Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, March 30, 2020

NÂNG CHÉN HỒ TRƯỜNG, CHIÊU HỒN - Thơ Nguyên Lạc





NÂNG CHÉN HỒ TRƯỜNG

Lũng chiều hoa cỏ bâng khuâng
Tay cầm hạt lệ hòa cùng chén cay
Hồ Trường rót nỗi sầu dài
Rót về xa đó phương đoài mù sương

Trách đời dâu bể đoạn trường
Hận người chia rẽ sâm thương nghìn trùng
Còn đâu lời hứa tình chung?
"Ba sinh hương lửa". Não nùng tình tôi [*]

Thôi thì "bèo dạt mây trôi"
Thôi thì lữ thứ kiếp đời lưu vong
Chiều nay sương lạnh trong hồn
Tay nâng chén đắng Hồ Trường ...
Mời ai?

Ai người tri kỷ cùng tôi?
Ngâm câu thơ cổ đắng môi Hồ Trường  [**]
Hồ Trường tôi rót một phương
Lũng chiều
Cô lữ
Quê hương
Nguyệt người

.……..........

[*]  Hương lửa là cây hương đang cháy."Hương lửa ba sinh" được dùng để chỉ lời nguyền, lời thề có ứng nghiệm đến ba kiếp, ba đời người: Quá khứ, hiện tại và kiếp sau.
 [**] "Trời đất mang mang ai người tri kỷ/ Lại đây cùng ta cạn một hồ trườngHồ trường!/ Hồ trường!/ Ta biết rót về đâu? - (Hồ Trường -Nguyễn Bá Trác)


CHIÊU HỒN

Động chiều tám sải hồng chung
Nhắc người: Sinh Tử. Sắc Không. Vô thường
Chiêu hồn chiến hữu mười phương
Rượu đây nghiêng chén thay hương tưởng người

Chén nghiêng rượu đổ tôi mời
Bạn. miên viễn. hãy cùng tôi đối sầu
Thanh xuân tàn mộng còn đâu!
Tang thương. oan nghiệt. xa nhau nghìn trùng

Thôi thì đây chén tình chung
Nhớ không? thơ cổ Hồ Trường cùng ngâm 
Xa rồi xa lắm buồn không?
Vĩnh hằng cõi đó bình thường bạn tôi?

Tháng ba! Lại tháng ba rồi!
"Tháng ba gãy súng" một thời cố quên [*]
Chiều nay lữ thứ buồn tênh
Rượu. câu thơ cổ. thay hương khóc người

.................

[*] Tên sách hồi ký của Cao Xuân Huy

                                           Nguyên Lạc

READ MORE - NÂNG CHÉN HỒ TRƯỜNG, CHIÊU HỒN - Thơ Nguyên Lạc

Sunday, March 29, 2020

BẾN CŨ CHIỀU SƯƠNG - Thơ Quang Tuyết



                  Nhà thơ Quang Tuyết



BẾN CŨ CHIỀU SƯƠNG

Dòng sông mang bao nước mắt
Về đâu? Đi đâu sông ơi
Cuối nguồn biển đời xao xác
Tìm đâu bờ bến yên vui
Tôi về nghe lời gió hát
Thương màu áo trắng tinh khôi

Tuổi còn non xanh lộc biếc
Vùi trong sóng nước tơi bời
Bên nầy bờ nam Thạch Hãn
Đứng trông bên ấy Nhan Biều

Mù sương hay là ảo ảnh
Một thời tuổi mộng lời yêu
Chia tay một ngày trăng chết
Giăng giăng nắng cháy đường đi

Áo xưa úa nhàu mưa tuyết
Tình em chưa kịp xuân thì
Dòng sông chở đầy dư lệ
Với tay - hương cũ nhạt nhòa
Cuộc đời theo dòng trôi mãi
Đò qua bến cũ... tình xa

             Quang Tuyết
Quảng Trị - Chiều đông 2017
               
READ MORE - BẾN CŨ CHIỀU SƯƠNG - Thơ Quang Tuyết

CHUYỆN ‘SƯ PHỤ’ CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN ĐĂNG HÀNH - Đặng Xuân Xuyến

Nhà thơ Nguyễn Đăng Hành.
Hình từ trang dangxuanxuyen.blogspot.com



CHUYỆN ‘SƯ PHỤ’ CỦA

NHÀ THƠ NGUYỄN ĐĂNG HÀNH

*

Sáng ngày 07 tháng 07 năm 2019, tầm 9 giờ anh đến nhà tôi ở phố Nguyễn Văn Trỗi theo lời hẹn. Bắt tay anh, tôi nói: - "Em có mời anh Đỗ Hoàng. Chốc gặp nhau, anh có ngại không?" Thoáng chút bối rối nhưng nét mặt anh rất nhanh tươi trở lại: - "Không sao! Chuyện thật người thật thì có gì tớ phải ngại." Rồi chậm chậm bước lên tầng.

Vừa gặp Đỗ Hoàng, anh đã quày quả trách tôi:

- Chú viết “Tưng tửng 7 chuyện cùng Nguyễn Đăng Hành” như thế hại anh quá. Nhiều người hiểu sai nói anh thế này thế kia..

Tôi ngớ người, phân trần:

- Em viết nhẹ đi rất nhiều so với lời anh nói. Anh mắng em hèn, không dám trich dẫn 100% lời anh vì sợ mọi người chửi, sao giờ lại trách em?!.

Không trả lời tôi, anh cười rất tươi với nhà thơ Đỗ Hoàng, giọng hồ hởi:

- Anh Đỗ Hoàng, bác Chử Văn Long, bác Nguyễn Khôi là 3 sư phụ em rất kính trọng! Đời em chỉ tôn kính 3 sư phụ đây thôi!

Rồi vồn vã chuyển đề tài thăm hỏi, luận bàn thơ phú. Tôi tròn mắt nhìn anh: Chẳng có lẽ tôi đang nghe nhầm?

Tôi nhớ, lần đầu anh rủ nhà thơ Hoàng Xuân Họa đến nhà tôi ở phố Nguyễn Văn Trỗi, Hà Nội. Vừa nhấp ngụm trà, anh hắng giọng, vẻ mặt cảm động:

- Thầy Hoàng Xuân Họa đây là sư phụ tớ rất tôn kính! Sư phụ dạy tớ nhiều chiêu thức làm thơ lắm. Tớ rất biết ơn sư phụ!

Rồi hai tay nắm chặt vào nhau, anh chớp chớp mắt, khiến nhà thơ Hoàng Xuân Họa lặng người vài nhịp thở mới run run gõ gõ ngón tay xuống bàn:

- Hành cứ quá lời nên thế... Mình giúp Hành được bao nhiêu đâu....

Ở làng Đá, quê tôi, cũng hơn một lần anh chém tay quả quyết:

- Tớ chơi với rất nhiều nhà thơ, đủ mọi lứa tuổi, đủ mọi thành phần nhưng nói thật với cậu, chỉ bác Văn Thùy đây mới đáng mặt để tớ tôn làm sư phụ. Thơ của sư phụ Văn Thùy tuyệt vời lắm, đọc sướng lắm, khoái lắm, vào lắm...

Chỉ vài lời thế thôi đã giúp không khí đang tẻ nhạt vì người nào người nấy còn mải giữ kẽ tức khắc trở nên rôm rả, náo nhiệt, những câu thơ tếu, những chuyện lạ đời được "dị nhân" Văn Thuỳ kể nghe dí dỏm hơn, có lửa hơn và “bạn rượu” cũng hào hứng tán thưởng hơn.

Rồi bận nữa, cũng tại nhà tôi ở phố Nguyễn Văn Trỗi, anh rổn rảng trước nhà thơ Nguyễn Thanh Lâm:

- Thầy Lâm là nhà “Hà Nội học”, là sư phụ kính trọng của tớ! Thơ của thầy đầy chất trí tuệ, đầy chất Thiền, rất đại chúng mà cũng rất bác học. Thơ như của thầy khó làm lắm. Không phải ai cũng làm được đâu. Vì thế, thơ của thầy rất kén bạn đọc. Phải có trình độ uyên bác, có khả năng cảm thụ văn học sâu sắc mới cảm được thơ của thầy. Mấy ông thơ Câu lạc bộ, thơ vườn... mà gặp được thơ của thầy Lâm thì thích lắm, mừng như bắt được vàng nhưng hiểu được thơ của thầy thì mấy nhà thơ vườn đó còn lâu, có mà mãi ú ớ như vịt nghe sấm.....

Anh say sưa như cử tọa lên đồng, khiến nhà thơ Nguyễn Thanh Lâm thỉnh thoảng lại tháo kính, dụi dụi mắt, ngài ngại:

- Hành khen quá lên vậy, tớ ngượng ....

Rồi, có lần anh vung tay hào hứng:

- Đời anh may mắn được kết giao với nhà thơ Phạm Tiến Duật, được ông dạy nhiều chiêu thức làm thơ lắm. Dù luôn miệng chửi thơ anh là thơ con cóc, không xứng với thơ mấy Câu lạc bộ "trăm hoa đua nở" nhưng duy nhất ông mới đáng mặt là sư phụ của anh!...

Tôi ngẩn người với thắc mắc: Anh lắm sư phụ vậy? Sao ai anh cũng bảo là sư phụ duy nhất thế? Phải lặng ngồi đến gần tiếng đồng hồ tôi mới vỡ lẽ vì nhớ ra lần anh bị nhà thơ Nguyễn Khôi mắng là “thằng lưu manh chốn ngoại ô”, anh đã ghé tai tôi thủ thỉ:

- Bác Nguyễn Khôi khôn lắm, không chê ai trước mặt vì không muốn làm mất mặt người ta nên ai cũng quý bác ấy. Lần này chắc bác ấy bực lắm nên mới mắng tớ như vậy. Tớ thì khác, ai tớ cũng tôn làm sư phụ, cho họ sướng ngất ngây. Mình mất gì đâu ngoài lời khen mà lại được họ quý. Chú cứ thẳng ruột ngựa như thế sẽ bị nhiều người ghét lắm.....

Tôi thừ người khá lâu mới thấm được bài anh dạy: Đó là nghệ thuật trong giao tiếp, đánh thẳng vào điểm yếu của người đối diện là “cái tôi” thích được ca tụng, tôn thờ. Những lời khen có cánh đó làm cho người ta thấy được trân trọng, dù biết đó chỉ là những câu nói xã giao nhưng tâm trạng vẫn thoải mái, nói chuyện vẫn rôm rả hơn. Các cụ chả đã dạy: "Lời nói chẳng mất tiền mua / lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau" đấy thôi.

Bái phục anh! Bái phục nhà thơ Nguyễn Đăng Hành! Nhưng thật lòng, đã quen với cách sống nghĩ sao nói vậy, giờ có bắt học anh rồi thưởng lớn chắc tôi cũng làm không được bởi cổ nhân đúc kết: “Giang sơn dễ đổi / Bản tính khó dời.”.

Tôi cứ vẩn vơ từ ngày đó đến giờ, giá anh là doanh nhân hoặc chính khách, có lẽ anh sẽ rất thành công!

----------

Mời nhấp chuột đọc thêm:

Tưng tửng 7 chuyện ... cùng Nguyễn Đăng Hànhl

*.

Hà nội, ngày 12 tháng 01 năm 2020

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - CHUYỆN ‘SƯ PHỤ’ CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN ĐĂNG HÀNH - Đặng Xuân Xuyến

GIỌNG CỐ HƯƠNG - MacDung đọc thơ Nguyễn Hồng Linh


                                    

GIỌNG CỐ HƯƠNG                                                   


Người con gái gốc Việt sống tại Đức, tôi có duyên quen biết thông qua một người bạn đã thể hiện mình qua nhiều thi tác càng lúc thêm thuyết phục. Không biết niềm ly xứ ẩn chứa bao nỗi buồn khiến nhà thơ Nguyễn Hồng Linh mở ra một dòng tình thi nao lòng người đọc. Biết cô đã lâu, nhưng mỗi khi tiếp cận thơ tình lại ngỡ như sơ giao với bao điều mới mẻ.
Phải nhìn nhận khách quan mới thấy Nguyễn Hồng Linh rất chịu khó trong cách thể hiện và thơ cô bao giờ cũng đạt độ mượt khiến người tiếp cận dễ nhớ. Thơ sở dĩ được ghi nhận vào não bộ tốt bởi vần, điệu và hầu như khi chạm vào cảm xúc ai nấy đều mau chóng cất giữ vào trái tim. Chính vì điều này những danh thi bao giờ cũng vượt thời gian bất chấp văn bản. Rung cảm tạo ra sự chuyển động dẫn dắt cảm xúc theo tứ thơ, mạch ý… Người thưởng thức như hòa mình vào con chữ rồi say… Thi gia kim, cổ đã chứng minh cho điều này. 
Sự tận tình với thơ cho thấy cô gái gốc Việt vẫn nặng nợ với nước non, với những mối tình dằn vặt đêm dài rồi bỗng chốc hóa thân thành vần điệu. Ảnh hưởng lối sống phương Tây, tác giả không giữ thói quen trần tình e ấp, cứ rực lửa theo cảm xúc rồi dẫn đến cao trào. Rất nhiều bài thơ cho thấy Nguyễn Hồng Linh “thật” với cảm xúc và đôi khi tặng “sắc hồng” cho những ai tham gia câu từ. Tình yêu vốn có khổ đau nhưng không thể chối bỏ tính “lạc thú”! Vậy hà cớ chi phải phủ nhận một sự thật để kiếm tìm tâm sự thẹn thùng? Sức mạnh nội tại của nhà thơ từ đó khai sinh.
Chất trữ tình đạt được bởi độ nhạy khi nắm bắt thẩm mỹ từ - Nguyễn Hồng Linh cho thấy những gì đạt được là do sự cần mẫn học tập và tra cứu kiến thức. Chính thói quen này tạo nên một tác giả trong thời gian ngắn đến với thơ đã có sự vượt trội và nổi lên trên cộng đồng mạng được nhiều người biết đến.
Thuyền tình dù khổ đau nhưng yêu thương chưa kết thúc. Còn đó vẫn là đau đáu khát khao của cô gái đi khai phá, vun vén, nhắc nhở hạnh phúc chia lìa… Và nước mắt có khi rơi xuống cho những điều từng trải qua…


Mạnh mẽ nhưng có lúc sướt mướt. Âu sầu lại đôi lúc lạc quan. Tình thi Nguyễn Hồng Linh trở nên giàu cung điệu, có sức quyến rũ người đọc.
“Khúc ca ong bướm say
Chàng ru em tháng ngày
Đam mê tình rực cháy
Giờ chỉ là... thoáng mây
Nguyệt cầm ngân đâu đây
Giọt lệ đong trăng đầy
Nụ cười... rơi mắt cay
Ừ thôi! Tình khóc vay…”
(Người ơi! Người có hay…)
Khoa học kỹ thuật phát triển xóa đi khoảng cách giữa các dân tộc. Sự giao thoa về văn hóa khiến tình cảm con người trở nên gần hơn và phạm trù tình yêu từ đó cũng mở rộng. Tình yêu thời hiện đại không còn tuổi tác – Ai cũng có quyền yêu – Càng xa càng dễ yêu… Và nhung nhớ cứ mênh mông… Phản ảnh đầy đủ những điều này, tác giả thơ ngày nay cứ bung tấm lụa cảm xúc đi chinh phục khách yêu thơ, Nguyễn Hồng Linh chính là một trong số ấy!
Hồn của thơ rốt ráo là cảm xúc. Chạm được vào cảm xúc chính là điều tác giả luôn hướng đến. Mạch nguồn cảm xúc ai giàu, con đường khai phá càng rộng mở…
“Vỏ sò ơi! 
Sao không đem giấu 
Cuộc tình đầy cháy bỏng ngàn khơi
Dã tràng ơi! 
Sao xây cát hoài vô vọng
Nghìn năm biển động cuốn tình trôi
Còng gió ơi!
Sao lang thang một mình biển vắng
Gửi tình vào cát trắng miên man
Em giấu lời tình tự giữa gió ngàn 
Lâu đài cát! Dưới ánh trăng vàng dát bạc…”
(Lời tự tình trên biển)
Khả năng thuyết phục phụ thuộc vào độ kiên nhẫn và sáng tạo, nhà thơ Nguyễn Hồng Linh cho thấy tình yêu con chữ giúp cô đang vững bước. Không gian tình yêu do sự lựa chọn có vẻ hợp với cô gái sống tại Đức quốc nhưng ngày đêm cất “giọng cố hương”!...
Tình yêu vốn đa sắc! Cho màu như thế nào thuộc về người nghệ sĩ. Bảng màu Nguyễn Hồng Linh xem ra rất phong phú.
“Em ngồi 
hong tóc mây hồng
Dưới giàn thiên lý trổ bông hoa vàng
Hương nồng 
thoang thoảng bay ngang
Bên thềm rêu cũ đợi chàng ghé thăm…”
(Tóc rơi phím ngọc)
Với thi phẩm Tóc Rơi Phiến Ngọc ra mắt, tôi tin rằng chặng đường đến với thơ của Nguyễn Hồng Linh đang mở ra để cô gái xa xứ lần về với cố hương. Có nhiều loại Tình cần sự diễn đạt, nhưng phải chăng đối với tác giả Tình Yêu dành cho Quê Hương vẫn thượng tôn bằng văn học đất mẹ trường tồn.
Cảm ơn nữ sĩ Nguyễn Hồng Linh đã cho tôi được đọc và ghi nhận vài dòng cảm xúc gửi đến mảng văn học xa xứ nhưng khát khao cống hiến cho quê nhà. Dù khác biệt nhiều thứ về kinh tế và chính trị giữa các quốc gia nhưng Văn Học vốn không biên giới… Và Tình Yêu lại càng không có sự phân đo nào.
Chúc tác giả luôn thành công và cống hiến cho bạn đọc những áng thơ hay đầy lãng mạn…


Kết thúc bài viết tôi xin trích dẫn một áng thơ trong Mô Ngư Nhi – Nhạn Khâu của nhà thơ, nhà sử học Nguyên Hiếu Vấn cuối thời Nam Tống.
"Hỡi thế gian tình là chi mà khiến đôi lứa hẹn thề sống chết. 
Trước đây trời Nam đất Bắc, nắng mưa gió rét vẫn có nhau. 
Trải qua thời gian bên nhau đẹp đẽ, ly biệt thật đau lòng. 
Chung quy vì si tình như đôi nam nữ. 
Hãy nói cho ta, từ nay sớm chiều qua ngàn núi tuyết, lẻ bóng đơn độc, biết đi đâu về đâu…"

                                                       VL – 7.11.2019
                                                           MacDung

READ MORE - GIỌNG CỐ HƯƠNG - MacDung đọc thơ Nguyễn Hồng Linh

GIỌT LỆ | GIỌT LỆ TÌNH DUYÊN | SẼ CÓ LÚC - Thơ Lê Văn Trung



GIỌT LỆ

Giọt rượu nào đọng lại
Trong ly đời lạnh căm
Nằm buồn như giọt lệ
Khóc duyên tình trăm năm

Không đành tâm uống cạn
Không đành tâm rót đầy
Men phai màu quên lãng
Hương xưa còn ngất ngây

Không đành tâm uống cạn
Rượu cháy bỏng vành môi
Ta đem tình vô tận
Gửi vào tim đất trời

Không đành tâm uống cạn
Giọt lệ tình phai phôi.
                          L.V.T.


GIỌT LỆ TÌNH DUYÊN

Năm mươi năm không hẹn hò
Không thương nhớ chẳng đợi chờ gì nhau
Đất trời tàn cuộc bể dâu
Mà sao tình vẫn một màu tang thương

Năm mươi năm chuyện tình buồn
Có người ngồi giữa mù sương đất trời
Uống sương thay lệ của người
Lệ tan vào máu, lệ vùi trong tim

Trời ơi giọt lệ tình duyên
Chảy về đâu giữa mông mênh bụi hồng?!
                                 L.T.V.

SẼ CÓ LÚC

sẽ có lúc em quên điều đáng nhớ
một đôi khi ta nhớ cái nên quên
trần gian hỡi trăm năm là bé nhỏ
chuyện nhớ quên sao lẫn lộn vô chừng

sẽ có lúc em đi là đi mãi
ta ngu ngơ lẩn thẩn chạy vòng vòng
ôi kim cổ qua muôn ngàn giông bão
ta bạc đầu tơi tả áo thanh xuân

   sẽ có lúc nơi bến bờ xa lạ
cuộc buồn vui không vướng bận trong đời
chiếc thuyền nhỏ đưa em về muôn ngã
không dòng sông nào là của riêng tôi

sẽ có lúc đêm tàn trăng thiếu phụ
câu thơ xưa chừng nhạt ý phai lời
ta khờ dại gọi tên người dưới mộ
tiếng dội vào đá núi lạnh sương rơi

sẽ có lúc nơi cuối đường sinh diệt
nợ phù hoa em trả lại muôn trùng
ta những tưởng trong phút giờ ly biệt
em mang theo chút kỷ niệm sau cùng

ôi trọn kiếp cứ mơ hồ ảo tưởng
cuộc trần gian phù phiếm có ra gì
khi ôm chặt biết bao là ước vọng
bỗng một chiều gió cuộn khói sương đi

điều đẹp nhất chẳng còn ai giữ lại
nến bi thương tôi thắp lệ hai hàng
đã đến lúc ra đi là đi mãi
ai vá giùm cho kín áo tang thuơng

thôi dẫu nhớ dẫu quên đừng vướng bận
cõi trăm năm hiu hắt bóng con người
em với ta như muôn ngàn số phận
lạc thiên thu giữa hệ luỵ đầy vơi

                        Lê Văn Trung
(Thơ Tình Miền Nam, Thư Ấn Quán 2008)

READ MORE - GIỌT LỆ | GIỌT LỆ TÌNH DUYÊN | SẼ CÓ LÚC - Thơ Lê Văn Trung

Saturday, March 28, 2020

MẬN - Truyện ngắn của Trần Mai Ngân




MẬN

Tên nó là Mận.
Cái tên bình thường như quả Mận ở Việt Nam. Một loại quả thông thường không được coi trọng và không nằm trong list hoa quả đắt tiền. Ai cũng có thể mua ăn!

Mận không hề biết mặt mẹ nó là ai!
Khi nó lớn bắt đầu hiểu biết thì nó gọi người yêu thương và gần gũi nó nhất là Ngoại. Nhưng bà Ngoại này không phải là mẹ của mẹ nó.
Ngoại nó nghèo, phải đi làm thuê cho người ta. Vậy mà Ngoại cũng cho nó học đến hết năm lớp bảy.
Một hôm, Ngoại nó đang làm thì chóng mặt. Người ta đưa đến bệnh viện nhưng không còn kịp nữa. Nó nghe bác sĩ nói ngoại nó bị đột quỵ.
Nó khóc kêu Ngoại nó đến hết nước mắt mà ngoại nó cũng nằm im bất động không trả lời. Bây giờ thì nó mới biết là chết thì sẽ không nhìn và không nói được.

Từ đó nó sống trầm cảm không biết cười nữa!
Cô chủ nhà lo hậu sự cho ngoại nó và sắp xếp mọi việc cho nó!
Nó phải nghỉ học, làm thế công việc của ngoại nó. Cô nuôi cơm và trả tiền lương mỗi tháng cho nó. Còn cái nhà của ngoại nó là nhà thuê nên trả lại cho người ta!

Cứ thế, nó lớn lên.
Nó không đẹp cũng không xấu!
Trên khuôn mặt hình trái xoan nó có đôi chân mày ngang màu nâu đậm, mắt nó cũng màu nâu... được cái hàng mi cong như bấm! Môi nó không mọng vì ít cười! Nó tròn trịa và săn chắc!
Nó dậy thì và bắt đầu để ý đến các chàng trai... Nhưng nghĩ lại phận mình nghèo, nên thôi! Năm tháng cứ thế mà trôi qua...

Một ngày nó bỗng thay đổi.
Là ngày nó dùng tiền mua chiếc điện thoại di động. Nó tập tành vào Facebook, tập viết STT, trên đây đâu ai biết nó viết chữ xấu, nên nó không ngại cứ viết thoải mái... Nó không lấy tên thật , nó cũng không để hình thật . Ảnh đại diện của nó là đoá Phù Dung thật đẹp và nó cũng lấy tên đó!
Sau những giờ làm việc nhà cực nhọc thì chiếc điện thoại là bạn của nó!
Trang face của nó bắt đầu có lời mời kết bạn, ai mời nó cũng đều chấp nhận hết... Bạn bè nó ngày một đông, nó thấy vui lắm! Nhưng nó luôn tránh né những cuộc gặp gỡ hẹn hò... Nó sợ... nó rất sợ người ta biết thân phận của nó!
STT của nó là những câu thơ nó trích của các nhà thơ nổi tiếng như Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Đinh Hùng... tuỳ theo tâm trạng của nó! Nên đâu ai biết nó chỉ học đến lớp bảy...
Rồi bỗng một hôm trong messenger của nó có một anh chàng vào chat. Hôm nào anh cũng chúc nó ngày mới vui và tối đến chúc ngủ ngon. Nó thấy cuộc đời đẹp và hạnh phúc quá!
Nó và anh mỗi tối đều nói chuyện qua messenger.
Nó gọi là anh vì quen miệng chứ sau này hỏi tuổi thì anh lớn hơn nó 19 tuổi. Nhưng anh nói, yêu nhau thì không cần tuổi tác... Nó nghe theo anh răm rắp mọi việc, mọi lời anh nói!
Anh muốn anh và nó hẹn hò... Anh nói anh muốn gặp nó... nó cứ dùng dằn từ chối... Anh bảo nó không thương anh thiệt! Nó nghe đau từng khúc ruột khi anh nói thế! Thôi kệ! Gặp anh rồi tính... Nó cũng định nói hết thân phận của mình... Vì như anh nói yêu nhau thật thì mọi thứ không quan trọng nữa...

Thế là anh và nó hẹn nhau vào buổi trưa ở một quán vắng!
Nó đã dùng gần hết tháng lương để mua chiếc áo hoa thật đẹp, và chiếc quần lụa thời trang... Trưa đó nó xin bà chủ đi ra ngoài 2 tiếng! Trước khi đi, nó lén nhìn vào chiếc gương soi to trong nhà bà chủ...lần đầu tiên nó thấy một thiếu nữ thật lạ… và bất chợt nó cười thật hồn nhiên!
Anh nhìn nó, nhìn trân trân... Nó ngượng cúi mặt xuống!
Anh không già như nó xem trên face, bên ngoài anh trẻ hơn, nhanh nhẹn và lịch sự!
Anh từ tốn nghe nó kể về đời mình... nó thật thà không giấu một điều nhỏ. Nó nín thở chờ câu quyết định của anh! Anh không nói gì chỉ xin phép ôm nó. Anh ôm nó thật chặt. Lần đầu tiên nó chới với trong đôi tay của người đàn ông... Chân nó muốn khuỵu xuống, và nó thấy anh cũng run người lên khi chạm môi vào môi nó... Đôi môi nó mấp máy vụng về, lưỡi nó lần đầu uống cạn nụ hôn!
Đến giờ phải về, anh và nó chia tay đến mấy lần mới buông nhau ra được... và mỗi lần như thế là anh lại ghì chặt nó và hôn!
Nó ra về với câu nói và hứa của anh là : Anh yêu em chân thật. Tin anh đi! Anh cầm tay nó để lên trái tim của anh.

Cứ thế hẹn hò nhau nhiều lần. Anh cũng chỉ dừng lại ở nụ hôn. Nó kính trọng và tin tưởng anh.
Gần đến tết! Anh bảo nó xin phép nghỉ tết anh dẫn nó đi Đà Lạt chơi. Nó nghe ham quá! Nó chỉ biết Đà Lạt đẹp lắm qua hình ảnh trên mạng...
Và rồi nó đã trải qua bốn ngày ở đó với anh! Trong ngày đầu tiên đến Đà Lạt nó đã thành đàn bà đêm đó bằng sự hiến dâng hạnh phúc. Anh điêu luyện và dịu dàng làm nó mê đắm, ham muốn... Nó khám phá ra 24 tuổi mà nó đã là người đàn bà mãnh liệt.
Chia tay nhau nó buồn và luyến tiếc. Anh hứa anh sẽ mãi ở cạnh nó! Nó chỉ biết tin tuyệt đối!

Nó vẫn làm cho bà chủ. Và nghe lời anh nó xin ra ngoài ở riêng. Mỗi tối nó về, anh tan sở đều đến với nó.
Khi nằm cạnh anh nó hỏi cuộc tình mình sẽ đến đâu. Anh bảo, anh vẫn ở cạnh em.
Cuộc tình già nhân ngãi, non vợ chồng gần được 2 năm !
Dạo sau này anh hay đi công tác nên không đến thường xuyên! Thưa dần một tuần, hai tuần... Nó vào  messenger nhắn tin, một hai ngày sau anh mới trả lời. Anh bận.
Nó hình dung có một sự thay đổi. Và mỗi khi đến ân ái xong là anh về ngay chứ không nán lại ve vuốt và thủ thỉ nói yêu nó như lúc trước nữa... Nó chảy nước mắt vì buồn tủi. Nhưng nó vẫn cố tin anh!

... Nó nằm vùi. Gọi điện thoại báo tin với bà chủ là nó bệnh, xin nghỉ.
Tối qua anh đã gửi tin nhắn cho nó. Anh nói anh xin lỗi. Anh phải đi ra nước ngoài một thời gian. Anh bảo nó còn quá trẻ, hãy quên anh đi và tìm một tấm chồng tương xứng. Anh nói anh vẫn luôn yêu nó nhưng không thể tiếp tục. Anh bảo đừng tìm anh. Anh sẽ hủy Facebook và messenger. Anh nói...
Anh nói... Anh nói nhiều lắm... nhưng nó không muốn đọc nữa... Nó biết và cũng tiên đoán được ngày này... Ngày nó lo sợ đã tới!

Bốn tháng hơn từ ngày anh cắt đứt quan hệ với nó! Nó cũng chẳng biết phải tìm anh ở đâu... một khi anh đã muốn tránh né!
Thì thôi! Nó chấp nhận sự bỏ rơi độc ác này !

Bà chủ hay tin bảo nó tạm nghỉ, khi nào sinh nở cứng cáp rồi hãy làm lại... Bà sợ gái chửa hoang mang điều xui xẻo!
Nó đưa tay xuống bụng, có một sinh linh đang ngọ nguậy nhẹ như lắng nghe nó, chia sẻ với nó...
Bây giờ thì nó đã hiểu mẹ nó là ai, tại sao nó chỉ có bà ngoại giàu lòng hảo tâm nuôi dưỡng nó...
Nước mắt nó rơi xuống bụng, chiếc bụng trắng nõn mà anh hay khen và ve vuốt...
Nó nói thầm thì với con nó: Con sẽ có mẹ và con sẽ là đứa bé đàng hoàng hơn mẹ, hạnh phúc hơn mẹ.

Bây giờ thì nó không tin bất cứ ai cả.

                                                                   Trần Mai Ngân

READ MORE - MẬN - Truyện ngắn của Trần Mai Ngân

Thursday, March 26, 2020

THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN - Trần Mai Ngân


                  Tác giả Trần Mai Ngân



THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN

Thế nào là bình yên?
Khi bạn được sống trong yêu thương, trong hạnh phúc và trong sinh hoạt bình thường thì tâm bạn không sầu lo, không đau khổ đó mới thật sự là bình yên.

Người ta hay nói hay viết những câu hoa mỹ “bình yên từ tâm”... Tôi không nghĩ thế!
Nếu bạn đang gặp khó khăn, hoạn nạn, mất mát, bệnh hoạn... thử hỏi tâm sao tự bình yên được. Lúc đó, người yếu đuối thì đau khổ, tuyệt vọng khóc than có khi lại buông trôi theo số phận... Người bản lĩnh thì chịu đựng đè nén và tìm lối thoát bằng nhiều cách và họ cố đứng vững, cố bước qua, cố giữ lòng không bi luỵ gục ngã... Tâm lòng lúc ấy cũng đau, cũng tan nát... chứ sao mà “bình yên từ tâm” được. Thế cũng là đã hay lắm rồi!

Người ta cũng hay nói với nhau về “buông bỏ”.
Buông bỏ khi việc không như ý. Buông bỏ khi người khác làm mình tổn thương, đau khổ.
Người ta bảo chỉ cần buông bỏ và rời xa...
Thật sự mấy ai làm được việc “dứt khoát, dửng dưng” đó một cách chóng vánh mà lòng không đau như trăm ngàn vết thương đang rướm máu... Chỉ có những người vô tâm thì mới bước qua thật nhẹ mà thôi.
Bạn càng yêu thương sâu nặng thì việc dứt khoát buông bỏ là điều khó khăn, nó sẽ hành hạ và dằn vặt bản thân bạn ngày đêm.
Thử nghĩ, bậc cha mẹ gặp những người con ngỗ nghịch nói sẽ “bỏ buông”... mà có được đâu vì cha mẹ luôn là mưa từ trời xuống với tình yẻu thương đến hơi thở cuối cho con mình...
Nghĩa vợ chồng cũng thế. Còn nợ là chưa buông, chưa bỏ dù đôi khi sống trong không hoà hợp, thuận duyên.
Trong tình yêu là thứ dễ “buông bỏ” nhất vì chưa có sự ràng buộc về pháp lý hôn nhân, nhưng mấy ai không trải qua đau tận trái tim khi rời xa nhau sau nhiều lần dùng dằng, níu kéo...

Làm người “hỉ nộ ái ố” có đủ. Người buông thả theo tính năng, người kìm nén, nhường nhịn chịu hẹp về mình. Nói buông bỏ không giận, không buồn thì chỉ là cách nói!
Có thể nguôi ngoai khi câu chuyện đã qua, khi người và người đã xa.
Là buông bỏ khi đã thật sự rời xa.
Là bình yên khi đã qua sóng gió.
Ai nói bình yên từ tâm và làm được khi khổ đau, lận đận? Họ im lặng, chịu đựng cũng là đã hay lắm rồi...
Và khi họ không thốt lên những từ hoa mỹ “bình an từ tâm”, hay “buông bỏ” thì thật sự họ đang sống bình an và không còn nhớ nữa...

Như hiện tại sáng nay những bài nhạc không lời du dương nhẹ nhàng phát ra từ chiếc radio cùng lúc ngoài trời những đám mây đang trôi lướt ngang khung cửa... Tôi ngắm nhìn cảm nhận thật đẹp, thật bình yên từ khoảnh khắc này.
Bình yên. Bình yên chỉ trong khoảnh khắc nào đó...

                                                               Trần Mai Ngân

READ MORE - THẾ NÀO LÀ BÌNH YÊN - Trần Mai Ngân