Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 11, 2019

5.Tạp lục thi: BIỂN CẢ - Thơ Chu Vương Miện


5.TẠP LỤC THI
Chu Vương Miện
-
BIỂN CẢ
đất giận giữ nổi cơn động đất
tạo sóng thần ùa vào kéo người đi
ngẫm trong lòng tử biệt sinh ly
mà thiên cổ còn ghi dấu lại
rừng thông dừa thôn làng êm ái
bao ngàn người đoàn tụ với nhau
chợt bất thần ngó lại thấy chi đâu?
bao xác chết dật dờ nơi đầu sóng
vẫn mặt biển nước xanh trời rộng
vẫn thân thương thảm lúa xanh rì
bất thình lình kẻ ở người đi
quá vội vã o lời từ biệt
núi với biển người từ lâu thân thiết
nước chở thuyền cứ theo gió mà đi
nước dìm thuyền cũng chả biết nói chi?
bao hệ lụy thiên tai trời giáng cả
đứng khóc ròng nhìn ra biển cả 
-
buổi sáng bầu trời xanh
trên nhành chim đua hót
15 phút tham thiền
tỉnh lại chim bay mất
ôi chỉ 1 sát na
mà cõi đời sinh diệt

cvm


READ MORE - 5.Tạp lục thi: BIỂN CẢ - Thơ Chu Vương Miện

PHẢI EM LÀ MIMOSA - Thơ Nguyễn An Bình



NGUYỄN AN BÌNH
PHẢI EM LÀ MIMOSA

Phải em là mimosa
Để tôi vương vấn như là chiêm bao
Tay nâng chiếc lá bạc màu
Ngỡ em bước nhỏ thuở nào ngẩn ngơ.

Hoa vàng chợt nở trong mơ
Mênh mông gió hát giữa Hồ Trên Mây*
Chập chùng đồi núi trên vai
Hương cà phê nhớ - áo người thêu hoa.

Phải em là mimosa
Nên mây hờ hững chiều tà cao nguyên
Hương tình giấu cả vào đêm
Vắt ngang một dải lụa mềm trong sương.

Thác reo trôi mãi nước nguồn
Âm vang đàn đá còn vương tóc người
Mưa ơi rớt xuống cuộc đời
Xin đừng thấm lạnh môi người hôm qua.

Phải em là mimosa
Tôi thành khách lạ phương xa tìm về
Nên tình huyển hoặc đam mê
Làm sao giữ lọn tóc thề xa bay

Yêu người xin hết đêm nay
Để mai xuống núi tình hoài cheo leo
Góc trời Đà Lạt buồn theo
Tôi về mưa đã trắng đèo Tà Nung.**

N.A.B.

*Hố Trên Mây: quán cà phê trên đồi ở cung đường đèo Tà Nung.
** đèo Tà Nung: một phần tỉnh lồ 725 nối thành phố Đà Lạt với huyện Lâm Hà (tỉnh Lâm Đồng)







READ MORE - PHẢI EM LÀ MIMOSA - Thơ Nguyễn An Bình

MỘT CHÚT CHO TÌNH YÊU - Nguyễn Hồng Linh

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh


MỘT CHÚT CHO TÌNH YÊU
Nguyễn Hồng Linh


Tình yêu là gì? Tôi từng hỏi lòng mình trong những ngày mật ngọt yêu nhau, ngày mà vẫn còn sánh vai đi chung bước, tay trong tay trên biển đêm trăng nghe sóng vỗ rì rào, bờ cát trắng ôm mảnh tình ta đang xao động, nụ hôn nồng nàn trao nhau dưới hàng phi lao, lao xao... lao xao như đang chứng kiến mối tình ngọt ngào, tha thiết... 
Những lời yêu thương nồng ấm dành cho nhau dưới trăng sao, đất trời như ta muốn chia sẻ tất cả niềm vui và nỗi buồn trong cuộc sống.

Có phải tình yêu là những ái ân, say đắm cho nên những bông hoa bung nở tươi tắn dưới ánh nắng ban mai, như giọt sương khát nhớ trên da thịt run rẩy, xuyến xao. Như hương ngọc lan nồng nàn quyện chặt mỗi đêm cho tim bỗng vỡ oà, bay bổng, cho tình lên men dậy sóng, bồng bềnh phiêu lãng ra khơi.


Gió đưa đẩy, lả lơi ve vuốt làn da ngọc ngà dưới trăng mơ.Tóc mây buông lơi phủ kín hồn ai dại khờ, rạo rực. Đêm khát nhớ môi hôn... đêm khao khát vòng tay ôm lấp đầy nỗi trống vắng...

Tình yêu một thời làm ta nhung nhớ, bâng khuâng bỗng chợt... bay xa, xa thật xa. Tim ta bỗng bàng hoàng, cay đắng đêm trăng ngày nào đã không còn nồng nàn nữa, chỉ còn lại những đổ vỡ, nghẹn ngào, xót xa và đau...


Những ngày mưa ta ngồi đếm từng hạt mưa rơi, lòng lắng sâu bao kỷ niệm, hạt mưa nào đang ướt trái tim đơn côi... ta nghiêng nỗi nhớ về người, không biết người còn nhớ ta không?

Nghiêng tay nhặt cánh hoa vàng
Đừng về lối ấy nồng nàn tôi, xưa
Nghiêng buông dòng tóc hương thừa
Mở ngăn nhật ký đêm mưa nhuốm sầu
Nghiêng tình từng giọt đi đâu?
Nguyệt cầm thổn thức đã lâu... nguyệt tàn
Nghiêng mờ rêu cỏ hồn tan
Phong linh réo rắt gọi than đêm ngày
Nghiêng đời loang tím khói bay
Hương trầm mờ ảo phím dây đoạn trường
Nghiêng tôi về cõi vô thường
Áo hoàng hoa trắng tan thương vô ngần
Nghiêng rơi nửa giọt lệ ngân
Trăng hờn bến cũ gió ngàn lặng xa
Nghiêng say rỉ máu hồn hoa
Vuột tay đánh mất ta bà bỏ quên...
(Nghiêng)

Nghiêng đi, nghiêng cho nỗi buồn đi vào quên lãng.
Nghiêng cho nỗi nhớ đừng đong đầy trái tim yếu đuối, mong manh.

Nghiêng cho mối tình chìm sâu vào nấm mồ hoang lạnh, bóng tối bủa vây...

Tình yêu trong tôi là thế đấy! Tình yêu muôn màu lúc rực rỡ như cầu vồng bảy sắc, lúc như đêm tối không trăng, không sao, chỉ có đêm trống vắng, hư hao, muộn phiền..
Nhưng tôi vẫn thầm nhủ lòng.
"Tôi ơi! Đừng tuyệt vọng".

Stuttgart
Ngày chủ nhật buồn
07.04.2019

N.H.L.
READ MORE - MỘT CHÚT CHO TÌNH YÊU - Nguyễn Hồng Linh

Monday, September 9, 2019

ĐỌC “NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT CHỮ NUÔI THƠ”, TÁC GIẢ ĐINH LAN - Châu Thạch






ĐỌC “NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT CHỮ NUÔI THƠ”, TÁC GIẢ ĐINH LAN 
            (Một bài thơ xứng đáng đoạt giải)
                                                                         Châu Thạch

“Người đàn bà nhặt chữ nuôi thơ” là ai? Rõ ràng là một nữ thi nhân.
Tác giả đem hình ảnh người đàn bà làm ruộng để gởi hình ảnh người làm thơ vào đó. Người làm ruộng thì chất phát, chân lấm tay bùn. Người làm thơ thì nho nhã, thanh tao. Hai mẫu người đối nghịch nhau. Vậy mà nó hóa một, không phải chỉ trong một bức tranh, mà cả trong hoạt cảnh một đời người:

“Có người đàn bà nhặt chữ nuôi thơ.
Nhặt đến mòn hơi, góc đời riêng một niềm mơ cháy bỏng.
Tháng bảy mưa giông đồng trần gian ướt sũng.
Vẫn oằn mình lận đận cấy rủi may.
Mỏng manh sợi rơm nhà ai rớt rơi chìm nổi.
Níu lấy mỉm cười ôm hy vọng lắt lay.”

Nhặt chữ mà say, say đến nỗi cánh cửa đời “rệu rã lung lay” mà vẫn cho là “có sao đâu? Nào có sao đâu?”. Vậy là người nầy yêu thơ đến độ quên hết thân mình:

“Có người đàn bà nhặt chữ… say say say.
Cần mẩn đêm ngày như cái kiến nhỏ côi chầm chậm lê chân trên những ngã đường xa ngái.
Giật mình nhìn lại.
Cánh cửa đời rệu rã lung lay.
Có sao đâu? Nào có sao đâu?”

Vì nhặt chữ nuôi thơ, người đàn bà phải tự mình sống ẩn nhẩn, chịu thiệt thòi, chống chọi biết bao nhiêu biến cố của cuộc đời. Vậy là người nữ thi sĩ có đầy đủ sự hy sinh, lòng kiên nhẫn, niềm đam mê để giữ vững tình yêu thơ mà vượt qua nghịch cảnh, vượt qua mọi bất công mà đời đem đến:

“Mặc thế nhân giàu sang lịch lãm, người đàn bà phơi gương mặt trần không một lần điểm phấn tô son.
Lặng căm nhìn thiên hạ mỏi mòn thủ vai hung ác.
Khoảng sân đời bé tẹo mà mặt nạ - mặt người thật giả đan xen.
Khoảng trời thơ xanh êm mà ai nỡ phân ranh mây hồng mây trắng.
Có con mắt trần gian ngày đêm rình rập
Có con mắt như sao trời nhấp nháy cười vì định rõ vàng – thau.”

Người đàn bà đam mê nhặt chữ đến nỗi quên hết mọi sự kiện xảy ra trong nội tâm và ngoại cảnh. Thứ tình yêu thơ đó vô biên và đắm say hơn cả cứu cánh của đời trần và cứu cánh của tâm linh. Đó là thứ tình yêu thiêng liêng vượt trên đời và vượt cao hơn đạo:

“Tháng bảy, đêm lao xao, phố lao xao, những chiếc xe ầm ào thả ga gầm rú.
Người đàn bà vẫn nhẩn nha một đời…nhặt chữ.
Mặc nỗi buồn đang dâng đầy ứ.
Mặc chó tru, mặc lũ mèo hoang gọi nhau rền rĩ dưới mái tôn.
Mặc đôi thạch sùng hiên ngang dán bẹp tình yêu nhỏ nhoi lên vách.
Mặc nghĩa nhân mỏng dánh như cánh chuồn chuồn.”

Trong tháng bảy mưa tuôn, người đàn bà chợt nhìn lại đời mình, Nữ thi nhân không ân hận vì cuộc đời làm thơ dư thừa đa đoan, mà thỏa lòng vì thấy cuộc đời làm thơ dư thừa cái đẹp, vì biết yêu những điều trong sáng, thanh tao, quyến luyến, bình dị mà chỉ con người làm thơ mới có được:

“Tháng bảy mưa tuôn
Lâu lắm rồi người đàn bà móc túi bày ra dăm nụ cười héo hắt.
Thương cho đời mình dẫu nghệch ngờ tiền bạc bon chen nhưng dư thừa đa đoan, sến súa.
Dư thừa tình yêu cho cánh cò, gié lúa, ngọn rau.
À ơi…ráng chiều bóng đổ hanh hao.”

Người đàn bà nhặt chữ nuôi thơ phải đãi chữ như người đãi vàng. Hình ảnh sống động đó dựng nên hình tượng cao qúy của thơ. Thơ là vàng, làm nên bởi vô vàn nỗi gian nan như người đãi cát tìm kim. Người đàn bà hay nhà thơ đã đãi ra vàng, vàng đó là thơ. Thế nhưng khác với người đãi vàng, người đãi chữ ra thơ phải sống thanh cao, bình thản giữa đời để nuôi tâm hồn thánh thiện. Có như thế thì thơ mới như hạt ngọc Trời cho, cũng như Trời cho người đàn bà làm ruộng đã “dãi dầu níu sợi rơm vàng” để có hạt lúa cho mình;

“Người đàn bà đãi chữ nuôi thơ như người ta tìm vàng đãi cát.
“Khổ công sàng sảy, ăn thẳng nói ngay chớ không mặt hoa mà lòng dạ như da tắc kè lúc xanh lúc xám.
Người đàn bà nhẩn nha nuôi hồn thiên cảm.
Dẫu mưa nắng dãi dầu níu sợi rơm vàng chờ con chữ sang trang.”

Tôi không muốn viết gì thêm bởi vì viết dài mấy cũng không nói hết được những gì cô đọng trong thơ. Bài thơ như một kho tàng mà người đàn bà nhặt chữ nuôi thơ đã chất chứa chử vàng chữ ngọc mà mình đã dành dụm cả một đời vào đó.
Tôi nghĩ bài thơ rất xứng đáng được nhận giải nhất của “Trung Tâm Unesco Khoa Học Nhân Văn và Cộng Đồng tổ chức lần thứ 2 năm 2018”.

                                                                  Châu Thạch

READ MORE - ĐỌC “NGƯỜI ĐÀN BÀ NHẶT CHỮ NUÔI THƠ”, TÁC GIẢ ĐINH LAN - Châu Thạch

HỐI LỘ - Truyện ngắn của Lão Gàn



        Tác giả  Lão Gàn 



HỐI LỘ (1)
Tác giả: Lão Gàn

Đã hai tháng rồi, chị Hồng tắt kinh. Chị cảm thấy trong người không bình thường; chị thường nôn oẹ. Chị nghĩ là đã có thai.
Lấy chồng hơn mười năm, bây giờ, có con, đáng lẽ mừng, chị lại lo, lại sợ - lo sợ lắm.
*
Chị Hồng và anh Nghiên sống cùng xóm, cùng làng; anh chị yêu nhau – mối tình đầu đời. Gia đình hai bên đã qua lại, hứa hẹn kết tình thông gia.
Ngày 20/7/1954, hiệp định Genève ký kết. Hai gia đình quyết định lo lễ thành hôn gấp cho anh chị để anh an tâm tập kết ra Bắc rồi hai năm sau, tổng tuyển cử được tổ chức, đất nước thống nhất, anh chị sẽ gặp lại nhau, xây dựng tổ ấm.
Hai nhà sợ, nếu không lo cưới, thời gian dài và không gian xa sẽ làm cho mối tình của anh chị phai lạt, rồi biết đâu, anh đi đường anh, chị đi đường chị. Uổng!
Nào ngờ hiệp định Genève không thi hành. Đất nước chia cắt kéo theo vợ chồng chia cắt chưa biết đến bao giờ! Vậy mà chị vẫn thuỷ chung; chị vẫn phục vụ nhà chồng, trọn vai trò làm dâu, tháng ngày, trên nương dưới ruộng, trong nhà ngoài ngõ …
Khổ thật! Chị về làm vợ anh lúc 18 tuổi, nay trên 30 tuổi rồi, chị chưa được một lần nếm hương vị ân ái trọn vẹn, đàng hoàng. Chị nhớ lại đêm tân hôn, anh và chị do tuổi còn quá non nớt hấp tấp, vội vàng, hồi hộp, chẳng ra chi cả.

*
Đêm hôm ấy – một đêm đông vào năm 1967, mưa to, gió lớn; tàu lá của mấy bụi chuối sau vườn, cạnh buồng chị ngủ, va đập, tạo nên âm thanh sàn sạt liên hồi. Chị nằm đã lâu mà không sao ngủ được, chị không ngủ có phải do tiếng ồn bên ngoài, do trời trở lạnh hay do một linh cảm gì đây. Chị trằn trọc, mình lật qua về, hai tay quờ quạng. Bỗng nhiên, tay chị đụng phải thân người đang ngồi ở mép giường, áo quần ướt đẫm; chị khiếp hồn, khiếp vía, định hét lên, nhưng chưa hét kịp thì một bàn tay gân guốc bọp kín chặt miệng chị; chị vùng vẫy, thân người ấy liền nằm xuống giường, chuồi rồi cuốn hai chân kẹp cứng người chị, miệng áp sát vào tai chị, thì thầm: “Anh về đây! Anh về đây! …”.
Chị duỗi mình, duỗi chân, nằm im, tâm trạng hoang mang giữa thực và mộng. Thật anh đây chăng! Hay thằng cha hàng xóm nào xấu máu trong đêm mò vào! Nhưng không! Anh đã về thật.

Ra Bắc một thời gian, anh được đưa vào Nam hoạt động gầy dựng cơ sở. Thời gian gần đây, cấp trên đã bố trí anh về địa bàn quê nhà. Và đêm nay, lợi dụng mưa gió, anh về với chị, bụng nghĩ với thời tiết này, nghĩa quân cộng hoà không dại gì đi phục kích cho nhọc.

Chị đang cảm thấy “khó ở”; trong cơ thể, nội tiết rối loạn, chị biết mình có thai. Chị lặng lẽ đem chuyện đêm ấy thổ lộ với bố mẹ chồng. Chị nghĩ chia xẻ nỗi lo, nỗi sợ của mình để hoạ may vơi bớt; nào ngờ chị đã đem nỗi lo sợ từ mình truyền qua thêm cho bố mẹ chồng.
Phụ nữ đang sinh sống trong vùng kiểm soát của chính quyền cộng hoà có chồng hoạt động cho giải phóng mà có thai thì sẽ bị kêu lên, kêu xuống, bị buộc trình diện, giải thích nguồn gốc cái thai trong bụng và đứa con sẽ sinh ra. Mệt lắm, khổ lắm, phiền hà lắm, rắc rối lắm!
Một thời gian ngắn nữa thôi, bụng chị Hồng sẽ lớn lên đủ để người ta thấy được, nếu bị gọi lên thẩm vấn, gia đình chưa biết trả lời với chính quyền cộng hoà như thế nào.
Gia đình đang bối rối thì người em anh Nghiên, chú Hồ, đi lính Cộng Hoà, đồn trú tận tỉnh Khánh Hoà về phép. Biết chuyện, chú Hồ quả quyết chuyện ấy không khó gì, để chú lo.
Sáng hôm sau, chú cỡi chiếc Honda dame lên trụ sở xã. Mặt hớn hở, chú đi vô văn phòng, tới từng bàn làm việc, bắt tay chào tất cả các viên chức. Rồi chú đứng giữa văn phòng, cất tiếng thưa:
- Thưa các bác, các chú, các anh, các chị! Tôi có tin mừng xin báo với quý vị: Trong một cuộc hành quân dài ngày tảo thanh Việt cộng, tôi lập được nhiều thành tích. Trong lễ mừng chiến thắng, tôi được đặc cách thăng từ hạ sĩ lên trung sĩ và được thưởng phép về thăm nhà. Tôi muốn mời tất cả quý vị chiều mai lúc 15 giờ đến nhà tôi để dự tiệc mừng, rửa loon chung vui cùng gia đình chúng tôi.

Mọi người vỗ tay, vui vẻ nhận lời. Chú Hồ về nhà, cặm cụi viết lá đơn:

VIỆT NAM CỘNG HÒAi
Ngày … tháng … năm 1967
Kính gởi: Ông Xã Trưởng xã …
(Kính qua Ông Thôn Trưởng thôn …)

ĐƠN XIN GIÚP VIỆC NHÀ Ở XA.

Kính thưa Ông Xã Trưởng,
Tôi tên là Lê thị Hồng, chánh và trú quán thôn … xã … quận … tỉnh, thẻ căn cước số … do … cấp ngày …
Người trong gia đình tôi là ông Nguyễn Hồ, hạ sĩ quan quân lực Việt Nam Cộng Hoà có vợ sắp sinh ở tỉnh Khánh Hoà. Ô. Nguyễn Hồ muốn nhờ tôi vào coi sóc việc nhà cho ông ấy trong thời gian 3 tháng – từ ngày … đến ngày …
Kính mong Ô. Xã Trưởng thẩm xét, chấp thuận lời thỉnh cầu của tôi.
Trân trọng kính biết ơn Ô. Xã Trưởng.
Nay kính,
Lê thị Hồng

Tiệc mừng đến. Khách đông đủ; bàn tiệc vừa đặt trong nhà vừa đặt ngoài véranda. Mọi người vừa ăn uống, vừa chúc tụng chiến tích của trung sĩ Hồ. Bia con cọp cứ hết két này gọi chở tới két khác.
Mặt mọi người dần đỏ gay. Sau ba lượt đi từ bàn này qua bàn khác, nâng ly, cụng ly với khách, chú Hồ vô tủ thờ, rút cái kẹp bìa xanh trong đựng lá đơn đã viết sẵn, nhưng những ngày tháng liên quan còn để trống – âm mưu của chú là đấy mà! Chú đi đến mâm dọn trên bàn kê căn giữa nhà – nơi có ông xã trưởng ngồi; chú vòng tay, nhỏ nhẹ bên tai ông xã trưởng:
- Nhờ bác ký cái đơn này cho cháu với! Vợ cháu sắp sinh, cháu muốn nhờ chị Hồng – chị dâu cháu – đi cùng, vô giúp đỡ việc nhà vì cháu đi hành quân thường xuyên ít khi ở nhà.
Ông xã trưởng nhanh miệng:
- Đưa cho ta cây viết!
Rồi ông hí hoáy viết hai chữ "chấp thuận" và ký liền, không cần xem nội dung có đúng như chú Hồ trình bày không.
Chú Hồ mừng thầm trong bụng. Vậy là kế chú nghĩ ra đã thành công.

Tiệc xong. Chú hỏi chị Hồng ngày tháng lần tắt kinh đầu tiên, chú cùng chị tính thời điểm thụ thai rồi ghi vào đơn thời gian chị ở Khánh Hoà trùm lên thời điểm thụ thai.

Đủ ngày đủ tháng, chị Hồng sinh ra một bé trai. Làng xóm thắc mắc, chính quyền nghi ngờ. Chị bị nhiều người bên an ninh tới hạch hỏi: Họ nghi anh Nghiên bí mật lẻn về, anh và chị ân ái rồi có con; thằng con là con của Việt cộng. Chị mạnh miệng bác bỏ:
- Thời điểm thụ thai con tui đây là thời điểm mà tui đang ở trong Khánh Hoà, giấy tờ ông xã trưởng ký đây này! Đứa con này tôi có với ông lính đồng đội của chú Hồ ở trong tỉnh Khánh Hoà. Ông ấy xa vợ con, tôi ngỏ ý xin ông chút con. Chồng tôi đi theo Việt Cộng, sống chết tôi chẳng hay. Tôi phải lo thân tôi khi về già chơ!
Năm 1975, đất nước thống nhất, anh Nghiên không trở về; thời gian sau, chị mới được báo tin anh đã hy sinh trên mặt trận Tây Nguyên năm 1972.
*
Chị Hồng bây giờ ngoài 80 tuổi; con trai chị đã ngoài 50 tuổi. Chị sống hạnh phúc với con, dâu và các cháu.
Thời trẻ, với giọng hát mượt mà, chị từng hát những bài ca tụng chế độ cộng hoà để giúp vui trong những lần chị bị tập trung “chỉnh huấn” vì có chồng đi tập kết ra Bắc. Bây giờ, dù đã sóm sém, chị vẫn ngân nga mấy câu trong một bài hát gì đó có nội dung phần nào giống hoàn cảnh của chị mà chắc chị nỏ biết tên bài hát là gì, nỏ biết tác giả bài hát là ai:

“Em có nghe tiếng hát hành quân xa,
Mà không nhớ thương người vợ hiền,
Chồng đi lính biên cương,
Ngồi may áo cho con, còn nhớ!
Em tiễn anh ra mãi tận đầu thôn,
Một hôm lúc trâu bò về chuồng,
Rồi em nhớ em mong,
Chờ chiến sĩ xa xăm lập công.”

Nhiều lúc, đôi mắt chị nhấp nháy, nét buồn thoáng gợn trên khuôn mặt nhăn nheo. Chắc chị đang nghĩ đến lần chồng chị về đêm hôm ấy.

                                             LÃO GÀN
                                  07/9/2019 (09/8/Kỷ Hợi)

(1) Truyện cảm hứng từ vụ hối lộ lớn của các đại thần thời nay.

READ MORE - HỐI LỘ - Truyện ngắn của Lão Gàn

Sunday, September 8, 2019

NGOẢNH LẠI ĐÃ MỘT ĐỜI - Thơ Nguyễn Hồng Linh

Nhà thơ Nguyễn Hồng Linh


NGOẢNH LẠI ĐÃ MỘT ĐỜI
Nguyễn Hồng Linh


Em về bẽn lẽn thu gọi mời
Gió lay từng chiếc lá bàng rơi
Vườn ai hoa cúc, vàng trong nắng
Cánh nhạn bay bay ở cuối trời

Bến vắng chiều nay có một người
Lặng lẽ nơi này khóc lẻ loi
Áo tím ngày xưa còn như mới
Ừ duyên! Ừ phận! Chỉ thế thôi

Sài Gòn nỗi nhớ, Sài Gòn ơi!
Bước đi, ngoảnh lại đã một đời
Trăm năm vội vã người xa khuất
Chỉ còn tiếc nuối, tôi với tôi...

Stuttgart
01.09. 2019

N.H.L.
READ MORE - NGOẢNH LẠI ĐÃ MỘT ĐỜI - Thơ Nguyễn Hồng Linh

4. TẠP LỤC THI: ĐƯỢC LÀM VUA - Chu Vương Miện

Nhà thơ Chu Vương Miện

4. TẠP LỤC THI
Chu Vương Miện
-
ĐƯỢC LÀM VUA
thua làm giặc
có mỗi con đường
ngõ cụt
o còn con đường nào khác?
con họa mi veo von hót
con quạ đen kêu quàng quạc
ông cũng ngang thằng
thua nhẵn trong sòng bạc
bạc trắng lửa hồng
y con thiêu thân
bu quanh ánh đèn
quay cưồng rồi rơi xuống 
mặt đường
-
anh cũng chờ chết
tôi cũng chờ chết
sống hoài cảm thấy mệt
anh trên 8 bó dư
tôi cũng gần 8 bó
kéo mãi đời mèo chó
đông tây cũng giống nhau?
nay còn uống cà phê

vậy mai ở chốn nào?

CVM

READ MORE - 4. TẠP LỤC THI: ĐƯỢC LÀM VUA - Chu Vương Miện

MÙA THU NĂM ẤY - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân



MÙA THU NĂM ẤY
Truyện ngắn
LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

Em đẹp. Phải nói là trong số những cô gái mà tôi biết em sở hữu một vẻ đẹp chết người: một hình thể nóng bỏng, đôi môi gợi tình và cách ăn nói hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài, nhìn hết sức chân thành khiến em lên phố, em vào xin việc ở quán tôi vốn là một quán bar có tiếng trong thành phố, từ một cô gái chân dễ thu hút đủ loại người. Nếu không phải tôi quen em từ trước và chúng tôi không phải là mối quan hệ trên cả bạn thân dễ tôi cũng đổ gục trước chân em rồi. Tôi biết em từ khi em còn là cô gái nhỏ mới đặt chân quê em dần thay đổi mà theo như em nói “cho phù hợp với môi trường”. Tôi biết nhiều về em, về cuộc sống trước kia, về hoàn cảnh, và hiểu cả tính tình em, biết quá nhiều khiến mối quan hệ của chúng tôi chỉ là “đồng cảm” hơn là “yêu đương”. Chúng tôi không bao giờ tự hỏi nhau “sao lại là người kia?”, chỉ là chúng tôi cứ ở bên cạnh nhau khi người kia cần nhưng chưa bao giờ muốn và phát triển thành một mối quan hệ khác.
    Sau đó em nghỉ việc chỗ tôi nhưng chúng tôi vẫn duy trì mối quan hệ thân thiết như xưa. Vẫn hẹn nhau đi ăn, vẫn chia sẻ tâm tư, tôi vãn sẽ đón em mỗi khi em về trễ, em cũng vẫn luôn nấu ăn cho tôi mỗi khi tôi ngủ vùi và khi tôi bệnh. Chúng tôi tồn tại như là một điều đặc biệt của nhau, một chốn về cho nhau. Hai người dưng nhưng luyến thương đặc biệt. Tuy nhiên, chúng tôi có một giới hạn dành cho nhau, đó là chúng tôi chỉ “lắng nghe nhau” chứ “không can thiệp vào cuộc sống của nhau". Những cuộc tình của em, tôi biết, nhưng tôi chưa bao giờ khuyên em nên nghiêm túc, đơn giản vì em là người con gái khá quyết đoán, em tự quyết mọi hành động của mình, mọi lời khuyên của người khác dành cho em chỉ là dư thừa. Còn nếu những quyết định của em là sai và em phải trả giá cho hành động đó, em chỉ cần tôi an ủi. Mối quan hệ của chúng tôi gần như vậy.
- Em yêu anh ta. – Em bắt đầu câu chuyện về một tình yêu mới của mình như vậy. Tôi khẽ rót Chút vang đỏ vào ly tôi và em, đột nhiên tôi cảm thấy cả hai sẽ cần rất nhiều rượu đêm nay.
- Gã đã có con riêng và một người vợ đã ly hôn nhưng chưa dứt tình.
- Quả nhiên. – Em bật cười – Anh luôn điều tra những người đàn ông đến với em.
Tôi hất vai ra vẻ tất nhiên. “Gã đó có vẻ phức tạp”. Tôi nhìn em, và tôi chỉ nói có thế, có lẽ, đó là người đầu tiên mà em nói yêu với tôi, nên gã hẳn đặc biệt hơn những gã khác chăng. Nhưng ánh nhìn cương quyết của em đủ để tôi hiểu, đó chỉ là một lời thông báo hơn là một câu chuyện kể. Em đã trải qua nhiều mối tình, cũng không còn là cô gái quê năm nào, em ăn chơi chẳng kém gì so với số tiền em kiếm được. Em khác xưa nhiều lắm. Bản thân tôi luôn muốn em có một chốn tựa nương, có lẽ bởi vì tôi hồi ức muốn thấy em có một điểm dừng và cô gái quê khi ấy sẽ lại về đây trong thoáng chốc.
-Tháng sau tụi em cưới.
Tôi tưởng chừng ly rượu trên tay tôi sắp rớt xuống đất nếu tôi không kịp ghìm chặt lại. Vẫn
Giữ vẻ thản nhiên, tôi đốt thuốc rít một hơi sâu:
-Có hơi nhanh. Chẳng phải vừa gặp? – Em bật cười khanh khách rồi với tay lấy điếu thuốc tôi Vừa châm hít một hơi:
-Tình yêu mà, lâu mau chẳng là vấn đề.
Và chúng tôi chẳng nói thêm lời nào với nhau nữa. Tôi cố nghĩ một cách lạc quan nhất có thể rằng ở thời đại bây giờ chuyện có con riêng và một đời vợ là quá đỗi bình thường. Vì thế, trên cương vị gần giống một người anh trai, tôi vẫn tất bật cùng em thu xếp lễ cưới và cũng là người nắm tay em dắt vào lễ đường trao cho chú rể…
 Sau hôn nhân, tôi và em ít gặp nhau dần. Tôi bận kinh doanh, khi rảnh rỗi nhớ đến em lại nghĩ giờ em đã có chồng không thể thường xuyên gặp như trước. Cứ thế, bẵng đi cả năm không gặp. Khi gặp lại, tôi đã gặp chồng em trước. Là gã, đi ra từ một quán café, tay trong tay với một người phụ nữ mà dù căng mắt ra tôi vẫn biết đó không thể nào là em.
- Sao anh lại đánh anh ấy?
Đó là câu đầu tiên em nói với tôi sau một năm gặp lại. Tôi cảm thấy có hơi buồn cười cho bản thân mình, tôi khuấy cốc café đặc sánh nhấp một ngụm to:
- Hắn thừa nhận hắn ngoại tình.- Tôi có liếc nhìn em, vốn dĩ tôi muốn có thể tìm câu từ nào đơn giản hơn khiến em ít tổn thương hơn nhưng chẳng thể nào nghĩ ra được. Em bình tĩnh hơn tôi nghĩ, dường như em không quá bất ngờ - Em biết à?
Em gật đầu. Một năm, hôn nhân chỉ mới một năm mà gã đã thành như vậy,mà em, em sao lại có thể bình tĩnh đến như thế? Em biết, sao em vẫn để yên? “Sao em không nói với tôi?” "Cuôi năm này anh kết hôn đúng không?” Em không trả lời câu tôi hỏi mà hỏi sang chuyện khác.“Đừng nhắc tới chuyện khác." "Chỉ là em muốn nghe thôi.” "Về gì?"  "Về một người vợ gia đình anh hứa hôn mà anh nói em biết bao nhiêu lần à? Anh không yêu cô ta.” “Anh không muốn nói về người anh không yêu thì sao anh lại bắt em phải nói?”
Em đứng dậy bước đi còn tôi ở lại đó với một khoảng trời vô vàn câu hỏi. Em yêu gã, rồi lại không yêu gã. Gã ngoại tình nhưng em vẫn bỏ qua. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy đến với em, với người con gái suốt bảy năm qua tôi ở bên kề cận tưởng hiểu tất cả nhưng hóa ra lại không hiểu gì. Tôi cũng chẳng có cơ hội để hỏi em thêm một lần nào nữa, ít tháng sau tôi nghe tin em đi nước ngoài và định cư bên đó cắt đứt liên lạc với tất cả. Cuối năm, tôi lấy vợ, một người đã được hứa hôn, cũng chẳng có cách nào mời em về tham dự. Thi thoảng nhớ em, tôi lại tìm lại những tấm hình ngày xưa, chỉ biết lần dở ra xem.
-Em biết cô ấy – Vợ tay với lấy một tấm hình.
Tôi có hơi ngạc nhiên.:
-Sao em biết được, ngoại trừ gia đình anh, em không biết gì về anh.
-Mẹ đã từng dẫn em đi gặp cô ấy. Mẹ giới thiệu cô ấy là người tình của anh…
Vào mùa hè năm ấy khi nắng cháy đỏ cả một khoảng hồn, ba người phụ nữ ngồi nói chuyện với nhau. Có những mối quan hệ quá khắng khít, những người trong cuộc thấy bình thường nhưng những người ngoài cho rằng nó ràng buộc cả hai khiến không ai có quyền được kiếm tìm hạnh phúc. Vì thương những người trong cuộc, họ ra sức ngăn cản…
Mùa thu năm ấy, em đã đi lấy chồng…

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - MÙA THU NĂM ẤY - Truyện ngắn - Lê Hứa Huyền Trân

NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU - Thơ Nguyễn An Bình



NGUYỄN AN BÌNH

NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU


Không biết đến từ đâu
Hương chùng chình bỏ ngỏ
Phải hoa cẩm tú cầu
Sáng nay vừa mới nở?

Từng cánh thật mảnh mai
Lung linh trong sương sớm
Trắng một màu tinh khôi
Phấn hồng tình vừa chớm?

Vàng chút nắng điệu đàng
Tươi non màu xanh ngọc
Năm ngón tay dịu dàng
Thơm trên từng sợi tóc.

Không ngán con dốc dài
Đi hoài không thấy hết
Bởi có em bên đời
Làm sao tôi thấm mệt?

Phải chi phấn thông vàng
Ướp men thành rượu ngọt
Phải em người địa đàng
Giữa đất trời Đà Lạt?

2/9/2019
N.A.B.



READ MORE - NHƯ HOA CẨM TÚ CẦU - Thơ Nguyễn An Bình