Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, July 18, 2025

TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Những mùa thu đi / Chia xa / Tiếng chim non chíu chít bên thềm / Tháng bảy chiều, nắng đổ ong ong / Mỗi chúng ta đã từng, đang và sẽ bị cám dỗ

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Những mùa thu đi


Ngõ thu về qua sóng nước hồ Tây

Thong thả đậu trên cành cong liễu rũ

Vạt mây xám, ở đâu về ngưng tụ

Khuất lấp chiều trong, vạt nắng hanh gầy


Mờ khói sóng xa, bầy chim Sâm cầm

Chao chác cánh bèo trôi mùa gọi bạn

Bao nhiêu chuyện đã trở thành dĩ vãng

Mùa thu xưa còn đó những triều âm


Những cụ già lững thững dạo bên đường

Chầm chậm bước bên dòng người xuôi ngược

Bên góc phố em ngồi hong tóc ướt

Lãng Bạc mùa thu, sợi nắng vấn vương


Dõi mắt nhớ, những mùa thu đã qua

Gợn sóng biếc, những sắc màu tươi trẻ

Chiếu lấp lánh, trong chiều buông nắng nhẹ

Bao năm rồi còn đọng lại dư ba


Lắng trong ký ức, những mùa thu xưa

Trong khó khăn, mà niềm tin cháy bỏng

Từng lớp người vẹn nguyên bầu máu nóng

Giữ ngàn đời trong khí phách truyền thừa…



Chia xa


Hoang mang đêm 

Đôi mắt võ vàng
Em bối rối 

Trong lời từ giã
Không lẽ 

Mình trở thành xa lạ?
Gió đông về 

Miết mỏng miên man

Rộn đường xa 

Tím buổi hoang chiều 

Mây lang thang 

Nỗi buồn rũ kiệt

Không lời hẹn 

Chắc gì vĩnh quyết

Rớt bên đời 

Một chấm quạnh hiu…


Tiếng chim non

chíu chít bên thềm


Đôi chim sâu ở đâu về làm tổ

Trên cây hoa vàng, bên hiên nhà em

Mùa quả chín và hoa vàng nở rộ

Lúc lỉu tiếng chim vọng đổ êm đềm


Nghe rạo rực một nỗi niềm đâu đó

Trong không gian oà vỡ tiếng chim non

Nụ biếc chồi xanh, trên cành để ngỏ

Thảng thốt rơi, nghiêng vạt nắng hanh giòn


Tiếng chiêm chiếp đồ chừng lạc giọng

Em đắn đo, trong một thoáng ưu tư

Trời trở gió, ngọn nam cồ đánh võng

Nhưng đất lành, đôi chim nhỏ ngụ cư


Ánh nắng ban mai, ngập ngời óng biếc

Sáng long lanh trên từng cánh hoa vàng

Tiếng chim non ngập ngừng như rũ kiệt

Trong vắt trời xanh, gió chảy miên man


Chợt vống lên, chim mẹ bên bờ lá

Em ngẩn ngơ nhìn, liên tưởng xa xôi

Tự nhiên nhớ một người dưng xa lạ

Dờn dợn sóng lòng, mộng ước lứa đôi


Tháng bảy chiều,

nắng đổ ong ong


Giồng cát trắng tả tơi hoang mạc

Gió thổi mùa, tiếng em cười lấn át


Đất Hòa Thắng sáng bừng, rạng rỡ một niềm tin

Cuộc sống mới, tiếng em cười trong vắt

Khu du lịch trẻ trung, gợi mở một tầm nhìn…


Mỗi chúng ta đã từng,

đang và sẽ bị cám dỗ


Bởi vô vàn trăm thứ trời ơi

Cứ sóng sánh bên đời hiển lộ


Những cạm bẫy ngọt ngào, rộng hẹp đường khơi

Ai cũng biết, nhưng dễ đâu qua được

Nên rơi rụng đi, cũng là một lẽ đời…

   Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Lâm Đồng

   lethanhhung4625@gmail.com

READ MORE - TRANG THƠ LÊ THANH HÙNG - Những mùa thu đi / Chia xa / Tiếng chim non chíu chít bên thềm / Tháng bảy chiều, nắng đổ ong ong / Mỗi chúng ta đã từng, đang và sẽ bị cám dỗ

ÔNG HOÀNG PHẾ LIỆU - Truyện ngắn của Trần Duệ


                   


                 

Chiếc xe tải gầm rú, thở phì phò như trâu kéo gỗ nhưng chẳng làm ai chú ý, bởi họ đã quá quen với cái âm thanh quái lạ này. Chiếc xe tải đã bong tróc, rỉ sét, nhiều mối hàn và đủ các loại ốc vít, nhưng hầu như tất cả mọi sự gá lắp đều lỏng lẻo, khiến mỗi dao động đều tạo ra những âm thanh ồn ào tới mức người ngồi trên xe muốn nói chuyện với nhau phải quát lên như cãi vã.

Người ta gọi chủ xe là ông Hoàng phế liệu.

 

Mới nghe, chắc nhiều người nghĩ, cái tên “ông Hoàng phế liệu” là cách nói thậm xưng để ghi nhận sự thành đạt một người trong nghề thu mua phế liệu. Nhưng không, chỉ đơn giản là ông tên Hoàng, chuyên làm nghề vận chuyển phế liệu, bằng một chiếc xe cũng đáng được xếp vào hàng phế liệu!

 

Đêm nay, khối phế liệu được gọi là xe ấy về tới nơi cần tới thì trời đã khuya. Một điều khác thường là trong lúc ông Hoàng còn nấn ná trên xe thì cửa bên lơ cọc cạch mở, một người đàn bà dè dặt bước xuống. Người phụ nữ nhìn quanh, vẻ lạ lẫm, rờn rợn, bất an. Qua ánh đèn pha mờ mờ của chiếc ô tô phế liệu, hiện ra ngôi nhà nhỏ nằm giữa một khu đất khá rộng được che chắn bởi những tấm tole rỉ sét. Chung quanh ngôi nhà được vây quanh bởi những thùng phuy, bồn nước, vỏ đạn các loại. Người đàn bà không hiểu mình đang ở đâu, rồi chuyện gì sẽ đến với mình, đêm nay, và cả những ngày sắp tới. Rồi suy nghĩ liều mạng thoáng nhanh trong đầu: tới cái chết còn dám cân nhắc thì đời này có quái gì phải sợ? Cảm nghĩ hỗn độn đó đã bị cắt ngang bởi tiếng nói cộc lốc như ra lệnh của Hoàng: “Vô nhà ngủ đi!”

 

Người đàn bà bước vào, chậm rãi nhìn kỹ ngôi nhà sau khi Hoàng bật điện lên. Gọi là nhà cũng đúng, gọi là chòi cũng không sai, vì dù nhếch nhác nhưng nó có đủ vật dụng cho cuộc sống, nhưng chỉ rộng chừng non  ba chục mét vuông. Điểm mà người phụ nữ này chú ý là ngôi nhà không to, phần bày biện khá đơn giản, sơ sài. Giữa nhà là một bộ bàn ghế được lắp ghép từ những tấm thép khá dày; một cái tủ sắt đã cũ và một cái giường sắt được lót bằng một tấm ván đủ cho một người nằm ngủ.

 - Lên đó mà ngủ. Đóng cửa hay không cũng được.

 Nói xong Hoàng bước ra khỏi nhà. Sau một ngày mệt nhoài, dù dè dặt nhưng rồi người đàn bà cũng đặt lưng xuống giường, mở mắt nhìn lên trần nhà, thầm nghĩ, rồi sáng mai mình sẽ đi đâu? Về đâu? Về nhà cha mẹ ruột ư? Không. Tuyệt đối không!

 

***

Chiếc xe phế liệu của Hoàng đang ì ạch chạy qua những đoạn đường vắng ngắt. Bên đường loáng thoáng rừng cao su tối đen. Một người đàn bà đứng bên đường đưa tay vẫy xe. Hoàng cho xe chạy qua nhưng vẫn tò mò liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy người đàn bà chạy theo xe vài bước rồi tuyệt vọng dừng lại. Trong suy nghĩ của Hoàng, trời đã tối mà có người đón xe ở nơi hoang vắng là điều cần cảnh giác. Chạy hơn một trăm mét, Hoàng lại nghĩ: biết đâu người này muốn đi nhờ thiệt, nếu bị bỏ lại giữa rừng đêm, họ gặp phải rủi ro thì sao? Cũng có thể đây là một vụ dàn cảnh để cướp. Thích cướp thì cho cướp! Mà, họ cướp chiếc xe không ra xe này để làm gì? Hoàng chép miệng rồi cho xe lùi lại, nhoài người qua mở cửa cho người đàn bà bước lên. Có thể đây là số lùi định mệnh của hai người. Chạy được một đoạn khá xa, Hoàng bật nói như gắt:

- Về đâu?

- Không biết!

- Sao không biết?

- Chồng bỏ.

- Mai về lại không?

- Không về nữa.

 

Những lời trao đổi cộc lốc cho thấy vẻ bất cần của cả hai người. Không hiểu hai người ít nói hay tiếng động và tiếng gầm rú của máy xe làm cho họ không muốn nói. Trên cả đoạn đường dài gần năm chục cây số, Hoàng chỉ nói bâng quơ, chẳng ra mời, chẳng ra biểu: “Về nhà tôi ngủ rồi mai tính!”. Người đàn bà không trả lời, yên lặng nhìn vào màn đêm tối mịt và mải theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Không biết những ngày tháng tới sẽ như thế nào nhưng hiện tại thì cô không muốn sống nữa. Cô xuất thân từ một gia đình vào hạng trung lưu của một huyện khá đông dân cư. Cha mẹ đặt tên con là Thu, với niềm tin rằng những người con gái mang tên Thu thường là những người có mệnh số sung sướng. Hình như vậy. Từ nhỏ cho tới lúc trưởng thành, Thu chỉ biết đi học trong sự cưng chiều của cha mẹ và đứa em trai kém Thu ba tuổi.

 

Tình yêu đến với Thu khi cô vừa học xong Đại học sư phạm Anh. Người thanh niên lịch thiệp, giàu có và trí thức như mong ước của Thu đã xuất hiện. Họ hẹn hò và mong ngóng nhau từng ngày như bao nhiêu người yêu nhau khác. Anh ấy đến đón cô sau giờ tan buổi dạy, rồi chở cô đi chơi đây đó. Tất cả đã thêu dệt nên những kỷ niệm tưởng chừng không thể nào quên trong tâm hồn của người đang yêu, được yêu. Và cô giáo dạy tiếng Anh đã tràn ngập niềm vui khi người yêu ngỏ lời cầu hôn. Ngày đám cưới của hai gia đình giàu có và trí thức trong huyện được bà con khen xứng danh “Môn đăng, Hộ đối”. Sóng bước bên người chồng cao to, khuôn mặt thanh tú khiến cô dâu trào dâng nỗi vui sướng, tự hào. Đêm động phòng là một kỷ niệm đáng nhớ trong cuộc đời của mỗi người con gái khi lấy chồng, nhưng đối với Thu là khởi đầu cho sự bi kịch và dấu chấm hết một tình yêu mà Thu đã nuôi dưỡng hơn hai năm qua. Bước vào phòng tân hôn, Thu ngả mình trên chiếc giường cưới sang trọng được đặt trong căn phòng khá rộng, thơm nức mùi nước hoa đắt tiền mà nhà trai đã chuẩn bị sẵn. Người chồng đi vào phòng và anh nhẹ tay khép cửa. Hai người nằm cạnh nhau rồi trao nhau những lời yêu thương về một gia đình đầy ắp sự hạnh phúc sau này. Rồi điều gì đến cũng phải đến. Cô dâu trân mình lên, đôi chân duỗi thẳng và cứng ngắc, hai bàn tay nắm chặt lại và rung rung theo một phản xạ tự nhiên, cặp mắt trợn ngược, hai hàm răng cắn chặt vào nhau, dòng nước bọt chảy dài bên khóe miệng. Một hình ảnh đáng sợ của cô dâu xuất hiện khi đôi vợ chồng trẻ kết thúc cuộc giao hoan. Chú rể vùng chạy ra khỏi phòng, bỏ mặc cô dâu đang nằm trên giường, khi trên người không một mảnh vải che thân. Người nhà hoảng hốt đưa cô dâu đang bị động kinh đến bệnh viện.

 

Trường hợp con người bị lên cơn động kinh khi gặp sự hưng phấn và kích thích cao độ rất hiếm xảy ra, không hiểu vì sao sự hiếm hoi ấy lại đến với một người con gái vừa đẹp, vừa phơi phới ước mơ như Thu. Thật ra điều này Thu đã biết vì lúc còn nhỏ cô đã từng vài lần lên cơn động kinh, nhưng khi trưởng thành thì không còn nữa. Mẹ cô là người có học vấn cao, đã từng khuyên con gái không nên lấy chồng, nhưng tất cả những lời khuyên đầy trách nhiệm đó đã bị cô bỏ qua để nuôi lớn tình yêu của bản thân. Tình yêu đầy lãng mạn trong cô đã tan chảy từ khi người chồng chỉ thẳng tay vào mặt Thu: “Cô là người đã đem tai họa đến cho gia đình tôi, ba mẹ tôi không muốn cô có mặt trong ngôi nhà này nữa”. Lòng đau như cắt, Thu tự thấy như mình là một loại phế liệu của gia đình nhà chồng, cô bước ra khỏi nhà ngay trong đêm. Sau hai ngày đêm lang thang trong sự tuyệt vọng, Thu được ngồi lên chiếc xe thuộc loại phế liệu để về đến một ngôi nhà chất đầy phế liệu.

 

Thu mừng run người nhưng vẫn giữ thái độ thận trọng, chậm rãi quay trở lại ngôi nhà khi Hoàng nói theo “Không đi đâu cả. Tôi cho cô sống ở đây”. Đó là tất cả những gì đã diễn ra khi Thu đến cảm ơn Hoàng đã cho mình ngủ nhờ qua đêm. Thu kể hết cuộc đời của mình cho Hoàng nghe, Hoàng im lặng, mắt nhìn vào khoảng xa xăm. Cuộc sống của hai người cứ lặng lẽ đi qua. Hằng ngày, Hoàng vẫn chở phế liệu là các loại sắt thép, vỏ đạn… còn sót lại sau chiến tranh mà người dân đi thu lượm ở trong rừng đưa về. Đôi bàn tay rướm máu nhưng Thu vẫn cần mẫn dọn dẹp căn nhà và cả khu vườn. Căn chòi đã được làm lại nhìn ra dáng một ngôi nhà; khu vườn rộng mênh mông của ông Hoàng phế liệu trông cũng  không còn hoang tàn như trước.

 

Nghe nói cách đây hơn bốn chục năm, có cặp vợ chồng trẻ trông dáng cũng đẹp đôi lắm, về đây chặt cây rừng làm nhà rồi tối tối dạy chữ cho bà con trong xóm. Không biết vợ chồng này dạy bằng cách gì mà đã làm cho cái đầu của những thợ rừng vốn đã quanh năm, suốt tháng trong rừng và tưởng chừng như chai lì trước cái chữ, vậy mà họ đọc được, viết được rồi làm được cả toán cộng và toán trừ. Cái chữ đã làm cho xóm rừng này thay đổi hẳn, không còn tăm tối như trước. Nhưng không may, sự xui rủi của cuộc đời đã đến với đôi vợ chồng mà bà con nơi đây đều gọi bằng cô, bằng thầy. Cả hai đều chết vì sốt rét cách nhau khoảng hơn mười ngày, bỏ lại đứa con trai mới hai tuổi. Đứa nhỏ đó chính là ông Hoàng. Có hai vợ chồng trẻ làm nghề rừng, đến với nhau đã lâu nhưng không sinh con, đã đưa Hoàng về nuôi như một sự trả ơn cho thầy, cô của mình. Hoàng lớn lên trong sự yêu thương của hai người. Không hiểu có phải do định mệnh hay không mà người cha nuôi của Hoàng lại bỏ làm nghề cưa gỗ để chuyển sang đào phế liệu trong rừng. Hồi đó cuộc chiến tranh dài đăng đẳng kết thúc chưa lâu, nên trong rừng còn cơ man nào những quả bom, mìn chưa nổ và chính quyền cũng chưa đề ra chính sách thu hồi vật liệu nổ. Bà con trong xóm đặt cho ông là “Bình Liều”, nhưng họ chỉ nói mỗi khi ông vắng mặt, họ hiểu rằng ông ta dám liều mạng để tháo kíp nổ của quả bom, trái đạn là do nhu cầu mưu sinh. Vợ của ông hình như không chịu nổi sự căng thẳng thần kinh với “nghề” của người chồng, hay vì lý do nào đó mà đành bỏ chồng đi làm vợ người đàn ông khác ở ngoài tỉnh. Những người hàng xóm sợ những quả đạn ông đem về nằm trong vườn sẽ phát nổ, nên họ cũng dọn nhà đi cách xa tầm sát thương của quả nổ. Vậy là ngôi nhà cha con ông Bình Liều nằm cô độc giữa khoảng đất rừng trống vắng. Và sau này khoảng đất mênh mông đó đã trở thành tài sản riêng của Hoàng. Từ tình thương dành cho người cha nuôi, đã tạo cho Hoàng trở thành một con người chai lỳ trước nỗi sợ hãi và cái chết. Sau mỗi buổi đi học về là Hoàng ngồi cưa bom với cha của mình, mặc cho sự rủi ro có thể đến với họ bất cứ lúc nào?

 

Trong những đứa bạn học với Hoàng thì chỉ có Lâm là người thường đến nhà chơi. Bạn học cùng lớp đều xếp Lâm vào loại liều mạng. Tình bạn của họ kéo dài cho tới lúc học xong trung học phổ thông thì Lâm vào Đại học, còn Hoàng đi nghĩa vụ quân sự. Vào quân đội, Hoàng được đưa vào binh chủng công binh và cũng chuyên làm nhiệm vụ rà phá bom mìn, nhưng lần này thì khoa học hơn và ít rủi ro hơn. Ra quân không lâu thì cha nuôi qua đời, Hoàng chọn nghề lái xe chở phế liệu như một cách kế nghiệp. Lâm tốt nghiệp Đại học khoa kinh tế và về làm ở ủy ban nhân dân huyện nhà, rồi cưới vợ sinh con.

 

Cuộc sống lặng trôi, mỗi người tự an phận với cái hiện có của mình. Hoàng vẫn chở phế liệu. Thu vẫn cần mẫn với công việc dọn nhà, dọn vườn. Lâm vẫn chăm chỉ với công việc nhân viên văn phòng và luôn đau đáu với ước mơ được lên lương, lên chức cao hơn. Mỗi tuần, Lâm đến nhà Hoàng một lần nhưng tuyệt nhiên không đưa vợ con theo. Từ lúc Lâm được lên chức chánh văn phòng ủy ban nhân dân huyện thì chuyện thăm viếng cũng thưa dần. Chức càng to công việc càng nhiều, rồi phải họp hành nhiều hơn, Hoàng luôn nghĩ như vậy, nên tình bạn của họ không vì ít gặp mà thay đổi.

 

Lâm gặp nạn. Không biết đây là tai họa, hay Lâm đang phải trả giá cho những hành vi thật sự của mình? Lâm bị kiện, người đứng đơn kiện là một cán bộ trong huyện và cũng là chồng của một nữ nhân viên dưới quyền của Lâm, kèm theo tờ đơn là những tấm hình chụp hai người từ trong một khách sạn đi ra. Lâm và cô nhân viên chối bay, chối biến cái tội ngoại tình mà người chồng nêu ra trong đơn. Họ đều thanh minh là cùng đi công tác rồi ngủ chung khách sạn nhưng mỗi người đều thuê phòng riêng. Cái lý do này đã chọc giận ông chồng bị cắm sừng, anh quyết tâm điều tra cho ra nhẽ. Thật ra, chuyện tư tình của Lâm và cô nhân viên thì phần lớn cán bộ trong huyện đều biết, nhưng không ai dám nói ra, dù cho đó là bạn thân. Ai cũng hiểu cái chức chánh văn phòng rất gần với chức phó hoặc chủ tịch ủy ban nhân dân huyện. Câu chuyện cán bộ văn phòng ủy ban huyện ngoại tình tự nhiên lắng xuống một cách bất ngờ. Người chồng rút đơn kiện và xin lỗi vì sự hiểu lầm lòng chung thủy của vợ.  Gia đình họ trở lại đầm ấm như xưa, còn trong lòng họ nghĩ sao về nhau thì chẳng ai biết. Cái kết là Lâm được chuyển sang làm nhân viên phòng tài chính ở một huyện kế bên. Vợ Lâm làm đơn xin ly hôn, và tòa án huyện cũng sớm quyết định đồng ý theo đơn, khi Lâm thuận tình để lại mọi tài sản cho vợ và con gái. Nhiều cán bộ cứ thắc mắc, là chuyện động trời cả huyện đều biết mà sao lại kết cục nhanh gọn như vậy? Chị nuôi căn tin của huyện tiết lộ, là trước khi kết thúc chuyện kiện cáo, chị có thấy ông bí thư huyện ủy mời Lâm đến ăn cơm chung và trò chuyện rất lâu. Không nghe ông bí thư huyện nói gì, nhưng chị nuôi thấy Lâm khóc và nói “Cháu sẽ làm theo lời chú”. Nghe qua câu chuyện, nhiều người khen ông bí thư huyện ủy xử lý có tình có lý, vì họ hiểu rằng trên đời này không có ai là thứ bị bỏ đi.

 

Từ ngày Thu về sống chung với Hoàng tới nay đã hai năm, cuộc sống chung quanh cũng nhiều thay đổi. Đường sá được mở rộng và tráng nhựa, nhà cửa mọc san sát ra dáng phố thị chứ không không còn là một vùng quê miền núi. Khu vườn rộng hơn bốn cái sân bóng đá của ông Hoàng phế liệu đã trở thành một thứ tài sản quá lớn mà không ai dám ước mơ được sở hữu. Riêng Hoàng và Thu vẫn không thay đổi. Hoàng vẫn lái xe chở phế liệu thuê hằng ngày, Thu vẫn là người làm vườn và chừng vài ngày dẫn một số người nước ngoài đi thăm chơi trong thị trấn. Lâu lâu Lâm về thăm, tình bạn của hai người vẫn như cũ.

 

Gần trưa, Hoàng đi bộ về nhà sau khi chạy chiếc xe tải vào gara do  lâu ngày chưa được kiểm tra. Thấy Lâm từ trong nhà đi ra rồi vội vã dắt xe đi, Hoàng thấy vui vì có bạn tới thăm, Lâm đứng lừng khừng khi nghe lời mời vô nhà của Hoàng. Bước vô nhà, trước mắt của Hoàng là một cảnh tượng đáng sợ. Thu đang nằm giữa nhà, toàn thân co giật biểu hiện của một cơn động kinh. Lâm nói lí nhí với Hoàng: “Tao xin lỗi mày. Tao xin lỗi mày...”. Từ lúc biết Thu mắc bệnh động kinh, Hoàng đã tìm hiểu và biết được người từng bị động kinh sẽ rất dễ lên cơn mỗi khi gặp sợ hãi vì tác nhân bên ngoài.  Hoàng nhận ra là mình đã lờ mờ hiểu một phần câu chuyện.

 

Hai người bạn ngồi đối diện nhau trong khu vườn nhà Hoàng và câu chuyện của họ là sự sòng phẳng của những người đàn ông:

 - Tao chỉ mới ôm nhưng cô ta quá hoảng sợ dẫn đến động kinh.

 - Chắc mày nghĩ tao với Thu không phải là vợ chồng.  

 - Tao xin lỗi mày, bởi vì tao thấy Thu quá đẹp nên tao không kìm được cảm xúc.

 - Lỗi lầm lần đầu của mày đã được ông bí thư huyện ủy tha thứ, nhưng lần này thì không biết tao có nên tha thứ cho mày hay không?

 - Tao mong mày tha lỗi cho tao.

- Tao chỉ yêu cầu mày không nên làm cán bộ nhà nước nữa. Nếu không biết kìm chế bản thân trước sự ham muốn thì cách tốt nhất là nên nhường cho người đàng hoàng, chín chắn.

 

Cuộc nói chuyện của hai người kết thúc. Nhiều người thấy tiếc nuối và khó hiểu khi một cán bộ giỏi chuyên môn như Lâm lại xin nghỉ việc để đi ở đâu đó mà không ai biết. Hy vọng một con người được “tái chế” thêm một lần nữa sẽ thay đổi hoàn toàn?

 

Khu vườn rộng hơn bốn cái sân bóng đá của ông Hoàng không còn nữa, thay vào đó là một ngôi trường trung học phổ thông. Nghe bà con nói là vợ chồng ông Hoàng hiến toàn bộ đất vườn của mình cho huyện để xây trường, chỉ giữ lại một khoảnh đất đủ cất lại một căn nhà để ở. Thu được trường nhận vào dạy Anh văn và Hoàng làm bảo vệ của trường. Cuộc sống của cô Thu và ông Hoàng vẫn đằm thắm và lặng lẽ trôi qua nhưng suốt đời họ chỉ là đôi nhân tình, là hồng nhan tri kỷ chứ không phải vợ chồng.                                                 

 

Trần Duệ


READ MORE - ÔNG HOÀNG PHẾ LIỆU - Truyện ngắn của Trần Duệ

Tuesday, July 15, 2025

MÙA NGUYÊN TRĂNG - Thơ Mặc Phương Tử



MÙA NGUYÊN TRĂNG (*)


Tiếng chuông xưa

Vọng bên thềm

Nghe tình sử cũ qua miền ảo hư.

Bây giờ

Trời sắp tàn thu,

Trăng nghiêng bóng xuống trời mù sương khuya.


Đời dù lắm nỗi nọ kia

Ngược xuôi 

Cũng lắm đường chia nẽo về.

Nhưng ta còn một trời quê

Hồn lau điểm trắng tư bề thu phương.


Mùa trăng thuở ấy còn hương...

Mây tuôn dốc mộng,

Ngàn sương rụng sầu !

Gió về bạt đỉnh chiêm bao,

Dấu xưa 

Còn tạc nguyên màu trăng xưa.


Trăm năm cuộc lữ

Rằng thưa;

Ta-người

Vẫn vẹn một mùa nguyên trăng! 


MẶC PHƯƠNG TỬ

minhtongks74@yahoo.com

 (*) Nhân gặp lại sư G. Hiền (Tâm Quảng).

READ MORE - MÙA NGUYÊN TRĂNG - Thơ Mặc Phương Tử

KHÔNG CÒN TRẺ NỮA - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Lời: Phạm Anh Dũng & Mỹ Ngọc - Phương Thảo trình bày

READ MORE - KHÔNG CÒN TRẺ NỮA - Nhạc: Phạm Anh Dũng - Lời: Phạm Anh Dũng & Mỹ Ngọc - Phương Thảo trình bày

LỤC BÁT NGẮN - Huỳnh Liễu Ngạn

 


HUỲNH LIỄU NGẠN

 LỤC BÁT NGẮN

 

THUYỀN QUYÊN

 

cơn mưa nào rớt giữa hồn

tháng giêng về muộn nỗi buồn chung thân

mai em quẩy gánh chợ gần

để cho mẹ thấy lại tần tảo xưa.

 

QUAN SAN

 

chiều rơi từng nhánh sương mù

anh nghe phố thị hoang vu một ngày

cũng mùa thu đó heo may

tiếng hò ơi lại trùng vây anh rồi

quan san chi một kiếp người

em như giấc mộng anh đời mây trôi.

 

PHONG VÂN

 

thôi còn đâu thôi còn đâu

bước đi lay động nhịp cầu đêm xưa

qua nhà tìm dấu trăng đưa

phương tôi mây xám trời mưa giăng sầu

hương cau ngây dại ban đầu

phải em tiền kiếp nhiệm mầu hóa thân

tôi về bóng nhập phong vân

nghe đêm khép lại vô ngần chiêm bao.

 

TƠ VƯƠNG

 

người đi như thế trăng chìm

qua sông đợi bóng gió tìm ngọn cây

tôi xin thêm chút hao gầy

góp trăm năm một góc đầy nhớ thương

người đi hoài vọng tơ vương

hỏi thăm mộng có vô thường tay đan

người đi gió núi mưa ngàn

nên tôi lạc giữa gian nan của người.

 

PHÙ VÂN

 

phải đêm là bóng của ngày

từ vô lượng đó đã gầy dấu chân

người đi mang nặng căn phần

để sông nước lại phù vân với đời

tôi ngồi nhìn buổi chiều trôi

trăm năm hoài nỗi đơn côi lớn dần.

 

XA KHƠI

 

từ em ngành ngọn trơ vơ

quê hương anh đợi chiều ngơ ngẩn về

bóng đêm nghìn dặm sơn khê

đã che hết cả đường về xa khơi

bấy lâu lạc giữa cuộc đời

mà thương con nước xa vời đâu đây.

 

LỤA LÀ

 

đêm dài thở bóng trăng đưa

sầu tôi con nước xế mùa trôi xa

đêm qua bước xuống hiên nhà

thấy nguyên một nét lụa là ngày xưa.

 

LƯNG ĐÈO

 

thôi em lỗi hẹn giang đầu

ngày đi nắng xế một màu viễn khơi

từ em tóc ngát hương đời

hoang vu thành cánh chim trời bay theo

em đi bóng mộng lưng đèo

bỏ tôi với tháng năm vèo theo năm.

 

MÊNH MÔNG

 

tròn đôi mắt của nhớ thương

em nghiêng xuống cõi hoang đường của tôi

về khuya trăng lẻ bóng rồi

sao hôm tịch lặng giữa trời mênh mông

với tay có thấu vô cùng

mà người thì vẫn nghìn trùng xa xôi.

 

HOANG VU

 

thôi xin người chút hoang vu

để tôi đi giữa sa mù bủa dâng

thôi xin người chút phù vân

để tôi tìm lại căn phần của tôi

thôi xin người chút đơn côi

để tôi đối mặt với đời lạnh căm

thôi xin người chút mù tăm

để tôi lạc giữa xa xăm của người.

 

HUỲNH LIỄU NGẠN

READ MORE - LỤC BÁT NGẮN - Huỳnh Liễu Ngạn

Truyện ngắn PHƯỢNG - Lê Minh Hiền

 



PHƯỢNG

Truyện ngắn Lê Minh Hiền 


Mây giăng bên này
về mưa bên ấy
gởi hạt ân cần
thăm người năm cũ
gởi hạt mưa gầy
rơi trên má ai
hạ đỏ Phượng xưa
những chiều hai đứa
đưa nhau đi về
mưa khuya mộng lạ
Người ơi sao quên!
.
Đường xưa chợ huyện
dáng người tăm mây
dặn lòng không nợ
sao hoài tơ giăng
mưa nào không buồn
tình nào không quên
tôi qua xứ người
tóc đời vài sợi
rơi ngang ngậm ngùi
tình đầu khó quên
nhớ Người! Người ơi!

Stanton California Oct. 2017

(Trích trong Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025, bài thơ Phượng xưa, trang 230, vừa phát hành 7/2025) 


   Đêm qua Nguyên lại chiêm bao gặp lại Phượng! Phượng, người yêu đầu tiên, người viết nên chuyện tình đầu đúng nghĩa của Chàng. Chiều xuống, sao nắng vàng vẫn còn trong vắt, vẫn còn sóng sánh trên những phiến lá xanh non, cho Nguyên ngồi dưới mái hiên Tây, xứ người, quá lâu, 30 năm đã nên cố quận, ngẫm lại đời mình mà buồn. Nguyên rất lãng mạn. Một đời hoài trồng cây si. Nguyên không nhớ mình đã trồng bao nhiêu cây si, khởi đi “thất tình” ngay từ thuở lên 5 vì cô láng giềng “cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn”, ngày ngày cùng nhau tập đánh vần trước hè nhà, dưới tàn cây trứng cá xanh um; Rồi lên 10 vì cô hàng xóm cách nhau hai bên con đường xóm phố nhỏ có đôi mắt tròn và to lạ thường là chị em sinh đôi một thằng bạn thân nhất hồi đó; Rồi vào trung học trồng ngay cây si cô giáo người Huế dạy văn mới ra trường, tuổi chừng không hơn bà chị kề của Nguyên là bao, thích vén áo dài, bước xuống bục giảng,  ngồi ghé bên cạnh thằng bé là Nguyên ngồ ngộ, ngu ngơ mà giỏi văn nhất lớp, ngồi đầu dãy bàn trên cùng, ngay bên dưới bục giảng, và nói với nó những câu mà chàng đã quên bẳn nhưng sao nghe vừa mơ hồ rất xa, vừa như mới hôm qua cái giọng Huế đẹp và dễ  thương như một bài thơ tình của lứa tuổi mộng mơ, và cả và mùi hương nước hoa liêu trai từ người cô giáo qua tà áo dài theo Nguyên vào cả trong những giấc mơ nghê thường. 

.

Sau hai năm trung học, Nguyên chuyển trường khác, nhiều năm trung học trôi qua Nguyên trồng thêm một cây si với một cô bạn tên Ngàn, bên lớp nữ công lại cùng quê Nội chàng. Chàng vẫn còn nhớ cái cảm giác mất hồn, lơ lửng trên mây khi vô tình đạp xe ngang qua Eo Nín Thở bắt gặp và đạp xe song đôi với Ngàn; Hay Thân cô bạn cùng lớp thật hiền, chưa bao giờ Nguyên bắt gặp nàng giận ai bao giờ, họ cùng theo khóa nội trú Lâm sinh chàng vẫn kèm học toán lý hóa trong năm đầu học bổ túc hết cấp 3; Hay không thể quên, một hạt giống cây si chưa kịp ươm trồng trên mảnh đất tình yêu gái trai mà ấn tượng khôn cùng vì khuôn mặt xinh tươi, nao nức dưới vành nón rộng của một cô bé chắc đang trên đường đi chơi xa trên một chuyến xe qua đường. Nhưng lạ thường là... sau cô giáo dạy văn, Nguyên không có những giấc mơ nghê thường nữa! Và Nguyên đã không gặt hái được cho riêng mình thứ trái chín tình yêu cho đến hết thời học sinh. 

.

Rồi tốt nghiệp ra trường về làm việc tại một huyện lỵ, sau mối tình đầu với Phượng, Nguyên trồng cơ man những cây si như: Nghệ nõn nà, nảy nở Nguyên có duyên gặp gỡ qua một đám cưới, khi chàng trên đường công tác ghé thăm nhà một thằng bạn, người con gái có một mùi thơm ngọt lạ thường như mùi con nít mới sinh, đến nỗi chàng đã suýt đưa nàng về dinh, nhưng chỉ còn vài ngày rước dâu thì bà mẹ vợ hụt trổ bệnh ung thư giai đoạn cuối và mất đột ngột làm mọi việc cưới hỏi thoáng chốc tan tành; Hay một cô gái người Huế cắt chỉ trong một shop may lúc mới qua Mỹ ngày ngày Nguyên đạp xe đến làm nghề ủi đồ, mà chàng còn nhớ mãi câu nói giọng Huế ngọt như đường, “Em lấy nước cho anh uống hỉ?” khi nàng thấy chàng đang vất vả ủi cho xong đợt đồ cho chủ shop mang đi giao đúng hẹn. Và một vết thương tình lụy sau cùng (cho đến thời điểm này) vẫn còn mưng mủ, chỉ vừa mới năm kia, khi trời đang vào chiều Nguyên gặp một cô gái đang tuổi đôi mươi, người con gái đã là nguồn cảm hứng đau thương cho hơn nửa phần sự nghiệp thơ ca của Nguyên, mà qua giây phút đầu tiên đối với chàng không phải là một cú "Coup de foudre"*, mà chàng những ngỡ chỉ như hàng trăm cô gái khác qua fb, họ chỉ khởi sự mặn nồng sau nửa năm quen nhau qua việc kết bạn, nhưng đó là một câu chuyện khác... Ở đây là câu chuyện tình duy nhất đúng nghĩa, cũng là mối tình đầu, mà Phượng, người con gái duy nhất mang đến tình trường đời Nguyên, một phận đời chàng trong cõi người ta này, cho chàng nếm mùi vị lạ thường, dẫu chỉ là mùi vị... mùi vị yêu đương và cả giận hờn, chia tay, của thứ trái cấm lạ thường Nguyên chưa kịp hái xuống. Dẫu là một câu chuyện tình đúng nghĩa, nhưng tiếc nuối thay, giống như bao câu chuyện tình một chiều từ Nguyên trước đó, và cả sau này, cả đời Nguyên, chuyện tình đầu của Nguyên và Phượng cũng chỉ là một cơn mưa bóng mây thoáng qua đời Nguyên, và họ chưa kịp trao nhau một nụ hôn đầu. Càng làm cho sa mạc yêu thương tình trường Nguyên càng thêm khô hạn. 

...Em biết không hồn anh mùa đã lỡ

hẹn hò xưa nay trả lại Nguyên Thu

hương con gái phương Đông mùi còn đọng

giọt long lanh rơi xuống mái Tây hiên

Phượng Hoàng lạ nhớ ngô đồng về đậu

khúc liêu trai gợi thèm nụ hôn đầu 

(trích Thèm nụ hôn đầu, trang 42-43 trong Tuyển Thơ Văn MƯA & EM 2025 vừa phát hành 7/ 2025) 

.

   Nguyên làm việc ở phòng lâm nghiệp một huyện lỵ, gặp Phượng làm ở đội chiếu phim huyện. Ngay giây phút đầu tiên gặp Phượng, Nguyên đã “mặt trong như đã mặt ngoài còn e”. Như đã từng bao lần, những ngỡ rồi cũng chẳng đi đến đâu. Nguyên cũng sẽ là kẻ chứng nhân, đóng vai quần chúng. Nguyên tự nhận mình không tài hoa, học hành thì cũng thường thường bậc trung, tướng tá mờ nhạt. Có bao giờ Nguyên dám tỏ tình, vì luôn tự nhủ có phần nào mặc cảm chăng, rằng thì là: biết chắc có dám cũng chỉ... buồn ơi! chào mi. Vậy đó, những ngày vào yêu Phượng, Nguyên là như vậy! Nhưng có một đêm, khi buổi chiếu phim kết thúc, bà con đã ra về, bãi chiếu vắng tanh, mênh mông trong bóng đêm không trăng, dưới bầu trời đầy sao, trong ánh sáng từ chiếc máy phát điện, chỉ còn trơ trọi vài người đang loay hoay thu xếp máy chiếu, băng phim, trời vào khuya, Nguyên dợm bước ra về trước, chợt chàng sững sờ, lạc hồn khi nghe Phượng nói, “Anh Nguyên ở lại đợi tí đưa Phượng về nha!”. Nguyên nghe có một luồng điện xuyến xao vụt ngang đâu đó trong người chàng trong cái lạnh về khuya. Câu nói cho đến nay, trong khi đang ngồi gỏ nên câu chuyện tình buồn này, nhớ về, vẫn còn đầy ma lực trong Nguyên. Mối tình đầu của Nguyên khởi sự! Nhưng như tên Phượng, có mùa phượng vĩ nào ở lại suốt bốn mùa trong sân trường! Mùa phượng vĩ tình yêu đầu tiên mà cũng là cuối cùng trên con đường tình buồn tênh của Nguyên đến rồi đi, kéo dài không đầy 2 năm, chấm dứt sau lần Phượng từ huyện lỵ về tỉnh, một thành phố ven biển, đổi những bộ film mới cho đội chiếu bóng, ghé thăm Nguyên, lúc này chàng đã chuyển công tác về làm ở đấy. Nguyên vẫn ngu ngơ không biết rằng Phượng, dầu không nói ra,  nhưng đã có ý thăm chàng lần cuối để cho biết lòng Phượng đổi thay, Phượng đã có người yêu khác ngoài huyện lỵ quê Phượng. Nhưng rồi Phượng đã không nói gì. Phượng không bao giờ còn ghé cơ quan Nguyên trong những lần đi về thành phố. Nguyên nào hay biết gì, sáng hôm sau, lòng đầy ắp hân hoan, Nguyên đạp xe qua phòng trọ của Phượng, chở Phượng đi ăn sáng, rồi chở Phượng ra bến xe trở về huyện lỵ. Chỉ có Nguyên ngu ngơ, vô tư không biết mọi sự đã kết thúc, chứ sáng hôm ấy trời đã nối tiếp âm u cho một cơn mưa nữa, dai dẳng, dài lâu... mãi mãi, sau cơn mưa Phượng mang vào thành phố hôm qua, khi Phượng đặt chân vào thành phố, mưa cả đêm qua. Nguyên đưa Phượng lên xe về huyện lỵ. Buổi sáng lạnh ngắt ngơ, mặt đường bến xe còn lênh láng nước, và khuôn mặt Phượng, qua kính xe, vẫn lạnh lùng, điềm nhiên như tính cách của con người Phượng thuở ấy, riết rồi Nguyên quen dần, có bao giờ bận tâm... 


Stanton California, July 2022 – May 14th, 2024, (5: 37 mờ sáng)

Coup de foudre: Tiếng sét ái tình 

(Còn tiếp) 

Lê Minh Hiền  


READ MORE - Truyện ngắn PHƯỢNG - Lê Minh Hiền

CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Đặng Xuân Xuyến


 

CHUYỆN ANH CHÀNG

ĐÀO HOA NỞ MUỘN 

Anh sinh năm 1953, ở Hà Nội, giàu lắm, có mấy cái nhà mặt phố cho thuê, toàn cỡ vài chục triệu/tháng nhưng đường vợ con của anh thì lận đận lắm. Đến tận năm anh rất luống tuổi mới biết yêu, nên vội cưới. Nghe em rể anh kể, thì “chị” sinh năm 1984, hình thức cũng thuộc diện xinh gái, khéo ăn khéo nói, người Hà Nội, gia đình cũng khá giả, kém anh “chỉ có” 31 tuổi, mà anh là con trưởng, lại ở thế độc đinh, xưa tới đó chưa từng biết chuyện gái gú là gì nên cả gia đình gật đầu tắp lự khi anh đưa “chị” về ra mắt, tuyên bố sẽ cưới “chị” làm vợ. Cưới được hơn năm, “chị” sinh cho anh cậu ấm, giống anh như tạc nhưng chả hiểu sao từ ngày sinh được cậu ấm, “chị” đâm ra đổ đốn: Cãi bạt mạng khi anh nhắc nhở chuyện a, chuyện b trong văn hóa ứng xử; chị còn tự mình đặt ra quy định thế này thế kia với họ hàng ruột thịt của anh trong khi anh là người làm ra tiền, là người đang “cầm chịch” lễ nghi của dòng họ. Cãi nhau vài bận, chị đâm đơn ra tòa. Anh gật đầu cái rụp. Cũng chẳng cần ý kiến của tòa, anh hâm hâm đề xuất: Phụ cấp 10 triệu/tháng cho cậu ấm, đưa luôn cả 17 năm 3 tháng (thời điểm cậu ấm tròn 18 tuổi) cho gọn. “Chị” đề xuất anh chi thêm mấy trăm triệu để “chị” mua tạm ngôi nhà nho nhỏ làm nơi tá túc. Anh gật đầu rụp cái trước tòa, nhất trí chi thêm cho “chị”, tổng cộng tròn 3 tỷ. Mọi người trách anh hâm. Anh cười: Đằng nào cũng chi cho con nên đưa luôn cả thể cho gọn. Mọi người nhắc anh cẩn thận kẻo “người đàn bà” đó lợi dụng cậu ấm để rút ruột, “trả thù”. Anh hô hố cười, rồi mắng mọi người lo xa, khẳng định như đinh đóng cột sẽ không có chuyện đó.

 

Cầm 3 tỷ anh đưa, “chị” tuyên bố: - Hàng tháng, tiền chu cấp cho con tối thiểu 10 triệu phải gửi vào tài khoản của “chị” trước ngày mồng 3 hàng tháng. Anh nói tiền chu cấp cho con đã đưa trong số 3 tỷ “chị” vừa cầm. “Chị” mắng anh là thằng khùng, thằng dở người, thằng thần kinh có vấn đề, đấy là tiền hỗ trợ mua nhà cho cậu ấm. Anh lại gật đầu cái rụp: Ừ thì đưa trước ngày mồng 3 hàng tháng. Đều đặn từ đó đến giờ, tháng nào anh cũng chuyển 10 triệu vào tài khoản của “chị”; tháng nào “chị” cũng cho cậu ấm đến xin anh thêm vài triệu đến chục triệu để trả các khoản abc “chị” đã chi “thêm” cho cậu ấm.

 

Năm kia, 2015, anh cưới vợ lần nữa. “Chị” mới này trẻ hơn “chị” cũ 3 tuổi, có nghĩa “chị” mới kém anh 34 tuổi. Theo lời anh thì “chị mới” sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, dứt khoát không phải là người có gốc gác ở quê. “Chị mới” yêu anh, chấp nhận làm vợ anh, có lẽ không phải vì hám anh giàu có. Bằng chứng là 3 tháng quen nhau “chị mới” không hề biết anh có mấy cái nhà mặt phố cho thuê. Chưa bao giờ anh thấy “chị mới” đả động đến chuyện anh sống bằng nguồn thu nhập nào? Anh khen “chị mới” vô tư lắm. Ngồi sau xe anh, toàn hát bài “con chim non thích véo con”, ngộ lắm, dễ thương lắm. Gia đình thấp thỏm không biết “tình yêu bọ xít” của anh tồn tại được mấy bữa. Thế rồi câu trả lời cũng sớm đến, sớm hơn dự đoán của mọi người: “tình yêu bọ xít” của anh “cay đắng” ra đi sau hơn 1 năm, chính xác là 1 năm 1 tháng lẻ 5 ngày, về nhà anh làm vợ “thằng hấp”. Lấy anh, “chị” muốn có con sớm, anh lại bảo “chả cần đẻ vì anh đã có cậu ấm rồi, đẻ nhiều con làm gì, mệt lắm”. Cứ nhăm nhăm ngày nào “không an toàn” là anh tếch ra ngoài ngủ với mấy thằng cháu, bắt “chị mới” nhịn. Rồi anh đón luôn cậu ấm về nuôi nấng nhưng tháng tháng vẫn đều đặn chuyển vào tài khoản của “chị cũ” 10 triệu. Không chịu nổi, “chị mới” lại đâm đơn ra tòa. Đận này có vẻ khôn hơn, anh chỉ oke các khoản “chị mới” yêu cầu hợp lý. Cũng rất quân tử, anh tặng thêm “chị mới” 100 triệu để “chị” mua cái xe tay ga mà đi lại cho an toàn. Ngày “chị mới” dời nhà anh, cũng là ngày “chị cũ” điều động cậu ấm trở về sống với mẹ, tháng tháng đều đặn đến anh “truy lĩnh” các khoản tiền “cần chi thêm” cho cậu ấm, có tháng đến 20 triệu.

 

Năm nay, cách đây mấy ngày, gia đình anh lại nhốn nháo khi anh lù lù dẫn về một “chị mới nữa”, “chị mới này” sinh năm 1991, cũng mỏng mày hay hạt, cũng ăn nói nghe chừng lễ phép như 2 “chị” trước. Mặc mọi người phản đối, anh tuyên bố sẽ đi xem ngày để ăn hỏi, rồi cưới “chị mới nữa” về làm “dâu trưởng”. Lần này, anh sẽ “cho chị mới nữa đẻ thả cửa” chứ không “hãm đẻ” như “chị mới trước” vì anh muốn “đối trọng” lại với “chị cũ nhất”, để cậu ấm không bị mẹ lợi dụng làm công cụ rút ruột, trả thù bố, để cậu ấm sẽ là “thằng con ngoan chứ không hư hỏng như cách dạy của mẹ nó.”. Anh tặc lưỡi: Biết thế cho “con dở” (chị mới trước) đẻ thì đã có “đối trọng” với “con hâm” (chị cũ nhất) lâu rồi.

 

Nghe chuyện của anh, thấy cũng nhiều nét hao hao giống chuyện của anh T. hàng xóm. Bụng bảo dạ xin ông anh kết nghĩa, em rể của anh, ngày giờ năm tháng sinh của anh để tìm câu trả lời qua lá số nhưng mải chuyện nhà cửa, sách vở thế là quên.

 *.

 Hà Nội, ngày 26 tháng 02 năm 2017.

 ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - CHUYỆN ANH CHÀNG ĐÀO HOA NỞ MUỘN - Đặng Xuân Xuyến

Sunday, July 13, 2025

CHO NGÀY TINH KHÔI, MỘNG SEN – Thơ Tịnh Bình


      


CHO NGÀY TINH KHÔI
 
Sớm mai thả gió về trời
Gửi theo mây trắng nụ cười vô ưu
Trái tim thoát khỏi ngục tù
Không sân giận với oán thù sầu thương
 
Sớm mai gửi một nhành sương
Trong veo giọt lệ vô thường tử sinh
Lặng yên trước ánh bình minh
Buồn vui tan hợp chỉ mình mình hay
 
Đường trời gửi cánh chim bay
Nắng hồng ai thắp qua ngày bão giông
Đường trần sắc sắc không không
Có không cũng bởi tại lòng chấp vương
 
Giọt từ chan rải mười phương
Sen miền tịnh độ cúng dường Như Lai
Dọn lòng trước những sớm mai
Nguyện mong trọn vẹn một ngày tinh khôi...
 

MỘNG SEN
 
Mộng sen
Tỉnh giấc còn hương
Trăng ngà bóng khuyết vấn vương hao gầy
Một vùng hiu hắt trời mây
Giun than dế khóc. Cỏ cây nao lòng...
 
Chập chờn bóng mộng trôi không
Thuyền sen lơ lửng bềnh bồng lá xanh
Tàn khuya. Sương đọng đầu cành
Gió lay chi gió ?
Thôi đành ! Lệ sương !
 
Mơ sen
Thương hãy còn thương
Hoa bay.  Cánh rụng. Đài gương cúi đầu
Mộng tình nào đã chìm sâu
Soi trong bóng nước. Chén sầu. Trăng tan...
 
                                              TỊNH BÌNH
 
READ MORE - CHO NGÀY TINH KHÔI, MỘNG SEN – Thơ Tịnh Bình