Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, March 20, 2015

VỖ VỀ, CUỐI ĐỜI - thơ Chu Vương Miện


















thơ chu vương miện

vỗ về

chim có núi rừng để bay về
cá có sông biển để ngừng chân
những chiếc xe goòng có bến ăn than
tàu thuyền neo ngoài cảng
ta 69 năm đi hoài quá nản
muốn dừng chân hỏi dừng nơi đâu?
quê tạm bây chừ tại Mỹ châu
nói gọn nhẹ là đa chủng quốc
xưa Thục Vũ chết rồi không cam lòng
hoá thành chim tối ngày kêu cuốc cuốc
ta bây chừ sống mai mốt thác
hài cốt đốt thành tro
thả xuống Thái Bình Dương
chìm mất luôn 
hai chữ sinh ký tử qui
[sống gửi thác về] mà về đâu?
anh bợm nhậu ba xi đế
còn về lại ngôi 
ngày xửa ngày xưa ca bài chẩu chẩu
bây giờ ngồi đây
nhìn một cánh đồng trồng toàn dưa hấu 


cuối đời

mới gặp nhau đã ngoảnh mặt rồi
con cò con cốc lội khơi khơi
bao nhiêu cá vũng người câu hết
mấy con kia mò chán bắt ruồi
anh nhìn em nhìn tô cơm nguội
muối trắng không rau nuốt chả trôi
dung nhan na ná mềm len rách
cuối đời nản quá hạt ngô rơi 


                           chuvươngmiện
READ MORE - VỖ VỀ, CUỐI ĐỜI - thơ Chu Vương Miện

ĐÔI BẠN NGÀY XƯA - Trần Mai Ngân


VNQT giới thiệu đến bạn đọc một bài viết của bạn Trần Mai Ngân nhân Ngày Quốc tế Hạnh phúc 20/3.

                                                      Tác giả Trần Mai Ngân



ĐÔI BẠN NGÀY XƯA ...


Mình và hắn học chung lớp 11. Hắn cao, luôn mặc áo trắng, có đôi mắt sâu, mí lót ... Mình ngồi bàn nhất, hắn ngồi sau lưng mình. 
Suốt ngày hắn vớ vẩn, vẽ hình đuôi tóc mình và gửi lên cho mình ... Mình xem và đưa cô bạn bên cạnh nói: chàng này vẽ đẹp, tới giờ Sinh, tụi mình nhờ hắn vẽ giúp!

Hắn học tệ nhất là môn Anh Văn, còn mình môn ấy hạng nhì lớp, sau anh lớp trưởng...


Ngày tháng trôi qua. Lớp mình bị chia ra vì thầy đi học tập, mình và hắn chia hai lớp khác nhau. Ngày rã lớp, ai cũng buồn. Hắn dúi vào tay mình tờ giấy: tôi yêu bạn!



Nhiều năm tháng qua. Hai đứa cùng vào sư phạm. Hắn bị bắt buộc học làm thầy giáo nên rất lười ... Mình luôn giúp hắn trong chuyện học hành. Khi làm luận văn tốt nghiệp, mình làm một hơi ba bài với ba đề tài khác nhau: cho mình, cho hắn và cho cô bạn thân.

Khi ấy mình cảm thấy dường như mình thiếu nợ hắn!


Ra trường, Má bảo làm đám hỏi và năm sau thì cưới. Tình yêu hoá ra lại đơn giản hơn mình mơ mộng nhiều. Mình làm vợ hắn và cảm thấy an tâm vì nghĩ hắn hiền.


Thời gian có khi màu hồng, có khi màu xám. Ai nói không bão giông. Nhưng trái tim độ lượng của mình đã vượt qua tất cả.
May mắn mình có hai đứa con ngoan và hết mực yêu mình. Gia đình, hạnh phúc chỉ đơn giản thế thôi và bình yên.

Mấy mươi năm qua, hắn già đi và vẫn hời hợt nhưng thật lòng yêu chỉ mình mình. Cũng được!

Và, mình vẫn làm giúp hắn nhiều việc y như hồi đi học ... đôi khi cả những việc trèo leo của đàn ông ... nhưng mình vẫn vui vì hắn đã là ông ngoại của cháu ngoại mình ...

Hôm nay là ngày gia đình hạnh phúc của thế giới - mình cũng xin mình được hạnh phúc. Viết về hắn người bạn ngày xưa ... như một món quà tặng hắn.

Mình hỏi hắn có hạnh phúc không. Hắn nói: nếu được sống một lần nữa hắn cũng chỉ xin sống vậy thôi, hắn hỏi mình thì sao. Khoan, mình suy nghĩ một chút nhe ..... 
                                                                     Trần Mai Ngân







READ MORE - ĐÔI BẠN NGÀY XƯA - Trần Mai Ngân

Thursday, March 19, 2015

TRONG TIẾNG VE NGÂN - thơ Trầm Mặc



Tác giả TM Nguyễn Thị Bê

Trong tiếng ve ngân
                       Trầm Mặc
                       (Nguyễn Thị Bê)

Nghe tiếng ve kêu gọi hè về
Khúc nhạc râm ran buồn tái tê
Ve ơi! Réo gọi chi hoài rứa
Xao xuyến mùa thi đã gần kề

 Mùa thi đến rồi đó nhỏ ơi
 Bài vở chồng chất học đi thôi!
 Một mai thi đỗ em vui một
Tôi quá hân hoan đến nghẹn lời

Tình em tuổi ngọc nét ngây thơ
Trong trắng tinh khôi tuổi dại khờ
Bồng bềnh nỗi nhớ mùa thi ấy
Nhớ mãi không thôi tuổi học trò

Ai về Đồng Khánh trưa mùa Hạ
Nhặt lấy dùm tôi một cánh hoa
Phượng buồn ép nhẹ vào trang vở
Để buồn để tiếc tháng ngày qua

                              Vỹ Dạ Huế


READ MORE - TRONG TIẾNG VE NGÂN - thơ Trầm Mặc

HƯƠNG XUÂN - thơ Trần Hữu Thuần



Tác giả Trần Hữu Thuần


Hương Xuân
Trần Hữu Thuần


Đất chuyển mình rồi đó, em biết không?
Cỏ cây vươn sức sống,
Rùng rùng đất chuyện động,
Băng giá tan dần, tan dần cơn ác mộng,
Nắng ấm mơn man, thơm hơi thở bé sơ sinh.

Lộc non cựa mình, cành rung rinh rung rinh,
Cây mở toang tù ngục,
Mầm non tung gió mới.
Ấu trùng bướm đang cắn tan kén bọc,
Ấu trùng ve đang xé nát mồ chôn,
Ve bướm thoát li, bứt xích xiềng ràng buộc,
Vươn cánh chào, mời mọc nắng Xuân sang.
Bướm lượn trên hoa,
Ve hát vang xa,
Bướm đón Xuân mơ, Ve chào Hè mộng.
Tuổi ngây thơ bắt bướm hái hoa,
Tuổi yêu đương lời tình e ấp ca,
Tuổi xế chiều nụ hôn trao móm mém,
Xuân Tương lai, Xuân Thanh bình mở rộng.

Đất chuyển mình rồi đó, em biết không?
Xuân đã về, hương Xuân ngợp trong lòng.


                                         (04 th. 03, 2015)
                                                  THT
READ MORE - HƯƠNG XUÂN - thơ Trần Hữu Thuần

GIỌT ĐÀN XUÂN - thơ Tuyền Linh

Tác giả Tuyền Linh


giọt đàn xuân

buồn tay rải giọt đàn ngân
tiếng tơ trầm bổng chẳng gần gũi xuân
đàn trầm réo rắt thanh âm
sao câu Tống Biệt cứ thầm thì rơi

tay đưa mười ngón bồi hồi
mà như đưa rượu kề môi ngậm ngùi
giọt đàn rụng xuống lòng tôi
thấm sâu tỳ vị thốt lời vô ngôn

niềm xưa như chẳng cạn mòn
vẫn nguyên thác lũ, vẫn dồn bão giông
hình như có tiếng thì thầm
thì ra nỗi nhớ ra sông ngóng đò

tiếng lòng trầm tích bến xưa
bao giờ mới được quật khai trao tình
nghe đời cứ mãi là đêm
giọt đàn xuân rụng bền thềm ngẩn ngơ

tuyền linh

2015
READ MORE - GIỌT ĐÀN XUÂN - thơ Tuyền Linh

KHÚC RU, VỀ QUA LỐI PHAI - thơ Phạm Phan Hòa

Tác giả Phạm Phan Hòa


KHÚC RU

       * Tôi đã hát ru em bằng những bản tình ca đẹp như mỗi thân phận người. Tôi đã hát cùng người bằng trái tim yêu thương luôn ấm lửa. Em, dù buồn vui hay đau khổ, tôi vẫn mãi hát vang giữa đời, chỉ mong mỗi ngày mang mỗi niềm vui, một ngày trôi qua là một niềm hạnh phúc.

Ru tình khúc nửa đêm mưa
Ru ai gối lạnh… ngày thưa nắng hồng
...Thương đàn yêu vỡ thanh âm
Tơ chùng buông khúc bạc lòng người đi!
Ru em lệ ấm bờ mi
Ru phiền muộn - vỗ… xuân thì rả riêng!
Tình anh mở với cung đàn
Ru lời sương khói, muộn màng ru ai.

                                  PPH

VỀ QUA LỐI PHAI
Tặng Thúy TM.

Em về ngày nắng phai
Hanh hao vàng lối cũ
Hàng thông già ủ rủ
Xõa tóc buồn thôi bay
Đường về không còn ai
Vòm cây chim say ngủ
Chạnh lòng như thầm nhủ
Về qua… cơn mê dài!
Tóc sầu vai thôi xanh
Bướm vàng đau khóc cỏ
Một thời yêu bỏ ngỏ
Lệ sương rơi tan tành!
Tìm đâu màu nắng thơm
Đùa say môi má hồng
Bước mỏi buồn nghiêng đổ
Tình trôi vào mênh mông.
Suốt một thời em đi
Lối xưa đâu còn gì
Lá rụng dày thương nhớ
Xếp thẳng hàng… chia li.

                Phạm Phan Hòa
                Quảng Nam.
READ MORE - KHÚC RU, VỀ QUA LỐI PHAI - thơ Phạm Phan Hòa

Wednesday, March 18, 2015

CUỐI ĐỜI TA NGỦ VỚI THƠ - thơ Khaly Chàm



Nhà thơ Khaly Chàm



Khaly Chàm

tặng VT Như Mai (Tây Úc)

cuối đời ta ngủ với thơ


hồn quê vỗ cánh bình minh
bao năm tìm gặp chính mình mù khơi
ca dao một vạch ngang trời
cong trên chiếc lưỡi đau lời ru ta

lạnh mùa hun khói trầm ca
nắng thưa thớt rụng phù sa ngậm ngùi
đục ngầu bọt nổi reo vui
cạn ly rượu gạo thơm mùi cố hương

hà hơi vuốt mặt mù sương
như loài cú gụ đêm trường ngụy trang
nhìn xuyên mộ địa song hàng
chỗ nằm ngửa mặt vô vàn cơn mơ
cuối đời ta ngủ với thơ 


Củ Chi 1/2015
(Cuối đông Giáp Ngọ)

READ MORE - CUỐI ĐỜI TA NGỦ VỚI THƠ - thơ Khaly Chàm

MẮT XỨ THANH - Thơ: Phan Luận - Nhạc: Nguyễn Văn Tính - Giọng ca: My Phuong

Tác giả Phan Luận

Mời các bạn bấm vào liên kết sau để nghe:

MẮT XỨ THANH - Thơ: Phan Luận - Nhạc: Nguyễn Văn Tính


MẮT XỨ THANH
Thơ Phan Luận

Ngăn ngắt bờ sông Mã
Thăm thẳm hồn Lam Sa
Dùng dằng qua bến Bưởi
Dố tá hỡi dô tà

Ngón thon thon dệt chiếu
Trải ngõ hồn Nga Sơn
Ngón ươm cung La thứ
Hòn Trống Mái diệu hồn

Mắt xứ Thanh xanh thế
Lật chèo thuyền tao nhân
Nghiêng thành Hồ một thuở
Chùng bóng gươm chư thần

Tôi là kẻ lữ thứ
Hành khất chốn thương hồ
Dẫm dấu hài thiên cổ
Nuốt mắt nàng. Đề thơ.

                          PL




Trích từ tập thơ
NÍU BÓNG ĐI VỀ
Tác giả: Phan Luận
NXB Hội Nhà Văn
2013
(Tác giả gởi tặng)


READ MORE - MẮT XỨ THANH - Thơ: Phan Luận - Nhạc: Nguyễn Văn Tính - Giọng ca: My Phuong

Tuesday, March 17, 2015

SÀI GÒN MÙA HOA ĐIỆP VÀNG, MÙA HẠ Ở SÀI GÒN - thơ Huy Uyên




Sài-Gòn mùa hoa điệp vàng

Những con đường Sài-Gòn đầy hoa túy-điệp
trên cao sáng vòm cây rực vàng
kể từ em đi mấy mùa tưởng tiếc
mùa hạ và hai người
đứng lặng gốc bằng-lăng.

Hàng cây xanh màu phố Nguyễn-thị-Minh-Khai
mưa hoa chạy dưới trời trở gió
Nắng kịp lên phố người đắm say
em ngẫn ngơ nhìn hoa điệp nở.

Những bông hoa trải chân em bước
lao xao tiếng ai bên thềm
mây cũng xanh màu trong vắt
hồ chiều đầy trong hai mắt em.

Ký ức xao trôi kỷ-niệm xưa
đậu mãi tim người không nói
Sài-Gòn những buổi đi về
vàng một màu tơ trời ngũ sắc.

Em hỏi tôi chừng nào hoa điệp nở
Sài-Gòn không mùa xuân-hạ-thu-đông
tháng ba mưa theo tháng sáu
tặng đời nhau kín những mối tình.

Mùa hoa ấy để rồi xa em
hoa Sài-Gòn thôi vàng thêm nữa
quanh tôi chạy mãi đi tìm
đôi mắt lá răm chở trời đầy gió

Sài-Gòn gởi về em nỗi nhớ
hoa điệp thôi vàng từ độ xa nhau.

                        Huy Uyên



Mùa hạ ở Sài-Gòn

Lời ca đêm về theo trăng tròn khuyết
lòng chừng chùng nhịp tơ vương
ở lại với người đôi mắt
hương trôi theo chiều sắc dạ-lý-hương.

Trong cơn mưa mùa hạ em về
khúc xanh xao chợt buồn quá đỗi
thôi tình là giấc mơ trôi
đứng cuối phố
trông bước người xao xuyến mãi.

Có lạnh lòng đêm khuya quán vắng
bỏ lại tình năm tháng lỡ làng
ly rượu chờ đợi ai sao cay đắng
không hết chiều đi rồi mùa hạ kịp theo sang.

Những bông trà-mi đêm ngủ bồi hồi
nhà ai bên sông hắt đèn bên cửa sổ
những ngày xưa lặng lẽ cuối  trời
bên người quắt quay nỗi nhớ.

Sài-Gòn mùa hạ vội vàng qua đêm nay
sân ga vắng tàu về im lặng
dĩ vảng treo cao, trời và sương mây
bỏ lại nghĩa-trang-lòng
đìu hiu nở chi hoài hoa dại trắng.

Bên kia Thủ-Thiêm trời thả gió
mênh mang nhớ người
trong đêm bước hoài lầm lũi
em trở về khâm liệm tình tôi.

Thôi ai đi theo một trời lá đỏ
Sài-Gòn và mùa hạ về
Pennsyl có nhớ.

                              Huy Uyên


READ MORE - SÀI GÒN MÙA HOA ĐIỆP VÀNG, MÙA HẠ Ở SÀI GÒN - thơ Huy Uyên

THỜI GIAN NHƯ CỘI RỄ - thơ Trúc Thanh Tâm





THỜI GIAN NHƯ CỘI RỄ

      - Gởi Trương Thị Thanh Tâm (Mỹ Tho)

Mắt em ẩn hàng mi mời gọi
Môi hôn nhau trời đất cũng nặng tình
Biển thì thầm, sông trở mình êm ả
Sông hẹn về với biển trăm năm!

Thời gian như cội rễ
Tình yêu là nhựa luyện trong cây
Cắn môi nhau một dòng mật ngọt
Chảy vào nhau đường máu diệu kỳ!

Cái khắc khoải của tia chớp mắt
Đọng lòng nhau biết mấy sắc hương
Nhiều tình cờ làm sao quên được
Phải lòng nhau ta tự trói thêm!

Nếu giây phút thời gian dừng lại
Trên đời nầy biết bao chuyện em ơi
Nếu khoảnh khắc trái đất ngừng chuyển động
Thì tình yêu không thể tách rời!

Rõ ràng là xa lạ
Lại cứ hoài tất cả cho nhau
Và muốn trái tim ta như chính đời em vậy
Nhưng chắc gì, em hiểu hết được đâu!

                               TRÚC THANH TÂM
                                       (Châu Đốc)
READ MORE - THỜI GIAN NHƯ CỘI RỄ - thơ Trúc Thanh Tâm

KHI NÀO EM SẼ QUÊN TÔI - thơ Mặc Phương Tử



KHI NÀO
EM SẼ QUÊN TÔI


Cái thuở tinh khôi đường lộng gió.
Chung niềm ước vọng ý cao bay.
Tôi – Em, từ độ trăng cài mộng
Mơ giữa đường trăng, mộng vẫn gầy!

Rộn rã
Những bước đầu đời cây trẩy lá
Hoa thôi khô, thôi rụng,
cõi hoang đường…!
Mảnh vườn cũ
thôi xơ xác chuyện thê lương
Bao diễm ảo sẽ thay màu phế tích.

Rồi tôi-em, ta-người hừng hực sống
Rồi cùng nhau đi vào nẽo hoang vu
Cái thực bây giờ, là mộng của mai sau
Lời gạt gẫm …
Nỗi niềm buồn thế kỷ.

Quờ quạng bóng chiều thiên lý
Lời khan níu vết đêm tàn
Em ơi! sầu mộng thời gian
Khi chưa ráo lệ cho ngàn nỗi đau !

Bến đời Thực-Mộng ra sao ?
Để bây giờ đẫm sắc màu bể dâu
Đất trời còn có trăng sao
Tôi – em lại có niềm đau viễn trình.

Cung đường mơ ước ngày xưa ấy
Em có còn chăng, tình cũ xa xăm ?
Ta khập khễnh qua bóng chiều…chợt thấy !
Một đường băng thế kỷ âm thầm.

Nếu mai nầy
Ta có nghĩ gì nhau nhỉ !
Thì xin nghĩ cái chung, là trước hết
Cho nghĩa sống, để không bao giờ chết
Ngập ngụa sắc màu mây nước
Chênh vênh giấc mộng quan san
Có thấy gì đâu, ảo tưởng đá vàng.
Khi nát lệ, còn chi mộng ước.!

Những cơn trốt qua đi
Trầy suớt cả tâm hồn
Huyệt chưa đào
Đời đã sửa soạn mồ chôn
Đâu đó… thiên lý tình chợt nghẻn.

Nếu mai nầy
Đời lên thêm trang sử
Cung đường thuở ấy ráo sương khuya
Khăn gói người đi,
Dìu dập kẻ về
Hướng ta đến là mặt trời đích thực.

Bây giờ dẫu nữa… mai sau nữa,
Chắc hẳn,
Thôi em, chuyện thế đời !
Trẩy lá để cành ươm nụ biếc
Bình minh sau khoảnh khắc đêm trôi,
Có còn đâu tình lạc giọng cuối phương trời…
Và khi nào em sẽ quên tôi ?

Lousiana, tháng 2, 2015
MẶC PHƯƠNG TỬ


















READ MORE - KHI NÀO EM SẼ QUÊN TÔI - thơ Mặc Phương Tử

TÌNH LÀ CHIÊM BAO - thơ Ngưng Thu

Tác giả Ngưng Thu


TÌNH LÀ CHIÊM BAO

Lòng tôi cũng thật chiêm bao, mơ chi ngày biển thôi gào, sóng dim, ngọn lau lách đứng im lìm chắc là cơn gió lặng thinh dỗi hờn.

Cánh buồm chạm phía chiều đơn, màu đông xa, ngõ hương chừng xuân sang, nắng từ hôm mưa sang ngang, cỏ cây biết nói, đôi hàng lệ khô.

Tôi - tên hoạ sỹ hồ đồ, vẽ đôi mắt ướt thả vô nắng chiều. Muốn sang họ bắc cầu kiều*, còn tôi chỉ biết muốn yêu. Tình bằng...

Ôm gió rồi lại ôm trăng, nghe nhành trúc với mụt măng thở dài, trên trời mây trắng mãi bay, mặc tôi ngồi với đêm này và mai...

Tô son vào vết tàn phai, dệt thơ đáy mắt cho hoài cơn mê, lòng tôi một cõi đi về**, con đường định mệnh sơn khê tỏ tường.

Chỉ là thương nên vấn vương, rằng yêu ai những đêm trường mơ hoa, sông tìm biển, sông chảy ra, tình tôi sao mãi cứ là chiêm bao.

*Ca dao
** TCS
NGƯNG THU


READ MORE - TÌNH LÀ CHIÊM BAO - thơ Ngưng Thu