TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Wednesday, September 28, 2022
Tuesday, September 27, 2022
MÙA XANH DỊU DÀNG TRONG CẢM THỨC - Thơ: Khaly Chàm
khaly chàm
mùa xanh dịu dàng trong cảm thức
mỗi sáng thức dậy dường như tôi vừa được sinh ra
bầu trời thì thầm giọng nói: ngươi vẫn đang tồn tại
niềm vui chẳng liên quan gì với thời gian bất biến hay quên lãng
có thể, hàng đêm bầy thiêu thân đã bị dạ con ánh sáng đèn đường
nuốt chửng
ban mai hiện thể cái chết phơi bày vô cảm không hề biến đổi
giọt cà phê nhễu âm để giải mã bạch văn ngày mới
sáng nay, thị dân huyên náo không cần biết lũ chim thành phố bay đi đâu
những thanh âm bội nhiễm dung môi cào cấu trong vô vàn tất bật
những con mắt của giọt mưa trên lá nhấp nháy màu áp thấp nhiệt đới
góc vỉa hè chỗ tôi ngồi dễ thường tếu táo vài mẩu chuyện tiếu lâm
thỉnh thoảng có vài con bướm bay lượn lờ biết chi là điều lich sự
chúng muốn vải phân xuống đầu mấy thằng già bạc tóc mất ý thức
về cơn bão sẽ hiện hình
tôi vẫn biết đang lầm lẫn khi tựa thân vào con chữ
vì luôn quên phải xịt cồn vào tay diệt khuẩn trấn an khi rờ rẫm
nỗi hoài nghi sự thân ái không lời
chẳng hiểu sao cái bóng vẫn cứ nằm dính bên chân
nhưng mãi bung tràn niềm đau thinh lặng
đừng vỗ về hay hứa hẹn điều gì với hiện thực nhé, tôi ơi!
mỗi sáng, tầng khí quyển bị những cụm mây xám chia phần bức xạ
hiện tại, vẫn đang là mùa thu đấy chứ
câu thơ cùng với cỏ cây từng ngày âm thầm trải nghiệm mùa xanh
dịu dàng trong cảm thức
tpdongxoai 9/2022
BÃO – Thơ Lê Phước Sinh
Mưa gió quét từng roi
Quê hương tôi tơi tả
Câm lặng nhìn đất trời
Chẳng đủ lời oán trả.
Chảo, lừ đừ như nghẹn
xoay tít tự không trung
Mắt Bão trợn trừng trừng
Đảo qua rồi đảo lại.
U u... ma quỷ chạy
giẫm nát, xéo linh hồn.
LÊ PHƯỚC SINH
Monday, September 26, 2022
MỘT NỬA ĐÀN ÔNG - Thơ: Nguyễn Khắc Phước
![]() |
| Tác giả Nguyễn Khắc Phước |
MỘT NỬA ĐÀN ÔNG
May mà em không yêu tôi
Thuở đạp xe học chung trường huyện
Em vụt xe chạy biến
Mỗi lần thấy tờ thư.
Có lần em xé đã nư
Bài thơ tôi suốt đêm trằn trọc viết
Rồi hét lên như bị chọc tiết
"Cút xéo đi cho khuất mắt ông ơi"
Ba chục năm sau em tìm tôi
Nói không hiểu sao dữ dằn quá vậy
Không phải với một mà nhiều biết mấy
Có kẻ để lại thư tình tuyệt mệnh vì em.
Em bỏ chồng ra đi trong đêm
Mang theo năm con và hai bàn tay trắng
Trăm chuyện nhọc nhằn, triệu lần cay đắng
Bão nổi tam bành rồi bão cũng qua.
Em phụ hồ rồi em dựng nhà
Em thầu công trình, em buôn gỗ
Chỉ biết kiếm lời, ít khi chịu lỗ
Mua lô đất này, bán sở nhà kia.
Em mở chai rót hai ly đầy bia
Cụng cái cóc trăm phần trăm uống cạn
Như các bạn tôi, em bắt đầu nói trạng
Thuốc vừa tàn châm điếu khác lên môi.
"Lương của ông sao bằng lương tui
Được mấy 'chai' mà đòi bao cuộc nhậu?
Mời thêm bạn đến đây tui thách đấu
Ai uống hết thùng không say, tui bao"
Em bây giờ đã có tự ngày nào
Nửa đàn ông trong em mỗi ngày một lớn
Cư xử nói năng như tay hảo hớn
"Tui nghét mấy
thằng ngồi mát chỉ huy"
"Chẳng khi mô
tui vô bếp làm chi
Đi làm về phải có cơm canh cá
Nhà phải láng trơn, sân vườn sạch cả
Nếu không thì tui bỏ tui đi."
"Đừng mất công tìm bạn nhậu làm chi
Cứ nháy phôn là tui sẽ đến
Chẳng cần ai thương, không cần ai mến
Tui rứa rồi, đừng khuyên bảo mần chi."
Em lại rót bia, lại cụng ly
Tôi bắt đầu say, em không hề chếnh choáng
May gặp lại người "bạn trai" xứng đáng
Để thấy mình chưa trọn vẹn đàn ông.
NKP
"chai' = trăm ngàn (theo lời chị này). Được mấy 'chai' = được mấy trăm ngàn
Sunday, September 25, 2022
CÚC VÀNG HOA NẮNG – Thơ Nguyên Lạc

CÚC VÀNG HOA NẮNG
"Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản"
(Thôi Hiệu)
Tôi vẫn biết
em. chỉ là huyễn mộng
Khói sương trời
nên. tình rất mong manh!
Nến hồng đó trong tôi tim đã lụn
Thắp giùm tôi!
hong ấm chút dư âm
Hoa nắng đó
em. riêng đời chắc vẫn?
Gởi về tôi một chút ấm tình nồng!
Tôi vẫn biết
trùng lai là ảo vọng
"Hạc bay rồi đâu trở lại mà mong?"
Sao giữ được cúc vàng hoa nắng?
Nên đành thôi
tôi còn vết thương lòng!
Đêm cô lữ
ngoài trời sương rơi trắng
Vết thương lòng mưng mủ... nhói căm căm!
Vết thương lòng mưng mủ mỗi đông phong
Chỉ tôi cách xua tan đi nỗi nhớ
Làm sao hở? tôi biết mình không thể
Xa biệt người. tâm còn mãi mùi hương!
Mất khanh rồi! Còn đây nỗi rêu xanh
Và trăng đó. vành trăng buồn lệ ứa!
Người lữ khách cô đơn ru niềm nhớ
"Rượu sẽ làm quên được nỗi sầu thương"?
Nguyên Lạc
CHÙM THƠ THÁNG CHÍN - Châu Thạch
THÁNG CHÍN 2021!
Tháng chín vừa về trời nóng chưa mưa
Đường trước ngỏ hai đầu phong tỏa
Con Covid ngoài kia rình khắp ngả
Lưỡi hái tử thần xục xạo ngày đêm
Tháng chín về sầu lại sầu thêm
Bến chia ly không một ai đưa tiễn
Người ra đi giống như làn hơi biến
Tro trở về trong chiếc hũ buồn thiu
Tháng chín về, tháng chín hắt hiu
Người lây lất chờ miếng cơm từ thiện
Phố lạnh lẽo cửa lầu cao khép kín
Cây bên đường trở giấc gió than van
Chuông nhà thờ tháng chín vọng không gian
Kinh cầu nguyện chìm trên sông sao sáng
Cả nhân loại trên con tàu mắc cạn
Tháng chín hai ngàn hai mươi mốt đau thương!
MƯA KHUYA THÁNG CHÍN
Nửa khuya ngoài trời mưa tháng chín
Nằm trong phòng kín nhớ trăng thu
Gió rít như là đạn pháo rít
Lại nhớ giao tranh buổi mịt mù.
Tháng chín đêm khuya trời gió mưa
Lòng ta lại nhớ chuyện xa xưa
Mùa thu năm ấy trăng thu vỡ
Em đã đi xa biệt bến bờ!
Từ ấy mỗi mùa thu lá bay
Đêm mưa tháng chín cuối thu gầy
Ta nằm thao thức đan thương nhớ
Gối những u sầu nặng cánh tay
Còn chẳng bao lâu sẽ rét đông
Người ơi có tái ngộ hay không
Hồn ta đã đợi vàng khô lá
Mùa đã còn đâu ánh nắng hồng!
THÁNG CHÍN THÈM!
Đầu tháng chín, vào thu, trời se lạnh
Gọi nhà thơ Lê Đình Hạnh, biệt tăm
Thèm cà phê, không có bạn, thôi nằm
Bỗng thấy nhớ, nhớ ngôi nhà thời trẻ.
Ngoài kia mưa, ừ thì mưa, rất nhẹ
Sao lòng ta cứ tưởng, tưởng lê thê
Đem tấm hình kỷ niệm, nhìn tái tê
Ôi Quảng Trị! đau! đau dòng ký ức!
Xưa tháng chín, cả một thời náo nức
Nhà thênh thang, ấm tiếng bạn bè thân
Ước chi nay ta có lại một lần
Dăm ba đứa nằm chung giường, đàn hát.
Nay nhìn lại, ảnh ngôi nhà tan nát
Nghe tiếng mưa, từ cố xứ trôi về
Lại thấy thèm, thèm lắm ly cà phê
Không có bạn, sầu thôi mưa tháng chín!
Châu Thạch
TIỂU TIỂU KHÚC, TƯƠNG TIÊU GIANG - Thơ Chu Vương Miện
con dế than
con dế mèn
gáy khóc cả đêm
con chim đậu
con chim bay
cả ngày
con cá bơi
con cá lội
rất là vội
em đi đâu?
cả đêm ngày
làm anh chờ ở chân cầu
muà thu lá bay
mùa thu lá đỏ
tình ta còn bỏ ngỏ
con ngựa cái chạy trước
con ngựa đực chạy sau
trên cánh đồng hoe mầu
sinh ra được một quãng
sống vài mươi năm
rồi mãi mãi nằm
có người nằm trong đất
có người nằm lòng đại dương
có người nằm không cục cựa
trên giường
đếm đi rồi đếm lại
60 năm?
hoặc 80 năm?
có nghĩa lý gì?
sắc lại không
không lại sắc
có nghĩa gì tương lai?
ồ mờ mịt
TƯƠNG * TIÊU GIANG
sông Tương nguồn ở Hải Dương Quan
phía trên bắc bộ quận Quế Lâm
ngang thành Linh Lăng Trường Sa cũ
đổ vào Động Đình tỉnh Hồ Nam
sông Tiêu phát nguyên Cựu Nghi Lãnh
phụ lưu sông Tương tại Linh Lăng
hai dòng từ đó còn lại một
mà người thì kẻ cuối đầu sông?
ai bảo yêu chi? cho nó khổ
tương tư lắm chuyện nhớ triền miên
đầm đìa nước mắt mà sinh bệnh
cảm xót vô cùng 1 chữ duyên?
"ai bảo sông Tương sâu
không bằng lòng nhung nhớ
sông sâu còn có đáy
nhung nhớ lại không bờ
chàng ở sông Tương đầu
thiếp ở sông Tương cuối
càng nhìn càng thấm đau?
uống nước sông mòn mỏi
hồn mơ chẳng đến nơi
cõi chết nào? đang tới
nhập vào cửa thương mong
càng thương càng ngong đợi
thời xưa nhà Hậu Chu Ngũ Đại
Tiêu Tương Nam Bộ tỉnh Hồ Nam
chẩy xuống Quảng Tây xa hút mắt
chuyện tình chỉ khác Thục Đạo Nan
chuyện giờ lưu lạc trên đất Mỹ
chả Tiêu Tương mà lại Bắc Nam
tương cố toàn cánh đồng dê ngựa
tương thân còn một nhánh mai vàng?
Chu Vương Miện
Friday, September 23, 2022
TRĂNG BIỂN, VỀ LÀNG – Thơ Tịnh Bình
Khêu trăng cho tỏ nỗi niềm
Đỉnh trời sâu hút
Biển đêm thầm thì...
Sóng xô ghềnh đá lời chi
Chỉ nghe non nước
Nhu mì nước non
Trăng khuya vằng vặc lòng son
Dẫu cho sông cạn
Đá mòn hỡi ai?
Trùng khơi chim thỏa cánh bay
Một nhành hoa tím
Trăng cài tóc mây...
VỀ LÀNG
Về làng...
Làng đã khác xưa
Chạnh lòng mưa nắng
Nắng mưa đổi dời
Hương đồng gió nội người ơi!
Còn đâu cảnh cũ một thời tuổi thơ
Còn đâu khúc hát ầu ơ
Đầu nôi cánh võng giấc mơ ngoan hiền
Lời ru cổ tích thần tiên
Bầy chim sáo đậu bên hiên nắng vàng
Tiếng gà trưa gáy xốn xang
Quê thay áo mới
Hồn làng ngẩn ngơ
Nửa như phố thị bao giờ
Bờ tre tóc rũ ơ thờ héo hon
Còn không điệu lý sắt son
Chũm cau thèn thẹn mạ non đương thì
Cảnh xưa người cũ khắc ghi
Về làng nửa ở, nửa đi dùng dằng...
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
"ĐẤT ĐỨNG" MỘT THỜI | MÍT CHÍN - Thơ: Vũ Hùng
"ĐẤT ĐỨNG" MỘT THỜI
Chiều qua lướt web bất ngờ
Gặp trang ĐẤT ĐỨNG đăng thơ của mình
Một thời gắn bó Tây Ninh
Ươm mầm văn học nghĩa tình vấn vương
Một thời nặng nợ thơ Đường
Mênh mang lục bát dễ thường khó phai?
Giờ này biết có còn ai
Nhớ trang ĐẤT ĐỨNG vở bài gửi đăng?
Trong tim ĐẤT ĐỨNG vầng trăng
Một thời gắn bó nhớ chăng hỡi người?
Bình Định, 27.08.2022
Vũ Hùng
MÍT CHÍN
Có nghe thơm phức mùi hương
Quyện trong làn gió góc vườn thoảng bay?
Mít nhà vừa chín sáng nay
Vẫn nguyên cái vẻ trên cây xù xì
Múi dày ai chẳng... Thiệt kỳ
Chờ khi bóc vỏ tức thì biết ngay?
Ngại ngùng mân mó bàn tay
Khiến dòng nhựa cứ dính đầy thích chưa?
Đâu người quân tử dạ thưa
Đặng xin đóng cọc lối xưa nhọc nhằn
Đọc thơ nào có lăn tăn
Tục thanh thử hỏi ai bằng thời nay?
Ngẩn ngơ mít chín múi dày
Hương thơm khó cưỡng ngất ngây cả lòng!
Bình Định, 23.07.2022
Vũ Hùng
Wednesday, September 21, 2022
QUÁN TRỌ – Thơ Nguyên Lạc
QUÁN TRỌ
Cuộc đời như quán trọ
Ai cũng từng ghé qua
Một lần rồi từ giã
Buồn hay vui cũng là
Cuộc đời như quán trọ
Hơn thua để mà chi?
Giành giật được những gì?
Cho lòng đầy sân si
"Thiên địa nhất nghịch lữ
Đồng bi vạn cổ trần" *
(Trời đất là quán trọ
Thương cát bụi ngàn năm)
Cát bụi đời cát bụi
Duyên hợp rồi duyên tan
Cát bụi về cát bụi
Hư không hoàn hư không!
Quán trọ là cõi tạm
Cuộc lữ người ghé chân
Hạnh ngộ rồi vĩnh biệt
Hay sẽ là trăm năm?
Ngắn dài là số phận
Sang hèn tùy nhân duyên
Cuộc đời như quán trọ
Ra đi nhớ "trả tiền"!
Nguyên Lạc
.............
* Thơ Lý Bạch
Tuesday, September 20, 2022
Sunday, September 18, 2022
MÙA LÁ CHÍN – Thơ Tịnh Bình
MÙA LÁ CHÍN
Vẫn là phố sao chừng lạ quá...
Chút nắng vàng có phải đã vào thu
Và chút gió mơn man vờn áo lụa
Tháng Chín mềm tựa khúc hát ru
Nhòa mây trắng cuối trời bãng lãng
Lác đác sương rơi mái cổ tự trầm
Chầm chậm vòng xe trong gió sớm
Quán quen trà ấm nhấp thanh tân
Thênh thang quá tầng cao bát ngát
Phía hoàng hôn chim xoãi cánh về trời
Vương mắt mẹ màu ưu tư xa vắng
Hay khói bếp chiều lẻ ngọn mờ hoen
Xin viết vội đôi dòng thơ xao xuyến
Áo mơ phai lơ đãng phía cuối đường
Thoảng heo may đong đưa vòm lá chín
Chút tình thu e ấp khẽ dâng hương...
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)
Saturday, September 17, 2022
TÀI, TIẾNG SÁO, TRƯƠNG CHI MỊ NƯƠNG, THIÊN TAI TÀI, - Thơ Chu Vương Miện
TÀI
tu với tù
tài với tai
con khỉ và con bú dù
duyên và vô duyên
y thuyền
quyên và thuyền buồm
anh nào anh nấy
giống y gà trống thiến
lợn bị hoạn
biết thân biết phận
cúi mặt ăn cỏ
ăn cám
không giao hoan
không đạp mái
không gáy
chỉ biết nhìn xuống đất
kiếm gạo thóc
sống qua loa
qua ngày
đợi chết
TIẾNG SÁO
hoa có loài hữu hương hữu ắc
và có loài hữu sắc vô hương
đôi khi cũng vô hương vô sắc
ngươì cũng có loại hữu tài vô sắc
lại cũng có hạng hữu sắc vô tài
nên thế gian trong cõi trần ai
hỉ nộ ái ố có qua cầu mới biết
chả có gì vài chục năm thời chết
buồn quá dầy mà vui chả bao nhiêu
tiếng tiêu tiếng hát giữa sông chiều
nghe ai oán thê lương buồn đứt ruột
chàng Trương Chi ngàn sau còn thương tiếc
TRƯƠNG CHI MỊ NƯƠNG
cũng chả phải bên Chúa bên Phật
cũng chả là sông chia giang bắc giang nam
cũng chả chõi ý thức hệ
chẳng qua thiếu một món tiền
thiếu tiền thành mặt rỗ mắt toét
răng vẩu lưng gù
trăm dâu đở đầu tằm
giọng hát đêm trăng
hát thương đời luân lạc
hát cho đời vui lên
đâu có nghĩ tiền rừng biển bạc
vì quá nghèo tiếng hát bỏ ta đi
Mị Nương đóng cửa sổ
ồ cái thằng mặt rỗ Trương Chi
THIÊN TAI TÀI
“vợ lăm le ở vú
con tấp tểnh đi bồi
khách hỏi nhà ông đến
nhà ông đã bán rồi”
(thơ Trần tê Xương)
thời cụ thì vợ mới lăm le ở vú
và con thì cũng tấp tểnh đi bồi
thực tế thì cũng chưa ai bồi vú cả
chẳng qua mới tính thế vậy thôi?
thời nay thì nam làm tay sai
Bắc Nam cứ vậy đánh nhau hoài
phương Bắc hết Liên Xô Trung Quốc
phương Nam Mỹ Pháp đánh tả tơi
nữ thì đi ca ve vũ nữ
đèn mờ mờ ảo múa cặp đôi
con trai lớn lên thì nhập ngũ
đứa còn sót lại bếp lẫn bồi
thời cụ thì khổ theo thời cụ
thời tôi thì khổ theo thời tôi
nhức đầu nhức tai vì tiếng gáy
quanh năm suốt tháng giọng cu mồi?
cụ sinh trước ta một trăm năm
có mồm không nói hóa ra câm
cụ tôi đều làm dân không nước?
dù chân đạp đất mặt trông trời
cụ thì lao đao cùng ghệ rượu
tôi thì phơ phất kiểu cao bời
đất cát duy một phường bán nước
bên này bên đó một duộc thôi?
thắng thua cũng chỉ là một bọn
khổ cho dân khổ miết muôn thời?
cuối năm có bài thơ khóc cụ
sông dài nước dạt chó chết trôi
trăm năm toàn một bầy lòi tói
bóp cổ dân đen bóp đã đời?
Chu Vương Miện









