Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, August 6, 2025

20 BÀI LỤC BÁT 4 CÂU - Chùm thơ - Đặng Xuân Xuyến

  




NGẨN NGƠ TIẾNG CHIỀU

 

Ờ kìa... chênh chếch mái đình

Hoa xoan rụng tím tiếng Kinh giữa chiều

Nắng dồn về bóng đổ xiêu

Lẩn trong gió lạ tiếng chiều ngẩn ngơ.

*.

Hà Nội, chiều 15 tháng 4-2025

ĐXX 

 

LẠC ĐÊM

 

Xin dừng chuốc rượu chài môi

Cữ này đã đủ mấy hồi quậy đêm

Cũng đừng nhấp nhổm gì thêm

Chỉ là lạc trận gió mềm, sẩy chân.

*.

Làng Tám, đêm 30 tháng 10-2024

 

 

NGÀY VỀ

 

Ngày về, mưa phủ lắt lay

Đò chiều dời bến đã thay chủ chèo

Bến đông, giờ chỉ lèo tèo

Lạc cơn gió lạ thổi vèo lá bay.

*.

Làng Tám, ngày 3 tháng 7/2024

 

 

LỜI YÊU

 

Mặn trong hơi thở cuối giường

Lời yêu lệch phía dặm trường bể dâu

Cố về ngụp lặn biển sâu

Lời yêu vẫn chỉ thoảng đầu ngón tay.

*.

Hà Nội, ngày 3 tháng 7/2024

 

 

CHỬA KHÔN

 

Kể từ đận đó nó về

Em đem bóp vụn câu thề tuổi thơ

Tôi thành ra kẻ lơ ngơ

Chữ yêu chữ hận đến giờ chửa khôn.

*.

Hà Nội, chiều 25/12/2023

 

 

NGÕ KHUYA

 

Trăng tàn ai bán ai mua

Ngõ khuya chỉ tiếng gió lùa buốt đêm

Lặng tìm hương cũ ngọt mềm

Giật mình kín cả một thềm lá rơi.

*.

Hà Nội, 21 tháng 12/2023

 

 

CÕI TRẦN

 

Xuống trần dạo thử gót giầy

Cuộc vui chỉ đủ lấp đầy khóe môi

Cuộc người đã lắm đãi bôi

Phận đời lại những ỉ ôi khóc cười!

*.

Hà Nội, 17 tháng 04 năm 2022

 

 

NỖI NIỀM

 

Sợ làm nhột nắng còn vương

Mới te tẻ ngại mà nương nắng chiều

Ngẩn ngơ chi một bóng diều

Để đau đáu cả mấy chiều mưa Ngâu.

*.

Hà Nội, 18 tháng 08.2021

 

 

EM ĐI

- với TTQT -

 

Em đi bóng đổ đèn mờ

Phố xưa nhạt tiếng bao giờ lại quen

Anh về ướp mật ủ men

Đã mười năm phố vẫn chen gió lùa.

*.

Hà Nội, ngày 09 tháng 10-2020

 

 

HOANG CHIỀU

 

Người quê thì đã xa quê

Chỉ còn cái lạnh dạt về cuối năm

Chuông chùa vọng phía xa xăm

Lá vàng trút vội giữa căm căm chiều.

*.

Làng Đá, chiều 28 tháng 09-2020

 

 

ĐỢI XUÂN...

 

Đợi xuân xuân chửa chịu về

Đợi tình tình lại mải mê xứ người

Nâng lên ly rượu tự mời

Uống đi cho cạn nụ cười nhếch môi?!

*.

Hà Nội, 24 tháng 04.2020

 

 

ĐÊM Ở QUÊ

 

Gió buồn gẩy sợi mưa gầy

Đẩy vầng trăng khuyết lạc đầy ngõ xưa

La đà gió quẩn màn thưa

Tiếng mưa ngoài ngõ cũng vừa chợt ngưng.

*.

Làng Đá, 13 tháng 03.2020

 

 

VÀ TÔI

- với Văn Thùy “dị nhân” và Nguyễn Đăng Hành -

 

Một người góc chợ la cà

Một người lẩn giữa cõi ma ú òa

Và tôi một kẻ mù lòa

Ngu ngơ đặt cược quan tòa xứ gian.

*.

Hà Nội, ngày 15 tháng 12.2019

 

 

LẮNG

 

Người về sũng nắng tháng Tư

Tôi hong gió lạnh suốt từ đêm qua

Ngậm ngùi mưa bụi trườn qua

Hoa Xoan nát cả tháng Ba đến giờ.

*.

Hà Nội, đêm 12.05.2019

 

 

HOANG MƠ

- Tặng T.L.A -

 

Chiều tàn bước thấp bước cao

Đêm mơ hái được chòm sao lưng trời.

Niềm vui đến chỉ nửa vời

Ngẩn ngơ chi sợi tơ trời, bỏ đi.

*.

Hà Nội, 05 Tết Đinh Dậu - 2017

 

 

MUỘN

 

Quờ tay chạm phải gió lùa 

Co ro gác nhỏ đã thừa chín đông

Ngày đi cải chửa trổ ngồng

Ngày về cải rực bờ sông, chín mùa...

*.

Hà Nội, 21 tháng 11.2015

 

 

KHỜ

 

Người đi vá víu nụ cười

Tôi hong tơ ướt cũng mười năm nay

Khật khừ say tỉnh tỉnh say

Cứ ngu ngơ đợi heo may trái mùa.

*.

Hà Nội, 18 tháng 11.2015

 

 

NHỦ LÒNG

 

Chấp chi mấy kẻ dởm đời

Hơi đâu đọ sức với người nhỏ nhen

Bồ hòn cố ngậm cũng quen

Ớt cay mượn chút hơi men cũng bùi.

*.

Hà Nội, ngày 11 tháng 06-2014

 

 

SÔNG TRĂNG

 

Vâng, từ độ ấy đến giờ

Sông trăng dẫu cạn vẫn chờ đò xưa

Cầu trời đổ một trận mưa

Cho sông trắng nước đò xưa trở về.

*

Hà Nội, ngày 26 tháng 06 năm 2013

 

 

Ừ THÌ...

 

Ừ thì ngưng nửa cuộc chơi

Ừ thì chấp chới nửa vời chữ yêu

Ừ thì quánh đặc cô liêu

Ừ thì chát mặn niềm đau... Ừ thì...

*   

Hà Nội, chiều 23 tháng 06 năm 2013

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

 

 

READ MORE - 20 BÀI LỤC BÁT 4 CÂU - Chùm thơ - Đặng Xuân Xuyến

HAY EM LÀ CÁNH BƯỚM - Thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

Tác giả: Năm 27 tuổi


HUỲNH LIỄU NGẠN

HAY EM LÀ CÁNH BƯỚM

 

nhiều lần anh cố đợi

biết em có về không

hay ngàn hoa cỏ nội

đã chắn lối qua đồng

 

nhiều lần anh có hỏi

biết em giờ nơi đâu

một bầu trời mây trắng

đã tan vỡ trên đầu

 

nhiều lần anh có nhắc

biết em đã quên chưa

hay em là cánh bướm

chỉ lượn lờ sớm trưa

 

vài ngàn năm sau nữa

biết có gặp lại không

nếu còn thì anh vẫn

huỳnh liễu ngạn - phiêu bồng.

 

23.12.2019 

HUỲNH LIỄU NGẠN

hiephuynh479@gmail.com


 

READ MORE - HAY EM LÀ CÁNH BƯỚM - Thơ - Huỳnh Liễu Ngạn

Chùm ảnh HOA THƯỢC DƯỢC - Thanh Sương Lê

 Bấm chuột vào hình để phóng to.





Thanh Suong Le 

suongle405@yahoo.com

READ MORE - Chùm ảnh HOA THƯỢC DƯỢC - Thanh Sương Lê

Monday, August 4, 2025

THƠ 1-2-3 CỦA TÁC GIẢ XUÂN LÊ




Xuân Lê là admin trang ĐỨC PHỔ TÌNH THƠ, anh chăm sóc từng thành viên một cách chu đáo và xuất bản tạp chí online nhiều kỳ rất chuyên nghiệp và ấn tượng. Chúc anh luôn vui khoẻ để tiếp tục đem lại niềm vui cho thi đàn. 

1/

Ánh trăng vườn sau

Ngã lên bờ giếng
Lặng soi vào bóng cây

Không nói một lời nào
Nhưng nghe hồn trong suốt
Như ngồi cạnh người xưa nghe tiếng thở dài vô tận.

2/
Tiếng ve gọi hạ

Không còn là âm thanh
Mà là cả một khoảng trời

Những trang vở ép đầy cánh phượng
Những ánh nhìn len lén
Mãi còn giấu kín nơi trái tim non.

3/
Cát bụi

Từ vô hình
Lại trở về hư không

Cao sang hay khốn khó
Cũng chừng ấy gang tay
Thế gian duyên gặp gỡ bụi vương gì nơi đây

4/
Bữa cơm chiều

Không mùi vị cao sang
Chỉ dăm ba món cũ

Cha chan vài vá canh
Mẹ gắp dăm miếng rau luộc
Con buông điện thoại ngồi ăn, bữa cơm ngon đủ đầy!

5/
Người già

Chậm không hẳn vì yếu chân
Do bởi thời gian qua nhanh nhưng muốn nhìn thêm chút nữa

Hoa vừa mới chớm nở
Cháu con từ phương xa vừa về lại
Mắt mẹ cha còn chưa no!

6/
Đời Mẹ

Chắp bao mùa nắng mưa giông bão
Nuôi con bằng những lặng thầm, không cần lời hoa mỹ

Mẹ dạy con bằng tảo tần, lưng còng, tóc bạc, da mồi
Từng vết sần sạm chai, bên liếp tre nghèo hụt sau thiếu trước
Luôn ngát mùi rám nắng trên da thịt phủ dày bụi thời gian!

7/
Kiếp nhân sinh

Bắt đầu từ tiếng khóc
Kết thúc bằng lặng thinh

Giữa khoảng mông lung ấy
Là yêu - ghét – nhớ - quên
Tập rèn thân tâm định mong được trọn yên bình.

















READ MORE - THƠ 1-2-3 CỦA TÁC GIẢ XUÂN LÊ

Thơ Lê Hoa Khôi



Một hôm vô tình đọc lại vài dòng thơ, bỗng thấy lòng mình mềm đi như một vệt nắng mỏng cuối ngày. Những con chữ khe khẽ gõ vào miền ký ức của những mùa trăng còn vẹn nguyên, nơi tiếng ve gọi hè và bàn chân trẻ con chạy trên đất bãi mà không sợ bẩn. Có một bài thơ nhắc về tuổi thơ, về trò chơi đánh đáo chơi khăng, đọc lên mà cứ như nghe được tiếng cười đuổi bắt lẫn vào gió, rất xa nhưng vẫn hiện rõ trong tâm trí. Lại có bài khác, nói về người thầy, chỉ là vài lời nhắc, vài tiếng gọi khẽ, mà sao sống mũi lại cay.

Thơ của Lê Hoa Khôi như những bước chân trở về làng, mảnh sân trường còn vương mùi phấn trắng và tiếng ve rơi lặng lẽ giữa trưa hè. Có lẽ không cần nói gì nhiều, bởi thơ anh tự nó là một dạng lời thì thầm, kể về những điều rất nhỏ, rất quen như một trò chơi tuổi thơ, một lời thầy nhẹ như gió thoảng mà neo mãi trong lòng, hay một vầng trăng treo lơ lửng trên cánh đồng ký ức. Đọc thơ anh, người ta không bị kéo đi đâu xa, mà chỉ như đang ngồi tựa hiên nhà nhìn mùa sang, gió về, trăng trôi, rồi bất chợt nhớ lại những buổi đánh đáo, chơi khăng, những con đường đến lớp mòn lối chân học trò. Đâu đó, vẫn có tình vợ chồng âm thầm bền bỉ, có mẹ cha, có thầy cô, có tiếng cười rộn rã và cả những lặng im dài lâu. Thơ chảy như dòng nước trong mát, đi qua vùng quê Vạn Tường đầy nắng gió, qua những miền sâu thẳm rất người. Và đôi khi, chỉ đôi khi thôi, giữa dòng đời vội vã, ta đọc lại một câu thơ của anh, mà thấy mình lặng đi.

lại tình cờ gặp lại bài thơ viết về vợ, chẳng hoa mỹ, cũng không ngọt ngào kiểu làm duyên, mà câu chữ như vừa bước ra từ gian bếp có mùi cơm khê, từ một buổi chiều có tiếng con cười trong lòng tay nứt nẻ. Có đoạn đọc xong, chỉ muốn ngồi im, không nói gì. Vì hình như trong từng vần thơ, có cả mình trong đó, người đã từng trẻ, từng mơ, từng thất vọng rồi lại dặn lòng đi tiếp. Rồi những bài thơ về mùa, về thời gian trôi qua. Mùa đi, người đi, chỉ có lời thề là còn ở lại, lặng lẽ như chiếc lá cuối cùng vẫn chưa chịu rơi. Có bài viết về trường xưa, đọc mà thấy như mình đang đứng trước cổng trường đã khoá, nhìn vào sân vắng mà nghe tiếng gọi tên mình từ một đứa bạn thuở nào. Không rõ vì sao những bài thơ ấy lại khiến người ta thinh lặng lâu đến vậy. Có thể vì chúng không cố làm thơ, không cố mang theo thông điệp, mà chỉ đơn giản là giữ lại một điều gì đó đang phai dần đi. Cũng không biết đã đọc bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần đọc lại là một lần khác. Có khi đọc giữa đêm, thấy lòng mình mềm ra như cỏ ướt. Có khi đọc vào sáng sớm, thấy đời nhẹ đi một chút. Không cần nhớ rõ từng chữ, chỉ cần nhớ rằng, đã từng có những câu thơ như thế len vào lòng mình vào một ngày rất bình thường.


VỌNG MÃI LỜI THẦY 
(Lê Hoa Khôi)

Tìm về ngày cũ xanh rêu
Tâm con lắng đọng bao điều vấn vương 
Lời thầy ấm áp, yêu thương 
Qua từng phía nhớ vị hương nồng nàn.

Gọi về ký ức trường làng
Gặp dăm kỷ niệm rộn ràng chuyện xưa
Học trò khát nắng thèm mưa
Lời thầy khuyên nhủ con thưa khẽ khàng.

Neo trong ý nghĩ miên man 
Từng vần, từng chữ chứa chan nghĩa tình 
Môi con hé nhuỵ cười xinh 
Vùng trời khát vọng yên bình mở toang.

Lời thầy ngự giấc mơ ngoan
Thắp lên ngọn lửa soi đàng con đi
Ươm mầm hiện thực diệu kì 
Ước mơ toả sáng những gì hôm nay.




DÒNG TRĂNG MÀU KÝ ỨC
(Lê Hoa Khôi)

Mùa trăng ký ức gọi về
Tuổi thơ thấm đượm vị quê ấm nồng
Tôi khâu chuyện cổ tiên rồng
Dệt vào miền nhớ cánh đồng tích xưa.

Những mùa trăng cũ nhặt thưa
Trôi theo năm tháng vẫn chưa nhạt nhòa 
Tôi về gối giấc mơ hoa
Tuổi thơ nốt nhạc ru ta vào đời.

Ngược mùa trăng đã xa vời
Trò chơi đuổi bắt gọi mời trăng lên
Trăng về thôn dã thênh thênh
Giục đồng lúa mới thắp lên mùa vàng.

Trăng còn đi khắp thế gian 
Dệt màu hạnh phúc xua tan nhọc nhằn 
Tôi gom nhặt hết mùa trăng 
Thả vào tâm niệm tuổi măng thắm hoài.




TRỞ VỀ TUỔI THƠ 
(Lê Hoa Khôi)

Một thời
đánh đáo chơi khăng
Mang vào ký ức
một trang êm đềm
 
Niềm vui
ai thả vào đêm
Nâng vầng trăng sáng
phả mềm tiếng thơ 

Cái thời
vụng dại hững hờ 
Biết đâu là bến
đợi chờ mộng mơ 

Ngược dòng 
tìm lại vu vơ 
Nhặt vài xác tín
đắp bờ yêu thương

Trò chơi
mê mải, vấn vương
Neo vào tâm khảm
thiên đường thần tiên 

Tuổi thơ 
là vựa hồn nhiên 
Ủ màu luyến nhớ 
thắm miền tinh khôi ...

 



MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI 
(Lê Hoa Khôi)

Tuổi hai mươi vẽ nên hồn đất Việt 
Dòng Thạch Hãn thiêng liêng mãi không nhoà 
Xứ địa linh in dáng hình dân tộc
Dạo khúc hoàng ca sông núi thái hoà.




MÙA TRÔI 
(Lê Hoa Khôi)

Mùa trôi 
nhuộm cả nắng vàng 
Dòng thu khép nhẹ 
khẽ khàng đông sang

Thu qua 
sót lại lá vàng
Lòng tôi lắng đọng 
mênh mang tơ lòng

Dòng đời 
hai nẻo đục trong
Biết đâu là bến 
nhớ mong người về

Mùa đi 
gửi lại lời thề
Trăm năm 
mùa vẫn 
tìm về đấy thôi.
Lê Hoa Khôi





VỢ TÔI 
(Lê Hoa Khôi)

Nợ duyên 
sợi chỉ ba sinh
Níu ta 
dệt những chuyện tình ái ân

Thương nhau 
xa ngái cũng gần
Thuyền anh 
giờ đã neo chân bến hiền

Gánh đời 
em gặp truân chuyên 
Cũng không oán phận 
hờn duyên một lần

Mẹ cha 
phụng dưỡng ngọt ân 
Con thơ răn dạy 
thiện chân càng dày

Để mà 
tích phước hôm nay 
Gốc nhân, gốc đức 
mai này nở hoa.

Ta yêu vợ 
từng sát na
Món quà nhuận phúc
trời đà tặng ban.





LƯU LUYẾN TRƯỜNG XƯA 
(Lê Hoa Khôi)

Gom nỗi nhớ trường xưa đầy kí ức 
Trà Xinh ơi, mãi ôm ấp tình thơ!
Ươm khát khao ngày ấy đến bây giờ 
Gieo cái chữ tận đầu nguồn, bản vắng...

Đường đến lớp tựa núi cao, rừng thẳm 
Tiếng nói cười hoà điệu nhạc suối reo
Hoa cỏ thơm ngào ngạt nối bản nghèo...
Màu khát vọng in hằn dòng phấn trắng.

Bao năm qua ngôi trường buồn vắng lặng 
Đọng lại tình thầy nâng cánh ước mơ 
Xua gian nan gieo lý tưởng ngày thơ 
Thông cái chữ đời con thêm tươi mới...

Ngày tái ngộ thoả từng ngày mong đợi 
Nghĩa thầy trò sâu đậm lệ hoen mi
Hoa phong lan như muốn ngỏ điều gì
Phút hạnh ngộ, cõi lòng ta xao xuyến...

Nhớ lúc chia tay thầy trò quyến luyến
Ân tình này hoá hạnh phúc thơm tho
Toả niềm tin thôi thúc đến học trò  
Tia hi vọng loé lên từ khoé mắt!





HOA HỌC TRÒ
(Lê Hoa Khôi)

Thời hoa niên ấm nồng đầy mơ mộng 
Lắng đọng trong tôi năm tháng học trò 
Dậy đáy lòng những kỷ niệm thơm tho
Từng phía nhớ chạy qua tim rạo rực.

Giờ học lặng chăm yêu sao kiến thức 
Dâng thầy cô thơm ngát những điểm mười 
Tặng mẹ cha rạng rỡ nụ cười tươi 
Trang giấy lòng vẽ lên màu khát vọng. 

Giờ ngoại khoá đón niềm vui chín mọng 
Chim ríu ran giục giã vọng lưng đồi
Màu phượng hồng lẹm mơ ước tinh khôi 
Khản tiếng ve sân trường từng mảnh vỡ.

Gốc bàng dấu xưa dệt tên nỗi nhớ 
Màu trinh nguyên cứ cháy mãi trong tôi 
Hong niềm tin ngày ấy đã xa rồi
Tôi ôm trọn một vùng trời kí ức.




VÀI NÉT VỀ TÁC GIẢ

 Bút danh: Lê Hoa Khôi

Sinh ngày: 11/04/1981

Địa chỉ: 370/45/1 đường Phạm Văn Đồng, thôn 2, xã Bình Sơn, Quảng Ngãi

Số ĐT liên hệ: 0394245414

Gmail: levanmitabcd@gmail.com

Đơn vị công tác: Trường Tiểu học số 1 Châu Ổ

     Sinh ra và lớn lên tại làng quê thôn Thanh Thuỷ, xã Vạn Tường, tỉnh Quảng Ngãi trong một gia đình có truyền thống yêu nước nồng nàn. Vùng đất Vạn Tường có truyền thống Cách mạng lâu đời, nơi đây đã diễn ra Chiến thắng Vạn Tường làm cho Đế quốc Mỹ kinh hoàng rút chạy.

    Bản thân có tâm hồn yêu thơ từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường tiểu học. Tác giả bắt đầu làm thơ từ năm 2021 đến giờ, số lượng khoảng trên 300 bài. Nội dung nói về tình yêu thiên nhiên, đất nước, con người. Tác giả có 13 bài thơ được đăng trên các trang báo và tạp chí địa phương.

READ MORE - Thơ Lê Hoa Khôi

Saturday, August 2, 2025

CHỚM THU / DẠO BỘ QUANH VƯỜN - Chùm lục bát - Vũ Hùng

 



CHỚM THU


Sau mưa mít chín thơm lừng

Phong lan  trường kiếm tưng bừng bung hoa

Lá vàng rơi khẽ nhẩn nha

Nghe như thu chớm hiên nhà bình yên!

Vũ Hùng

 

 

DẠO BỘ QUANH VƯỜN


Sáng ra dạo bộ quanh vườn

Hoa hồng, ngọc bút... phả hương khẽ khàng

Hương cau lơ lửng nồng nàn

Quyện cùng hương bưởi rộn ràng  nắng mai

 

Tóc giờ cũng đã nhạt phai

Chốn quê hưu trí cũng hài lòng luôn

Cớ chi vướng  víu u buồn

Đêm nghe chớp bể mưa nguồn đẩu đâu?

 

Nắng mai xanh ngắt hàng cau

Và xanh mướt cả giàn trầu lối bên!

Thơ vườn nghe cứ chông chênh

Trời xanh mây trắng bồng bềnh nhẹ trôi!

Vũ Hùng

 hutazox@gmail.com

READ MORE - CHỚM THU / DẠO BỘ QUANH VƯỜN - Chùm lục bát - Vũ Hùng

TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Trịnh Thị Nhâm

Tác giả Trịnh Thị Nhâm

 

TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’

 CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

Mời nhấp chuột đọc truyện ngắn:

KIM YÊU

  

Một câu chuyện buồn nhưng lại nhắn gửi ta một thông điệp trong cuộc sống đâu phải "Chuyện thường ngày ở huyện" mà ta thường bỏ qua. Hàng ngày ta sống bên cạnh những điều chân thực, giản dị, tốt đẹp, nhưng vì nó quá quen thuộc, quá gần gũi đến mức ta chẳng nhận ra thậm chí coi thường. Chỉ đến khi ta trả giá quá đắt, đánh mất mình vì sự tin yêu mù quáng thần tượng nhưng lại là những giả dối, hào nhoáng hời hợt bên ngoài, ta mới chợt nhận ra đã để vuột mất những điều quý giá vô ngần.

 

Vấn đề đưa ra trong truyện không mới, nhưng với cách hành văn hấp dẫn, những nét hài hước dí dỏm khi tả về vẻ đẹp của Vinh: "Ban đầu tôi cũng đâu dại mà tin, cũng tức giận khi nghĩ tới đôi chân vòng kiềng, cái mũi hếch và đôi môi cong tớn của mình nhưng thằng Chủ cứ một hai bảo cả xã chẳng có ai chân thẳng như tôi, con Kim còn quả quyết mũi tôi thực ra đâu có cong, nhìn còn đẹp là đằng khác... Tôi rộn ràng niềm tin mình đẹp trai nhất xã từ đó, từ hồi mới 13, 14 tuổi". Đan xen với cảm xúc rung động của tuổi mới lớn ngơ ngẩn chân thành mơ mộng với kết cục buồn. Lòng ta lắng lại thương cảm cho "Kim yêu" và tiếc cho Vinh chàng trai chân quê yêu cô tha thiết.

 

Ấn tượng nhất là hình ảnh ẩn dụ - trăng: người ta thường ví trăng với người con gái. Và ở đây lần lượt trăng xuất hiện biểu đạt nỗi lòng của Kim, sự diễn biến tình cảm tâm tưởng từ lúc là thiếu nữ hồn nhiên trong trắng đến khi vướng vào cuộc tình lầm lỡ. Và là tình yêu chân thành của Vinh: anh thao thiết dõi theo Kim, đồng cảm cùng Kim. "Bữa đó, chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng sáng đẹp", Kim vẫn thơ ngây trong sáng lành lặn. Bữa khác, vẫn “chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng cũng đẹp tựa trăng bữa trước" nhưng Kim có chuyện rồi: "Vẫn cười. Vẫn nói, nhưng sao mà buồn mà ngơ ngác đến vậy, hở Kim? Cả tối, tôi nhìn trăng uể oải rắc sáng. Cả tối tôi im lặng bên Kim". Khi Kim nhận ra mình đã mang trong bụng đứa con của kẻ sở khanh là Hoạt. Cô tuyệt vọng, đau đớn, tiều tụy thì: "trăng cữ rằm mà sao héo úa". Đúng! Kim đang ở độ tuổi mơn mởn trăng tròn rộ đẹp. Cái tuổi quý nhất, đẹp nhất của người con gái, vậy mà cô mất hết, mất vì một kẻ phóng đãng. Không thể cam chịu nhẫn nhịn sự tuyệt tình chối bỏ trách nhiệm của kẻ "ăn bánh chạy làng". Cô mạnh mẽ quyết liệt phải tìm cho ra kẻ đã bỏ cô, bỏ giọt máu của hắn sau khi đã "no xôi chán chè". Dù hắn chẳng xứng đáng với cô, cô cóc cần, nhưng cô bắt hắn phải có trách nhiệm, con cô cần có bố và lại trăng: "Trăng qua rằm. Sáng vằng vặc".

 

Câu chuyện cũng chuyển tải tiếp một điều: Hỡi những cô gái tuổi đầu đời khi yêu hãy thận trọng với đối tượng mà mình trao thân gửi phận. Và nếu trót lỡ lầm hãy đứng dậy ngẩng cao đầu mà sống mà làm lại cuộc đời.

 

Một câu chuyện gợi nhiều suy ngẫm!

 *.

 TRỊNH THỊ NHÂM

 Hạ Long, tỉnh Quảng Ninh

 Email: trinhnham52@gmail.com

  

Ảnh tác giả Trịnh Thị Nhâm do Đặng Xuân Xuyên gởi đăng.



READ MORE - TRĂNG TRONG TRUYỆN NGẮN ‘KIM YÊU’ CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Trịnh Thị Nhâm

BUÔNG CÒN BUỒN – Thơ - Lê Minh Hiền




Lê Minh Hiền

BUÔNG CÒN BUỒN


Buồn như điên!… buồn như điên!
Thương thân thôi thì về thiền cho yên
Ai ca Lưu Dương* bên hiên
Nghe chiều liêu xiêu nghiêng nghiêng mờ mờ
Lưu Bình xàng xê si mê
Châu Long thương chàng ngu ngơ mơ màng,
“Vinh quy! Chàng ơi! Nghe không!
Lo chi! Ngày về nồng nàn yêu nhau!“
.

Ba năm về làng vinh quy

Châu Long! Châu Long! Phen này bên nhau!

Ngờ đâu người xưa nơi đâu!?
Còn đâu... còn đâu... đêm sâu ngu ngơ
Hồn chàng còn đây nào ngờ
Người xưa! Người xưa! Đâu ngờ mù xa!
Hồ trường! Hồ trường! Xin thưa!
“Trăm năm nàng ơi! Ta qua thiên sầu!”
Mưa chiều trên cây sầu đâu
Rơi rơi đêm về canh thâu u hoài
Vui sao! Hôm qua còn ai!?
Người ơi! Người ta liêu trai nghê thường
Má hồng môi non thơm ngon
Buông còn buồn!... buông còn buồn!... 


(5:01 mờ sáng)

Stanton Feb. 2023 – Jul. 31, 2025
*Lưu Bình Dương Lễ


Lê Minh Hiền

hienlehuong@gmail.com 


(Tranh minh hoạ do tác giả cung cấp.)



READ MORE - BUÔNG CÒN BUỒN – Thơ - Lê Minh Hiền