Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, February 28, 2018

VIẾT VỘI Ở CỬA TÙNG / BẾN CŨ / GIẤC MƠ NGÀY VỀ - Chùm thơ - Nguyễn Hữu Minh Quân

Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân

Chùm thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

VIẾT VỘI Ở CỬA TÙNG


Chiều chẳng gọi được tên
biển cồn cào vỗ sóng
em chẳng hẹn được đêm
bãi đá ngầm cứ vút lên màu trắng
vút lên cánh hải âu
vút lên ngọn sóng
để một đời trắng cả tay nhau

Chiều như một mũi tên
bắn vào đêm toạc xé
lung linh lung linh một sắc nâu sòng
hoang mang đường bay một con chim lẻ

Chiều dìu em bước vào đêm nhập thể
đêm lấp lánh
rung rinh cành hồng

chiều cuốn  vào Cửa Tùng
đêm cuốn em vào ngọn sóng

Sóng cũng như em
không cồn cào tự vỗ
ta đơn chiếc làm ánh sao rơi
tự sáng một đường về…

Cửa Tùng tháng 3.2016

  

 BẾN CŨ

Qua sông là một chuyến đò
Qua em là một dòng thơ âm thầm
Thôi người đã quá xa xăm
Tôi về hóa kiếp con tằm nhả tơ
Mang mang tiếc nụ cười xưa
Nỗi buồn năm cũ bây giờ mốc meo
Em đi ngõ vắng xanh rêu
Buồn con chim nhỏ kêu chiều hoàng hôn
Anh về ươm nụ cô đơn
Gởi dòng sông nhỏ mang buồn ra khơi
Đò ơi! Xa quá đò ơi!
Ngàn năm bến cũ một đời cô đơn

    28.6.1995 



GIẤC MƠ NGÀY VỀ


Giấc mơ nào lẫn quên trong đá cuội
Gọi buồn như sau một cơn say
Ngày lần nữa lại rơi vào trống rỗng
Tịch lặng chiều nguyên khôi

Ngày trở về bên những bình yên
Không cho không tặng không bán không mua
Em ném cho ta cuộc tình nông nổi
Lênh đênh … trăng vỗ đêm

Ngày về tìm chút bình yên
Dương Xuân, Duy Phiên buồn nghiêng chén rượu
Tháng năm ơi phiêu bồng…
Em an phận lấy chồng Cửa Việt
Ta cứ một đời long bong
Mỏi cánh thiên di
Vỗ về tình ta mấy lần lỡ hẹn
Số phận lỡ hẹn
Tình duyên lỡ hẹn
Mùa cũng lỡ mùa…

Ta ngồi lại bên hiên thềm ngày nọ
Tiếc nhớ một cuộc tình không may

17.2.2016







READ MORE - VIẾT VỘI Ở CỬA TÙNG / BẾN CŨ / GIẤC MƠ NGÀY VỀ - Chùm thơ - Nguyễn Hữu Minh Quân

CHIỀU LỘC NINH - Thơ - Trần Thiên Thị


Tác giả Trần Thiên Thị

CHIỀU LỘC NINH 


em chẳng vội chi ...
quay về bên kia ải
chiều Lộc Ninh 
có bao nhiêu người chờ?

đất đỏ thay son
lem lem mùa con gái
một chuyến hàng
một gánh đời con

tóc mùa lá chưa kịp xanh
đã trơ vơ như tàng thốt nốt
giữa bụi cao nguyên 
mơ về mùa quả ngọt

chiều đã ngả
biên cương sầu cửu vạn
hồn Lộc Ninh
chân phía Công pông chàm 

rong ruổi tháng năm cứ nghĩ mình phiêu bạt
chiều bên ải
giật mình trông bụi đỏ
như chân người ứa máu gian nan

về thôi em
chiều đã tàn
bếp lửa phía quê nhà đang chờ người nhóm 

 trả lại bụi cho con đường
 trả lại nắng cho hàng cây thốt nốt
 trả lại muộn phiền sau cánh cửa thuế quan

 Trần Thiên Thị



READ MORE - CHIỀU LỘC NINH - Thơ - Trần Thiên Thị

HOA LAN - Chùm ảnh - Chu Vương Miện


 










READ MORE - HOA LAN - Chùm ảnh - Chu Vương Miện

SÓNG! - Thơ - Đàm Ngọc Năm

Tác giả Đàm Ngọc Năm



SÓNG!

Gió đã lặng yên sao sóng vẫn vỗ bờ
Biển rộng quá chăng nên sóng không hề nghỉ?
Từ trùng khơi sóng ngày đêm vẫn thế
Cứ đập vào bờ lúc nhặt, lúc thưa!
Gió có thổi đâu mà như thế tự ngàn xưa
Sóng cứ vỗ lấy của bờ từng hạt cát
Bờ lặng lẽ theo thời gian dần khuyết
Chẳng được còn nguyên, vì sóng đấy sóng ơi ...

                                ĐÀM NGỌC NĂM

READ MORE - SÓNG! - Thơ - Đàm Ngọc Năm

KHÚC XUÂN TUỔI BẢY MƯƠI - Thơ - Phạm Ngoc Thái




KHÚC XUÂN TUỔI BẢY MƯƠI 


Ta đi trong xuân đời ta và xuân ngoài vũ trụ 
Nơi cát bụi cuộc đời hoa những nở đầy hương
Bảy mươi tuổi già chưa nhỉ?
Qua bể khổ trầm luân đã hé cửa thiên đường.
Ta vừa sống giữa đất trời, vừa nhập thân trong màn kịch
Thông minh không kém đời mà lại vào vai kẻ điếc, câm
Cứ giả bộ hề tuồng cho dễ sống
Nuốt nước mắt mình đi như uống nước chè đường.

Bảy mươi xuân trôi... 
Cũng nhanh như bóng câu qua vậy
Già với con nhưng trẻ giữa dân gian
Ta hoá chớp, hoá mây mưa thế kỉ
Cả trời thi ca đã toả khắp dương trần.

Ôi, bài thơ ta khai bút đầu năm
Nhìn ngợp cánh hoa bay, sao tim mình còn rớm máu?
Chỉ lặng lẽ cười
Hàn lại những vết đau trong vai diễn hề tuồng trên sân khấu
Bảy mươi tuổi rồi cũng vẫn chửa già đâu.

Đi giữa mùa xuân đã thấy vĩnh cửu ở trên đầu
Cõi Phật rước ta về đất thánh
Để lại nhân gian cả hồn thơ ngợp ánh
Ta bay... ta bay trong xa xanh...

Có thể khép lại được chưa?
Cái màn kịch cuộc đời ta từng sống tháng năm?
Hỡi thế gian! Sao nặng nề số kiếp
Cũng đã đi sắp hết đường mình cần bước
Trước khi vùi xác xuống mồ
                             ta muốn khóc để mừng xuân. 


                                  Xuân Mậu Tuất 
                              PHẠM NGỌC THÁI
READ MORE - KHÚC XUÂN TUỔI BẢY MƯƠI - Thơ - Phạm Ngoc Thái

Tuesday, February 27, 2018

CHÔNG CHÊNH NHỚ - Thơ - Mỹ Liên

Tác giả Mỹ Liên


CHÔNG CHÊNH NHỚ
Mỹ Liên

Có nỗi nhớ
Như mặt trời cuối đông
Có nỗi nhớ
Tắm mát tâm hồn
Trên dòng sông
Tiếng cười trong vắt
Có nỗi nhớ
Bầu trời xanh ngắt
Cháy thời gian
Hương của đất trời
Có nỗi nhớ
Chiếc lá buông lơi
Nghe thì thầm
Từ trong lòng đất mẹ
Có nỗi nhớ
Được gieo mầm
Từ hạt phù sa kí ức
Đã nảy chồi
Có nỗi nhớ
Nhốt chiều sương lạnh
Nghe chông chênh
Một kiếp con người.


Họ tên: Phạm Thị Mỹ Liên
Địa chỉ: Trường THCS Lê Ngọc Giá, 
Điện Dương,  Điện Bàn, Quảng Nam.
Mail: mylienndc@gmail.com.



READ MORE - CHÔNG CHÊNH NHỚ - Thơ - Mỹ Liên

BIỂN CHIỀU - Truyện ngắn - Thủy Điền



Biển Chiều
 
     Sứ vừa cầm bút viết bức thiệp chia buồn, vừa rưng rưng nước mắt. Nghĩ cũng tội cho anh Cường, nói thì nói, trong cuộc sống có lúc buồn, vui, chân thành, phản bội. Nhưng khoảng thời gian mười năm qua Cường đã dành cho mình biết bao nhiêu nụ cười mà không thể nào quên được. Những nụ cười ấy là những liều thuốc quí đã giúp cho mình qua cơn đau phổi và tồn tại đến ngày nay.
 
      Năm ấy hai người yêu nhau và cưới nhau, được một năm, rồi tìm đường đi vượt biên bằng đường thủy và cuối cùng được định cư tại Hoa kỳ.
 
      Những ngày đầu nơi đất khách họ rất yêu nhau, anh anh, em em, chồng chồng, vợ vợ, thấm thiết, không rời xa một tất. Cuộc sống cứ ngỡ như thiên đường không ai so sánh bằng. Ba năm sau khi mọi việc đã vào nề nếp họ sanh được một cháu bé gái rất khá khỉnh và dễ thương. Nàng Công chúa được cưng như trứng mỏng. Từ đó Sứ không còn phải vất vả như ba năm trước nơi Công xưởng và bây giờ chỉ còn lại Cường ngày ngày đi làm việc tám tiếng mà thôi.
 
      Hiện tại kinh tế gia đình tuy, có eo hẹp hơn một chút,  nhưng tình cảm gia đình càng lúc càng được vươn cao hơn, nhất là khi chiều tan sở về là có mâm cơm đạm bạc trên bàn chờ sẵn và được nghe tiếng khóc hay tiếng cười của nàng Công chúa.
 
      Thật! Rồi cái gì cũng vậy, cuộc đời như mặt biển chiều, có lúc êm đềm, có lúc sóng to. Qua mười năm sống hạnh phúc, bỗng dưng tan nát sau một tiệc cưới của người bạn đồng nghiệp. Trong lúc vui say Cường để lộ những đặt tính hài hước của mình vào ánh mắt của một phụ nữ mà đối với chàng, nàng là một người thật là xa lạ. Nàng đến với chàng một cách tự nhiên và biểu lộ tất cả những tình cảm đẹp. Bước đầu chàng cũng còn do dự. Nhưng thời gian- thời gian sợ dây lừng khừng ấy đã biến thành một tình yêu thật sự. Cường bây giờ không còn như xưa nữa, sự thất thường đã đến với chàng và gia đình chàng, tình cảm bao năm đã bị chia sẻ. Sứ đau buồn hết ngày nầy sang ngày khác, tìm mọi cách ngăn ngừa và chận đứng, nhưng không còn cách cứu chữa được nữa. Cường vì quá đam mê người đàn bà mới và bất chấp tất cả. Trong cơn đau khi người ta đã cướp mất chồng mình và người đàn ông đã trở thành bội bạc nàng chỉ còn cách làm đơn xin ly dị thì mới hầu thoát khỏi được cảnh đau thương.
 
      Hơn một năm dùng dằng tính ái, kết quả chỉ là con số không. Ly dị, Cường bỏ nhà và theo người đàn bà mới, chàng chấp nhận bỏ Sứ và cô Công chúa thân yêu.
 
Tuy, xa cách nhau nhiều năm, nhưng Sứ cũng hay hướng về người chồng cũ giận, nhớ.
 
      Một hôm nàng nghe một người bạn báo rằng Cường đã bị bệnh nặng. Dù bây giờ dẫu không còn là chồng nữa, nhưng nàng cũng cố tìm cho được số Phon và điện đến thăm chàng.
- Anh có khỏe không?
- Cảm ơn em, anh vẫn khỏe, cho anh gởi lời thăm con.
Vừa nói xong. Sứ nghe giọng người dường như đứt khúc, mệt mõi lắm và tắt điện thoại giữa chừng.
 
      Hai hôm sau cũng người bạn ấy đến báo với nàng.
- Sứ ơi ! Anh Cường mất rồi Sứ ơi.
- Bao lâu rồi ?
- Sau hai ngày mầy điện thăm anh ấy.
 
      Thế là hết, tiếng cười giòn, những lời nói làm cho tôi vui, làm cho cơn bệnh của tôi đi qua, người yêu, người chồng của tôi mười năm trước đã ra đi vĩnh viễn.
 
      Những giọt nước mắt tròn luân phiên, từng hồi trên má chảy tuôn… tuôn chảy đẩm ướt cả bức thiệp chia buồn.
 
Thủy Điền
25-02-2018
READ MORE - BIỂN CHIỀU - Truyện ngắn - Thủy Điền

NỖI NHỚ DỊU ÊM / DẤU XƯA KỶ NIỆM - Thơ - Tịnh Đàm

Tác giả Tịnh Đàm


NỖI NHỚ DỊU ÊM 

Nhủ lòng

Chờ đã bao năm
Người về,
Thắm lại tình rằm...
Trong nhau.
Niềm yêu 
Nào dễ quên mau
Vẫn luôn lẩn khuất
Một màu nhớ ...
Thôi!

Nụ cười

Đã vắng trên môi
Người mang đi hết...
Lâu rồi cũng quen!
Đường đời 
Lắm nỗi bon chen
Chắt chiu hạnh phúc...
Mấy phen lụy phiền!

Thôi thì

Tìm một chỗ riêng
Ngồi nghe gió hát...
Ru niềm nhớ, quên!



DẤU XƯA KỶ NIỆM 

Ngày tháng này,

Tôi mãi loanh quanh
Chân quen đường cũ...
Bỏ sao đành!

Dấu xưa kỷ niệm

Còn in bóng...
Áo mộng hoàng hoa
Đâu mắt xanh?


TỊNH ĐÀM

(Hóc Môn, TP. HCM.)
READ MORE - NỖI NHỚ DỊU ÊM / DẤU XƯA KỶ NIỆM - Thơ - Tịnh Đàm

CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN





TẾT TẾT

Tết đến rồi đây xuân tới đây
Xuân xuân tết tết được bao ngày
Cười nghiêng núi thẳm xuân gian khổ
                                      (Thơ Tạ Ký)

có những người nhìn xuân mà khóc
quê nhà mấy hướng hướng nào đây
bói mãi nỗi sầu " sầu ở lại "
còn người phiêu dạt khói nhang bay ?

bên cạnh ngày xuân là ngày tết
ngày của đầu năm đất với trời
tiếng pháo đâu đây nghe đì đẹt
mà lòng sao cả thấy nguôi ngoai
tết loạn cũng khổ ngang tết bình
cũng tràng pháo đỏ bánh chưng xanh
tết đến xuân qua ngày tháng tận
ta như thuyền cột phía đầu ghềnh


THƠ TA CHẢ

viết cho đời "VHC"
không ma nào đọc chỉ cười là xong
mớ đời thằng chuyển ra ông
vợ đổi thành chồng, chồng đổi thành con
mò đời mớ với chả non
chả sông với biển vẫn còn nhăn răng

nghe Đức Cha phán
nghe Sư Cụ phán
hai tai điếc đặc
nước cứ trôi đầu vịt
con người ngang con vật
không đạo đức
không Chúa 
không Phật
không tình thương


THIÊN ĐỊA PHONG TRẦN

hồng nhan đa truân
đóng khố ở trần 
sống lâu
ăn thịt bò 
thịt trâu
mau chết

đất loạn vua hèn dân giết quan
hết phường Phương Lạp tới Lương Sơn
bốn phương tám hướng tan tành cả
phương bắc thôi thì Liêu với Kim
dù sao còn đất để làm loạn
dân quèn tụ lại cướp nhà quan
tôn thất bị đày Kim Lăng cả
chăn dê chăn ngựa đến ba ngàn ?
cung đình vua dốt triều đình nát
một lũ đê hèn lũ cẩu quan
Quốc Oai phất lá cờ chính nghĩa
giữa dòng lịch sử mất hay còn ?

                  CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - CHÙM THƠ CHU VƯƠNG MIỆN

Monday, February 26, 2018

VẮNG NHAU - Thơ Trần Mai Ngân



           Nhà thơ Trần Mai Ngân

VẮNG NHAU


Mùa Xuân em về quê...

Qua những cánh đồng thơm mùi lúa chín

Hương bâng khuâng quyện mãi một ngày xưa 

Cứ mênh mang mây trắng bay về chưa 

Em chợt hỏi bàn tay em giá lạnh...


Cây Mai trước sân đầy vàng cả nhánh

Chỉ thiếu anh sắc thắm vẫn buồn hiu

Mạ ra sân đôi mắt dõi ngắm chiều 

Nắng nhàn nhạt tết nay  sao mà vắng...


Chiếc cầu khỉ lắc lư không ai nắm

Bàn tay em lần vịn mỗi bước đi

Đôi mắt buồn ươn ướt lệ hàng mi

Có phải nhớ mùa Xuân xưa đã mất 


Con sông nhỏ bến nước buồn hiu hắt

Chiếc xuồng trôi em lạc nẻo tay chèo

Cuộc đời là những bến đậu gieo neo

Duyên phận cứ trêu người như thế đó! 


Những ngày tết rồi cũng qua trước ngõ

Hoa mai vàng rồi cũng tả tơi rơi

Ta xa nhau trời bắt hết cả đời

Còn chăng chỉ một bài thơ tiếc nuối...


Em viết lại và đốt về chín suối

Bài thơ tình không gửi bởi vì yêu ! 


                                 26-2-2018

                              Trần Mai Ngân

 

READ MORE - VẮNG NHAU - Thơ Trần Mai Ngân

SƠ LƯỢC BỘ SÁCH “VĂN HỌC DÂN GIAN QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG” CỦA NGUYỄN VĂN BỔN TỨC NHÀ THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ - Châu Thạch



 

SƠ LƯỢC  BỘ SÁCH “VĂN HỌC DÂN GIAN QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG” CỦA NGUYỄN VĂN BỔN TỨC NHÀ THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ
                                                                                     Châu Thạch

Nhà nghiên cứu văn học Nguyễn Văn Bổn cũng là nhà thơ Trần Hoài Dạ Vũ vừa xuất bản bộ sách “Văn Học Dân Gian Quảng Nam Đà Nẵng” gồm 4 tập. Sách do nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành, dày, đẹp, và rõ.
Xin giới thiệu sơ lược bộ sách ấy như sau:

Tập I  : Chủ đề  “Vùng đồng bằng” dày 540 trang.
Trong tập I có hai phần:
Phần I tác giả viết chuyên luận về “đất nước và con người Quảng Nam Đà Nẵng qua văn học nghệ thuật dân gian”. Ở phần nầy tác giả giới thiệu sơ lược sự hình thành vùng đất Quảng Nam Đà nẵng và lịch sử cũng như những nét văn hóa, tiếng nói của thời gian ấy được thể hiện trên phong tục tập quán và thơ ca của mỗi miền trong xứ. Bằng lời văn mượt mà và hấp dẫn, tác giả đưa người đọc cởi ngựa lướt qua toàn vùng miền trong xứ để có cái nhìn khái quát về những điều tốt đẹp của Quảng Nam Đà nẵng. 
 Phần II là “Các tác phẩm dân gian”. Nhà thơ sưu tầm những tục ngữ, những câu đối, những ca dao đồng dao, dân ca, vè và truyện kể dân gian. Phải nói rằng phần nầy cuốn hút người đọc vào những vần thơ nhẹ nhàng, lâng lâng, thấm thía sự tuyệt vời của ông bà ta, khiến người đọc say mê với nhưng câu chuyện ân tình, dí dỏm, chơn chất và huyền bí có thật hoặc sáng tác của tiền nhân

Tập II :  Truyện cổ dân gian người Việt miền xuôi 420 trang.
Tập nầy cũng có hai phần:
 Phần một viết về nhưng “truyện cổ của một vùng đất mới”. Bằng kiến thức của mình, tác giả lý luận, phân tích để cho thấy truyện cổ dân gian Quảng Nam Đà Nẵng là truyện cổ của một vùng đất mới. Đó là các loại truyện thần thoại, thần tích, truyền kỳ.  Nó từ trong thế giới của tưởng tượng, huyền diệu  đi ra, nhưng nó vẫn thể hiện chân thực  cuộc sống của người dân và lịch sử của thời đại đã qua của nó.
Phần II viết về những truyện kể dân gian người Việt miền xuôi. Bằng cây bút của một thi nhân, tác giả viết lại những câu tuyện thần thoại, truyện thuyết, các giai thoại văn học và truyện cười dễ hiểu, trôi chảy mượt mà khiến người đọc thú vị. Trong phần nầy người đọc không cởi ngựa xem hoa nữa, mà xuống ngựa đi sâu vào  vùng dân gian để xem danh lam, thắng cảnh, miếu đền và nép sông của đồng bào,để thích thú những điều hay và suy nghiệm  những điều cao sâu ẩn dụ trong câu chuyện kể. Đặc biệt những câu chuyện  cười của nhân vật có thật Thủ Thiệm làm cho ta sảng khoái tâm hồn và làm cho ta nhớ lại Trạng Quỳnh hay Ba Giai, Tú Xuất của một thời xa xưa tạo biết bao tiếng cười hả hê, thích thú .

Tập III:  Chủ đề “Miền biển”  có 565 trang  cũng được chia làm hai phần.
Phần 1 tác giả viết chuyên luận về “Hương sắc những bài ca” của vùng đất Quảng Nam Đà nẵng. Bằng lý luận chặc chẻ, xúc tịch tác  giả phân tích cho người đọc thấy sự liên kết giữa “Mảnh đất và con người” của Quảng Nam Đà Nẵng. Ông nêu lên những điều nổi bậc để người đọc  chiêm nghiệm được sự đa dạng qua đời sống tinh thần với vốn văn hóa  dân gian Quảng Nam Đà Nẵng.
Đặc biệt chuyên luận không khô khan như các luận án văn học sử. Với dọng văn bay bướm và xúc tích, tác giả làm cho người đọc như thấy nhưng lễ hội mang bản sắc văn hóa vật thể , chiêm nghiệm sâu xa những bản sắc văn hóa phi vật thể trong  tâm hồn bình dân của đồng bào, quay về được trong sự tưởng tượng của tâm trí mình như hiện thực trong sự kiện đó, kéo người đọc say sưa từ trang nầy qua trang khác, kéo người đọc hào hứng trong sự tìm về quá khứ.
Phần II là những tác phẩm dân gian tục ngữ, câu đố, ca dao, dân ca và truyền thuyết của một vùng  bình nguyên trù phú ven biển, hai bên bờ nhưng con sông tinh trong và xanh biếc. Phần nầy làm nổi cộm nhưng tinh hoa của nền văn học dân gian, chất chứa một kho tàng văn chương bình dân tuyệt hảo, đưa người đọc vào sự lý thú của sự đồng cảm, tâm đắc với trí tuệ và tâm hồn cha ông mình, phát hiện nhừng điều lạ và đẹp của một xứ sở kiên cường, hào hùng và lảng mạn.

Tập IV:  Viết về “Truyện cổ các dân tộc thiểu số miền núi” gồm 540 trang. Tập nầy cũng có 2 phần như các tập trước.
Phần I viết về “Khúc ca đại ngàn”. Phần nầy tác giả cũng viết chuyên luận, lý giải vị trí địa lý, điều kiện tự nhiên hình thành nên thành phần dân cư và đặc điểm tộc người. Ở phần nầy, bạn đọc được hiểu sâu về đời sống và văn hóa của các dân tộc thiểu số miền núi Quảng Nam Đà Nẵng qua ca múa, đàn, âm nhạc và nghệ thuật trang trí tạo hình.

Phần II nói  về “Truyện cổ dân gian  các dân tộc thiểu số miền núi”. Những truyện cổ trong các lảnh vực suy nguyên, thiên nhiên, đấu tranh, ngụ ngôn qua ngòi bút của một thi nhân kể lại, đưa ta vào miền đất xa xưa huyền bí của núi rừng, cho ta sống những phút giây căng thẳng, hồi hộp pha lẩn tính chất lảng mạn trong từng câu chuyện.
Trong tất cả bốn tập sách, ở phần cuối tác giả còn có nhưng phụ lục viết trên đường điền dã rất hay và nhưng những phụ lục tranh ảnh rất đẹp.

Lời nói thêm của người viết bài nầy:
Tôi sinh ra trên đất Quảng Nam, đến nay tuổi đã quá thất thập, với trình độ hiểu biết ở tuổi nầy của một người chuyên viết, tưởng rằng cũng biết nhiều về quê hương mình. Đâu ngờ, mới đọc lướt qua bộ sách “Văn Học Dân Gian” nầy tôi thấy mình như còn bé bỏng, chỉ hiểu đơn sơ và khiếm khuyết nhưng điều tốt đẹp của tổ tiên mình. Cảm ơn nhà văn Nguyễn Văn Bổn tức nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ đã tặng tôi bộ sách nầy. Tôi nghĩ rằng bộ sách sẽ làm cho người đọc lớn thêm dầu ở tuổi nào, nhất là con dân của đất Quảng Nam Đà Nẵng, bởi vì nó có thể củng cố thêm tình yêu tổ tiên, quê hương, xứ sở cũng như tình yêu nước Việt cho mỗi người Việt đọc nó.

                                                                     Châu Thạch

READ MORE - SƠ LƯỢC BỘ SÁCH “VĂN HỌC DÂN GIAN QUẢNG NAM ĐÀ NẴNG” CỦA NGUYỄN VĂN BỔN TỨC NHÀ THƠ TẦN HOÀI DẠ VŨ - Châu Thạch

DẤU HỎI - Thơ Đặng Xuân Xuyến




DẤU HỎI
(Tặng T.T)


Rau trên luống

chắc gì

rau sẽ sạch

Người thôn quê

đâu hẳn

đã chân quê

Rượu ngàn trận

chửa tin

là tình bạn

Ngủ mòn giường

chưa dám

gọi tình nhân.


Hà Nội, 21 tháng 02.2018

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

READ MORE - DẤU HỎI - Thơ Đặng Xuân Xuyến