Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 28, 2021

NHỊP GUỐC – Thơ Nguyên Lạc

 
 


NHỊP GUỐC
 
Thu về động nỗi tình phai
Còn nguyên nhịp guốc xưa ai bỏ về
 
Vọng từ tâm nhịp tái tê
Người về! Thôi nhé thiết thê tôi nhìn
Người về! Tôi bóng đối hình
Đứng nghe nhịp guốc thấy mình nát tim
 
Mùa về! Nhịp guốc còn nguyên
Chiều thu cô lữ ưu phiền guốc xưa
Mười năm có đủ hay chưa?
Quên đi nhịp guốc sầu mùa biệt li
 
Người về có nghĩa người đi
Gặp tôi lần cuối phân kỳ lời than
Vu quy em phải theo chồng
Anh ơi! Tình đó phải đành... biết sao?
 
Bao năm vẫn nhịp guốc nào
Thu về tiếng lá thì thào guốc xưa!
Em ơi! Tôi vẫn mãi mơ
Nhịp đôi guốc mộc dáng thơ ngây nào
 
Phương kia hạnh phúc ra sao?
Đừng như tôi phải hư hao một đời
Mùa sang vàng lá thu rơi
Tiếng thu. nhịp guốc. chạm tôi phiến sầu!
 
                                             Nguyên Lạc
 
READ MORE - NHỊP GUỐC – Thơ Nguyên Lạc

Tuesday, April 27, 2021

A LAN NHÃ – Thơ Trần Mai Ngân




A-LAN-NHÃ
 
A-lan-nhã tôi về đây
Bỏ buông quên hết những ngày của tôi
Khói sương vây bủa mà thôi
Chuyện nhân chuyện thế đã trôi xa vời...
 
A-lan-nhã ở trần gian
Nhưng không khói bếp không màn nhớ thương
A-lan-nhã tôi xin nương
Tịnh tâm không vướng không vương luỵ trần
 
A-lan-nhã cũng rất gần
Cũng xa xa lắm... đường chân mây trời...
 
                                     Trần Mai Ngân
.......
 
A-lan-nhã, H: 阿蘭若, Skrt: Araṇya

** Lan-nhã là chỉ nơi yên lặng cách xa xóm làng, nơi thích hợp cho những người tu sĩ cư trú. Dần dần về sau A-lan-nhã trở thành một danh từ chỉ nơi cư trú của những vị tu sĩ. Lúc này A-lan-nhã gần với nghĩa “chùa”, “tịnh thất”, “tịnh xá”.
       
READ MORE - A LAN NHÃ – Thơ Trần Mai Ngân

VỚI HÌNH ẢNH ĐA CHIỀU – Thơ Khaly Chàm


Nhà thơ Khaly Chàm


với hình ảnh đa chiều
 
gió tự mãn vì đã uốn cong được nắng
nắng sinh động vẻ đẹp mơn trớn mắt lá mướt xanh
bầy sẻ phố hồi tưởng quá khứ và luôn tạo mới hợp âm
hồng ngoại vô hình nhiệt tiêu tán lũ sương mai cô đọng
giọt cà phê đắng tương thích cái chau mày ý nghĩ
thần kinh căng qua mệnh đề nguyên sinh rug động tạo vết trầy xước mặt gương ngày
 
mặc nhiên cột điện đường đứng nghiêm cúi đầu thở khẽ
có thể, đang ước ao lớp vải khẩu trang che kín mũi miệng như người
thơ ngây dung dưỡng sự thật vẫn hơn chủ quan với quá nhiều khí độc chờn vờn
mù căn số phận chẳng nghĩa lý gì
đêm phải chấp nhận theo quy ước đã sắp sẵn để diễn tuồng phát sáng
 
ánh nhìn lập dị của vài tiểu thư đài các
di ứng khói cay ghê tởm gánh hàng rong
những tưởng các chị và em môi cười héo úa
ngẩng mặt nỗi đồng cảm rạng ngời chia sẻ niềm vui
ông lão hơi còng lưng chân tình cảm ơn trao tờ vé số cùng lời chúc tràn đầy hy vọng
 
đẩy xe thồ cọc cạch dàn trải trái cây chín bốn mùa rao bán
nhễ nhại mồ hôi trán hào quang hạnh phúc lấp lánh
thuận lý vòng quay bánh xe quý tộc vụt vù trên trục lộ thiên đường cuộn tròn tơ lụa nắng  
“tôi nghĩ rằng mình sẽ bị cuốn bay như một tờ giấy…”
 
hàng cây phố không cần chùm rễ phát truyền động lệnh
tự nâng trái tim lên theo từng khoảng khắc bóng nghiêng 
kiêu hãnh nhận ra giấc mộng an lành còn vương trong vòm lá
tôi chợt biết, trong những thước phim đời thường nhòe nhạt sắc màu
cuối cùng hiện rõ mặt tôi trà trộn cùng với những mặt người tan ra thành hạt trắng đen mất hút vào ánh sáng
 
txbinhlong 4/2021
khaly chàm
        
READ MORE - VỚI HÌNH ẢNH ĐA CHIỀU – Thơ Khaly Chàm

Monday, April 26, 2021

VỀ LẠI BÀU ME - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

 

Nhà thơ Lê Thanh Hùng

Về lại Bàu Me


Cùng em đi trong vườn dừa ken

Nắng tắt, chiều buông quãng trắng đen

Bỗng òa trước mặt – Bàu Sen ngát

Chưa tối, nhà em đã lên đèn


Lích chích tiếng chim sâu chuyền cành

Vườn nhà mướt ngợp một màu xanh

Bìm bịp kêu chiều, con nước lớn

Tiếng khoan, tiếng nhặt, giọng đành hanh


Nắm bàn tay thô ráp dịu dàng

Vết chai sần, lằn dọc lằn ngang

Bao năm tháng, đắp mương làm rẫy

Tuổi xuân trôi qua bến thời gian


Dọc triền xa, ngọn gió mồ côi

Vạt mây xám lửng lơ lưng trời

Nghe sâu thẳm, hoen mờ sắc lạnh

Trong tiếng chim chiền chiện quanh đồi


Đi loanh hoanh, ấp úng vội vàng

Gió trở chiều, day ngọn xốn xang

Này em nhớ, đùng quên, anh hứa …

Dẫu biết đời, rẽ dọc rẽ ngang

                                                 9/86


 

Tôi thấy nhân dân mình

trước dịch Corona virus


Trong những ngày cả nước gồng mình,

chống Corona virus

Tât bật, xôn xao như những ngày bão lụt

Mà dự báo thời tiết, trời còn có khả năng mưa

Khi tin đồn và các trang mạng, nhảy múa từa lưa

Thiên hạ đông tây xấc bấc xang bang,

lao đao mỏi mệt

Mới thấy nhân dân mình trong khó khăn: Đoàn kết

Có thể ngày bình thường, ngành nọ ngành này

còn tính toán so đo

Khi đụng chuyện, mới thấy những hy sinh lặng thầm, 

                                       không một chút đôi co

                             *

Vậy mà còn có kẻ, xô bồ lao nhao lếu láo

Xuôi ngược mơ hồ, rêu rao gượng gạo

Không một chút sẻ chia, dửng dưng vô cảm

trước cảnh đời

Nghĩ cho cùng, có trách giận cũng hoài hơi

Nhân dân mình trong hoạn nạn,

càng vững vàng tâm tưởng

Nhận rõ đúng sai, không có giấc mơ đi mượn

Ráng một chút thôi, mỗi người làm hết việc của mình

Đêm dài sẽ qua đi, rồi sẽ có bình minh

                            *

Trong tai họa, cũng có mầm hạnh phúc

Kiên định bước qua dòng đời vẩn đục

Xốc lại đội hình - một phép thử -

cố kêt lại một niềm tin

Tươi mới trong xanh, biêng biếc góc nhìn

Đội ngũ của ta vẫn trùng trùng điệp điệp

Rợp bóng của cha ông, biết bao nhiêu người

sẵn sàng bước tiếp

“Nuôi quân ba năm, sử dụng một giờ”

Nuôi dân một năm, cả ngàn đời sử dụng...



Bước ngoặt tình cờ


Em vô tình bước qua ngã rẽ

Trong cơn giông chiều, đường phố kẹt xe


Bàn tay lạ, choàng áo mưa che

Lí nhí cám ơn, trái tim non chợt rung nhè nhẹ

Cơn giông tạnh rồi, chiều rộng mở bao dung …



Chuyện tưởng vậy

mà hình như không phải vậy


Lắng nghe phải đâu là để hiểu và làm

Mà chỉ để chăm chăm cải lại


Mặc dù sự việc này mình chỉ biết lam nham

Cứ chao chác, đẩy đưa những lời phiếm ái

Khi cái tôi của mình, nghe quen quá hóa nhàm


Lê Thanh Hùng

   Bắc Bình, Bình Thuận




READ MORE - VỀ LẠI BÀU ME - Chùm thơ Lê Thanh Hùng

Sunday, April 25, 2021

DẠ KHÚC, DẠ KHÚC TRĂNG, DẠ LAN HƯƠNG, DẠ SẦU NGÂM – Thơ Lê Văn Trung




DẠ KHÚC
 
Tôi làm con dế nhỏ
Giữa đêm tình gáy sương
Em ủ một màu trăng
Lắng tim buồn trong cỏ
 
Tôi làm con sâu đo
Trên nhánh đời vô lượng
Em chỉ là giấc mơ
Tôi đo từng bước muộn
Tôi đo từng bước run
Không ra ngoài ảo tượng
 
Em ở phía vô cùng
Tôi quanh đời bé mọn
 
Tôi làm con bướm đêm
Cánh rụng, nằm trên đất
Cánh bướm nào trong em
Đã biến hình lột xác
Tôi nằm trên đất chết
Có bao giờ nguôi quên
Bên kia bờ hủy diệt
 
Tôi làm hoa tí ngọ
Nở đúng giờ nhân gian
Tôi làm con dế nhỏ
Gáy giữa tình chia tan
Em về trưa hoa tàn
Em về khuya trăng vỡ
Con bướm tình tắt thở
Chỉ còn màu sương loang
 
Tôi nằm nghe bước nhỏ
Mùa thu người trăm năm
Tôi trải lòng cỏ úa
Lên mộ sầu ăn năn
Mai em về tóc xoả
Giọt lệ buồn căm căm
Con dế tình khản giọng
Dưới vực chiều xa xăm
 
Trăm nhánh đời vô lượng
Tôi đo hồn thiên thu
Tôi luân hồi hoá bướm
Cánh rụng nằm bên hoa
 
Em ở phía trời xa
Khúc dạ cầm im bặt.
 
         Lê Văn Trung
              (2008)

 
DẠ KHÚC TRĂNG
 
Em ơi đêm nay trăng không về
Trăng còn lang thang mù cơn mê
Ôi trăng vàng xưa mùa nguyệt nở
Ôi trăng tình xưa vàng câu thơ
 
Trăng thơm ôi mùa trăng hương phai
Ôi trăng hồn tôi trên vai gầy
Em về qua phố trăng vàng phố
Tôi về qua em trăng hương bay
 
Sao không cùng tôi trăng mơ Huyền
Sao không cùng tôi trăng nguyệt cầm
Ôi trăng về đâu năm cung trầm
Tương tư từ trong mùa trăng tan
 
Em ơi trăng còn say hương ngàn
Nao nao hồn tôi cơn mê hoan
Ai trói hồn tôi bằng sợi tóc
Ai giam tình tôi đôi môi ngoan
 
Thôi thôi, đành thôi trăng hoang đường
Thôi thôi, đành thôi mù trăng sương
Ai giết hồn tôi bằng đôi mắt
Ai hát tình tôi ngời thiên hương
 
Em ơi! Về đâu? Trăng muôn phương!
 
 
DẠ LAN HƯƠNG
 
nụ hoa bừng giữa đêm hương
nở trinh nguyên đóa vô thường đời em
hồn tôi như giọt sương quỳnh
chảy đôi dòng lệ trên nhành từ tâm
kiếm tìm tận cõi vô ngôn
đốt thơ oan nghiệt – khép vòng tử sinh
không tôi vô ảnh vô hình
không em, khói bụi phù vân lụy phiền
chỉ còn thoáng dạ lan hương
thoát thai từ buổi tang thương đất trời.
 
                                Lê Văn Trung
                          (Cát bụi phận người)
 
 
DẠ SẦU NGÂM
 
Bên cổ thành xưa
Bên tường rêu mọc
Dưới bóng nguyệt mờ
Em ngồi xõa tóc
Thả sầu trong mơ
Đàn ai tơ vàng
Lời ai ngân vang
Buồn như tiếng than
Chìm trong đêm tàn
Rơi trong sương tan
Chim khuya chuyền cành
Chuông chùa sang canh
 
                Lê Văn Trung
(Tạp chí Bách khoa, số 323, ngày 15-06-1970)
 
READ MORE - DẠ KHÚC, DẠ KHÚC TRĂNG, DẠ LAN HƯƠNG, DẠ SẦU NGÂM – Thơ Lê Văn Trung

VỀ LẠI NHÀ XƯA... – Thơ Tịnh Bình



            Nhà thơ Tịnh Bình

                   
VỀ LẠI NHÀ XƯA...
 

Bốn mùa
Vẫn là sự dịch chuyển muôn thuở
Nụ trăng tròn khuyết
Miên man những vòng xoay...
 
Vô tư gió đâu hay lòng hoang vắng
Nắng mùa đông thèm hơi ấm tay người
Ô cửa khép giấc mơ tàn lụi
Thanh xuân vồi vội bỏ ta đi...
 
Hỏi gì ngày tháng đang trôi
Cuối con đường mọc lên loài hoa dại
Tim tím nở âm thầm...
 
Mòn vẹt gót thời gian
Miệt mài mưa nắng
Tiễn mùa đi về nơi không tuổi
Phía non ngàn vó ngựa khuất qua truông
 
Về lại mái nhà xưa tuổi dại
Lục lọi ấu thơ trên tầng gác mái
Tiếng chim bồ câu trở về rất thực
Ký ức xám màu ngói cũ
Ru giấc an yên...
 
                              TỊNH BÌNH
                               (Tây Ninh)

READ MORE - VỀ LẠI NHÀ XƯA... – Thơ Tịnh Bình

Ơ, CÔ CHỦ NỢ - Thơ Lê Phước Sinh


                                 
             Nhà thơ Lê Phước Sinh


Ơ, CÔ CHỦ NỢ
 
Cái trán bương bướng
Mắt luôn cười cười
Má duyên hồng tươi
Môi thì tủm tỉm...
 
Anh phải lòng Em
Nợ khi mới gặp
Con Nợ kì cục
khất biết bao lần,
cù chầy cù nhầy
tháng ngày đã chốt
không chịu trả xong
lại cứ lòng vòng.
 
 Cười nịnh
- Cho Anh khất tiếp...
 
LÊ PHƯỚC SINH
READ MORE - Ơ, CÔ CHỦ NỢ - Thơ Lê Phước Sinh

Friday, April 23, 2021

CẢM NHẬN THƠ: NHÀ THƠ: HOÀNG CHẨM - Lê Yên

 

Nhà thơ Hoàng Chẩm


              Có những lúc đầu óc trống rỗng. Con chữ chơi trò trốn tìm... Trống rỗng một khoảng mênh mông... Nó thử sức kiên nhẫn của con người. Nhắm mắt lại thì thầm "Ừ, ta nghỉ chơi đây." Lãng đãng như một dòng sông chia cắt đôi bờ thương nhớ, trong đầu tôi thấy nước! Là sông! Không phải sông nước ngọt ngào của miền Tây Nam bộ... Con nước đục ngầu, cuồn cuộn mùa bão lũ của miền Trung. Cơn gió Lào thổi thốc, hanh khô rám da người, cổ họng nóng ran cơn khát, chợt thèm một suối nước trong... Bẻ đôi cục đất nứt nẻ trưa hè, giữa ruộng lúa bao la... Có một người đã đem suối thơ của mình tưới lên những rát bỏng, khắc nghiệt làm mềm nắng cháy, thế giới thơ của ông có đủ yêu thương, có đủ Xuân, Hạ, Thu, Đông và chắc một điều không thiếu chiếc lá vàng và những giọt mưa... Đó là nhà thơ Hoàng Chẩm.

     Ông được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có nhiều dấu tích lịch sử. Quảng Trị! Cái eo miền Trung khắc nghiệt, như sự nén lại để đến thời điểm bung nở một đóa hoa tuyệt vời... Thơ với ông như hơi thở. Tôi  chợt nhớ lời của một bài hát: " Quê hương anh là Quảng Trị/ Nhà của anh bên dòng sông Thạch Hãn/Thủa xưa đó anh học trường Nguyễn Hoàng/ Ngày hai buổi đi về đường Quang Trung..."

    Chàng trai Hoàng Chẩm không ở bên dòng sông  Thạch Hãn, con đường từ nhà anh đến trường Nguyễn Hoàng xa hơn đủ để cho những vần thơ vụng dại đầu đời ươm mầm dưới cơn mưa dầm the thắt vào tháng ngày Đông, hay những buổi tan trường nhạt nắng mà tưởng chừng Thu cũng hiu hắt lỡ làm rơi lá vàng vương trên tà áo trắng... Tất cả... Tất cả... Với thời gian đã chín mùi một Hoàng Chẩm hôm nay.

    " Về thôi em nghe quê nhà rót mật

       Một ngày yêu nghe hương lúa trải mùa

       Tay nhặt nắng cho lòng em trẩy hội

        Neo đậu lòng quê quên hết những thiệt hơn..."

         ( phóng tác bài: Về đi em.")

    Gói ghém cho đủ yêu thương trên bước  phong trần để rồi " Về thôi em nghe quê nhà rót mật..." Ông chợt nhận ra mùi mạ non giữa đồng bát ngát luôn níu bước chân. Chỉ có quê hương và người con gái với tình yêu chân chất đi cùng ông qua năm tháng mới nghe được hương lúa trải mùa để rồi " Tay nhặt nắng cho lòng em trẩy hội..." Sự xôn xao từ trong tâm, trống kèn từ bên trong và hạnh phúc hữu tại mỗi người... Với loại thơ tám chữ mượt mà không chỉ giàu cảm xúc mà còn thể hiện rõ bản ngã của mình giữa sân si cuộc đời, để rồi chọn lựa "Neo đậu lòng quê quen những thiệt hơn..." Và ông đã vỗ về người phụ nữ của mình như sau:

       " Về thôi em đếm bao ngày viễn xứ

          Tình chưa phai khi bước dạo trùng khơi

          Dẫu lầm lỗi lòng bung lên niềm nhớ

          Tóc có phai mắc cạn một đầy vơi..."

    Phải chăng khi luôn tiến về phía trước với những bộn bề lo toan... Được, mất... Trong cuộc đời, tâm ta luôn bị giằng xé bởi lực ngược chiều khiến mất phương hướng, bị cô đơn chiếm hữu. Cô đơn và sự trống trải như những bước chân lạc trong đêm tối không tìm được lối ra... Hoàng Chẩm đã thốt lên:

        " Tôi tìm tôi giữa phù vân

           Chốn đời lạc bước xa gần chiêm bao

           Kiếp nào tình đã hư hao

           Tôi đi tìm lại thuở nào yêu em"

            ( Không đề)

     Tôi chợt nhớ mấy câu thơ Hàn Mặc Tử thốt lên hỏi kiếp nhân sinh:

          "Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?

           Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu

            Sao bông phượng nở trong màu huyết

            Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?"

            (Những giọt lệ)

     Có phải các thi nhân với nỗi đau nhân đôi không? Sự tinh tế, nhạy cảm trong tâm khiến họ như sờ nắn được những cảm xúc vô hình có sức mạnh thần chết...  Hoàng Chẩm của chúng ta cũng không ngoại lệ. Ông đã thốt lên "Tôi đi tìm tôi giữa phù vân..." Chỉ là một cõi phù vân/ Sao ta lạc mãi chốn mê này...

     Thơ không ngừng chảy trong huyết quản của ông, trăn trở với tình yêu đôi lứa... Tình yêu là lửa, là ánh sáng con người không thể thiếu như vạn vật thiếu ánh mặt trời. Có tình yêu con người sẽ sống tốt, hoàn thiện hơn vì ai cũng muốn đem hạnh phúc cho những yêu thương của mình " Thương nhau chín bỏ làm mười". Câu thành ngữ muốn nói lên sự độ lượng bao dung, muốn những điều tốt đẹp cho người khác không tính thiệt hơn... Đó là cách cư xử của những tâm hồn hơn người... Một sự khao khát hướng thượng. Với cách dùng từ rất lạ, ý thơ như vơi như đầy nhưng không thiếu mất một tấm lòng:

       " Em như dấu tích xa xôi

          Gieo lời tri kỷ bồi hồi... Dạ thưa

          Lấp đầy vụng dại ngày xưa

          Tình như buổi chợ tan vừa nghe đau

          Em như nắng đã ngã màu

          Rụng đầy tóc gió úa nhàu đôi vai

          Muộn màng một dấu hồng phai

          Dấu thương còn lại trong ngoài mênh mông

          Đôi bờ em níu dòng sông

          Ngày đi thả mộng vừa nồng giấc mơ

          Chút xưa bay ngược ban sơ

          Trải lòng ban tặng để chờ có nhau"

           (Chút lòng còn lại)

    Tôi ngưng lại giữa chừng khi viết về Hoàng Chẩm. Thơ là tiếng lòng mà thi sĩ dệt lên những vần thơ đang mắc nghẹn trong tâm ai đó... Không gò bó, không niêm luật, chỉ là cảm xúc trong những con chữ tự do... Tôi chợt ngẫn ngơ khi đọc những câu thơ:

          "Người đàn bà đã cũ

            Dấu nỗi buồn trong đôi mắt

            Nhớ kiếp người một bước truân chuyên

            Sao phải lỡ Xuân thì

            Sao nuốt niềm bi phẩn

            Cuộc tình không hẹn mùa yêu

            Đàn bà cũ gói nỗi buồn thế kĩ

            Thầm nhớ đêm trần trụi một thuyền quyên..."

            ( Em đã cũ)

      Lặng đi trong phút chốc... Người ta ví đàn bà đẹp là hoa Hồng... Không có đàn bà xấu... Nên đàn bà là hoa Hồng, hoa Hồng ở thời Xuân sắc hay là hoa Hồng khi đi qua cuộc đời rướm máu, để rồi những giọt máu đó kết tinh thành những cánh hoa mang màu máu có bóng dáng hoa Hồng... Những câu thơ chạm vào góc khuất người đàn bà muốn quên, khi nước mắt chảy ngược vào trong! Người đàn bà cũ đi qua cuộc đời lặng lẽ như đêm ba mươi, cũng là đêm! Một đêm dài... Thôi ta hãy để đó cho người đàn bà cũ chút thời gian mặc niệm tiếng yêu xưa, rồi sẽ qua... Sẽ qua thôi...!

         "Ta xin...

           Chạm với vô thường

           Khoanh tay trầm mặc

           Đo lường nhân sinh..."

           (Chạm với hư vô)

     Hoàng Chẩm đưa tay với vô thường để đo lường nhân sinh. Tác giả ngộ ra cái tạm bợ của kiếp người. Trải một đời qua bao thay đổi thời cuộc... Những sân, si của con người, ông đứng bên đời khoanh tay trầm mặc, vui với thiên nhiên, cây cỏ...

     Nhà thơ Hoàng Chẩm với lối viết trữ tình, nhuần nhuyễn các thể loại thơ lục bát, thơ tám chữ và thơ tự do... Ông sinh ra để viết lên những tinh tuý cuộc đời...

Nhiều tác phẩm của ông được phổ nhạc và diễn ngâm, được in chung với nhiều tác giả tên tuổi khác.

   Tác giả đã tham gia viết cho các tạp chí trong nước như: Tạp chí Cửa Việt, Văn nghệ An Nhơn, website Đất Đứng Hương Quê, Nhà Tương Tri Lục bát. Com. Trang Giới thiệu trên diễn đàn văn chương và cuộc sống. Các đặc san Kỹ niệm trường cũ. Nếu bạn yêu thơ Hoàng Chẩm hãy lên google gõ " Trang thơ Hoàng Chẩm" bạn sẽ chạm được sự tinh tuý trong thơ tác giả...

     Với tâm thái một người yêu thơ, những cảm xúc hạn chế của tôi không nói hết sự phong phú trong thơ Hoàng Chẩm. Cũng xin mạn phép giới thiệu các bạn " TRANG THƠ HOÀNG CHẨM". Cám ơn tác giả đã góp cho đời những tác phẩm hay lưu hậu thế.

    Một lần nữa xin cám ơn nhà thơ Hoàng Chẩm.

    L. Y. 27/3/19. SG.

READ MORE - CẢM NHẬN THƠ: NHÀ THƠ: HOÀNG CHẨM - Lê Yên