Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, August 23, 2017

THẰNG LÙN - Nguyễn Văn Uông


             Tác giả Nguyễn Văn Uông


THẰNG LÙN


Trước mặt tôi là một Việt kiều sang trọng trong cái làng hẻo lánh này. Đó mới là điều đáng nói chứ! Giữa  đám người quần cộc, áo ngắn nhàu nát màu đất vàng ngoạch quen mắt, hắn nổi lên với cái áo hàng hiệu vải hoa màu đỏ vàng sặc sỡ, tay áo rộng cắt xuống quá cùi chỏ, cái quần bò bó sát cặp giò chắc nịch. Trông hắn sang trọng hẳn ra. Hình ảnh của hắn so với đám dân làng đen đúa, hốc hác, khô kiệt chất mịn màng của những con người vùng quê miền gió cát, nắng lửa vây quanh, có tính tương phản khá cao trong nghệ thuật tạo hình nếu có ai đó bấm máy chợp được cảnh này. Thế đó! Tôi nửa như giả bộ quay mặt lảng tránh cái nhìn của hắn, nửa như cố nhìn thật  kỹ cái khuôn mặt đầy đặn, đẹp trai với nước da  trắng hồng sáng bóng kia. Hắn nói cười tự nhiên với đám đông như những người thân trong nhà. Cử chỉ thân thiện của hắn làm tôi có cảm tình. Hắn là một Việt kiều thứ thiệt, giàu có từ Mỹ về xây dựng cơ ngơi thờ tự trong cái làng hẻo lánh này. Giọng nói của hắn không Mỹ chút nào cả, tôi nghe thấy quen quen. Mấy lần tôi thấy hắn liếc nhìn tôi. Dầu sao trong cái đám đông quanh hắn trong gian nhà thờ rộng rãi này, tôi cũng có chút tươm tất hơn. Mà hắn là ai? Tôi bắt đầu để tâm tìm hiểu. Ờ! Cái điệu hắn đưa tay cao quá đầu rồi hạ xuống chà vành tai mỗi khi có cái gì khoái chí, tôi thấy quen lắm.
Nhiều mâm tiệc được dọn ra. Hắn có đôi lời mời mọi người ngồi vào bàn. Cái lý do của buổi tiệc là ra mắt bà con trong làng, mừng cho hắn có cái nhà để thờ phụng tổ tiên. Hắn không phải người vùng quê này nhưng cũng là con rể. Tổ tiên hắn là dân vạn đò vùng kinh thành, không rõ gốc tích từ đâu. Hắn làm ngôi nhà thờ này và xin làng cho hắn nhập quê để có chốn đi về mỗi khi về nước. Lời nói của hắn tình cảm, mọi người tỏ ra  hoan hỉ chia vui. Tôi ngồi vào bàn tiệc, lơ đãng gắp vài miếng ăn tuy bụng dạ vẫn còn mang máng nghĩ về cái thứ tiếng nói và điệu bộ quen quen của hắn. Hai vợ chồng hắn đi chào từng mâm. Vợ hắn thì tôi biết. Cô là bà con xa của tôi. Trước kia, thời thiếu nữ, cô gầy đét nhưng  khuôn mặt có duyên. Bây giờ trông cô đẹp hẳn ra, người đẫy đà, dáng dấp sang trọng. Đến bên tôi, cô cười rất tươi: 
- Giới thiệu với anh Minh. Đây là anh Lân, Bùi Bá Lân,  chồng em… để hai người làm quen. 
Tôi đứng dậy, chưa kịp nói gì. Bất chợt hắn ôm chầm lấy tôi:
- Ừ!... Đúng rồi!...Ờ!  Minh đây rồi!... Cố nhớ mãi mà không ra!... Có biết ai đây không?
- Nóng quá!...Buông ra đi! Nhớ rồi!…Là thằng…!...
Tôi gỡ hắn ra, định gọi tên hắn nhưng may kìm lại được. Vợ hắn đã giới thiệu hắn là Lân, Bùi Bá Lân cơ mà!
- Lùn đây! Thằng Lùn đây!... 
Hắn vừa nói lại ôm chầm lấy tôi một lần nữa trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người và vợ hắn:
- Hai người biết nhau hả?
- Sao không biết!... Hắn sởi lởi. Thân lắm!...Em biết không? Anh và anh Minh là bạn chí cốt từ bé khi bố anh bỏ vạn chài, theo mẹ lên ở làm nhà  trên cạn… Lâu quá! Nhớ mãi không ra!
- Lùn… À… Lân này! Không ngờ gặp lại nhau như thế này. Mình nhìn mãi mà chưa nhận ra. Tưởng cậu mất tiêu đâu rồi chứ! Thôi!... Ăn đã!... Nói chuyện sau!... Chuyện nhiều lắm!...

*
Ngày ấy, tên hắn là Lùn làm tôi thắc mắc mãi. Hắn cùng tuổi với tôi mà tôi chỉ cao quá tai hắn. Tôi không phải loại lùn thì gọi hắn lùn sao được! Hắn là con trai. Giả như hắn là con gái thì còn nại ra được cái cớ tên Lùn của hắn do một tên rất xấu, chỉ giới tính con gái mà cha mẹ hắn gọi khi mới sinh, nay đọc trại ra, thì cũng cho cam. Chuyện cha mẹ đặt tên con quá tục tĩu khi còn bé, lớn lên gọi gượng miệng, đọc trại thành một tên khác là chuyện thường gặp trong giới bình dân quê mùa. Hắn là con trai lại có tên Lùn, tôi không hiểu nổi vì sao. Trong xóm, mọi người gọi cha hắn là ông Lùn theo tên con, nhưng thật ra ông tên là Trọng. Mụ Trọng bán nước chè ngoài chợ. Ông  chẳng có việc gì làm, chỉ phụ bà lo cơm nước và những việc vặt cho cái quán nước chè rất đắt khách của mụ. Là con duy nhất, hai vợ chồng ông Trọng rất cưng thằng Lùn, không cho đi trường học. Đã hơn mười tuổi, hắn chưa biết một chữ cái nào. Nhà ông Trọng và nhà tôi chỉ cách nhau một con mương nước giọt giữa hai cái chái nhà. Chái nhà bé tí, con mương chẳng có nước để chảy. Tôi và Lùn thường lợi dụng khoảng cách kín đáo giữa hai tấm phên tre có con mương khô, vừa đủ cho hai đứa ngồi ấy để tổ chức nhiều trò chơi nghịch ngợm, cười khúc khích với nhau. Mụ Trọng cao người, quắc thước trong khi ông Trọng dáng chắc đậm, hiền khô như Bụt. Cái hiền thật thà gần như đến dại của ông trở thành trò đùa cho lũ trẻ trong xóm. Thằng Lùn và bọn chúng mấy lần đánh nhau u đầu, chảy máu mũi cũng vì chuyện ấy. Thuở đó, Ngô Đình Diệm mới về nước chấp chính, chính quyền tổ chức chiến dịch tuyên truyền hạ bệ Bảo Đại, suy tôn Ngô Tổng Thống. Lũ trẻ  được kéo vào các cuộc diễu hành cổ động khắp thành phố. Đám trẻ con chẳng biết gì, vui là theo, ai vẽ gì làm nấy. Dọc theo các con phố, người tổ chức hô lên: “Ai bán nước”, đám diễu hành hô vang: “Bảo Đại”; “Ai dâm ô”: “- Bảo Đại”; “Ai trụy lạc”: “- Bảo Đại”. Về trong xóm, bọn trẻ túm tụm thành đoàn nhại theo: “Ai bán nước”: “- Ông Trọng”,... vang cả xóm. Ông Trọng khiếp vía, sợ vạ lây. Sợ quá ông lên cơn đau tim, phải nằm bệnh viện hơn tháng. Khi hồi phục trở về nhà, ông không dám chiền mặt ra ngoài xóm nhìn mọi người. Ông sợ đến khiếp!...
Sau những lần đi diễu hành như thế, Lùn thấy không biết chữ để đọc các truyền đơn như bọn trẻ là một thiệt thòi. Sỉ diện, hắn không dám nói với ai. Hễ có tờ truyền đơn nào, hắn xếp cất kỹ vào túi, khi về nhà, hắn nhờ tôi đọc cho hắn nghe và học thuộc. Cái khoảng cách con mương giữa hai chái nhà trở thành lớp học cho các buổi phụ đạo học vần của tôi dạy cho hắn. Cách dạy và học của tôi và hắn cũng có một không hai. Lúc đầu hắn nhận dạng cả chữ. Mấy chục chữ trong các truyền đơn, hắn nhớ mặt hết. Có một truyền đơn mới là hắn kiểm tra lại các chữ giống như ở truyền đơn trước đã học, hỏi tôi xem có đúng không. Thường thì hắn rất ít sai. Chữ hắn nhận sai phần nhiều là vì các dấu thanh khác nhau, hắn chưa phân biệt được. Một thời gian, hắn nhớ cả hàng trăm chữ. Các truyền đơn cũng chỉ xoay quanh các nội dung như nhau nên có nhiều tờ, hắn đọc được hơn nửa. Tôi lại bày hắn cách nhận mặt chữ cái và đánh vần, tập viết. Nhanh trí và rất khéo tay, hắn biết đánh vần thành thạo và viết chữ khá rõ nét, đều tắp. Thế là hắn biết chữ và viết được.
Tôi với hắn thường lang thang khắp phố chợ. Hắn nhìn lên các bảng hiệu cửa hàng. Đọc; nhìn các hàng chữ kẽ bên hông xe hơi. Đọc; nhìn biển quảng cáo phim mới treo trước rạp chiếu bóng. Đọc…; nói chung, thấy chữ là đọc và hỏi tôi. Mẹ hắn cho tiền, hắn mua kẹo cho tôi ăn, nhưng là thằng ma mánh, hắn bảo tôi “mút cho ngon” trong khi hắn thì nhai ngấu nghiến hết cả phần kẹo mua được. Một đồng năm cái kẹo nougat thơm phứt mùi sữa và đậu phộng, khi tôi mút hết cái thứ nhất, chìa tay ra thì hắn nói: “Hết rồi!”.
Khi tôi vào trường trung học thì hắn đã biết đọc trôi chảy. Hắn nhờ tôi chỉ cách làm toán. Một thời gian, hắn làm được toán cọng, toán trừ nhưng hắn cứ bảo: “Làm toán không bằng tau tính rợ. Tính rợ mau hơn. Tau tính rợ thôi!”
Tôi và hắn lớn lên bên nhau nhưng ngày càng xa cách. Trong xóm dân lao động nghèo, trẻ con đều ở nhà lêu lổng. Nhà tôi khác, bốn anh em tôi đều đến trường. Nhà hắn kín đáo quá, tôi cũng ít sang chơi. Mới qua hết tuổi thiếu niên, hắn đã đi làm công cho xưởng chế biến thuốc lá trong xóm. Đến tuổi thanh niên hắn tình nguyện đi lính trước tuổi quân dịch. Cha hắn chết, mẹ hắn bán nhà chuyển đi nơi khác. Rất lâu tôi không gặp hắn. 

*

Lễ lạt thết đãi xong, hắn giữ tôi lại nhà hắn. Căn nhà thờ thênh thang cất trơ trọi giữa một khoảnh đất rộng hơn hai sào trung bộ mới được chuyển đổi từ đất ruộng sang đất thổ cư. Theo tầm nhìn phong thủy, vị trí lô đất thật đẹp: Hướng chính đông nam, địa thế cao như mu rùa, sát đường lớn, cách một cánh đồng nhỏ là dòng sông uốn khúc ôm trọn gò bồi mu rùa. Cái thế cận giang, đại đạo thuận lợi cả hai mặt giao thông thủy bộ không phải là loại đất dễ kiếm. Tường gạch bao quanh khu đất và cái cổng vào ba cửa thiết kế với bốn trụ biểu bề thế khiến cơ ngơi mới của hắn nổi lên giữa ruộng lúa như một thách thức với dân trong làng. Hắn nhận biết được điều ấy mới có bữa tiệc hòa giải chiều nay. Hắn mời nhiều nhưng hạng có  máu mặt trong làng chỉ hiện diện mấy người, chưa đúng tầm nhắm của hắn. Hắn bề ngoài vui vẻ nhưng bên trong còn chưa an. Mà sao hắn có được khu đất này? Cũng biết là dọc con đường lớn trải nhựa mới được qui hoạch mở rộng chạy xuyên cánh đồng, nối liền các khu dân cư trong làng, đã có vài cái nhà mọc lên lác đác giữa ruộng lúa. Nhưng đó là đất ruộng của người dân sống lâu đời ở làng, hưởng ơn mưa móc từ qui hoạch có con đường ngang qua. Họ tuy mất một ít đất nhưng bù lại đất ruộng có thể trở thành đất làm nhà. Đằng này, hắn là người đâu đâu. Gia đình vợ hắn đã bỏ làng biệt xứ hơn bốn mươi năm. Dòng họ vợ hắn chỉ còn cô em con chú góa chồng ở trong căn nhà tình thương cất trên nền nhà cũ tận cuối làng với đứa con gái bị di chứng chất độc chiến tranh ngẩn ngẩn, ngơ ngơ dưới mứt bình thường. Thắc mắc này làm tôi thiếu mặn mà khi phải nán lại với hắn đêm nay. Trên vùng quê này, hiện nay tôi cũng là khách xa, một mình về thăm quê, thì giờ không bị ràng buộc. Tuy vậy, tôi cũng kiếm cớ thoái thác. Tôi lo cho hắn:
- Thôi để mình về! Ở lại đêm không tiện đâu!... Mai gặp lại!...
- Không sao cả. Cứ nói chuyện đi! Mai có việc ngày mai!...
Tôi không có cách gì để từ chối. Qua câu chuyện rầm rì suốt đêm, tôi biết rõ thêm cuộc đời của hắn. Gần năm mươi năm rồi, cái chất thằng Lùn ma mánh nhưng tốt bụng của hắn không có gì thay đổi. Khi mới đi làm, thấy cái tên Lùn chẳng ra gì, khai thác cái giấy khai sinh viết tay với những chữ cái rời rạc, hắn  móc thêm một nét xuống trước dấu huyền, thêm đầu cho chữ u thành chữ a. Tên Lùn của hắn thành Lân. Giữa họ và tên khoảng cách khá rộng, hắn thêm vào chữ Bá. Hay quá! Bùi Lùn thành Bùi Bá Lân. Hắn chết cái tên Bùi Bá Lân sang trọng từ đó. 
Hắn đi lính với cái tên này. Đơn vị của hắn thuộc một binh chủng chiến đấu tinh nhuệ thời đó. Chiến trường ác liệt, đồng đội hắn chết lớp này đến lớp khác. Hắn chỉ vài lần bị thương và mãi được thăng chức. Ngày hắn ra nước ngoài theo đám người di tản, hắn đã là Trung úy Bùi Bá Lân.
Hắn chinh phục vợ hắn cũng thật kỳ công. Mỗi khi đơn vị về hậu cứ, hắn cắm chốt suốt ngày ở cái quán cà phê, giải khát bên ngoài cửa đồn, ở đó có cô giúp việc bán hàng “xinh đáo để!”. Ngồi lì nhìn ngắm “cái khuôn mặt dễ thương, có chúm đồng tiền một bên má khi nàng cười”, là hắn quên hết mọi thứ. Hắn bực bội ra mặt khi thấy nàng không phải chỉ cười riêng với hắn. “Ai vào quán nàng cũng cười, cũng phô cái núm đồng tiền làm duyên… mới tức điên lên chứ!” Hắn đâm ra gây gổ với những khách hàng. Những lần sau “nàng không cười”  với hắn nữa. Hắn trở nên lầm lì càng ngồi mãi ở quán nhiều hơn. Chủ quán bực bội nhưng không dám có thái độ gì với hắn, ông đành cho cô gái nghỉ việc. Hắn cho đàn em quậy chủ quán để rồi ra tay trừng trị đàn em lấy lòng ông chủ, biểu lộ uy lực buộc ông chủ để cô gái ấy trở lại bán hàng. Hắn theo cô nàng gần ba năm bằng nhiều đòn “cấm vận những chàng trai mon men tiếp cận với nàng”. Cuối cùng cô nàng đành ngoan ngoãn nghe theo và bây giờ là vợ hắn.
Hai vợ chồng qua Mỹ khi mới có đứa con đầu lòng. “Trông nàng đẹp, hấp dẫn lắm!... Để cho nàng ra ngoài, bọn bạch quỉ tán tỉnh cuỗm mất vợ như chơi!”. Chỗ hắn định cư là một quận mới hình thành của số đông người Việt di tản. Sinh hoạt người gốc Việt không khác mấy so với ở quê. Vợ hắn làm nghề  neo tại nhà rồi chuyển sang nghề đồng bóng. Thấy công việc của vợ phát triển thuận lợi, hắn nghỉ việc ở xí nghiệp, cùng vợ khai thác nghề mới nổi. Mỗi lần hắn theo con đường Việt kiều về thăm quê là dịp hắn hốt bạc nhờ buôn bán các dụng cụ hầu đồng cho các xác lính và tín hữu trong hội hầu đồng của hắn. Một vốn bốn lời, hắn giàu lên rất nhanh. Am hầu đồng của hắn trở thành điểm trung chuyển, phân phối, giao dịch “những sản phẩm mang tính nghệ thuật” phục vụ cho việc hầu đồng. Hắn tậu xe, tậu nhà, đánh bóng tên tuổi, vợ chồng hắn trở thành tâm điểm của một nhóm Việt kiều ở nhiều bang có chung niềm tin hầu đồng là số một. Hắn về nước liên kết, tìm hiểu các hội hầu đồng ở quê hương, bắt mối giao lưu. “Đúng là một mảnh đất màu mỡ chưa khai thác hết”. Hắn nghiệm ra điều đó khi thấy ở quê có nhiều người giàu đủ mọi tầng lớp, mê hầu đồng như là một chỗ dựa thần thánh, bảo kê cho đống tài sản kếch sù do tranh thủ bất chính mà có được. Hắn tìm cách tạo cơ sở “khai thác nguồn tài nguyên vô tận này”. Căn nhà này hình thành trong ý tưởng đó.
*

Hôm sau, khi tôi thức dậy, nắng đã chiếu sáng những cành cao nhất của hàng tre là ngà bên kia sông. Buổi sáng mát mẻ nơi thôn trang đem lại cho tôi cảm giác thư thái dễ chịu mà mấy chục năm xa quê tôi đã quên hẳn. Đêm qua  tôi chợp mắt rất khuya. Giấc ngủ muộn buổi sáng không đủ xóa hết những mệt nhọc của ngày dài nắng nóng hôm trước. Tôi ra ngoài, tản bộ theo con đường lớn. Lúa đang kỳ trổ bông ngan ngát mùi hương. Trời đất như dung hòa trong cái tĩnh lặng bao la trên màu xanh ngút ngàn hai bên vệ cỏ và cánh đồng. Bầu trời không một cọng mây, không một gợn gió. Đồng lúa lặng yên, những bông lúa mới nhú ra khỏi đòng, chưa ngả độ cong, như muốn hướng lên không trung theo từng lá lúa tua tủa. Nắng xuống dần trên ruộng lúa trải thảm bình yên. Tôi trở vào nhà. Vợ chồng hắn đi từ sáng khi  tôi chưa thức dậy. Trong nhà lúc này chỉ còn cô em họ của vợ hắn lọ mọ với những công việc vặt vãnh, thỉnh thoảng cô ra sân đứng nhìn quanh có ý chờ đợi. Vợ chồng hắn về, hai người tươi rói như kẻ bắt được của. Mở cái xách có nắp đậy kín đáo, vợ hắn bày biện bữa ăn sáng còn nóng hổi chị tha về từ các cửa hàng. Hắn nhìn tôi, bô bô cái miệng:
- Đợi lâu sốt ruột không? Buổi sáng phải làm nghĩa vụ với mấy quan xã, quan thôn hôm qua không đến. Vui vẻ cả!... Xong!...
Vợ hắn chêm vào:
- Thời này có cái gì cho không đâu anh! Làm quan thiệt sướng!... ngồi không có người bôi trơn. Quan con đã thế huống gì quan lớn! Thôi! Cho qua! Mời hai anh thưởng thức đặc sản quê mùa làng mình cho biết.
Theo hắn kể thì mảnh đất này hắn có được một cách hợp pháp mà “tiền ngoại tài theo mãi không tính hết được”. “Trâu cột ghét trâu ăn, thằng ăn ít ghét thằng ăn nhiều”… “cả đám cứ xía vào”, bọn chúng xem như đây là  kho tiền kếch xù “chọc mãi không rụng hết”… “Ha…Ha… Cái quân láu cá! Mà chả sao!...Thế mà dễ hơn mấy cha cứ im ỉm khó nuốt”. Hắn mua đất, xin làm nhà thờ chỉ là bề ngoài. Hắn  sẽ tổ chức cơ sở hầu đồng để cho cô em vợ hắn cai quản. Mọi ngõ ngách chung chi đã “lo tuốt luột”, chỉ còn ngán “mấy ông già hủ trong làng săm soi”. Hắn mời tôi nán lại rằm tháng bảy tham dự lễ khánh thành từ đường nhưng thực chất là buổi hầu đồng khai trương cái “Thủy Linh Điện”  ẩn cư trong “Bùi Tộc Từ Đường” này của hắn.
- Anh xem, vợ hắn nói thêm, cả làng này có chỗ đất nào đẹp như ở đây? Không dễ kiếm đâu nghe! Ngày xưa người ta nói: “Đi với bụt mặc cà sa, đi với ma mặc áo giấy”. Em mặc áo cà sa và luôn cả áo giấy. Thế mới “đầu xuôi đuôi lọt”.
Tôi nhìn quanh một thoáng các gian thờ. Đúng như vợ chồng hắn nói, tranh tượng, gươm giáo, cờ xí… chen lẫn các bức hoành phi, câu đối, lư hương, đồ tam sự... Tay bưng tô cháo thơm gậy mùi thịt vịt cỏ chạy đồng, tôi húp từng muỗng nước trôi theo ý nghĩ chợt hiện lên về đôi vợ chồng “đôi lứa xứng đôi” này trong buổi sáng tại ngôi nhà từ đường họ Bùi kiêm Thủy Linh Điện. Mùi vị vừa thấy ngon ngon vừa thấy là lạ. Bất chợt tôi thốt lên rất chân tình:
- Thằng Lùn, bạn chí cốt của tôi ngày xưa không mất đi đâu cả!
- Ông nói mình vẫn ma lanh chứ gì?
Hai đứa nhìn nhau cười ha hả. 
                                                                                                                                                                Nguyễn Văn Uông
                                                                   (Ugno.Vn)

READ MORE - THẰNG LÙN - Nguyễn Văn Uông

DÒNG SÔNG QUÊ TÔI - Thơ Lệ Hoa Trần





DÒNG SÔNG QUÊ TÔI

Dòng sông quê tôi, uốn cong, hun hút
Đã bao đời con nước vẫn chảy trôi

Mang phù sa tô thắm đất, tình người
Dâng... cuộc sống tràn đầy niềm hạnh phúc
Dòng sông quê tôi, đi vào từng ca khúc
Cảnh thanh bình, rộn rã buổi bình minh
Từng đoàn thuyền lũ lượt hướng về kinh
Bao cô gái tay chèo, hò trên nước
Dòng sông quê, ôi ! Đượm tình tha thiết
Khi chiều về, tắt nắng, dậy hoàng hôn
Khói lam xa phưng phức hạt cơm thơm
Đang bốc khói tỏa lan, mờ sau lũy
Đàn trâu nhỏ cũng tìm về chốn nghỉ
Sau một ngày vất vả chốn đồng xanh
Dòng sông quê tôi, thắm mát, hiền lành
Bao kỷ niệm những ngày còn thơ ấu
Dù xa quê lòng luôn còn in dấu
Mong một ngày trở lại với sông xưa
Sẽ vang tay ôm thật chặt, cho vừa
Úp mặt xuống hôn ngàn lần lên nước

Cho thỏa nguyện, đã bao lần ao ước
Được một lần tắm mát với sông quê. 

                               Lệ Hoa Trần
                               23-08-2017

READ MORE - DÒNG SÔNG QUÊ TÔI - Thơ Lệ Hoa Trần

ĐÔI CÕI, ĐI ĐI VỀ VỀ, NHAI LẪN NHAU - Thơ Chu Vương Miện



             Nhà thơ Chu Vương Miện




ĐÔI CÕI

Thân Việt mà đầu lại ở Ngô
Chiết Giang ờ ngó lại Giang Tô
Đêm đêm sóng võ duyềnh Thượng Hải
Mà hong đời bạc kiếp thương hồ

Mưa gió phong trần đời lưu lạc
Lưng còng năm tháng nắng cùng mưa
Sóng vỗ bao thời lên bãi cát
Mà sao lòng biển vẫn chưa vừa ?

Ôi những chiếc thùng không còn rượu
Ngỗn ngang trôi nổi chả bến bờ
Dòng thô tiền chiến nào đâu đó
Sót lại trong hồn “Cô gái mơ”


ĐI ĐI VỀ VỀ

Đi đi rồi lại về về
Sông sâu đò đắm chỉ bè lênh đênh
Đời ta còn khi đánh vòng
Truân chuyên quá đủ phù vân quá điều
Ngổn ngang giữa quảng và tiều
Thêm thù oán hận giận yêu quấy rầy
Leo kheo một tấm thân gầy
Bốn miền gió dựt cũng day dứt lòng
Đi về có cũng như không
Biết bao nhiêu mối bòng bong rơi hoài
Trường Giang tiếp đến biển dài
Trăm năm cũng đủ kiếp người kiếp ta ?


NHAI LẪN NHAU

Con ếch nhai con nhái
Con nhái đớp con lòng tong
Con mèo nhai con chuột
Con chuột nhai hũ gạo
Tự Đức nhai trọn gói Cao Bá Quát
Con chó nhai cục xương
Con nai sống chờ ngày để cho con cọp nhai
Nguyễn Huệ nhai Nguyễn Hữu Chỉnh
Minh Mạng xơi tái Lê Văn Duyệt
“Hồng Hồng Tuyết Tuyết
Mới ngày nào chả biết cái chi chi ?
Mười lăm năm thấm thoắt có ra gì ?” *
Nhai đuợc ai thì nhai ráo nạo
kẻ bay đầu kẻ thì rạc gáo
Anh Việt Nam nuốt chửng  anh Lèo & anh Campuchia
Anh Hoa Lục nhai xưong anh Tây Tạng
Anh Ba Tàu vẽ hình lưỡi bò
Nuốt trọn biển đông
Đô hộ luôn Ố Nàm
Ôi chí mà phù
Ôi lạc chiú chương
ôi lạp xưòng lồ mái phàn
ôi dào cháo quẩy
ôi phá xa phùn xẩy
hầy à ! hẩu lớ ! hẩu xực !
màn ổn thai thai
sè sè tố chề
nước lớn nhai nước nhỏ
cứ vậy và dài dài

CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - ĐÔI CÕI, ĐI ĐI VỀ VỀ, NHAI LẪN NHAU - Thơ Chu Vương Miện

LỤC BÁT MỖI NGÀY - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn


      Tác giả Nguyễn Lâm Cẩn



LỤC BÁT MỖI NGÀY

Ngắm nhìn ảnh mẹ... 
Người đâu? 
Miếng cơm mẹ trún bạc đầu còn no
Nhìn con cò bợ co ro 
Rưng rưng nhớ mẹ đói no với trời 
Võng gai kẽo kẹt à ơi... 
Câu thơ con viết bằng lời mẹ ru 
Mẹ là chiếc lá mùa thu 
Rụng nuôi cành, gốc... cho dù bão giông. 
Mẹ ta gánh cả cánh đồng 
Đòn tre kẽo kẹt bằng công cấy cày 
Ngắm nhìn ảnh mẹ... mắt cay 
Kiếp người là ăn mày trần gian 
Mẹ ơi thế giới Niết Bàn 
Mẹ còn giá rét cơ hàn nữa không?

***

Đời còn sót giọt mồ hôi 
Nhỏ vào lục bát nó trôi đằng nào 
Ước chi thấm chút ca dao 
Cho con cò lả bay vào giấc mơ 
Ước chi dính được vào thơ 
Để cho ai đó ngẩn ngơ một đời 
Bao nhiêu giọt giọt đã rơi 
Những câu lục bát thành lời gió bay. 
Viết câu lục bát cho hay 
Một đời đổ đắng vào cay không thành.

                              Nguyễn Lâm Cẩn

READ MORE - LỤC BÁT MỖI NGÀY - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn

Monday, August 21, 2017

ĐỐI THOẠI VỚI THÁNG SÁU / NGHE MIỀN HOANG CỎ DẬY THÌ NÍU CHÂN - Thơ Đình Thu

Tác giả Đình Thu

ĐỐI THOẠI VỚI THÁNG SÁU

Đình Thu

Nói với tháng sáu rằng:
Đừng bất chợt mưa
Em ướt hết
Trên lối về lỗi hẹn
Cây cỏ tự tình
Mưa vỗ về mơn trớn
Chiều trầm tư
Mặc cả những nồng say

Nói với em rằng
Đừng bất chợt đến
Ta cũng vô tư
Làm ướt cả môi hồng



NGHE MIỀN HOANG CỎ DẬY THÌ NÍU CHÂN

Một hôm thức dậy
Thật thà
Nghe giấc mơ kể hôm qua những gì ?
Thấy mình
Ngồi nhặt sân, si
Vốc lên
Từng nắm
Quăng đi hết rồi
Thả vào gió
Gió cuốn trôi ...
Thả vào sông cũng lở bồi cuốn đi
Ừ thôi !
Đời chẳng cần chi ?
Nghe miền hoang cỏ dậy thì níu chân

Đình Thu
(Bến Tre)
READ MORE - ĐỐI THOẠI VỚI THÁNG SÁU / NGHE MIỀN HOANG CỎ DẬY THÌ NÍU CHÂN - Thơ Đình Thu

NẮNG HÈ - Thơ Hoa Nguyên


NẮNG HÈ


Nắng hè rực đỏ Tháp Chăm
càng nung càng bỉ bền mang lửa trời
cháy chùm phượng vỹ. Ve sôi
Con đường chảy nhựa bóng ngời ngỡ mưa


Sông khê bỏng rộp giấc trưa
chín tình đôi lứa. Vườn thưa khét nồm
Chiều còn nắng xối hỏn hon
Tóc khô tay ráp. Má hồng mắt cay


Gió đưa hương quế ngất ngây
Nắng hè vắt vẻo. Thân gầy chai vai
tròm trèm đêm vội hửng mai
Nhà nông khát vã miệt mài nắng lên


thương quê héo hắt nỗi niềm
bán lưng bán mặt chưa êm giấc nồng


                        HOA NGUYÊN

Nguyễn Thị Hoa;
Phan Rang, Ninh Thuận;
hoanguyenmt404@gmail.com




READ MORE - NẮNG HÈ - Thơ Hoa Nguyên

MẸ VÀ CON - Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước



MẸ VÀ CON

Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước.


     Thấy tổ trưởng dân phố Mẹo đạp xe ngang qua quán cà phê, tôi kêu:
     - Bác tổ trưởng ơi, vào phê chút đã, đi đâu mà mấy bữa nay thấy vắng?
     - Có việc mới đi chớ. Tổ trưởng nói, vẻ quan trọng.
     - Thì đi họp hội bảo thọ là cùng chớ chi?
     - Không. Đi lên trên nữa để lo giấy tờ cho bà con. Ai cần gì thì tui giúp nấy, chỉ mong cho được việc của bà con là tui mừng.
     Hoá ra là tổ trưởng bấy lâu nay giúp bà con nhiều lắm lắm. Không biết gọi nghề của bác là gì, đại loại bác giúp bà con trong cũng như ngoài tổ những dịch vụ như cắt, chuyển, tách, nhập hộ khẩu, xin giấy phép xây dựng nhà, làm sổ đỏ sổ hồng, mua bán chuyển nhượng đất đai, vv và vv. 

     Không phải ai cũng quen lui tới cơ quan công quyền. Chỉ khi có việc hệ trọng người ta mới bỏ công ăn việc làm để đến cửa quan. Cho dù đài báo đã tuyên bố nơi này nơi kia cải cách hành chính, người dân chỉ dến một cửa, không lắm cửa như ngày xưa nhưng nhiều người vẫn ngại. Nếu có ai lo được thì cho dù phải tốn đôi chút họ cũng sẵn sàng chi trả. Tổ trưởng Mẹo là người rảnh rang, tốt bụng, quen biết nhiều, nên sẵn sàng giúp đỡ bà con và đã giúp thì giúp đến nơi đến chốn. Tiếng lành đồn xa. Bây giờ cứ có việc cần lên phường, quận làm giấy tờ là bà con trong tổ lại cậy bác Mẹo cho chắc ăn, khỏi mất công đi lại, đỡ bớt lo lắng và dành thì giờ để làm việc nhà. Tôi hỏi :
     - Rứa thì có thu nhập chi không ?
     - Còn tuỳ. Khá giả thì cho bao nhiêu thì mình lấy bấy nhiêu, còn khó khăn thì chỉ lấy tiền xe thồ.
     - Cụ thể ?
     - Một vòng lên phường thì ba chục, một vòng lên huyện thì năm chục.
     - Nếu phải đi lại nhiều lần mới được thì sao?
     - Thì cứ rứa mà nhân lên. Ai cũng muốn cho nhanh, đi lại làm chi cho cực. Trể là do trên chớ có phải do mình đâu.
     - Bác vất vả vậy mà chỉ lấy tiền xe thồ không thôi thì ...
     - Nói chung là rứa nhưng cũng có lúc gặp ngươì chi đẹp thì mình cũng không từ chối.
     - Bác kể tui nghe một vụ chi đẹp cụ thể coi.
     - Tui kể chuyện đầu tiên tui chạy giấy tờ cho chú nghe. Thực ra không phải chạy giấy tờ mà đi lĩnh tiền ngân hàng.
     - Tiền ai nấy lĩnh, làm răng bác lĩnh giúp được.
     - Chính cái chỗ đó mới sinh chuyện. Cách đây mấy năm xóm tui có mụ Năm Rượu ở một mình nuôi thằng con út khờ. Mụ có miếng đất hơi trũng bên cạnh nhà, muốn con gái đang ở nhà chồng về ở với mụ cho vui. Thế nhưng khi con gái đổ đất xong thì mụ ta đổi ý. Mẹ con gây lộn nhau chí choé, không còn ra thể thống gì nữa.
     - Có lẽ do giá đất lên?
     - Có lẽ vậy. Con gái thề sẽ không bao giờ nhìn mặt mẹ nữa. Không chỉ có chuyện đất đai. Trong thời gian đổ đất, con gái mụ lên xuống, hai mẹ con sống với nhau rất là vui vẻ, hoà thuận. Mụ có năm mươi triệu muốn gởi ngân hàng. Năm mươi triệu hồi đó cũng khá lớn vì một chỉ vàng chỉ có năm trăm ngàn.Theo lời mụ thì con gái mụ gạ gẫm thuyết phục mụ để nó đứng tên gởi tiền vì mụ đã già, mỗi lần đi lĩnh tiền lỡ gặp cướp thì làm sao chống trả, gặp lúc đau ốm nằm viện thì làm sao nhờ người khác đi được. Tiền để ở nhà có thể bị mất, gởi vào ngân hàng thì an toàn và có lời, còn việc lĩnh ra cũng cần có người sáng mắt đủ để đếm tiền, cẩn thận đủ để mang tiền về nhà an toàn. Bàn lui tính tới, mụ Năm đồng ý nhờ con gái đi gởi tiền vào ngân hàng, và khi cần thì nhờ nó đi lĩnh hộ.Gởi tiền xong nó nói để nó giữ sổ, khi cần thì đi lĩnh cho nhanh. Khi mụ không cho nó miếng đất nữa, nhiều lần đòi lấy lại sổ tiết kiệm nhưng nó không đưa. Nó đòi chi cho nó mười lăm triệu tiền đổ đất nó mới đưa. Nó tránh gặp mụ Năm. Cũng có lúc mụ tìm được nó, thế là hai mẹ con cãi lộn nhau tơi bời. Cuối cùng thì mụ nhờ tui. Tui gặp nó, dùng lời hay lẽ thiệt phân biệt phải trái với nó, rằng tiền đổ đất tui tính khoảng chừng bốn triệu nhưng thôi lấy năm triệu cũng được. Nó không nghe, đòi it nhất cũng phải mười triệu. Tui đi vận động chồng nó, cha mẹ chồng và bà con bên chồng của nó. Mất cả tháng, cuối cùng nó mới chịu đi lĩnh tiền. Tui đã giao ước là nó lấy luôn năm triệu khi vừa lĩnh xong và giao hết số tiền còn lại cho mẹ. Mẹ con tới ngân hàng nhưng hai bên không nhìn mặt nhau. Nó lĩnh xong, lấy năm triệu, số còn lại đưa đủ cho tui.Tui biểu nó viết giấy cho chắc. Tui mang tiền và giấy giao hết cho mụ, đếm lui đếm tới đàng hoàng. Mấy ngày sau mụ qua nhà tui, đưa cho tui một bì thơ. Khi mụ về, tui đếm tiền thấy đúng năm trăm ngàn, bằng số tiền lời tui đã đọc được trong sổ tiết kiệm của mụ.
     - Con gái bà Năm cũng không tệ lắm. Giả dụ như chị ta lĩnh và tiêu mất rồi thì làm gì được.
     - Nhưng đối xử quá quắt với mẹ mình. Dù sao cũng người sanh đẻ mình ra.
     - Bà Năm tính kĩ quá.
     - Tính không bằng trời tính. Mụ chưa kịp bán miếng đất đó thì đùng một cái: giải toả. Miếng đất đã hứa cho con gái đó chỉ được đền bù mấy triệu theo giá đất nông nghiệp.
     - Bây giờ bà ấy ở đâu ?
     - Mụ nhận đất mới xong rồi bán luôn, dắt thằng con khờ vào miền Nam , không biết đang sống vói ai, ở đâu.
     - Bà Năm chỉ có một đứa con gái và thằng khờ thôi à ?
     - Còn hai thằng con trai đã có gia đình ở trong tổ tui đó. Hỏi thì tụi nó cũng lắc đầu.
     - Trong thời gian xung đột giữa hai người ấy, mấy cậu kia không có ý kiến chi hả ?
     - Tui cũng có vận động nhưng tụi nó làm thinh, không can thiệp. Gia đình mẹ con kiểu gì tui không hiểu nổi... Thôi chú ngồi chơi tui lên quận có chút việc.
     Tổ trưởng Mẹo lại tất tả đạp xe đi, chắc cũng đi lo giấy tờ cho ai đó.

NKP

2007

READ MORE - MẸ VÀ CON - Truyện ngắn của Nguyễn Khắc Phước

GÓT KHUYA ĐƯỜNG VỀ - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Ng...

READ MORE - GÓT KHUYA ĐƯỜNG VỀ - Thơ: Du Tử Lê - Nhạc: Mai Hoài Thu - Ca sĩ: Đông Ng...

HÌNH BÓNG MẸ - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


HÌNH BÓNG MẸ 

Bông lau trắng ngã nghiêng mùa gió chướng 
Mẹ cõng trên lưng cuộc sống bộn bề 
Sợi tóc bạc rơi vào trong gạo trắng 
Giấc ngủ chập chờn, đêm cạn chốn quê 
*
Mồ hôi đẩm ướt khăn rằn quấn cổ 
Mưa lâm thâm nón lá mẹ che đầu 
Lối mòn quen oằn nặng với gánh rau 
Dáng liêu xiêu khi chiều dần khuất bóng 
*
Còn văng vẳng lời ru bên cánh võng 
Đêm vẫn dài cùng tiếng dế nỉ non 
Thời gian qua mau kẽ mất người còn 
Hình bóng mẹ, cánh cò bên đồng vắng 
*
Cá kho tộ đậm đà ơn nghĩa nặng 
Tô canh bầu nhắc nhớ vị quê hương 
Con lớn lên dòng sữa mẹ cạn nguồn 
Giọng ầu ơ vẫn ngọt ngào trong ký ức 
*
Vườn vú sữa cành cao sai trĩu quả 
Thương mẹ già bầu ngực đã tong teo 
Bóng nghiêng nghiêng chút nắng rớt theo chiều 
Tiếng võng đưa thắm lời ca dao mẹ!
             Trương Thị Thanh Tâm 
                          Mỹ Tho


READ MORE - HÌNH BÓNG MẸ - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

BÔNG HOA TRẮNG NHỚ NGÀY MẸ XA - Thơ Vũ Trầm Tư


Bông Hoa Trắng Nhớ Ngày Mẹ Xa


Đêm đêm chiếc bóng bên tường
Tiếng mưa rơi nhẹ nỗi buồn đâu đây
Ai làm cho cánh diều bay
Gió lên đứt chỉ tiếc hoài ấu thơ


Tôi về thương kỉ niệm xưa
Nhớ sao tiếng võng đu đưa nhịp buồn
Ầu ơ chín nhớ mười thương
Trăng soi dáng mẹ bóng nghiêng bên thềm


Tuổi thơ ngày tháng êm đềm
Quẩn bên chân mẹ,gót mềm như son
Mẹ, cha…bập bẹ chưa tròn
Cù lao chín chữ núi non sao bằng


Mồ hôi, nước mắt…trở trăn
Con khôn lớn, mẹ nếp nhăn cũng nhiều
Tuổi đời bóng xế liêu xiêu
Con còn có mẹ sớm chiều hiếu ân


Đau thương ngày mẹ mãn phần
Một vuông khăn trắng thêm lần nữa thôi
Nằm bên cha trọn kiếp đời
Khói hương còn ấm, lệ rơi bên mồ


Con nhìn ảnh mẹ…mơ hồ
Song thân còn đó tỉnh mơ nhớ hoài
Vu lan tháng bảy áo cài
Một bông hoa trắng nhớ ngày mẹ xa


Vũ Trầm Tư
READ MORE - BÔNG HOA TRẮNG NHỚ NGÀY MẸ XA - Thơ Vũ Trầm Tư

ANH MUỐN... - Thơ Nhật Quang





ANH MUỐN...

Anh muốn làm gió mát
Khẽ khàng hôn tóc em
Mơn man chút dịu êm
Làn hương hoa tỏa ngát

Anh muốn làm vạt nắng
Tô má hồng em xinh
Mắt biếc ngời lung linh
Cho đất trời nghiêng đắm

Anh muốn làm Cúc thắm
Trong nắng vàng Thu sang
Hoa đơm nét dịu dàng
Trên môi cười em nở

Anh muốn làm nhịp thở
Vỗ về trái tim em
Tiếng tơ lòng êm đềm
Nồng nàn bao cảm xúc...

Anh muốn làm tình khúc
Ru hồn em đắm say
Lời ca khẽ đong đầy
Như tình anh trao ngỏ

Anh muốn làm thảm cỏ
Nở muôn đóa hồng yêu
Bên em dáng mĩ miều
Chiều Thu bao ước mộng...

                  Nhật Quang
                   (Sài Gòn)

READ MORE - ANH MUỐN... - Thơ Nhật Quang

NỖI LÒNG TRI ÂM, TẶNG THƠ - Tịnh Đàm



            Tịnh Đàm




NỖI LÒNG TRI ÂM
(Thân tặng bác G.T. Điệp)

Nỗi lòng
gởi đến cho nhau
sẻ chia
Để bớt thương đau với đời.
Tình người
Ấm lạnh đầy vơi
Thực hư
Nào biết đâu lời thành tâm!
Nhiều khi
Nghe cũng phải lầm
Giận tôi nông nổi
Về thầm trách thân.!
Thôi thì,
Coi đó phù vân !
Được nay,mai mất
Bao lần về không 


TẶNG THƠ
(Gửi bác G.T.Điệp)

Tặng anh, còn chút thơ này
Gọi là tình với tháng ngày quen xưa
Nỗi đời chia mấy cho vừa
Mà sao ánh mắt vẫn chưa hết sầu!
Tặng anh, lời ủ đã lâu
Từ con tim, kết thành câu chân tình.
Mai kia cách biệt đôi mình
Giở trang thơ cũ tưởng hình bóng nhau 

                                   Tịnh Đàm
                           (Hóc Môn,TP.HCM)

READ MORE - NỖI LÒNG TRI ÂM, TẶNG THƠ - Tịnh Đàm

LỤC BÁT MỖI NGÀY - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn



      Tác giả Nguyễn Lâm Cẩn



LỤC BÁT MỖI NGÀY

Nhất cao là núi Thiên Thai 
Nhất sâu Nam Hải, nhất dài Tràng Giang. 
Không bằng con mắt liếc ngang 
Để ta mắc vía mơ màng mắt ơi 
Chỉ cần một giọt mắt rơi 
Hồn ta chìm lỉm một đời vào em.

                    Nguyễn Lâm Cẩn

READ MORE - LỤC BÁT MỖI NGÀY - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn

ĐÔI MẮT - Thơ Châu Thanh Thủy



                       Tác giả Châu Thanh Thủy



ĐÔI MẮT

Lãng đãng sương giăng một chiều thu
Lơ phơ vạt cỏ gió thay mùa
Xao động đáy hồ không tí sóng
Nhòa nhạt đường xưa những đám mưa.

Ta bỏ vòm trời sâu đáy mắt
Ta khép lá rơi trong bóng mi
Ta hái bâng khuâng gieo vài hạt
Mọc mầm xao xác những mùa đi.

Ta vẫn nghe ta tiếng thầm thì
Trông vời lối cũ, đợi người chi?
Nếu ta không biết thì ai biết
Bụi cuốn trời xa cay khóe mi...

                Châu Thanh Thủy

READ MORE - ĐÔI MẮT - Thơ Châu Thanh Thủy