Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, May 28, 2021

TRẠM GA CHÓT - Thơ Chu Vương Miện

Nhà thơ Chu Vương Miện


TRẠM GA CHÓT

Thơ Chu Vương Miện


“Tên tác phẩm tuyện ngắn của nhà văn Huy Phương”

Cha mẹ sinh mình không nghĩ “tựa”

Đời ta khi hết “bạt" về đâu?

“trang sách đời – Huy Phương"

-

chuyến tàu hoả xuyên việt

băt đầu khởi hành từ đâu?

và ngừng ở ga nào?

tuỳ thời gian của đất nước

khi thống nhất và khi bị chia cắt

tuy nhiên mỗi ngừơi trong chúng ta

cũng phải bị bắt buộc xuống 1 sân ga chót

là ga cuối cùng

kết thúc cuộc hành trình

của 1 kiếp làm cái con ngừơi

“không phải kiếp con ngợm"

có người vừa nói vừa cười bước xuống thơ thới

có người phải được vợ con cháu

xách nách dìu xuống mới xuống nổi

có người được khiêng xuống

kèm theo bộ sơ mi gỗ

y 100 hoa đua nở

muôn mầu muôn vẻ sặc sỡ 

chả ai giống ai?

-

Các huynh trưởng đã có công

Dẫn tiểu đệ gia nhập hàng ngũ Cái Bang

Của tôn sư Hồng Thất Công

“trọn đời bị gậy" từ đầu thập niên 60

Huynh về với Thiên Chúa đầu tiên 

Là nhà thơ Kiều Thệ Thuỷ đầu năm 80

kế là nhà văn bụi đời Nguyễn Thụy Long

vừa mới rồi là nhà thơ Tường Linh

riêng nhà biên khảo Tuệ Chương Hoàng Long Hải

thì không? chưa về

-

Thầy Huy Phương dậy cấp 2

Em học cấp 3

Cùng trường trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị

tuy là danh nghĩa thầy trò

Ngày ngày ra vào gặp nhau

Nhưng không ai dậy ai?

Và cũng không ai học ai?

Giữa năm 60

Khăn gói gió đưa lại gặp nhau ở Thủ Đức

Rồi sau 75 bèo dạt huê trôi

Lại lêu bêu gặp nhau bên cầu Khánh Hội

sau qua Mẽo

Cuột đời dâu bể bể dâu?

Thầy sanh năm 1937 tuổi Sửu

Em sanh năm 1941 tuổi Tân Tỵ

Thầy trên 8 bó

Em mi mí 8 bó chẵn

Ôi chuyến tàu hoả đời

Chạm chót

Thầy xuống trước

Hay em xuống trước 

ai trước? ai sau?

Hay cùng 1 lượt


Chu Vương Miện









READ MORE - TRẠM GA CHÓT - Thơ Chu Vương Miện

TÀU XƯA NĂM CŨ - Đinh Hoa Lư

 

 


TÀU XƯA NĂM CŨ

Đinh Hoa Lư

 

Tôi hay dùng lại tiếng tàu 'HỎA', tiếng ngày xưa người mình hay dùng để chỉ tàu lửa. Đó là những chiếc tàu chợ phun khói phùn phụt và hú từng hồi còi dài.  Hơn nửa thế kỷ qua rồi, giờ đây có thể các bạn  đang ngồi trong những toa xe hạng sang xuyên Việt,  có đầu máy chạy bằng diesel tối tân với tốc độ nhanh chưa từng có.

 

Hình ảnh chiếc tàu hoả năm xưa không lạ đối với lớp người lớn tuổi, nhưng thế hệ bây giờ có muốn đi cũng không có?

 

Ôi một thời tàu chạy lắc lư những cột khói đằng đầu tàu phun lên tiếng còi tàu huýt liên hồi khi gần đến ga nào đó...

 

Tàu đi qua những vùng hoang dại thôn dã ruộng nương mỗi lúc rời sân ga và xa thành phố.

 

Tàu đi tàu về người nhớ kẻ thương...một thời rung động trái tim người nhạc sĩ cống hiến cho chúng ta nhiều bản nhạc.

Tàu hoả với người nghệ sĩ là chuyện chia phôi cùng đợi chờ chuyện ngày xưa những tình cảm mặn mà lãng mạn nghe rung động làm sao?

 

Người viết khơi lại hình ảnh chiếc tàu hỏa xa xưa, có nghĩa là khoảng thời gian cuối từ 1960 trở về trước khi con đường sắt cận sơn tỉnh Quảng trị còn đi qua những vùng hẻo lánh - hoang vu. Lúc này đường xe hỏa trong Nam vẫn còn xuyên suốt từ Sài Gòn ra đến Đông hà. Thế hệ sinh sau 1970 có thể nhìn thấy những đầu máy xe lửa cổ xưa, đen sì chạy bằng than đá và củi trong sách vở. Riêng thế hệ tôi còn đươc "hân hạnh" đi trên những chuyến tàu "cỗ lổ xỉ" này trước khi chúng bị bỏ phế trên những khoảng vắng tại những nhà ga lớn.

 

Ngày đó,  nhà ga xe lửa Quảng Trị cách cầu Thạch hãn không xa. Bởi thế ngày xưa dân mình hay gọi cầu này là Cầu Ga. Tàu từ Đông Hà vô, dừng Ga Quảng Trị. Ngược lại muốn ra Đông Hà, bạn có thể tới Ga Quảng Trị đáp chuyến tàu ra. Chiếc cầu dành cho cả tàu hỏa và xe hơi, nên mỗi khi có tàu qua xe và người đi bộ đành phải chờ. Thời này tôi hay đi tàu hỏa dù chỉ một đoạn ngắn từ Quảng trị vào Mỹ chánh hay từ Quảng trị ra Đông hà.Nhà mẹ đích tôi kế chợ Mỹ chánh, mỗi lần tôi từ Quảng trị vào thăm xong tôi đi lên ga xép Mỹ chánh đón cho được chuyến tàu chợ cuối ngày để ra Quảng trị.

 

Tôi mường tượng hình ảnh cũ. Thời con nít, cái gì cũng 'vĩ đại. Đi được với người thân trên tàu, đối với tôi đó là những chuyến 'viễn hành'.  Tôi còn nhớ,  ga Mỹ chánh trên khoảng dốc cao. Tôi ngồi đợi tàu trong lòng thấp thỏm ngóng mong. Tiếng còi tàu hú từ xa, tàu từ Huế ra. Những hồi còi tàu nghe lúc đầu  còn nhỏ, sau càng lớn dần. Từ xa một cái chấm đen tròn, cột khói đen ngòm bốc lên. Cái đầu tàu đằng trước, khói bốc"phì phò"càng lúc càng rõ.Tiếng rầm rập trên con đường sắt. Tôi làm sao quên cảm giác hồi hộp khi cái khối sắt từ từ chậm lại, dừng hẳn trước sân ga Mỹ Chánh nhỏ bé, đìu hiu.

 

Tàu chợ tạm dừng ít phút, lấy thêm khách hay cho một vài người xuống. Cột khói từ trên cái đầu tròn dài đen nhẵn của đầu máy còn "gầm gừ" như 'doạ nạt' thằng bé như tôi. Trong trí tưởng tượng của tôi lúc đó, những bánh xe sắt khổng lồ của đầu tàu cùng lửa, khói, hợp lại trông chẳng khác gì một con 'quái vật' dễ sợ và đen ngòm. Bao ấn dấu ghi đậm trong trí óc trẻ thơ?

 

Người lái tàu áo quần đầy dầu mỡ, xốc xếch, nhảy xuống khỏi đầu phòng lái.  Hình như ông chỉ đứng lái tàu chứ không ngồi như bác tài xế xe hơi. Ông vội vàng dùng cây sắt dài, hì hục nạy đống lửa và than đang cháy hừng hực, chuẩn bị cho đầu tàu tiếp tục hành trình về nhà ga khác.

 

 Lại hồi còi khác lanh lảnh rúc lên, đằng trước nhà ga người phu trạm phất lá cờ đỏ báo hiệu cho con tàu lăn bánh. Tiếng " sình sịch , sình sịch" đầu chậm sau nhanh, con tàu từ từ rời ga Mỹ chánh, người phu trạm đứng ngó theo; bóng ông cùng cái nhà ga khuất dần .

 

Đã là tàu chợ thì nó phải chạy chậm thôi lại còn lắc lư nữa nhưng cảm giác của tôi lúc này thấy nó chạy nhanh lạ lùng . Tôi say sưa ngắm những triền cát những vùng rú càn , những triền đồi hoang sơ không một bóng người . Phía trái là núi trường sơn trùng trùng điệp điệp. Cảm giác phiêu lưu mạo hiểm của một đứa nhỏ đi xa theo toa tàu lắc đều. Thỉnh thoảng từ đầu máy một hồi còi kéo lên phá tan không gian tĩnh lặng . Gần đến ga lớn Quảng trị con tàu kéo còi liên tục cùng với niềm vui của tôi, đứa bé đi chơi xa về lại thành phố thân yêu.

 

Lớn thêm một ít , tôi có dịp vào Huế về thăm quê nội tôi tức là Truồi và tôi cũng có dịp đi tàu hỏa nữa. Rồi tôi còn được theo người lớn cùng lấy vé tàu tại ga Truồi mà vào đến Đà Nẵng. Nói sao hết nỗi vui mừng của tôi với cái thú "phiêu lưu " xa xôi như lúc này. Làm sao quên được hình ảnh sóng nước rì rào khi con tàu chạy men theo bên đầm Cầu Hai, Đá Bạc, giã từ cái đầm Lăng cô, tiến sâu vào chân núi Hải vân.

 

Nếu chúng ta hiện nay có những phương tiện dồi dào - hiện đại thì mới thấu được nỗi ' gian nan" của chiếc tàu chợ đen đúa năm nào ! Chiếc đầu máy chạy bằng than kia phải ì ạch kéo cả đoàn tàu qua núi Hải vân nơi có những độ dốc khiến nó phải "phì phò " phun khói dày đặc tưởng chừng muốn "ngất lịm " đến nơi .  

 

Cảm giác rờn rợn của tôi tăng lên khi con tàu phải chui qua mấy cái hầm dài xuyên qua Hải vân sơn . Những toa xe không có điện , tối thui như cảnh âm ti địa ngục . Cứ qua một hầm những kẻ thích đùa lại cứ la hét lên như dọa nạt những ai yếu bóng vía . Khói tàu trong hầm chui vào hết trong các toa xe , mùi hắc ín mùi khói than khét lẹt sặc sụa đầy phổi mọi người . Đầu tàu trước khi vào hay ra khỏi một hầm lại hú lên 1 hồi báo hiệu . Cứ mãi vậy cho đến cái hầm thứ thứ 6 - cái hầm dài nhất thì mới qua ranh giới Đà Nẵng. Toa xe sáng lần lên cho đến khi tất cả đều lọt vào khoảng trời quảng khoát bên ngoài. Ai nầy đều hít thở sảng khoái , nhìn lại nhau thì ôi thôi mặt ai cũng có một lớp mỏng đầy muội khói .

 

Một thuở thanh bình người dân tự thoải mãn với nhưng gì hiện có trong tay . Người ta đi con tàu chợ, nhưng khúc củi to tướng đốt lẫn với than - những cột khói hình nấm phùn phụt bay lên trời cao tiếng còi tàu hú vang dài lê thê nhưng lại đem niềm vui cho khách đi xa đang mòn mỏi ngóng trông.

 

Làm sao tôi quên được những lúc đợi con tàu về ga cũ. Tôi đã áp tai vào đường tàu cố lắng nghe chấn động con tàu lan truyền từ những dặm xa. Có tiếng còi tàu xa xa âm thanh mơ hồ -phảng phất. Niềm vui của tôi tăng dần khi nhìn thấy làn khói đen từ phía chân trời cùng lúc tiếng còi tàu to dần liên hồi như tiếng reo vui của người con đi xa nay về lại cố hương. Đoàn tàu thân quen đã về bến cũ để đón thêm người đi, lưu luyến chia tay cho ai ở lại. Từng cụm khói tàu bốc cao phùn phụt lên trời, nó vẫn tiếp tục chuyến viễn hành, vẫn tiếp tục chia phôi, sẽ để lại phía sau một sân ga bé nhỏ cùng số phận đợi chờ. 

 

Con tàu năm cũ sẽ đưa chúng ta về với thời hoang dại. Những chuyến tàu hoàng hôn ra đi về bóng tối của thời gian; nơi đó đã chôn kín bao kỷ niệm vơi đầy, một thời tuổi nhỏ.

 

Rồi thời gian trôi mau, phôi pha bóng dáng con tàu năm cũ. Bao nhân ảnh cuộc đời cũng lần hồi nhạt nhòa theo quá khứ . Từng hồi còi tàu lịm tắt - từng sân ga xa dần và khuất hẳn theo ngả rẽ cuộc đời; tất cả sẽ theo nhau trôi về vùng kỷ niệm ./.

 

Đinh Hoa Lư  20/7/2011

 update 24/5/ 2021

READ MORE - TÀU XƯA NĂM CŨ - Đinh Hoa Lư

THẨN THỜ NỖI QUÊ | KHE SANH PHỐ NÚI - Chùm thơ Nguyễn Văn Trình



Nhà thơ Nguyễn Văn Trình


Thẫn thờ nỗi quê

Nguyễn Văn Trình

               

Tìm về

thăm lại cảnh quê

thăm đàn em nhỏ

mô tê nô đùa

thăm đồng lúa chín ươm vàng

lâng lâng lòng lại

rộn ràng bước chân

 

Thăm người bạn cũ ân cần

một thời đèn sách

đồng hành bên nhau

thăm con đường mới sau làng (1)

nhớ thời chạy nhảy

đuổi chuồn bắt ve

 

Vẳng nghe

tiếng gáy chim gù

từ trong vườn ổi

vườn chè nhà bên

khói lên bếp lửa chiều quê

mong manh sương trắng

tỉ tê cõi lòng

 

Về quê

nhớ đến giếng làng

nhớ người gánh nước dịu dàng

duyên xinh

nhớ vành nón lá che nghiêng

giấu trong nhan sắc

gái quê thục hiền

 

Người quê

mộc mạc chân quê

cùng nhau đùm bộc

đi về sớm hôm

làng quê ôm ấp nôi đưa

tiếng ru của mẹ

dịu trưa nắng hè

 

Chiều quê

cảnh cũ bờ tre

chim ca ríu rít

mà nghe mơ màng

quê hương, làng nước, tuổi thơ

vấn vương nỗi nhớ

thẫn thờ nỗi quê…

 

              NVT

 

 (1) Con đường bờ bao men theo Sông Hiếu, chạy dọc phía sau làng.

                                   

Khe Sanh phố núi

Nguyễn Văn Trình

                                 

Khe Sanh tôi đến một chiều

nghe trong ngọn gió, bao nhiêu ân tình

chim gù gọi ánh bình minh

quanh quanh đường dốc, in hình bóng mây

                        

em cười má đỏ hây hây

bồng bềnh sóng tóc, trong ngày mới lên

nghiêng nghiêng giọt nắng bên thềm

Khe Sanh ngày mới, bừng lên sắc màu

                        

Ngàn năm trước, vạn năm sau

Khe Sanh phố núi, tìm nhau mà về

đồng giao vọng giữa trưa hè

nghe như sơn nữ đi về phía tôi

                        

Lặng nghe gió hát, mây trôi

tình yêu mời gọi, núi đồi Khe Sanh

giang tay với sợi tơ mành

Mới hay níu phải, mong manh dịu dàng

                       

Làn hương nhè nhẹ lan sang

em về thương nhớ, nắng vàng về theo

phố vui in bóng lưng đèo

có người lữ khách, mang theo nỗi niềm

                      

Gặp em ngày ấy nên duyên

Khe Sanh ngày mới, một miền thơ ca ….!!!

 

                            NVT

 


READ MORE - THẨN THỜ NỖI QUÊ | KHE SANH PHỐ NÚI - Chùm thơ Nguyễn Văn Trình

TRƯA – Thơ Tịnh Bình


                Nhà thơ Tịnh Bình


TRƯA
 
Hình như bặt tiếng ve ran
Bướm vàng trốn nắng bên hàng giậu thưa
Tiếng gà tan loãng vào trưa
Sen ru giấc hạ lưa thưa gió nồng...
 
                                              TỊNH BÌNH
                                                (Tây Ninh)

READ MORE - TRƯA – Thơ Tịnh Bình

TRƯỜNG LÀNG TÔI – Thơ Văn Thiên Tùng

 
 

(Riêng tặng Thầy Hiệu trưởng Bùi Hữu Cơ đồng quý cô Hoàng Thị Bê, Tạ Thị Hai - Nguyễn Thị Mơ và các bạn đồng môn của trường Long Hưng - xã Hải Thượng cùng NK 1960 -1966 và 4 chị em XL, XM, Đ, L)… Hằng năm trường có đến 70% học sinh 2 lớp Nhất A&B (gần 120 -130 hs) đều đậu vào trường Trung Học Nguyễn Hoàng Quảng Trị, còn lại là TH. Bồ Đề đến TH. Thánh Tâm).

 
TRƯỜNG LÀNG TÔI
 
Trên đồi cát nơi đây còn lưu dấu
Dáng trường xưa - thầy cô tự thuở nào
Khuôn viên trường tường bọc "hóp- dứa" bao
Bấy cây phượng - lắm hàng dương rợp mát
 
Bảy phòng lớp cùng lối đi rộng ngát
Tứ hướng quanh sân cờ đẹp nhường bao…
Tuổi thần tiên ươm dệt tự thuở nào
Ngần kỷ niệm hằn in trường - lớp học
 
Những chữ cái - học vần hay tập đọc
Còn thuộc làu từng con chữ hôm nao
Hình dáng cô, uy phong thầy thuở nào
Đã khơi sáng tâm hồn ta ngày đó…
 
Những mùa hè thắm rực hoa phượng đỏ
Làm sao quên những hè luyện học thêm
Tiếng gió Lào - ve hòa khúc nhạc êm
Từng tốp - tốp bày trò chơi nào chán
 
Từng cọng "chứa" * thành lắm trò không ngán
Xếp chóng quay, đồng hồ buộc vào tay,...
Từng lối vào căng khắc nhịp đều tay
Bên hàng "hóp" * hơn thua trò câu cút
 
Bắt "rầy môốc - rầy mè" ** nhọc hơn chút
Đứa trèo cây - thằng đào cát bắt nào
Những trò chơi ù mọi... rộn ràng sao
Còn tung thẻ - nhảy dây,... thuần thục thiệt,…
 
Lắm trò chơi không thể nào kể xiết
Tháng năm học trò... Ôi! tuổi thần tiên
Từ lớp "Năm - đến Nhất" *** một mạch liền
Nơi đây đúng khởi bồi lực - tâm - trí.
 
Chặng tiếp đến theo đà ta vững chí…
Ôi! Ngôi trường thuở ấy của chúng ta
Trường Long Hưng Tiểu học ấy ấy mà...
Cảm ơn Thầy, ơn cô đồng trang lứa
 
Đã ươm mầm tri thức chặng đầu tiên!!!
Nào về thôi ...
Ta cùng ôn ... .
 và lật trang ký hôm nào!!!...
 
                  Mai Vân Văn Thiên Tùng
                              23/5/2021.
 
(1) Trường tiểu học Long Hưng chính thức tên gọi vào sau những năm 1946-1975. Trường được thành lập vào những năm 1930 với tên trường Yếu Lược - đến Bình dân học vụ và sau cùng tọa lạc trên đồi cát La Lã Hạ của Làng Long Hưng - xã Hải Thượng, quận Hải Lăng (sau đó quận Mai Lĩnh) bên cạnh cái bốt của Pháp gọi là Bậc - Đôốc, trường gồm có 5 phòng học chính rộng 8x10m, 1 phòng học phụ rộng 8x8m và 1 văn phòng Thầy cô cùng 1 phòng nhỏ giáo vụ & tài liệu thành hình chữ L hướng ra cổng theo Tây Bắc.
 
Từ khi trường Trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị được thành lập vào những năm 1952, hầu hết học sinh trường Tiểu Học Long Hưng đều lên học trường Nguyễn Hoàng Quảng Trị cho đến năm 1975. Trường quy tụ học sinh các xã lân cận thuộc phía Tây Nam - Đông tỉnh lỵ Quảng Trị đến học và một phần con em các khu gia binh của căn cứ quân đội Miền Nam (TĐ1BB) xã Hải Trí cũng có khá đông hs về học tại trường....
 
Sau năm 1975, trường thay đổi tên trương cấp 1&2 Hải Thượng, trường Cấp 1 Hải Phú đến trương Trung Tiểu Học Hải Phú ( 2019).
 
* Chứa: Cây dứa có bẹ gai nhọn hai bên ngày xưa thường trồng làm hàng rào che chắn sự xâm nhập của động vật và người lạ vào... Trẻ thơ thường cắt tước bẹ ra làm chong chóng 4 cánh, đồng hồ đeo tay, các con châu chấu, chơi cáo gai ngược xuôi…


Hóp: Hóp là cây tre nhỏ nhưng có lóng dài, thường trồng làm hàng rào; có 2 loại: hóp rặt nhỏ bằng que đũa, các bạn nữ dùng làm thẻ để chơi tung banh, hóp "mỡ" lớn hơn ngón tay cái, thưa đốt, nên trẻ nhỏ dùng làm ông phóc, làm lạt cột bánh đòn, lạt bó lúa, dây buộc các đồ dùng, củi ...

** Rầy Mô ốc - Rầy mè: Rầy mô ốc con rầy màu đà to tướng, thường đậu & sinh sống bầy đàn ăn lá cây dương liễu, học trò thường bắt nó cột dây chơi và thi đoán số ở trong cánh mỏng; Rầy mè con nhỏ màu xanh biếc thường ở sâu dưới gốc cây dương liễu (phi lao) trồng ở vùng đất cát trắng. Đào bắt chơi hoặc đem về chiên mỡ ăn rất ngon.
 
*** Lớp Năm đến lớp Nhất: Bậc Tiểu học trước những năm 1970 thì lớp Năm tức là lớp 1, lớp tư là lớp 2, lớp ba là lớp 3, lớp Nhì là lớp 4, lớp Nhất là lớp 5 bây giờ...
 
READ MORE - TRƯỜNG LÀNG TÔI – Thơ Văn Thiên Tùng

Wednesday, May 26, 2021

BÂNG KHUÂNG LỐI VỀ - Thơ Tịnh Bình


 
                Nhà thơ Tịnh Bình

 

BÂNG KHUÂNG LỐI VỀ
 
Hò ơ... Cây lúa trổ bông
Câu ca ngọt lịm đẹp lòng quê ơi
Mênh mang sông nước đầy vơi
Bờ dâu bãi mía đã vời vợi xanh
 
Bếp chiều sợi khói quẩn quanh
Cánh diều tuổi dại chòng chành giấc mơ
Tìm đâu thuyền giấy ngày thơ
Gọi cơn mưa cũ vô bờ yêu thương
 
Mẹ còn gánh gió đội sương
Dãi dầu năm tháng dọc đường nắng chan
Thị thành bao nỗi ngổn ngang
Quê hương máu thịt đa mang vào lòng
 
Hò ơ... Cây lúa trổ đòng
Vườn sau bụi ớt còn không chim chuyền
Lối về giọt nắng rơi xiên
Bâng khuâng chân bước giữa triền cỏ may...
 
                                             TỊNH BÌNH
                                               (Tây Ninh)

READ MORE - BÂNG KHUÂNG LỐI VỀ - Thơ Tịnh Bình

Tuesday, May 25, 2021

KHÁT – Thơ Trần Mai Ngân

 


 
KHÁT...
 
Đêm không lặng lẽ
Đêm cồn cào khát...
Khát một vầng trăng vàng ánh mùa xưa
Khát cơn gió thoảng đẩy đưa cành lá
Khát hơi thở dập dồn trên đôi mắt khép bình yên...
Và khát... đêm triền miên - triền miên!
 
                                     Trần Mai Ngân
READ MORE - KHÁT – Thơ Trần Mai Ngân

ĐỌC “DÒNG NHỰA THƠM NGUYỆN ƯỚC”, TẬP THƠ CỦA NGUYÊN BÌNH - Châu Thạch

 


Cầm tập thơ “Dòng Nhựa Thơm Nguyện Ước” của nhà thơ Nguyên Bình do bưu tá vừa đưa đến trên tay. Ngoài kia chiều xuống, phòng máy điều hòa chưa tắt, món ăn tinh thần biết là ngon đã đến, thôi thì cứ thưởng thức ngay. 
 
Ăn ngấu nghiến thì biết ngon nhưng khó biết đủ đầy hương vị. Đọc ngấu nghiến thì biết hay nhưng khó biết hay vì sao. Viết ngấu nghiến, tức là viết ngay khi đọc chưa tròn một tác phẩm, thì viết không hết ý. Thế nhưng, với tập thơ nầy tôi phải viết ngay. 
 
Tôi phải viết ngay vì muốn giữ lại những cảm xúc dào dạt. Cảm xúc ấy khiến tôi không thể kèm chế được sự háo hức của lòng mình muốn viết. Những cảm xúc bất ngờ đến vì bất ngờ đọc được thơ hay thường rất dễ bị lịm tắt, quên đi nếu mình chưa kịp viết. 


Vậy tôi sẽ viết ngay, viết ngắn gọn về một số câu thơ mà tôi bắt gặp và yêu mến trong “Dòng Nhựa Thơm Nguyện Ước” của Nguyên Bình.
 
Như nhà thơ Trúc Linh Lan đã viết ở phần giới thiệu tác phẩm: “Thơ Nguyên Bình phần lớn là thơ tình, trong trái tim anh đau đáu nỗi nhớ, yêu thương, chờ đợi”. Tôi viết thêm, thơ Nguyên Bình là thơ tình lãng mạn, ươm mầm tinh hoa từ dòng thơ Mới, gởi vào đó tâm tư tình cảm của thi nhân ngày nay, cống hiến cho đời những tấm lụa, một thứ lụa tơ tằm lung linh, bắt mắt trong cái nhìn của thế hệ hôm nay. 
 
Để nói về người con gái chải tóc bên hiên, Nguyên Bình viết:
               
Ơ kìa… ai đứng bên hiên              
chải tơ mà mượt xuống miền thảo thơm               
Bếp tro con mướp dỗi hờn               
sân vàng con mực cũng chờn vờn mơ               
Và tôi hồn bỗng dại khờ                
gõ bài thơ xuống phím tơ đây này…                                     
                                    (Nàng thơ)
 
Đây đích thị là một bài ca dao với hình ảnh nổi bật, ngộ nghĩnh,  bình dân và thân thiện. Tóc nhà thơ gọi là “tơ”. Chải mái tóc buông xỏa xuống gọi là “chải tơ mà mượt xuống miền thảo thơ”. Ba từ “miền thảo thơ” làm cho không gian dưới mái tóc trở nên bao la như một khung trời lý tưởng, chứa đầy niềm vui và hạnh phúc. Thế rồi bếp tro, con mèo, con chó được đưa vào thơ, làm cho cái khung cảnh lý tưởng đó gần gũi và thân thiện với ta biết bao nhiêu. Tất cả thành thơ ngay dưới ngón tay của tác giả. Nhà thơ trở nên ông tiên nhìn cái đẹp. thấy cái đẹp và biến hóa cái đẹp thành bài ca dao thi vị.
 
Để nuôi  hy vọng về một ngày tái ngộ với người yêu, Nguyên Bình viết:       
 
Rồi một ngày em sẽ hết buồn đau       
ong rót mật óng vàng lên mái tóc       
nắng hạ xanh vời mây trong mắt ngọc       
trái tim hiền không dấu nỗi anh đâu                             
                                 (Rồi một ngày)
 
Hẹn người yêu một ngày tái ngộ ở tuổi đã cao. Tả mái tóc ngả màu của nàng óng ánh như tóc một nàng tiên. Tả đôi mắt của nàng như cả một bầu trời, và tả trái tim dịu hiền của nàng thắm thiết trong trái tim yêu dấu của mình. Đây là một cách miêu tả dát vàng lên gỗ, để gỗ thành tượng vàng, chỉ đôi bàn tay của thợ điêu luyện tài hoa mới làm nên được thế. Đọc thơ, ta thấy hình ảnh người phụ nữ trở nên hình tượng cao quý, và trái tim thi nhân chung tình, sâu xa, nhân ái đến vô cùng. 
 
Để tả mùa xuân đang tới, Nguyên Bình viết:
 
Anh thử viết về mùa xuân đang tới      
trời đất cụng ly nhắp chén giao mùa      
ngàn tia nắng rải tơ lòng gieo hạt      
mơn mởn đồng xanh ngàn cải đong đưa       
 
Vạt chiều nghiêng khép giấc mơ vĩnh cửu       
bóng mây xa ửng đỏ nét môi gần       
ngày cuối năm chiều lên hương bát ngát       
khói sương ngại ngùng bên nhánh phù vân       
 
Đồi ngực trái nức đóa hình khai nhụy       
dấu xuân ngời sau cúc áo cài khuy       
em lung linh… phố chạy tràn xuân sắc       
lộng lẫy mùa yêu xanh biếc xuân thì…                    
                                       (Xuân Tới)
 
Khổ thơ thứ nhất: Trời và đất thành đôi tri kỷ đối ẩm với nhau. Ánh nắng không chiếu trên đất. Ánh nắng được nhân cách hóa thành người, đi gieo hạt tơ lòng của mình. 
 
 
Khổ thơ tứ hai: Mây xa và môi em là một. Mây hồng và môi son được đồng hóa trong nhau. Mây tan dần thành sương khói. Nhà thơ nhân cách hóa mây và khói sương bằng hai chữ “ngại ngùng”.
 
Khổ thơ thứ ba: Ngọn đồi và nhủ hoa của người yêu được đồng hóa cùng nhau, tất cả là dấu xuân ngời hương sắc. Con phố và bước chân em dạo phố cũng quyện vào nhau, tất cả đầy sức sống xuân thì.
 
Nếu không sợ ném đá, tôi dám nói rằng tiếng thơ trong “Xuân Tới” mang đầy đủ tinh hoa của tiếng thơ Tự Lực Văn Đoàn thuở trước, ngoài ra trong “Xuân Tới” còn cho ta những hình ảnh sống động, tươi vui, tràn sinh lực của mùa xuân đang tới.
 
Để nói về sự vô thường, Nguyên Bình viết:       
 
Trên viên gạch lát cũ       
trầm tích mùa xuân rêu bám       
có tiếng guốc cung phi       
mùi thơm bông bưởi rụng       
có sầu em trên xác lá vàng             
                       (Trầm Tích)
 
Không như bà Huyện Thanh Quan nhắc khung cảnh quá khứ trong dấu xưa, trong hồn thu thảo, trong lâu đài, trong bóng tịch dương, Nguyên Bình ghi dấu quá khứ chỉ vào trong viên gạch. Viên gạch là trầm tích của một thời đại, ghi dấu đến cả tiếng guốc, hương thơm của hoa và cả nỗi buồn của người xưa lên đó. Tưởng tượng như vậy là một sự lãng mạn vô biên, liên tưởng như vậy là một ý thơ tác tuyệt, cấu tứ như vậy là môt sự độc đáo hiếm thấy trong thơ. Có thể nói là một khổ thơ cô đọng, nhà thơ đúc viên gạch lung linh như một tấm kính diệu kỳ.
 
Để nói về sự đợi chờ người yêu dài năm tháng, Nguyên Bình viết:
                
Lênh đênh bóng ngả sóng chiều                
tôi về mây trắng cũng theo tôi về
             
Từ em vạn dặm sơn khê                
nắng miên man nắng mưa dầm dề mưa
                             
Còn trong dạ khúc xửa xưa                
thì thầm câu hát thuở chưa hẹn hò
                               
Tri âm lỡ mấy chuyến đò                
vầng trăng cổ độ buồn xo đợi người.                          
                                     (Đợi Người)
 
Để ý bài thơ, ta thấy rằng Nguyên Bình đã tạo ta một phong cách mới cúa thơ, đó là một phong cách mà tôi xin mạo muội đặt tên là “Nhị Tuyệt”. Ta thấy bài thơ được ghép bởi 8 cặp đôi lục bát, mỗi cặp đôi chỉ cần một câu 6 và một câu 8, đã nói trọn tâm tư của người thi sĩ. Mỗi cặp thơ lục bát ấy, tách ra vẫn đầy đủ ý nghĩa, ghép lại thì bài thơ xúc tích, diễn đạt lũy thừa được những diều muốn nói của thi nhân.
 
Cuối cùng xin mời đọc bài thơ “Niệm Khúc”, bài thơ “Yêu một lần để gởi lại ngàn năm”

Anh hát cho em nghe bài ca mê say                    
Bài tình ca mặn mòi gọi thanh xuân trở lại                    
Bi khúc thiết tha “những ngày xưa thân ái”                    
Nắng chơi vơi khi mây trắng giao mùa                    
 
Trên phím đàn từng nhịp võng đong đưa                    
Trên ngực trái em gối đầu xỏa tóc                    
dòng thanh âm dập dìu mê hoặc                    
rạo rực ân tình réo rắt suối khe sâu                    
 
Anh hát cho em nghe niệm khúc đời nhau                    
lời hẹn hứa từ ngày xưa thơ dại                    
lời trối trăn cho mai nầy rồi mãi mãi                    
yêu một lần để gởi lại ngàn năm…                    
 
Em nghe chưa mà ban mai xa xăm                    
hương tóc ai còn vấn vương trong gió                   
lời yêu thương từ trái tim bé nhỏ                    
chở tình về bát ngát cả mùa yêu.                             
                             (Niệm Khúc) 

Niệm khúc là gì? Niệm có nghĩa là tưởng nhớ, niệm khúc là một khúc thi ca tưởng nhớ hay suy nghiệm về tình yêu, về cuộc đời, về tất cả những điều chất chứa trong lòng.  Bài thơ “Niệm Khúc” là một “khúc đời nhau” mà “anh hát cho em nghe”, là một khúc “rạo rực ân tình” réo rắt như dòng chảy của “suối khe sâu”, như “nắng chơi vơi”. Như “mây trắng giao mùa”, như “từng nhịp võng đong đưa” mà âm thanh như phím đàn phát ra thành “dòng thanh  âm dập dìu mê hoặc”.
 
Bài thơ tuyệt vời, tuyệt vời đến độ nó làm tê liệt suy tư của tôi, không cho tôi tìm ra lời ca tụng nó, chỉ còn trong tôi sự cảm xúc, khiến tôi nằm yên để nghe sự vuốt ve của bàn tay thơ làm mê mẫn tâm hồn. Nếu nói thêm, thì tôi xin dùng hai câu thơ cuối “lời yêu thương từ trái tim bé nhỏ/ chở tình về bát ngát cả mùa yêu”, sửa vài từ để nói về bài thơ nầy: “Lời yêu thương từ bài thơ trác tuyệt/ chở tình về bát ngát cả hồn tôi”.
 
Châu Thạch tôi có thể viết 10 trang, 20 trang cho tập thơ “Dòng Nhựa Thơm Nguyện Ước” của Nguyên Bình mà không thấy chán chút nào, bởi vì nó có đến 107 bài thơ hay mà tôi chỉ trích ra đây có mấy bài. Nhưng thôi, tôi không chán nhưng người đọc thấy bài viết dài sẽ chán. Xin ngừng ở đây, để những vần thơ còn lại cho ai bước vào vườn trong trẻo, vô biên và quyến luyến của Nguyên Bình.                                          
 
Châu Thạch
 
READ MORE - ĐỌC “DÒNG NHỰA THƠM NGUYỆN ƯỚC”, TẬP THƠ CỦA NGUYÊN BÌNH - Châu Thạch

HẾT RỒI! – Nguyên Lạc


Tranh Gustave Klimt

 
* Lời vào bài của tác giả:
 
Chủ đề của bài viết này là bàn về vấn đề “thân xác”, liên hệ đến “bản năng” của con người; không phải là truyện X, xin các bạn hiểu cho. Bản năng có thể được kiểm soát, thăng hoa hay buông thả là tùy theo mỗi cá nhân.
 
***
Hằng ngày vang tiếng cười giòn tan trong căn nhà ấm cúng, trung lưu của cặp đôi hoàn hảo – người vợ xinh đẹp và người chồng trí thức, chức vụ, lương cao, tương lai đầy hứa hẹn – sau giờ làm việc, sau bửa cơm chiều trước giàn tivi.
Một buổi chiều nọ, cũng vẫn những tiếng cười hạnh phúc; thình lình một tên cướp lực lưỡng phá cửa xông vào, tay cầm vũ khí. Hắn uy hiếp rồi trói cặp vợ chồng lại. Sau đó hắn lục soát căn nhà, tìm lấy tư trang, tiền bạc.
 
Trấn lột xong, vừa định bỏ đi, chợt tên cướp quay mắt nhìn người vợ rồi vội đến lôi cô vào phòng ngủ, xô ngã ngữa ra giường. Có tiếng sột soạt của quần áo bị lột. Cô gái vùng vẫy, cào cấu, chống cự nhưng vô vọng trước sự lực lưỡng và hung bạo của tên cướp. Hắn đổ ập lên thân người cô, đôi môi tham lam cùng khắp… Cô gái cố gắng đẩy hắn ra, nhưng không thể trước sức mạnh và sự bạo cuồng. Hai tay cô cuối cùng đành phải buông xuôi, rồi phó mặc…
 
Có tiếng động nhịp nhàng, nhịp nhàng… Cô gái bất động, im lặng… Có tiếng thở càng ngày càng gấp của tên cướp. Tiếng động trong phòng ngủ càng lúc càng nhặt nhịp, nhặt nhịp… Một lâu sau chợt vọng lên tiếng rên của cô gái; lúc đầu yếu ớt, mơ hồ, sau càng ngày càng rõ thêm. Hai bàn tay cô gái đang buông xuôi, bất động thình lình nhúc nhích bấu mạnh vào drap giường. Tiếng động của nhịp độ lên xuống càng tăng và tiếng thở tên cướp càng dồn dập. Hình như thân hình cô gái cong rướn lên…
 
Xong việc, tên cướp mặc đồ lại rồi vội vã thoát đi, bỏ lại cô gái nằm sải chân tay bất động. Chợt đôi mắt cô ứa hai dòng lệ, và từ đôi môi cô, chợt phát ra lời than não lòng:
– Hết rồi anh ơi! Hết rồi anh ơi!
 
Và từ đó căn nhà không còn vang tiếng cười giòn tan nữa. Khuôn mặt cô gái luôn thẩn thờ, với đôi mắt xa xăm.
                                                                            
                                                   Nguyên Lạc
 
…………………..
 
* Tìm đọc thêm:
 
– “Ca Tụng Thân Xác”: sách của GS Nguyễn Văn Trung (1930?) - GS dạy văn học tại Đại học Văn khoa Sài Gòn trước 1975.
 
– Phụ lục: Thụy Khuê viết về “Ca Tụng Thân Xác” của Nguyễn Văn Trung:

[ … Thân xác bị lãng quên, bị bỏ quên, con người đâm ra không biết gì về thể xác của mình: Con người xa lạ với thể xác của mình. Triết học hiện đại (hiện sinh) cho rằng không thể tách rời thể xác với tinh thần: Khi ốm đau, đói khát, thì tinh thần cũng chịu, không thể minh mẫn mà suy nghĩ được, cho nên: Tôi là thể xác tôi. Do đó có thể nói: con người hiện diện ở đời bằng thân xác, nhưng lại ở trong một tình trạng vong bản vong thân thường xuyên, nghiã là quên mình vì tâm trí lúc nào cũng ở nơi khác, ở đâu đó, chỉ chăm chú đến những đối tượng ngoài mình.
Vì vậy con người cần phải “khám phá” lại mình, khám phá thân xác, lúc ốm đau đói rét, lúc soi gương, lúc xấu hổ e thẹn… để thấy rằng “thân xác là một thực tại mở”.
Biện chứng mở giải thích vấn đề dục tính và đưa đến kết luận: thân xác là một giá trị. Ca tụng thân xác là ca tụng con người. Không chỉ có tinh thần mới thiêng liêng, thân xác cũng thiêng liêng. Vấn đề không phải là chối bỏ hay hủy diệt thân xác, nhưng phải làm sao đảm nhiệm được một cách đích thực sứ mệnh làm người trong thân phận của mình, là một vật có thân xác…]
 
– Link đưa đến bài viết về GS. Nguyễn Văn Trung

http://phannguyenartist.blogspot.com/2019/12/nguyen-van-trung.html

READ MORE - HẾT RỒI! – Nguyên Lạc

VƯƠNG VẤN HẠ XƯA - Thơ Nhật Quang

 


Vương Vấn Hạ Xưa


Phượng hồng thắm mênh mang màu nắng Hạ

Lũ sẻ nâu dưới vòm lá đùa vui

Chạm vô tình khúc ve sầu nức nở

Mùa tơ vương nghe kỷ niệm khôn nguôi


Trang lưu bút chưa nhạt nhòa mực tím

Thời hoa niên vội vã vụt trôi xa

Như còn đó chút tình thơ khờ dại

Cũng vội bay theo mây gió nhạt nhòa


Ước trở lại tuổi hồn nhiên đèn sách

Áo trắng bay như đàn bướm rong chơi 

Trưa nắng Hạ hái bằng lăng tím nở

Ép vở hồng ươm mộng ước xuân tươi


Mỗi mùa về nghe rưng rưng lên mắt

Cả bầu trời phượng thắp lửa hồn ta

Người xưa còn mộng mơ thời áo trắng

Nụ tình đầu giờ chắc cũng phôi pha?


                                       Nhật Quang 


READ MORE - VƯƠNG VẤN HẠ XƯA - Thơ Nhật Quang