Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Monday, April 13, 2015

CHUYỆN TỪNG ĐÊM EM KỂ - Phạm Phan Hòa





CHUYỆN TỪNG ĐÊM EM KỂ

* Lời từng đêm róc rách
suối nguồn ngàn năm ru
                 đá - lời từng đêm gọi mặt
                  trời hồng ngày mai nắng
                 reo. Đường ta qua như theo
                  cùng những mùa Xuân 
               bất tận…  Nguyễn ạ!.

Chuyện từng đêm em kể
Trút mõi mệt từng ngày
Chuyện từng đêm em kể
Môi cười- hoa sớm mai
Chuyện từng đêm em kể
Sáng một khung trời sao
Có trăng vàng huyền ảo
Dần theo vào chiêm bao…
Mai "con"* rồi lớn khôn
Đặt tình thương vào tim
Thả bay trời cao rộng
Rập rờn bao cánh chim.
Em kể chuyện ngày xưa
Thời em còn đi học
Nơi thiên đường ngà ngọc
Nắng thắm… hoài đong đưa,
Em kể rằng trăm năm
Cõi về chung một lối…
Anh ơi ngày vừa tối!
Em nói chuyện chung tình.

Phạm Phan Hòa
Tháng tư 2015.

* "Con" tinh thần: Thơ, nhạc, họa.



READ MORE - CHUYỆN TỪNG ĐÊM EM KỂ - Phạm Phan Hòa

Đà Lạt Thành Phố Tôi Yêu - Thơ: Tuyền Linh - Nhạc: Nguyễn Văn Thơ - Ca sĩ: Minh Xuân

READ MORE - Đà Lạt Thành Phố Tôi Yêu - Thơ: Tuyền Linh - Nhạc: Nguyễn Văn Thơ - Ca sĩ: Minh Xuân

CÙNG EM ĐẾN VỚI BÀ NÀ - Chùm thơ Trần Bình


  



CÙNG EM ĐẾN VỚI BÀ NÀ

Cùng em lên với Bà Nà
Một vùng trời đất dăng hoa đỉnh rừng
Thần tiên cảnh trí lạ lùng
Ngợp trong hương sắc, chập chùng cõi mơ

Xa kia là phố lô nhô
Gần bên mây trắng nhởn nhơ lượn vòng
Lên cao, cao đến tận cùng
Bốn mùa thời tiết về trong một chiều

Thả hồn qua ô cáp treo
Phố lao xao với núi đèo mênh mông
Hè chang nắng, vội tàn đông
Xuân ngời sắc … đã Thu vàng trầm ưu

Những con đường dốc ngoằn nghoèo
Chùng chân mỏi gối mà leo giữa trời
Khéo khen Thiên tạo tuyệt vời
Nối tình yêu với con người dựng xây

Nói cùng em giữa ngàn mây
Rằng yêu nhau mấy ngất ngây cho vừa
Nén hương thắp dưới cửa chùa
Quan âm tịnh độ cầu cho chúng mình…
                                              2013.



TA VỀ TRẢ LẠI NGÀY XƯA CŨ 

                              Tặng anh Võ Văn Luyến


Qua bến Đông Hà, chiều vội vã
Một khúc sông quanh mấy cụm thuyền
Ta ngồi vơ vẩn trong yên ả
Bạn hữu tìm nhau, nhắc đến tên

Rơi rơi Khoảng Gió  nghe tình lặng
Hạt nhớ  đầy lên mỗi chén vơi
Người đi, phố xá mình thêm lạnh
Mưa ướt lòng nhau khúc tình đời

Ta say An Lạc - làng Hoa kiểng
Một chút mưa, sương nhạc lả lơi
Khách lạ về đây ngồi vãn cảnh
Lãng đãng chiều... 
mây gió Bãi bồi

Ta về trở lại ngày năm cũ
Một triền quê
xao xát giọt lòng
Người đi có nhớ mùa tình tự
Ai thả hồn thơ bên bến sông?

                       
18/9.TB

NGÀY CUỐI NĂM … AN LẠC
                          Quí tặng: Dượng C.
             
Con ngược Đông Hà về thăm dượng
Lạnh cóng bàn tay rét cận ngày
An Lạc mấy vườn Bông trổ muộn
Tết đến ngoài kia mà chẳng hay

Có những cành Mưng không phát lộc
Vườn nhà thất bát bởi mưa ngâm
Hoa tết mấy loài không nở kịp
Như là ông Trời không cho Xuân

Con về phụ dượng dăm ba bữa
Mang cả lên xe đến chợ làng
Một ngày An Lạc no tròn mắt
Thắm đẫm màu Hoa và sắc hương

Mấy chậu Cúc vàng phơi áo mới
Cuối ngày sắp sẵn hết ra sân
Dượng bảo năm nay Hoa có giá
Tiếc nỗi mười mươi được một phân

Chuẩn bị Tết Xuân từ năm ngoái
Vui buồn theo nhịp thở chồi non
Những nụ ấp iu, cành chớm búp
Chăm chút tỷ tăn cho mấy ngày.

Năm nay Đông giá dài hơn chút
Dân xứ làng Hoa bận rộn thêm
Nghề Hoa cũng phải công phu lắm
Được mất đem so cùng rủi hên!

Thôi thì đã Tết, Hoa theo Tết
An Lạc rực lên ngày cuối năm
May mắn mấy ngày qua đợt rét
Dượng cười: Công bỏ chút cho Xuân! 

                Làng Hoa  An Lạc -cuối năm.
Trần Bình 
Gio An- Gio Linh
0935 959 405

READ MORE - CÙNG EM ĐẾN VỚI BÀ NÀ - Chùm thơ Trần Bình

MẸ ƠI! - tranh thư pháp Minh Đạo

Dâng Mẹ Nén Tâm Hương

Nỗi nhớ và tiếc thương                                            
Bốn năm qua vời vợi                                       
Con cháu mãi vấn vương             
Ơn Mẹ sâu như biển        
Bôn ba mãi khôn lường     
Biết đời là cõi
Sinh diệt vốn vô thường         
                 
MĐ – 2015



READ MORE - MẸ ƠI! - tranh thư pháp Minh Đạo

RU MƯA - Thơ Trầm Mặc






Thơ Trầm Mặc
(NTB)

RU MƯA

(Trân quý gởi tác giả "Mưa ru")


                   
Mưa ru khúc nhạc ân tình
Trăm năm xanh mãi chuyện mình kiếp xưa
Mưa ngàn năm giọt đong đưa
Hoài về bến cũ, sóng vừa nhặt khoan
Kiếp người lắm nỗi đa đoan
Nguồn đâu là cội miên man gió ngàn
Lần gom từng chiếc lá vàng
Cuốn theo ngày gió, bóng tàn mưa mau
Rơi chi phiên khúc nhạc sầu
Để ai chìm mãi giang đầu đợi nhau!
Mưa ngâu thờ thẩn về đâu
Bên đời đứng mãi bạc màu ru mưa
                                       Vỹ Dạ -Huế
                                             Tháng 4/2015
READ MORE - RU MƯA - Thơ Trầm Mặc

Forget Me Not Đà Lạt - Thơ Tuyền Linh




Thơ Tuyền Linh

Forget Me Not Đà Lạt

Em từ đâu tới “ Lưu Ly “ ? (*)
Forget Me Not buồn chi âm thầm
Cánh hoa tròn nhỏ xa xăm
Điểm tô Đà Lạt gợi thầm nhớ ai

Tôi qua biển rộng sông dài
Về đây ngây ngất nét đài trang em
Mùi hương ấm áp khó quên
Cho tôi cảm giác êm đềm lâng lâng…

Em mang màu nhớ bâng khuâng
Biếc xanh dáng ngoc âm thầm buồn vương
Tôi người lữ khách tha phương
Dừng chân bên góc lề đường ngắm em

Yêu ơi từng cụm hoa mềm
Cánh hoa xanh biếc điểm lên nhụy vàng
Lâu rồi tình đã dở dang
Chợt nghe ấm lại tình tàn tạ xưa

Hồn tôi như gió đổi mùa
Bỗng thương biết mấy nụ hoa dâng tình
Lưu Ly, em thật là xinh
Forget Me Not, xin đừng quên tôi ! ?

                                            TL

(*) Hoa Forget Me Not còn có tên gọi là hoa Lưu Ly hay hoa Bâng Khuâng


READ MORE - Forget Me Not Đà Lạt - Thơ Tuyền Linh

Sunday, April 12, 2015

THƠ TẠP NHẠP - Chu Vương Miện




Chu Vương Miện

THƠ TẠP NHẠP
  
bao nhiêu chuyến đò ngang
hoạ hoằn chuyến đò dọc
đò dọc chiều đông tây
đò ngang chiều bắc nam

làm cái kiếp con chim
có con cả đời câm
có con cả đời hót
câm và hót cho đến chết

làm cái kiếp con ếch
vừa ở cạn vừa ở nước
vừa nhẩy vừa bơi
vừa kêu ồm ộp

làm con chim cánh cụt
đi bộ bằng hai chân
chỉ biết bơi
không bay

làm cái thân con diều
bay được là nhờ gió
nhờ ở sợi dây
cầm nơi tay
hết gió rơi ngay

làm cái kiếp con người
thôi thì đủ thứ nợ
trả hoài hoài không dứt
trừ khi chết
thôi đành quịt

lập gia đình và đi tu
gia đình thì vợ con làm khổ
đi tu là
tự mình làm khổ mình
ô là là một cõi vô minh


                       chuvươngmiện
READ MORE - THƠ TẠP NHẠP - Chu Vương Miện

LỜI TỰ TÌNH - thơ Nguyễn Thanh Bá


Tác giả Nguyễn Thanh Bá


LỜI TỰ TÌNH

Đưa em về sống giữa quê hương
Tháng ngày dãi nắng với dàm sương
Em là cô gái Tây Linh Huế
Tội nghiệp thân em chịu đoạn trường
Tôi khổ làm em lây khổ theo
Bởi tôi thân phận kiếp dân nghèo
Trâu bầy ruộng bức chưa từng có
Vác cuốc làm thuê bụng đói meo
Chịu khó bao ngày vẫn thiếu cơm
Sức tôi yếu đuối biết gì hơn
Thôi đành từ biệt làng quê cũ
Cất bước tha hương nuốt tủi hờn
Gần bốn chục năm lập nghiệ xa
Hôm nay cùng trở lại quê nhà
Quê hương giàu đẹp mừng vui quá
Nghĩa xóm tình làng quá thiết tha .

                              Nguyễn Thanh Bá
READ MORE - LỜI TỰ TÌNH - thơ Nguyễn Thanh Bá

Sóng Nhớ Biển Thương - Ca khúc của Trầm Thiên Thu

READ MORE - Sóng Nhớ Biển Thương - Ca khúc của Trầm Thiên Thu

Saturday, April 11, 2015

CHÚA BIỆT RIÊNG EM - Thơ Châu Thạch


           Tác giả Châu Thạch


CHÚA BIỆT RIÊNG EM
                                   
Em vào nhà thờ trên chiếc xe lăn
Đêm Thương Khó em tỉnh tâm thờ phượng
Tôi nhìn em bỗng nhiên hồn tưởng tượng
Đồi Gô-Tha xưa Chúa chịu đóng đinh!

Em ngồi đó tay như cùm nạng gỗ
Chân như xiềng trong chiếc ghê vô tri
Ôi em mang một dáng vẻ  dịu kỳ
Hình bóng Chúa treo mình trên thập giá!

Em ngồi đó lặng yên vâng ý cả
Chúa biệt riêng em từ buổi khai nguyên
Để dáng em khải thị Chúa uy quyền
Xuống trần thế nhận đau thương trường trải!

Chúa cả một tình yêu vĩ đại
Em có tình yêu Chúa lớn tâm can
Chúa yêu em nên Chúa xuống trần gian!
Em yêu chúa, em vào đời thua thiệt!

Em yêu quý, nhìn em tôi chợt hiểu
Tại vì sao đời có kẻ tật nguyền
Những con người có sẵn mũ triều thiên
Chúa dành trước cho ngày Ngài tái thế.

Họ đã được Chúa thử lòng dâu bể
Họ gian truân qua lửa, qua gai
Thập giá mình họ vác mãi trên vai
Đêm treo sáng những ngọn đèn tin kính ./.

                                       Châu Thạch

                             
READ MORE - CHÚA BIỆT RIÊNG EM - Thơ Châu Thạch

NÓI DỐI ...- Thơ Trần Mai Ngân





                 Tác giả Trần Mai Ngân



NÓI DỐI ...

Đêm qua anh mất ngủ
Bởi nhớ em vô cùng
Biết rằng anh nói dối 
Lòng em vẫn bồi hồi ...

Sáng nay trong vườn sớm
Hoa Tường Vi đâm chồi
Anh nói : nhớ không yên
Đứng, ngồi sao vô vị ...

Cả đời anh mộng mị
Bởi vì anh yêu thương
Cả đời em vấn vương
Dù lời anh không thật !

Đêm qua anh mất ngủ
Bởi nhớ em vô cùng
Biết rằng anh nói dối
Lòng em vẫn bồi hồi ... 

       Trần Mai Ngân

READ MORE - NÓI DỐI ...- Thơ Trần Mai Ngân

Ma Rừng-Ma Phố - thơ Châu Thạch














Ma Rừng-Ma Phố
                               Châu Thạch

Ngày hưởng tinh hoa ánh mặt trời
Đêm về tích tụ gió sương rơi
Linh hồn đại thụ thông qua rễ
Nở đóa Phong Lan ngát giữa đời.

Lung linh khoe sắc giữa rừng cây
Kết bạn muôn chim với sóc bay
Soi mình làm đẹp dòng trong vắt
Thớ lá, thiêng liêng lọc thở đầy.

Một buổi, gót thù bước đến đây
Lật nhào cổ thụ vút tầm mây
Muôn chim hốt hoảng bay xa núi
Gục xuống, rừng Lan tan nát thây.

Ngọn thác nhiều tầng khóc ngất ngây
Tháng năm dòng lệ cạn vơi đầy
Để cho con suối bày khô sỏi
Và nắng trên cao đốt đỏ mây.

Gỗ quý còn đâu giữa đại ngàn
Rừng già xâm thực bởi cây hoang
Linh hồn cây chết, hoa tan nát
Thành núi ma khô héo, võ vàng.

Hồn của rừng sâu lệ đã tràn
Bây giờ hồn phố cũng kêu oan
Đường xanh nương náu chim trong tổ
Ngã xuống theo cây giết chết đàn

Cụ già phơi dưới nắng chang chang
Cô gái mồ hôi ướt áo choàng
Lửa đổ trên đường em bé học
Đêm về gió lộng thổi miên man

Ma rừng - ma phố khắp đó đây
Ma của màu xanh ma của cây
Khóc than dài mãi theo năm tháng
Nước mắt thành sông cũng đã đầy?

                               CT





READ MORE - Ma Rừng-Ma Phố - thơ Châu Thạch

BẬC CẦU THANG KÝ ỨC - thơ Từ Ngọc Lang





Từ Ngọc Lang

BẬC CẦU THANG KÝ ỨC

                          Nhớ Vũ Đình Văn

“Mười ba bậc cầu thang em lên
Chạy một hơi mà không chóng mặt”(*)
Mười ba bậc cầu thang ký ức
Bao năm rồi mình không thể nào quên

Phố vẫn tên gọi cũ thân quen
Cầu thang có còn nghe cót két?
Bao đổi thay giữa dòng đời chảy xiết
Nhà cao tầng Văn có nhận ra không?

Nhận ra không cô bạn gái cũng trường?
Ngày sơ tán mũ rơm vàng cổ tích
Mười ba bậc cầu thang… Văn phải nhắc
“Đêm Hà Trung”(*) nhớ biết mấy Văn ơi!

Cái cầu thang mãi là ký ức
Những bài thơ ai nhớ ai quên?
“Tuổi hai mươi”(**) lên đường đi đánh giặc
Súng gối đầu, thơ thao thức trong tim

Thơ in rồi, Văn chưa hề được đọc
Tuổi Hai mươi gửi lại bạn bè
Tuổi Hai mươi gửi vào “Giấy báo tử”
Văn lại thành trẻ nhất đó nghe

Thôi Văn cứ vô tư mà ngủ
Thức dậy rồi Văn lại làm thơ
Lòng đất chằng xô bồ như trên phố
Cỏ dịu hiền, cỏ sẽ hát lời thơ

Mười ba bậc… lại mười ba bậc
Bao giờ đi cho hết Bậc Thang Đời?
Cầu thang cũ còn dấu chân Văn đó
Góc phố này như thấy bóng bạn tôi

                                           2000-2015
                                                      TNL

(*) Thơ Vũ Đình Văn
(**) Tên tập thơ của Vũ Đình Văn và Hoàng Nhuận Cầm.

Từ Ngọc Lang
Sinh: 1952
Nghề nghiệp: Nhà báo
ĐT: 0903 230 900
Hiện sống tại P.408- D5-C- Chung cư Trần Thái Tông, Cầu Giấy, Hà Nội


From: Ngọc Lang <tungoclangnb@gmail.com>
READ MORE - BẬC CẦU THANG KÝ ỨC - thơ Từ Ngọc Lang

Friday, April 10, 2015

NƠM CÁ, NHỦI TÉP - Hoàng Kim Liên



Tác giả Hoàng Kim Liên


Hoàng Kim Liên

NƠM CÁ, NHỦI TÉP


            Quê tôi xưa nay chỉ có một nghề duy nhất đó là nghề nông. Khi rảnh rổi có thể đi đốn củi, chăn nuôi vịt. Chăn nuôi trâu bò cũng nhỏ hẹp, chỉ để cày kéo hoặc lấy phân.

            Có một nghề - nghề phụ mỗi khi nông nhàn – đó là nghề nơm cá. Những người có ít hoặc thậm chí không có đất đai, ruộng vườn để canh tác sản xuất, họ lấy nghề bắt cá làm mưu sinh nuôi sống gia đình. Chài lưới thì chỉ đánh bắt về mùa nước lũ, còn nơm cá là sau khi gặt vụ chiêm xuân xong kéo dài cả nửa năm, cá đang đọng lại giữa bàu, hói, ao, hồ trước đây trồng lúa; hay rào (sông nhỏ). Ở đây, tha hồ nơm bắt vì không của riêng ai. 

            Nơm cá nước ngọt như cá đô, cá tràu (cá lóc), cá hẻn (cá trê), cá rô. Những loại cá này sống dai, bắt lên cạn vài tiếng đồng hồ vẫn không chết. Người ta rộng lại cho thật nhiều rồi đem đi chợ bán. Còn cá trắng như cá gáy (cá chép), cá diếc, cá thát lát, cá mè thì ăn hoặc bán ngay trong ngày. Những người không phải nghề nghiệp, nơm cá về chủ yếu rộng lại để để ăn dần, khỏi mua.

         Vùng chúng tôi, người dân hoàn toàn làm nghề nông cho nên ai cũng có ít nhất là một cái nơm, còn nhà đông người thì hai ba cái. Bởi nơm cũng dễ làm, ai người lớn cũng đều có thể làm đươc cả. Hơn thua nhau ở chỗ đẹp và xấu mà thôi. Người khéo tay hay chuyên môn  làm để bán hay làm theo người khác đặt hàng. Có đủ cỡ nơm, có cái cao độ 80cm, đường kính rộng chừng 70cm, vừa đủ cánh tay thò vào đến nách, dùng để nơm nước sâu và để bắt cá to hơn; nhỏ nhất thì cao chừng 40cm, rộng 30cn để bắt cá nước cạn, cá nhỏ bằng vài ngón tay..

            Nơm làm bằng tre kết với mây rừng, chỉ cần mua mây về chẻ ra thành sợi, vót mỏng lấy “kịch” bên ngoài. Tre thì dễ, ra sau ranh vườn, chọn cây nào vừa làm, không già quá khi lên vành khó, dễ gãy; cây non thì yếu, dễ mục, mau hư. Đốn vài cây thì tha hồ làm. Nếu nhà nào không có tre thì đi xin, người có họ vẫn cho.

            Lấy khúc gốc khoảng trên 2 mét, chẻ lấy một thanh rộng chừng 2,5cm, ròng, không mắt, để làm vành. Chỗ khúc còn lại chẻ nhỏ ra vót bằng mút đũa xoắn làm đầu nơm, còn lại cưa thành khúc như dự định cao thấp để làm. Tre làm nơm chẻ to chừng 1cm vót lại là vừa, vót một đầu to, có vạt nhọn để khi chơm dễ lún xuống đất, cá không chui ra được. Đầu kia vót nhỏ dần lại bằng 1/3 đầu dưới. Một cái nơm làm độ hai ngày là hoàn tất. Làm xong là đem đi chơm được ngay. Có người kỹ càng hơn, mỗi lần nơm về rửa sạch gác lên gian khói để bảo quản dùng được lâu.
           
        Nơm cá cũng là một thú vui đặc biệt. Khi nước sông cạn hay bàu hói đã gặt xong là hú nhau cả làng, cả xóm hè nhau vác nơm đi nơm. Nơm đầu mùa nhiều cá, dễ biết cá trong nơm nên ai cũng không bỏ lỡ dịp nầy.

            Trời ơi! Vui lắm, thích lắm!  Tôi còn nhớ lúc nhỏ chừng 10, 12 tuổi, lần đầu tiên trong đời được ba cho đi nơm cá. Trước đó một tuần, ba làm một cái nơm cỡ trung bình treo lên giàn khói, nơm rất đẹp vì ba rất khéo tay. Chiều hôm ấy, khi bàu trước làng đã gặt xong cũng chừng một tuần, dân làng rũ nhau đi nơm, ba gọi tôi vào, lấy nơm trên giàn bếp xuống đưa cho tôi và bảo: Người ta đi nơm, con đi nơm với họ. Tôi rất vui mừng được ba cho đi nơm cá với mọi người. Hồi hộp vác nơm xuống bàu khi mọi người đã nơm được một lúc. Đầu tiên, tôi chỉ nơm ở chỗ cạn và chỗ trống, nơi người ta đã nơm qua rồi. Chừng 20 phút sau, tôi cũng hòa nhập, tìm chỗ sâu hơn, chỗ có cỏ và gốc rạ rậm rạp úp úp, nơm nơm. Úp đến lát thứ tư, tôi nghe đụng rất mạnh trong nơm, nhìn quanh không có ai gần sát ở đó, tôi hồi hộp đè thật chặt nơm xuống đất, lúc này nước gần lút đầu nơm, còn khoảng 10 phân. Tôi ngồi lên đầu nơm giữ kỹ. Trong nơm cá vẫn còn đụng đụng, tôi hồi hộp mặt tái mét. Mọi người biết được quay qua nhìn tôi cười. Bởi vì lần đầu đi nơm cá, không biết cá “đóng” nơm ra sao. Rạo rực thò tay vào mò thử. Trời ơi! Một con cá gì to quá. Tôi la lên: Được cá to rồi! Mọi người xúm quanh tôi. Tôi thò tay vào mò một lần nữa và nghĩ chắc tôi không bắt được, sợ cá to quá, tay tôi không nắm hết, con cá vùng sẽ sẩy, nên nhờ một người lớn gần đó bắt giúp. Khi anh ta mò tay vào cũng la hoảng lên: Con cá gáy (cá chép) to quá bà con ơi! To quá. Rồi anh ta đưa cả hai tay vào mò, con cá vùng vẫy rất mạnh. Hai tay nắm chặt con cá, anh ta lôi cả nơm và cá đưa lên trời cho mọi người cùng xem. Ai cũng trầm trồ: Thằng này nhỏ mà may quá. Anh ta đưa con cá lên bờ cho tôi. Tôi quá mừng và sung sướng. Tôi tháo dây trên đầu nơm ra, xỏ mang, cột lại xách về, không nơm nữa. Con cá trên 2,5 kg, tôi vừa xách vừa chạy về nhà  một mạch.

Chạy vào nhà lấy cái rổ lớn ra bỏ con cá đang vùng vào rổ. Ba mẹ tôi và mấy người nhà lại xem, ai nầy đều cho tôi may. Mấy lần sau, tôi hồi hộp chờ mọi người rũ nhau là tôi có mặt liền, lần nào cũng nơm được nhiều cá nhưng cá nhỏ hơn, chưa có con nào to như con lần đầu tiên đi nơm cả. Cho đến bây giờ, khi nhắc đến chuyện nơm bắt cá, tôi không thể nào quên được kỷ niệm ngày hôm đó. Từ đó, tôi quen dần với công việc nơm và nhủi cá thiên nhiên. Ban đêm, tay trái xách cái đèn dầu lửa, tay phải cầm nơm, lưng mang giỏ đi ra đồng soi cá. Đi ra những đám ruộng nước trong, sâu lút nửa ống chân, cá đóng đèn nằm im, mình chỉ úp và mò bắt thôi.
         
Những ngày nắng tháng tư, khi bàu, hói đầm đã bị nơm tan hoang không còn cỏ hay gốc rạ là lúc dùng nhủi – dụng cụ bắt cá nhỏ - để đi nhủi cá mủ (loại cá bống mủ nhỏ bằng mút đũa, que tăm), tép đem về nấu canh. Chỉ cần thời gian nửa tiếng đồng hồ là có chừng ba lạng đến nửa ký đem về nấu canh bầu, canh cải ngon lựng rồi. Dụng cụ đánh bắt này cũng làn bằng tre, bện với mây, dài khoảng 2 mét, phía trước có gắn cái lưỡi bằng gỗ rộng chừng một mét đỗ lại, được chuốt láng trơn để dễ đẩy đi dưới nước. Nhủi chỉ nhủi ở nước cạn, chừng lút đầu gối là cùng. Nước cạn hơn thì có thể cặp nhau năm sáu người xếp thành hàng, đặt phía trước nhủi xuống nước rồi đẩy chạy lên phía trước, chạy được chừng 25, 30 mét thì cất nhủi lên đưa dựng lên trời, tì vào đầu gối hơi nghiêng một chút, cá sẽ lần lượt rơi xuống phía dưới, ở đó đã có cột một cái giỏ (kêu bằng cái oi) có hom. Nhủi chạy như thế này có thể có cá lớn. Nước ngang đầu gối thì nhủi đi từ từ, một đoạn rồi cất lên ngang mặt nước, vơ rũ hết rác bên trong, còn lại cá mủ, tép  cất thẳng lên cho cá tép vào oi.
           
Buông câu, thả lưới, vãi chài, cất rớ, đơm lờ, đơm dẹp, đắp trễ, nơm, soi, đối với đa số dân làm nông, chỉ là nghề phụ có tính cách thời vụ, cốt để cải thiện bữa ăn tăng thu nhập cho gia đình.


Công việc nhà nông thì không có việc gì mà tôi không làm vì tôi sinh ra, lớn lên từ nhà nông. Hai mươi lăm năm, tuổi thơ, học hành, tình yêu đều phát xuất từ đó. Một phần tư cuộc đời gắn bó với quê hương nên dù tha hương kiếm sống, khi về già, tôi hay nhớ về những gì ngày xưa mình từng trải qua ở đó.

            Chuyện những sinh hoạt hàng ngày ở nông thôn ngày trước thì còn nhiều, chưa nói hết được. Đừng nghĩ rằng ngày nay khoa học phát triển đã giúp cho cuộc sống con người được sung sướng hơn thì hãy quên đi quá khứ. Chúng ta cũng không nên sống với quá khứ mà chỉ ghi lại những hình ảnh cũ để nhớ một thời ông cha kham khổ để  tồn tại mới có chúng ta hôm nay.

            Bạn nào đã từng sinh ra, lớn lên ở nông thôn cũng có thể đồng cảm với người viết. Xin Cảm ơn.

                                                       Hoàng Kim Liên
READ MORE - NƠM CÁ, NHỦI TÉP - Hoàng Kim Liên