![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh |
TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Friday, June 19, 2020
CHÉN SẦU - Thơ Nguyễn Hồng Linh
Thursday, June 18, 2020
DẪU CÓ CHIA TAY - Thơ Trần Mai Ngân

DẪU
CÓ CHIA TAY
Dẫu có chia tay...
Nhưng em muốn anh vẫn phải thật đầy...
Đầy nhung nhớ và cả đầy luyến tiếc
Chuyện ngày xưa ví như là giả thuyết
Em và anh hai đường thẳng song song
Dẫu chia tay ta vẫn hết một lòng
Thương và nhớ dấu yêu còn trong mộng
Đêm trăng sáng hay khuyết vàng nửa mảnh
Thì đôi ta cũng phải nghĩ về nhau...
Chia tay rồi như một vết dầm đau
Ghim thật chặt trong tim không gỡ được
Duyên và phận là trò chơi cá cược
Để chúng ta thua cuộc chẳng vuông tròn...
Chia tay rồi em thấy sống mỏi mòn
Em vẫn muốn anh còn thương còn nhớ
Em vẫn muốn như chưa hề rời khỏi
Như chưa hề đã có cuộc chia ly!
Trần Mai
Ngân
“DÃ BIỆT” SƠN NÚI - Thơ Chu Vương Miện

“DÃ
BIỆT” SƠN NÚI
“Tôi
dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Dòm
tới dòm lui cũng chỉ ngậm ngùi
Những
người đi trước sầu mang nặng
Những
người đi sau sầu chưa nguôi ?”
(Thơ Sao Trên Rừng)
Giữa khoảng năm 57 - 58
ở thủ đô Sài Gòn có một tuần san Kỷ Nguyên Mới
với hai vị chủ nhiệm chủ bút mới toanh
Lâm Tương Dũ và Nguyễn Dã Tưởng
Kế đó là một lô một lốc các bút danh bút tiệm
Mây Đại Dương, Mây Đầu Núi, Sương Biên Thuỳ
Cát Sa Mạc, Vùng Biển Xanh, Sao Trên Rừng…
Sau nửa thế kỷ thì Sương Biên Thuỳ mờ nhạt
Các bạn khác thì biệt tung biệt tích
Chỉ còn duy nhất
Sao Trên Rừng
“Nguyễn Đức Sơn”
Nguyên quán Dư Khánh Ninh Thuận “Phan Rang”
Con của thầy Nguyễn Đức Nhơn
Em của thầy Nguyễn Đức Kim
ở miền Nam Việt Nam
sau 1954
trước và sau sản sinh ra được 4 “thiên tai tài”
1. Nhà văn nhà giáo sư Ngu Ý Nguyễn Hữu Ngư
2. Triết gia giáo sư cụ Phạm Công Thiện
3. Giáo sư Pháp Văn thi 2 hào Bùi Giáng
4. Bán tu sĩ thi 2 hào Nguyễn Đức Sơn “tức Sơn Núi”
Tứ kiệt này đều thuộc về “cõi trên”
Thơ vdăng lẫm lẫm liệt liệt
Khùng khùng dở dở vào loại vô địch
Đứng trên Hào một bậc
Gọi nôm na là thi văn 2 hào
Riêng Nguyễn Đức Sơn thì đời riêng đời công
thần sầu quỉ khốc
chả bút mực nào tả cho xiết
từ sống cho tới thác
đều chuyên biệt y như tác phẩm
văn xuôi “Cái Chuồng Khỉ”
trong bốn vị thiên tai tài
Sơn Núi đi cú chót
Mới thác ?!?
Chu
Vương Miện
SÂN GA ĐỢI NGƯỜI - Thơ Nguyên Lạc

Nhà thơ Nguyên Lạc
SÂN
GA ĐỢI NGƯỜI
Mình tôi chiều giữa sân ga
Đợi người. tôi đợi
Nhưng mà đợi ai?
Tàu qua vụt. tiếng thở dài
Cô đơn ghế lạnh. chiều phai. nắng tàn
Nghe hồn buốt lạnh sương tan
Mắt tìm nỗi nhớ...
Chỉ bàng hoàng đêm
Mắt đêm đèn khóc ga thềm
Về thôi! Chờ đợi chi thêm? Bóng sầu
Con tàu xưa ấy về đâu?
Bóng hình ngày cũ "trắng màu mây bay"
Ga đêm một bóng đổ dài
Đợi. Tôi vẫn đợi
Nhưng rồi đợi ai?
Nguyên
Lạc
CƠN MƠ VÀO ĐÔNG, ĐÔI MẮT SAU GỌNG KÍNH - Thơ Châu Thạch
Nhà thơ Châu Thạch
CƠN
MƠ VÀO ĐÔNG
Tuổi vào đông mộng xuân vẫn còn thắm
Trong chiêm bao ta thấy dáng em đi
Quả tim ta tha thiết khối tình si
Yêu như thể cả tinh cầu trăng gió!
Rôi em tan trong vườn sương hoa cỏ
Ta lang thang qua năm tháng hao gầy
Nhớ như thu, vàng lá úa trên cây
Đau như thể cả vành trăng khuyết tật
Em mang cả linh hồn ta biến mất
Xác thân ta rơi xuống cõi dại khờ
Ta đi hoài đi mãi giữa vu vơ
Tìm và gọi đến thơ thành thổ huyết
Đêm bỗng động như ai bung nắp huyệt
Ta tỉnh người, nghe thoảng ngát hương em
Em nguyên hình gần lắm, cạnh một bên
Ta vẫn thấy còn trong lòng hờn giận!
Châu Thạch
ĐÔI
MẮT SAU GỌNG KÍNH
Đôi mắt ấy nhìn đời hai thế kỷ
Thấy tình yêu và thấy cả hận thù
Thấy mặt trời và thấy cả âm u
Thấy rằm sáng và thấy đêm trừ tịch
Đôi mắt ấy như trang ghi cổ tích
Vết thời gian hai bờ giấy xôn xao
Thuyền linh hồn trôi giữa giấc chiêm bao
Dòng ký ức có vô vàn biến động
Sau gọng kính màu đen ta mơ mộng
Mắt vẫn ngời trong buổi tuổi vào đông
Ta vẫn thấy em từ thuở xuân hồng
Ta vẫn trẻ như một thời si dại
Lột gọng kính cầm tay ta sợ hãi
Đời vắng tênh, hiu hắt giữa thời gian
Gió ban trưa thổi nóng xuống đại ngàn
Các em tắm, cười vang hồ tĩnh lặng
Ta rơi xuống một khung đời trống vắng
Thấy hư vô tay trắng, ngắm hồ trong
Có cái gì như băng tuyết trong lòng
Ta chán ngán bờ bên nầy sự sống
Ta ao ước bờ bên kia sống động
Đèn Ngôi Lời chiếu sự sáng thiên thu
Đời văn chương không gợn chút mây mù
Ta bỗng gọi, Chúa ơi con đã hiểu!!!
Châu Thạch
TRĂNG GẦY - Thơ Lê Kim Thượng

Nhà thơ Lê Kim Thượng
TRĂNG GẦY
“Chiều chiều én liệng cò bay
Bâng khuâng nhớ bạn... bạn rày nhớ ai...”
Nắng chiều thoi thóp chờ ai
Nghiêng nghiêng chiếc bóng đường dài xa xăm
Ngày qua lần lữa tháng năm
Chưa về gõ cửa... ghé thăm quê nhà
Bây giờ chỉ có mình ta
Một mình ta với xót xa nghẹn ngào
Nhớ về quê cũ... chiêm ba
Túi thơ, bầu rượu, gốc đào, trăng treo...
Màu lam mái rạ quê nghèo
Trăng lên bóng xế ngã theo chân người
Ao thu lạnh lẽo lá rơi
Trăng thanh, lều cỏ... bóng đời đong đưa
Một thời côi cút nắng mưa
Cuốc đêm kêu mãi... đêm chưa hết buồn
Đêm nằm gối ánh trăng suông
Trong lòng chớp biển, mưa nguồn hôm mai
Nửa khuya chuông vọng bên tai
Sương đêm đọng nhẹ... Cánh Lài nở hoa
Bên hiên nhấm nháp tách trà
Nhâm nhi chén rượu... ngày qua nhẹ lòng...
Gánh đời... một gánh bán rong
Rưng rưng mắt đỏ... lòng vòng tả tơi
Xa quê... xa ánh trăng ngời
Cho tôi mắc nợ biển trời nước mây
Ngàn năm vẫn mảnh trăng gầy
Ngàn sau... sau nữa... lất lây một mình
Đêm nghe biển hát bên ghềnh
Rứt ray nỗi nhớ... mông mênh hương thừa
Thời gian trầm tích dấu xưa
Rêu phong cát bụi... nắng mưa rã rời
Cô đơn bên mái hiên đời
Tóc xanh đã bạc... một thời đã qua...
“Dầu nên...
cũng bởi mẹ cha
Dầu không... cũng nhớ cây đa, bến đò...”
Nha Trang, tháng 6. 2020
LÊ KIM THƯỢNG
“...” Ca dao
Tuesday, June 16, 2020
Monday, June 15, 2020
DẤU VẠCH TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân

DẤU
VẠCH TÌNH
Em! Người đàn bà rất tệ
Chỉ biết mỗi làm thơ cho anh
Chỉ biết chập chùng loanh quanh nỗi nhớ
Muộn màng của tuổi vàng thu...
Em! Người đàn bà rất dại ngu
Giữa dấu vạch đời dừng lại để yêu
Dẫu biết rằng sẽ chẳng được bao nhiêu
Vẫn gìn giữ nâng niu như gia bảo
Em! Đàn bà của mùa hương cuối
Vẫn thơm nồng giữa những đám đông
Vẫn quyến rủ bởi nỗi buồn trên mắt
Đôi tay thon chia cắt dấu yêu rồi...
Em ! Đàn bà vương víu trên môi
Nụ hôn cũ cháy cả trời hạ đỏ
Để hôm nay đi về phố nhỏ
Thảng thốt mình... tình đã mãi xa
Em đàn bà... Em chỉ là đàn bà
Đứng dừng lại giữa dấu vạch tình... ôm mặt khóc
Cây yêu thương nhánh cành trỗ rêu mốc
Còn gì đâu như tro bụi đốt hôm qua!
Trần Mai Ngân
TÂM TÌNH BIẾT ƠN - Cảm nhận của Lê Liên - Thơ Phong Tâm
MƯA QUÊN MÙA
Tháng hạ nhiều khói mây
Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người
Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người
Mỏi đợi mắt mòn trông
Lưỡi lá vàng khô khát
Ơi tình nước tình sông
Có nghe mùa nắng rát
Lưỡi lá vàng khô khát
Ơi tình nước tình sông
Có nghe mùa nắng rát
Đất hằn khe rãnh nứt
Biển mặn ngấm vào tim
Bờ cây chờ chết đứng
Không về một cánh chim
Biển mặn ngấm vào tim
Bờ cây chờ chết đứng
Không về một cánh chim
Đêm nằm mơ không ngủ
Tìm vui như bóng mờ
Chợt thấy vầng trăng khuyết
Nắng đốt tan màu thơ
Tìm vui như bóng mờ
Chợt thấy vầng trăng khuyết
Nắng đốt tan màu thơ
Mùa mưa còn nhấp nhứ
Như cô gái ngượng ngùng
Sau cánh màn buông rũ
Trêu giọt đời nhớ nhung
Như cô gái ngượng ngùng
Sau cánh màn buông rũ
Trêu giọt đời nhớ nhung
Phong Tâm
25.05.2020
25.05.2020
Một trong những Nhân phẩm quý nhất của Con Người đó là LÒNG BIẾT ƠN.
Từ Lòng Biết Ơn mà Người ta biết SỐNG TỬ TẾ VỚI NHAU HƠN.
Thế nhưng,
Vì lợi ích cá nhân mà một số người đã lộng hành, xâm hại đến quyền lợi chung của nhân loại.
Vì lợi ích cá nhân mà một số người đã lộng hành, xâm hại đến quyền lợi chung của nhân loại.
Họ thật Vô Ơn với Mẹ Thiên Nhiên. Rồi còn quay lại oán thán Thiên Tai, mà lãng tránh đi trách nhiệm thuộc về nhân họa.
Vâng, tôi đã trăn trở khi đọc bài thơ: MƯA QUÊN MÙA của nhà thơ Phong Tâm mà lòng bỗng xốn xang.
Bài thơ với thi phong trong trẻo đến tinh khôi. Nhẹ tênh đến không ngờ, nhưng nó lại ẩn chứa bao nỗi niềm trắc ẩn.
“Tháng hạ nhiều khói mây
Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người”
( Thơ Phong Tâm)
Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người”
( Thơ Phong Tâm)
Đất nước mình ở vùng nhiệt đới, quanh năm có 2 mùa Mưa, Nắng rất rõ rệt. Thế nhưng, với sự phát triển công nghiệp và nông nghiệp (đáng mừng) , dẫn đến ô nhiễm môi trường ( đáng buồn) khiến bầu Trời qua đôi mắt hiền hòa của nhà thơ, đã tạo thành những -vầng-mây- bụi lãng đãng trên thinh không!
Nhưng sao lại có :
"Mưa trút ngược về trời
Không buồn rơi xuống đất
Mà xô nghiêng lòng người”
Ở đây , Chúng ta không xét về ý nghĩa sắc son chung thủy của bài thơ "Thề Non Nước" của Thi Lão Tản Đà, mà hãy nghĩ về câu :
“Nước đi ra bể lại mưa về nguồn”
“Nước đi ra bể lại mưa về nguồn”
Như một quy luật tuần hoàn trong tự nhiên thì quả thật ai cũng đau lòng khi nước đi với lưu lượng bất thường...
Bởi vì,
Rừng bị tàn phá đến trơ trụi, mưa tới đâu nó thành một chuỗi liên hoàn: không có cây để cản sự xâm thực của nước từ trên cao rơi xuống đất, Không có cây và rễ cây để giữ đất, thì không có đất để thấm nước, nước mưa trở thành lũ quét, tàn phá tới tận cuối nguồn.
Rừng bị tàn phá đến trơ trụi, mưa tới đâu nó thành một chuỗi liên hoàn: không có cây để cản sự xâm thực của nước từ trên cao rơi xuống đất, Không có cây và rễ cây để giữ đất, thì không có đất để thấm nước, nước mưa trở thành lũ quét, tàn phá tới tận cuối nguồn.
Thử hỏi, Ta lấy đâu ra trữ lượng nước(?) để rồi có mưa thuận gió hòa?
“Mưa trút ngược về Trời” Câu thơ như đòn chí mạng , khiến ta ngậm ngùi…
Hãy nghĩ: Cứ như nước mắt chực chảy ngược vào trong, đau thắt lòng, gây áp lực cho trái tim .( Mà Xô nghiêng lòng người) vậy!
Nếu Đất, Nước là hai trong bốn nguyên lý hình thành nên thế giới vật chất từ nhỏ bé đến cực đại. Thế mà giờ đây nguồn tài nguyên chung, rất quý của nhân loại, gần như bị con người vô tâm hủy diệt. Thế thì Mẹ Thiên nhiên sẽ trả lại cho tội vô ơn đó những điều gì ?
“Mỏi đợi mắt mòn trông (thị giác)
Lưỡi lá vàng khô khát (vị giác)
Ơi tình nước tình sông (Cảm Giác )
Có nghe mùa nắng rát” (Thính giác)
(Thơ Phong Tâm)
Lưỡi lá vàng khô khát (vị giác)
Ơi tình nước tình sông (Cảm Giác )
Có nghe mùa nắng rát” (Thính giác)
(Thơ Phong Tâm)
Ta được gì khi vận hành cả 4 giác quan đó, mà Thiên nhiên vẫn không động lòng ? Hay chúng ta vẫn vô tâm, vô cảm không hề vận dụng đến các giác quan đó trong cuộc sống này?
Thực ra Mẹ Đất có vô tình không nhỉ? Hay vẫn nhẫn nhịn theo Hạnh-của- Đất, nghĩa là mặc nhiên chấp nhận tất cả những gì con người giày xéo, xả hóa chất.... phá hủy sự mầu mỡ vốn có của Đất? dẫn đến hậu quả:
"Đất hằn khe rãnh nứt
Biển mặn ngấm vào tim
Bờ cây chờ chết đứng
Không về một cánh chim.
( Thơ Phong Tâm)
Đất không lành thì chim nào có đậu! Đó là quy luật sinh tồn từ bao đời nay !
Đến một lúc nào đó, con người bị những cơn ác mộng ám ảnh đến độ không thể yên giấc. Rồi tự huyễn hoặc mình:
“Đêm nằm mơ không ngủ
Tìm vui như bóng mờ”
Đâu rồi những đêm, trăng thanh đùa vui với thủy triều, mang phù sa về, bồi đắp nhựa sống cho đất, nuôi mùa màng, cây cỏ tạo bóng râm nên thơ cho đời?
“Chợt thấy vầng trăng khuyết
Nắng đốt tan màu thơ”
Nắng đốt tan màu thơ”
Theo biến thiên tuần hoàn, thì mùa mưa đang miễn cưỡng hẹn hò…cùng đất!
“Mùa mưa còn nhấp nhứ
Như cô gái ngượng ngùng
Sau cánh màn buông rũ
Trêu giọt đời nhớ nhung”
( Thơ Phong Tâm)
Vạn vật sẽ thụ hưởng những gì sau những cơn mưa nặng hạt chóng vánh?
Mưa (bất khả) mang theo nỗi ê chề…
Và ,
Mưa (chẳng đặng đừng) để lại …. Sự bẻ bàng cho ta!
Và ,
Mưa (chẳng đặng đừng) để lại …. Sự bẻ bàng cho ta!
ÔI!
Mỗi tứ thơ như một khúc bi ca , nhưng sao không hề mang âm hưởng lạnh lùng trách cứ ...?!
Mỗi tứ thơ như một khúc bi ca , nhưng sao không hề mang âm hưởng lạnh lùng trách cứ ...?!
Thi phong thật thanh tao, bởi bao nỗi muộn phiền đã được tản mác, lan tỏa, khéo làm giảm nhẹ tỷ trọng ở trong mỗi câu thơ rồi.
Ngôn ngữ không thể diễn đạt được hết cảm xúc. Nhưng kỳ diệu thay nỗi buồn chừng như đan kết trong tâm tưởng bạn thơ.
Ước gì không có:
"Sau cánh màn buông rũ
Trêu giọt đời nhớ nhung”
Trêu giọt đời nhớ nhung”
Thưa, Cánh màn không gian hay cánh màn thời gian đều được diễn tả bằng từ tượng hình “ buông rủ” sao như sầu lắng nỗi buồn bất lực, cam chịu sự giễu cợt của Mưa qua Đất Trời này. (Trêu Giọt Đời nhớ nhung )
Để rồi MƯA KHÔNG QUÊN MÙA nữa. Phải không?
Thoạt tiên, ta cảm nhận được nét tinh khôi trong đôi mắt của nhà thơ khi chiêm ngắm vũ trụ này, nhưng liền sau đó là sự tan chảy của trái tim mình, khi chợt nhận ra ta thật vô tình, bởi tác giả đã gởi trong thơ một Thông điệp đau thương về TY Thiên nhiên.
Làm sao ta có thể thờ ơ khi mà Thượng Đế đã Tạo Dựng và Ban Tặng cho Con Người Giang Sơn Cẩm Tú đến như thế, nhỉ?
Và,
Ngay lập tức Sứ - Mạng –Thiêng – Liêng – về - Lòng –Biết-Ơn đã hình thành trong mỗi cung lòng.
Ngay lập tức Sứ - Mạng –Thiêng – Liêng – về - Lòng –Biết-Ơn đã hình thành trong mỗi cung lòng.
Ước gì
Mỗi chúng ta HÃY TẠ ƠN MẸ THIÊN NHIÊN bằng nhiều phương thức có thể của mình, khi làm tình nguyện viên Bảo Vệ “Quả Bóng Xanh Bay Giữa Trời Xanh”… ( NS Trương Quang Lục) vậy.
Mỗi chúng ta HÃY TẠ ƠN MẸ THIÊN NHIÊN bằng nhiều phương thức có thể của mình, khi làm tình nguyện viên Bảo Vệ “Quả Bóng Xanh Bay Giữa Trời Xanh”… ( NS Trương Quang Lục) vậy.
Bảo vệ Trái Đất, chính là bảo vệ sự sống còn của nhân loại.
Tôi YÊU bài Thơ MƯA QUÊN MÙA không những vì Nhạc Thơ nhẹ tênh, trong sáng của tác giả Phong Tâm, mà còn là sự tinh tế ẩn dụ trong Ý Thơ, của một tâm hồn thơ lớn.
Phong thái bao dung và khắc khoải của nhà thơ đã chắp bút thành áng thơ hay. Sâu lắng vô cùng.
Cảm ơn Thi Sỹ Phong Tâm đã chạm đến cõi lòng bạn thơ của mình.
Trăn trở của ông trước Thiên Nhiên không còn tươi đẹp, đang cần sự bảo vệ của con người !
Ơi,
Xin được gởi đến quý bạn thơ: Với cả tâm tình Biết Ơn Mẹ Thiên Nhiên, mà tôi đã cảm nhận được từ bài thơ này.
Lê Liên
SG. 13.06.2020.
SG. 13.06.2020.
Sunday, June 14, 2020
HỘI GHOẠ, KHỈ VẼ, VOI DZẼ - Thơ Chu Vương Miện

HỘI
GHOẠ
Dzẽ có chỉ đạo
Văn “2” hào Nhất Linh
Ngoài tài văn chương
Còn có tài hội ghoạ “hoa họạ, hoạt hoạ và biếm hoạ”
Cụ vẽ bức tranh một người đàn ông
đứng dưới cội cây lão mai
bà vợ nhìn thấy khen đẹp
rồi nói “sao anh không vẽ em vào thêm cho có cặp ?”
vẽ thêm bà vợ
sao anh không vẽ thêm thằng cu Tý nhà mình vào
không có nó sợ nó buồn ?
thêm thằng cu Tý
thằng cu Tý nói :
“có con mà không có con Bé thì em con sẽ khóc ? “
Thêm con Bé bồng con búp bê bằng nhựa
Bà vợ nói tiếp :
“vậy còn con Chó và con Mèo đâu ?
Thêm chó và mèo
Kết cục “bức tranh loạn xà ngầu, không có đít
Và không có đầu,
không có người và cũng không có vật”
KHỈ
VẼ
Nơi sở thú bên Anh Quốc
Có nhiều con khỉ được dạy cho vẽ
Khỉ biết cầm cọ và pha màu y người
Đứng hoặc ngồi trên ghế vẽ đàng hoàng
Vẽ bức này và bức kia tuy khác nhau
“nhưng đều thuộc loại tranh trừu tượng vô hình dung”
Không ra mây, không ra rong, không ra cây và không ra
lá
Không ra cái chi cả
Loại hình tranh này chỉ dùng trong nhà thương tâm thần
Chữa bệnh hồi phục trí nhớ
Khi khỉ vẽ
Ai cho ăn đậu phụng và chuối
Lần một khỉ quăng ngay đi
Lần hai thì khỉ lấy chân tay bôi hết bức tranh
Rồi đứng lên không vẽ nữa ?
-
NO CHỈ ĐẠO
VOI
DZẼ
Những tụ điểm du lịch bên Thái Lan
Nhưng con voi biết đấm lưng cho du khách
Và biết chạy đua với đà điểu
Vài con biết vẽ
Nhưng tranh của voi đề tài rất nghèo nàn
Quanh đi quẩn lại chỉ vẽ có tranh một voi ,
Hai voi ngậm trên vòi một bông bụp, hoặc ba bông bụp
Thế thôi
Xoá đi rồi vẽ trở lại
Y vậy ?
Tranh khỉ và tranh voi
Không ai mua
Tuy nhiên voi vẽ thoải mái hơn khỉ
Khi vẽ ai cho ăn mía hoặc chuối
Voi ngừng ngay vẽ bỏ cọ “bút vẽ” xuống
Nghỉ vẽ
Bồi dưỡng “lão” xong
Lại tiếp tục sự nghiệp hội ghoạ
Chu Vương Miện
Subscribe to:
Posts (Atom)


