Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, June 17, 2018

DẤU CHỈ KHẢI HUYỀN / TAN CHỢ, EM VỀ QUA NGÃ HÒN RƠM / DẶM ĐỜI EM CÓ TIN TA? - Thơ - Lê Thanh Hùng

Tác giả Lê Thanh Hùng


Dấu Chỉ Khải Huyền

Đàn bướm rợp trời bay về phía biển
Nắng khô hanh, cong cả buổi giao mùa
Em như gió mang tin yêu bẫng quyện
Tưới đẫm hồn anh, rợp bóng già nua
                      *
Cánh mỏng mong manh, gượng bươn ngược gió
Ký ức chìm trôi chuỗi mã di truyền
Cho những con bướm đại ngàn rủ bỏ
Vỏ nhộng tằm, bay theo hướng khải huyền
                      *
Từ nghìn đời, vẫn còn nguyên để lại
Dù rừng xưa giờ còi cọc, lưa thưa
Và dấu chỉ trên đường, rơi vương vãi
Rối lẫn đường bay, bóng nắng phỉnh lừa
                       *
Bờ trảng vắng, trắng chìm nỗi nhớ
Êm êm rơi tiếng cỏ tơ non
Tiếng chồi lá, bật mầm day trở
Gọi mưa, trong dấu nắng xoay tròn
                      *
Đàn bướm ngược theo chiều, bay mê mãi
Rờn rợn gọi mùa, tiếng sấm xa xa
Em bước theo, lối mòn thời con gái
Rợp ngợp trời, đàn bướm lượn vờn qua ...
Lê Thanh Hùng



Tan Chợ, Em Về Qua Ngã Hòn Rơm

Tàn chiều, đổ nắng xiên khoai
Lẻ loi dáng nhỏ, bên ngoài chợ tan
Lối xa cát trãi ngút ngàn
Xôn xao sóng đọng, ngập tràn nước lên
Đường qua Dốc đá gập gềnh
Tuổi xuân rơi rụng, ai đền cho nhau
Bâng quơ, con nước mùa sau
Có lên đến chổ bên nhau đã ngồi ?...
Lê Thanh Hùng



Dặm Đời Em Có Tin Ta?

Bẻ câu thơ đốt lên chút lữa
Ủ hanh hao, tay trắng võ vàng
Nghe hun hút tình xa chan chứa
Theo heo may, buốt lạnh mùa sang
                   *
Em có tin ta? Dấu ngày phai nhạt
Bến sông xanh, thắc thỏm đầy vơi
Còn đâu đó, ầu ơ ... tiếng hát
Treo sợi buồn tóc bạc, quanh đời
                  *
Thôi sợi nhớ còn vương ngó ý
Dùng dằng trong cơn gió chuyển mùa
Thao lao chảy, bóng hình kiều mị
Khao khát dòng, ẩn giấu già nua
                  *
Dường như có một niềm thất vọng
Chìm đắm chiều cả một ngày xưa
Dòng sông nhỏ, bãi bờ lạc lõng
Lao xao trôi, cuốn gió đánh lừa
                  *
Thôi em nhé! Dặm tình nông nổi
Thong thả rơi bóng nắng cuối ngày
Còn nguyên đó dấu tình bổi hổi
Rót tràn đầy ly rượu nồng cay ...
Lê Thanh Hùng

    Bắc Bình, Bình Thuận

READ MORE - DẤU CHỈ KHẢI HUYỀN / TAN CHỢ, EM VỀ QUA NGÃ HÒN RƠM / DẶM ĐỜI EM CÓ TIN TA? - Thơ - Lê Thanh Hùng

PHIẾM ĐÀM : THỦ THUẬT "NÓI NGƯỢC" TRONG THƠ - Nguyễn Khôi


  
         Nhà thơ Nguyễn Khôi


PHIẾM ĐÀM : THỦ THUẬT "NÓI NGƯỢC" TRONG THƠ

  (Tặng Bạn thơ Châu Thạch - Đà Nẵng)


Xuất phát từ "tiếng Trung / Hán ngữ", người Hoa họ nói ngược: từ cái nhìn thấy đầu tiên để tạo ra chữ "tượng hình"... Ví dụ : nhìn ra bãi đất vàng "hoàng thổ" thấy một con vật to (ngưu) đấy là con Bò (Hoàng Ngưu), trông xuống ao hồ (thủy) thấy một con vật to (ngưu) đấy là con trâu (Thủy Ngưu). Tiếng Hoa nói mục đích trước rồi mới hành động : "Ngã đáo Đồ Thư Quán khứ" - Tôi (vì) đến Thư Viện (nên mới) đi... Vì thế Thơ cổ Trung Hoa (Đường thi) thường diễn tả (nói) ngược so với cách diễn tả (nói) xuôi của tiếng Việt ta :

Đình xa tọa ái Phong lâm vãn
Sương diệp hồng ư nhị nguyệt hoa

( Dừng xe chiều ngắm rừng Phong thẳm
Lá đỏ hơn hoa giữa tháng hai)
               Sơn hành - Đỗ Mục

Bạch vân thiên tải không du du
(Mây trắng nghìn thu lởn vởn hoài)
         Hoàng Hạc lâu - Thôi Hiệu

Cái độc đáo của Thơ cổ Trung Hoa (Đường thi) là "ý tại ngôn ngoại"- ý ngoài lời, đã được ông cha ta vận dụng khá tuyệt vời vào Thơ Việt ( một cách "nói ngược" cũng dễ gây nhầm lẫn với người không sành Thơ )
Ví dụ một câu Kiều :
"Đêm đêm Hàn thực, ngày ngày Nguyên tiêu"

Đúng ra phải là : đêm đêm Nguyên tiêu, ngày ngày Hàn thực... nhưng đó là nói xuôi, ở đây Tố Như tiên sinh nói ngược là có ý : ngày đêm nào cũng được vui như những ngày ấy.

Cách viết "Văn ngược" này được các Thi sĩ Thơ mới tiếp thu cộng thêm với tính Tượng trưng của thơ Pháp đã đưa hình tượng Thơ Việt hiện đại lên đỉnh cao, gây ấn tượng mạnh mẽ :

*Ô ! hay buồn vương cây Ngô đồng
Vàng rơi ! vàng rơi ! thu mênh mông
                                        Bích Khê

*Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp
Con thuyền xuôi mái nước song song
                    Tràng giang - Huy Cận

*Sao trìu mến thân yêu đâu vắng cả ?
Trơ vơ buồn và không biết kêu ai
                              Hàn Mạc Tử

* Gươm thiêng lấp lánh bên lưng nhẹ
Ngựa hí vang lừng trận gió may
                                 Thái Can

*Nhớ ôi Tây Tiến cơm lên khói
Mai Châu mùa em thơm nếp xôi
                          Quang Dũng

* Cái đêm hè ấy ai ra tắm
Để cả bầu trời phải tắt trăng

*"Thác dải yếm" cởi tung hàng Cúc bướm
Thỏa đằm mình tắm suối với Người yêu
                                        Nguyễn Khôi

Chao ôi, khả năng mạnh nhất của Thơ là khả năng biểu cảm. Một câu Thơ hay thường phải đạt 4 yếu tố là "ý mới, tứ lạ, hình tượng Thơ sống động, ngôn ngữ Thơ tinh luyện ,nhạc điệu Thơ truyền cảm, có tính đột ngột tạo được ấn tượng mạnh mẽ.". Nghệ thuật chỉ làm nên bài Thơ, còn Trái tim mới thành Thi sĩ "...

Thơ là Thơ là thế ? !

                 Hà Nội 17-6-2018
 Đêm xem World Cup - Nguyễn Khôi

READ MORE - PHIẾM ĐÀM : THỦ THUẬT "NÓI NGƯỢC" TRONG THƠ - Nguyễn Khôi

QUẢNG TRỊ… KHÚC TÌNH CA - Thơ Hoàng Yên Lynh


          
                  Nhà thơ Hoàng Yên Lynh



QUẢNG TRỊ… KHÚC TÌNH CA
                             
1.
"Mẹ thương con ra cầu Ái Tử
vợ trông chồng lên núi vọng phu..."
Câu hò quê hương theo tôi đời xa xứ
Quảng Trị quê mình dải đất buồn hiu
Tôi lớn lên từ bão gió Trường Sơn
Từ khoai sắn bên đồng khô ruộng cạn
Tôi lớn lên trong nhọc nhằn nắng hạn
Trong đạn bom khói lửa tự thuở nào
Quê hương ơi khổ đau từ giọng nói
Tan tác,hận thù phiêu bạt khắp nơi
Ơi câu hò lắng sâu trong nước mắt
Thấm vào tôi tự thuở nằm nôi
Nắng lửa hướng tây bão cát biển đông
Giá rét mưa dầm quanh năm gió lộng.
Quảng Trị ơi cực chi mà cực rứa
Tháng năm dài dồn dập những tai ương
Con sông nào bến nước Hiền Lương
Mà chia cắt hằn nỗi đau đất nước.


2.
Quảng Trị ơi ngày ra đi cất bước
Pháo trên trời máu nhuộm ven sông
Tôi ra đi lòng ước hẹn vói lòng
Ngày trở lại tắm trên dòng sông Hiếu
Đời bể dâu tháng năm qua biền biệt
Vân chưa về tìm lại bến sông xưa.
Nợ áo cơm đời tha phương xứ lạ
Đêm ngậm ngùi dõi mắt ngóng sao xa
Nơi cố xứ còn ai thương ai nhớ
Còn bạn bè...
Phố nhỏ quán mưa bay...
Ngôi trường cũ nhớ tôi ngày tuổi nhỏ
Quảng Trị ơi gọi tên trong da diết
Người với người khổ đau và ly biệt
Bao ngậm ngùi chưa trọn nghĩa yêu thương.

3.
Quảng Trị ơi mấy mươi năm xuôi ngược
Nợ với đời và nợ cả quê hương
Nợ bát cơm khoai nợ nghĩa tình đất mẹ
Nợ mắt ai buồn đẫm lệ nhớ thương.
Quảng Trị ơi nửa đời làm thân xa xứ
Đời chông chênh bao dấu hỏi quê người
Xin một lần tôi gặp lại tình tôi
Đời đẹp quá không hận thù chinh chiến
Không ly biệt để người trông kẻ đợi.
Tôi trở về hỏi vầng trăng bến nước
An Lạc ân tình vào trang viết thơ tôi
Con phố buồn tìm lại dấu chân quen
Hàng phượng đỏ áo thư sinh hò hẹn
Tôi trở về...biết ai chờ ai đợi
Dõi mắt buồn thầm gọi cố nhân ơi
Tôi trở về...mòn mỏi kiếp tha hương
Và em nữa nhớ gọi tôi người Quảng Trị.

                                Hoàng Yên Lynh

READ MORE - QUẢNG TRỊ… KHÚC TÌNH CA - Thơ Hoàng Yên Lynh

GỬI LẠI EM..., THÁNG SÁU TRỜI MƯA... - Thơ Tịnh Đàm

   

    

             Nhà thơ Tịnh Đàm

      
GỬI LẠI EM...
(Gởi đến K.Chi "Gò Công" cho một nhớ về...)

Giữ lại em,
Chút tình xưa
Đã từ lâu lắm...
Vẫn chưa quên người !

Vọng âm tình,
Mãi chơi vơi...
Như con sóng vỗ bên trời hư không !

Đời xanh thắm,
Ước mơ hồng.
Đầm sen hương ngát...
Đêm lồng bóng trăng.

Giữ lại em,
Nỗi buồn câm !
Trách anh nông nổi
Với lầm lỗi xưa !

Sang sông,
Lỡ chuyến đò đưa
Đành thôi... thôi nhé
Ta vừa mất nhau !

Cuộc tình nào dễ quên mau ?
Ở trong sâu thẳm...
Vẫn sầu nhớ... Em .!



THÁNG SÁU TRỜI MƯA...

Biết là tháng Sáu...
Mưa về.
Mênh mang trời
Với bốn bề
Mưa giăng...

Muốn sang em,
Lại dùng dằng.
Đường qua,
Gió tạt...
Cầm bằng ướt mưa !

Sợ câu hờn trách
Đẩy đưa...
Thôi thì,
Lội nước...
Cho vừa lòng Em.

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

READ MORE - GỬI LẠI EM..., THÁNG SÁU TRỜI MƯA... - Thơ Tịnh Đàm

CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH - Thơ Đoàn Giang Đông


        
            Tác giả Đoàn Giang Đông


CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH

Truyền thuyết xa xưa kể lại rằng :
Nơi đây đồi núi cảnh sơ hoang
Cồng chiêng bộ tộc cùng sinh sống
Lãnh địa từng nơi rất rõ ràng

Ào ào ngọn thác DAMBRY
Đổ xuống tận sâu tựa âm ty
Nước mắt của người em thiếu nữ
Khóc vì thương quá mối tình si !!!

Đến đây khe núi LANGBIANG.
Trưa Hạ lưa thưa nắng nhạt vàng
Nhớ lại cuộc tình đầy nước mắt
Của đôi bạn trẻ vỡ Tình tan

Có lẽ nơi đây bao gái trai.
Hẹn hò nhau đến ở nơi này
Rừng sâu khe suối hoang thanh vắng
THUNG LŨNG TÌNH YÊU mãi đến nay.....

Chuyện tình xưa ấy còn lưu lại
Vọng mãi thời gian với núi rừng
Nhắc nhở người đời nên giữ lấy
Tình Yêu ngăn cấm. Hãy xin Đừng...

          Đà Lạt - Lâm Đồng, 6/2018
                  Đoàn Giang Đông

READ MORE - CÓ NHỮNG CUỘC TÌNH - Thơ Đoàn Giang Đông

THẦY LÊ BÍCH - Võ Cẩm

     
                        Tác giả Võ Cẩm



THẦY LÊ BÍCH

Thầy Lê Bích là một trong 4 cây đại thụ của trường Trung học Nguyễn Hoàng 1950 (thầyThái mộng Hùng, thầy Lê Bích, thầy Lê đình Ngân, thầy Lê văn Quýt) còn sót lại. Thầy dạy hơn một năm thì ra Hà nội học ngành Kiến Trúc
Trước 1975 thầy là một KTS khá nổi tiếng ở Sài gòn. Dù dạy Trung học Nguyễn Hoàng không lâu nhưng lúc nào thầy cũng dành nhiều tình cảm cho ngôi trường và những học trò mà thầy dạy như:
Hoàng xuân Định, Hoàng xuân Thiệu, Phạm hữu Nhan
Phan quang Dinh, Lê hữu Thăng, Lê quang Sấm, Hoàng văn Quảng, Hồ Tú, Đặng hữu Xứng...


       Qúy thầy cô dạy trường Trung Học Quảng Trị (tiền thân trường THNH)

      
Khi người học trò Lê mậu Thống qua đời, thầy, thầy Ngô quang Chương và tôi ngồi trên xe đến tiễn Lê mậu Thống đến nơi an nghỉ cuối cùng.Trước khi các thầy thắp nhang tiễn biệt. Người điều khiển chương trình giới thiệu hai thầy dạy học Lê mậu Thống. Mọi người ngạc nhiên đứng dậy chiêm ngưỡng hai thầy già thắp hương cho người học trò đã hơn 80 tuổi. Nước mắt của thầy dành cho người học trò Lê mậu Thống của mình hòa chung nước mắt của học trò thầy Lê mậu Thống. Cuộc đời này chuyện tre già khóc măng non. Lá xanh rụng xuống lá vàng trên cây. Anh Lê mậu Thống là thầy của nhiều thế học trò đầu bạc của trường Chu văn An.
Thầy là người hoạch định những công trình làm nên tên tuổi Bình Dương, là tác giả của khu du lịch Đại nam. Thầy cùng cô đang ở VN dù con cái ở Mỹ. Thầy rất vui được học trò đến thăm và thầy hy vọng tình cảm thân thương ấy còn mãi cho đến ngày thầy ra đi vĩnh viễn.

                                                                       Võ Cẩm

READ MORE - THẦY LÊ BÍCH - Võ Cẩm

TÌNH YÊU - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn


   Tác giả Nguyễn Lâm Cẩn


   

TÌNH YÊU

Đã yêu yêu đến tận nhà
Lặn vào tiếng gáy con gà cầm canh

Đã yêu yêu tận trời xanh
Khi đôi mắt liếc hóa thành sao đêm

Đã yêu yêu tận chân thềm
Mượn trăng làm chiếu rải êm hiên nhà

Tình yêu  không chịu về già
Bao nhiêu tiếng nói đều là ngây thơ

Thế mà chỉ đẹp trong mơ
Giống như thi sĩ làm thơ thôi mà.

                   Nguyễn Lâm Cẩn
                     Hn, 23-5-2018

READ MORE - TÌNH YÊU - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn