Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, May 6, 2024

TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU - Võ Văn Cẩm

 

 


TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG 

VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU

01/04/2024.

 

Vào giữa năm 2018 Tại khu du lịch Hồ Tràm (Bà Rịa Vũng Tàu), một vụ tai nạn điện cao thế xảy ra kinh khiếp. Nạn nhân là 3 công nhân điện người Quảng Trị.

Tin ấy làm tôi xót xa vô cùng vì họ là người quê tôi, còn rất trẻ. Chắc họ không được may mắn đến giảng đường Đại học như những người con Quảng Trị khác?

Tin ấy làm tôi mất ngủ. Tôi gọi cho Hoa khôi du lịch VN năm 2016 Ngọc Hiệp. Tôi nghĩ Ngọc Hiệp sẽ là người có khả năng mang lại niềm vui và hạnh phúc cho những người bất hạnh.

Hiệp là một người đẹp có sức cuốn hút, kết nối những nhà doanh nghiệp có tâm huyết, bao dung rộng lượng. Trước mắt tôi, Hiệp đã làm được nhiều việc mà tôi khâm phục và quý trọng. .

Sáng hôm sau, Hiệp gọi cho tôi và gởi địa chỉ, mời gặp nhau để trao đổi hướng giúp đỡ.

Chúng tôi đã có mặt ở giường bệnh tại Bệnh viện Chợ Rẫy khá sớm trước giờ BS khám bệnh.

Tai nạn xảy ra làm một người chết, một người bị thương nhẹ nằm giường bên. Một người không còn tay, chân đó là Trần Đăng Đức quê Gio Sơn, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.

Vì điện cao thế làm cháy da, nên trên thân người và tay chân đen thui. Tôi không cầm được nước mắt khi nhìn thân xác một thanh niên bảnh bao, trắng trẻo hiện chỉ còn chưa đầy một mét. Tay chân bị cột vào 4 góc giường. Tiếng rên la làm mọi người thương xót, phải tránh xa, và làm con tim tôi đau nhói.

Tai nạn của Đức qúa khủng khiếp. Phần đau thể xác, phần nghĩ về tương lai, về phận người đen bạc, nên Đức xem giường bệnh là của riêng mình. Anh la hét tự nhiên.

Ba mẹ Đức chị từ Quảng Trị vào rất sớm. Anh chị còn rất trẻ, tràn trụa những giọt nước mắt, ruột gan quặn đau, không biết giúp con điều Quá đau xót, anh chị không cầm nỗi cảm xúc, không dám nhìn thẳng vào đứa con bất hạnh, đành ngậm đắng nuốt cay tránh ra hành lang mỗi lúc Đức la hét.

Trước sự đau thương tận cùng. Mẹ Đức đến ôm tôi như muốn chia sẻ và gởi gắm một điều gì?

Trong hoàn cảnh xót xa ấy được lan ra trên nhiều trang báo, trang mạng, đến với nhiều tấm lòng rộng mở. Nhiều hội đoàn trong và ngoài nước quan tâm.

Tình thương yêu chia sẻ đã động viên khuyến khích Đức vững tâm vượt qua nghịch cảnh.

Mấy năm sau, tôi đến tiễn Trần Đăng Đức về quê nhà, khi một công ty thiết bị dành cho người tàn tật người Đức giúp cháu hoàn thành đôi chân và tay giả với một chi phí khá lớn.

Những sự cảm thông, những hành động tiếp sức thương yêu chia sẻ của một số anh em Cựu HS Nguyễn Hoàng có tâm huyết cũng làm cho Đức vơi bớt nỗi đau.

Vào nhà máy chuyên sản xuất những thiết bị phục vụ người khuyết tật, với hàng chục công nhân lành nghề, nhiều cán bộ tâm huyết trí tuệ, những thiết bị hiện đại của nhiều nhà khoa học, tiếp sức cho những phận người mất mát bất hạnh.

Tôi có nhiều bài viết về Trần Đăng Đức để động viên, khuyến khích Đức vượt qua nỗi đau bất hạnh của đời mình.

Tôi nhận nhiều cuộc gọi, nhiều tin nhắn của nhiều nhà hảo tâm của Đức và gia đình nhiều năm qua.

Nếu không phải là người có bản lĩnh như Đức thì câu chuyện coi như chấm dứt và cuộc đời đến đó mà thôi!

Nhờ sự thương yêu đùm bọc, sự chia sẻ về tinh thần lẫn vật chất. Đức tự tin, vượt qua nhiều nỗi đau tận cùng của một con người. Tôi tin Đức sẽ vượt qua nghiệt ngã và làm được những gì Đức ước vọng.

Một đêm đã khuya ở quê nhà, tiếng điện thoại gọi. Tôi bắt máy.

-Thưa bác, cháu là Đức đây…

-Bác Cẩm đang ở Quảng Trị đây.

-Bác về quê hả? Cháu sắp cưới vợ.

Tôi ngồi bật dậy khi đón nhận một tin vui lớn.

-Ngày nào? Lúc nào?  Ở đâu?

Đức trà lời:

- Ba mẹ cháu sẽ gọi cho bác ngay.

Tôi chờ. Tiếng điện thoại vang lên. Tiếng một người đàn bà trung niên nghe rất dễ thương:

-Thưa bác Cẩm, cháu là mẹ Đức đây. Nhân ngày 02/04/2024 này có đám hỏi của cháu Đức. Xin mời Bác ra dự. Sự có mặt của Bác là một niềm vui và hạnh phúc lớn cho gia đình cháu. Gia đình mong muốn gặp Bác. Tôi chần chừ rồi nói:

-Xin chúc mừng. Tôi sẽ cố gắng. Ngày mai tôi trả lời nghe chị.

Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện thoại báo tin vui này cho Trị, hội trưởng Ái hữu Cựu Học sinh Nguyễn Hoàng Quảng Trị tại Sài Gòn để hỏi ý kiến và cách hành xử.

Trị vui vẻ khi được nghe tin mừng và nói sẽ có quà cho Đức trong ngày cưới sắp tới.

Theo dự kiến, tôi về Huế dự đám cưới một đứa cháu theo cuộc gọi của vợ. Vì ra chung vui với Đức, tôi báo vào trễ.

Nghĩ về cuộc hành trình lên tới Nam Đông, Cồn Tiên, Dốc Miếu khi tuổi tác đã cao, sức khỏe không còn nhiều trong điều kiện phương tiện khó khăn, thời gian eo hẹp, lại phải đi dưới cơn nắng gắt của mùa hè xứ gió Lào khiến tôi không khỏi lo ngạị.

Tuy nhiên tôi chuyển cảm xúc mình qua hướng tích cực. Cuộc đời này ta còn lại gì ngoài tình thương yêu, niềm vui và hạnh phúc. Một số người mưu cầu danh lợi, họ thường tìm thấy một điều nào đó có lợi cho mình, là cúi đầu, không suy nghĩ. Việc này tôi đã gặp quá nhiều trong đời sống thường ngày. Tôi từng chung sống với họ.

Tôi quyết tâm đến chia sẻ niềm vui này với cháu.

Tôi gọi cho thầy giáo Lê Văn Ân và bạn Nguyễn Đình Hạnh ở Đông Hà để thông báo chuyến đi này. Ai cũng vui vẻ đồng tình ủng hộ.

Hạnh là một người bạn thân, một thầy giáo có tiếng ở vùng Đông Hà . Chúng tôi bên nhau trong những lần tôi về quê hoặc những lần làm tài xế cho Hạnh khi Hạnh vào Sài Gòn.

Riêng thầy giáo Ân tôi quen qua một buổi tiệc với Hoa khôi Ngọc Hiệp mới vài năm thôi. Thầy Ân là một thầy giáo Anh văn ở trường Chuyên Lê Quý Đôn, Đông Hà, sau thầy du học ở Úc. Thầy về dạy ớ trường Cao Đẳng Sư phạm, mở Trung tâm Ngoại ngữ rất sớm.

Ngoài nghề làm thầy giáo Ân còn là một nhà kinh doanh, có mối quan hệ với nhiều tập đoàn nước ngoài, con cái anh đều thành danh. Anh vẫn đứng vững trên bục giảng cho đến ngày về hưu.

Trong buổi tiệc năm nào, thầy Ân từng gọi cho một người học trò là BS Trưởng Khoa Cấp cứu BV Quảng Trị, theo đề nghị của tôi để giúp cho một Cựu HSNH đang nằm cấp cứu về tai biến.

Nhờ vậy mà sau đó tôi biết BS giỏi này là con Lê Văn Tôn bạn thân tôi. Tôn đã qua đời nhiều năm. Rồi quen thân với thầy từ đó.

Quý mến tôi, thầy Ân vui vẻ nhận lời chở tôi và Nguyễn Đình Hạnh ra dự đám hỏi của Đức tại Cồn tiên.

Chiều 01/04/2024 tôi ra Đông Hà để có những cuộc vui mà gần 60 năm nay mới ngủ lại đêm để ngày mai ra Cồn Tiên như dự định.

Rất tiếc Hạnh không khỏe, thầy Ân tiếp khách ở Lào về, không như ý nguyện. Tôi đến thăm nhà người em con bà cô ở một khách sạn nhỏ mà nhiều lần ra Đông Hà tôi không có thời gian đến. Nay chú đã 85 tuổi, người khỏe mạnh nhưng trí nhớ kém.

Chú không nhận ra tôi. Vợ chú nhắc vài lần. Khi nhớ ra, chú ôm lấy tôi với những giọt nước mắt lằn dài trên má.

Chú gọi con chở đi ăn tối. Tôi dành đêm nay cho người em cô cậu này.

Anh em ngồi tâm tình cho đến 10 giờ đêm.

Như chương trình, 6 giờ sáng anh Ân đón tôi đi ăn sáng. Một quán bún bò bên vệ đường ở An Lạc, quê hương anh.

Ngon quá. Tôi nói với cô chủ quán như vậy.

6giờ 45 xe lăn bánh theo bác Google. Tôi gọi cho Đức hướng dẫn đường về điểm hẹn.

7giờ 10 tôi có mặt ở nhà Đức sau khi dò dẫm theo con đường làng ngoằn ngoèo cuối thôn. Gia đình đón tôi và thầy Ân như một vị khách quí. Cả nhà ùa ra khi chúng tôi xuống xe.



 

 


Nhìn đoàn xe chuẩn bị, mà mừng cho Đức và gia đình.

Nhà Đức khá khang trang ở một thôn làng hẻo lánh tận min núi Gio Linh. Sân nhà lợp tôn khá đẹp ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Đúng 7giờ 30 đoàn xe khởi hành về làng Trúc Khê trên Quốc lộ 1A thuộc quận Cam Lộ.

Từ cầu Trúc Kinh, theo con đường nhỏ, ngoằn ngoèo khá xa dưới cơn nắng rát mặt. Ngồi sau xe tôi, Đức cầm điện thoại trên khuỷu tay và liên hồi gọi điện thoại cho vợ báo tin nhà trai trên đường về, sắp đến điểm này điểm kia. Cậu nói vui, vô tư và đầy ấn tượng, lộ vẻ vui mừng, sung sướng.

Đôi lúc Đức kể cho chúng tôi nghe cái cảm xúc lần đầu gặp gỡ ở một điểm hẹn.

Đúng giờ nộp lễ như giao ước, nhưng kiểm tra lễ vật còn thiếu con heo quay nơi cửa hiệu đặt hàng tận chợ Nam Đồng. Mọi người đứng đợi dưới cơn nắng không dưới 38 độ. Thay vì nhờ cửa hàng mang về thì ba Đức lái xe trở lại.

Đứng nhiều giờ Đức không chịu nổi. Phần trong nhà gái đã đợi quá lâu. Tôi với Đức vào xin lỗi do xe lễ vật trở ngại nên xin phép vào chậm.

Hơn nửa giờ làm thủ tục nghi lễ. Cơn nắng gắt dưới mái nhà tôn làm ai nấy mệt lả.

Gia đình Đức mời bà con dùng cơm trưa khá thịnh soạn. Vợ chồng Đức đến chào khách với lời cảm ơn.

Nhìn Đức kẹp ly bia nơi khuỷu tay đến từng bàn tươi cười vô tư, rất dễ thương.

Không làm theo những nghi thức như hiện nay, lễ hỏi và lễ cưới gộp. Nên sức khỏe của Đức khó khăn lại khó hơn.

Vì sợ phiền thầy Ân nên buổi tiệc chưa hoàn mãn, tôi phải cáo từ để có thời gian vào Huế.

Gia đình Đức tiễn tôi và thầy Ân trang trọng quý mến đầy tình thương yêu và hẹn gặp chúng tôi trong ngày cưới sắp tới.

Thầy Ân chở tôi về nhà thầy, nghỉ lại cho đến 16 giờ mới đi uống cà phê, ăn tối rồi chia tay.

Tôi gọi cho Nguyễn Xuân Rạng một sinh viên trường Hành Chánh Quốc Gia. Rạng là một SV năng nổ của CLBSVQT Nay là một cán bộ nòng cốt của Sớ Nội vụ cùng vợ chồng bạn hiền Nguyễn Hữu Hoàng đi uống cà phê.

20giờ tôi mới về tới nhà.

Ở nhà thầy Ân, tôi tranh thủ viết bài này tại phòng khách của con trai anh. Nhìn bức hình con anh treo tường như một nghệ sĩ bên cô vợ người Myanmar xinh đẹp.

Một kỷ niệm khá dễ thương với một chuyến đi đầy ân tình và ấn tượng.

Tôi đã làm được một điều lý thú, tôi thấy vui và tự hào bên một thanh niên bất hạnh, gặp một tai họa kinh hồn với một cái kết có hậu. Tôi không có lời nói chia tay với bà con, mà chỉ có lời chúc dành riêng cho Đức: 

-Chúc vợ chồng cháu được răng long đầu bạc. Trăm năm hạnh phúc. Gặp vạn sự an lành. Chúc đạt mọi điều ước nguyện. Sớm có cháu nối dõi tông đường, hướng tới một cuộc sống tươi sáng đầy thuận lợi.

 

Võ Văn Cẩm

 

 

 

READ MORE - TRẦN ĐĂNG ĐỨC VỚI MỘT VỤ TAI NẠN KINH HOÀNG VÀ MỘT CÁI KẾT CÓ HẬU - Võ Văn Cẩm

Chùm ảnh HOA HUỆ - Chu Vương Miện

 




READ MORE - Chùm ảnh HOA HUỆ - Chu Vương Miện

NHẶT GIÙM CHO HẾT NHỮNG BUỒN VUI – Thơ Lê Văn Trung




 
NHẶT GIÙM CHO HẾT NHỮNG BUỒN VUI
 
Anh về gom nhặt lá vàng xưa
Mỗi lá rơi như có hẹn hò
Hẹn đến mùa sau người trở lại
Mỗi lá rơi là một giấc mơ
 
Anh ngồi trò chuyện với trăng khuya
Nhớ áo thu ươm màu dã quỳ
Có dăm chiếc lá rơi trên áo
Và áo người bay như nắng bay
 
Những vầng trăng tròn khuyết đời nhau
Xuân hạ thu đông lá đổi màu
Chiếc lá màu trăng vàng mấy thuở
Rơi từ tiền kiếp đến nghìn sau
 
 
Từ đó anh về nhặt lá rơi
Như nhặt cơn mơ tạ lỗi người
Xin hãy vì thơ mà trở lại
Nhặt giùm cho hết những buồn vui
 
Lê Văn Trung
05. 05. 24
 
READ MORE - NHẶT GIÙM CHO HẾT NHỮNG BUỒN VUI – Thơ Lê Văn Trung

EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT! – Thơ Trần Mai Ngân





EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT!
 
Em đóng lại câu thơ từ trái tim
Không viết nữa khi thật lòng đã hết
Còn trong hạ mà mùa thu giãy chết
Sao hắt hiu lạc lõng đến cô liêu
 
Em khấn Phật Trời xin để không yêu
Mùa phụ rẫy trắng dòng sông bến nước
Cố quên đi chuyện buồn vui sau trước
Cho nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua...
 
Bài thơ cuối viết nước mắt cứ nhoà
Lem ướt giấy mực buồn loang tan vỡ
Mộng ấp ủ nay đã đành lỡ dỡ
Xa nhau rồi gãy cánh thần tiên xuân...
 
Năm năm hay nhiều năm đã lưng chừng
Hư hao mắt môi gầy lời tạ tội
Dẫu đã biết một mai rồi sẽ vội
Cũng chia tay ta hai ngã đường tình
 
Bây giờ, bây giờ còn chỉ một mình
Em đóng lại trái tim tình khánh kiệt!
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT! – Thơ Trần Mai Ngân

Saturday, May 4, 2024

HÌNH ẢNH QUÊ NHÀ TRONG LỌ THỦY TINH - Nguyễn Khắc Phước

 

Anh đi anh nhớ quê nhà,
Nhớ canh rau muống, nhớ cà dầm tương.
Nhớ ai dãi nắng dầm sương,
Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.

Đó không phải là ca dao mà là thơ của Á Nam Trần Tuấn Khải đầu thế kỷ XX, thời mà người Việt chúng ta phải rời bỏ quê hương để làm phu cho Pháp, để tham gia kháng chiến chống Pháp, để di cư về Nam và còn vì nhiều biến cố tiếp theo khác nữa. Hầu hết những người phải rời xa miền quê thời thơ âu của mình đều thường khắc khoải nhớ cảnh, nhớ người đã một thời thân thuộc, và khi về thăm lại, nếu có thể thì tìm cách mang một thứ gì đó khi ra đi. Có người mang nắm đất, có người mang cây hoa, cây ăn trái, nhưng đa phần đều chụp ảnh bởi ảnh thì nhẹ và mang được bất cứ thứ gì, kể cả ngọn núi hay con sông.

Christoffer Relander sinh 1986, thời niên thiếu sống tại Ekenäs, một thị xã nhỏ gần Helsinki, thủ đô Phần Lan (Finland), lớn lên làm việc trong ngành hàng hải nên phải đi xa nhà. Anh cũng là một nhiếp ảnh gia tự học, biết khá nhiều kỹ thuật chụp hình. Tác phẩm nhiếp ảnh của Relander đã được giới thiệu trong các triển lãm cá nhân và nhóm được tổ chức tại Phần Lan, Nga, Na Uy, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Hoa Kỳ và đã nhận nhiều giải thưởng.

Vì là một nhiếp ảnh gia nên đương nhiên anh chụp ảnh quê mình để mang theo cho đỡ nhớ. Thế nhưng anh không chụp ảnh theo cách thông thường mà sử dụng kỹ thuật chụp ảnh phơi sáng kép (double exposure photography) và dựng vào bên trong những lọ thủy tinh khiến trông như thực.

Chụp ảnh phơi sáng kép là gì? Kỹ thuật này chỉ những nhiếp ảnh gia mới biết và khi được hỏi thì được trả lời đại khái như sau:

Chụp ảnh phơi sáng kép là kỹ thuật xếp lớp hai mức phơi sáng khác nhau trên một ảnh, kết hợp hai ảnh thành một. Phơi sáng kép tạo cảm giác siêu thực cho ảnh của bạn và hai bức ảnh có thể phối hợp với nhau để truyền tải ý nghĩa hoặc biểu tượng sâu sắc. Một kỹ thuật tương tự, được gọi là “đa phơi sáng”, là khi bạn kết hợp nhiều hơn hai mức phơi sáng trong một ảnh.

Muốn thực hiện thành công thì phải đi học. Người ngoại đạo như người viết bài này chỉ biết vậy thôi. Người trong nghề nếu biết kỹ thuật chụp hình phơi sáng kép thì phải chọn đề tài khác, cách thể hiện hay trình bày khác.

Bài học ở đây là muốn biến một cái gì đó thành một tác phẩm nghệ thuật thì phải đổi mới, phải tìm cách để làm khác người ta, từ đề tài, chất liệu đến phương pháp thể hiện. Nếu phải dùng chất liệu phổ thông thì đề tài và cách thể hiện phải mới.

Người Việt mình nổi tiếng hiếu học nhưng chỉ giỏi bắt chước người ta chứ ít sáng tạo cái mới.

Một bài báo có tựa đề ”Nhiều người Việt thiếu sáng tạo vì… sao chép nhiều quá’”, tác giả Hoàng Lực, đăng trên giaoduc.net.vn ngày 14/12/2013 có câu: “Theo chỉ số đổi mới/sáng tạo của Việt Nam được WIPO công bố, Việt Nam đứng thứ 76/141 quốc gia được khảo sát.” nghĩa là xếp trung bình mà thôi. Và một câu khác: “… có 145 quốc gia được xếp hạng về kinh tế tri thức thì Việt Nam ở vị trí 106/145”, nghĩa là chi đứng trên 39 nước, nôm na là đứng hạng C nếu có 4 bậc ABCD.

Lâu lâu lại thấy một ông điêu khắc gò đồng hàng chục chân dung các nhà văn nổi tiếng.

Lâu lâu lại nghe một họa sĩ vẽ hàng chục chân dung các nghệ sĩ nổi tiếng.

Tranh và tượng theo đề tài ấy có lẽ bán chạy vì người hâm mộ muốn mang thần tượng của mình về treo trong nhà nhưng vật liệu và cách thể hiện không mới. Có lẽ các ông vẫn tiêu thụ được vì không ai làm khác các ông và trình độ người thưởng ngoạn cũng chỉ đến đó, nếu làm khác đi thì người ta sẽ chê. Vậy thì cứ bổn cũ soạn lại cho chắc ăn chứ biết làm sao bây giờ!!!

Muốn thực hiện thành công thì phải đi học. Người ngoại đạo chỉ biết vậy thôi. Người

Bài học ở đây là muốn biến một cái gì đó thành một tác phẩm nghệ thuật thì phải đổi mới, phải tìm cách để làm khác người ta, từ đề tài, chất liệu đến phương pháp thể hiện. Nếu phải dùng chất liệu phổ thông thì đề tài và cách thể hiện phải mới.

Người Việt mình nổi tiếng hiếu học nhưng chỉ giỏi bắt chước người ta chứ ít sáng tạo cái mới.

Một bài báo có tựa đề ”Nhiều người Việt thiếu sáng tạo vì… sao chép nhiều quá’”, tác giả Hoàng Lực, đăng trên giaoduc.net.vn ngày 14/12/2013 có câu: “Theo chỉ số đổi mới/sáng tạo của Việt Nam được WIPO công bố, Việt Nam đứng thứ 76/141 quốc gia được khảo sát.” nghĩa là xếp trung bình mà thôi. Và một câu khác: “… có 145 quốc gia được xếp hạng về kinh tế tri thức thì Việt Nam ở vị trí 106/145”, nghĩa là chi đứng trên 39 nước, nôm na là đứng hạng C nếu có 4 bậc ABCD.

Lâu lâu lại thấy một ông điêu khắc gò đồng hàng chục chân dung các nhà văn nổi tiếng.

Lâu lâu lại nghe một họa sĩ vẽ hàng chục chân dung các nghệ sĩ nổi tiếng.

Tranh và tượng theo đề tài ấy có lẽ bán chạy vì người hâm mộ muốn mang thần tượng của mình về treo trong nhà nhưng vật liệu và cách thể hiện không mới. Có lẽ các ông vẫn tiêu thụ được vì không ai làm khác các ông và trình độ người thưởng ngoạn cũng chỉ đến đó, nếu làm khác đi thì người ta sẽ chê. Vậy thì cứ bổn cũ soạn lại cho chắc ăn chứ biết làm sao bây giờ!!!

READ MORE - HÌNH ẢNH QUÊ NHÀ TRONG LỌ THỦY TINH - Nguyễn Khắc Phước

BỐ LẠI THẤY THÁNG 5 PHƯỢNG TÍM NẮNG VÀNG TRONG MẮT CON - Thơ Lê Minh Hiền

 

C:\Users\hien\Pictures\1  aa12a.jpg

Bố lại thấy tháng 5 phượng tím nắng vàng trong mắt con

            (Viết cho mùa Father’s Day)

 

 

Tháng 5 

tháng 5 hoa phượng nở

khởi sự một mùa hè

với 

phượng tím 

nắng vàng

nơi xứ xa

mùa hè không bao giờ lỡ hẹn

qua xong một mùa xuân hồng

mùa hè đến hẹn

lại về

nơi xứ xa

lại nhớ làm sao những năm tháng nào

nơi cố quận 

với 

trường xưa

phượng đỏ 

tiếng ve sầu 

 .

Sáng nay bố con mình cùng đưa nhau về Nam California

bố chở con bé con qua những con đường Beach, Brookhurst, Magnolia, Bolsa

qua phố Anaheim, Stanton, Westminster, Garden Grove, Santa Ana

ghé Little Saigon

về với cộng đồng Người Việt

đi ăn phở điểm tâm...

và rồi hai bố con chở nhau

xuống biển Hungtington Beach

đầy nắng vàng

vàng hườm chín tới

vàng lụa là

vàng mật ngọt

trong vắt

rơi trên

những tán lá xanh và

phượng tím phớt hồng

đầu mùa

nắng hè rực rỡ

 .

Bố lại thấy đáng yêu làm sao

đang lao xao

đang  sóng sánh

thật đẹp

thật bình yên

trong đôi mắt con bé con

những sắc màu

phượng tím

nắng vàng

tháng 5

nơi xứ xa lâu dần đã nên cố quận

 

Stanton Sunday 2021-May 03rd, 2024

Nguyễn Văn Hiền 

  hienlehuong@gmail.com



READ MORE - BỐ LẠI THẤY THÁNG 5 PHƯỢNG TÍM NẮNG VÀNG TRONG MẮT CON - Thơ Lê Minh Hiền

Thursday, May 2, 2024

SEN XƯA VẪN NỞ - Thơ Mặc Phương Tử





SEN XƯA VẪN NỞ

Phật Đản, PL 2548/ 2024.

 

SEN xưa bảy đoá hương mầu nhiệm

Hoà điệu tam thiên khúc nhạc vui.

Hùng lực hào quang trời đại nhật,

ĐÀM HOA toả diệu sắc hương đời.

Từ đây,

Hiện tướng thức bình minh

Bảy bước sen thơm vạn lý trình.

Sáu cõi dâng hương chầu nhật nguyệt,

Về nghe pháp hội chiếu vô minh.

PHẬT về từ chốn an bình,

Bước chân vô trụ lời kinh nhiệm mầu.

Vầng viên nguyệt,

Đỉnh Tuyết Sơn cao,

Mây chở hào quang muôn sắc màu

Thung lũng đời còn chen bóng tối,

PHẬT còn thị hiện đến ngàn sau !

SEN xưa...

Nay nở theo từng bước,

Từng bước người đi tỉnh thức đời

Từng ý niệm xanh hồn nhật nguyệt,

ĐÀM HOA vẫn toả sắc hương tươi.

Ngày xưa PHẬT hiện vào đời

Ngàn sau PHẬT vẫn nụ cười tâm linh.

 

Houston (Tx), 1/5/2024

MẶC PHƯƠNG TỬ

  macphuongtu24@yahoo.com


READ MORE - SEN XƯA VẪN NỞ - Thơ Mặc Phương Tử

MỘT EM THÔI ĐÃ ĐƯỜNG THIÊN LÝ SUỐI NỞ HOA VÀNG THƠM NẮNG MAI – Trần Vấn Lệ



Đi tìm một nụ hoa hồng trắng, không thấy nên em hái nụ vàng. Em bảo anh cầm em thổi nhẹ, mỉm cười, em nói:  một ngày tan...
 
Hoàng hôn lúc đó nhìn em nói:  nước mắt ngươi còn xanh đại dương!  Em gục đầu lên bờ ruộng ngủ, em quên lúc đó có mù sương...
 
Em thành hoang đảo đêm sao hiện, anh thấy bàn tay em nở hoa, không phải hoa vàng em mới hái mà hoa xanh biếc ánh trăng tà...
 
Em-không-gian-mở bao trùm khắp bốn biển năm châu, cả mái đình.  Em đẹp đến nhành dương liễu cũng chiều em chơm chớp lá rung rinh...
 
Em đẹp đến anh cầm bút bẻ từ nay không động bước chân ai.  Một em thôi đã đường thiên lý suối nở hoa vàng thơm nắng mai...
 
Trần Vấn Lệ

READ MORE - MỘT EM THÔI ĐÃ ĐƯỜNG THIÊN LÝ SUỐI NỞ HOA VÀNG THƠM NẮNG MAI – Trần Vấn Lệ

ẢO ẢNH QUÊ NHÀ, RU – Thơ Lê Văn Trung



 

ẢO ẢNH QUÊ NHÀ
 
Thương dòng nước miệt mài xuôi ra biển
Có còn nghe tiếng vọng thác ghềnh xưa
Thuyền ai neo ngàn năm sầu đứng đợi
Bến hoàng hôn lá đã rụng bao mùa
 
Ta, dòng nước cứ âm thầm chảy ngược
Vẫn hoài mong tìm quê quán cội nguồn
Nơi ta đã hân hoan chào mặt đất
Nơi vui đùa tắm gội suối yêu thương
 
Ôi mãi miết chảy ngược dòng sinh tử
Bờ nào cho ta dừng lại đôi lần
Hay bất lực chạy vòng quanh số phận
Trả vay cùng duyên nợ cõi nhân gian
 
Hay bất lực như bọt bèo trôi nổi
Bến bờ xa mờ mịt khói sương chiều
Lòng bạc trắng như mây chiều bạc trắng
Trôi bập bềnh trong suốt cõi chiêm bao
 
27.04.24
 
 
RU
 
Ngủ đi tôi
Ngủ đi thôi
Đêm sâu hun hút
Đêm dài mênh mang
Thắp chưa tàn một nén nhang
Tôi cầu xin chút bình an cuối cùng
 
Ngủ đi em
Mộng rất hiền
Ngủ đi
Ngủ suốt tận miền lãng quên
Ngủ đi tôi
Ngủ đi em
Vòng tay Nhật Nguyệt ôm quanh cõi người.
 
24. 08. 20
Lê Văn Trung

READ MORE - ẢO ẢNH QUÊ NHÀ, RU – Thơ Lê Văn Trung

Wednesday, May 1, 2024

ĐI QUA MÙA HOA ĐỎ - Thơ Nguyễn An Bình

 



NGUYỄN AN BÌNH

ĐI QUA MÙA HOA ĐỎ

 

Cám ơn em – một thời ly biệt

Tháng năm về đỏ rực mùa hoa

Tán lá xanh ve sôi tha thiết

Người nhớ người - hóa hạt mưa sa.

 

Cám ơn em – dòng sông trơ đáy

Biết ơn người giọt nước hồi sinh

Ngồi thả lá dưới chân cầu cũ

Người thương người – gió lại vô minh.

 

Cám ơn em – những ngày mưa nhỏ

Sợi tơ trời làm nắng mềm vai

Ở nơi ấy mịt mù bụi đỏ

Người yêu người – còn ta yêu ai.

 

Cám ơn em – dù ngày đã muộn

Môi khẽ khàng nhắc một cái tên

Con chim sáo đang thời tập nói

Người xa người – tóc rối lênh đênh.

 

Cám ơn em – cuối mùa hoa đỏ

Cánh phượng hồng thắp lửa lao xao

Ai đã từng đi qua thương nhớ

Người quên người – ta cũng quên nhau.

 

N.A.B.

READ MORE - ĐI QUA MÙA HOA ĐỎ - Thơ Nguyễn An Bình

Tuesday, April 30, 2024

NHẬT KÝ TINH SƯƠNG – Trần Vấn Lệ


 
Hôm nay như hôm qua, ngói mái nhà chưa nắng.  Chim biết gì, đều vắng?  Ôi buổi sáng buồn hiu!
 
Hôm qua, thường lệ chiều, Tin Thời Tiết... êm ả.  Sáng hôm nay rất lạ, tin thời tiết sai rồi?
 
Coi như cái chuyện trời, cái chuyện đất... khó nói? Nhà Thờ, Chùa không đợi giờ vui mới rung chuông!
 
Vẫn là tiếng boong boong. Vẫn hoa tàn hoa  nở  Mỗi ngày bay theo gió... mà gió có nhiều đâu!
 
Buổi sáng không bồ câu gục gù trên mái ngói!  Buổi sáng không thấy khói bay lên mùi cà phê...
 
Thế là chưa mùa Hè!  Chỉ hôm qua thoáng thoáng...Chỉ hôm qua áo mỏng choàng cho ngày hôm qua?
 
Tương lai đúng còn xa (Xa từ đâu không biết!).  Những lời hứa không thiệt?  Những ngày về, chiêm bao?
 
*
Ông Thầy Chùa xanh xao, áo cà sa thêm rộng.  Ông Cha, cái hình bóng của gác chuông Nhà Thờ...
 
Hôm nay như bao giờ... lá cờ trong sương sớm!  Không có gió để lượn nó buồn như giọt sương!
                                                                               
Trần Vấn Lệ

READ MORE - NHẬT KÝ TINH SƯƠNG – Trần Vấn Lệ

HƯU MIÊN – Thơ Lê Phước Sinh

 
  

 
HƯU MIÊN
 
Sương khuya làm lạnh ánh Trăng,
đưa con mắt ngái tráo trân hững hờ.
Trời xanh cũng phải làm lơ,
cho thời gian chết bụi bờ nơi nao.
 
Lê Phước Sinh

READ MORE - HƯU MIÊN – Thơ Lê Phước Sinh

RẠNG RỠ ĐIỆN BIÊN - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

 



RẠNG RỠ ĐIỆN BIÊN

 

Hôm nay về Điện Biên

Trắng rừng mơ ngát nở

Bao nụ cười hớn hở

Ngập tràn nỗi yêu thương

 

Đây dọc ngang phố phường

Kia tầng cao ngói mới

Lòng rộn vui phơi phới

Giữa Điện Biên long lanh

 

Những cánh đồng ngát xanh

Lúa đang thì con gái

Ngô ngút ngàn trĩu trái

“Mẹ địu con” vàng nương

 

Mảnh đất xưa Điện Biên

Mồ chôn thây giặc Pháp

Giờ cánh đồng bát ngát

Cam khoe sắc lung linh

 

Gặp mặt Cựu chiến binh

Những ai còn ai mất

Đôi bàn tay nắm chặt

Mà khóe mắt rưng rưng!

 

Điện Biên xưa hào hùng

Còn âm vang chiến thắng

“Dô ta”! Hò kéo pháo

Vang vọng khắp núi rừng

 

Hôm nay về Điện Biên

Những sắc màu rạng rỡ

Như cánh diều no gió

Dào dạt một niềm thơ

 

Nguyễn Đại Duẫn

Hội viên Hội VHNT Trường Sơn

 

READ MORE - RẠNG RỠ ĐIỆN BIÊN - Thơ Nguyễn Đại Duẫn