Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, October 6, 2022

CÒN NHỚ SÀI GÒN - Thơ Hồng Thúy, nhạc Liên Bình Định, ca sĩ Diệu Hiền trình bày.


       

 Thơ: Hồng Thúy.
        Nhạc: Liên Bình Định.
        Ca sĩ: Diệu Hiền.
        Hòa âm: Duy studio.
        PPS: Hùng Đặng.

 
CÒN NHỚ SÀI GÒN
 
Sài Gòn hỡi! vẫn trong tim bồi hồi 
Xôn xao mùa mưa nắng gió thênh thang
Từng hàng cây Tao Đàn xanh biếc lá
Lối tan trường mây trắng áo Gia Long
 
Sài Gòn đón những chuyến xe ngược xuôi
Phố rộn ràng nhịp gõ bước chân mau
Qua Chương Dương, Bạch Đằng còn vang sóng
Bến Vân Đồn ai biết nỗi bể dâu
 
Chợ Bến Thành người đông phồn hoa ấy
Thoáng hương xưa xuân Nguyễn Huệ bùng binh
Làn khói chiều Tháp Rùa soi bóng nước
Tiếng chuông vọng Vương Cung Thánh bình yên
 
Đường Tự Do ngày nào mưa lất phất
Rex, Eden… thương xá, hàng cà phê
Brodard buồn hẹn nhau mà không đến
Tiếc nuối hồn lạnh vắng cả cơn mê
 
Sài Gòn nhớ!… quê hương cách ngàn trùng
Cứ chạnh lòng Đa Kao quá … xa xôi
Đò Thủ Thiêm, Thị Nghè, sông Bến Nghé
Ngọn đèn vàng cư xá mờ sương rơi
Sài Gòn ơi! Tình yêu mãi bên trời…
 
                                   Hồng Thúy

READ MORE - CÒN NHỚ SÀI GÒN - Thơ Hồng Thúy, nhạc Liên Bình Định, ca sĩ Diệu Hiền trình bày.

BÀI THƠ ‘QUÊ CHOA’ CỦA ĐINH SỸ MINH - Đặng Xuân Xuyến

 



*

Chiều 25 tháng 7 (2021), rảnh thời gian tôi mở tủ sách lấy tập thơ "THĂM THẲM BÓNG LÀNG" của nhà thơ Đinh Sỹ Minh ra đọc lại. Trong 45 bài thơ của "THĂM THẲM BÓNG LÀNG", bài thơ "Quê Choa" với ngôn từ mộc mạc, với cách viết ngẫu hứng và hồn nhiên đã để lại cảm xúc khá ấn tượng trong tôi.


QUÊ CHOA


Giữa ồn ào náo nhiệt phố đông

“Đi mô rứa”, nghe nao lòng đến thế!

Cảm giác quê choa vừa thương vừa lạ

“Mi ngài mô?” đã đủ xao lòng!

.

Có một thời mới ở quê ra

Cứ ngượng ngịu rầy vì giọng Nghệ

Ngữ điệu ríu ran líu lo í ới

Muốn che đi như mắc lỗi không bằng.

.

Giờ đã qua ngữ điệu bốn phương

Ta thấy yêu tiếng quê choa đến vậy

Qua cay đắng ngọt bùi, những ngữ phương từng trải

Thấy không mô bằng tiếng mẹ mình ru con.

.

Dòng sông La và dãy Trường sơn

Cứ thác lũ, quê ơi nặng nợ

Nặng nhân ái, nặng phù sa núi lở

Ta lớn khôn, nhớ cha thuở roi đòn.

.

Tình yêu qua gian khổ mặn mòi hơn

Gió Lào quắt khô, cát trắng, trắng trời

Nắng và gió phôi thai điệu ví

Dẫu đi khắp bốn phương trời vẫn vậy

Tiếng quê choa chan chứa tình choa.


ĐINH SỸ MINH


Cái tình giành cho quê hương của nhà thơ Đinh Sỹ Mình trong "Quê Choa" thật hồn nhiên, trong trẻo, đáng yêu như bản ngã người dân xứ Nghệ chân thành đến khắc khổ. Có lẽ, tệ phân biệt, chia rẽ vùng miền cố hữu ở một số người khiến anh ngại ngùng muốn giấu đi thổ ngữ quê Choa? Những câu thơ chân chất được ngẫu hứng cất lên từ tiếng lòng của nhà thơ Đinh Sỹ Minh đã rất nhanh chạm vào trái tim người đọc:

"Có một thời mới ở quê ra

Cứ ngượng nghịu rầy vì giọng Nghệ

Ngữ điệu ríu ron líu lo í ới

Muốn che đi như mắc lỗi không bằng"

Tâm trạng này cũng là tâm trạng chung của những người dân "Quê Choa" xa xứ. Đinh Sỹ Minh đã thành công khi anh "biến" tâm trạng của riêng anh thành tâm trạng "riêng" của nhiều người dân xứ Nghệ.

Tình quê hương thấm sâu trong hơi thở nên đi đâu, làm gì, bất chợt gặp lại tiếng mẹ đẻ, tiếng "Quê Choa" cũng làm Đinh Sỹ Minh bâng khuâng nỗi nhớ. Lần nữa, những câu thơ như được bật ra tức thì từ cảm xúc ngẫu hứng của nhà thơ Đinh Sỹ Minh lại làm mềm lòng những người dân xứ Nghệ:

"Giữa ồn ào náo nhiệt phố đông

"Đi mô rứa", nghe nao lòng đến thế

Cảm giác quê choa vừa thương vừa lạ

"Mi ngài mô?" đã đủ xao lòng!"

Khi bươn chải nơi đất khách quê người, với những va đập, bon chen giữa nhiều kiểu người tốt - xấu - hay - dở, với tệ phân biệt vùng miền còn cố hữu ở một số người, người dân "Quê Choa" có những lúc phải tạm giấu đi ngữ điệu "trọ trẹ quê hương" mà hòa đồng với "ngữ điệu bốn phương" để mưu sinh... Đinh Sỹ Minh cũng vậy, anh cũng phải giấu đi tiếng "trọ trẹ quê Choa" khi bước chân xa quê lập nghiệp. Và sau những năm tháng lăn lộn ở xứ người với những "cay đắng ngọt bùi" nếm trải thì phút lắng lòng vẫn da diết tiếng "trọ trẹ" quê hương:

"Giờ đã qua ngữ điệu bốn phương

Ta thấy yêu tiếng quê choa đến vậy

Qua cay đắng ngọt bùi, những ngữ phương từng trải

Thấy không mô bằng tiếng mẹ mình ru con."

Những câu thơ chân thật kiểu ngẫu hứng "thấy gì viết đấy", không chỉ ở vài câu thơ mà gần như ở cả bài, vậy mà "Quê Choa" lại chiếm được cảm tình của nhiều bạn đọc. Tôi nghĩ, bạn đọc (nhất là bạn đọc xứ Nghệ) thích bài thơ "Quê Choa" vì nhà thơ Đinh Sỹ Minh đã làm được điều mà nhiều nhà thơ chưa làm được, đó là nói hộ tiếng lòng của những người dân xa xứ, đã "biến" tâm trạng của riêng anh thành tâm trạng "riêng" của nhiều người dân xứ Nghệ xa quê.

*.

Hà Nội, ngày 4 tháng 8-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

READ MORE - BÀI THƠ ‘QUÊ CHOA’ CỦA ĐINH SỸ MINH - Đặng Xuân Xuyến

HOA LAN TÍM - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

 






READ MORE - HOA LAN TÍM - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

Wednesday, October 5, 2022

CÙNG TỬ, QUÉT, SEN THONG DONG, THOÁT, ĐÈN KHUYA, MÂY THONG DONG, TRƯA, SEN CÂM, SEN VÀ BÙN,... – Thơ Tịnh Bình

 
 
          Nhà thơ Tịnh Bình


1. CÙNG TỬ
 
Hoa sen ẩn ngọc mặc hoa sen
Cùng tử nằm co trước cổng chùa
Lang thang khắp chốn rao thiên hạ
Ngọc đáng nghìn vàng bớ ai mua?

 
2. QUÉT
 
Sa La dẫn lối Phật đài
Sen ngồi tĩnh tọa mãn khai búp hồng
Một đàn cá lượn thong dong
Sân thiền tiểu quét bụi lòng nhiễm ô...

 
3. SEN THONG DONG
 
Mây xanh xa tầm với
Câu kinh ở ngoài lòng
Bao giờ vơi ưu khổ
Sen một mình thong dong

 
4. THOÁT
 
Nương ánh từ quang Đức A Di
Tâm thôi vọng động chớ đảo điên
Nhất phiến công phu già lửa luyện
Vượt thoát ba ngàn thế giới thiên

 
5. ĐÈN KHUYA
 
Sông lạnh trời thu buốt tiếng tơ
Thuyền nan lau lách dưới trăng mờ
Long đong cuộc lữ đời sương gió
Leo lét đèn khuya nỗi đợi chờ

 
6. MÂY THONG DONG
 
Ta ước bay vào khoảng hư không
Như mây phiêu lãng giữa trời hồng
Sen khỏa nước đầm ung dung nụ
Chắc gì mây trắng đã thong dong?

 
7. TRƯA
 
Nắng trưa tan cuộc trốn tìm
Sen trinh nõn búp lim dim mắt huyền
Cạn lời chim hót luyên thuyên
Cành trưa lá khép vườn thiền giấc yên...

 
8. SEN CÂM
 
Lặng yên bên hồ cũ
Đá cuội soi bóng trầm
Tình là chi chẳng tỏ
Thà làm đóa sen câm

 
9. SEN VÀ BÙN
 
Không là bùn sao vun đắp nên sen
Trong lấm láp vụt rạng ngời thanh khiết
Sen xa bùn cả một trời tưởng tiếc
Chiếc độc bình gục chết đóa tàn khô

 
10. GƯƠNG SEN
 
Là gương mà chẳng thấy hình
Nấp trong lá biếc đi rình nắng mai
Tàn thu ả gió thở dài
Chỏng chơ hồ cạn trơ đài gương nâu

 
11. GIỌT NƯỚC LÁ SEN
 
Như là giọt nước lá sen
Sân si chẳng đọng sang hèn lợi danh
Mặc đời vinh nhục tranh giành
Bốn mùa xuân hạ thanh thanh giữa đầm
 

12. BÊN ĐƯỜNG
 
Lạc lầm cát bụi hoài quê xứ
Phiêu du mỏi gót chiếc thân tàn
Tứ đại phân ly đừng bi lụy
Lưu luyến bên đường đóa triêu nhan
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - CÙNG TỬ, QUÉT, SEN THONG DONG, THOÁT, ĐÈN KHUYA, MÂY THONG DONG, TRƯA, SEN CÂM, SEN VÀ BÙN,... – Thơ Tịnh Bình

THƠ, HOA & NGƯỜI (1) – Nguyên Lạc



HOA
 
- Với lòng người, chắc chắn lòng yêu hoa phải nảy sinh ra đồng thời với thi ca diễm tình. Chàng trai nguyên thủy khi tặng vòng hoa đầu tiên cho nàng trinh nữ, đã vượt lên trên loài cầm thú, đã vượt được lên trên những nhu cầu thô tục của thiên nhiên, chàng đã trở thành thuần hóa và thông hiểu nhân tình. Và như vậy, chàng đã bước vào địa hạt của nghệ thuật.
- Khi vui hay khi buồn, hoa luôn luôn là bạn trung thành của ta. Ta ăn uống, ta ca vũ, ta ve vãn đùa cợt với hoa. Ta kết hôn, làm lễ rửa tội với hoa. Ta không dám chết mà không có hoa. Ta thờ phượng với Bách hợp, ta mặc tưởng với Sen, ta bày trận với Hồng với Cúc. Ta lại còn muốn nói bằng ngôn ngữ của hoa. Không có hoa, làm sao ta có thể sống được?  (Trà Đạo / Chado - Okakura Kakuzo)

HOA TRONG U MỘNG ẢNH CỦA TRƯƠNG TRÀO


Trương Trào tự Sơn Lai, hiệu Tâm Trai và Trọng Tử, người tỉnh An Huy, sinh năm 1650 (năm Thuận Trị thứ tám, đời Thanh), không rõ năm mất. Ông sáng tác không nhiều, trong đó nổi tiếng nhất là “U Mộng Ảnh” (bóng mờ trong cõi mộng). U Mộng Ảnh chỉ là một tập sách nhỏ gồm 222 mục gồm những cách ngôn đầy thi vị trong văn phong bay bướm của Trương Trào, phác họa ra một thế giới thơ mộng được nhìn qua đôi mắt tài hoa của một nghệ sĩ lớn, và nó đã làm say mê nhiều thế hệ văn nhân thi nhân Trung Quốc.
Trương Trào viết về hoa:

“Hoa không thể không có bướm, núi không thể không có suối, nước không thể không có rong, cây cao không thể không có dây leo, và người ta không thể không nghiện một thứ gì”. (Hoa bất khả dĩ vô điệp; sơn bất khả dĩ vô tuyền; thạch bất khả dĩ vô đài; thủy bất khả dĩ vô tảo; kiều mộc bất khả dĩ vô đằng la; nhân bất khả dĩ vô tích)
(U Mộng Ảnh- Trương Trào)

“Vì trăng mà lo mây, vì sách mà lo mối mọt, vì hoa mà lo gió mưa, vì tài tử giai nhân mà lo mệnh bạc, đó thực là tấm lòng Bồ Tát vậy”. (Vị nguyệt ưu vân; vị thư ưu đố; vị hoa ưu phong vũ; vị tài tử giai nhân ưu mệnh bạc; chân thị Bồ Tát tâm trường)
(U Mộng Ảnh - Trương Trào)

“Trong thiên hạ có được một người tri kỷ, thì có thể không còn ân hận gì nữa” (Thiên hạ hữu nhất nhân tri kỷ, khả dĩ bất hận. Bất độc nhân dã)
(U Mộng Ảnh - Trương Trào)


Nhưng ở đời có thể tìm được chăng một người tri kỷ? Tấm lòng tri âm giữa Bá Nha và Chung Tử Kỳ, tình bạn tri kỷ giữa Quản Trọng và Bão Thúc Nha có lẽ chỉ còn là huyền thoại. Bạn tri kỷ chỉ do cơ duyên mà gặp, không thể gượng gạo mà cầu.
Không riêng gì người với người, mà cả người với hoa cũng có thể là tri kỷ để gửi gắm tâm sự:

“Sen lấy Liêm Khê làm tri kỷ, đào lấy những người trốn vua Tần làm tri kỷ” (Liên dĩ Liêm Khê vi tri kỷ; đào dĩ tỵ Tần nhân vi tri kỷ...)
(U Mộng Ảnh - Trương Trào)
 
................
 
Giải thích:
 
- Sen lấy Liêm Khê làm tri kỷ.
Liêm Khê tức Chu Đôn Di, nhà lý học đời Nam Tống, yêu hoa sen, có bài “Ái liên thuyết” nổi tiếng ở đời. Ông sống thanh cao, nêu được cao phong của đạo học đời Tống.
 
- Đào lấy những người trốn vua Tần làm tri kỷ.
Theo Đào Hoa Nguyên Ký (Bài ký về suối hoa đào) của Đào Tiềm, có người đánh cá lần theo con suối, tình cờ phát hiện một làng trồng toàn đào, sống thanh bình như cảnh thần tiên. Hỏi ra mới biết tổ tiên họ là những người trốn chính sách tàn bạo của nhà Tần lánh đến.
 
Đọc Cổ Văn Quan Chỉ giúp bạn đọc hiểu thêm “tình tri kỷ” giữa hoa đào với những người trốn bạo chúa nhà Tần:
 
“Đời Triều Thái Nguyên nhà Tấn, có người ở Vũ Lăng sống bằng nghề đánh cá, theo dòng khe mà đi, quên mất đường xa hay gần. Bỗng gặp một rừng hoa đào mọc cách bờ mấy trăm bước, không xen lẫn loại cây nào khác, cỏ xanh thơm tươi tốt, hoa đẹp lả tả rơi. Người đánh cá lấy làm lạ, bèn tiến thêm vô, muốn đi hết khu rừng. Cuối rừng là con suối, và thấy một ngọn núi. Núi có hang nhỏ, thấp thoáng như có ánh sáng, bèn rời thuyền, lần theo cửa hang mà vào. Ban đầu hang rất hẹp, chỉ lọt một người. Đi thêm vài chục bước, hang đột nhiên mở ra sáng láng. Đất bằng trống trải, nhà cửa chỉnh tề, có ruộng tốt, ao đẹp, đủ các loại cây dâu, cây trúc; đường ruộng thông nhau, chỗ nào cũng nghe tiếng gà, tiếng chó. Trong hang, có những người đi lại trồng trọt làm lụng, nam nữ đều ăn mặc như người bên ngoài. Từ người già đến con trẻ, ai nấy cũng đều hớn hở, vui tươi.
Thấy người đánh cá, họ kinh hoảng, hỏi từ đâu tới. Người đánh cá kể đầy đủ đầu đuôi. Họ bèn mời về nhà, bày rượu, mổ gà để đãi. Trong thôn nghe có người đến, ai nấy cũng đều lại hỏi thăm. Họ kể: tổ tiên trốn loạn đời Tần, dắt vợ con và người trong ấp đến chỗ đường cùng này, rồi không trở ra nữa; từ đó cách biệt hẳn với người ngoài. Họ hỏi bấy giờ là đời nào, họ không biết cả đời Hán nữa, nói chi đến các đời Ngụy, Tấn. Người đánh cá nhất nhất kể lại những điều mình hay biết, ai nầy nghe đều đau xót, than thở. Những người khác ai cũng mời người đánh cá về nhà mình chơi, cũng đều bày rượu thết đãi. Ở lại được mấy ngày, rồi từ biệt ra về. Trong bọn họ có người dặn: “Đừng nên kể cho người ngoài hay làm gì! ”.
Ra khỏi hang rồi, tìm lại được chiếc thuyền, lần theo đường cũ mà về, tới chỗ nào cũng ghi nhớ. Về đến châu quận, vào yết kiến quan thái thú kể lại chuyện này. Viên thái thú lập tức sai người đi theo, tìm những chỗ trước đã ghi nhớ, nhưng mờ mịt, không kiếm ra được con đường cũ.”
 
HOA TƯỜNG VY
 

Tường Vy có danh pháp khoa học là: Rosa multiflora, thuộc họ hồng (Rosacea). Hoa Tường vy có tên tiếng Anh là: Crape Myrtle
Cây Tường Vy thường ra hoa chủ yếu từ tháng 6 đến tháng 8 Dương lịch hằng năm. Tường vi thường nở theo chùm với những cánh hoa mỏng đung đưa theo gió tạo nên vẻ đẹp mộng mơ, thanh khiết như một nàng tiểu thư quyền quý, quyến rũ say lòng người. Mỗi bông hoa tường vi khi nở xòe ra 6 cánh xoăn nhẹ nhàng mỏng manh rất đẹp.
Hoa Tường Vy có đủ màu, mỗi màu hoa mang ý nghĩa khác nhau nhưng tựu trung đều nói đến tình yêu:

- Hoa Tường Vy đỏ: Ý muốn được yêu.
- Hoa Tường Vy trắng: Tình yêu trong trắng.
- Hoa Tường Vy phấn hồng: Lời hứa hẹn.
- Hoa Tường Vy hồng: Anh yêu em mãi mãi
- Hoa Tường Vy vàng: Anh sung sướng vì được yêu em ...
 
THƠ VỀ HOA
 
Đây là bài thơ về hoa tím buồn:
 
NGƯỜI VỀ TÌM LẠI MÀU HOA
 
Tường vy mùa đến tôi về
Thấy tôi đứng giữa bốn bề tàn phai
Giáo đường "chuông gọi hồn ai"?
Nơi đâu yêu dấu hình hài thân thương?
Đường xưa lạ lẫm bước chân
Chiều loang hoa nắng bâng khuâng phố sầu
Quán xưa giờ cố nhân đâu?
Cà-phê giọt đắng rơi câu nhạc buồn
"Mười năm không gặp tưởng quên" *
Bao năm cách biệt dặn lòng: Hãy thôi...
Chốn xưa hụt hẫng tình tôi
Người giờ mắt lạ biết rồi có quen?
 
Tường vy sắc tím buồn tênh
Tôi về tìm lại cuộc tình đã qua
Đã qua có nghĩa mù xa
Làm sao giữ được ánh tà huy phai?
Thì thôi còn tiếng thở dài
Tường vy hoa lệ khóc ai tím màu
 
..................
 
* Mười Năm Không Gặp (Mười Năm Tình Cũ ) - nhạc Trần Quảng Nam.
 
                                                             Nguyên Lạc
 
READ MORE - THƠ, HOA & NGƯỜI (1) – Nguyên Lạc

Monday, October 3, 2022

BAN MAI ĐẬM ĐẶC MÙI ÂM KHÍ – Thơ Khaly Chàm


 


ban mai đậm đặc mùi âm khí
 
hôm nay, ít người tự biết mình là khổ chủ
nên vẫn luôn mang khái niệm thứ bùa thiêng không thể lơ là
che chắn tiếng tiếng thở lạc quan hòa tan vào đời sống
cứ như vậy, không cần giãn cách rồi cầu nguyện như ngày nào
 
cà phê sáng vỉa hè, ta đang nghĩ hiện thân có phải là một khoáng vật dịch chuyển cố chen chúc giữa bầy đàn nhân loại
nếu như thế, ta không cần ánh sáng của mặt trời tỏa rộng (?)
trong cơn mơ, em vui cười ném niềm hoan lạc vào mặt ta
thi ca vụt bay lên bầu trời và mắt ta nhìn rõ hào quang rực rỡ
em luôn quán tưởng rồi thích thú tự mãn
khi âm phận biết co thắt ngày nguyệt kỳ chảy đầy tràn hố huyệt đen ngòm
tuyệt nhiên không nhìn thấy những nguyên lý hiển nhiên tắt thở
bất chợt mưa rào buổi sáng đậm đặc mùi âm khí
 
những con đường trong thành phố chắc gì đang tự do tuyệt đối
buồn tẻ nhìn xe chở quan tài với sắc màu hình thức lướt êm qua mặt mũi
kèn đồng, kèn mộc, đàn nhị, phèng la hợp tấu rân trời
chẳng ai biết âm thanh muốn truyền tải hay nhắn gửi thông điệp
như thế, người đưa tiễn với những bước đi chậm chạp
chắc gì tâm tưởng đang bám vào cung bậc để biểu hiện cảm xúc
trong cốc cà phê nguội lạnh, bài thơ mọc thẳng lên hiện hình cục đá sần sùi
ta cảm thấy nỗi buồn nhú ra những ngón tay co quắp lại
 
tpsaigon 10/2022
khaly chàm

READ MORE - BAN MAI ĐẬM ĐẶC MÙI ÂM KHÍ – Thơ Khaly Chàm

THU QUÁN VÔ THƯỜNG – Thơ Trần Kiêm Đoàn


 

 
THU QUÁN VÔ THƯỜNG
 
Biết đâu mình sống 100 năm
Thân củi mục hoá hương trầm
Ảo hóa đường đời bất tận
Kéo dài vô thủy vô chung
 
Biết đâu 80 mình chết
Bây giờ xế bóng 75
Năm năm làm chi cho hết
Khéo lo những chuyện xa tầm
 
Biết đâu sang năm mình chết
Hôm nay Thu mới sang mùa
Đông Hạ Xuân xanh trước mắt
Thì vui quên chuyện hơn thua
 
Biết đâu ngày mai mình chết
Chiều vàng thêm một đêm nay
Thời gian mất tăm biền biệt
Chén đưa chén tiễn vơi đầy
 
Biết đâu giờ sau mình chết
Đủ dài một chén hoàng hoa
Yêu thương không màng hơn thiệt
Cười vui ngấn lệ quan hà
 
Biết đâu giờ mình đang chết
Thiên thu nhất khứ sát na
Thì cứ cười vang quên hết
Niềm đau nỗi khổ Ta Bà
 
Thu sang lá rụng quán vô thường
Đông tới mưa về quán tuyết sương
Xuân quán ngàn hoa vô hữu tướng
Hạ về rực rỡ quán mười phương
 
Nhân gian đang sống là đang chết
Đang về xuôi mái nghĩa đang qua
Tử sinh vẫn gối đầu tương biệt
Không lại hoàn không ai là ta
 
        Sacramento, vào Thu 2022
               Trần Kiêm Đoàn
 
** Quán niệm bên trời hiên quán vắng;
Thấy mình thành một sợi  mây bay!
                                                (Trụ Vũ)

READ MORE - THU QUÁN VÔ THƯỜNG – Thơ Trần Kiêm Đoàn

Saturday, October 1, 2022

TIẾNG THU - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: PhamPhanLang - Ca sĩ: Vân Khánh - Hòa âm: Quang Đạt.






Tiếng Thu

Lá Thu vàng thẫm đất trời
Mùi hương của gió làm tôi nhớ chàng
Mỗi năm cứ độ Thu sang
Tôi đi ngơ ngẫn giữa hàng phong Thu

Tìm anh lãng đãng sương mù
Lắng nghe lá rụng như ru cõi nào
Anh ơi giờ ở nơi nao
Thong dong nhàn nhã bên hào sậy lau

Hay anh phiêu bạt về đâu
Có còn nhớ đến mưa ngâu chốn này
Vàng Thu ngắm lá Thu bay
Nhớ anh nhớ quá lệ cay ngậm ngùi

Từ anh vĩnh biệt nói cười
Trăng không sáng tỏ đất trời âm u
 Xa xa trong cõi mịt mù
Thoảng như vọng lại tiếng Thu ru hời

phamphanlang

Xin chúc một mùa Thu an bình, hạnh phúc.
Thân kính,
PLang

READ MORE - TIẾNG THU - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: PhamPhanLang - Ca sĩ: Vân Khánh - Hòa âm: Quang Đạt.

BẠCH KIM CÚC - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

 










READ MORE - BẠCH KIM CÚC - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

BỖNG DƯNG NHỚ MỐI TÌNH ĐẦU – Thơ Nguyên Lạc


 
                Nhà thơ Nguyên Lạc

 
BỖNG DƯNG
NHỚ MỐI TÌNH ĐẦU
 
Bỗng dưng nhung nhớ một người
Nhớ quay nhớ quắt cái thời si mê
Phượng hồng nghiêng nón đường về
Liếc tôi chết điếng con ve trêu gào
 
Bỗng dưng nhung nhớ hè nào
Cái tôi run rẩy giấu trao thư hồng
Bây giờ còn nhớ hay không?
Bao năm rồi đó cố mong quên người!
 
Bỗng dưng nhung nhớ một thời
Thướt tha áo lụa thằng tôi ngục tù
Tình ngoan thỏ thẻ lời ru
Đọa đày tôi đến thiên thu môi cười
 
Dĩ nhiên chẳng thể quên người
Quên làm sao được? Quên rồi sống sao?
Tình đầu nào chẳng tan mau?
Vết thương giữ lại ngọt ngào muôn niên!
 
Từ ngày li biệt dĩ nhiên
Dáng đài trang đó vào miền chiêm bao
Đêm chong nến lụn tim hao
Giấc mơ hồ điệp tình nào liêu trai
 
Bỗng dưng sao lại thở dài?
Dĩ nhiên vì nhớ hình hài cố quên
Cố nhân sương khói buồn tênh
Cơn say ru mộng mông mênh hương người!
 
Nguyên Lạc

READ MORE - BỖNG DƯNG NHỚ MỐI TÌNH ĐẦU – Thơ Nguyên Lạc

THƠ “ĐẬU PHỤNG” HẬU HIỆN ĐẠI - Chu Vương Miện


 


1-  THỜI TIỀN & TIỀN CHIẾN
 
Tức là thời gian từ khoảng 1900 -1945
Các sáng tác phẩm như:
Văn thơ kịch nhạc Cải Lương
Cuả các soạn giả đủ loại
Đều đuợc trả tiền nhuận bút
Đàng hoàng
Nói theo tiếng Quan Thoại là Xìn
Nói theo tiếng Ta là Địa
Chung chung dù ít dù nhiều
Các tác giả cũng đều hoan hỉ
Văn chương thời kỳ này
Gặp may lên như diều gặp gió “máy”

 
2- THỜI ĐANG CHIẾN
 
Từ 1945 đến 1975
Đánh loạn cào cào
Đánh vung xích chó
Anh khôn thì sống
Anh mống thì đi đoong
Có khi khôn dại đều đi một lượt
Văn chương kỳ này thoi thóp
Ngắc ngoải nhưng chưa thác?
Tuy nhiên cũng có nhiều vị sống bằng nghề cầm bút
Cho Nhà Nước
Viết bằng tay mặt
Còn nghiệp dư “tay trái tay quả”
Thì no địa “ze’ro”

 
3-THỜI KHÔNG CHIẾN
 
Sau 1975 tình cho không biếu không
Thơ văn sách báo CD & DVD
Chỉ cho không
Nhưng không có người nhận
Vdà không có người đọc
Đa số mắt kém và mù
Người viết thuộc loại ở không
Viết chùa và nhà thờ
Dạng tự biên tự diễn & tự dẹp
Không có giới văn nghệ văn nghoẽ chi cả
Lớp già thì đi tắm mát suối vàng
Nơi cõi âm
Lớp trẻ viết lách khó hiểu quá xá quà xa?
Bóng “đá” và ca hát được mùa
Quá nhiều nhân tài
Quá nhiếu quán & á quân
Còn bóng “đấm”
Thì chưa?

 
4- BIẾT ĐÂU HỎI MÀ TIỀM
 
Bậu xưa ghuôi? biết đâu mà tiềm
Có bậu nghỉ mệt nơi nghĩa trang Bắc Việt tương tế
Có bậu an dưỡng lão nơi nghĩa trang Trung Việt tương tế
Có bậu an cư lạc nghiệp nơi nhị tỳ Quảng Si & Đông
Có bậu hoành tráng hơn nơi Nghĩa địa Mạc Đĩnh Chi
“cụ tổ bảy đời của vua Mạc Đăng Dung”
Cũng xong
Đừng bỏ em một mình
Trời lạnh lắm?
Qua còn tại ngũ bộ binh
Đi theo chiến đoàn
Đâu có bỏ ngang mà chiếu cố cho bậu được?
Thôi cũng đành
Bậu nhớ đêm đắp thêm đất cho ấm áp
Mơi mốt qua dìa? mà biết dìa đâu?
Hội ngộ với bậu nào?
Nơi địa ngục “thất”
 
Chu Vương Miện

READ MORE - THƠ “ĐẬU PHỤNG” HẬU HIỆN ĐẠI - Chu Vương Miện