Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, June 9, 2015

DU CA - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân




Nguyễn Hữu Minh Quân
DU CA

Mưa ướt đẫm tiếng vạc kêu sương
Tay gối lên mùa trở giấc
Em hoang vu hoang mạc
Ta hoang mê giữa miền bụi bay

Em tinh khôi tình ca du mục
Ta ngữa mặt cười trắng tay
Lá ơi, rơi nhiều chiều cổ điển
Phím đàn ngân ru hoang vu hoang mê

Ngày trong veo tự chứng
Em trong veo bể dâu biền biệt
Cháy hết lời ca chưa kịp viết
Giai điệu mọc lên từ đống tro tàn

Đường nào ta đi u mê u minh
Lời nào ngân run trên đôi môi mềm
Chiều ngồi nghêu ngao mấy khúc du ca
A ha!Ta hát cho đời vĩnh sinh

                                 29.10.2014

                                    NHMQ
READ MORE - DU CA - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

VẲNG LẠI ÂM BUỒN - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng





Nguyễn Đặng Mừng
VẲNG LẠI ÂM BUỒN
                           

Có người bảo thời trang là con cháu mặc lại trang phục của ông bà tổ tiên. Lúc dài quá gót, lúc lại cũn cỡn khoe rún khoe mông, trở về thời mặc áo lá cây. Ôi thôi muôn hình muôn vẻ. Trên báo chí, nếu có một thống kê, chắc từ thời trang phải đứng hàng top ten. Chị em sính thời trang hơn giới mày râu. Cũng phải thôi, phái đẹp mà!

Có lần về Huế trong mùa Phật Đản, ngồi ở quán cà phê thư viện ngắm những cô gái Huế áo dài  tha thướt trên đường Lê Lợi. Màu tím màu vàng như những cánh bướm chao liệng trên đường, quý mày râu về thăm  nhớ xa xăm về những tà áo xưa. Lại có đoàn thanh niên Phật tử mặc áo dài màu lam hiền như Huế, có cả nón lá che nghiêng. Có người nhận xét, “ Mặc áo dài mà đi nhanh quá, mất đi vẻ yểu điệu thục nữ’. Anh T ở bên Tây về thăm lại bảo, “Nhìn tốc độ đi bộ của phụ nữ sẽ biết được văn minh tiến bộ của một nước, người mình đi chậm quá. Nhưng mặc áo dài là phải đi chậm, để hai vạt áo có đủ thời gian mà… bay với gió”. Có một đoàn  tang tình con gái không biết của nước châu Á nào, mặc đủ loại sắc phục, từ đầm dài đầm ngắn, quần Tây áo thun đi… như chạy. Anh T  ra câu đố: “Nhìn một phụ nữ châu Á đi một mình trên đường, các bạn làm sao phân biệt được cô ta là người Việt hay không”. Rất nhiều câu trả lời đều… trật  lất. Cuối cùng anh bạn giải thích: “Cô gái Việt Nam, lớn lên và đang ở Việt Nam rất dễ nhận ra: Cô ta đi vài bước sẽ đưa tay vuốt tóc, vài bước nữa sẽ nhìn xuống áo, nơi  chỗ hông đang hở để kéo áo thun xuống”. Cả bàn cười ồ, ai hằng ngày cũng thấy mà không ai trả lời được.

Có hai áo dài, một vàng mơ, một tím Huế yểu điệu bước vào, ngồi ở bàn đối diện. Cả bàn im lặng, không ai bình phẩm chi, chỉ những đôi mắt thỉnh thoảng nhìn lén qua phía vàng mơ tím Huế. Một chàng thủng thẳng đọc:

Áo tím vàng ơi, nắng gió ơi
Mênh mông là chỗ có em ngồi
Xin cho một chấm trong trời đất         
Để vịn qua chiều em dắt tôi.
          ( Thơ Trần Mạnh Hảo, chàng sửa chữ chiều thành vàng)

Bạn bè nhắc lại cái thuở đi chợ, đi bán chè, cũng mặc áo dài. Ai lỡ mặc đồ bộ đi đâu đó là bị chọc ăn mặc chi như gái dưới đò mới lên. Vậy mà, trừ những ngày lễ hội, phụ nữ Huế bây giờ ít ai mặc áo dài. Muốn coi áo dài chỉ có cách chờ nữ sinh tan trường. Từng vạt trắng trôi nhẹ trên xe đạp dưới những con đường rợp bóng cây. Lẻ loi đây đó đôi tà trắng đi bộ, các cô cũng đi nhanh hơn ngày xưa, như cuộc sống ngày một gấp gáp.

Vàng mơ và tím huế hướng qua bàn chúng tôi chào bằng mắt và gật đầu. Hai tấm lưng ong đi rồi, mang theo  hai chấm trời đất khuất ở cầu thang. Cả bàn tiếc ngẩn ngơ.

 Chị L đến, cả bàn đứng dậy chào. Cô giáo dạy triết Quốc Học ngày xưa cũng ở bên Tây về, mà sao kiếm đâu ra một áo dài màu hoàng cung quý phái thế. Anh Tr. bảo: “Từ nay ở Huế có thêm một Thái Thị Vàng”. Chị cho biết chiếc áo chị đang mặc có tuổi trên một trăm năm.  Chiếc áo bằng vải lương, một loại lụa chỉ dành cho giới quý tộc xưa. Trong chiếc áo dài kiểu xưa đó, giáo sư triết như trẻ lại với những  ngày…
 Câu chuyện xoay quanh chiếc áo dài qua các thời đại.

Anh T buồn rầu nói về áo dài:  Mỗi lần về quê, đi trên những chuyến bay nội địa, điều làm anh xúc động nhất là những chiếc áo dài màu xanh da trời của các cô tiếp viên hàng không. Anh thấy lại trong đó hình ảnh ngày xưa của các em các chị Huế, nền nã nên thơ biết mấy. Bước lên cầu thang được các cô tiếp viên lịch sự thân thiện chào, anh cảm tưởng như đang bước vào nhà mình. Mỗi lần thoáng áo dài đi ngang hoặc đưa khăn lạnh, thức ăn là cảm động lắm. Nhất là lúc các cô thao tác minh họa về sử dụng những phương tiện cần thiết, cách thoát hiểm… những đôi mắt vừa nghiêm trang vừa thân thiện cho cho anh nhiều cảm giác thú vị, để rồi khi xuống cầu thang máy bay nhìn lui,  lại tiếc một giờ bay ngắn ngủi. Chuyến rồi từ TPHCM ra sân bay Tân Sơn Nhất anh cũng mong được gặp những chiếc áo màu da trời như những lần trước. Vậy mà lần này anh xui: Trang phục các cô tiếp viên  đổi hẳn. Thay chiếc áo dài đúng chuẩn bằng những chiếc áo màu đỏ như màu của hàng không Ấn Độ. Chiếc áo dài ngắn hơn, những đường viền trên bâu áo thoạt nhìn như  xường xám của hàng không Đài Loan, Trung Quốc. Đành rằng thời trang là cần thiết trong cuộc sống hiện đại, nhưng cái gì đã trở thành truyền thống tốt đẹp sao lại thay đi.

Ngày lễ, rất nhiều áo dài của khách thập phương đi chùa, đi dạo. Những con đường Huế  như sống lại những ngày xưa. Xa xăm đâu đó giọng hát người xưa :” Người tình quê ơi ngươi tình quê, có nhớ xin trở về…” . Dạ, chúng tôi đã trở về với nỗi nhớ cồn cào tháng ngày xa Huế. Xin mượn mấy câu thơ của Nguyễn Duy để nói hộ tâm tình những người xa quê mỗi lần về Huế:

 Gió ù ù ngang họng súng thần công
Tiếng chuông chùa đi thủng thỉnh trong không
Áo trắng em đi từ xa vẳng lại
Thời gian đi xám mặt đỉnh đồng.

Vâng, thời gian Huế đi chậm trong tiếng chuông chùa, chiếc áo dài Huế đi chậm như âm thanh tiếng chuông trầm mặc đó, vẳng lại một âm buồn.


                                                                                                                                                                                   NĐM
                                                                          
* Đã đăng trên Báo Du lịch
READ MORE - VẲNG LẠI ÂM BUỒN - tản văn của Nguyễn Đặng Mừng

LỤC BÁT KHÔNG TÊN - Thơ Trần Mai Ngân

 


LỤC BÁT KHÔNG TÊN 

1. 

      Hàng hàng, lớp lớp lênh đênh 

Cõi tình sao lại buồn tênh thế này 

      Vui vui, đắm đắm, say say

 Cõi đời là kiếp trả vay, đi về...

 

2.

      Mai này xa biệt trần gian

Cô đơn cũng đứng xếp hàng tiễn nhau

      Trên trời rơi một ngôi sao

 Khóc tôi xin nhỏ lệ vào gối chăn ! 

 

 3. 

      Xếp khăn áo - ta lên đường

 Nghe còn thơm những vấn vương bộn bề 

      Ai người rơi lệ đường về

 Yêu thương đọng lại - chưa hề chia ly ! 


                                     Trần Mai Ngân

READ MORE - LỤC BÁT KHÔNG TÊN - Thơ Trần Mai Ngân

Monday, June 8, 2015

KIM YÊU - Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến



          Tác giả Đặng Xuân Xuyến


                        KIM YÊU
                                                 Truyện ngắn Đặng Xuân Xuyến 

Bạn có đẹp trai? Chắc cũng chỉ như tôi là cùng. Thề có bàn phím tôi đang gõ, không ít người ngợi khen tôi đẹp trai, còn gọi tôi là Vinh hoàng tử nữa đấy. Thực ra, tôi cũng ý thức được mình đâu có đẹp, chỉ bình thường thôi, cỡ điểm 5 là cùng. Thế nhưng ở xóm, ở làng, ở xã mọi người cứ tấm tắc khen tôi đẹp, tôi tuyệt vời. Ban đầu tôi cũng đâu dại mà tin, cũng tức giận khi nghĩ tới đôi chân vòng kiềng, cái mũi hếch và đôi môi cong tớn của mình nhưng thằng Chủ cứ một hai bảo cả xã chẳng có ai chân thẳng như tôi, con Kim còn quả quyết mũi tôi thực ra đâu có hếch, môi tôi đâu có cong, nhìn còn đẹp là đằng khác… Nếu xã mình mà tổ chức thi nam thanh nữ tú, thế nào đằng ấy cũng đoạt giải nhất. Như thế không tin sao được. Tôi
 rộn ràng niềm tin mình đẹp trai nhất xã từ đó, từ hồi mới 13, 14 tuổi.
Thường lệ, tối nào tôi cũng rủ Kim ra đầu làng ngóng trăng. Tôi nghĩ, thế nào lớn lên tôi cũng cưới Kim làm vợ.
Một bận, anh họ tôi ở Hải Phòng về quê chơi. Tôi vốn không thích người thành thị, thấy bảo người thành thị sống không tình cảm như người thôn quê nên tôi cũng không thích anh cho lắm.
Tối đó, ăn cơm xong, thấy tôi loanh quanh ở nhà, anh hỏi không đi chơi với bạn gái à. Tôi ậm ừ cho qua chuyện. Anh bảo thế thì đi chơi với anh nhé. Ừ thì đi. Ở nhà cũng vậy. Hơn nữa anh ấy là anh con bác, lâu rồi mới về quê.
Đến nhà con Kim, thằng Chủ. Đứa nào cũng thẫn người ra nhìn anh ấy, nói chuyện cứ như ngậm hột thị. Bực nhất là con Kim, toàn nhìn trộm anh ấy. Ngồi nói chuyện, chẳng có gì cũng hay đỏ mặt, tay cứ vân vê vạt áo. Bố khỉ. Cứ như lần đầu gặp con trai không bằng. Lúc tiễn anh ấy ra ngõ mắt lại còn lúng liếng, dưới ánh trăng trông càng ghét.
Bá vai tôi, Hoạt - anh họ - hỏi: - Vinh thích Kim à? Tôi gắt: - Vớ vẩn. Mới tý tuổi đầu, yêu đương cái gì? Hoạt cười: - Mười tám tuổi sao còn gọi trẻ con. Yêu đi chứ. Đừng để phí tuổi xuân. Tôi ngẩn người: - Ừ nhỉ. Mình đâu còn trẻ con. Giờ chưa yêu? Có muộn lắm chăng?
Khuya đó, Hoạt kể những ba mối tình của Hoạt. Nghe hệt truyện đêm khuya đọc trên đài Hà Nội. Trai thành thị có khác. Đến nói chuyện cũng duyên, cũng hơn người khác. Tôi như uống từng lời Hoạt kể.
Thấy hay. Thấy lạ. Thấy thích.
Tôi bảo Hoạt truyền kinh nghiệm. Hoạt cười: - Thích rồi à? Tôi ngượng: - Ừ. Yêu cũng hay đấy chứ.
Đêm đó, Hoạt dạy tôi cách làm quen, tỏ tình. Tôi nhắm mắt. Mơ hôn Kim dưới ánh trăng sóng sánh.
Hoạt ở chơi vài ngày, rồi đi. Tôi bớt ác cảm với người thành thị.
* *
*
Kim đến lạ. Sau bận ấy năng ghé nhà tôi hơn. Vẫn bồ lô bồ la như trước. Chỉ khác, nhiều lúc cứ mơ mơ màng màng, lại hay hỏi dò về Hoạt khiến tôi tức chết. Chặp trước, Kim đâu có vậy!
Bữa đó, chưa phải trăng ngày rằm nhưng trăng sáng đẹp. Tôi rủ Kim đến nhà Chủ chơi. Thấy tôi có vẻ khác lạ, Kim hỏi: - Vinh hôm nay làm sao thế? Tôi ấp úng: - Đâu có gì. Kim véo tay tôi rõ đau, bảo: - Chối à? Chắc tơ tưởng tới cô nào hả? Chợt nhớ lời Hoạt: - Nếu thích ai thì phải thể hiện ngay cho đối phương biết. Chần chừ, sẽ bị kẻ khác nẫng mất. Tôi hít thật sâu, dứt khoát: - Kim à, còn nhớ truyện Matcơva tình yêu của tôi không? Kim tròn mắt: - Matcơva tình yêu nào? Tôi vội vã: - Tình cảm của Vinh giống chàng họa sỹ người Nhật với cô gái người Nga... Sờ trán tôi, Kim lẩm bẩm: - Vinh đâu có bị sốt. Nhớ lời dặn của Hoạt, tôi thiểu não: - Kim nhìn vào mắt Vinh đi. Chưa kịp thể hiện ánh mắt đắm đuối, dài dại như cách làm của Hoạt,
 tôi đã bị Kim tát cho nảy đom đóm mắt.
* *
*
Bữa khác, vẫn chưa phải trăng ngày rằm. Nhưng trăng cũng đẹp tựa trăng bữa trước. Tôi lại rủ Kim ra đầu làng hóng trăng. Kim vẫn vậy. Vẫn cười. Vẫn nói. Nhưng sao mà buồn, mà ngơ ngác đến vậy, hở Kim? Cả tối, tôi nhìn trăng uể oải rắc sáng. Cả tối, tôi im lặng bên Kim.
* *
*
Bận nữa, Hoạt lại về thăm quê. Lại rủ tôi lang thang ngõ xóm. Lại kể tiếp chuyện tình của Hoạt. Giọng vẫn hay, điệu vẫn đẹp, sao tôi thấy vô duyên, khó chịu. Chợt nhớ tới Kim, tôi bảo: Kim thích Hoạt thì phải. Hình như Kim có chuyện, buồn, buồn lắm. Hoạt cau mày: Dớ dẩn. Rồi vùng dậy đốt thuốc. Rồi ngồi nói những chuyện chẳng đâu vào đâu, nghe tào lao, lạ hoắc. Tôi quát: - Ngủ đi. Tôi không nghe. Tôi không hiểu. Tôi chỉ thấy thương Kim rõ khổ. Hoạt bối rối, thở dài: - Nhóc chỉ to thân xác.
Sớm sau, Hoạt vội về thành phố. Tôi nhớn nhác tìm Kim. Mãi tối khuya Kim ở đâu mới về. Vẫn là Kim ngồi đó, sao so gầy, thảm thương đến vậy.
Tôi lập cập hỏi chuyện. Tôi luýnh quýnh lo lắng. Vậy mà Kim cười buồn: Vinh đừng tốt với Kim như thế. Rồi ho khan. Rồi bảo tôi về. Ơ hay. Người ta lo mới vậy. Sao lại bảo về? Đã thế thì về. Khỏi phải lo. Khỏi phải rầu rĩ. Lủi thủi ra ngõ. Lầm lũi về nhà. Ngước nhìn trăng. Trăng cữ rằm mà sao héo úa.
* *
*
Tối sau nữa, cỡ gần tuần trăng. Tôi nhận được lá thư của Kim. Thư không dài, chỉ ngắn gọn: - Vinh ơi. Kim phải xa Vinh. Kim không xứng với tình yêu của chàng Hoàng Tử. Kim phải tìm kẻ quất ngựa truy phong. Hắn là ai? Thế nào? Kim không còn quan tâm! Nhưng con của Kim vẫn cần có bố.
Nhìn bàn tay, tôi chợt nhớ, bận đó, đến hai ngày Hoạt về ngủ quá khuya.
Lại trăng.
Trăng qua rằm. Sáng vằng vặc.


                                                                        Đặng Xuân Xuyến


READ MORE - KIM YÊU - Truyện ngắn của Đặng Xuân Xuyến

Sunday, June 7, 2015

VIẾT CHO CON - thơ Hồng Tâm



Tác giả Hồng Tâm


Hồng Tâm
VIẾT CHO CON

Mẹ cũng có thể cho con những ước mơ
Cho con hạnh phúc từ tình yêu người mẹ
Và có thể mẹ biến thành ngọn gió
Một dòng sông hay những gì con cần

Viết cho con hôm nay
Đôi lời nghĩ suy
Giữa cuộc sống bon chen đầy cám dỗ
Lằn ranh sự sống biệt ly sinh tử
Giữa cái đói nghèo húp cháo ăn rau

Viết cho con hôm nay
Là mẹ cũng viết cho ngày mai
Khi chiếc lá thời gian rơi âm thầm lặng lẽ
Sắp tới phút giây chia ly mãi mãi
Mẹ không biết sau này còn sống được bao lâu ?

Viết cho con hôm nay
Khi trăng đã tròn đêm
Khi bóng tre sau hè chìm trong giấc ngủ
Mẹ nghe tiếng khóc trẻ con lạc mẹ
Tự dặn lòng mình sống phải biết yêu thương

HT
(Lý Thị Minh Tâm - Bến Cầu - Tây Ninh)
lyminhly456@gmail.com
READ MORE - VIẾT CHO CON - thơ Hồng Tâm

TẢN MẠN VỀ CHUYẾN DU LỊCH THÁI LAN - Nguyễn Hồng Trân




Nguyễn Hồng Trân

TẢN MẠN VỀ CHUYẾN DU LỊCH THÁI LAN
                                           
                                          
Vào cuối tháng 5 đầu tháng 6,chúng tôi du lịch sang Thái Lan được đi tham quan Thủ đô Bangkok và một vài thành phố lớn khác. Tour du lịch trọn gói từ Hà Nội sang Thái Lan là 5.900.000VNĐ/một người. Đoàn chúng tôi gồm 31 người, nữ nhiều hơn nam.Phần lớn là nam nữ thanh niên, chỉ có 4 ông bà già mà tôi là cao tuổi nhất (78 tuổi). Trong hành trình tham quan Thái Lan, chúng tôi được đi xem một số nơi với nhiều hạng mục. Ấn tượng nhất đối với chúng tôi, thứ nhất là xem vườn thú thiên nhiên rộng lớn và có rất nhiều loại thú như voi, hổ, báo, tê giác, hà mã,v.v… và rất nhiều loài chim lớn nhỏ… thứ hai là xem đàn voi mẹ, voi con biểu diễn nhiều trò rất độc đáo, đẹp mắt do những chú quản tượng rất tài nghệ điều khiển; thứ ba là xem biểu diễn con người điều khiển xiếc với các loài rắn độc; thứ tư là xem chương trình biểu diễn nghệ thuật đặc sắc ở Alcaza của Hội những người chuyển giới nam thành nữ rất đẹp. Họ trình diễn nhiều tiết mục ca- múa- nhạc, hoạt cảnh …tượng trưng cho các đất nước Đông Nam Á… 

Ngày cuối, chúng tôi về lại Bangkok ghé tham quan chùa Vàng lớn nhất thế giới. Sau đó đi ca-nô trên sông Chaophaya để xem phong cảnh Bangkok cổ xưa và một bên là Bangkok ngày nay.

Có một điều chúng tôi rất ngạc nhiên là khách du lịch sang Thái rất đông, nhất là dân Châu Á. Về tình hình an ninh chính trị thì luôn bất ổn, cứ biến động, đảo chính, biểu tình luôn… Nói về danh lam, thắng cảnh ở Thái Lan thì cũng không có gì đặc biệt lắm; Về di tích lịch sử thì nước này quá ít ỏi, thế nhưng khách du lịch đến tấp nập hàng năm với số lượng hơn 54 triệu lượt người, gấp gần 10 lần so với du lịch nước ngoài đến Việt Nam. Chúng tôi nghĩ rằng, có lẽ ngành du lịch Thái Lan biết cách phối hợp đồng bộ với các ngành chức năng trong và ngoài nước, đồng thời họ biết cách tạo ra nguồn hàng hóa có chất lượng tốt, những sản phẩm thứ thiệt nên đã đem lại sự tin cậy cho khách hàng. Chúng tôi vào các siêu thị ở BangKok cũng như các siêu thị lớn ở các thành phố, thấy người xếp hàng vào mua sắm rất đông cá loại mặt hàng gia dụng, y phục, trang điểm v.v…

Mặt khác, người Thái Lan đối xử với nhau cũng như với du khách rất thiện tình. Họ không chửi nhau, đánh nhau ngoài đường phố khi va chạm.

Tôi hy vọng rằng, ngành du lịch Việt Nam cũng sẽ phát triển để tiến kịp như Thái Lan. Mặc dù diện tích nước ta ít hơn Thái Lan (Việt=331.210Km2; Thái= 513.120 Km2), nhưng dân số nước ta nhiều hơn Thái (Việt= 90.493.335 người, đtra T4 năm 2014; Thái hơn 67 triệu dân). Do đó, nước ta có thế mạnh về nguồn lực lao động dồi dào, nếu biết tổ chức hợp lý thì nhất định sẽ có sản phẩm về du lịch sẽ phát triển khả quan hơn. Hơn nữa, đất nước ta có rất nhiều danh lam thắng cảnh ấn tượng, cộng với nhiều di tích lịch sử hùng tráng qua bao thời đại chống ngoại xâm để bảo vệ đất nước; lại có nhiều di sản Văn hóa Thế giới nữa thì không có lí do gì mà du lịch nước ta chậm phát triển mãi được!
                                    
                                                       Hà Nội 5-6-2015
                                                                 NHT 
                                                                                <nghongtran38@gmail.com>


READ MORE - TẢN MẠN VỀ CHUYẾN DU LỊCH THÁI LAN - Nguyễn Hồng Trân

NỖI NHỚ MUỘN MÀNG - thơ Đan Thụy

Tác giả Đan Thụy

Đan Thụy


NỖI NHỚ MUỘN MÀNG  

Em trong sáng bên bờ xanh dĩ vãng
Hồi sinh tôi một ký ức rối mờ
Tôi vàng úa khi mùa trôi vội vã
Tinh khôi mình trước sợi nắng nhung tơ 

Nhịp thời gian vừa điểm sang ngày mới
Giọt đời tôi rơi chạm cuối dốc chiều
Em ngọt dịu trong mùa thu xanh thẳm
Thương bóng mình sau cơn lốc... hoang liêu

Chiều xuống vội hay lòng tôi mong đợi...?
Trắng đêm buồn trước những được thua
Nắng có vỡ trong ngày hè bối rối!
Chút yêu người theo đó cũng ... phôi pha

Níu nhân ảnh phủ mờ che ký ức
Một chút tình trong thinh lặng ... mong manh
Em trong sáng trinh nguyên ngày nắng lụa
Vỡ trong tôi một nỗi nhớ muộn màng 


                                                 ĐT
READ MORE - NỖI NHỚ MUỘN MÀNG - thơ Đan Thụy

CÒN ĐÓ GIẤC MƠ TÔI - thơ Hoài Huyền Thanh



Tác giả Hoài Huyền Thanh


Hoài Huyền Thanh
CÒN ĐÓ GIẤC MƠ TÔI

Giấc mơ tôi
vòng vèo theo sợi khói
Gốc rạ khô tứa máu chân người
Lững lờ dòng sông tuổi thơ tắm mát
Lem luốc trò chơi cút bắt trốn tìm
Tôi mãi đi tìm như máu chảy về tim
Giấc mơ tôi
một đời dong ruỗi
Tôi tìm tôi
chiếc bóng nhỏ ngày nào
Long đong trời viễn xứ
Ngậm ngùi thao thiết giấc mơ tôi
Hôm nay 
Trở về thăm lại bến sông xưa
Thăm bọn thủy binh một thời tao loạn
Uống nước sông thay ngự tửu ngày nào
Giấc mơ tôi tưởng chừng trôi vào dĩ vãng
Chợt vỡ òa bóng nắng sáng Sài thành
Những người bạn như ảo ảnh mong manh
Bỗng bước ra từ Thềm Xưa cổ tích
Giấc mơ tôi một thời không quên được
Mãi mãi một đời còn đó giấc mơ tôi! 
              
HHT             

<thanhmanh52@hotmail.com>
READ MORE - CÒN ĐÓ GIẤC MƠ TÔI - thơ Hoài Huyền Thanh

QUA ĐÒ - thơ Đặng Xuân Xuyến



Tác giả Đặng Xuân Xuyến


Đặng Xuân Xuyến
QUA ĐÒ
                     - Với Nguyễn Minh Phượng

Chiều trở lại bến xưa
Thấy sông trôi khác quá
Mây trời bay cũng lạ
Gió hình như chuyển mùa.

Đâu tiếng ai cười đùa?
Đâu đêm trăng thao thức?
Sông ơi còn thổn thức
Vắt ngược dòng về đâu?

Đã qua mấy mùa ngâu
Em sao chưa về lại?
Đò xưa ơi khờ dại
Neo mình đậu nơi đâu?

Em giờ ở nơi đâu?
Có thương về chốn cũ?
Có tan vào giấc ngủ
Buốt lạnh vài giọt ngâu?

Nắng tắt màu từ lâu
Mưa đã thôi tầm tã
Gió ngừng cơn vật vã
Sông oải mình, ngác ngơ.

Sao ta mãi thẩn thơ
Thương một thời lỡ dở...
"Người xưa đâu xa vắng
Ai đưa tôi qua đò."

Hà Nội, ngày 27 tháng 09 năm 2013                                
ĐXX
baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn                                
READ MORE - QUA ĐÒ - thơ Đặng Xuân Xuyến

NẾU EM VỀ THĂM BÌNH THẠNH - thơ Châu Thạch



Tác giả Châu Thạch


Châu Thạch
NẾU EM VỀ THĂM BÌNH THẠNH

Nếu em về thăm Bình Thạnh*
Hãy cho anh tháp tùng theo với
Thơ ở đây khác chi mùa xuân mới
Tình ở đây xao xuyến trăng rằm.

Ta sẽ như hồi tiền kiếp xa xăm
Tay âu yếm dắt nhau về Tháp Cổ
Và nhắc lại những lời xưa thổ lộ
Vẫn còn ghi trong thớ đá ngàn năm.

Em hãy nói yêu một tiếng rất đằm
Đá sẽ vọng lại lời em thỏ thẻ
Lời của đá hôm nay em nhớ nhé
Là lời tình em tỏ buổi hoang sơ

Để biết duyên ta không phải tình cờ
Để biết tình ta có từ vạn kiếp
Để biết thời gian cách chia ngàn nhịp
Ta và em vẫn tái ngộ cùng nhau.

Nếu em về thăm Bình Thạnh
Hãy cho anh tháp tùng theo với
Vì ở đó có nhiều người ngóng đợi
Mong anh về ở giữa làng thơ

Để em biết rằng ở đó trăng mơ
Khác với những vầng trăng nơi khác
Trăng Bình Thạnh dát vàng dát bạc
Của ngàn năm hoá vào mỗi con người

Em sẽ thấy hồn mình lại xanh tươi
Dẫu phố thị đã làm em héo úa
Trong Tháp Cổ thời gian dừng dải lụa
Và thăng, trầm bình tịnh lại cùng em.

Nếu em về thăm Bình Thạnh
Hãy cho anh tháp tùng theo với
Những đường đất, những khu vườn em tới
Những con người em gặp cũng là thơ

Anh và em sẽ rất bất ngờ
Khi chợt tỉnh nhớ tình yêu thuở trước
Dưới Tháp cổ hai ta cầu lưu phước
Cho tình mình mãi mãi, thiên thu ./.
                                          CT

* Bình Thạnh: Một làng nằm phía hửu ngạn sông Vàm Cỏ Đông, thuộc huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Nơi đây có ngôi Tháp Cổ quý hiếm tồn tại từ thế kỷ thứ 8 đến nay. Hiện có hội thơ Tháp Cổ Bình Thạnh được yêu mến trên diễn đàn văn học.



READ MORE - NẾU EM VỀ THĂM BÌNH THẠNH - thơ Châu Thạch

NHỮNG NGÀY Ở K. - thơ Huy Uyên



Tác giả Huy Uyên


Huy Uyên
NHỮNG NGÀY Ở K.

Đàn bò chậm rải bước sớm mai
những cánh đồng trên đồi ngập nắng
ngọn cỏ cũng bạc màu nhớ ai
ánh sáng xiên khoang màu trắng .

Từng dảy nhà sàn bên đường im lặng
Siem-Riep mùa hè không trở về
đâu đây những bóng người thấp thoáng
hàng cây thốt-nốt một mình trổ hoa .

Nơi đó những đền tháp bạc màu
Angkor-Thom yên bình giấc ngũ
lên đồi Bakheng gọi gió về
giá mà có em
chiều đầy nhớ .

Ký ức em những sáng Wat-Phnom
nơi bóng Phật hiền từ nhân ái
những nụ cười dịu dàng
ước mong tình ta thắm mãi .

Đền Ba-Phuon kỳ bí
sâu thẳm cánh rừng già
Angkor-Wat ngã màu chàm tráng lệ
đậm khuôn mặt người
năm tháng đi qua .

Nổi-buồn-chung ngang qua Svay-Riêng
gởi nụ hôn cho người cùng trời đất
bỏ lại quanh ai những nổi buồn
xa rồi Campuchia lung linh tiếng hát
"Người ơi! người ở đừng về "

Huy Uyên
(31-5-2015)

<lesinh.lesinh@yahoo.com>
READ MORE - NHỮNG NGÀY Ở K. - thơ Huy Uyên

ĐÊM NHỚ QUÊ XƯA NHỚ BẠN BÈ - thơ Hoàng Yên Lynh

Tác giả Hoàng Yên Lynh


Hoàng Yên Lynh
ĐÊM NHỚ QUÊ XƯA NHỚ BẠN BÈ

Phố đìu hiu quán vắng liêu xiêu
Con đường nhỏ đầy ắp kỷ niệm
Xóm lên đèn vàng soi mờ tỏ
Bước chân buồn mòn gót ngõ đêm.

Con gió nào vàng hanh khóm lá
Mùa hạ về rám nắng tóc ai
Tiếng ve sầu ôn thi Tịnh Xá
Kỷ niệm buồn cho kẻ đi xa.

Con phố xưa phượng buồn đứng bóng
Đêm giới nghiêm hiu hắt mưa buồn
Có một thời tin yêu mơ mộng
Có một thời đạn lửa tang thương.

Năm mươi năm dòng đời ấm lạnh
Mang nỗi buồn chiến cuộc điêu linh
Đời lưu lạc...áo cơm trĩu nặng
Vẫn ngậm ngùi nỗi nhớ quê hương.

Ở xứ người buồn vui lặng lẽ
Sống lưu vong trên đất quê mình
Dõi mắt tìm bạn cũ cố quê
Năm tháng cạn tình người cũng cạn.

                              HYL
                 <hoangmylinh@live.com>



READ MORE - ĐÊM NHỚ QUÊ XƯA NHỚ BẠN BÈ - thơ Hoàng Yên Lynh

PHÚT GIÂY HUYỀN DIỆU - thơ Trần Ngọc Hưởng



Tác giả Trần Ngọc Hưởng


Trần Ngọc Hưởng

PHÚT GIÂY HUYỀN DIỆU


Tranh lõa thể xuân mở đúng mùa,
Tầm xuân kìa dáng Giáng Hương xưa
Dạo chơi lỡ cảnh tiên lôi cuốn,
Nên lão quan hưu dính phải bùa.

Em kéo mùa xuân xích lại gần,
Cho anh nhìn rõ nét thanh tân.
Suối nguồn chỉ một mình anh biết,
Bữa đó mùa xuân mới cởi quần.

Một góc Sài gòn hóa cảnh tiên,
Tầm xuân đâu nhỉ chỉ tầm duyên
Mạng internet trang Facebook,
Phiêu lãng duyên tròi gặp được em.

Mới thấy tình yêu thật nhiệm mầu,
Dào tuôn bất tuyệt, cuốn về đâu.
Tim hồng khép mở tay dang rộng,
Môi ấm anh thơm cả bí bầu.

Thở nụ hôn nồng thắm thịt da,
Đồi non vú nõn nức mùi hoa
Mở lòng đón phút giây huyền diệu,
Cảm xúc bùng lên chợt vỡ òa.

                             TNH


READ MORE - PHÚT GIÂY HUYỀN DIỆU - thơ Trần Ngọc Hưởng