẤY LỜI VỀ VIỆC ĐỌC BÁT-NHÃ TÂM KINH

NHỚ SÔNG ĐỐC - thơ Hồng Tâm




Nhớ Sông Đốc

Có chuyến đò nào về Ông Đốc mến thương
Cho em gởi bao niềm nhung nhớ
Sợi khói chiều mắt vương buồn muôn thuở
Xuôi ngược dòng đời
Anh có nhớ em không?

Gió bấc về, trời lành lạnh sang đông
Thao thức từng đêm, trở mình tỉnh giấc
Sông Đốc ơi! Mấy lần em khóc
Nhớ lắm người ơi! Một lối đi về

Đời còn dài chưa tàn một giấc mê
Không uống rượu sao lòng em nghiêng ngã
Nhớ làn môi, nụ hôn cuồng vội vã
Đêm nồng nàn huyền ảo sương phai

Nhớ lắm người ơi! Con nước miền Tây
Yêu đường mòn, nhiều kênh ngã rẽ
Dẫu biết rằng cố những điều không thể
Nhưng trái tim em còn giấu một dòng sông

Lý Thị Minh Tâm (bút danh Hồng Tâm)
Địa chỉ 46 ấp Rừng Dầu - xã Tiên Thuận - huyện Bến Cầu - tỉnh Tây Ninh
Email : lyminhly456@gmail.com

Điện thoại 01275990757
READ MORE - NHỚ SÔNG ĐỐC - thơ Hồng Tâm

NẼO NÀO CHO MỘT MAI SAU - thơ Tuyền Linh

Sớm mai Đà Lạt. Ảnh Võ Chí Hà


Nẻo Nào Cho Một Mai Sau 
                               Về: HT

Dấu chân người rớt bên đường
Tôi đi lượm lại mót từng gót đinh
Về treo lên một sợi tình
Sáng, trưa, chiều, tối dỗ dành trái tim

Người đi, người đành đoạn quên
Gót son in dấu buồn lên phố phường
Đà Lạt ngày tháng mù sương
Đọng từng giọt nhớ trên đường ngày xưa

Hồn tôi chẳng thể đổi mùa
Bởi chưng tim đã đượm màu nhớ nhung
Người về con mắt vui mừng
Người đi sợi tóc rưng rưng đổi màu

Nẻo nào cho một mai sau
Đường nào cho chuyện trầu cau nói cười
Ước chi ánh mắt của người
Pha màu luyến ái con ngươi đắm tình!

Ngày mai biết có nắng lên
Người về Đà Lạt bập bềnh hồn tôi
Lại thêm mùa nữa nổi trôi
Người ơi, thơ mãi ngậm ngùi hay sao!?

Tuyền Linh
READ MORE - NẼO NÀO CHO MỘT MAI SAU - thơ Tuyền Linh

NGHIỆP VĂN CHƯƠNG, CHƠI CỜ - thơ Vũ Từ Sơn



NGHIỆP VĂN CHƯƠNG

Chồng nhà thơ, vợ nhà văn
Quanh năm chữ nghĩa, gối chăn song hành
Chồng say "phu chữ" thơ xanh (1)
Vợ chăm vun xới, tỉa cành cây "văn" …


Gia cảnh lắm lúc khó khăn
Thơ văn ế ẩm, nhọc nhằn đói no
Vợ chồng kiên định nhỏ to:
Văn chương nghiệp lớn, con đò nhân gian


Nửa đêm tỉnh giấc mơ màng
Tứ thơ hiện hữu, sang trang lựa vần
Lằng nhằng cái bất thành văn
Thằng bé thức dậy, đắp chăn ơi à …

_________________
Từ dùng của Lê Đạt.





CHƠI CỜ

Tướng sĩ tượng xe … vốn đủ đầy
Trận đấu hai bên chớ lỏng tay
Tấn công, phòng thủ cho kín nước
Thua thắng phen này ắt thấy đây

Chơi cờ tính toán sao cho kỹ
Ngoài cõi nhân sinh vượng bốn mùa
Trong cờ thua được như đùa
Ngoài đời xương thịt được thua mãi là .

VŨ TỪ SƠN
Số 29, ngõ 137, Hùng Vương
TP Bắc Giang, tỉnh Bắc Giang .


READ MORE - NGHIỆP VĂN CHƯƠNG, CHƠI CỜ - thơ Vũ Từ Sơn

MUÔN DẶM TÌNH QUÊ 3 - thơ Trúc Thanh Tâm




7. VỀ BÌNH HÒA

Đường về, trải nắng lưa thưa
Mặc Cần Dưng, những cơn mưa đâu rồi
Châu Thành, thương nhớ đầy vơi
Lòng ta còn đọng chút bồi hồi xưa !


8. GIÓ CHUYỂN MÙA

Đêm Bà Rịa, gió chuyển mùa
Thời gian đếm lại còn thừa xót xa
Phước Tuy, tình dẫu phôi pha
Mắt em cứ níu hồn ta đến giờ !


9. TÌNH VŨNG TÀU

Nắng vàng trải thảm Dinh Cô
Ta qua Núi Lớn, lên Hồ Mây xinh
Tiếng em khe khẽ gọi mình
Hương đêm Ô Cấp, men tình thắm môi !

TRÚC THANH TÂM


READ MORE - MUÔN DẶM TÌNH QUÊ 3 - thơ Trúc Thanh Tâm

Thu mơ - nhạc Nguyễn Tâm Hàn - Ý thơ Khánh Trân - ca sĩ Hương Giang

READ MORE - Thu mơ - nhạc Nguyễn Tâm Hàn - Ý thơ Khánh Trân - ca sĩ Hương Giang

Saturday, November 8, 2014

NGÔI NHÀ BÊN HỒ - Nguyễn Thị Thuý Ngân

                 Tác giả Thuý Ngân



      NGÔI NHÀ BÊN HỒ

      Sau một ngày bị nhồi nhừ tử trên chuyến xe, người Lan đau hết chịu nổi. Cái bàn tọa tê không còn cảm giác. Lan và hai cô gái trẻ chọn căn nhà thoáng đãng bên hồ làm chỗ nghỉ ngơi. Sau khi đã yên vị chỗ ăn ở trong chuyến du lịch dân dã - Lan đi tắm, đứng dưới vòi sen cho dòng nước mát lạnh trôi hết bụi đường. Ôi thật sảng khoái. Hoàng hôn mới buông, ráng đỏ ở góc trời hắt lên như ngọn đèn trong một căn phòng khổng lồ. Lan dựa lan can nhìn bao quát một lượt cảnh vật, phong cảnh ở đây tuyệt đẹp; nàng tự nhủ - thôi để ngày mai tha hồ mà đi. Cơn buồn ngủ bất chợt kéo đến. Níu sập đôi mắt, Lan vào giường và chìm vào giấc ngủ say.
       Giấc ngủ lịm dần, nhưng Lan vẫn nhớ là mình chưa kịp tắt đèn, căn phòng vẫn sáng lóa. Lan gác tay lên trán che bớt sáng. Nàng lơ mơ thấy ai đó đã nhẹ nhàng nhấc tay ra khỏi trán.  Ánh sáng vẫn còn sáng rỡ.  Lan lại lấy tay khác che lên.  Một lần nữa ai đó lại đặt tay Lan xuống và dường như đứng nhìn hồi lâu. Trong giấc ngủ lãng đãng mơ hồ, Lan vẫn cảm nhận được nụ hôn phớt qua má, qua môi. Người ấy cầm bàn tay Lan săm soi giây lát, rồi chợt hỏi: “Em không đeo nhẫn cưới ư?”. Lan ngạc nhiên, thầm nghĩ – mình lấy chồng rồi sao? Chàng trai vẫn nhìn Lan mà mắt thì buồn vời vợi. Người Lan nặng trĩu, muốn trở mình nhưng không thể nào nghiêng qua được. Rồi người ấy ngã xuống, đè lên Lan, hôn tới tấp lên môi má nàng; bàn tay dịu dàng đầy ma lực đặt lên bầu vú trắng muốt - căng đầy, vuốt ve. Nàng ưỡn người lên thích thú.  Hơi thở chàng trai dồn dập phả vào mặt nàng mê muội, đầy khoái cảm - kèm theo tiếng thì thầm nồng ấm, tha thiết: “Anh yêu em… yêu em nhiều lắm Hoàng Lan ạ!”. Nàng chìm vào cơn thèm khát ái tình. Vòng tay người siết vào Lan mỗi lúc một chặt hơn, nồng nàn hơn. Rồi cứ thế, ôm siết đến nỗi Lan cảm thấy hơi thở yếu dần, tưởng không còn thở được. Vòng tay bỗng chốc hóa thành gọng kềm, làm thân nàng bắt đầu đau đớn. Nàng gắng thì thào: “Buông em ra ..Buông ra đi anh!”. Tấm thân lực lưỡng đầy đam mê lúc nầy chuyển thành một tảng băng lạnh toát. Lan ngoi ngóp vùng vẫy. Tiếng nói xa xăm đâu đó như vọng lại bên tai: “ Không! Nếu chết thì chúng ta cùng chết..”. Đôi tay ma mị của chàng trai quấn lấy nàng, dìm nàng xuống biển nước. Lấy hết bình sinh nàng quẩy một cái thật mạnh, miệng kêu thất thanh: “ Không…Không!”. Choàng tỉnh, thất thần, người đẫm mồ hôi. Nhìn lên đồng hồ mới 1h45’sáng. Dư âm giấc mơ làm Lan choáng váng. Căn phòng vẫn sáng trưng. Đêm yên tĩnh đến lạ thường. Chợt nhìn qua khung cửa sổ thấy tấm rèm lay động nhẹ theo chiều quay của cái quạt gió. Có lẽ do chuyến đi quá mệt nên Lan rơi vào ác mộng – Lan nhủ thầm, và cố dỗ giấc ngủ trở lại vì giờ này quá sớm cho một ngày mới.
    Lan dậy thì mặt trời đã lên được một sào. Mặc nguyên bộ đồ ngủ nàng ra hồ, thả hai chân trần xuống nước khỏa khỏa làm cho mặt hồ tan ra những lằn sóng vòng tròn mỗi lúc một to. Hai bên hồ là những cây lớn với cả những bụi tràm nước, rễ nổi lên như những bắp gân của những chàng trai. Nắng xuyên qua cành lá mỏng manh tựa mành tơ giăng màu trắng sữa ngòn ngọt, thơm thơm. Thấp thóang sau rặng cây là ông họa sỹ già đi chung trong đoàn, đang say mê vẽ.  Lan muốn bước lại gần nhưng không dám, như sợ lay động cảnh vật và có thể sẽ làm mất đi những giây phút tuyệt đẹp của thiên nhiên. Nàng ngồi xuống mép bờ hồ miên man với những kỷ niệm chợt ùa về cho đến khi giật mình vì có người hỏi:
     - Này cô, tặng cô bức ảnh, cô xem có đẹp không? Lan ngạc nhiên nhìn ông họa sỹ.
       - Tặng em? – Lan hỏi lại.
       - Ừa - tặng cô. Nói rồi ông đưa cho Lan bức tranh. Nàng đón lấy bằng hai tay, giơ ra xem. Ngạc nhiên hơn là cô gái ngồi trên bờ sông trong bức ảnh thật đẹp, thật dịu dàng. Ánh mắt xa xăm như bị cuốn hút về miền dĩ vãng. Nàng bày tỏ nhận xét với ông họa sỹ tốt bụng.
        - Cô khá lắm, rất đúng như cô nói. Thế cô còn thấy gì nữa không? Ông hỏi tiếp.
        Nhìn kỹ lại bức tranh lần nữa Lan chợt ồ lên: “Ôi! Sao giống… sao giống!” - Lan úp bức tranh vào ngực:  “Em cám ơn ông nhiều”. Ông họa sỹ cười thật hiền, mắt lấp lánh vui, rồi chào tạm biệt, làm Lan thẩn thờ một lúc.
         Cô gái trong tranh thật mơ hồ, rất mong manh. Mà nói chính xác là thiếu phụ mới đúng. Bối cảnh giống như chính nàng đang làm mẫu. Có lẽ đúng vậy nên ông họa sỹ mới tặng lại cho Lan. Một niềm vui len nhẹ vào hồn - Lan mỉm cười với mình: “Ta đẹp như thế này ư?” - thẹn thùng, lững thững bước vào nhà.
        Lan xách túi ra ngoài rong ruổi đến chiều tối mới về. Hai cô gái Thúy và An cũng mới về đến nơi. Tiếng cười trong veo của họ làm nàng vui. Lan đùa:  
     - Hai cô bé gặp anh chàng nào mà cười vui thế nhỉ?
     - Ui – sao chị tài quá vậy? An nói: Tụi em gặp hai anh chàng bên đại học nông lâm cũng đang đi thực tập. Anh ta thật đẹp trai lại còn ga lăng nữa chứ.
     - Con An đạp trúng ông Thiên lôi chị ạ!. Mắt nó bị lác một tròng rồi. Thúy trả lời rồi quay qua An nói tiếp: Tao thấy anh ta cũng không tệ nhưng so với anh chàng kia thì chỉ được 5 điểm thôi. Anh chàng của tao là nhất.. hhihi..
       Hai cô cười trêu nhau rồi chào Lan lên phòng.
     Lan không ngủ được, lôi cái máy ra bàn ngồi viết. Đang miên man với những con chữ hiện lên; bất giác - Lan đưa tay sờ sau gáy, đụng phải mái tóc buông hờ bên vai. Cảm giác nong nóng vì cắm cúi quá lâu. Lan lắc đầu mấy cái, xương cổ kêu răng rắc, cúi xuống viết tiếp. Viết được một lúc lại có cảm giác như có ai đó đang theo dõi mình. Bất chợt, Lan quay phắt lại. Bóng trắng lướt qua cửa sổ mở. Ai thế? Lan hỏi – không có tiếng trả lời. Chắc là do lúc  quay đầu tóc Lan hất lên, nên Lan cho đó là người thoáng qua chăng? Lan tự trấn an. Im lặng…và lắng nghe. Hình như có tiếng lịch kịch ở nhà dưới. Lan đi xuống nửa cầu thang có căn phòng mọi ngày đóng hay mở Lan không để ý. Vừa xuống tới nơi, thấy cửa phòng  hé mở. Lan nắm tay cầm đẩy nhẹ. À - căn phòng của một cô gái, vì trên bàn phấn có để một tấm chân dung lồng trong khung kính. Căn phòng sạch và thơm. Khép cửa,  dợm bước quay lên, thì tiếng lẹc xẹc lại bắt đầu. Lúc to, lúc nhỏ và rõ ràng có tiếng nói thì thầm cuả ai đó.  Quái, giờ này ai còn thức nhỉ? Hay bà vú, hay hai cô gái, hoặc trong nhà còn ai khác. Mà có liên quan gì tới mình? Lan tự hỏi, quay lui. Nhưng rồi chơt khựng lại. Có tiếng ly bể. Ăn trộm? không lẽ người nhà cãi cọ tức giận dẫn đến ẩu đả. Sao nàng lại thấy bất an như vậy cà, đồng thời như có một ma lực dẫn dắt nàng đi. Mồ hôi nàng bắt dầu rịn quanh trán, lành lạnh. Nhón từng bước chân lần xuống phòng khách. Im ắng – Phòng khách trống trơn. Rõ ràng hồi nãy nàng nghe tiếng người, tiếng ly vỡ leng keng cả tiếng thì thầm nưa mà, lạ thật. Nhìn lên tường, bức ảnh ông chủ khiến Lan giật mình thốt lui. Mắt ông ấy đỏ như hai mắt sói, hàm răng nghiến lại nghe rin rít, nhưng môi thì lại bạnh ra trông dữ tợn. Phòng khách tối lờ mờ. Nàng đi thụt lùi ra cửa, đụng phải cái ghế , nàng “Á” lên một tiếng, rồi cứ thế nàng lui từng bước, từng bước. Lẽ ra nàng phải chạy về phòng, nhưng không hiểu sao lại đi theo tiếng động dội lại từ nhà bếp. Lan nhớ căn bếp rộng có bàn ăn cho khoảng 10 người bằng gỗ đã lên nước nâu bóng. Bếp có một cửa sổ lớn nhìn ra hồ. Khoảng giữa hồ và nhà là một cây hoàng lan cành lá xum xuê. Dưới gốc là một cái xích đu bằng sắt sơn trắng đã hoen rỉ. Lan thụt lùi vớ lấy con dao để trên bàn nhà bếp thủ thế, mở cửa toilet – không có ai. Lan lui trở lại - cho đến khi nàng va vào ai đó. Lan la thất thanh, quay đầu - bỏ chạy. Có tiếng chân đuổi theo làm nàng càng sợ hơn, luôn miệng nói: “ Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi”. Đôi tay ai đó nắm cánh tay Lan giật mạnh, người nàng quay một  180 độ. Nàng sợ đến nỗi không dám mở mắt, hai tay che mặt, nài nỉ: “ Buông tôi ra, buông tôi ra”.  Tôi đây – “ Tôi làm cô sợ phải hông”? Tiếng bà quản gia. Định thần, Lan mới bỏ tay che mặt thì lại đến lượt bà quản gia la lên “Á! Á cô. Không Mợ.. Mợ.. mới về” . Đến lượt bà quản gia bỏ chạy, làm Lan chẳng hiểu gì cả. Nàng có bà con gì với gia đình sao?  Lan về phòng trăn trở suốt một đêm  dài.
         Mấy ngày liên tiếp bà quản gia lánh mặt , hoặc có vô tình gặp nhau bà chỉ cúi đầu thưa “một Mợ hai Mợ”. Nàng nói bà hãy nhìn tôi xem có phải quen không chứ tôi không hề biết bà và ngôi nhà này. Đây là lần đâu tiên tôi đến ở đây.
       - Mợ về là tốt lắm rồi, ông chủ trước khi đi cứ nhắc đến Mợ mãi…Bà quản gia thưa.
       -  Tôi không là Mợ của ai cả - Lan gằn giọng.
       -  Mợ nghỉ ngơi đi, lát tôi lên phụ dọn đồ - bà nói
       -  Thôi khỏi - Lan sẵng giọng rồi bỏ lên lầu.
         Nàng thắc mắc nhưng không có lời giải đáp. Nhân lúc bà  quản gia lo cơm nước, Lan định lẻn vào phòng cô gái. Cửa khóa. Lan trở lại phòng khách ngồi, nhìn ngó bâng quơ. Ngôi nhà được xây theo kiến trúc Pháp, khá đẹp. Chỗ nàng đang ngồi là bộ salon bằng nệm đã cũ nhưng vẫn còn tốt, một quầy ba mini. Trên kệ là một giàn ly thủy tinh đủ các loại lớn nhỏ và đủ kiểu dáng. Trong tủ rượu vẫn còn một vài chai rượu vang đỏ hiệu Bordcau Brunes, cô nhắc, Saint martin, một chai Chanet uống dở. Chứng tỏ chủ nhân ngôi nhà cũng vào loại khá giả. Trên tường là bức chân dung lớn của người đàn ông đã có tuổi, với cái nhìn nghiêm nghị có phần bảo thủ, đang chăm chăm nhìn Lan. Nàng né bên nào cũng thấy ánh mắt ấy nhìn theo. Chợt rùng mình nhớ lại ánh mắt của ông trong đêm, mấý hôm trước. Lan quay quả bỏ đi.

      Tiếng hát từ casset văng vẳng: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi, để một mai tôi trở về cát bụi…” Lan lim dim thưởng thức ca khúc mà nàng yêu thích. Chợt nghe tiếng gọi:
      -  Hoàng Lan em, đi ra đây với anh.
      -  Duy, đi đâu vậy anh? nàng hỏi lại.
      -  Ra đây đi dạo với anh một lát - Duy nài nỉ, rồi tiếp - Đưa tay đây cho anh . Duy nắm tay nàng cùng đi dạo quanh vườn, rồi dừng lại dưới gốc hoàng lan. Cả hai ngồi trò chuyện khá lâu. Ánh trăng vằng vặc, gió mát từ sông thổi lại mát rượi. Tiếng Duy thì thầm:
        - Anh chẳng còn hạnh phúc gì bằng là đã có em. Anh yêu em thật nhiều em biết không Lan?
        - Em cũng yêu anh mà Duy. Chúng mình thề với nhau là yêu nhau mãi mãi mà? Nàng trả lời
        - Ừ - anh tin chứ, tin tình yêu của chúng mình và nếu một mai có mệnh hệ gì chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Anh kéo nàng vào lòng, hôn lên trán dịu dàng. Hai người cứ ngồi như vậy cho đến khi sương ướt lạnh đôi vai. Duy cởi áo ngoài, khoát lên người nàng. Nàng vùi mặt vào lồng ngực anh ấm áp. Lẫn trong gió xa đưa về mùi cay nồng, mùi ngai ngái của phù sa, rất gần. Nàng hé mắt ngước lên nhìn: “ Trời ơi – mặt Duy đầy những vết lở lói, máu lẫn mủ chảy bầy nhầy, hai cánh tay thịt rã ra từng mảnh lòi lỗ chỗ đoạn xương trắng hếu. Mùi hôi thối nồng nặc. Áo thun dính vào người máu bê bết, một vài mẩu thịt dính trên đó. Nàng rú lên kinh hoàng và cởi phăng tấm áo Duy khoát lên nguời nàng lúc nãy. Cái áo rũ ra toàn thịt là thịt, một đống nhày nhụa. Nàng băng ra dòng sông nhảy ào xuống. Nàng quẫy thật mạnh cho những vụn thịt rơi ra, có miếng nó dính chặt vào người như con đỉa trâu. Nàng bơi ra xa, xa mãi. Máu loang đỏ một khúc sông. Thế là nàng chìm dần…chìm dần. Nàng hét lên: “ Tôi không muốn chết, không muốn chết…”. Tiếng hét của Lan quá lớn khiến mọi người có mặt trong nhà xô cửa phòng lao vào hỏi:
        - Chuyện gì vậỵ Chị ? Tiếng hai cô gái - có cả tiếng bà quản gia với bộ mặt thất thần.
        - Mợ…Mợ..!!
        Hai cô gái ngạc nhiên ngó bà rồi quay sang nhìn Lan trân trân.  Cơn ác mộng làm Lan mệt nhoài, chẳng thiết trả lời ai. Chỉ xin mọi người đừng bỏ Lan một mình lúc này. Phải mất khá lâu Lan mới bình tĩnh - kể lại cơn ác mộng: “ Lan đã gặp một người đàn ông tên Duy………”
      Bà quản gia đi khỏi phòng, một lát quay lại bê thêm một cái khay nhỏ có ba ly sữa pha sẵn đưa cho từng người và một quyển sổ tay. Bà đưa cho cô gái và nói hãy đọc đi. Thúy đỡ lấy, giở vài trang rồi nói: “Đây là quyển nhât ký”
      Ngày 12/08/
      Em thân yêu!....
      Ngày 03/12/
      Anh thấy trong người thật lạ, như có vạn con kiến đang rúc rỉa trong xương, buốt nhói. Những nốt đỏ ngày một lan rộng. Anh không dám mặc những cái áo ngắn tay sợ em thấy…
      Ngày 1/02/
      Anh âm thầm đi xét nghiệm thì …   kết quả làm cho anh sụp đổ hoàn toàn. Cuộc đời anh đến đây là chấm dứt sao? Anh đã khóc từng đêm, dấu em, sợ em xa lánh anh… tai sao? Tại sao???
       Đêm 25/ 10/
       Cái đêm em bất thình lình vào phòng anh mà không gõ cửa. Em đã rú lên sợ hãi bỏ chạy mặc cho anh cố đuổi theo. Em lao vào dòng nước cuồn cuộn. anh băng mình theo nhưng với tấm thân rệu rã anh đã không đủ sức lôi em trở lại. Dòng nước đã nuốt mất em của anh. Xong anh vẫn luôn tin rằng em còn sống. Rồi một ngày nào đó em sẽ trở về với tình yêu của anh. Về lại ngôi nhà của chúng ta. Anh ân hận là đã không nói cho em biết rõ bệnh tình của anh sớm hơn. Không chừng….!!!???
     Ngày  7/ 05/
     Sự sống của anh chỉ còn tính bằng giây…Em đã thề với anh là: “ Sống ta cùng sống – chết ta cùng chết mà” Giờ thì ta toại nguyện rồi Lan ơi!
     Chiều nay Lan ra mộ với bó hoa huệ trắng trên tay, cắm ba nén nhang cho anh và thầm cầu mong anh yên nghỉ với tình yêu thủy chung của mình. Lan chỉ là một người giống Hoàng Lan của riêng anh mà thôi. Lan hứa sẽ trở lại thăm anh và ngôi nhà hạnh phúc khi có thể. Nghĩa trang vắng lạnh nhưng Lan thấy tâm hồn thật thanh thản và vô cùng gần gũi…

                                 NGUYỄN THỊ THÚY NGÂN
READ MORE - NGÔI NHÀ BÊN HỒ - Nguyễn Thị Thuý Ngân

Friday, November 7, 2014

ĐÂU RỒI HOA TRẮNG MỘT THỜI? - thơ Phan Kỷ Sửu



ĐÂU RỒI HOA TRẮNG MỘT THỜI?
Để tưởng nhớ nhà thơ, soạn giả cải lương Kiên Giang Hà Huy Hà
vừa qua đời ngày 31.10/2014 và kính tặng gia đình anh Kiên Giang.

Hoa trắng thôi cài lên áo tím rồi sao?
Góc giáo đường xưa, người xưa đâu thấy nữa!
Những Chủ nhật lễ tan rồi dáng ai về đâu đó
Có còn chăng tà áo trắng  ngày nào?

Đọc lai từng câu thơ buồn da diết,nao nao
Để nhớ mãi một kiếp người lận đận
Bèo dạt, hoa trôi mặc tình số phận
Dòng Kiên Giang vẫn trong vắt, ngọt ngào

Sau những giọt nước mắt xót thương người bạc số
Một tai nạn thương tâm giết mẹ lẫn thai nhi...
Anh gửi cả lương hưu … là tấm lòng trăn trở
Ai ngờ hôm sau anh vội vả ra đi ?!

Hoa trắng thôi cài lên áo tím đành sao?
Nhưng vô tận vẫn là hương hoa ấy
Người lặng lẽ bên dòng đời, bao giờ cũng vậy
Cái giỏ xách bên mình mãi mãi biết về đâu?

Kiêng Giang ơi! Từ chín năm đánh giặc
Từ Sài gòn một thuở bút rèn gươm
Ngày ký giã đi ăn mày hừng hực câm hờn
Anh để lại ngàn sau một trái tim son sắc

Từ lúc "Giặc ruồng vô xóm đạo" ngày xưa   ( * )
Anh chiếm lại gác chuông, giữ ngôi trường, tà áo tím (*)
Rồi áo tím sang ngang mấy đò ngang, 
                                      bao bến sông cách trở, mịt mờ
Hoa trắng ngậm ngùi  rơi từng hồi chuông uất nghẹn!

Sơn nữ Phà Ca ơi! muôn đời còn xao xuyến  (**)
Câu hát “Ngày mai đám cưới người ta...” (**)
“Áo cưới trước cổng chùa” còn đau mãi nỗi chia  xa (**)
Thương Chức Nữ đợi cầu ô tháng Bảy... (**)

Kiên Giang ơi! nén hương lòng tê tái
Kép lại lòng đất mẹ  một tài  hoa
Trong cõi nhớ của bạn bè còn lại
Sắc hoa xưa trên áo tím chẳng phai nhòa ..!
                                
                       PHAN KỶ SỬU
                       (Thành phố Tây Ninh)

(*) Ý thơ Kiêng Giang
(**) Theo những vở cải lương: Người Vợ Không Bao Giờ Cưới; Áo Cưới Trước Cổng Chùa;  Ngưu Lang,Chức Nữ.
    



READ MORE - ĐÂU RỒI HOA TRẮNG MỘT THỜI? - thơ Phan Kỷ Sửu