Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, July 1, 2014

MƯA TRÊN PHỐ NÚI - thơ Hoàng Anh 79



Anh về Châu Đốc trời mưa đổ
Bụi ướt phai vàng con phố xưa
Từ thuở hồn nhiên em đi học
Hàng phượng già hơn đã mấy mùa.

Anh đợi chờ em góc giáo đường
Như ngày em đợi dưới lầu chuông
Tóc em óng ả đen từng sợi
Năm tháng dần trôi có sợi buồn.

Ngã ba sông nước chia ba ngã
Em chọn ngã nào theo gió mây
Dâu bể cuộc đời anh lang bạt
Chim trời quên mất một đường bay.

Cồn Tiên mưa nắng sầu quanh quẩn
Thời gian từng giọt xóa dấu yêu
Núi Sam huyền ảo thu đến sớm
Lá úa hàng cây đổ muôn chiều.

Nhìn mưa bong bóng trôi trên nước
Sông dài con cá lội bặt tăm
Áo em một thời xa ngút mắt
Kỷ niệm chôn vùi gọi cố nhân!

                             Ngày 29/6/2014

                              Hoàng Anh 79.
READ MORE - MƯA TRÊN PHỐ NÚI - thơ Hoàng Anh 79

VÀNG LẠNH - thơ Huy Uyên

            (Nhớ thầy Phan-Phụng-Thạch)       


Nhà giáo - Nhà thơ Phan Phụng Thạch (1942-1973)

Vàng lạnh mấy mùa tôi quay lại
hương phai chi buổi ấy tình về
thu đi bao lá vàng tiếc nhớ
chắc gì người quên hết thu xưa.

Ngày đó người trao "Lạnh Tuổi Vàng"
một mình ai đi về bên ấy
tháng năm tình ở lại tôi mang
trọn đời đôi mắt cháy đỏ.

Xa lắm Đạo-Đầu xuôi qua Quảng-Trị
bên đường chiều mưa ướt ruộng đồng
một đời phiêu bạt thời trai trẻ
lối về xưa bến nhớ thuyền không?

Hoa cỏ mọc sầu trên nấm mộ
tháng năm chia biệt giấc mơ người
tàu đêm vắng khách quê từ thuở
người bỏ đò bỏ lái bỏ dòng sông!

Ngọn đèn hiu hắt mờ nghĩa-trang
ai xưa nhớ u-hoài đôi mắt
bỏ lại tôi một cuộc tình buồn
quên đi  thôi đoạn đời xuân sắc.

Đêm sương rơi vây quanh nấm mộ
chén rượu vơi theo ánh lửa tàn
giang hồ khanh tướng ai từ bỏ
mà chia hai người, trái tim hoang.

Áo trắng tôi mang những ngày xưa
tình tôi cay đắng theo mây gió
nhớ hoài ai mà miền Trung mưa
từ đó dài thêm mãi tới giờ.

(Bao năm đất cày sỏi đá
hỏi người đi nay đã về chưa ?)

Hoa nở bên ai ngày quay lại
năm xưa ngày tháng "tuổi-lạnh-vàng"
mai rồi có gặp nhau nơi ấy
(lầu trăng, chén rượu quê nghèo cũ)
từ biệt người đi sầu tôi mang.

Cửa sổ nhà người không khép kín
hoa cúc vàng đời cháy quanh tim
vườn cũ hoa sầu đông nở tím
vàng lạnh quanh tôi một trời buồn.
                        Huy-Uyên
                       (29-6-14)
READ MORE - VÀNG LẠNH - thơ Huy Uyên

TRUNG LƯƠNG (*) - thơ Hoàng Yên Lynh




Tôi đi xa ngái phương trời

Nhớ thương đất cũ, nhớ người quê hương
Ai về qua bến Hiền Lương
Câu hò vĩ tuyến vấn vương đôi bờ 

Xa quê ... ai đợi ai chờ
Vầng trăng Thủy Bạn câu thơ nặng buồn
Hàng dương nghiêng bóng Cát Sơn
Chao nghiêng bờ cát cô đơn tôi về

Chẳng còn ai nơi cố quê
Chỉ tôi khách lạ sầu tê tái sầu
Mấy mươi năm cuộc bể dâu

Tôi về cố quận nỗi đau xé lòng.



                             HOÀNG YÊN LYNH

                           Trung Lương 24.6.2014

* Quận Trung Lương, Quảng Trị, bờ nam vĩ tuyến 17 trước 1975.
READ MORE - TRUNG LƯƠNG (*) - thơ Hoàng Yên Lynh

HOA HỒNG VÀ ... TÔI - thơ Tuyền Linh


Trời sinh em kiếp hoa hồng
Tỏa hương… khoe sắc… mênh mông đất trời
Tiếng yêu, em ngọt vành môi
Nghe như trong gió có lời thơ ca

Tôi, người lữ khách phương xa
Dừng chân lặng ngắm sắc hoa trao tình
Rõ em xinh thật là xinh
Mắt môi điểm nụ xuân tình thơ ngây

Lòng tôi đêm hóa thành ngày
Ôi, yêu biết mấy phút này gặp em !
Câu thơ chừng cũng say mềm
Bao nhiêu thi tứ dâng lên đầy hồn

Phải chăng tôi đã hết buồn
Từ khi bắt gặp sắc hồng của em (?)
Mặt ngoài như thể còn e
Tình trong thì đã lăm le muốn gần (*)

Nhìn em nhan sắc tuyệt trần
Em mang gai góc lên thân làm gì ?
Tội cho những gã tình si
Như tôi chẳng hạn, muốn… thì được không ?

Đưa tay hái một nụ hồng
Mới hay mình đã rẽ nhầm đường hoa

                        Tuyền Linh
  
(*) Kiều
READ MORE - HOA HỒNG VÀ ... TÔI - thơ Tuyền Linh

YÊU NHAU CỞI ÁO CHO NHAU - phiếm luận Chu Vương Miện



Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau
Về nhà mẹ hỏi ý a ...
Qua cầu... qua cầu ... ý a qua cầu gió bay...

Hoặc:

Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau .....
Về nhà... về nhà mẹ hỏi ý a
Rằng thưa... rằng thưa qua cầu... qua cầu đánh rơi....

Người biểu diễn [hát] ca khúc này phải làm điệu bộ và phải ngựa một chút [lẳng lơ một chút] thì mới hay. Nếu hát ca khúc này mà hát nghiêm chỉnh, đứng y không cục cựa thì không thể hay được.

Trước đây 40 năm, tôi hiểu bài hát dân ca bắc bộ này một cách hết sức cù lần [cả quỷnh] như sau đây:

Có một đôi trai gái ở nhà quê ở tuổi dậy thì, yêu nhau và thường hẹn hò nhau ở một vài địa điểm nào đó để tâm tình tâm sự. Đến khi chia tay thì cô nàng cởi áo trao cho chàng trai mang về nhà để dành, lâu lâu mang áo ra ngửi một cái để tưởng nhớ mùi hương và mui da thịt nàng cho nó đỡ nhớ [và cũng chỉ nghĩ được có như thế] và anh chàng con trai cũng vội vàng cuộn cái áo của cô nàng cho vào nách hay vào túi áo mang về [cất đi] để bắt chước y vua Dực Tôn Tự Đức:

Đạp cổ kinh ra tìm lấy bóng
Xếp tàn y lại để dành hơi.

Nhưng bây giờ ở vào tuổi sáu mươi, mọi chuyện mọi sự cũng theo thời gian mà thay đổi, bao nhiêu chuyện quân sự quốc phòng, bao nhiêu chuyện chính trị kinh tế thế giới cũng từ từ được bật mí và giải mã và hết sức tình cờ tôi được giác ngộ, nếu không thì mang cái hiểu biết vừa nông cạn vừa thiếu sót xuống tuyền đài.

Sang Mỹ, tôi làm công nhân ở một hãng điện tử, nhân số có khi từ 300 đến 500 người, chia làm 3 ca. Từ 7 giờ sáng đến 3 giờ 30 chiều, từ 3 giờ đến 11giờ 30 đêm và từ 11 giờ đến 7 giờ sáng. Rồi tùy theo công việc có thể làm thêm giờ [over time] vào ngày thứ bẩy và chúa nhật. Ca làm việc của tôi là ca ngày, bắt đầu từ 7 giờ sáng đến 3 giờ 30 chiều. Chỗ làm việc không được nghe nhạc [nhưng lâu lâu hát một vài câu thì không sao. Lâu lâu có một cô chuyên viên gầm lên: Tình cho không biếu không... Tình cho không biếu không ...

Ở xứ sở tự do này, ai cũng có quyền tự do phát biểu, mình là ngoại cuộc chỉ biết nghe mà thôi, chỉ biết nghe rồi cười thầm một mình. Nói về cái chuyện ái tình thì vô cùng phong phú và đa dạng, không nên mang những ý nghĩ lẩm cẩm và lạc hậu của xứ mình ra mà phê phán, người thì vợ và con còn kẹt bên Việt Nam, người thì chồng và con còn kẹt bên đảo, người hoàn cảnh thế này, người hoàn cảnh thế kia, có cặp rổ rá cạp lại, có người lấy nhau làm vợ chồng thật, có người mượn đỡ nhau xài tạm một thời gian, bao giờ vợ chồng con cái đoàn tụ thì sẽ tính sau. Cái chuyện tình cho không biếu không là chuyện thật một trăm phần trăm, 1 tuần lễ anh về với vợ con hai ngày thứ bẩy và chúa nhật, chạy máy bơm ở nhà, còn năm ngày làm việc thì anh chạy máy bơm "cho không" [free] nên vào hãng anh thường chỉ ngủ gà ngủvịt vì mệt quá. Thời kỳ đó hãng bị down [bị ít hàng] nên lay off một số nhân viên, trong số đó có anh và tôi, 1 tháng sau anh được gọi lại thì anh trốn luôn vì mệt quá, còn tôi cần việc làm thì hãng lại không gọi.

Sau đó thì tôi lại xin làm hãng khác, hãng này cũng ná ná hãng trước, nhưng nhân sự thì trẻ trung hơn, làm được vài tuần thì có thêm vài cô nữa vào biết ca hát, lâu lâu lại ỏn ẻn: yêu nhau cởi áo ý à cho nhau... về nhà mẹ hỏi ý a qua cầu qua cầu ... gió bay... Cô này trẻ và dễ coi nên được nhiều anh chú ý hơn nên không được các cô khác ưa lắm. Thế rồi, một hôm cô ta hát xong thời một cô khác [nối điêu] là hát tiếp theo: yêu nhau ý a cởi quần cho nhau. Câu này giá trị như một cái dùi trống, đánh một cái thục mạng vào đầu tôi, và trong một thoáng thời gian suy nghĩ [tôi tự đánh giá tôi là một kẻ đần độn chậm hiểu] thế là bài dân ca nghe từ trước đây 50 năm từ hồi xửa hồi xưa được điều chỉnh lại chính xác trong cái đầu của tôi như sau: 

 Trong một đêm trăng thanh gió mát, trăng sắp rụng xuống cầu, chỉ cần có một cặp trai gái là trăng rụng ngay, chàng với nàng hẹn hò nhau, ở một nơi thanh vắng và thuận tiện nào đó không có người thứ ba lai vãng. "Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau": hành động cởi áo này là của đấng nam nhi sử xự với khách má hồng chứ không phải khách má hồng cởi áo, còn cái chuyện cởi áo làm gỉ thì hôm nào hỏi thử hai người trai gái đó họ sẽ nói cho mà nghe, còn câu hát tiếp theo: "Về nhà mẹ hỏi qua cầu gió bay" chỉ làm cho bài hát thêm phần tối nghĩa và thơ mộng, thế thôi, chứ thực tế chả có anh chàng cù lần nào mà mang áo của nàng về nhà mà làm cái gì.

Còn "yêu nhau ý a cởi quần cho nhau"  là rõ ý hiện thực quá rồi, bổ sung cho câu đầu cởi áo.

Bài hát vừa ý nhị vừa có duyên nhưng rất tiếc mãi đến năm sáu chục tuổi mới hiểu, [xin thưa đây là chính bản thân tôi hiểu, chứ không phải người khác hiểu, và cũng không phải là ai ai cũng hiểu như vậy]. 

                                                   Chu Vương Miện

READ MORE - YÊU NHAU CỞI ÁO CHO NHAU - phiếm luận Chu Vương Miện

CHÉN RƯỢU CHO NGƯỜI - thơ Phan Minh Châu



Còn ai bầu bạn bên chân tháp
Chén rượu tri âm cạn cuộc cờ
Thương ngươi năm tháng buồn xuôi ngược
Chén đắng dong hồn nơi bến xưa.

Ngươi có còn về nghe nhạn hót ?
Đâu đây vọng lại tiếng dân Hời
Và trên đỉnh Tháp đàn dơi mỏi
Đợi bóng ngươi về rộng cánh bay.

Ngươi đi ta lẻ bạn mình ta
Túy lúy bầu nghiêng nỗi nhớ nhà
Chiến mã một thời say thê sự
Dễ gì chút bợn để phôi pha

Ngươi cạn cùng ta chén rượu này
Ngày ngươi khuất núi mắt ta cay
Biết ngươi không trọn tình tri kỷ
Thì mặc cho người ta cứ say

Ta đứng lưng non nhìn xuống phố
Chập chùng sông nước chập chùng khơi
Chóp Chài mưa phủ đùn mây khóc
Thuyền gát sông Chùa sương gió phơi

Ta nhìn ra biển hàng dương mỏi
Tóc rũ bên đường đứng chịu tang
Cảng cá râm ran lời viễn xứ
Ngược bến xuôi về nơi cố giang

Mời ngươi chén nữa bên chân Tháp
Cái thuở trời ran tóc bạc phau
Tháp dẫu không còn nghe nhạn hót
Vẫn còn đâu đó một người đau

Biển vẫn xanh màu nước vẫn trong
Sóng xô bao lớp chẳng nao lòng
Ngươi nằm yên nghĩ nơi con sóng
Cứ vỗ nghìn năm kiếp dãi dầu

Mời ngươi chén nữa trên chân Tháp
Để nhớ Thiên Thu một tấm lòng
Cái thuở ta cùng nghe nhạn hót
Bên thềm đá cuội ngủ nghìn năm.

                   Phan Minh Châu
READ MORE - CHÉN RƯỢU CHO NGƯỜI - thơ Phan Minh Châu

Monday, June 30, 2014

BÊN DÒNG CỔ CHIÊN TỤNG BÀI KINH PHẬT - Bút ký Mặc Phương Tử



BÊN DÒNG CỔ CHIÊN TỤNG BÀI KINH PHẬT 
Bút ký Mặc Phương Tử

Đã hơn 18 năm bước đời phiêu bạt, kể từ mùa an cư kiết hạ 1996 đến nay (2014), vẫn lặng lẽ tháng ngày bên suối đồi, khi lên núi Dinh ở Bà Rịa, lúc đến Tây Ninh nắng cháy, rồi lãng đảng núi rừng Bù Đăng, Đak’ Nông, nay dừng chân nơi Miền Tây sông nước phù sa… mượn câu kinh kệ làm  niềm vui với đời thường, lấy cỏ cây, hoa lá, mây trắng lưng trời, chim hót rừng xa, để ươm mầm sống thực giữa muôn sắc màu dâu bể, mà người đệ tử Phật, hay bất cứ một ai, cũng cần phải quán chiếu, nhận diện. Vì rằng chỉ có đến mới thấy, và chỉ có đến mới nghe được những gì từ nơi cuộc sống.v.v…

Từ khi huynh đệ mỗi người mỗi ngã du hóa vào đời, như những cánh chim trời vẫn mãi vang tiếng hót cho muôn hoa cỏ và sông núi muôn trùng của quê hương đích thực. Nay được tin nhau, vội vã gọi mời nhau và hẹn nhau ngày tái ngộ.

Một ngôi chùa Khmer bên rạch Long Xuyên
Cuộc hành trình từ Thành phố Long Xuyên bằng xe Honda đến Sa Đéc, rồi Vĩnh Long để qua Chợ Lách Bến Tre, tuy đoạn đường không xa lắm, không đầy 100km, nhưng phải qua 2 con phà (phà Vàm Cống, Đồng Tháp và phà Đình Khao, Vĩnh Long).

Lâu lắm không có dịp ngang qua Thành phố Vĩnh Long, lần nầy đến thấy thay đổi khác xưa nhiều, đường thì mở rộng và thêm những giao lộ mới, khu du lịch Trường An trông rộn rịp, công viên và bờ kè của Thành phố dọc theo dòng sông Tiền tạo một dáng vẻ mỹ quang và lồng lộng gió, đến phường 4 có Văn Thánh Miếu, nơi thờ các danh sĩ văn học yêu nước…Được biết trong khu vực Miền Đông, Tây Nam bộ có 3 Văn Thánh Miếu, như; ở Biên Hòa (Đồng Nai), ở Gia Định (TP. HCM), và ở Vĩnh Long, cả ba cùng hình thành vào Tiểu khu 19.

Đến vòng xoay, hướng đi Long Hồ, Cần Thơ, và Phà Đình Khao, mà lâu nay nghe người ta thường gọi là bắc Cổ Chiên. Thật ra, trước năm 1975 đã có tên Đình Khao, là một ngôi đình tại xã Thanh Đức, huyện Long Hồ, nơi đây sau khi quân lính hoàn thành nghĩa vụ cùng tập họp tại đây để được khao, lâu sau được người quen gọi là Đình Khao. Đình Khao được xây dựng từ thời Gia Long 1817. Còn sông Cổ Chiên là địa danh của một nhánh sông mà tôi thường mơ ước muốn đến để thấy tận mắt đã từ lâu mà chưa có dịp.

Dòng Cổ Chiên là nhánh sông phía Nam của sông Tiền, ngã ba sông là ranh giới của ba tỉnh, như : Vĩnh Long, Trà Vinh và Bến Tre, từ chân cầu Mỹ Thuận phía Thành phố Vĩnh Long chảy dài 82km theo hướng Tây-Bắc, Đông-Nam rồi đổ xuôi ra biển, hai bên bờ Cổ Chiên có nhiều cồn, cù lao, như : cù lao Nai, cồn Dung, cồn Lớn…thuộc tỉnh Bến Tre. Cù lao Long Hòa, cồn Long Trị, cồn Bần (Thủy Tiên)… thuộc tỉnh Trà Vinh, cù lao An Bình, cồn Dài… thuộc tỉnh Vĩnh Long.

Địa danh dòng Cổ Chiên có nhiều thuyết, thế nhưng có thuyết cho rằng tên con sông liên quan đến một sự kiện lịch sử khi vào cuối thế kỷ XVIII (1785), lúc đại bại trận Rạch Gầm-Xoài Mút, là hai nhánh sông nhỏ của sông Tiền trong khu vực của tỉnh Tiền Giang ngày nay. Tàn quân của Nguyễn Ánh tháo chạy theo đường sông xuống phía Nam, nhưng khi đến đoạn sông nầy thì bị chiến thuyền của quân Tây Sơn đuổi nà theo, đoàn thuyền quân Nguyễn Ánh phải tìm cách thoát nạn nguy chết, nên cố đánh rớt “Trống, Chinh” hết xuống đoạn sông nầy, vì Trống là Cổ, còn Chinh nói trại thành Chiên, ghép thành Cổ Chiên, như ngày nay thành địa danh của dòng sông nói trên.

Phà Cổ Chiên
Phà vượt ra giữa dòng, nhìn thẳng về phía ngã ba sông, thấy một màu xanh đầy sinh lực của cây trái, bởi do sự hội tụ bồi đắp phù sa tự ngàn năm cho quê hương ngàn dặm. Bỗng nhớ đến lời bài ca “Con Sông Quê” do ca sĩ Anh Thơ biểu diễn, có đoạn :

“…Qua nửa đời phiêu dạt,…
Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ,
Chở che con qua chớp bể mưa nguồn…
Một dòng sông xanh chảy mãi đến vô cùng.”

Lời ca như trầm xuống trong lòng, vì lúc nầy gợi nhớ đến cuộc đời của mẹ, một tấm lòng chất phát, mộc mạc chân quê, vì con mà mẹ một đời tận tụy, chở che cho con, dù đã phải trải qua bao chớp bể mưa nguồn, mặc dầu hôm nay con đã quá nửa đời người, và mẹ bây giờ đã hóa ra người thiên cổ, nhưng cũng như những hạt phù sa mãi mãi vẫn bồi đắp cho muôn bến đời bao sắc màu, nguồn sinh lực muôn trùng, và luôn tươi mát, cho cây đời thêm xanh và xanh đến tận vô cùng…!

Hai bên đường xanh rợp bóng cây, không mấy chốc đã đến cầu Phú Phụng, một cây cầu trông như mới vừa hoàn thành công trình, kế nữa là chợ và Đình Phú Phụng, rồi chùa Quang Minh, xã Phú Phụng, huyện Chợ Lách, tỉnh Bến Tre, Quang Minh là một ngôi chùa đã trên 100 năm, dáng vấp vẫn còn thô sơ nép mình dưới tàng đại thụ bồ đề. Huynh đệ gặp lại đã hơn 18 năm, mừng vui qua đôi điều thăm hỏi, ánh nắng chiều đã rót vàng trên thềm chùa sau một cơn mưa khá to, như để làm bớt đi những ngày oi bứt của thời tiết đầu mùa.

Tối nay, vầng trăng ngà mùng tám lung linh chếch nghiêng mái chùa, nghe tiếng chim giang hồ như đang xếp cánh đâu đây, thỉnh thoảng những ngọn gió lùa qua mang theo những hương hoa cỏ, hương của miệt vườn, và hương của cả những tấm lòng trong cuộc đời, như để hòa vào hương vị bất tuyệt của đạo lý giác ngộ tự ngàn xưa và cho cả ngàn sau muôn trùng diệu lý, chợt nhớ đến lời thi kệ của Ngài Trần Thái Tông :

“Thiên giang hữu thủy, thiên giang nguyệt…”
(Ngàn sông con nước lưu giao
Mênh mang muôn dặm nơi nào không trăng).

Dù có đi đâu, qua muôn rạch trăm sông, mỗi bước vào đời ngược xuôi ngàn dặm, vẫn hằng thắp sáng lẽ sống chơn thường giữa bao lớp bể dâu vô thường sanh diệt, nơi nào mà không vầng trăng hiền diệu quê hương, vầng trăng trong sáng tư duy cuộc sống, vầng trăng thanh bình theo từng nhịp thức thời gian, vầng trăng diệu pháp tươi mát huyền diệu muôn trùng luôn hiển lộ, sự bình an nào không tự nơi mình, nó vẫn theo mình trong từng hơi thở, bước đi, dù đang đi giữa cuộc đời không ít bề bộn và lao xao, vẫn thấy và biết rằng :

“Bước những bước thăng bằng
Trên đường không thăng bằng”

Nghỉ một đêm trong khuôn viên chùa yên tịnh, sáng mai sẽ có buổi nói chuyện về đạo lý tình người trong cuộc sống với hơn 100 phật tử gần xa đến dự khóa tu cố định hằng tháng tại đạo tràng, buổi nói chuyện như để tụng lên một bài kinh muôn thuở bình an cho mình và cho cuộc đời :

“Như giữa đống rác nhớp 
Quăng bỏ trên đường lớn,
Chỗ ấy hoa sen nở,
Thơm sạch, đẹp ý người,”
                                                          PC. 58.

                                    Bến Tre, trung tuần tháng tư 2014.
                                              Mặc Phương Tử


READ MORE - BÊN DÒNG CỔ CHIÊN TỤNG BÀI KINH PHẬT - Bút ký Mặc Phương Tử

Thơ Hồng Duyên - NIÊM PHONG TÌNH ÁI, NĂM THÁNG HOÀI THƯƠNG, THẤM THOÁT THỜI GIAN

Tác giả Hồng Duyên


NIÊM PHONG TÌNH ÁI

Tại anh gắn thánh giá vào lối mộng
Bỏ giấc mơ lạc lõng giữa đường chiều
Đâu ngờ lòng tin rút khoảng thương yêu
Mới chạm ngõ dây diều đành đứt đoạn 

Hỏi em nhớ?
Đôi lúc buồn một thoáng
Chuyện tình yêu như ánh sáng ban mai
Sóng phủ nhiều thanh sắc cũng  nhạt phai
Đâu có thể giữ hoài gam màu tím

Có đôi lúc trở về trong hoài niệm
Thấy anh cười chúm chím miệng rất duyên
Muốn hỏi đôi câu lại sợ gây phiền
Đứng lặng lẽ bên hiên nhà phơi tóc

Tại anh hết tạo làm chi cơn lốc
Để bây giờ phút chốc đã lạ xa
Đối diện nhau một thoáng giữa đường qua
Có thể lắm!
Tình  ca còn cháy lửa
Em bỏ lại phía sau mình một nửa
Chưa biết rồi nhựa sống có còn không?
Nắng hạ về sao nghe lạnh lập đông
Cây thánh giá niêm phong  luôn tình ái

Anh vẫn thế nhốt em vào ngực trái
Nhưng dối lòng nhắc mình phải lãng quên



NĂM THÁNG HOÀI THƯƠNG

Em thương ạ 
Gió bốn mùa thổi mạnh
Nhưng đâu bằng tim lạnh dấy yêu thương
Cánh đòng xưa giờ trải thảm theo đường
Trò cút bắt dường như không hiệu nghiệm

Em đã đến khơi lại bao hoài niệm
Mùa hạ về phượng tím cõng niềm vui
Em với anh dù tất tả ngược xuôi
Nhưng vẫn nguyện thành một đôi tri kỷ

Anh mặc kệ có bao nhiêu chân lý
Nơi phồn hoa cái hoàn mỹ dần thưa
Em thương à!
Anh vẫn nhớ ngày xưa
Vẫn muốn giữ chút tuổi thơ ngày mộng

Anh ru khẽ 
À ơi 
Tay lắc võng
Em ngủ ngoan để đóng trọn vỡ tuồng
Bao nhiêu năm rồi khoác áo phong sương
Cũng dừng lại trên con đường xưa cũ

Anh không sợ ngọn cường triều gây lũ
Bởi tình anh đã trụ ở em rồi


THẤM THOÁT THỜI GIAN

Trời đất ban sơ đã bốn mùa
Đến đi đâu bận chuyện trình thưa
Mỗi năm đào nở ngày xuân đến
Phượng tím leo cành lệnh hạ đưa

Trăng khuyết rồi tròn chuyện gió mưa
Lập đông tuyết lạnh ấp duyên thừa
Hoa khai nở nhụy buồn lên mắt
Kỷ niệm khoanh vùng mắc võng đưa

Lá vàng trải thảm khéo đan thưa
Ai hốt mùa thu nhuộm nắng mưa
Áo trắng ngây thơ vừa thưởng nguyệt
Ôm đàn giả thuyết chuyện tình xưa

Thắm thoát bốn mùa chuyển dạ nhanh
Thời gian chớp nhoáng rất mong manh
Đợi chờ dĩ vãng nhen thêm lửa
Gọi tiếng cố nhân ứa lệ vành

Hồng Duyên
…………………………….
Nguyễn hồng Duyên
Cà Mau
hoatimhd@yahoo.com.vn
Số đt: 0913417239
READ MORE - Thơ Hồng Duyên - NIÊM PHONG TÌNH ÁI, NĂM THÁNG HOÀI THƯƠNG, THẤM THOÁT THỜI GIAN

Thơ Ngưng Thu - GÓC PHỐ EM VỀ, ĐÔI KHI NHÌN LẠI, NHỮNG KIẾM TÌM LÀM BUNG NỖI NHỚ


Tác giả Ngưng Thu



GÓC PHỐ EM VỀ

Chiều lặng thầm cơn mưa bụi
góc phố em về
từng kỉ niệm ướt hoen
đôi chim sâu rúc rích
cành phượng già thắp lửa
đâu rồi những bước chân quen ?

Góc phố em về
ai từng đã cùng em
đôi mắt nâu đen ấm nồng con tim nhỏ
cô bé ngày xưa như vẫn còn đâu đó
vườn cúc nhà ai hoa đã vào mùa
tỏa ngát hương vờn theo cánh gió thơm đưa.
Góc phố em về đau vạt nắng thưa ? 
xôn xao cánh diều bổng gió
hàng cây vươn mình muốn ngỏ
người đi bỏ lại con đường ? 
góc phố em về ... 
nghe những nhớ thương.


ĐÔI KHI NHÌN LẠI

Có một đôi khi nhìn lại
ngày đi nhanh quá, ngày đi
vẫn anh phong trần xưa cũ
vẫn lời yêu mãi thầm thì

Cũng có đôi khi nhìn lại
tình ta còn đó vẹn nguyên
chỉ là tóc pha mây trắng
đời qua đã mấy hư huyền

Lạc trong bản tình giao hưởng
an nhiên luớt một phím đàn
cũng còn bao điều chưa nói
một đời sương gió mênh mang

Đôi khi cũng cần nhìn lại
rêu xanh có phủ kiếp người
miễn tình yêu là miên viễn
thì đời dẫu có chao nghiêng.



NHỮNG KIẾM TÌM LÀM BUNG NỖI NHỚ

Có những kiếm tìm làm bung nỗi nhớ
tại cơn buồn
hay bởi tại ta say?
có những kiếm tìm nào ta có hay
đêm trở giấc
chạm phải điều đã cũ
Ngọn gió đi rong vào chiều luân vũ
chếnh choáng men xưa
chếnh choáng điệu đời
khoảnh khắc giữa ngày sao tuồn tuột
chơi vơi
ta kiếm tìm chi cái điều không hiện hữu
Mùa thu rưng rưng bỏ chiều đi bững lững
mắt thời gian rọi thấu đoạn tình trường?
có những kiếm tìm như quờ quạng sau gương
ảo ảnh xanh xưa
hữu hình vô thức 
Có những kiếm tìm giữa đời rất thực
mà xa mù
ngút ngắt trùng khơi
và những kiếm tìm
bung nỗi nhớ...
rơi
rơi.

NGƯNG THU
READ MORE - Thơ Ngưng Thu - GÓC PHỐ EM VỀ, ĐÔI KHI NHÌN LẠI, NHỮNG KIẾM TÌM LÀM BUNG NỖI NHỚ

NHÂN DÂN - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

(Kính tặng Tổ quốc và Nhân dân)


Tác giả Trường Hải Lê Văn Đông


Không ai sốt sắng bằng Nhân dân,
Trước nạn thiên tai, họa ngoại xâm. 
Gác lại việc riêng, lo việc nước,
Hy sinh tất cả, việc cần làm.
Nhìn về lịch sử vạn nghìn năm,
Tổ quốc lâm nguy có Nhân dân. 
Đời thường cây cỏ nơi đồng nội,
Khóm tre râm mát, hóa tầm vông.
Nhân dân lam lũ chốn ruộng đồng,
Lo cái ăn chung… người người trông. 
Anh hùng, triều đại suy, hưng thịnh,
Không có Nhân dân, liệu tồn vong?
Việc nước lửa lan, việc cộng đồng,
Chần chừ, tính toán … lỡ như không! 
Nhân dân rộng lớn là trí tuệ,
Lòng yêu Tổ quốc tựa biển Đông.
Bàn về việc Nước, quyết số đông,
Sát Thát, Diên Hồng thắng Nguyên Mông!
Tống Minh, Thanh … bại; Nhân dân mạnh,
Máu xương tô thắm ngọn cờ hồng!
Nay chuyện giàn khoan, chuyện biển Đông,
Tàu chiến nghênh ngang, Tàu chơi ngông. 
Tổ quốc từng ngày thương biển động,
Nhân dân sóng cả ngập triều dâng.

               Đỉnh Sơn, 25/6/2014
          Trường Hải Lê Văn Đông


READ MORE - NHÂN DÂN - thơ Trường Hải Lê Văn Đông

Thơ Huy Uyên - HOA SẦU ĐÔNG, QUA SÔNG, CẦN THƠ



Hoa sầu đông

Cứ hẹn mỗi lần hoa nở
tiếng chim gọi đàn sau hè
chim nhớ người nên tha thiết
bao giờ quay lại cùng quê.

Cớ chi người đi lâu quá
bên sông nắng ngả cùng chiều
xa buồn đầu ghềnh cuối bãi
tội lòng cho mấy miền yêu.

Đò chiều buông trôi buông trôi
dáng chiều đau đáu bồi hồi
bao năm một đời đứng ngó
ngày về xa quá đông ơi!

Thôi người quên rồi để nhớ
có thể chắc gì hiên xưa
ai kia một mình vò-võ
đưa tay níu lá đông chờ.

Hỏi lòng nắng có buồn không
hỏi sông sâu mấy dặm lòng
hỏi bãi bên bồi bên lở
hỏi mình mấy sợi sắc không?

Có thể chưa người nói đến
sông xao quặn thắt bao mùa
sông rồi cũng về với biển
hỏi mình còn lại tình xưa.

Cứ hẹn mỗi lần hoa nở
ai kia đứng đợi người về
thu đi lá vàng hắt bóng
bên người trăng ngậm sương khuya.

Bao năm chờ đợi chiều đông
sông xưa nước chảy mấy dòng
người một lần hoài trông ngóng
lá vàng rụng kín đầy sông.

Rồi xuân lắt lay kín nụ
hai ta mãi lỡ ước thề ...



            
Qua sông

Tháng mười chải tóc qua sông
để tôi cầm sợi phiêu bồng trong tôi
màu con mắt thoáng nụ cười
màu con tim với môi người buổi xưa
ai đi đâu để bây giờ
bỏ tôi đứng lại bên bờ quạnh hiu
dòng sông ơi đã bao chiều
hương phai bóng ngã tịch-liêu chốn này
đò người dạo khúc sương mai
cho riêng nổi nhớ ngắn dài mình tôi.


           
 Cần-thơ

Em đi dưới nắng Cần-thơ
Ninh-kiều neo thuyền đứng đợi
sóng xưa nhịp chèo bối rối
tình em cay đắng đợi chờ.

Nước trôi đi đâu Cái-răng
đò chiều sang ngang lặng thinh
chợ chiều rưng rưng bóng đổ
đêm nay không trăng đợi thuyền.

Rồi người cũng chia tay thôi
tình người nhạt phai ngọn sóng
triều lên đốt lòng cháy bỏng
chia tay nói lời ai về.

Thuyền đêm ngược lên Mỹ-khánh
ai vẫy tay ai hẹn hò
ai thương trăm sông ngàn nhánh
để ai mãi đứng đợi chờ.

Thương em chiều mưa xõa tóc
thương em mắt buốt đìu hiu
rượu say lòng tôi muốn khóc
như rất xưa với đò chiều.

Đêm nay ai về chợ-Nổi
gởi lòng cùng chuyến đò ngang
tim người một lần muốn nói
tình người mấy nhịp nhặt khoan.

Điệu hò Cần-thơ muốn gọi
"người ơi người ở đừng về"
bao năm dấu lòng ở lại
mắt ai nhòa nhạt bên đê.

Cỏi người mấy dặm nương dâu
mây rồi biết trôi về đâu
ai đi đêm nay trăng khuyết
bỏ lại quanh đây nỗi sầu.

Huy-Uyên
READ MORE - Thơ Huy Uyên - HOA SẦU ĐÔNG, QUA SÔNG, CẦN THƠ