Những mùa thu đi
Ngõ thu về qua sóng nước hồ Tây
Thong thả đậu trên cành cong liễu rũ
Vạt mây xám, ở đâu về ngưng tụ
Khuất lấp chiều trong, vạt nắng hanh gầy
Mờ khói sóng xa, bầy chim Sâm cầm
Chao chác cánh bèo trôi mùa gọi bạn
Bao nhiêu chuyện đã trở thành dĩ vãng
Mùa thu xưa còn đó những triều âm
Những cụ già lững thững dạo bên đường
Chầm chậm bước bên dòng người xuôi ngược
Bên góc phố em ngồi hong tóc ướt
Lãng Bạc mùa thu, sợi nắng vấn vương
Dõi mắt nhớ, những mùa thu đã qua
Gợn sóng biếc, những sắc màu tươi trẻ
Chiếu lấp lánh, trong chiều buông nắng nhẹ
Bao năm rồi còn đọng lại dư ba
Lắng trong ký ức, những mùa thu xưa
Trong khó khăn, mà niềm tin cháy bỏng
Từng lớp người vẹn nguyên bầu máu nóng
Giữ ngàn đời trong khí phách truyền thừa…
Chia xa
Hoang mang đêm
Đôi mắt võ vàng
Em bối rối
Trong lời từ giã
Không lẽ
Mình trở thành xa lạ?
Gió đông về
Miết mỏng miên man
Rộn đường xa
Tím buổi hoang chiều
Mây lang thang
Nỗi buồn rũ kiệt
Không lời hẹn
Chắc gì vĩnh quyết
Rớt bên đời
Một chấm quạnh hiu…
Tiếng chim non
chíu chít bên thềm
Đôi chim sâu ở đâu về làm tổ
Trên cây hoa vàng, bên hiên nhà em
Mùa quả chín và hoa vàng nở rộ
Lúc lỉu tiếng chim vọng đổ êm đềm
Nghe rạo rực một nỗi niềm đâu đó
Trong không gian oà vỡ tiếng chim non
Nụ biếc chồi xanh, trên cành để ngỏ
Thảng thốt rơi, nghiêng vạt nắng hanh giòn
Tiếng chiêm chiếp đồ chừng lạc giọng
Em đắn đo, trong một thoáng ưu tư
Trời trở gió, ngọn nam cồ đánh võng
Nhưng đất lành, đôi chim nhỏ ngụ cư
Ánh nắng ban mai, ngập ngời óng biếc
Sáng long lanh trên từng cánh hoa vàng
Tiếng chim non ngập ngừng như rũ kiệt
Trong vắt trời xanh, gió chảy miên man
Chợt vống lên, chim mẹ bên bờ lá
Em ngẩn ngơ nhìn, liên tưởng xa xôi
Tự nhiên nhớ một người dưng xa lạ
Dờn dợn sóng lòng, mộng ước lứa đôi
Tháng bảy chiều,
nắng đổ ong ong
Giồng cát trắng tả tơi hoang mạc
Gió thổi mùa, tiếng em cười lấn át
Đất Hòa Thắng sáng bừng, rạng rỡ một niềm tin
Cuộc sống mới, tiếng em cười trong vắt
Khu du lịch trẻ trung, gợi mở một tầm nhìn…
Mỗi chúng ta đã từng,
đang và sẽ bị cám dỗ
Bởi vô vàn trăm thứ trời ơi
Cứ sóng sánh bên đời hiển lộ
Những cạm bẫy ngọt ngào, rộng hẹp đường khơi
Ai cũng biết, nhưng dễ đâu qua được
Nên rơi rụng đi, cũng là một lẽ đời…
Lê Thanh Hùng
Bắc Bình, Lâm Đồng
lethanhhung4625@gmail.com

No comments:
Post a Comment