Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, February 12, 2020

THẾ GIỚI THI CA CỦA PHAN KHÂM QUA THI TẬP DÒNG SÔNG THAO THỨC - Hồ Trường An




THẾ GIỚI THI CA CỦA PHAN KHÂM
QUA THI TẬP
DÒNG SÔNG THAO THỨC

Hồ Trường An


Thi tập Dòng Sông Thao Thức là tác phẩm thứ hai của Phan Khâm vào thời kỳ anh đã có tên tuổi trên thi đàn và cũng vào thời điểm thi tài anh bắt đầu nở hoa.

 Từ  Bên Dòng Thạch Hãn cho đến Dòng Sông Thao Thức, thi ca của anh tiến một bước dài. Tuy anh không làm cho độc giả chúng ta có cảm tưởng anh như Tôn Hành Giả dùng phép cân đấu vân nhảy một bước trên mây, ném mình xa tới vạn dậm. Nhưng khi đem hai thi tập ra so sánh, chúng ta thấy thi tập thứ hai có một cuộc lột xác ngoạn mục hơn. Cũng có thể bảo rằng anh có canh tân hóa một vài yếu tố trong thi ca dù ngay lúc anh đi theo đuờng cũ lối mòn đi nữa. Chẳng hạn ở những bài thất ngôn bát cú với thể điệu cổ kính, anh vẫn vận dụng những lối chơi chữ rất lạ lẫm và cực kỳ gợi cảm. Thơ của Phan Khâm ở mọi thể điệu mà tôi sắp trích ra Lời Giới Thiệu này rất là... phan khâm, không vướng một sợi tóc một mảy lông của thơ ai khác. Những ngôn từ của anh trong những bài thơ chọn lọc này sao là bình đạm, không một làn mây văn chương uyên bác mỏng nhẹ nào lướt qua huống chi là trà trộn lẩn lộn vào. Vậy mà chúng đẹp bất ngờ và sống động hẳn lên:

 Cô tịch thềm hoang vỡ giọt mưa
 Chuyển mùa tàu lá cứ đong đưa
 Vòng tay hối hả rời chưa sáng
 Bong bóng phập phồng chạy giữa trưa
 Vuốt tóc ướt mèm căn gác cũ
 Tắm hồn khô héo bến sông xưa
 Ngược dòng nước chảy vào tâm thức
 Xoáy xuống đáy sâu chuyện dối lừa.
 (bài Vũng Xoáy)

Phan Khâm làm một cuộc chơi chữ rất thống khoái, rất điêu luyện. Anh khoác lên vóc dáng thơ chiếc áo cẩm bào hay bộ nhung y của trang mã thượng hào hoa:

Nửa khuya tay vuốt lưng chừng
Bơi theo sợi tóc ngập ngừng nhánh rong
Mơ hồ nửa đục nửa trong
Lăn tròn cuội đá lưu vong nửa đời
(bài Một Nửa)

Đố ai hiểu nguyên vẹn ý nghĩa của bài thơ? Nhưng chúng ta lại cảm nhận được cái âm điệu du dương, cách chơi chữ (jeu de mots) tuy đơn giản mà thập phần truyền cảm của tác giả. Ít khi Phan Khâm dùng ngôn từ hào nhoáng và hoa lệ cho thi ca của anh. Anh làm cho chúng ta nghĩ đến công việc moi lớp cơm nhạt nhẽo trong hột loại trái nam mai (tức là loai mù u) để phơi nắng, chắt lọc thứ dầu đặc sánh như mật ong. Đó là một loại hương du dùng đốt đèn để chúng ta cảm nhận được mùi thơm man mác. Và ngọn lửa thắp bằng dầu mù u cháy trên bấc sáng trắng hơn ngọn lửa vàng ẻo và lù mù thắp bằng dầu hỏa.

 Tiếp theo đây, xin cùng đọc bài thơ Ngọn Nến Giao Thừa. Bài thơ này có một bức màn sương mộng ảo che khuất những điều bộc lộ quá cởi mở để đưa thơ vào khúc nhạc ân tình cực kỳ âu yếm:

 Tôi thắp ngọn nến giao thừa
 Môi em một nụ hoa vừa mở ra
 Theo dòng ký ức nguy nga
 Hồn tôi diệu vợi ngân hà đêm nao
 Mở tung cánh cửa ngàn sao
 Suối tóc trừ tịch cuộn vào ý thơ
 Vin cành nẩy lộc mối tơ
 Trắng tinh con bướm đầu giờ hợp hôn.

Vẫn là những đề tài quen thuộc, nhưng tác giả không để cho ý lẫn lời cũ mèm để khỏi làm buồn ngủ cho người đọc. Và tuyệt vời thay, đọc lên nhũng bài thơ với đề tài xưa sao nay vậy ấy, chúng ta biết ngay là thơ của Phan Khâm rồi. Thơ anh có bản sắc riêng. Khi sáng tác thơ, anh quan sát cảnh vật, nhân vật và tình người rất tinh nhuệ. Anh tìm những góc cạnh độc đáo, những màu sắc đặc biệt để đưa vào thơ của mình. Cái xưa sao nay vậy bị san bằng tức khắc. Cái tai hại nhất của một nhà thơ là sáng tác những bài thơ từ nội dung đến hình thức trùng lẫn vào thơ của nhiều kẻ khác, không tạo được cái cá biệt rực rỡ cho nó. Phan Khâm tránh được cái tai hại đó để thơ mình thăng hoa vào cõi nghệ thuật xán lạn huy hoàng.

 Chúng ta đã gặp trong Dòng Sông Thao Thức những bài thơ ngợi ca quê hương, những bài thơ thương nhớ kinh dâng mẹ hiền, những bài thơ ký thác tâm sự và giao cảm với người yêu v.v...

 Quê hương đi vào thi ca của Phan Khâm gợi nên phấn đồng hương nội, phấn tỏa mùi hương đam đam, hoa phô sắc thanh thanh, nhưng có sức truyền cảm mãnh liệt ở những hình ảnh chạm sâu vào cõi ấn tượng của người đọc. Đôi khi những bài thơ ấy còn ẩn dụ con người trầm luân trong hệ lụy, trong phiền não đa đoan:

 À ơi.. con nước, con đò
 Trên sông ai thả câu hò lửng lơ
 Cát bồi cát lỡ tương tư
 Con hàu, con hến ngất ngư phận đời.
  (bài Lửng Lơ Câu Hò).

Trong Dòng Sông Thao Thức, quê hương thường được tác giả lồng vào hình ảnh người mẹ hiền. Dường như trong thâm sâu của tiềm thức anh, Quê Hương là Đất Mẹ, là một hoá thân mầu nhiệm của Mẹ Việt Nam chúng ta Bà Mẹ Tổ Quốc thiêng liêng ấy sáng rực trong tấm lòng của người yêu quê mến đất và trong niềm tin tưởng của đứa con hiếu hạnh trong gia đình đã nhập vào bà mẹ đã banh da xé thịt để sinh ra đương sự một cách tuyệt vời.

Nhớ con cu gáy đậu cành tre
Cái tiếng cúc cu bóng mẹ về
Tan buổi chợ chiều chân bước vội
Một đời của mẹ với làng quê

Cu gáy không còn tiếng cúc cu
Từ ngày vĩnh biệt mẹ... thiên thu
Thân tre đã chẻ làm dây buộc
Trôi chặt linh hồn mẹ thế ư!!!
(Bài Nhớ Con Cu Gáy)

Con đường làng dưới chân đê
Chiêm bao thấy bóng mẹ về nghiêng nghiêng
Đầu mùa cây trái tháng giêng
Từ trong mắt mẹ một thuyền hoa xuân.
(bài Một Thuyền Hoa Xuân)

Tình yêu thương đối với mẹ của Phan Khâm đâu phải sản sinh từ mạch đất sỏi đá khô cằn quê ương anh.  Vậy mà nó còn mở  cho ta những tư tưởng lạ  về kiếp nhân sinh, đưa thơ anh vào một vũ trụ thăm thẳm bao la hơn.

 Còng lưng mẹ
 xuống hoàng hôn
 qua con sông cạn
 tới cồn cỏ khô
 trượt chân
 mẹ hỏng cơ đồ
 ngã nghiêng
 giữa mấy nấm mồ
 tan hoang...
(bài Mẹ)

Trong "Dòng Sông Thao Thức", thơ tình yêu chiếm khá lớn rộng. Tác giả yêu nồng đậm, có khi đến chỗ hổn hển, nhiệt cuồng, dữ dội. Từ tình yêu, anh cầm lòng không đậu truợt ngã qua tình dục một cách ngon ơ, một cách tỉnh bơ.  Có như thế, anh mới hóa thân một người tình tuyệt vời đúng nghĩa chứ bộ!

 Lộ ra một nửa vầng trăng
 Giữa vùng ngực nóng em căng dậy thì
 Vườn xuân đốn ngã cây si
 Cỏ non mơn mởn... em đi lấy chồng
 Thấy tôi đứng đó khóc ròng
 Như thằng con nít ai bồng bế tôi.
(bài Vườn Xuân)

 Căng tròn hai quả táo
 Em bảo của trời cho
 Đứng dưới triền mộng ảo
 Ngước nhìn cũng đủ no
(bài Hai Quả Táo)

Nhưng tác giả không sống với cơn đam mê trường cữu hoài hủy đâu. Anh vẫn có nhiều lúc bình tĩnh lại, lòng êm ả như mặt gương hồ thu để đón cảnh sắc lãng mạn như trời xanh lẫn vào nước biếc.  Như hình ảnh những áng mây đẹp  như gấm vóc, như reng thêu bay về soi bóng dãi sông xuân:

 Sợi thương cuộn tròn ăn năn
 Vòng vo như bánh xe lăn đường về
 Sợi xưa còn mái tóc thề
 Lược ngà óng ả bên lề nhớ nhung
 Sợi vương mặt gối tương phùng
 Em ơi vuốt tới tận cùng tơ duyên
(bài Sợi Tóc)
 
Thơ của Phan Khâm không trống trải bộc tuệch, chữ đâu nghĩa đó. Nó cũng không quá bưng bít, tối tăm, hũ nút. Nó chập chờn phiêu diễu, khi ẩn khi hiện, thấp tha thấp thoáng như chiếc bóng trong mơn như huyễn ảnh trong đáy nước, quyến rũ vô cùng. Thơ lục bát của anh thường đi thẳng vào lòng người, bởi lẽ nó vuơng vấn hoặc đượm nhuần tinh thần và âm vọng ngọt ngào tình ý của loại ca dao.  Đọc loại thơ như thế, chúng ta có cảm tưởng trái tim mình như cỏ lá tẩm sương, như chất mật ong thấm vào tấm bánh nướng.

Nhà thơ Phan Khâm
Điều đáng nói là loại thi ca nói lên phận người, nói lên những trái cựa trong cuộc sống, những cái phức tạp và mâu thuẩn của con người đã làm sáng tỏ cái tài hoa trên đà phát triển sung mãn của Phan Khâm sau thi tập Bên Dòng Thạch Hãn. Thơ quê hương, thơ kính dâng mẹ hiền, thư gửi người yêu của anh dù đi thẳng vào cõi thưởng ngoạn cùng ấn tượng của người đọc, dù chúng rung cảm tâm hồn họ hay làm lay động trái tim họ đi nữa; nhưng chúng vẫn chưa đào cho chính chúng một chiều sâu đáng kể. Đọc chúng xong, chúng ta không bần thần suy nghĩ lâu, không tra vấn cái bí nhiệm của cuộc sống được. Chính những bài thơ ăm ắp suy tư về phận người, những bài thơ tra vấn hiện hữu mới đưa anh lên địa vị cao sáng hơn trên thi đàn.

 Bóng núi chìm trong sương
 Bóng người mờ trong gương
 Còn bao nhiêu nhân ảnh
 Nổi trên bờ nhiễu nhương.
(bài Bóng Núi)

Phan Khâm đưa chúng ta đối diện với cái ý niệm về không gian vô biên và về thời gian ngút ngàn gần như vô tận qua một mảnh tim đá:

 Nhặt một mảnh tình hai tỉ năm
 Đào sâu ừ một cõi xa  xăm
 Mảnh tình hóa thạch tim ai đó
 Ai bảo thời gian chảy mất tăm
(bài Hóa Thạch)
 
Vào thời đại nầy, tâm hồn các nhà văn nhà thơ thường bị trăn trở và xáo trộn bởi nhung cái rối reng của thời cuộc, của trăm đường lối chính trị phiền toái hổn tạp, dằn co nhau.  Cho nên các tác phẩm văn chương nói chung, các thi tập nói riêng bị ảnh hưỏng bởi cái chi phối của thế hệ nhiễu nhương, bởi niềm ưu thời mẫn thế. Phan Khâm chọn một đường lối khác để anh tìm về sự bình an của nội giới, để anh nhìn sâu vào tâm cảnh, tâm thức của mình và để anh tra vấn những vấn đề siêu hình, tâm linh và tôn giáo.

Xin đọc bài Chuyện Dòng Sông. Có thể đây là một tác phẩm tiêu biểu nếp suy tư huớng về cái chân ngã của anh hơn:

 Dòng đời là chuyện của dòng sông
 Xuống thác lên ghềnh tới biển đông
 Nhớ nước có nguồn, cây có cội
 Dòng đời là chuyện của dòng sông.
 Cứ sống theo nhau những nhịp cầu
 Biết rằng còn lắm nỗi thương đau
 Bao nhiêu hệ lụy đang ràng buộc
 Cứ sống theo nhau những nhịp cầu.
 Hàng vạn dòng sông giữa cuộc đời
 Bọt bèo phiêu bạt, nước đang trôi
 Vẫn mang thân phận người lưu lạc
 Hàng vạn dòng sông giữa cuộc đời.
 Ngày nào không nói chuyện dòng sông
 Ngày đó hoang vu giữa cánh đồng
 Ngày đó đồng không, không tất cả
 Ngày nào không nói chuyện dòng sông

Bài này có nghĩa chánh là con nguời lưu lạc nhìn dòng sông nhớ về quê cha đất tổ. Nhưng qua một liên tưởng tuyệt vời dựa trên một ẩn dụ đặc biệt, chúng ta có thể nghĩ đến chúng sanh rời bỏ cái Chân Tâm (một trong những cái tên của Niết Bàn) trôi lăn vào dòng sanh tử luân hồi, chẳng biết bao giờ trở lại.

Cũng vậy, ở bài Điểm Nghiêng, Phan Khâm khai triển thêm con đường tìm về cái cuộc chứng ngộ vào Chân Tâm, thoát khỏi nẻo sanh tử luân hồi. Đó là cái điểm đứng. Nhưng duới cái nhìn điên đảo mộng tưởng của chúng sanh thì đó là cái điểm nghiêng. Nhưng quý hồ là ta gặp những điểm nghiêng để rồi có ngày nhờ tu chứng tinh tấn mà chúng hóa thành một điểm đứng duy nhất đưa chúng ta và cơn chứng ngộ bất khả tư nghì.

 Hai ba lần lỗi hẹn
 Chưa về tới điểm nghiêng
 Con tàu nào rời bến
 Nhổ neo bờ nhân duyên.
 Hai ba lần lỗi hẹn
 Bóng chiều về điểm nghiêng
 Tiếng chim nào nghèn nghẹn
 Bay đôi cánh tật nguyền.
 Hai ba lần lỗi hẹn
 Con dã tràng đi nghiêng
 Điểm nào còn nguyên vẹn
 Sóng tràn chưa xóa tên.
 Xin lần nầy đi tới
 Vo tròn lại điểm nghiêng
 Đem từ tâm duyên khởi
 Hóa thân những lời nguyền.
Xin lần nầy cùng đến
Mắt nhìn thẳng điểm nghiêng
 Như sao trời thắp nến
 Từ một cõi vô biên.
 Xin lần nầy tao ngộ
 Xâu thành chuỗi điểm nghiêng
 Nguyện cho thành điểm đứng
 Giữa thanh âm diệu huyền.
*

Với thi tập Dòng Sông Thao Thức, Phan Khâm đã chứng tỏ khách yêu thơ một bản lĩnh không nhỏ.  Trong thi tập có nhiều bài thơ xướng họa thù tạc với nhau, chỉ lấy cái chân tình làm gốc, chứ không lấy cái tinh xảo làm mục đích . Tuy nhiên, nói chung, thi tập dù không hẳn là kỳ trân dị bảo cũa thi giới Việt Nam ở hải ngoại, nhưng nó vẫn là một món quà đặc sắc dành cho hiến lễ mùa thơ năm Bính Tuất (2006) vậy.

HỒ TRƯỜNG AN
(Troyes, France)

READ MORE - THẾ GIỚI THI CA CỦA PHAN KHÂM QUA THI TẬP DÒNG SÔNG THAO THỨC - Hồ Trường An

NGỤ NGÔN Ê-ĐỐP - Ngọc Châu dịch



5. The Hare With Many Friends

A Hare was very popular with the other beasts who all claimed to be her friends. But one day she heard the hounds approaching and hoped to escape them by the aid of her many friends. So, she went to the horse, and asked him to carry her away from the hounds on his back. But he declined, stating that he had important work to do for his master. "He felt sure," he said, "that all her other friends would come to her assistance."

 She then applied to the bull, and hoped that he would repel the hounds with his horns. The bull replied:
"I am very sorry, but I have an appointment with a lady; but I feel sure that our friend the goat will do what you want." The goat, however, feared that his back might do her some harm if he took her upon it. The ram, he felt sure, was the proper friend to apply to. So she went to the ram and told him the case. The ram replied: "Another time, my dear friend. I do not like to interfere on the present occasion, as hounds have been known to eat sheep as well as hares." The Hare then applied, as a last hope, to the calf, who regretted that he was unable to help her, as he did not like to take the responsibility upon himself, as so many older persons than himself had declined the task. By this time the hounds were quite near, and the Hare took to her heels and luckily escaped. He that has many friends, has no friends.

 thỏ với rất nhiều bạn

Cô Thỏ được nhiều con thú biết
Con nào cũng muốn kết bạn bè
Một hôm chợt lắng tai nghe
Thấy đàn chó đã cận kề rừng bên

Thỏ muốn cậy bạn hiền giúp đỡ
Giúp cho mình xoay xở thoát thân
Thấy rằng Ngựa đang đứng gần
Liền nhờ bạn Ngựa ra ân cõng mình

Nhưng Ngựa vội trần tình là khó
Vì chủ nhân đang có việc giao
Giúp thì bất cứ bạn nào
Cũng đều giúp được, không sao đâu mà.

Thỏ quay sang cậy nhờ Bò đực
Sẽ dùng sừng đuổi húc Chó đi
Bò xin lỗi ngay tức thì
Nói rằng đang chuẩn bị đi hẹn hò

«Nhưng nhiều bạn đang chờ giúp đấy
Bảo thằng Dê nó ngoáy cặp sừng
Chó kia sẽ chạy tứ tung… »
Có điều Dê bảo rằng lưng mình gày

Sợ cõng Thỏ sẽ gây đau đớn
Sao cô không nhờ đến bạn Cừu
Cừu thưa hỡi Thỏ quí yêu
Chó xơi Cừu cũng nhiều nhiều lắm thay

Túng kế quá Thỏ quay tìm Nghé
Nghé đáp rằng khối kẻ to đầu
Cậy nhờ còn chẳng vào đâu
Thì mình bé nhỏ giúp sao bây giờ…

Tiếng chỏ sủa bất ngờ vang dậy
Thỏ ta đành nhờ cậy bốn chân
Vậy mà thoát, phúc bội phần
Bè nhiều mà bạn khi cần chẳng ai!



6. The Bear and the Bees 

A Bear roaming the woods in search of berries happened on a fallen tree in which a swarm of Bees had stored their honey. The Bear began to nose around the log very carefully to find out if the Bees were at home. Just then one of the swarm came home from the clover field with a load of sweets. Guessing what the Bear was after, the Bee flew at him, stung him sharply and then disappeared into the hollow log.
The Bear lost his temper in an instant, and sprang upon the log tooth and claw, to destroy the nest. But this only brought out the whole swarm. The poor Bear had to take to his heels, and he was able to save himself only by diving into a pool of water.
It is wiser to bear a single injury in silence than to provoke a thousand by flying into a rage.

Gấu và Ong mật

Một chú Gấu đi tìm quả mọng
Lang thang chân va đụng tổ ong
Thân cây đổ, bọng bên trong
Trữ nhiều mật cả đàn dùng quanh năm

Gấu hít mũi dò thăm cẩn thận
Xem ong có quanh quẩn đâu đây
Tình cờ một chú ong bay
Về đàn báo nhãn đến ngày nở hoa

Thấy chú Gấu hít hà thăm thú
Ong tặng liền một cú châm đau
Rồi chui vào trong hốc sâu
Điên lên Gấu húc cả đầu lẫn chân

Muốn phá tổ trong thân cây đổ
Làm cả đàn hùng hổ bay ra
Vù vù tấn công Gấu ta
Gấu giơ chân che mũi - da không dày

Nhưng cũng thật là may sau đó
Có đầm sâu, nước, cỏ gần kề
Gấu thành thợ lặn, cố che
Một cái mũi, đã thành tê dại rồi!

Thà chịu một vết châm thôi
Còn hơn nổi nóng để rồi … om thân.




7. The Wolf and the Lean Dog 

A Wolf prowling near a village one evening met a Dog. It happened to be a very lean and bony Dog, and Master Wolf would have turned up his nose at such meager fare had he not been more hungry than usual. So he began to edge  toward the Dog, while the Dog backed away.
"Let me remind your lordship," said the Dog, his words interrupted now and then as he dodged a snap of the Wolf's teeth, "how unpleasant it would be to eat me now. Look at my ribs. I am nothing but skin and bone. But let me tell you something in private. In a few days my master will give a wedding feast for his only daughter. You can guess how fine and fat I will grow on the scraps from the table. Then is the time to eat me."
The Wolf could not help thinking how nice it would be to have a fine fat Dog to eat instead of the scrawny object before him. So he went away pulling in his belt and promising to return. Some days later the Wolf came back for the promised feast. He found the Dog in his master's yard, and asked him to come out and be eaten."Sir," said the Dog, with a grin, "I shall be delighted to have you eat me. I'll be out as soon as the porter opens the door."But the "porter" was a huge Dog whom the Wolf knew by painful experience to be very unkind toward wolves. So he decided not to wait and made off as fast as his legs could carry him.
Do not depend on the promises of those whose interest it is to deceive you.

Sói và Chó còm

Một chiều Sói rình mò ven xóm
Thấy có con Chó đốm gày còm
Tên này quá đỗi còm nhom
Nếu không đói quá Sói nhòm làm chi

Con Chó gày tức thì lùi lại
Biết  Sói kia muốn hại mình đây
«- Để tôi báo chủ tôi hay… »
Lời chưa nói hết nanh bay đến rồi

May mà còn kịp thời tránh né
«- Ông xem tôi còm, ghẻ thế này
 Toàn xương với da dắt dây
Ăn vào chẳng bõ dạ dày ông đau… »

Chó gày tranh thủ câu đưa đẩy:
« Nói riêng ông, còn mấy hôm thôi
Cưới con gái rượu chủ tôi
Tha hồ xương thịt mềm môi chén tràn

Tôi sẽ béo, nở nang phải biết
Ông mà xơi thì hết ý luôn
Xin ông cố đợi vài hôm… »
Sói kêu «Nhớ nhé» rồi chuồn đi xa

Ít hôm sau Sói ta quay lại            
Thấy Chó gày ở trại Chủ trang
Sói liền gọi nó ra đàng
Chó gày toe toét : «tôi đang sẵn lòng

Mong ông chờ chỉ trong chốc lát
Để tôi kêu «bác Gác» mở rào»…
Nhưng khi «bác Gác» ra chào
Hết hồn, Sói vội chạy lao ra đồng

«Bác Gác» chính là ông chó khủng
Chuyên đi săn, Báo cũng phải kinh

Chớ nên tự hứa hão mình
Tin vào kẻ - biết đinh ninh nuốt lời  CVCN




8. The Lion & the Ass 

One day as the Lion walked proudly down a forest aisle, and the animals respectfully made way for him, an Ass brayed a scornful remark as he passed.
The Lion felt a flash of anger. But when he turned his head and saw who had spoken, he walked quietly on. He would not honor the fool with even so much as a stroke of his claws.
Do not resent the remarks of a fool. Ignore them.
.
Sư tử và Lừa

Một buổi Chúa sơn lâm đi dạo
Rất oai phong đạo mạo giữa rừng
Các loải cung kính tránh đường
Chỉ anh Lừa ngố khinh thường be be

Lửa giận thoáng qua khe mắt Chúa 
Nhưng quay đầu thấy đó là Lừa
Chúa Sư tiếp tục đi tua
Móng không cần dọa tên ngu làm gì

Chẳng nên giận dữ một khi
Kẻ xúc phạm vốn ù lì, ngu ngơ.

NGỌC CHÂU dịch.

READ MORE - NGỤ NGÔN Ê-ĐỐP - Ngọc Châu dịch

Tuesday, February 11, 2020

TÌNH YÊU MÙA CO-VY - Thơ Nhật Quang

Nhà thơ Nhật Quang


TÌNH YÊU MÙA CO-VY


Ra đường ai cũng khẩu trang
Chỉ hai con mắt ngỡ ngàng nhìn nhau
Từ khi nạn dịch thảm sầu
Từ nơi Vũ Hán bên Tàu lây ra
Dịch Virus Corona
Bao nhiêu người phải lìa xa gia đình
Ôi thương đau, ôi tội tình!
Bệnh đâu giáng xuống thình lình khắp nơi
Lòng anh cũng thấy rối bời
Phải xa em cả tháng trời nhớ nhung!
Muốn gặp em cứ bảo “đừng”
Vì con Virus bay lung tung rồi
Găp em anh phải hôn môi
Cho nên sợ lắm…buồn thôi cũng đành
Anh ơi!  Tình vẫn mãi xanh
Mai kia hết dịch, ta dành cho nhau
Từ nay anh nhớ một câu
Chỉ hôn…qua máy*, đỡ buồn tí nhe!
Lời em dặn, anh phải nghe
Qua mùa Virus mới khoe mọi người
Tình yêu mùa dịch ai ơi!
Valentine đến, đắng lời…yêu em
Cầu xin thế giới bình yên
Thoát con Virus, khắp miền an vui
Tim anh cũng nở hoa tươi
Nụ hôn ngan ngát hương ngời trao em.


                                      Nhật Quang
         
 “máy” *  Điện thoại  

                         

                        

READ MORE - TÌNH YÊU MÙA CO-VY - Thơ Nhật Quang

THƠ TUYỂN - CHU VƯƠNG MIỆN



LỤC BÁT

yêu nhau vì một chữ tình
nhà quê lên ngược tỉnh thành xuống xuôi
(ca dao)
cá buồn cá trở đầu đuôi
người buồn lên ngược xuống xuôi cũng buồn
(ca dao)

đêm qua chớp bể mưa nguồn
ở không leo tuốt đỉnh nguồn tình yêu
lâng lâng hai cánh con diều
sáo vi vi rót bao điều thiết tha
ngược xuôi vốn vẫn ao nhà
mấp mô toàn những cỏ gà vòng quanh
rậm rà mây nước xanh xanh
hết lên lại xuống gập ghềnh nơi đây
cá buồn cá trở đầu đuôi
mây mưa bao bận ngược xuôi bao lần?
tỉnh thành cứ xuống là xong
nhà quê lên ngược chung quanh đất trời?


100 quan

100 quan mua lấy miếng cười
1 quan mua lấy được người quan mê
từ xưa tuồng diễu có hề
từ nay lại cả ciné chiếu cùng
trống đâu cứ đập thùng thùng
súng đâu cũng nổ đùng đùng giống nhau
từ thượng cổ đến ngàn sau
1 quan mua được cả dâu lẫn tằm
vàng ròng mua được tri âm 


CŨNG CHẢ

cầm chân, chả cầm tay
chỉ nhìn thoang thoảng lá đầy cây
mà sao lá đỏ chưa rơi nhỉ
ngang tình mình lũ khỉ leo cây
bên nam gà rừng gáy te te
bên đông vượn hú ở mé đèo
ta đã chờ em chưa mù mắt
mà sao hờ hững chỉ suối reo
thì ra tay vẫn còn buông thõng
em đã quay đi gió cái vèo

                                                                                                                                    
BÓNG CÂU

đời quá đã ngồi bên cửa sổ
nhòm bóng câu bóng thỏ nhòe qua
sơ sinh cho đến cụ già
bánh mì cặp nách li trà cầm tay
cho đến kẻ giả ngây giả điếc
thì cũng vừa điếm nguyệt cầu sương
loanh quanh bốn cái chân giường
Hàn San đã điểm hồi chuông gọi về
sương đã tỏa Ô Đề thôn dã
trời tối mò tiếng quạ kêu đêm
hàng phong đối ngọn sầu miên
lửa chài lấp lóe khách thuyền lửng lơ
ồ Trương Kế khách thơ thủa nọ
rượu đầy bầu giày cỏ Tô Châu
mới hay chưa cạn cơn sầu
chuông Hàn San đổ thuyền câu nặng thuyền
duyên tiền định một đêm nguyệt tận
ôi thiền sư phong vận thi nhân
tiếng chuông nhả xuống mặt duềnh
Phong Kiều Dạ Bạc tiếng ngân hải đài
mùi tục lụy trần ai là thế
bao nhiễu nhương mặc kệ trần gian
sá gì hoàng kê với hoàng lương
ngâm thơ Trương Kế tràng giang nhẹ hều


BẢY CHỮ

mới đó quay đi trăng đã tà
quên eng xa quá xá là xa
đê Sải dặm thêm dăm bờ đá
lòng miềng mà lại ngỡ lòng ta?
con sông quá hẹp lại dài dài
hai bên bờ cát nắng nguôi ngoai
mẹ vẫn chờ con nơi Chợ Cạn
mà ngoài Ái Tử nhớ thương ai?

Chu Vương Miện
Nguồn: nguyenlac.blog (NGUYÊN LẠC & BẠN HỮU)

READ MORE - THƠ TUYỂN - CHU VƯƠNG MIỆN