Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, June 7, 2015

NGÀY THIẾU EM - thơ Phạm Phan Hòa

Tác giả Phạm Phan Hòa


Phạm Phan Hòa

NGÀY THIẾU EM

                                    Riêng tặng em TM


Vắng em sầu đọng thành hồ
Long lanh đáy nước thuở nào cho tan
Phố thiếu em - nắng lên ngàn
Để cơn mưa nhỏ ngập tràn lòng anh!..
Em đi đường cũ vắng tanh
Chim buồn thôi hót trên cành lá rơi
Anh như cánh gió chơi vơi
Biết mây nào tựa, biết trời nào yêu...
Không em hồn xót xa nhiều
Từng cơn bão dựng tiêu điều trong anh
Về đi cho ngày mỗi xanh
Anh buông ảo mộng tan tành - em thương
Đừng đi bỏ vắng con đường
Mưa sầu nghiêng đổ, dặm trường mình anh

                        PPH 
                        (Quảng Nam) 
                            30/5/2015

                                               <phamphanhoa.pph@gmail.com>
READ MORE - NGÀY THIẾU EM - thơ Phạm Phan Hòa

TRÚC THANH TÂM - TRĂM NĂM NỖI NHỚ ĐI VỀ - Ngô Nguyên Nghiễm

                                                    

                                    Ngô Nguyên Nghiễm

TRÚC THANH TÂM 
                           - TRĂM NĂM NỖI NHỚ ĐI VỀ                              


      Gần 20 năm trước, Châu Đốc đón nhận thêm một nhà thơ lãng du bước vào địa phận của vùng khí thiêng sông núi Thất Sơn. Hành trang phiêu bạt chỉ là một túi thơ, gói gọn những ước mơ tuổi trẻ. Trúc Thanh Tâm có những cái hay như những người làm văn nghệ miền sông nước, là sự phiêu lãng, an nhiên, không xem danh vọng như một điều tối cần thiết trên bước đường đi - về. Dù rằng, Trúc Thanh Tâm cũng có một bề dầy quá trình cật lực với văn nghệ, anh bước đến nghệ thuật thật sớm, vững chãi trên bước thơ đi. Làm thơ từ lúc còn tuổi thiếu niên, một lớp tuổi học trò 15 - 16 ôm tràn đầy ảo mộng tình yêu trinh nguyên và trong sáng.

      Quê anh từ làng Long Mỹ tận phương trời mịt mù xa thẳm, ánh sáng văn hóa hầu như chìm lắng trong những tiếng đạn bom và nghèo khó. Có lần, tôi bước vội vàng qua Long Mỹ về thăm con kênh Xà No, một vùng đất nhân dáng chằn chịt khói lửa mới hiểu rằng đất nước còn quá nhiều truân chuyên, phủ chụp xuống hồn người nỗi bất hạnh đầy tiếng thở than và nước mắt. Chàng trai trẻ Long Mỹ, cũng không thoát khỏi mệnh số đó, hằng ngày cuộc sống dàn trải đầy rẫy những bi thảm trên góc nhỏ quê nhà.

      Thơ Trúc Thanh Tâm bắt đầu xuất hiện bằng những kỷ niệm phôi thai. Chung quanh những cuộc đất làm lầy lội trí tuệ non nớt, với hình ảnh trời quê, vòi vọi cánh chim, áng mây man mác... đã quyện trong hồn Trúc Thanh Tâm một sự rung động mật thiết với quê hương. Trúc Thanh Tâm đến với thơ, thành công nhiều ở thể loại lục bát, càng ngày điêu luyện tinh tế hơn, giúp thơ anh có một nỗi niềm, chan đầy niềm tin yêu thanh khiết. Tôi cảm thông khi đi vào thơ anh, sự mộc mạc chân thành với tình yêu đầy vẻ ngây dại, và đơn giản khiến thơ Trúc Thanh Tâm ít nhiều làm rung động hồn người. Trúc Thanh Tâm thành công ở dòng thơ tình đầy phiêu lãng như một sự chân chất của tâm hồn anh trang trải suốt đường thơ đi.

      Thơ Trúc Thanh Tâm đầy rẩy xung động của tình yêu thanh xuân, trong cuộc sống thường hằng, nên sự cay đắng khôn cùng vẫn vương vãi trong thơ, như những định kiếp giang hồ mà ta thường bắt gặp của một kẻ tình si, cùng một trời lận đận.

       Năm 1990, Trúc Thanh Tâm về Châu Đốc nhận trách nhiệm phụ trách tiếp Trịnh Bửu Hoài tờ báo Văn nghệ Châu Đốc, và Câu Lạc Bộ Thơ Ca, sẵn dịp anh về Sài Gòn gặp gỡ bằng hữu đàm luận trong những giây phút tâm giao. Tôi, Nguyễn Thành Xuân và Lưu Nhữ Thụy tiếp Trúc Thanh Tâm, để anh gói kịp thời gian trên đoạn đường quy cố hương. Tình anh em chan đầy trong bàn tiệc nhỏ gọn bên quán ven đường, Trúc Thanh Tâm làm một bài thơ tốc hành trao tặng khiến hào khí mọi người hiện diện hừng hực dâng trào.

         Sài Gòn, tôi về nắng trưa
         Cầu  chữ Y, nỗi buồn gió táp
         Cái đầu tiên mà tôi bắt gặp
         Là sự nhỏ nhoi, nỗi khổ riêng mình

         Sài Gòn, đèn ngọn đỏ, ngọn xanh
         Đâu đủ sáng cho mình mơ ước
         Mưa là cái khôn tắm mát
         Nhưng con người, đôi lúc lại sợ mưa

         Mắt, bị che chiếc lá sái mùa
         Đường thẳng cứ lờ mờ quanh quẩn
         Tôi thấy bước chân mình khá nặng
         Mang trên vai một túi nghiệp văn chương

         Bạn bè, ly rượu tứ phương
         Ở quán cóc, góc vỉa hè tận hưởng
         Là sự thật, là tận cùng ham muốn
         Là trái tim còn nét thực con người ...

     Cả một đời bước nhẹ dưới ánh nắng của thi ca, Trúc Thanh Tâm sáng tác cũng khá nhiều, mà những đứa con tinh thần lúc nào cũng chao đảo trong cơn hoài vọng của tình yêu, tình bằng hữu, gia đình, quê hương ... Cuộc sống Trúc Thanh Tâm trôi nổi như cụm lục bình lang thang trên nẻo vắng sông hồ. Không hiểu đến nay, ở tại thị xã Châu Đốc đang là lúc Trúc Thanh Tâm đã bước qua tuổi lục tuần, mặc dù anh vẫn làm thơ, vẫn âm thầm trôi chảy theo dòng đời, nhưng sự im lặng của Trúc Thanh Tâm với văn nghệ trong khoảng vắng hơn 10 năm nay, có làm thơ anh cùng khổ hơn không? Mà, để có lúc Trúc Thanh Tâm như ngơ ngác, cô đơn trong góc nhỏ đêm dài, để rồi Ta xin chút nắng thắp hồn cho nhau hay Nghìn thu giấc mộng không về / Nước chia bến lạ não nề phận sông!

      Thời gian sau nầy tôi ít về Thất Sơn, năm thì mười thuở mới ghé tạt về nhìn lại hồn núi, rồi cũng loáng thoáng bước vội quay đi, vì nhiều công việc đang bỏ sót lại bên lưng. Cho nên gần như hơn 10 năm nay, tôi không gặp gỡ Trúc Thanh Tâm, mặc dù thỉnh thoảng cũng có nhờ di động trao đổi vài câu, thăm hỏi. Mỗi lần tiếp xúc, tôi cảm nhận nét buồn của Trúc Thanh Tâm vương vấn giữa không gian, len lén vươn vào đường điện thoại, chứa chan đầy tình cảm bâng khuâng như thi tập Thâm Tình mà Trúc Thanh Tâm dự định xuất bản, vẫn chưa thoát khỏi sự hoài thai.

         ... Vậy mà, người vẫn chưa trở lại
             Mười năm thềm cũ ánh trăng vơi
             Chiếc lá xa cành bay tản mạn
             Để mất đời nhau nửa nụ cười

             Ta thương ta lắm đêm viễn xứ
             Mười năm cay đắng một chút đời
             Mười năm nước mắt thành rêu vỡ
             Ôm đời ấm lạnh trước gương soi !

     Tất cả như ảo ảnh, cái thoắt hiện thoắt tan là lẽ thường hằng, Trúc Thanh Tâm vẫn còn một hồn thơ bát ngát đong đầy trong trời đất, nét tinh khôi mà hơn 40 năm qua sinh tử với thi ca, anh như một trong những con chim họa mi của đồng bằng, đang hót giữa ngút ngàn sương gió, phiêu bạt tuyệt cùng trên vùng trời cương thổ quê hương...    
                                                       
                                               Viết tại Thư trang Quang Hạnh
                                                         Ngày 20/06/2006
                                                                  NNN


READ MORE - TRÚC THANH TÂM - TRĂM NĂM NỖI NHỚ ĐI VỀ - Ngô Nguyên Nghiễm

Thursday, June 4, 2015

CHÙM THƠ ĐÌNH XUÂN





NỤ HÔN VÔ CÙNG


Ta vắt lên vai em chút buồn của tuổi

Mà em đâu tiếc nuối làm chi

Vẫn ngợi ca em cả một đời rong ruổi

Rồi mai cũng sẽ qua thôi


Ta sẽ chờ em bên vòng biên vũ trụ

Nơi chỉ bóng đôi mình

Sẽ chờ em nơi thăm thẳm

Được nụ hôn đầu là tất cả em ơi...




CHỈ MỘT CHÚT VÀNG PHAI


Vắt hết màu chiều chỉ một chút vàng phai

Gom hết những cuộc tình chỉ trong lần nhớ

Tất cả qua mau trong cơn mê ngú ngớ

Đến bao giờ ta mới vớ được nhau


Ta biết nhớ khi bào thai chưa vỡ

Ta biết yêu từ ngọn cỏ chưa cong

Từ đồi đông cho tới bờ tây

Ta vò nát từng viên đá cuội


Giờ cho ta xin bấm tuổi

Hỏi tuổi nào buồn như hôm nay

Góp nhặt tình

Còn lại chỉ một chút vàng phai




NGÔN TỪ MỤ MỊ


Có khi nào cơn mơ lại buồn

Có khi nào con nhộng hóa thành tiên

Có khi nào ta chợt nhận ra
 
Tình yêu bắt nguồn từ mặt trời


Mặt trăng chỉ là nơi hò hẹn

Những hành tinh xa chỉ là nơi mơ hò hẹn

Giây phút ngỏ lời ngụ tình về phía ngàn lẻ một... đêm.

Nơi không trăng sao...


Lời yêu thương vỡ nát

Lỗi hẹn tình trần

Cứ ẩn dụ qua bên kia cầu chia sẻ nỗi đau

Và muôn kiếp mỗi chiếc lá rơi là một lần phiền


Lời đầu ta mụ mị nhau ngôn từ bằng tia nắng

Đốt cháy hai trái tim

Thành khói

Bay về nẻo 
ngàn trùng... ngàn trùng...

                                       Đình Xuân

READ MORE - CHÙM THƠ ĐÌNH XUÂN

CHÙM THƠ NHẬT QUANG



   Tác giả Nhật Quang


TỈNH

Có khi mơ mộng giữa ngày
Thầm cơn gió lạc thổi dài chiêm bao
Nắng len kẽ lá rì rào
Chợt cơn mê tỉnh,hồn lao xao chiều.

NGHIÊNG

Gió nghiêng vạt áo trắng ngần
Đêm trăng Quỳnh thắm hương thầm xuyến xao
Nghiêng đôi má lúm hồng đào
Để thơ anh đắm ngả vào hồn em.

ĐÊM DÀI

Hanh hao em níu tình gầy
Xòe tay chỉ hứng vơi đầy nắng phai
Hương đêm ru buốt bờ vai
Trăng treo bờ mộng...ươm dài nhớ nhung.

THU

Thu gom lá biếc rụng vàng
Mây trôi lãng đãng mơ màng tiếng xưa
Ngỡ ngàng nắng úa lưa thưa
Hương thầm khép vội ...đong đưa lá sầu

                                          Nhật Quang
                                         (TP. HCM)

READ MORE - CHÙM THƠ NHẬT QUANG

CHỚM GIÀ - Thơ Đặng Xuân Xuyến



                Tác giả Đặng Xuân Xuyến

CHỚM GIÀ

Mình già rồi anh nhỉ
Thời gian thế mà nhanh
Mới vài chuyện loanh quanh
Tóc đã pha màu bạc.

Em lặng nhìn nơi khác
Tiếng thở dài nén sâu
Như gom cả trời ngâu
Mưa phủ dầy lấp lối.

Ngập ngừng anh bối rối:
- Nói già nghe sao được
Chỉ là không như trước
Da sạm màu hơn thôi.

Em khẽ mím đôi môi
Mắt thôi nhìn nơi khác
Giọng thoảng nghe khang khác:
- Mình già rồi mà anh...


             Đặng Xuân Xuyến

READ MORE - CHỚM GIÀ - Thơ Đặng Xuân Xuyến

KHẬP KHỄNH - Thơ Trần Mai Ngân




KHẬP KHỄNH 

Anh đi trên hai chiếc dép khác nhau 
Đến thăm em bằng bước chân khập khễnh 
Tấu khúc mùa Đông một màu xam xám 
Buổi trưa buồn - nắng cũng phải trốn mau ...

 

             Anh đến thăm em bằng hai chiếc dép khác màu 

             Có phải ... trong cơn say chúng lạnh lùng thất lạc                

             Có phải ... trong cơn say anh mới là người sống thật        

             Theo trái tim mình - theo nhịp thở lặng thinh .


Em thông minh . Em nổi tiếng thông minh       

Nhưng lại dốt trước mối tình cay đắng        

Mắt buồn, cổ cao ba ngấn ...       

Anh lạc đường đi - hai chiếc dép khóc thầm ...


             Chia cùng anh một mối tình câm           

             Ba mươi mấy năm ... Cầm bằng như không vậy ! 


                                                                  Trần Mai Ngân
READ MORE - KHẬP KHỄNH - Thơ Trần Mai Ngân

Tuesday, June 2, 2015

TỰ BAO GIỜ EM ĐÃ YÊU QUẢNG TRỊ - Võ Thị Quỳnh, Nguyễn Tất Vịnh, Thùy Dương



                 Thơ: Võ Thị Quỳnh
                 Nhạc: Nguyễn Tất Vịnh.
                 Tiếng hát: Thùy Dương


      Tác giả thơ Võ Thị Quỳnh



TỰ BAO GIỜ EM ĐÃ YÊU QUẢNG TRỊ


Em đã yêu Quảng Trị tự bao giờ?

Một tình yêu - nhạc không lời đầy biển động.

Có đá đổ mồ hôi ngàn năm dòng Thạch Hãn.

Có ngàn mai kiên cường thành Mai Lĩnh núi non.

Em từng yêu Quảng Trị tự bao giờ?

Một tình yêu - tranh phối màu đen trắng

Vô cùng nhiều phiên bản của sự sống

Hồi sinh vô lường trong và ngoài cõi âm dương.

Em đã yêu Quảng Trị tự bao giờ?

Một tình yêu - hơn gió Lào riết nóng.

Một tình yêu - mù sa mạc cát trắng

Chân chất mặn nồng,đằm thắm diết da,

Cay đắng ngọt bùi, hóa thân mưa nắng đời vui.

Em đã yêu Quảng Trị tự bao giờ?

Một tình yêu - không hằn chia cách,

Trái tim run bần bật, giọt lệ loang nụ cười,

Trên mắt nhỏ xuống núi đồi. Tự hỏi:

Đã từ bao giờ em yêu Quảng Trị của tôi? Tự hỏi:

Đã từ bao giờ em yêu Quảng Trị Của tôi?

                                      Võ Thị Quỳnh

READ MORE - TỰ BAO GIỜ EM ĐÃ YÊU QUẢNG TRỊ - Võ Thị Quỳnh, Nguyễn Tất Vịnh, Thùy Dương

LỤC BÁT BỐN CÂU - Thơ Đoàn Thuận


                       

         Tác giả Đoàn Thuận




KHI CHƯA HOÀNG HÔN


Chưa hoàng hôn đã trăng lên

Chưa nhớ chi mấy đã quên lãng nhiều

Chưa hoa, hương đã về chiều

Chưa xa, đã thấy đìu hiu lối về.


CHIỀU TRÊN BIỂN

Sóng đưa thuyền thúng bãi ngang

Hoa kim đùa cát mặn vàng bờ xa.

Áo người đùa nắng chiều tà.

Để buồn đùa giữa hồn ta một thời.


CHIỀU Ở NGẢNH

Bấc về làm nhớ tháng giêng.

Bãi xa con sóng vỗ nghiêng mặt ghềnh.

Lũ còng đâu biết nhớ quên.

Thản nhiên xe cát giữa mênh mông trời.


CHIỀU TÂN LÝ

Nghe trong luống cải nương chiều,

Thoảng hương đất mới giữa hiu quạnh mùa.

Thoáng buồn sắc tím hoa mua,

Thoáng xa lắc tiếng chuông chùa núi xa.


TRONG QUÁN CHIỀU

Ngoài kia từng chuyến xe qua.

Tiếng chuông chùa núi ngẫm ra mơ hồ.

Ngồi buồn ngắm ngón tay thô.

Lanh canh ly đá nghe khô khốc chiều


                                ĐOÀN THUẬN

READ MORE - LỤC BÁT BỐN CÂU - Thơ Đoàn Thuận

Ở LẠI - Thơ Đặng Xuân Xuyến


      Tác giả ĐặngXuân Xuyến

Ở LẠI

Thì cứ lại đây. Ngồi xuống đây
Nhấp chén rượu thơm ủ lâu ngày
Ngoài kia mưa gió nhiều như thế
Ở lại đi em. Mai hãy về.

Ta biết sự đời cũng nhiêu khê
Mười hai bến nước lắm ê chề
Em về hay ở đều như thế
Ngang dọc miệng đời chẳng bớt chê.

Thôi ở lại đây. Nghỉ lại đây
Ngực ta làm gối thật êm dầy
Tay ta làm nệm nhung rất ấm
Em quấn thân ta tựa chăn mềm.

Ta muốn đêm này em với ta
Quyện từng hơi thở trộn thịt da
Ưu phiền cứ mặc trôi theo gió
Nào hãy cùng ta dạo bến mơ.

                Đặng Xuân Xuyến

Hà Nội, chiều 04 tháng 09 năm 2014

READ MORE - Ở LẠI - Thơ Đặng Xuân Xuyến

Monday, June 1, 2015

CHƯA BAO GIỜ XA BIỂN - thơ Nguyễn Ngọc Hưng




Nguyễn Ngọc Hưng

CHƯA BAO GIỜ XA BIỂN

Dẫu bây giờ không ngắm được biển khơi trong đời thực
Đã ngấm trong anh chất muối mặn muôn đời
Cả khi thức lúc lơ mơ và cả khi say ngủ
Sóng vẫn dạt dào ru vỗ đầy vơi
Nhỏ bé mỏng manh con người giống như một thứ đồ chơi
Trước mênh mông biển ậm ào bão giông sóng gió
Đi tận cô đơn để suy tư cùng mắt nâu buồm đỏ
Đường ra đảo thênh thang lẽ nào không có lối vô bờ
Giữa rừng thông tin đen trắng ngược xuôi phong phú đến đáng ngờ
Không có chân thì dậm đầu xuống non sông mà bước
Đảo không vững đất liền yên sao được
Mắt ba miền một hướng vọng Trường Sa
Chưa một lần sông Mã vẫn dô ta
Chưa Bắc Ninh mớ bảy mớ ba vẫn dập dìu í a quan họ
Chưa Huế vẫn mái đẩy mái nhì khua trăng vẫy gió
Chưa Cửu Long vẫn khớp ngựa ô vô sáu câu vọng cổ ngọt lừ
Tột đỉnh thông minh tột đỉnh nhân từ
Là quốc bảo bốn ngàn năm tổ tiên ta truyền lại
Không đánh mà lui không lắm miệng chua ngoa mà sắc sảo vạch ra chính tà phải trái
Chẳng quân lũ nào không khiếp hãi câu thơ thần vang dội cáo Bình Ngô
Bên bờ sóng ơi à những phận người cao thấp nhấp nhô
Vẫy cánh tự do kiếm tìm hạnh phúc
Đất nước mỗi ngày một thắm tươi mỗi ngày một ít hơn tù ngục
Hàng loạt nấm phố mọc lên là chứng nhân của cởi trói mở lòng
Ơi những ngọn cỏ lông công con cáy mẹ còng
Biển vẫn cát trời vẫn mây nhưng cát đã vàng hơn mây đã xanh hơn ngày trước
Một phần ba thế kỷ bình yên đâu dễ gì có được
Khi bom vẫn nổ mỗi ngày trái đất sốt kinh niên
Chẳng cơn bão nào thổi tắt ngọn đèn dập hương khói thiêng liêng
Mỗi tháng hai mộ gió Lý Sơn vẫn lấp lóa hoa đăng ấm áp lễ khao lề thế lính
Hải phận ký sử xanh đã rõ rành phân định
Linh ứng Hoàng Sa Trường Sa xương máu Việt nhuộm hồng
Không là chi cũng hậu duệ chính tông dòng giống Tiên Rồng
Dẫu cây một góc rừng vẫn mênh mông nỗi biển
Một chớp bể mấy mưa nguồn nghẹn điếng
Bởi yêu lắm hòa bình nên chẳng ngại chiến tranh
Là tha thiết tiếng lòng của em của anh
Của 90 triệu trái tim hòa chung nhịp với biển trời sông núi
Bên bờ sóng đâu chỉ có câu dân ca nghìn tuổi
Dàn quân nhạc quân ca cùng cất lên bản giao hưởng oai hùng
Một khi yêu Tổ quốc đến tận cùng
Cả thân xác tâm hồn ta hóa biển
Biết rộng lượng bao dung biết hội nhập chan hòa dâng hiến
Mỗi tiếng mỗi lời đẫm hương vị trùng khơi!


                                                      NNH
READ MORE - CHƯA BAO GIỜ XA BIỂN - thơ Nguyễn Ngọc Hưng

Sunday, May 31, 2015

UỐNG NHUẬN BÚT - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân














UỐNG NHUẬN BÚT

Nguyễn Hữu Minh Quân

Chia cho em một nửa
Còn lại để anh với bạn bè
Bõ bèn chi mấy đồng nhuận bút
May mắn ở đời còn có kẻ sớt chia

Chẳng phải là ai, bạn anh mấy thằng mọt sách nghèo rách như nhau                                              Chúng hồn nhiên và vô can, chẳng làm đau một cành cỏ úa
Đời lên xuống ngựa xe mấy thuở
Chẳng bao giờ bỏ nhau

Dù đi đâu về đâu
Vẫn nhớ về những cuộc rượu còm với tiền nhuận bút
Rượu ít mà ấm lòng nhau
Lúc quá chén chúng cãi nhau suốt đêm về đồng xu thủng lỗ giữa
                                                                             
Thằng thì ngữa mặt chê trời vì bị đời đá đít
Thằng thì khóc sụt sịt như con nít vòi quà
Thời đại đi qua
Tầm vóc của con người đi qua chỉ ngang với những tựa đề ghi trên bảng gỗ
Thằng uống say tuyên bố lên ngôi…
Trãm hết, trãm hết lũ lừa và mấy cái đầu đất sét

Ôi lạy trời!
Rượu nhuận bút khi nào cũng khiêm tốn thế
Đào xới cơn đau, kể chuyện dâu bể…
Bước chân liêu xiêu về trong gió bụi
Cuộc trùng lai róc rách tựa nghìn thu
Ra về mà vẫn thòm thèm ngoái lại
Hẹn nhuận bút bài sau!

                                 24.9.2014
                                     NHMQ
READ MORE - UỐNG NHUẬN BÚT - thơ Nguyễn Hữu Minh Quân