Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, October 18, 2025

SƠN NỮ CA : “Thời gian lôi cuốn bao lần …” - Phạm Cảnh Thượng

 


SƠN  NỮ  CA :

“Thời gian lôi cuốn bao lần …”

Phạm Cảnh Thượng


Bữa nay 17-10 (1965-2025) sinh nhật 60 tròn vòng giáp.Với lại quan niệm sinh nhật chủ yếu là dịp để nhớ về công ơn các bậc sinh thành, đã cho mỗi chúng ta đến góp mặt với cuộc đời này.

Chỉ thế thôi, và nhân ngày này muốn viết một cái gì đó để chơi và truyền chút cảm hứng. Hôm nay chọn nghe bản “Sơn nữ ca” của nhạc sĩ Trần Hoàn, kèm vài điều nhận xét. Chúc anh chị em và bạn bè một ngày mới thứ sáu khoẻ, an vui và nhiều năng lượng!


“Sơn nữ ơi, hoàng hôn xuống dần đợi chờ ai đây ?” là câu cuối của bản nhạc. Nhưng thực ra nguyên bản ban đầu không phải vậy, mà bằng một câu nghe “lạnh người” và hơi … ớn. Vì thế mỗi lần nghe bản nhạc dễ thương này là tôi thường vẩn vơ tự hỏi :

Nếu hồi đó nhạc sĩ Trần Hoàn không vì ngại sự kiểm duyệt của chính quyền thời Pháp, mà đổi một vài câu từ, thì liệu bản nhạc có còn âm vang trên bầu trời Tân nhạc Việt Nam, và đọng lại trong lòng các thế hệ yêu nhạc sau ngót 77 năm ?

Các chi tiết đổi lại đó là :

 - “Có anh du kích nhìn trời xa xa” (2 lần)

 - “Ngắm anh du kích rồi lòng bâng khuâng”

 - “Sơn nữ ơi, thời cơ đến rồi đợi ngày ra tay”

3 câu có chữ “du kích” ấy đều được thay bằng “lữ khách”. Còn câu cuối cùng “thời cơ đến rồi đợi ngày ra tay” được thay bằng “hoàng hôn xuống dần đợi chờ ai đây”

Tôi nghĩ đó chính là sự may mắn. May ở chỗ nhạc sĩ biết ngại, sợ kiểm duyệt mà đổi - dù chỉ mấy chữ đó thôi - nhưng đã làm thay đổi hẳn số phận bản nhạc.



Ra đời 1948 lúc nhạc sĩ Trần Hoàn tròn 20 tuổi. Giai điệu hay, bắt tai và trữ tình nên dĩ nhiên ca khúc được yêu thích. 3 năm sau (1951) được nhà xuất bản Tinh Hoa - Huế phát hành rộng khắp cả nước. Để lọt qua được kiểm duyệt, nhạc sĩ đã sửa lại những chỗ như vừa nói trên.

Nhìn tổng thể, trước hết thấy “Sơn nữ ca” là một bản Ballad khá điển hình diễn tả tâm trạng. Là chất trữ tình nhẹ nhàng, những rung động đầu đời mãnh liệt nhưng thường thoáng qua ở những chàng trai mới lớn như Trần Hoàn thuở ấy.

Bản nhạc cung trưởng, nhịp 4/4 và thường chơi theo điệu Tango. Tiết tấu khá nhanh với nhiều chỗ melisma tạo một melody mượt và uyển chuyển, là điểm cộng hấp dẫn của bản nhạc. Hát “Sơn nữ ca” nói chung cần giọng cao chút xíu mới hay. Trường giọng phải vững để giữ nhịp.

Đó là về nhạc lý. Còn về lời cũng có nhiều chỗ khá đặc biệt :

Điểm thứ nhất, thấy 4 câu giống nhau nằm vị trí đầu trong 4 phân đoạn phần đầu :

“Một đêm trong rừng vắng” - mở ra một không gian quá thơ mộng và phù hợp cho bản nhạc. Để qua đó nhạc sĩ mặc sức trải lòng diễn đạt. 4 câu giống nhau, chỉ khác 1 chữ cuối “vắng” và “núi”. Trong đêm vắng giữa rừng, những cung bậc tâm tư và giai điệu dường như được đẩy lên tối đa - âm vang và thanh thoát hơn, dễ chạm lòng người hơn.

Điểm thứ 2 là danh từ “Sơn nữ” được nhạc sĩ dùng đến … 11 lần. Thêm cái đầu đề nữa là 12. Đành rằng “Sơn nữ ca”, chủ thể là “Sơn nữ” thì việc dùng nhiều lần là đúng. Nhưng nhiều đến 12 lần thì quả là lạ và khó tưởng tượng. Cũng hiếm thấy trong một bản Tân nhạc.

Điểm thứ 3 cũng rất đáng chú ý, là câu gọi cảm thán “Sơn nữ ơi” được dùng đến 6 lần ở đầu các phân đoạn sau của bản nhạc. Tạo sự thống thiết, thiết tha - dù giai điệu của “Sơn nữ ca” không buồn. Có phần nhẹ nhàng trong sáng nữa là khác.

6 câu gọi cảm thán chính là tiếng lòng của tác giả. Có một chút gì day dứt và tiếc nuối ở trong đó. Thích thì thích đấy, yêu thì yêu đấy - mà con đường người lính phía trước hãy còn xa quá. Mịt mùng, lắm bất trắc và đâu nói trước được điều gì.

Nếu xét ý tưởng nội dung lời của “Sơn nữ ca”, rõ ràng thấy không nhiều ý, không rộng. Nhưng có lẽ chính cái “không nhiều, không rộng” ấy làm nên nét tập trung, cô đọng, đậm đặc cho bản nhạc.

Còn chuyện nhiều điệp từ, điệp ngữ mà lại không cảm giác trùng lặp, thì đó chính là điều trước giờ tôi thường thắc mắc, suy ngẫm mà thực tình chưa giải đáp được, khi mỗi lần có dịp nghe Sơn nữ ca. Tôi tiếc mình không được học sâu về nghệ thuật âm nhạc, nghệ thuật ca từ âm nhạc để có thể hiểu thấu đáo vấn đề hơn, ví dụ như vừa nói. Chỉ biết rằng dụng từ trong âm nhạc hẳn có những điểm đặc trưng, khác biệt với cách dụng từ trong văn chương ?!

Điểm thứ 4 cũng là điểm cuối cùng đáng lưu ý, đó là đọc hết một lượt lời bản nhạc, dễ thấy có 4 chủ thể chính tạo thành một trục : Cô sơn nữ + anh lữ khách + rừng thu + ánh trăng chênh chếch (thêm gió cuốn, lá thu rời cành, …)

Những chủ thể này được đan xen, lẫn lộn nhưng lại rõ ràng và rất lớp lang. Quyện vào nhau, bổ sung và làm nền cho nhau. Chúng ta thường nói đến “tứ thơ” trong thơ thì ắt cũng phải có “tứ nhạc” trong nhạc. Tôi cho rằng cái trục “bộ tứ” ấy chính là “tứ nhạc” của bản “Sơn nữ ca” vậy.

Bài viết chỉ nêu những cảm nhận ca khúc. Bạn đọc có thể đọc báo hoặc tư liệu để biết về nhạc sĩ Trần Hoàn. Ở đây chỉ tóm lược sơ qua để tránh bài viết khỏi dài :

Ông tên Nguyễn Tăng Hích, sinh 1928 mất 2003 thọ 75 tuổi. Quê làng Câu Nhi xã Hải Tân cũ giờ là xã Nam Hải Lăng - Quảng Trị.

Thuở nhỏ ông học trường Quốc học Huế. Đến 17 tuổi tham gia Đoàn văn hoá nghệ thuật kháng chiến vùng rừng núi Quảng Bình.

Cuộc đời nhạc sĩ Trần Hoàn (bút danh khác là Hồ Thuận An khi hoạt động vùng Trị Thiên) gắn liền kháng chiến và làm cán bộ : Giám đốc các Sở văn hoá thông tin thành phố Hải Phòng, tỉnh Bình Trị Thiên, Phó bí thư thành ủy Hà Nội, Bộ trưởng văn hoá thông tin, Chủ tịch liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam.

Bởi vậy nhạc ông đa số “nhạc đỏ”, nhạc phong trào như : Bài ca Bạch Long Vĩ, Tiếng hát trên Gio Cam giải phóng, Lời ru trên nương, Một mùa xuân nho nhỏ, Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò Nghệ Tĩnh, Thăm bến Nhà Rồng, v.v …

Nói cho ngay, công chúng nhớ và yêu Trần Hoàn hẳn không vì những ca khúc như vừa nói, mà bởi “Sơn nữ ca” (1948 lúc 20 tuổi) và “Lời người ra đi” (1950 lúc 22 tuổi). Trớ trêu là 2 bản nhạc này đều bị cấm lưu hành tại vùng cách mạng, vì bị cho là “lãng mạn tiểu tư sản”.

Bẩm sinh ông có năng khiếu âm nhạc, biết chơi đàn mandolin, guitar, Hawaiene từ nhỏ, được học nhạc, tham gia dàn nhạc trường học.

Nghĩa là ông có đủ tố chất và các điều kiện phát triển âm nhạc. Và thực tế ông sáng tác từ rất sớm năm 17 tuổi với ca khúc “Học sinh vui tươi” được giải thưởng. 18 tuổi có tác phẩm “Hồn nước”.

“Sơn nữ ca” là kết quả cảm hứng từ các nữ sinh trường Phan Bội Châu - Huế cũng theo kháng chiến như ông. Chứ không phải là nàng Sơn nữ thực sự nào của miền sơn cước nơi ông công tác.

Bản nhạc nói về rung động đầu đời nhưng cũng là sự khước từ, chạy trốn tình cảm ấy khi ông viết : “Sơn nữ ơi, đời ta như cánh chim chiều phiêu bạt thời gian …” hay “Làm chi cho đớn đau lòng trong một thời gian rồi thương, rồi nhớ” …

Không phải “chảnh” đâu. Tuổi 20 nồng nhiệt làm sao có thể thờ ơ được. Viết thế nhưng hẳn ông rất buồn và day dứt. Là sự khước từ đầy ý thức của một chàng trai biết sống có trách nhiệm.

Điều nữa, khi bàn “Sơn nữ ca” tự nhiên liên tưởng đến nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương với “Đêm đông” và nhạc sĩ Tô Hải với “Nụ cười sơn cước”. Cả 3 đều chào đời khi tác giả cùng tuổi 20.

Tuổi 20 của Nguyễn Văn Thương còn đi học nên cái buồn trong “Đêm đông” cũng hơi não nùng, chơi vơi và uỷ mị chút. Còn tuổi 20 của Tô Hải và Trần Hoàn đi kháng chiến nên nỗi buồn của “Nụ cười sơn cước” và “Sơn nữ ca” phóng khoáng và có phần nhẹ nhàng hơn. Điểm chung của cả 3 là phảng phất nét hào hoa, nho nhã kiểu tiểu tư sản.

“Nụ cười sơn cước” và “Sơn nữ ca” thì tương đồng hơn. Một bên núi rừng Kim Bôi của tỉnh Hòa Bình và một bên núi rừng Ba Rền của tỉnh Quảng Bình (phía đông Phong Nha - Kẻ Bàng). Một bên là “chiều xuân chia phôi” với “dâng sầu lên mi mắt”. Một bên là “đêm trong rừng vắng” với “đầy hương bát ngát trời thu”. Nhưng hình như Sơn nữ của Tô Hải e ấp hơn với “chiếc thắt lưng xanh, với nụ cười nàng quá xinh”. Còn Sơn nữ của Trần Hoàn thì tinh nghịch, đáo để hơn với “miệng cười khúc khích”, “ngắm anh lữ khách” và biết “nhìn đăm đăm”

Cuối cùng, nếu nói về một điều gì đó tiếc nuối cho ông, thì đó là tiếc ông đi vào con đường quan chức. Không có điều kiện và thời gian để viết được nhiều tình khúc bất hủ kiểu như “Sơn nữ ca”.

Nhưng không sao, chỉ với một “Sơn nữ ca” thôi được rồi, cũng đủ để chúng ta và hậu thế nhớ mãi nhạc sĩ Trần Hoàn.

“Sơn nữ ơi,

Sơn nữ ơi, làm chi cho đớn đau lòng trong một thời gian rồi thương rồi nhớ.

Sơn nữ ơi, hoàng hôn xuống dần đợi chờ ai đây ?”

Tiếng gọi thiết tha, tiếng lòng hỏi lòng, ngân lên từ 77 năm qua của nhạc sĩ Trần Hoàn đọng lại dư âm trong lòng bao thế hệ, để mỗi chúng ta còn đong đầy một niềm tin vào tình yêu bất tận …

(Kim Long, BRVT- TP.HCM, viết cho ngày sinh nhật 17-10-2025)

Phạm Cảnh Thượng

READ MORE - SƠN NỮ CA : “Thời gian lôi cuốn bao lần …” - Phạm Cảnh Thượng

Friday, October 17, 2025

TRƯỜNG SANH LÀNG CỔ / Ô LÂU HUYỀN THOẠI - Thơ Nguyễn Văn Trình, BD: KA THI

  

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

 

Trường Sanh làng cổ

        Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI

 

Xa quê đến lúc bạc đầu

Trường Sanh làng cổ, Ô Lâu bên dòng

hồn quê giữ trọn trong lòng

dân làng muôn nẻo mãi mong tìm về

 

Dòng sông uốn lượn ôm quê

Ô Lâu huyền thoại tràn trề niềm thương

một đời nhớ nhất quê hương

Trường Sanh ta đó vấn vương tình người

 

Vui, buồn ta nhớ quê hương 

từ trong hoài niệm con đường, bờ sông

xa quê nhớ mãi một dòng

Ô Lâu tình sử, đục trong một thời

 

Phận người trang trải muôn nơi

Trường Sanh làng cổ, đời đời còn đây

mong sao sớm được sum vầy

về đây hội tụ,  Xuân này làng ta...

 

                                 NVT

 

Ô Lâu huyền thoại

     Nguyễn Văn Trình – BD: KA THI

 

Mãi cội nguồn Trường Sơn

ở độ cao chín trăm, lẻ năm mét

sông Ô Lâu kết duyên vùng châu thổ

Thuận Hóa một thời phân tranh   (1)

muôn đời sông vẫn chảy

từ Phong Điền tới Trường Sanh, Phước Tích làng cổ

đến Vân Trình, rồi đổ vào phá Tam Giang

Cửa Bắc dịu dàng đón nước nguồn sâu  (2)

Ô Lâu chảy giữa hai làng:

Bên ni Phước Tích, bên kia Hội kỳ”  (3)

Phước Tích làng cổ tích di  (4)

Hội Kỳ “làng cổ” đợi còn ghi danh  (5)

 

Sông uốn lượn, quanh quanh xứ sở

dải lụa mềm vắt giữa hai quê

phù sa bồi đắp đôi bờ uyên ương

thêm xanh thẳm nương ngô, bãi đậu

nuôi dân làng năm tháng qua ngặt nghèo giáp hạt

sắn, khoai, mì, bắp… đợi mùa ấm no

 

Dòng Ô Lâu đong đầy nỗi nhớ

ngàn năm bền bỉ xanh bờ rêu phong

ôm vào lòng Hải Lăng đất mẹ

nghe ray rứt khúc sông quê huyền thoại

hoang hoải chiều nhạt nắng bâng khuâng

sông còn xanh, hoàng hôn còn tím

hạt nắng cuối ngày ngọt lịm tàn phai…

 

Bên bờ sông, rặng tre dài còn thức

lặng ngắm những con thuyền xuôi ngược

đưa nhau về bến xưa

sông miệt mài ngày nắng ngày mưa 

buồn vui trầm tích đời sông

ưu tư chớp bể mưa nguồn

có ai hiểu hết, nguồn cơn cuộc đời …?!

 

Sông cứ chảy đôi bờ bồi lỡ

Trường Sanh - Phước Tích, 

Hội Kỳ bên nhớ bên mong

bên sông hoa rụng, còn vương lối về 

tình quê bến đợi, bến chờ sông thương

tháng năm ngày đục, ngày trong

chìm trong mê khúc bồng bềnh sông trôi

chạm vào nỗi nhớ bồi hồi

Ô Lâu huyền thoại, đắp bồi mưu sinh…

 

                                      NVT

                             

 GHI CHÚ:

1) Thuận Hóa: Vùng đất dưới thời các chúa Nguyễn ở đàng trong, còn ở đàng ngoài là vua Lê chúa Trịnh.

2) Nước nguồn sông Ô Lâu chảy vào cửa phía Bắc phá Tam Giang trước khi đổ ra Biển Đông.

3) Câu nói dân gian của vùng đất nơi con sông Ô Lâu chảy qua.

4) Làng Phước Tích được công nhận xếp hạng di tích là làng cổ Việt Nam.

5) Làng Hội Kỳ cũng là một làng cổ, nhưng chưa được công nhận xếp hạng di tích làng cổ Việt Nam.



 



READ MORE - TRƯỜNG SANH LÀNG CỔ / Ô LÂU HUYỀN THOẠI - Thơ Nguyễn Văn Trình, BD: KA THI

CÚC VÀNG MỞ LỐI THU VÀO - Thơ Trần Hữu Thuần

       

Nhà thơ-Nhạc sĩ Trần Hữu Thuần

 

      Cúc Vàng Mở Lối Thu Vào

Thơ Trần Hữu Thuần

 

Cúc vàng mở lối Thu vào,

Sương ướt má đào, gió lộng rừng hoa,

Mong manh tóc lượn lượt là,

Hồn thu len lén len qua hồn người.

 

Áo vàng ai mặc người ơi,

Áo xanh ai khoác, chơi vơi người buồn (1),

Sương vàng nặng dấu ngõ thuôn (2),

Vết tình yêu đó nụ hôn thẫn thờ.

 

Chiều Thu nắng nhạt bơ vơ,

Ai người ngơ ngẩn ngẩn ngơ vì người,

Dậu Cúc lắng đọng sương rơi,

Nước mắt ai đọng, bờ môi ai sầu.

 

Hồn Thu ngây ngất cơn đau,

Yêu Thu ai biết cho nhau nỗi niềm,

Cúc Vàng mở lối con tim,

Tình Thu chết lịm, Hồn Thu mỏi mòn.

 

Sương Thu lạnh giá tình son,

Cúc Vàng thuở ấy có còn xuyến xao,

Mưa Thu cho dẫu lao đao,

Hồn Thu vẫn mãi nao nao trong hồn.

 

(Grand Rapids, Michigan 17 th. 10, 2025)

 T.H.T

          jbtranthuan@hotmail.com

(1) Gợi ý thơ của Nguyên Sa, “Áo nàng vang tôi về yêu hoa cúc, Áo nàng xanh tôi mến lá sân trường” (Tuổi Mười Ba).

(2) “Ngõ thuôn”: Mượn hai từ của Thi Sĩ Xuân Diệu trong câu “Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn” (Chiều).

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

READ MORE - CÚC VÀNG MỞ LỐI THU VÀO - Thơ Trần Hữu Thuần

Thursday, October 16, 2025

CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 1977 (2) - Lưu Lãng Khách

 

Tác giả Lưu Lãng Khách

THẤY CŨNG OAI

Mỗi tối ngoài thôn thấy cũng oai

Trò già ông giáo mới choai choai

Giảng bài chú bác không ngừng nói

Nhắc nhở cô dì vẫn cứ quay

Lớn tiếng sợ mình vô lễ quá

Nhỏ lời lo dạy mất công toi

Lạnh lùng nghiêm mặt sanh thành quả

Tướng nhóc thì ra cũng có oai.

                    Hè 1977

                   Duy Toàn xứ Hổ


NGOẠI CHƠI

Ngoại em giỏi thiệt đó người ơi!

Hai mắt mù thơ nhạc tuyệt vời

Kể chuyện ca vè nghe muốn luyện

Ngâm nga đờn sáo thấy ưng chơi

Du dương chỉ tiếc ông đờn miệng

Trầm bổng hơi buồn ngoại sáo môi

Thấy dễ mà sao chưa học nổi

Tiêu đờn cháy ngoại vẫn truyền hơi.

              Thu  1977

            Duy Toàn xứ Hổ

           

CHỊ ĐI BỘ ĐỘI

Chị vào quân ngũ chắc là em

Mộng ước mai này phải để xem

Bài vở không thông tâm trí nặng

Ngổn ngang đồng án xác thân lem

Mẹ già một cẳng quanh năm gắng

Cha bịnh hai tay suốt tháng kèm

Học sút mỗi ngày thêm mỗi chán

Chị vì nghĩa vụ thế là em.

                    Hè 1977

                    Duy Toàn xứ Hổ


CẦM CUỐC

Cán cuốc to hơn cái nắm tay

Cầm vào dễ tuột biết sao bay

Mầm nhây giẫy dọn sao gay quá

Bấu gáy trật trìa cũng thẳng ngay

Cuốc xuống sâu sâu nghe sướng lạ

Đưa lên mạnh mạnh thấy hay hay

Đất cát từ nay đâu ngại há

Ba tháng hè sau bấu sẽ tày.

             Hè 1977

          Duy Toàn xứ Hổ

 

DẠY HỌC BÌNH DÂN

Thôn xã rằng con gắng góp phần

Tham gia đội dạy học bình dân

Lớn mời học vụ nào lảng tránh

Nhỏ dạy không công chẳng ngại ngần

Phấn trắng chỉ mình lo một hộp

Bảng đen cả nhóm khó mà phân

Làm sao cục phấn to hơn cuốc

Ai biết dày công có đỡ đần.

        Hè 1977

     Duy Toàn xứ Hổ

 

READ MORE - CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 1977 (2) - Lưu Lãng Khách

CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 1977 (1) - Lưu Lãng Khách

 

Tác giả Lưu Lãng Khách


THẦY NGOẠI

Một túi sau lưng thấy thiệt ngầu

Đờn ca sáo thổi kém ai đâu

Thơ trên trăm có yêu là đọc

Sáo thổi vi vu thích sẽ hầu

Khói lửa điêu tàn đàn tiêu cháy

Hòa bình đói khổ sáo vùi sâu

Truyện Kiều vanh vách nghe là khoái

Học Ngoại em làm cũng tạm câu.

              Xuân 1977

             Duy Toàn xứ Hổ


ÁO BA LỖ

Ba lỗ mà ông cứ xỏ vào

Mỗi ngày không đổi hắc làm sao

Mắc mưa một chặp là inh ỉnh

Dăng nắng liên hồi nhẹp ối chao

Xà đơn nửa tiếng như dầm nước

Đá bóng hơn giờ tựa té ao

Quanh năm chung thủy cùng ba lỗ

Đông ẩm hôi ê phải bái chào.

                Đông 1977

           Duy Toàn xứ Hổ


NGHỈ ĐÓN BÒ

Má bảo từ nay nghỉ đón bò

Ra đồng, việc đó để em lo

Chẳng hay sớm muộn thưa nguồn cỏ

Nào biết trưa chiều bụng có no

Chăn bò tớ đã năm năm đó

Cắt cỏ giờ em mới tập tò

Chỉ tắm sông truồng không dễ bỏ

Xin mẹ cuối tuần hãy để cho.

              Đông 1977

          Duy Toàn xứ Hổ


 ĐÁNH CHẤP

Đánh lộn- trò chơi của tụi choi

Cao Nông – Nguyễn Chúc hợp nhau thoi

Nhiều hôm một tớ u vài cục

Lắm bữa hai thằng tím cả doi

Tháng tháng hăng say không nghỉ thụi

Ngày ngày nổi máu chẳng ngưng loi

Chiều qua Chúc Mỹ sừng ba cái

Cha mẹ la rầy nghe quá oi.

                         Hè 1977

                   Duy Toàn xứ Hổ


CÓ NGOAN ĐÂU

Ông hoàng của mẹ có ngoan đâu

Tươm tất xiêm y mãi oánh nhau

Mấy bận mắt sưng còn lỗ trán

Nhiều phen môi dập lại u đầu

Chưa thông võ nghệ tay chân ngứa

Chẳng thạo văn chương miệng lưỡi rầu

Thương mẹ từ nay đành bỏ hẳn

Trả đòn ân oán giải còn lâu.

            Hè 1977

       Duy Toàn xứ Hổ

            

From: Nguyễn Duy Toàn luulangkhach@gmail.com

READ MORE - CHÙM THƠ ĐƯỜNG LUẬT 1977 (1) - Lưu Lãng Khách

Wednesday, October 15, 2025

HƯƠNG MẸ - Thơ Lê Thi

 


HƯƠNG MẸ

Kính tặng quý bà, quý chị nhân ngày 20-10 


Mẹ gánh con vạn nẻo đường 

Oằn lưng trĩu trái yêu thương 

Thoảng trong hương gió say hương mẹ 

Chiều ấy người về lặng lẽ 

Bên đời bóng mẹ thênh thang.

 

Lê Thi 


READ MORE - HƯƠNG MẸ - Thơ Lê Thi

HOA THÁNG MƯỜI - Thơ Nguyễn Văn Trình

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình

Hoa tháng mười 

Nguyễn Văn Trình       

 

Tặng em một đóa hoa hồng

vào ngày phụ nữ, vào đông một ngày

bông hồng mượn gửi tình này

để trao tình cảm tỏ bày duyên ta

 

Tặng em một đóa hoa hồng

gửi bao trìu mến, gửi lòng yêu thương

dẫu trời mưa rét bất thường

hoa hồng thơm ngát, vấn vương tháng ngày

 

Tặng em một đóa hoa hồng

cho thêm say đắm, cho nồng ái ân

mãi còn chăm sóc ân cần

dẫu đời là thoáng phù vân thôi mà…

 

Tặng em một đóa hoa hồng

chúc em vững bước giữa dòng nhân sinh

hoa hồng còn mãi tươi xinh

tình ta còn mãi, duyên mình dài lâu…

 

                            Đông Hà, 2022

                                 N.V.T.

READ MORE - HOA THÁNG MƯỜI - Thơ Nguyễn Văn Trình

Tuesday, October 14, 2025

MỘT THỜI ĐÃ XA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

Hiệp Kim Áo Tím

 

MỘT THỜI ĐÃ XA


Hình như trời đã chuyển mùa

Em về đan áo... gió đùa đông sang

Thu đi rụng chiếc lá bàng

Cành cây trơ trụi bàng hoàng bên song

Dã quỳ bông trổ đồng đồng

Vàng khung trời nhỏ mênh mông chân đồi

Ngày xưa hai đứa chung đôi

Kết vòng hoa dại ta ngồi bên nhau

Cài hoa bên một mái đầu

Ngây thơ rượt bắt trên cầu suối mơ

Rồi qua cái tuổi dại khờ

Em thành thiếu nữ ngẩn ngơ anh nhìn

Thẹn thùng em đứng lặng thinh

Vân vê tà áo lung linh nắng chiều

Dường như ta bắt đầu yêu

Vắng nhau một buổi buồn hiu cả ngày

Tan trường hai đứa chia tay

Rưng rưng mắt lệ thấm đầy trang thơ

Bao năm xa cách nào ngờ

Trở về chốn cũ ... bơ vơ... một mình...


Hiệp Kim Áo Tím 

Dalat 10/10/2018

 

READ MORE - MỘT THỜI ĐÃ XA - Thơ Hiệp Kim Áo Tím

Monday, October 13, 2025

THU THIÊN TAI - Chùm thơ Lưu Lằng Khách

Tác giả Lưu Lãng Khách


 THU THIÊN TAI

Hết phạt Trung Kỳ đến Bắc phương

Mấy miền dân chịu lắm tang thương

Kinh hoàng bão lũ vùi thôn bản

Tàn khốc thiên tai dập phố phường

Tiếng nấc bi ai ngày khổ nạn

Lời than thống thiết tối thê lương

Toàn dân chia sẻ niềm thương cảm

Cả nước cùng đau nỗi đoạn trường.



BÍ BẦU MÁU CHẢY RUỘT MỀM

Thái Nguyên Thanh Hóa Nghệ an

Lạng Sơn Phú Thọ Cao Bằng Bắc Ninh...

Dân tình khốn đốn điêu linh

Bão lũ cướp bất thình lình hỡi ôi!

Phải chăng lấn biển san đồi

Lấp sông phá rú đất trời chẳng thương

Thiên tai kim cổ vốn thường

Kinh hồn thảm họa mịt đường Bắc Trung

Nghẹn ngào trước nỗi đau chung

Chút tình dân tộc lệ cùng ứa tim

Cầu trời sớm được bình yên

Bí bầu, máu chảy ruột mềm hỡi ai!

            10/10/2025  


QUÊ TÔI TRÀ GIANG

Quê tôi miền Trung sao đầy thiên tai người ơi!

Lo toan mưu sinh dân lành nghèo như truyền đời

Bao năm bôn ba nay về thăm quê vàng rơi

Con chim vàng oanh bên thềm mưa tuôn im lời

Đêm thu trăng tan tơi bời phong ba ầm vang

Trà Giang hiền nhu gầm gào dâng cao kinh hoàng

Chiều vàng mưa qua lang thang xa sông

Hoa màu đang xanh điêu hoang mênh mông

Sinh linh phơi thây đầy đồng

Đâu thiên thai đâu đời hồng

Diều hâu vây quần trên không.

                      12/10/2020

                    Lưu Lãng Khách


 TÔI  TÔI THƯƠNG MIỀN TRUNG

Tôi thương miền Trung bao đời thiên tai tang thương

Sông Lam - sông La - Ngàn Sâu - sông Hàn hung hăng triều cường

Mưa như gươm đao găm vào xương da người dân

Đau bao làng quê nhà chìm trôi trong dòng ngầu

Từ đồng bằng lên trung du

Nhà nhà sầu đau thương ru

Đời cần lao qua xuân thu

Tương lai chìm trong âm u

Ôi sông Sa Lung mưa cuồng trong cơn triều dâng

Sông Hương - sông Gianh - sông Chu - sông Trà bao dòng châu tràn

Hanh khô triền miên mưa dầm sanh cơn cuồng điên

Thê lương làm sao xui nghèo đeo hoài dân hiền

Trời cao xin thương miền Trung

Muôn người trăm ngàn lao lung

Lênh đênh lao đao dù oai hùng

Tôi thương miền Trung không còn lời

Sao đời chưa sang trang người ơi!

Về đâu bao đêm trăng rằm

Rào Thanh- Thu Bồn- Đà Rằng

Sông Rinh - sông Tang kêu than ngàn năm

Tôi thương miền Trung trâu bò chơi vơi dòng sâu

Ngô khoai mùa đang hư tàn lương dân ưu sầu

Thương sao gà heo lều bều trôi sông tàn hơi

Ôi quê miền Trung! Người ơi!  Thiên tai ngàn đời.

                                   Luu Lãng Khách


From:Nguyễn Duy Toàn luulangkhach@gmail.com
READ MORE - THU THIÊN TAI - Chùm thơ Lưu Lằng Khách