Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, November 16, 2021

THU MUỘN “MÀNG“ _ Thơ cổ đầu phong - Chu Vương Miện

 


THU MUỘN “MÀNG“

Thơ cổ đầu phong

Chu Vương Miện

-

1

“ Gửi lão hữu Nguyễn Bàng “


Trận gió heo may thổi cụ già

Xiêu xiêu vẹo vẹo phố hàng Hoa

Chân cao chân thấp trên đường xá

2 tay còn xách rượu lẫn trà

Gió thổi từ đông qua bên tây

Hết lá hồng rồi lá đỏ bay

Vật vờ trên ngói rồi trên đất 

Đầu thu sao chớm lạnh thế này?

Nhìn trời nhìn đất nhìn sân ga

Hoá ra lại là cụ Tản Đà

Ngó đây là ngó cho có ngó

Thực tình chỉ mây trắng đường xa

Thi hào thi cắc đứng giữa đời

Rượu vào hào khí vọt chơi vơi

Rừng phong cũng vừa bay hết lá

Mà lão thi nhân vẫn đứng cười

-

2

1 chai mai quế lộ 1 con gà

Khăn đóng áo dài nhìn thấy tự đàng xa

Hỏi cụ tú Từ Diễn Đồng đi đâu đó

Đáp “thăm lão thi 20 xu Tản Đà“

Lạng quang thế nào bị phú lít tây bắt bỏ bóp

Giao thừa giao thiếu trong đề lao

Khát nước nhưng mà trà không nước

Đành thôi chơi tạm điếu thuốc lào

Năm mới năm me đói như cào

Thì thôi trà rựơu chả hoa đào

Tay bốc tay đưa vào cuống họng

Bên ngoài song sắt chả trăng sao

Sáng ra thầy đội mở cửa nhà pha

Lôi thôi lếch thếch vội vã ra

Nhìn quanh lẫn quất đường o rõ

Chả biết phương nao? có Tản Đà

-

3

Chả thuyền bè mà cũng phong ba

Bấy nhiêu năm toàn kẻ cắp bà già

Bà cụ lận lưng toàn giấy vụn

Kẻ cắp mắt mù nhận không ra

Thì ra cũng toàn lừa gạt  nhau

Tay không đít lộn mãi lên đầu

Đầy sân toàn những phường bố láo

Ăn quịt đéo lường dừa họ cau

Có địa thì có quá nhiều hào kiệt

Không địa chạy hết chả còn ai?

Đất nứơc vắng hoe tuồng chèo không người diễn

Chả ai coi không còn tiếng thở ngắn dài 

Thơ văn lúc này không ai viết
Thiên hạ lo cơm ai đọc đây?

Đến chó cũng lo thân chạy hết

Đêm đêm leo lét ngọn đèn cầy?

-

4

-

Ngồi đầu cầu thổi 1 khúc ba tiêu

Vừa thương Ngô Sở Quảng hay Tiều

Kinh Tương đôi ngả làm sao nhỉ

Nát ngọc chìm châu tiếng sáo diều?

Ngó về Bạch Long Vĩ Hủi Nàm

Bên này Lưỡng Quảng ngó Phù Nam

Con thuyền chống nước sang Pak Hổi

Chả bao giờ? chả ai? Về và sang ?

Ôi cố nhân cố chia họ Hồng họ Trang

Ba Gia Phan Thiết mấy ngả đường

Tóc cũng phơ phơ ngang bông gòon tháng hạ

Mây cũng bơ vơ mất hay còn?

Nhìn lá thu phong lãng đãng bay

Tương Dương lần cuối mảnh trăng gầy

Tuổi đời phơi mãi nơi Ngũ Lĩnh

Bao chốn quê ngừơi ta còn đây ?



Chu Vương Miện


READ MORE - THU MUỘN “MÀNG“ _ Thơ cổ đầu phong - Chu Vương Miện

Monday, November 15, 2021

TIẾP BƯỚC THẦY - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

Nhà thơ Nguyễn Đại Duẫn


 Tiếp bước thầy

                                      


“Khi tóc thầy bạc, tóc em hãy còn xanh

Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã lớn khôn rôì.”

Câu hát ngày xưa đang còn  vang vọng

Thủa chúng em thời con trẻ líu lo


Cây phượng già rêu phong còn đó

Xòa mái tóc rủ bóng hoàng hôn

Ngôi Trường xưa mái lá chẳng còn

Giờ khang trang tầng cao ngói mới


Thầy đã đi xa! 

Nhưng hình bóng thầy đang còn in đậm

Trong trái tim em từng tháng từng ngày

Trên bục giảng lời thầy còn ấm

Những câu thơ sâu lắng mãi tâm hồn

                                  

Thầy dạy chúng em học văn, học toán

Truyền thống cha ông thắng giặc, thắng trời

Dạy chúng em biết yêu thương, căm giận

Thầy dạy chúng em lẽ sống làm người


Thầy là tia nắng ấm mặt trời

Soi sáng đời em sưởi mầm sự sống

Em lớn lên giữa triều cường biển động

Bài giảng của thầy theo buồm trắng xa khơi

 

Học trò của thầy nay tóc bạc da mồi

Vẫn miệt mài bên trang giáo án

Tiếp bước thầy dạy đàn em nhỏ

Cho tiếng ca vui đến lớp mỗi ngày

 

 Chúng em rồi tiếp bao thế hệ

 Sẽ vững vàng cầm lái con thuyền

 Đưa đến bến bờ vinh quang thời đại

 Ươm mầm non cho thế hệ ngày mai 

Nguyễn Đại Duẫn

Hội viên Hội VHNT Trường Sơn


                                     






READ MORE - TIẾP BƯỚC THẦY - Thơ Nguyễn Đại Duẫn

BÀI THƠ ‘LỬNG ĐÈO TÌNH KHÚC’ CỦA PHẠM THÀNH - Đặng Xuấn Xuyến

 

 

BÀI THƠ ‘LỬNG ĐÈO TÌNH KHÚC’

CỦA PHẠM THÀNH

*

Tôi đọc bài thơ Lửng Đèo Tình Khúc của nhà thơ Phạm Thành cách đây chừng tháng, hơn tháng. Cũng định viết vài dòng cảm nhận khi đọc Lửng Đèo Tình Khúc nhưng lúc đó lưng tôi đau quá nên tạm lưu bài thơ vào mục xem sau để khi nào lưng bớt đau sẽ viết vài dòng cảm nhận.

LỬNG ĐÈO TÌNH KHÚC

.

Vẻ đại ngàn dường như pha loãng

Trưa Đèo Cà nắng cũng ngập ngừng hoang

.

Kìa, gái Tày đợi ai mà bồn chồn tròn bóng

E ấp khăn thêu gợi những nét rằm

Nhí nhảnh kèn lá giọng chòe lửa

Vui mùa vàng rưng rức những bậc thang

.

Bỗng đàn môi vọng từ nơi bờ suối

Mắt gái cười lúng liếng cả hoang sơ

.

Chao ôi! Tình rừng quyện độc đáo đến không ngờ.

*

PHẠM THÀNH

Đọc 3 chữ "ngập ngừng hoang" trong câu: "Trưa Đèo Cà nắng cũng ngập ngừng hoang", tôi nhớ tới câu thơ cũng độc đáo của nhà thơ Nguyễn Thanh Lâm trong bài thơ Hương Dương Cầm:

"Tiếng Dương Cầm loang loáng ướt

Ngập ngừng rơi."

Hai chữ "ngập ngừng" được 2 nhà thơ sử dụng đều làm cho câu thơ sống động đến mê hoặc người đọc. Với "ngập ngừng rơi" của "Tiếng Dương Cầm loang loáng ướt", Nguyễn Thanh Lâm đã biến Hương Dương Cầm thành vẻ đẹp của tình yêu và nỗi nhớ rất đặc trưng riêng của người Hà Nội. Còn với "ngập ngừng hoang" của "nắng" "trưa đèo Cà", Phạm Thành không chỉ thổi vào Lửng Đèo Tình Khúc vẻ đẹp hoang sơ quyến rũ với những phóng khoáng rất đặc trưng của nắng gió đại ngàn mà còn “pha loãng” làm mềm mại, sống động hơn chất hoang sơ của núi rừng bằng hiện diện của con người qua cách nói gián tiếp ở 2 câu đầu bài thơ bằng những cặp từ “pha loãng”, “ngập ngừng hoang”. Từ "hoang" ở câu thơ "Trưa Đèo Cà nắng cũng ngập ngừng hoang" khiến người đọc lâng lâng tâm trạng cũng muốn phiêu cùng "nắng đèo Cà" để được "ngập ngừng hoang".

Bốn câu thơ:

"Kìa, gái Tày đợi ai mà bồn chồn tròn bóng

E ấp khăn thêu gợi những nét rằm

Nhí nhảnh kèn lá giọng chòe lửa

Vui mùa vàng rưng rức những bậc thang"

Có thể tách ra đứng riêng thành một bài thơ.

Với cách dùng chữ độc đáo, lạ mà hay ở 4 câu thơ này: "bồn chồn tròn bóng", "giọng chòe lửa", "rưng rức những bậc thang"... Nhà thơ Phạm Thành đã khắc họa chân dung thiếu nữ Tày hồn nhiên những nét tươi xinh tuổi mới lớn, đượm cùng vẻ đẹp hoang sơ “rưng rức” của núi rừng. Bốn câu thơ đã vẽ một bức tranh sống động với ăm ắp những nhạc, những họa, đã gieo vào hồn bạn đọc những rung cảm tươi tắn khó quên.

Câu: "Kìa, gái Tày đợi ai mà bồn chồn tròn bóng" viết thật tự nhiên, tỏ sự ngạc nhiên và thích thú của thi nhân trước hình ảnh thiếu nữ Tày đang "bồn chồn" ngóng đợi người yêu. Bốn chữ "bồn chồn tròn bóng" nói được thật nhiều điều về không gian, thời gian và tâm trạng nhớ nhung, chờ đợi... của thiếu nữ. Cách ngắt câu bằng dấu phẩy (,) giữa "Kìa" với "gái Tày đợi ai mà bồn chồn tròn bóng" không chỉ làm tăng sự ngạc nhiên của thi nhân với “trưa đèo Cà” mà còn khe khẽ bật lên thanh âm như một tiếng reo thi vị.

Bài thơ sử dụng những cặp từ láy, những động từ: "ngập ngừng", "rưng rức", "bồn chồn", "lúng liếng", "e ấp", "nhí nhảnh" rất đắc dụng, làm sáng lên vẻ đẹp hồn nhiên trong trẻo của thiếu nữ miền sơn cước!

Hai câu:

Bỗng đàn môi vọng từ nơi bờ suối

Mắt gái cười lúng liếng cả hoang sơ

Đã chuyển nhịp bài thơ, thay cảnh bài thơ bằng một cái kết viên mãn, thật đẹp cho thiếu nữ “bồn chồn tròn bóng” ngóng đợi người yêu. Câu “Mắt gái cười lúng liếng cả hoang sơ” níu hồn người đọc.

Theo tôi, bài thơ kết thúc ở đây thì thật hay, thật đẹp.

Tiếc là, nhà thơ Phạm Thành lại cho thi nhân chen vào lời cảm thán: "Chao ôi! Tình rừng quyện độc đáo đến không ngờ." để kết thúc Lửng Đèo Tình Khúc đã phá vỡ mất kết cấu toàn bích của bài thơ.

*.

Hà Nội, sáng 12 tháng 11-2021

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - BÀI THƠ ‘LỬNG ĐÈO TÌNH KHÚC’ CỦA PHẠM THÀNH - Đặng Xuấn Xuyến

ĐẮNG CHÉN HỒ TRƯỜNG – Thơ Nguyên Lạc



ĐẮNG CHÉN HỒ TRƯỜ̀NG

Lũng chiều mắt đỏ tà dương
Muôn trùng đồng vọng vô thường gió lay
Lưu vong rót nỗi sầu dài
Rót về xa đó phương đoài mù sương
Rót tràn dâu bể đoạn trường
Rót than li cách sâm thương nghìn trùng
Rót đơn côi, rót mông lung
Rót đau thất chí não nùng thu nay
Ai người tri kỷ cùng tôi?
Ngâm câu thơ cổ đắng môi Hồ trường
 
"Hồ trường! Hồ trường! Hồ trường!
Chí chưa thành, danh chưa đạt
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc
Trăm năm thân thế bóng tà dương"
 
"Vỗ gươm mà hát, nghiêng bầu mà hỏi
Hồ trường! Hồ trường! Hồ trường!
Trời đất mang mang, ai người tri kỷ
Lại đây cùng ta cạn một hồ trường" [*]
 
Lưu vong cay đắng hồ trường
Rót về xa đó quê hương vời vời
Cố nhân còn nhớ tình tôi?
Người trăm năm cũ một đời buồn tênh
 
Cách gì quên được mà quên?
Tang thương ngày đó Hồ trường cùng ngâm
Chiều nay lữ khách đắng lòng
Nhớ câu thơ cổ rượu căm căm sầu!
 
Nguyên Lạc

..........
 
[*] Lời thơ Hồ trường - Nguyễn Bá Trác
 
READ MORE - ĐẮNG CHÉN HỒ TRƯỜNG – Thơ Nguyên Lạc

TRI ÂN THẦY CÔ – Thơ Nhật Quang


 

 
TRI ÂN THẦY CÔ
 
Gió Thu nhè nhẹ rung rinh
Bên khung cửa sổ lung linh nắng hồng
Lật trang vở mới thơm nồng 
Con ngồi nắn nót đôi dòng vần thơ
 
Tấm lòng gửi đến Thầy, Cô
Người nâng đôi cánh ước mơ…vào đời
Tri ân công sức cao vời
Cho con kiến thức rạng ngời tương lai
 
Bên trang giáo án miệt mài
Thầy, Cô tâm huyết đêm ngày tháng qua
Tận tình lời dạy thiết tha
Cho thế hệ trẻ tiến xa…thành người
 
Con đò thầm lặng êm trôi
Chở bao khát vọng ...rạng ngời hôm nay
Vào đời cuộc sống vui say
Hành trang kiến thức Cô, Thầy nào quên
 
Đoá hoa hương ngát dịu êm
Vần thơ trìu mến đây niềm biết ơn
Tình Cô, Thầy mãi sắt son
Ngàn đời ghi khắc lòng con nhớ hoài.
 
                                        Nhật Quang
 
READ MORE - TRI ÂN THẦY CÔ – Thơ Nhật Quang

KHÓI – Thơ Trần Mai Ngân


 


KHÓI
 
Đông về đốt lá trên sân
Có vài sợi khói tần ngần chẳng bay
Vương vào đôi mắt mi cay
Khói thương tro hiểu những ngày là đây...
 
Trần Mai Ngân

READ MORE - KHÓI – Thơ Trần Mai Ngân

ĐỌC “TÒ HE” THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Châu Thạch

 
 

 
TÒ HE 
(Tặng 1 người em)
 
Phút trải lòng đăng ngắt
Điếng lòng người lặng nghe
Thương nửa đời nén chặt
Nhốt hồn trong xác ve.
 
Chiều cuối ngày nắng quắt
Dụ hồn nhập Tò He.
 
Hà Nội, chiều 14 tháng 9.2021
Đặng Xuân Xuyến
 
 *

ĐỌC “TÒ HE” THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN
                                                         Châu Thạch
    
Tò He (còn từng được gọi là con giống bột) là một loại đồ chơi dân gian của trẻ em Việt Nam, có thể ăn được. Ngày nay, nặn Tò He là một nét văn hóa dân gian chẳng biết có còn hay không, vì các nơi đô thị không thấy nữa Nặn Tò He xuất hiện không rõ từ lúc nào nhưng có lẽ là do các nghệ nhân miền nông thôn sáng tạo.
   
Ban đầu, Tò He là sản phẩm làm bằng bột dùng để cúng lễ nên chúng thường có hình thù các con vật như công, gà, trâu, bò, lợn, cá... Một số vùng tại miền Bắc, người ta còn gọi là "con bánh" vì bên cạnh hình thù các con vật, người ta còn nặn bột thành nải chuối, quả cau, chân giò, đĩa xôi... tạo thành mâm cỗ để đi chùa dâng cúng. 
   
Sản phẩm này có màu sắc tương đối giống đồ thật và có pha thêm chút đường nên có thể ăn được. Về sau, sản phẩm được gắn vào một chiếc kèn ống, ở đầu kèn có quét chút mạch nha, khi thổi phát ra âm thanh "tò te" thế nên có lẽ người ta gọi là "tò te", sau này nói trại thành "tò he".
   
Trước khi bàn đến bài thơ “Tò He” của Đặng Xuân Xuyến, một bài thơ nói đến thứ âm nhạc bình dân đã làm “Điếng lòng người lặng nghe”, Châu Thạch tôi xin đề cập qua về một số trường hợp thơ có đề cập đến thứ âm nhạc thượng lưu:
   
Trong Truyện Kiều, Nguyễn Du nhiều lần nhắc đến việc Kiều đánh đàn. Bốn lần Kiều đánh đàn có bốn hoàn cảnh, tâm trạng khác nhau, cũng làm “Điếng lòng người lặng nghe” bởi tâm trạng yêu đương và đau khổ của nàng.
   
Nhà thơ Lý Bạch thời Đường cũng có bài thơ “Thính Thục Tăng Tuấn Đàn Cầm” dịch là “Nghe Sư Thục Gảy Đàn Cầm” đã biểu lộ những tình cảm biến thiên làm cảm hóa lòng người, đem sự thánh thoát khai sáng triết lý sâu xa cho trí tuệ. Bài thơ được Hải Đà phỏng dịch như sau:
 
Thục Tăng ôm chiếc đàn cầm
Từ phương Tây xuống đến gần Nga My
Vì ta gảy khúc trúc ty
Nghe như tùng bách thầm thì dưới khe
Nước trôi rũ sạch lòng mê
Sương rơi huyền ảo vọng về tiếng chuông
Núi xanh phủ bóng chiều buông
Mây thu lớp lớp chập chùng mênh mang 
    
“Tỳ Bà Hành” của Bạch Cư Dị, một trong những thi nhân nổi tiềng của Trung Quốc cũng sống thời nhà Đường, với trường thi dài 616 chữ đã miêu tả nghệ thuật tấu đàn cao siêu cùng cuộc đời truân chuyên của người ca kỷ. Xin trich một đoạn dịch về tiếng đàn Tỳ Bà trong thơ:
 
Ngón buông, bắt khoan khoan dìu dặt
Trước Nghê Thường, sau thoắt Lục Yêu
Dây to nhường đổ mưa rào
Nỉ non dây nhỏ khác nào chuyện riêng
 
Tiếng cao thấp lựa chen lần gẩy
Mâm ngọc đâu bỗng nẩy hạt châu
Trong hoa oanh ríu rít nhau
Nước tuôn róc rách chảy mau xuống ghềnh
   
Đầu thế kỷ 20, bài thơ “Tiếng Sáo Thiên Thai” của Thế Lữ, một nhà thơ trong Tự Lực Văn Đoàn cũng làm rung động con tim cả thế hệ. Thế Lữ đã tả âm thanh của tiếng sáo như sau:
 
Tiếng đưa hiu hắt bên lòng,
Buồn ơi! Xa vắng, mênh mông là buồn...
Tiên Nga tóc xoã bên nguồn.
Hàng tùng rủ rỉ trên cồn đìu hiu;
Mây hồng ngừng lại sau đèo,
Mình cây nắng nhuộm, bóng chiều không đi.
Trời cao, xanh ngắt. - Ô kìa
Hai con hạc trắng bay về Bồng Lai.
   
Bây giờ xin nói về bài thơ “Tò He” của Đặng Xuân Xuyến: 
  
Tất nhiên nhà thơ Đặng Xuân Xuyến không mong muốn đem sánh người thổi Tò He có nghệ thuật cao như riếng sáo tiếng đàn trong thơ thưở xưa, hay âm thanh của nó du dương, réo rắt như lời thơ miêu tả trong cảo thơm. Tuy vậy Đặng Xuân Xuyến đã miêu tả đến tận cùng nội tâm của người thổi Tò He và người nghe thổi Tò He không khác gì những nhân vật đàn và nghe trong sự tích người xưa mà cảo thơm để lại.
  
Câu đầu của bài thơ “Phút trải lòng đắng ngắt” cho ta hiểu người thổi Tò Hè không phải để bán, đó phải là một người có tài âm nhạc, có tâm hồn nghê sĩ và điều quan trọng là có một tâm sự sầu thương. 
 
Âm thanh thổi ra từ tiếng kèn Tò He không bao giờ luyến láy như kèn lá, âm điệu ngắn hơn và khô hơn rất nhiều. Vậy nhưng người thổi đã đưa được nỗi đau của mình vào tâm hồn tác giả, khiến cho âm thanh đã làm “Điếng lòng người lặng nghe”
   
Hai câu thơ mở đầu “Phút trải lòng đắng ngắt/ Điếng lòng người lặng nghe” không chỉ để tả tài nghệ thổi Tò He của người thổi, mà còn gián tiếp cho ta hình ảnh đôi tri kỷ đàn và nghe âm nhạc, hiểu nhau không khác gì Bá Nha -Tử Kỳ thuở trước. 
   
Hai câu thơ tiếp theo “Thương nửa đời nén chặt/Nhốt hồn trong xác ve” cũng cố thêm lập luận họ là đôi tri kỷ thanh âm. Con Tò He được nén thành hình con Ve, và tiếng kèn thổi qua xác ve đã làm “Điếng lòng người lặng nghe” bởi qua âm thanh, người lặng nghe đã hiểu những gì xảy ra trong tâm hồn người đang thổi. 
   
Dầu người thổi và người nghe có quen nhau từ trước hay chỉ tình cờ gặp nhau, thì qua âm thanh mà hiểu lòng nhau đều là một sự kiện thẩm âm hiếm có trên đời. Chỉ những ai tâm hồn chung tầng số, đồng điệu thì việc ấy mới xảy ra.
  
Hai câu thơ cuối “Chiều cuối ngày nắng quắt/ Dụ hồn nhập Tò He” như một tiếng than. Nhà thơ đem cảm xúc trong lòng trùm lên vạn vật, và ngược lại, cô đọng vạn vật quanh mình nhập vào tiếng kèn Tò He. Có thể nói lúc nầy cảnh và hồn như một, trong trạng thái khó tả, bâng khuâng, trống trải, bơ vơ và lạc lỏng!     
 
Âm nhạc là một bộ môn nghệ thuật dùng âm thanh để diễn tả. Trong đó âm thanh mang những tính chất tạo nên giai điệu, được biểu diễn bởi nhạc cụ, tạo ra những âm thanh hài hòa thể hiện cảm xúc con người. Bài thơ Tò He của Đặng Xuân Xuyến diễn đạt âm thanh phát ra từ con Tò He có xác ve, qua tài nghệ điêu luyện của người thổi, làm cho nỗi đau của mình thấm vào  lòng người thưởng thức âm thanh. Bài thơ “Tò He” của Đặng Xuân Xuyến cũng chính là một thứ âm thanh, nhưng một thứ âm thanh ở tầng số khác. Thứ âm thanh trong thơ đó không nhập vào tai người, nhưng âm thanh đó nhập vào tâm hồn người, tạo nên những cảm xúc mà lời văn không bao giờ diễn đạt nổi.
  
Tôi nghĩ ai đọc bài thơ Tò He, ai biết bài thơ Tò He hay, thì người đó cũng điếng lòng trước những câu thơ ngắn gọn mà đầy âm sắc bật ra từ một tâm hồn nhốt trong xác ve! Đặng Xuân Xuyến đã thực hiện được lần hai, cho chúng ta cảm xúc cái mà người thổi Tò He đã làm cho tác giả cảm xúc.
                                      
Châu Thạch 
 
READ MORE - ĐỌC “TÒ HE” THƠ ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Châu Thạch

Saturday, November 13, 2021

CHUYỂN MÙA – Thơ Tịnh Bình

 
 
               Nhà thơ Tịnh Bình


CHUYỂN MÙA
 
Long lanh như hạt nắng
Vui đùa cùng ban mai
Hát ru cùng sương trắng
Vỡ òa miền heo may
 
Bước chân thu nhè nhẹ
Đã đi xa dần xa
Mùa chuyển mùa khe khẽ
Chưa thật đông đâu mà...
 
Bầy chim vừa đập cánh
Chiều buông muôn lá mềm
Tiễn thu vào quá vãng
Vàng hoe mắt phố đêm
 
Hững hờ dư hương cũ
Quán vắng thưa người qua
Khăn voan mờ lối phố
Chút tình nào phôi pha...
 
TỊNH BÌNH
(Tây Ninh)

READ MORE - CHUYỂN MÙA – Thơ Tịnh Bình

CHÙM THƠ ‘HƯƠNG” CỦA LÊ VĂN TRUNG

 
 

 
HƯƠNG ĐÊM
 
Em về sáng một vành trăng
Hồn thu tôi cũng đang rằm vàng ươm
Quỳnh hương! Ồ dạ lan hương!
Hay mùi da thịt chìm sương lụa hồng?
Em về? Ồ không! Ồ không!
Chỉ là mơ, chỉ là mong, ảo huyền!
Chỉ là mây quyện vào đêm
Chỉ là gió nhẹ lay mềm câu thơ
Chỉ là sợi khói giăng tơ
Chỉ là men ủ từ hồ rượu thu
Em về? Về đâu? Về đâu?
Mà thơ tôi trải nghìn câu ngọc ngà
Bước chân em nhẹ như là
Mùi hương cổ tích mượt mà vườn đêm.
   
 
HƯƠNG THU
 
Em gọi hết trời thu về phương nhớ
Để buồn tôi vàng chảy một dòng phai
Chiều buông tiếng thở dài đau chiếc lá
Nằm chiêm bao bên những nụ hoa gầy
 
Mây cuốn gió chở muôn trùng đi mãi
Thác ngàn tôi ghềnh đá cũng ưu phiền
Em có thấy mây giăng mù trắng bãi
Dòng sông nào chở hết cuộc tình duyên
 
Em xỏa tóc, chờ trăng mùa phượng cũ
Cho màu thu cũng thắm ngọt môi tình
Hoa vườn tôi chợt vàng phai mấy nụ
Và thơ buồn trôi mãi giữa mông mênh
 
Em xỏa tóc, mơ mùa trăng thiếu nữ
Chải về đâu mà hương quyện vào thu
Xin ngàn năm tôi mãi là cơn gió
Chìm theo hương, qua những nẻo tình sầu.
   
 
HƯƠNG THU (2)
 
Tình thu ơi mỏng quá
Nhẹ như hồn sương phai
Hương vàng bay tóc xỏa
Thơm trên từng ngón tay
Ai ươm mùa trăng biếc
Trong mắt chùng giấc mơ
Môi ngậm lời thơ hát
Dìu dặt bài tình ca
Em vẽ giùm tôi nhé
Linh hồn tôi vừa rằm
Em gõ giùm tôi nhé
Tình êm như cung đàn
Tình thu ơi mỏng quá
Áo lụa người thần tiên
Ôi trắng ngần một đóa
Tình thu nồng hương em
Hương thơm từng sợi tóc
Hương mềm từng ngón tay
Em, tình thu ngà ngọc
Chìm trong hồn tôi say.
 
 
HƯƠNG TRĂNG
 
Đêm thơm hương phấn mùa trăng cũ
Anh thấy lòng xuân cũng nở hoa
Ai nhắn vào thơ lời chim én
Líu lo về gọi dưới hiên nhà
Nghe thiết tha trong lời cỏ non
Hình như đất cũng hóa linh hồn
Màu xuân xanh quá lòng như ngọc
Đã nở bừng hương triệu đóa hồng
Đêm chảy vào thơ trăng tháng giêng
Sương phủ mềm trên những đóa vàng
Vườn ai trái chín thơm như mật
Lá cũng lay vờn theo gió êm
Xiêm áo quỳnh hương đêm nguyệt cầm
Tóc người nhuộm thắm một màu trăng
Em về hát tiếng mùa xuân biếc
Đã chạm vào thơ những nốt trầm.
 
 
HƯƠNG XƯA (1)
 
Ôi gối chăn nào vương sót lại
Sợi tóc mùa xưa còn ngát hương
Bàn tay ai níu vào song cửa
Bụi lấm mờ in một nỗi buồn
Có giọt sương đằm trong cỏ biếc
Bóng trăng ngày cũ cũng vừa tan
Tôi thấy bóng mình như bóng lá
Rụng giữa chiểu em đã úa vàng
Có giọt lệ bầm vuông khăn cũ
Mắt người đã nhuộm một hồn thu
Và chiếc thuyền tôi từ buổi ấy
Chìm trong sương quạnh bến sa mù
Thương vói ngày đi xa mù biệt
Trời ơi chăn gối vẫn nồng hương
Tôi về xếp lại vuông khăn cũ
Giọt lệ nghìn xưa vẫn cháy nồng.
                            
 
HƯƠNG XƯA (2)
 
Hương của mùa xưa còn ngát lệ
Trăng của tình xưa còn nguyên rằm
Câu thơ vời vợi nguồn vi diệu
Nở đóa quỳnh trên phím nguyệt cầm
 
Tay đang ôm mềm dòng mưa qua
Câu thơ ru nồng môi tương tư
Tóc nhớ thương ai mà tóc rối
Mắt nhớ thương ai mà lệ mờ
 
Tôi say hương chiều tan trong mưa
Em tan theo dòng mưa hương xưa
Em mở lòng trăng tình nguyệt nở
Em mở lòng trăng tình nguyên sơ
 
Tôi chết hồn nhiên, chết nhiệm mầu
Chết từ linh diệu của chiêm bao
Em mở lòng trăng thơm lệ ngát
Tôi uống từ trăng đóa nguyệt sầu.
   
Lê Văn Trung
 
READ MORE - CHÙM THƠ ‘HƯƠNG” CỦA LÊ VĂN TRUNG

Friday, November 12, 2021

THANH TẨY Ý TƯỞNG VƯỚNG TRONG CỔ HỌNG – Thơ Khaly Chàm

 
 


thanh tẩy ý tưởng vướng trong cổ họng
 
“tôi đẹp như hình tôi
như cuộc đời như mọi người… có thể (?)”
 
chớp bể mưa nguồn nơi chốn của thiên thu
trong mắt rất gần sao phải đo chiều dài giọng nói
nắng nghẹn quên xanh trong lòng tay đen ngòm màu bóng tối
ta nuốt chửng hồn thơ ngửa mặt đẫm sương mù
 
ừ, thì ta đã biết rồi em là sợi khói mộng du
viền quanh nhịp dừng khiến nốt đen ái tình đang âm mưu tự tử
em đã kẽ khuôn nhạc tật nguyền nhốt thời gian nên ca từ thơ ta luôn dị ngữ
nó chẳng biết ẩn trú vào đâu đành rú lạnh một hơi dài
 
chỉ cái nhếch môi cười sòng phẳng ấm ớ dọc hàng cây
chờn vờn lễ nghi, vồ vập giao hoan dưới ngọn đèn đường thành phố không con mắt
ôi! loài mèo thật dễ thương cứ quất mạnh vào ta ngọn roi cô đơn nồng nàn lấp lánh
ký ức mãi thơm lừng cùng với hàng triệu tinh trùng trôi tuột vào bóng đêm
 
khaly chàm
hanoi mua he 2017
 
READ MORE - THANH TẨY Ý TƯỞNG VƯỚNG TRONG CỔ HỌNG – Thơ Khaly Chàm

TRĂNG SAY (MỘT CHÚT GÌ RẤT HUẾ) - Nhạc và lời: Võ Công Diên - Giọng ca: Tâm Thư


 

READ MORE - TRĂNG SAY (MỘT CHÚT GÌ RẤT HUẾ) - Nhạc và lời: Võ Công Diên - Giọng ca: Tâm Thư