Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, June 18, 2021

MẸ ƠI! XIN ĐOÁI THƯƠNG - Thơ Nhật Quang

 



MẸ ƠI! XIN ĐOÁI THƯƠNG


Ngước nhìn lên mẹ La-vang

Đoàn con phó thác, vững vàng cậy trông

Nguyện xin Mẹ hãy dủ lòng!

Chở che nhân thế giữa dòng bể dâu


Lời kinh tha thiết nguyện cầu

Của toàn nhân loại u sầu, đắng cay

Khắp nơi dịch bệnh bủa vây

Gây bao tang tóc, lệ đầy tuôn rơi 


Mẹ ơi! nhân thế chơi vơi

Từ Nam chí Bắc lòng người sầu bi

Sớm chiều lo sợ hiểm nguy 

Vây quanh con hẻm cách ly lối về


Hoàng hôn lòng chợt tái tê

Giáo đường lặng lẽ, não nề hồi chuông

Không còn thánh lễ, tôn vương

Chúa buồn gục mặt xót thương thế trần


Mẹ ơi! giữa chốn trầm luân

Đoàn con tha thiết muôn lần nài van

Mẹ ban muôn phúc bình an

Qua cơn đại dịch lây lan giữa đời.


                                    Tháng  06 / 2021

                                    Jos  Nhật Quang











READ MORE - MẸ ƠI! XIN ĐOÁI THƯƠNG - Thơ Nhật Quang

BÔNG BỤP NHIỀU MÀU - Chu Vương Miện

 






READ MORE - BÔNG BỤP NHIỀU MÀU - Chu Vương Miện

THUỞ ẤY & BÂY GIỜ - Thơ Mặc Phương Tử

 

Nhà thơ Mặc Phương Tử



THUỞ ẤY & BÂY GIỜ

    Tặng Ngọc Thuỳ Giang

          Nhớ những ngày xuôi ngược ở Long Thành (ĐN).

  

Thưở ấy gặp nhau

Đời không vướng bận.

Như nước như mây,

Mặc tình bể dâu.

 

Anh tìm tôi những chiều bên Suối Cạn

Mái tranh xưa nghiêng bóng đổ hoàng hôn.

Những cung bậc dặm đời phiêu bạt,

Để lời thơ lãng đãng với sương hôm.

 

Đến giũa khuya trăng tà soi gác vắng

Khi giấc đời vừa tàn cuộc tiêu pha.

Gió hôn lạnh lên nỗi niềm sâu lắng,

Đốt cháy lòng đêm xao xác mấy canh gà.

 

Tôi tìm anh qua căn nhà xiêu vẹo

Vách phên thưa gió lọt lạnh từng đêm.

Vẫn đủ ấm khi đem vần thơ vá víu,

Bên chiếc võng trần lay lắc lời tim.

 

Rồi những lúc tiếng đàn khuya rơi tỏm

Vào hồn trăng cho nát mấy cung sầu !

Anh hát, tôi nghe quanh đời bề bộn,

Cõi thơ tràn tơ phím nhập đêm sâu.

  

 

Bây giờ,

Tháng năm qua rồi xa lắc

Mỗi người mỗi cảnh nỗi lo toan.

Kiếp tằm trót nợ dâu xanh ấy,

Nhưng với vần thơ vẫn sắc son.

 

Nay võng xưa cuốn lại,

Gác tranh xưa bỏ rồi.

Chỉ có thơ còn mãi,

Theo vầng trăng lên khơi.

 

                            Long Thành (ĐN) 2001

                                MẶC PHƯƠNG TỬ

 

 

READ MORE - THUỞ ẤY & BÂY GIỜ - Thơ Mặc Phương Tử

Thursday, June 17, 2021

HẠ NHỚ - Thơ Nguyễn Hồng Linh

 

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh


HẠ NHỚ


Nắng vàng vương vấn nghiêng chao
Bài thơ ngày cũ năm nào còn đây
Ong say bướm lượn mật đầy
Xanh trong ký ức thơ ngây dáng hiền

Áo dài trong trắng trinh nguyên
Dáng hoa phượng thắm mắt huyền lung linh
Chào ngày mới phố trở mình
Rực hồng soi ánh bình minh rạng ngời

Hạ ru khúc hát chơi vơi
Bềnh bồng mây trắng ngọt lời yêu đương
Tím màu hoa nhớ bên đường
Bằng lăng rực rỡ thoảng hương tình đầu

Cố nhân người đã về đâu?
Đong đầy kỷ niệm lệ sầu chia ly
Tiếng ve rưng rức níu ghì
Chuồn chuồn ướt cánh bay đi không về...!

Stuttgart, 13.06.2021
Nguyễn Hồng Linh

READ MORE - HẠ NHỚ - Thơ Nguyễn Hồng Linh

Wednesday, June 16, 2021

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 51 - 55 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm


 
                  Nhà thơ Khaly Chàm

 
trích đoản khúc: dọc đường gió bụi
 
51.
mặc nhiên cảnh giới xô bồ
chạy trong ánh sáng nam mô mặt người
kính dâng thiên địa hoa cười
thần hồn đột quỵ nên lười nguyện kinh
 
52.
nhú mầm hoang tưởng hiển linh
tầm ma mọc nhánh nụ tình ngát hương
run tay chấp lạy vô thường
mặt trời trốn ngủ tuyệt đường như nhiên
 
53.
kính thưa: con mắt người điên
lang thang ý niệm chuông thiền tịnh không
mưu toan gom nắng chạy vòng
phơi khô dấu hỏi bão giông sóng tràn
 
54.
thổi bùng đóm lửa cười khan
tín điều trôi bám muôn ngàn tử thi
tay bung tóc gió thầm thì
hú vang khản giọng thấy gì trong mơ
 
55.
ban mai sương khói mịt mờ
phất phơ thần thức dật dờ như say
chỉ cần nhắm mắt một giây
lung linh nước mắt ngược đầy buồng tim
 
khaly chàm

READ MORE - DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 51 - 55 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

SÀI GÒN LẬP HẠ - Thơ Lê Phước Sinh

 
                                         Nhà thơ Lê Phước Sinh
 

SÀI GÒN LẬP HẠ
 
Xe lơ thơ vài chiếc
vụng về kẻ đón đưa
Phố vùng vằng giả chết
dạt dờ buổi sớm trưa.
 
Chiếc Loa rè trước hẻm
báo tin chuyện giữa tuần
số người Cô-vi nhiễm
chẳng giảm lại tăng dần.
 
Đang gặp mùa trái bóng
cổ vũ quả túc cầu
hét la trong cửa sổ
vọng đèn soi đêm sâu.
 
Hạ về, thêm đốt lửa
biết mai Gạo đong đâu...
 
LÊ PHƯỚC SINH

READ MORE - SÀI GÒN LẬP HẠ - Thơ Lê Phước Sinh

CÒN VƯƠNG NẮNG HẠ - Thơ Nhật Quang

 
 

 
Còn Vương Nắng Hạ
 
Những con đường thắp đỏ màu hoa phượng vỹ
bỏ bùa lũ ve thổn thức rưng rưng
gió nghiêng chao cánh bằng lăng
ngõ phố em về
tinh khôi màu áo lụa
 
Trong veo lời gió
như những cánh bướm hồn nhiên dạo chơi
ươm lên giấc mơ… thời ngây dại
mưa Hạ rêu mờ mái trường cũ trầm tư
ướt nhoà trang lưu bút mực tím
như thầm thương thuở tóc xoã vai mềm
 
Mùa nắng xanh kỷ niệm…
che nghiêng vành nón thuở hoa niên
hàng me ru thềm nỗi nhớ!
bên anh quán vắng
rơi giọt buồn bâng khuâng
hương ban mai ngát ly cà- phê ấm
nghe Hạ về nhen hồng ký ức… còn vương.
 
                                                Nhật Quang
 
READ MORE - CÒN VƯƠNG NẮNG HẠ - Thơ Nhật Quang

MẸ ƠI CON NHỚ - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mộc Thiêng - Ca Sĩ Diệu Hiền

READ MORE - MẸ ƠI CON NHỚ - Thơ PhamPhanLang - Nhạc Mộc Thiêng - Ca Sĩ Diệu Hiền

MÙA TRĂNG ẤU THƠ - Thơ Nguyễn An Bình

 





NGUYỄN AN BÌNH

 

MÙA TRĂNG ẤU THƠ


Cúi mình hôn gốc rạ

Một thời dầm ruộng sâu

Ngày về rưng rức nhớ

Tấm áo cha bạc màu.


Me non em vói hái

Xanh nõn màu mắt xưa

Thèm canh chua bông súng

Mẹ nấu một ngày mưa.


Cá căng đầy bụng trứng

Theo sa mưa đầu mùa

Khói un khơi củi ướt

Thơm lựng mùi cá kho.


Con ra đồng mót lúa

Dừa khô rụng sau vườn

Đâu hay chiều góa bụa

Tóc mẹ nhuộm hoàng hôn.


Đành mang lòng phụ bạc

Ngày về thật bơ vơ

Mây đã là viễn xứ

Đâu mùa trăng ấu thơ?

 

4/5/2021

 N.A.B. 






READ MORE - MÙA TRĂNG ẤU THƠ - Thơ Nguyễn An Bình

Tuesday, June 15, 2021

GÓI NẮNG QUÊ - Chùm thơ Phong Nguyễn

 

Nhà thơ Phong Nguyễn

Gói nắng quê

               Phong Nguyễn


Nếu em có về thăm quê cũ

Nhớ gói dùm anh chút nắng thừa

Gói trong áo lụa màu nắng sớm

Một ít tình quê buổi ban trưa

Gói thêm ít gió lào ran rát

Cho đủ.. mùi hương.. cái nắng quê

Xin em... chớ hỏi vì sao lại

Anh muốn.. tháng năm..nắng đem về

Nếu em có về thăm quê cũ

Tìm lại dùm anh góc nhớ xưa

Một chùm hoa khế.. rơi từ dạo

Trên mái tóc thề gió lay đưa

Tìm thêm sắc tím.. mùa sen nở

Để nắng.. pha thêm.. một chút nồng

Dù cho trong hạ.. trời đang chướng

Xin nhớ tìm cho.. chút nhớ thương

Bởi lòng anh đó! Ngu ngơ lắm...

Cứ mãi hoài mong... mãi vấn vương...

    -- 16-7- 2021 PN


Vết lăn trầm

             Phong Nguyễn

Mẹ về!!

Vai nặng gánh sầu

Gánh đêm thao thức

Gánh bầu tuổi thơ

Gánh cơn mưa nắng đôi bờ

Gánh lưng bát gạo

Gánh cờ lau reo

Mẹ về!!

Dốc gánh lưng đèo

Gánh mùa hạ trắng.

Gánh nghèo xác xơ

Triền đê gánh gió cồn trơ

Gánh bâu áo rách

Nghiêng bờ cát doi

Mẹ về!!

Kết sợi tao nôi

Gánh câu hò giữa đứng ngồi trăm năm

Đêm chong đèn gánh xa xăm

Gánh chân con cứng bóng râm đá mềm

Bây chừ thôi gánh mẹ nằm

Mà nghe!!

Rưng rức

Vết trầm thương đau

            6-5-2019 PN

  

Em có về quê

                   Phong nguyễn

Tết ni!

Em có về quê không...

Xem lại giùm anh nắng có hồng

Vườn trầu thuở ấy còn xanh lá

Cau trổ đài chưa... khế đơm bông

Mấy chùm dâm bụt lay đầu ngõ

Sắc đã hồng thêm nhụy có nồng

Bướm hoa dạo ấy còn bay tới

Thăm lại vườn xưa hoa cải ngồng

Tết ni!

Em có về quê không...

Mai già gốc đã kịp ươm bông

Lụa xanh áo ấy ai còn mặc

Guốc mộc... quần hoa buổi chợ đông

Em tìm coi thử... góc bên nớ

Lão có còn không... câu đối hồng

Chao ôi!! Đã biệt bao mùa vắng

Chẳng biết chừ đây có ai mong..

Tết ni!

Em có về quê không...

Từ dạo người đi với pháo hồng

Ta cũng xa quê ngần độ ấy

Áo sờn.. nhuộm bạc bước trầm phong

Bổng dưng nhớ lại mùa xa cũ

Tháng chạp bây chừ gió còn đông

Vườn xưa như thoảng hương bồ kết

Với dáng ai cười... đôi mắt trong...

Tết ni! em có về quê không?..

      10-1-2020 PN

READ MORE - GÓI NẮNG QUÊ - Chùm thơ Phong Nguyễn

ĐÁ DẾ NGÀY XƯA - Đinh Hoa Lư

 


ĐÁ DẾ NGÀY XƯA

Thuơng tặng tuổi thơ Quảng Trị

Đinh Hoa Lư 

 

  Tháng này Quảng Trị đang vào hè. Thầy cô cùng các em học trò chắc đang nao nức đón chờ mùa nghỉ hè đang tiến gần.

 

Tôi không bao giờ quên cái nắng quê nhà. Làm sao quên được  ngọn gió Lào  thổi qua  xứ mình.  Nắng nóng hầm hập, quay quắt, như "nung da đốt thịt"! Thế mà các cô cậu học trò Quảng Trị (cũng như tôi) ngày xưa nôn nao thu cặp, xếp vở, đón hè với bao háo hức mong đợi.

 

Người kể chuyện xin gác qua chuyện "cành phượng hồng" hay  ve sầu nỉ non, xin dành cho thời trung học - biết yêu, mơ mộng, tương tư, nhung nhớ...

 

Hai em trai tôi và lũ bạn 1968 phường Đệ Nhất QT


 Tôi viết để nhớ về tuổi nhỏ cùng những vui thú hồn nhiên mà đời người ai cũng qua một lần, không bao giờ có lại: lớp ba, lớp tư, nhảy dây "ù mọi", 'đánh căng', thả diều, đá lon cùng sau hết là... ĐÁ DẾ !

 

   Ôi chao! năm mươi năm, rõ ràng đúng nửa đời người. Thế mà tôi vẫn chưa quên con "dế nhất" ngày đó. Con dế này tôi kể với bạn nghe, không phải chỉ về bờ sông An Tiêm, phăng mấy dây dưa rồi kiếm ra dế. Tôi phải làm một chuyến "phiêu lưu" qua tận Thôn Ái Tử bên kia để đổi dế...

 

CUỘC 'PHIÊU LƯU' ĐI ĐỔI DẾ

 

Có một ngày tôi bạo gan đi bộ một mình qua cầu Ga, rồi lần theo Quốc Lộ. Qua khỏi Cầu Ái Tử, tôi đi băng qua bãi cát Ái Tử để tới một thôn làng sau lưng Chùa Sắc Tứ. Từ bên này thành phố tôi đi như một chuyến "phiêu lưu mạo hiểm". Có một đứa bạn tiểu học của tôi ở bên thôn Ái tử nhưng giờ này tôi quên mất tên?  Thời này chưa có Căn Cứ Mỹ, tôi  vượt qua bãi cát mênh mông  lác đác vài đám mồ hoang. Những cồn cỏ nối tiếp, xa xa trong kia làng mạc thưa thớt. Có những con sơn ca thay nhau bay lên cao đập cánh đứng yên liên hồi kêu lảnh lót. Con này kêu xong từ từ hạ cánh, lạ thay! con khác tiếp tục bay lên, lại đập cánh đứng yên rồi hót liên hồi...

 

Một khung cảnh hoang sơ, vắng lặng khiến tôi cảm khoái vô cùng. Bao nhiêu cảm giác mệt mỏi, sợ sệt tan biến. Có một chuyến 'du ngoạn' một mình xa như thế thật thích thú biết chừng nào!

 

ĐỔI DẾ RA SAO?

 

Giờ tôi kể các bạn nghe chuyện "đổi dế" của tôi ra sao?

 

Tôi mang "vật phẩm, hàng hóa" từ thành phố qua chốn này đổi chác với đứa bạn bên làng Ái Tử này là những gì?

 

 Đứa bạn học bên này thích nhất là mấy cái thuớc màu cùng cán viết tất cả đều làm bằng nhựa. Chắc bạn đọc còn nhớ, một thời đồ nhựa 'lên ngôi' thay cho mấy cái thuớc  gỗ hay cong cùng lấm mực. Đó là là "thời đại ĐỒ NHỰA":  từ thước, cán viết, ê ke vẽ hình ...bằng nhựa. Phải kể đến bình mực không chảy cho đến cái bi đông học trò bới nước bỏ hạt é vào đã qua thời đại đồ  "CHAI NHÉM LÁ CHUỐI " ...tất cả đều làm bằng nhựa tuốt luốt !

 (Người viết xin giải thích thêm: đựng nước thì kiếm ra cái chai không, nhưng nắp đậy có khi phải lấy lá chuối cuốn lại nhém lại. Những chai đựng nước mắm trong bếp vào thời này có khi cũng nhém bằng lá chuối cuốn lại như đã tả trên.)

 

Ngang đây người viết xin lắng hồn tưởng niệm thầy Quảng. Nếu ai ở xóm Góc Bầu hẳn nhớ thầy Quảng dạy tiểu học. Thầy là con của ông Quản Hiệt. Cái nhà gạch xưa lợp ngói âm dương nằm ngay Ngã Ba Góc Bầu. Thầy Quảng là người yêu chị Đinh thị Biên tôi tha thiết. Những cái hộp thước, cán viết nhựa mới toanh này là do Thầy tặng tôi.

 

Tôi nhớ thời gian này tôi còn học lớp nhất chưa thi vào đệ thất trường Trung Học Nguyễn Hoàng. Tuổi nhỏ ham chơi nhất là đá dế, lại nhờ vào mấy cán viết nhựa, thước nhựa làm 'vật trao đổi' với mấy con dế bắt từ vùng đất ÁI TỬ thì làm sao tôi quên được?

 

 Tôi lại lan man mất, xin nói cho rõ vào đây cái bi đông  của tôi ngoài hạt é ra còn hòa nước đường nữa chớ!...và đứa bạn nào tôi thuơng thì cho nó một nắp bi đông. Đúng vậy tình cảm bạn nhỏ với nhau tính bằng nắp bi đông, dụng cụ 'đo lường' có sẵn trong tay lúc đó.

 

Như vậy thì đứa bạn bên thôn Ai Tử này mà tôi đang kể sao mà không mê mấy cái cán viết và thuớc nhựa của tôi còn "cáo cạnh" màu mới toanh !?. thế là hắn không tiếc gì mấy con rế nhất  liền đổi cho tôi ngay thôi. Hắn không quên bỏ vào trong cái lon vài ngọn rau lang , vài miếng dưa cho mấy con dế  "giải khát " trên đường tôi mang chúng về nhà.

 

CON DẾ NHẤT CỦA TÔI

 

Kể cũng lạ? trong mấy con dế tôi vừa kể có con dế than trông nó khác hơn những con rế thuờng ngày. Bụng dưới của nó dài không bình thuờng nên phần cánh càng trở nên cụt ngủn. Khi vừa mang ba con rế này về nhà được một ngày  tôi cho chúng 'chiến đấu' với mấy con trong xóm ngay. Dế hai anh em thằng thằng Nàng, thằng Sừng xóm trên kể cả con dế lửa của thằng Bốn ở tuốt xóm ngoài ruộng chúng cũng bị con dế than bụng dài của tôi hất văng "xiểng niểng"!

 

Tôi càng khoái, càng thấy mấy cái thuớc và cán viết nhựa của tôi đem đổi chẳng thiệt chút nào.

 

Càng đem con dế 'bụng dài' đi đá xa tận xóm thằng Lợi (em anh Nguyễn Lam), thằng Lép, thằng Mẹo gần Hồ Cá Phi, tôi càng 'chiến thắng vinh quang'! Con dế than tuy bụng dài cục mịch nhưng phải chăng lợi thế của nó nhờ vậy mới nặng ký hơn đối phương? Đặc biệt hai cái hàm của nó đi rất sát chẳng bao giờ nghểnh cao rồi từ đó:

 

 A lê hấp! hất một cái là đối phương té ngửa!

 

Kể cũng lạ? con dế  nhất này thắng xong nó 'chẳng thèm' rung cánh kêu vang như các con bình thường khác. Thường dế đá thắng, nó  hay rung cánh kêu vang nghe 'điếc'  cả tai!

 

  Số phận mấy con dế "chiến bại" của mấy đứa bạn tôi thật thê thảm! Con nào không "tạo dựng được cơ đồ" hay  bị mấy đứa bạn ngứt đầu để chọc cho con dế khác "sực".  Có 'sực' cỡ nào cũng thua con dế nhất của tôi.  Thú thật, tôi chưa hề ngứt đầu con dế nào cả. Muốn dế sực tôi chỉ dùng tóc để quay. Có khi tôi dùng tóc quàng qua khe cổ của con dế, đây là cách quay thông thuờng. Có khi tôi lại quàng sợi tóc giữa ngách giữa chân sau và thân con dế, vừa xoay miệng tôi vừa thổi. Đứa nào cũng chúm miệng thổi vù vù. Mấy cái cánh dế bung ra tưởng chừng rụng hết đến nơi? Hai đối thủ bắt đầu sực, chúng rung cánh kêu lên vài tiếng 'thách thức' rồi lao vào quyết chiến.

 

Những ngày hè thú vị tiếp diễn, con dế nhất kia chưa hề 'chiến bại'? Tôi tin nhờ cái bụng dài quá cở dị đời, nó mới có nhiều "chiến công hiển hách" mang về cho chủ. Thật thế, con dế nhất từ đó nổi tiếng trong xóm và lan ra mấy xóm trên. Mấy đứa bạn xầm xì bàn bạc nhưng không biết tìm đâu ra con dế nào 'ngon' hơn để hất được con dế nhất của tôi?

 

Ba tôi đi làm về có một cái hộp mới bằng các-tông dùng đựng súng lục khá cứng cáp. Tôi còn nhớ bên ngoài cái hộp này có hình hai bàn tay bắt nhau, sau này tôi biết là của viện trợ Mỹ.  Tôi xin ba tôi để làm 'nhà ở'  cho con dế cưng.

 

 Ban đêm tôi để hộp dế trên thành cửa sổ ngoài trời cho dế hứng sương. Trong 'mái nhà' của dế, tôi không quên bỏ đầy đủ thức ăn vật uống cho nó. Hình như chú dế  cảm nhận sương đêm,  thỉnh thoảng nó kêu "rích rích " vài tiếng khiến bụng tôi sung sướng làm sao!

 

Ngày mai 'chú mầy'  sẽ còn đụng độ nhiều đối thủ khác...

 

Một ngày chiến đấu khác lại đến. Thật sướng làm sao! bất cứ con nào: từ con dế lửa thằng Nồng, dế dầm thằng Nàng, dế mọi thằng Sừng,  dế than của thằng Bốn và kể cả con dế kim nhanh nhất của thằng Tài đều bị con dế đen bụng dài của tôi 'đo ván' tuốt luốt!

 

CHỈ CÒN LÀ DĨ VÃNG TUỔI THƠ

 

Trưa hè, tiếng ve  kêu ing ỏi vang lên từ mấy tàng cây sầu đông. Tiếng ve trên cao cùng với tiếng ồn ào của chúng tôi phía dưới càng làm khuấy động thôn xóm thân yêu. Lạ một điều, bà con chẳng ai la rầy chi, ai nỡ phá đi niềm vui tuổi dại?

 

Đêm mùa hè khó ngủ, chúng tôi lại kêu nhau bắt cặp chơi trò đá lon, hay 'hô la manh' cho đến hơn mười giờ đêm chưa thôi. Cơn nóng ban ngày vẫn kéo dài cho tới tận khuya. Làn không khí nóng cứ day dứt mãi không thôi? Bà con chưa ai ngủ nổi! Tiếng quạt phành phạch, tiếng lũ trẻ chơi khuya,  thỉnh thoảng lại có tiếng rao bánh mỳ nghe đâu văng vẳng... 

  

Rồi cuộc chiến Mậu Thân 1968 ập đến gia đình tôi phải dời lên chợ Tỉnh trú tại Phường Đệ Nhất. Lớp em tôi như hình trên có thể không có thứ "hạnh phúc" như anh nó là dược đá dế thoả thích tại cái xóm mang tên Cửa Hậu thân thương muôn thuở. Lớp em tôi có thể có những thú vui riêng, khác lạ dành cho nơi phố thị.

 

Dù sao tôi cũng phải viết để nhắc lại một thời con nít, hồn nhiên vui thú chóng vếnh qua mau. Có khi chúng ta lại tiếc nuối vẩn vơ, nhưng thời gian làm sao trở lại? Ký ức hay trở về cho bao lớp tuổi già xế bóng. Dĩ vãng bàng bạc bay đi như đám mây  trời rong chơi, phiêu lãng. Càng già ta càng trân trọng những kỷ niệm ấu thơ, những tài sản tinh thần mà chúng ta thật lòng cất giữ trong một "ngăn tủ" nào đó trong lòng. Có những lúc trống vắng lại "lấy ra xem ". Trong ảo giác của một cuộc phiêu du ngược về quá khứ, văng vẳng đâu đây tiếng cười vui của lũ bạn trong mùa đá rế năm nào ./.

 

 

Nhớ về một thời tuổi nhỏ

Đinh Hoa Lư, 15/5/2013. 

Edit,  mùa Covid Hoa Kỳ, 15/6/2021 USA.

READ MORE - ĐÁ DẾ NGÀY XƯA - Đinh Hoa Lư

PHAN PHỤNG THẠCH (4) - Thơ Chu Vương Miện

 


PHAN PHỤNG THẠCH (4)

Chu Vương Miện

-

những thiên tài

thường chết ở tuổi 30

bạn cũng vậy

chết vào năm 32


giấc Nam Kha khéo bất bình

bừng con mắt dậy thấy mình tay zero

còn em tay chụp tay vồ

chồng em tay dắt đổ xô xuống tàu

mà đi đâu? hở về đâu?

tang thương chạy hết bến tàu chờ đi

em đi tôi chả còn gì?


cvm


READ MORE - PHAN PHỤNG THẠCH (4) - Thơ Chu Vương Miện