Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, March 14, 2015

Buổi họp mặt Cựu Thầy Cô và cựu học sinh trường Trung học Gio Linh xuân Ất Mùi 2015

Buổi họp mặt Cựu Thầy Cô và cựu học sinh trường Trung học Gio Linh xuân Ất Mùi 2015 tại Bình Châu - Xuyên Mộc BRVT ngày 06.3.2015 (16.Giêng Ất Mùi) 

Đến hẹn lại rũ nhau về để cùng nhau gặp gỡ thăm hỏi nhau sau một năm xa cách. Năm nay, ngày họp mặt hơi muộn bởi theo quy định của BLL từ trước đến nay là họp mặt mỗi năm một lần vào đầu xuân từ 10 đến rằm tháng Giêng nhưng cũng vì lệ thuộc một chút phải gần với ngày của Nguyễn Hoàng Sài Gòn để quý thầy ở xa có dịp gặp được cả hai nơi mà không tốn nhiều thời gian.

           Tôi đã cùng Ban Liên lạc về chiều ngày trước để bàn bạc sắp xếp cho chuyện ngày mai họp măt được chu đáo hơn khi thầy cô và các bạn gặp nhau khỏi lúng túng.
            Sáng 16 (06. 3) rất bận rộn vì trả lời điện thoại cho anh em hởi đường. Lần đầu tổ chức tại Bình Châu, trong thư mời lại không vẽ bản đồ chỉ đường nên anh em và quý thầy phải mất nhiều thời gian hỏi đường. Phải đến hơn 10 giờ mới vào lể lược. Đặc biệt năm nay, sau phần chúc xuân của trưởng ban, BLL có tổ chức mừng thọ đến Thầy cựu Hiệu trưởng Võ Viết Di, thầy Nguyễn Bảo và thầy Dương Đình Trọng cũng như các anh Phan Văn Huy, Nguyễn  Hữu Kiểm, Trần ĐÌnh Hồng và Thái Ngạn, các anh này đã trên tuổi 75. Rất tiếc là thầy Trọng, anh Hồng, anh Kiểm không về dự, riêng anh Huy thì rất muốn nhưng vì bệnh nên không dự được.
Anh em về dự năm nay còn thiếu rất nhiều kể cả thầy cô, mấy năm trước có 6 thầy cô mà năm nay chỉ có hai thầy. Lúc nào thầy Cựu Hiệu trưởng cũng tâm tình với học trò rất ấm áp tình nghĩa thầy trò.
           Trong phần tổ chức có chặt chẻ hơn nhưng vẫn còn rất nhiều thiếu sót phải rút kinh nghiệm cho những lần sau. Số anh chị em tham dự hôm nay tinh thần rất cao và hào hứng. Đặc biệt năm nay ấn phẩm GIO LINH - Quê Hương & Kỷ Niệm rất được các bạn đồng môn và quý thầy quan tâm khen ngợi sự cố gắng của BBT đã vượt mọi khó khăn từ nội tại cũng như khách quan, nhất là tài chánh để chi phí trong in ấn, biên tập liên hệ... BBT đã vừa biên soạn vừa đi xin khắp nơi, với sự nhiệt tình và lòng thương của anh em bạn bè khắp nơi nên mới có được trên 24 triệu đồng. Rất mừng và cũng rất cảm ơn bạn bè hổ trợ để món quà tinh thần này vẫn còn cơ hội đến tay các bạn trong những dịp xuân về
             Năm nay tinh thần tham dự họp mặt tương đối cao dù ít người hơn. Niềm vui mong đợi mỗi năm một lần gặp nhau để chia sẻ, hàn huyên tâm sư, mừng cho nhau mọi việc làm được, mừng hãy còn sống sót để gặp nhau, thấy nhau nhưng cũng thoáng buồn vì một lý do nào đó mà ít thấy cô và bạn bè tham dự cũng như ngậm ngùi vì một số bạn bè vĩnh viễn ra đi không bao giờ gặp lai như: Phan Minh, Trương Khắc Rê, Trần Nhỏ (Trần Thanh Hùng), Nguyễn Hữu Dật, Nguyễn Xuân Liệu.
             Năm sau nhóm họp chỗ nào sẽ thông bào sau. Sau phần lễ lược hành chánh là liên hoan, văn nghệ cùng hát cho nhau nghe. Mặc dù tuổi cao, các bạn vẫn ham mê văn nghê hát hò rất vui vẻ.
             Xin cảm ơn quý thầy cô, cảm ơn chính quyền địa phương, cảm ơn các bạn đã về dự, cảm ơn bạn Nguyễn Đức An có công đăng ký,đã dưa con cháu phục vụ buổi họp mặt này.
Sau đây là vài hình ảnh buổi họp mặt

Thầycựu Hiệu trưởng Võ Viết Di tâm tình với CHS.TH.Gio Linh


Thầy Bảo (trái), thầy Di (phải)


Quang cảnh buổi họp mặt



Trần Xuân Anh ( bên trai) với thầy Di, thầy Bảo


Lớp 1060 - 1964 hàng sau từ trái qua: Liên, Tỷ, Thừa.
hàng trước từ trái qua: Đức, Bổn, Đổng







Trái qua: Liên, bà xã Liên, Ngọc Mai







Thầy Di, Thầy Bảo và Liên



H.K.Liên trình bày ca khúc TUỔI HỌC TRÒ



Bốn số GIO LINH - Quê Hương & Kỷ Niệm xuân 2011, 2012, 2013, 2015


Bài và ảnh của HOÀNG KIM LIÊN



READ MORE - Buổi họp mặt Cựu Thầy Cô và cựu học sinh trường Trung học Gio Linh xuân Ất Mùi 2015

Thursday, March 12, 2015

MẠ, CÔ GIÁO VÀ CA DAO - Nguyễn Đặng Mừng


Tác giả Nguyễn Đặng Mừng



MẠ, CÔ GIÁO VÀ CA DAO

Từ nhỏ đến lúc vào đệ nhị cấp tôi chỉ được học với Thầy. Cô Võ Thị Hồng là cô giáo đầu tiên, lại dạy môn văn, môn tôi thích và học khá nhất. Vài tuần đầu lạ trường lớp, lại mặc cảm là học sinh trường tư mới được tuyển vào, tôi muốn chứng tỏ với bạn bè rằng tôi cũng biết học văn. Trắc nghiệm đầu tiên của cô với năng lực học sinh không phải những bài nghị luận mà là mỗi em tự sưu tầm về ca dao tục ngữ, chép và trình bày thật đẹp trong một cuốn tập để cô chấm điểm. Cơ hội đã đến. Không cần phải đi đâu xa, Mạ tôi là một kho tàng ca dao tục ngữ để tôi tha hồ ghi chép. Tôi sưu tập được hàng trăm câu hay và độc đáo từ mạ rồi nộp cho cô. Cô hỏi mô mà nhiều rứa, tôi bảo Mạ em hò cho em chép đó. Cô cười bảo em có người mạ tuyệt vời.
Mạ tôi không biết chữ. Cô Hồng là cô giáo đầu tiên của tôi đã tốt nghiệp sư phạm môn văn. Cô giáo “ra đề”, mạ lại giúp tôi “giải đề”. Từ nhỏ mạ tôi thường dạy chị em tôi ứng nhân xử thế chỉ bằng ca dao tục ngữ. Mạ chỉ đọc lên và chị em tôi hiểu. Có khi hiểu sai mạ lại giải thích bằng ngôn ngữ dân dã, ri nì, tê nì. Cô Hồng giúp tôi hiểu sâu hơn, minh triết hơn về ca dao tục ngữ.
Có lần đọc một cuốn sách phê bình truyện Kiều, tác giả cuốn sách là một nhà thơ nổi tiếng. Nhân nói về vần điệu, nhà thơ bèn đem câu: “Con mèo con chó có lông, bụi tre có mắt nồi đồng có quai”ra ví, rồi bảo rằng tục ngữ ca dao Trị Thiên có câu nói cho có vần, không ý nghĩa gì cả. Mạ tôi bảo nói chi mà ngu, đó là “tai vách mạch rừng”. Tôi đem điều này trao đổi với Cô Hồng, Cô bảo mạ nói đúng, ông nhà thơ kia sai. Còn đọc cho tôi nghe một câu lạ, có âm hưởng… “Con mèo con chó…”: “Con mèo con chó cũng không, bụi tre một chắc, ngoài đồng không ai”. Không ai “chộ” cả, vậy mà đôi trai gái hôn nhau hôm sau cả làng ai cũng biết.
Có lần cô cho cả lớp mỗi trò tự chọn đề tài thuyết trình. Bài thuyết trình hay nhất theo tôi thuộc về Cao Thị Yến với truyện dài Chim Hót Trong Lồng của Nhật Tiến. Yến mũm mĩm và hiền như ma souer, lại nói về thân phận cô bé trong trường mồ côi ở nhà thương Phủ Doãn với các Dì Phước. Tôi chưa quen thân mà dám đồ rằng chắc Yến là người Công Giáo, và biết đâu chừng đã từng ở trường dòng. Có lẽ hồi trẻ Yến không thực hiện được ý nguyện đi tu nên hiện giờ Yến ở nhà thờ và đi làm từ thiện nhiều hơn ở nhà. Biết đâu ý nguyện đó lại bắt đầu từ niềm thương cảm cô bé mồ côi trong truyện, từ buổi thuyết trình ngày xưa.
Những bài thuyết trình phải nộp cho cô Hồng duyệt trước khi được lên diễn đàn. Tôi mê truyện dịch nên soạn thuyết trình cuốn Đôi Bạn Chân Tình của Hermann Hesse. Cô gọi riêng tôi và nhẹ nhàng bảo, em không nên thuyết trình một cuốn sách vượt khả năng của mình. Tôi buồn vì cô “coi thường’ mình nhưng cũng về soạn lại bài thuyết trình khác, tôi nhớ là đề tài về ca dao tục ngữ. Tiếc là tôi không được thuyết trình vì trễ. Tôi mang theo lời dặn của cô, “cứ đi hết đường xóm của mình ta sẽ gặp thế giới”.
Gần đây tôi đi theo nghiệp văn, đúng ra là văn nó vận vào đời tôi từ nghiệp dĩ, từ khi tôi học lớp 10c, từ lúc Cô Hồng nói với chúng tôi về cách để viết một bài văn hay. Cô nhắc lại một câu của nhà văn Nhất Linh, đại ý là: “Văn chương là phương tiện để đưa ý tưởng của mình đến với độc giả. Văn giản dị dễ hiểu mà lột tả được những ý tưởng súc tích sâu xa mới tài, mới hay”. Và bao giờ trước trang giấy, bàn phím tôi vẫn tâm niệm điều đó. Những câu ca dao tục ngữ theo ruộng vườn chảy tràn trong văn tôi; “Đi mô đem thiếp theo cùng, đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam”. Và đôi lúc đi hơi “xa nhà” trong trang viết tôi lại giật mình nhớ câu: “Mẹ già cuốc đất trồng khoai, con đi mua ngọn nghe ai chưa về”. Mạ và cô, trong sâu thẳm tâm thức mình luôn hiện về nhắc nhở tôi.
Năm tôi thi đậu tú tài ban C mạ tôi vui lắm, ai tới nhà cũng khoe. Lúc nghe tôi được tặng thưởng truyện ngắn hay của tạp chí Sông Hương, ra được tập truyện Cô giáo tôi cũng xúc động, “ Cô T phân bì với Cô đó. Cô T bảo “ mi dạy văn có đứa làm văn sĩ, tau dạy ngoại ngữ chưa có ai làm dịch giả cả, vậy là mi hạnh phúc hơn”.
Tôi viết khá nhiều mà chỉ viết chuyện đâu đâu, chưa có dòng nào cho Mạ cho Cô. Cô và Mạ đã cho gói kẹo văn chương ngọt ngào tuổi thơ, tôi cứ ôm giữ khư khư không chịu ăn, lại thèm kẹo của người dưng. Tôi cứ sợ viết không xứng với những điều Mạ và Cô trao cho, hay sợ mình “hết vốn” cũng nên?!
Nay mạ đã già và cô thì yếu. Qua bài viết này con, em xin gửi đến hai vị lòng tri ơn sâu nặng của mình.

                              NGUYỄN ĐẶNG MỪNG


Trích từ tập Tùy bút
NHỊP ĐỜI BUỒN VUI
Tác giả Nguyễn Đặng Mừng
NXB Hội Nhà Văn
(Tác giả gởi tặng)
READ MORE - MẠ, CÔ GIÁO VÀ CA DAO - Nguyễn Đặng Mừng

ĐÊM SAY - Thơ Trần Mai Ngân



                         Tác giả Trần Mai Ngân



ĐÊM SAY

Đêm nay lặng lẽ ta say

Thạch Sùng trên vách thở dài cùng ta

Sân vườn vương vấn hương hoa

Con Trăng dần khuyết như là cạn vơi ...

                                Trần Mai Ngân

READ MORE - ĐÊM SAY - Thơ Trần Mai Ngân

Wednesday, March 11, 2015

CHƯA KHUẤT BÓNG MÀ SAO NGHIÊNG NGHIÊNG NHỚ - thơ Hoài Huyền Thanh



Tác giả Hoài Huyền Thanh


CHƯA KHUẤT BÓNG 
MÀ SAO NGHIÊNG NGHIÊNG NHỚ

Sáu mươi bốn cây số dài liên tỉnh
Diệu vợi xa hun hút một con đường
An Giang – Cần Thơ hai đầu nỗi nhớ
Chùm hoa xưa treo cánh thoáng mùi hương

Lệ long lanh nhạt nhòa khung kính trắng
Giảng đường thênh thang quên tiếng ai cười
Hành lang lung linh những chùm hoa nắng
Hoàng hôn buồn hiu hắt giọt mưa rơi

Ai cũng đi chuyến xe đời  vô tận
Tùy duyên ta gặp gỡ mỗi cung đường
Nào ai biết bao ga đời lận đận
Còn kịp về tiễn biệt hạt mù sương

Mưa vẫn miên man trên từng cây số
Gió dập vùi tan tác cánh hoa xưa
Ta chia tay nhau thuở ấy đâu ngờ
Biệt mù khơi bốn mươi năm có lẻ

Đường liên tỉnh mịt mù theo cánh gió
Anh về đâu? Em biết sẽ về đâu!
Chưa khuất bóng mà sao nghiêng nghiêng nhớ
Hoàng Hạc nào bay về chốn giang đầu.

            HOÀI HUYỀN THANH

                        3.2015



READ MORE - CHƯA KHUẤT BÓNG MÀ SAO NGHIÊNG NGHIÊNG NHỚ - thơ Hoài Huyền Thanh

TÓC EM BUỘT HỒN TÔI - Thơ Trúc Thanh Tâm






TÓC EM BUỘT HỒN TÔI

Khi mùa mưa đến sớm
Hoa lá bừng sắc hương
Mà lòng nhau nắng hạn
Trên cành chiếc lá buông

Dấu chân còn kỷ niệm
Một thời nhớ và yêu
Môi em màu phượng chín
Bờ vai nắng nghiêng chiều

Đêm trăng non bối rối
Tóc em buột hồn tôi
Nụ hôn nào nhẹ dạ
Nhưng tình nhau nhớ đời

Đường trần nhiều lối rẽ
Mấy trăm cây số sầu
Em có còn nước mắt
Khóc kiếp nầy kiếp sau

Con sông trôi ra biển
Phù sa dạt vào bờ
Tiếng chim nào lảnh lót
Trong vườn tình hương đưa

Biết yêu nên biết khổ
Mới thấy đời đáng thương
Thiên đường và địa ngục
Trong ta giữa đời thường !

  9.3.2015
TRÚC THANH TÂM
       (Châu Đốc)
READ MORE - TÓC EM BUỘT HỒN TÔI - Thơ Trúc Thanh Tâm

KHÓC TỪNG ĐÊM MUỘN MÀNG / TÌNH KHỜ - Thơ Phạm Phan Hòa





KHÓC TỪNG ĐÊM MUỘN MÀNG
                        * Viết cho Thúy
                       anh thương em cứ mãi
                       nhớ hoài ngày tuổi xưa.

Ngày xanh vội qua...
Em buông tay thả bay xa
Từng vạt áo dài,
Tuổi xưa vội đi
Chợt về ru khúc phân ly
... Tình yêu còn đây
Sao tim vỡ nát tan theo
Vào chiều mưa ngời
Ngày mưa mù tăm
Người về
Từ những xa xăm!
... Khóc cho đêm - ngàn kiếp xưa
Xót thương u-tình gió mưa
Đâu cạn rồi
Mắt lệ sầu đưa.
Tiếc chi thêm nhiều nhớ đau
Khắc trong tim ngày
Vắng nhau!
Ôm muộn màng...
Gối mộng
Ngàn
Sau!

             
TÌNH KHỜ
                           
                      Tặng TM (hồn nhiên ngày xưa)

Bất chợt nắng xưa ngày Đông
Bỗng dưng chiều một khúc sông lặng ngừng
Mùa Thu lá trút lưng chừng
Thương em ngày ấy, ngập ngừng bước chân
Bất chợt hồn nhè nhẹ lâng
Thiếu em-ngày với bâng khuâng đợi chờ
Sao yêu mỏi mong ngày thơ
Ngày sau thương mãi khạo khờ trong em

                        Quảng Nam, tháng 3/2015
                        Phạm Phan Hòa
                        
READ MORE - KHÓC TỪNG ĐÊM MUỘN MÀNG / TÌNH KHỜ - Thơ Phạm Phan Hòa

EM ĐẾN ĐỜI TÔI - Thơ Hoàng Yên Lynh




        Hoàng Yên Lynh




EM  ĐẾN  ĐỜI  TÔI.

Từ trong tranh em bước xuống đời tôi
Mang theo cả một khung trời cổ tích
Tự thuở nào em dệt lụa quay tơ
Trong hương trầm tôi viết tiếp bài thơ .

Em và tôi không gian xa vời vợi
Thật và hư ước vọng mãi đầy vơi
Em nồng nàn sâu lắng nét Tây Thi
Ngàn năm trước ngàn năm sau huyền thoại

Em trong tranh thật gần mà xa lạ
Tôi mệt nhoài giữa bão tố phong ba
Đi giữa đời mà vọng tưởng u mê
Nên cứ mãi sân si vòng tục lụy .

Tôi gã khờ tìm em từ vạn kỷ
Để trong mơ nối lại chuyện ngày nay
Em dịu dàng dang rộng cả vòng tay
Đến đời tôi dẫu muôn trùng xa cách.

                     HOÀNG YÊN LYNH

READ MORE - EM ĐẾN ĐỜI TÔI - Thơ Hoàng Yên Lynh

KHÚC VALSE MÙA XUÂN - Trầm Thiên Thu


READ MORE - KHÚC VALSE MÙA XUÂN - Trầm Thiên Thu

THĂNG LONG CÒN ĐÓ - Thơ Kha Tiệm Ly


Tiemly Kha
                    Tác giả Kha Tiệm Ly




THĂNG LONG CÒN ĐÓ

Mấy  ngàn năm…
Mà còn nghe sụt sôi hồn thiêng sông núi.
Chiếu dời đô háo hức triệu muôn lòng.
Ngựa hí, loa vang, người ngóng đợi.
Rồng bay lên, bừng khí thế Thăng Long!

Và từ đó…
Máu, mồ hôi cùng đổ,
Cho biên cương như vách sắt thành đồng.
Những bàn tay miệt mài trong nắng lửa,
Cho lá xanh màu, lúa nặng thêm bông.

Cũng từ đó…
Đất linh sinh hào kiệt,
Gươm giáo ba quân ràng rạng áp tinh cầu!
Lòng yêu nước dậy dòng sông Như Nguyệt,
Để một ngày máu nhuộm đỏ Ung Châu!

Triệu cánh tay, triệu bầu nhiệt huyết,
Đại Việt riêng trời, một cõi địa dư.
Lời khẳng định, của nghìn thu oanh liệt:
“Nam quốc sơn hà nam đế cư”.

Và hôm nay…

Càng bước tới, non sông càng lớn mãi,
Càng đi lên, đồi núi vẫn chưa cao.
Thăng Long trước  đã dậy trời biên ải
Nay lẽ nào lại thẹn với năm châu?


Chẳng chịu mất ngọn rau tấc đất
Nên khí thiêng mờ mịt cõi trời đông.
Triêu cánh tay thét một lời bất khuất
Nên “Đằng Giang tự cổ huyết do hồng!”

                                  KHA TIỆM LY
READ MORE - THĂNG LONG CÒN ĐÓ - Thơ Kha Tiệm Ly

Tuesday, March 10, 2015

NGUYÊN XUÂN TINH KHIẾT ĐẤT TRỜI - Tranh-thư pháp Minh Đạo


READ MORE - NGUYÊN XUÂN TINH KHIẾT ĐẤT TRỜI - Tranh-thư pháp Minh Đạo

BAO GIỜ CHO HẾT MÀ QUÊN - Thơ Trúc Thanh Tâm




Thơ Trúc Thanh Tâm

BAO GIỜ CHO HẾT MÀ QUÊN

Em nhốt tình ta trong ngực
Chắc phải làm Tề Thiên thôi
Bảy mươi hai phép biến hóa
Bàn Đào, thỏa chí rong chơi !

Tiên nữ nhìn ta say đắm
Hoa cười nở nụ đam mê
Mấy trăm năm tình chưa bén
Theo anh, miết dưới không về !

Ánh mắt làm ta xao xuyến
Ôm nàng, rớt xuống trần gian
Chốn cũ mà sao xa lạ
Quanh ta ngợp ánh trăng vàng !

Biển dâu đổi đời thay kiếp
Đâu màu áo cũ nhớ mong
Tiếng chim bên vườn gọi bạn
Buồn rơi từng giọt xé lòng !

Giật mình, tiếng mưa rã rít
Đời còn lắm chuyện bon chen
Nợ yêu, mối tơ ngồi gở
Bao giờ cho hết, mà quên !

                           TTT

                    (Châu Đốc)
READ MORE - BAO GIỜ CHO HẾT MÀ QUÊN - Thơ Trúc Thanh Tâm

BẤT CHỢT - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân



Tác giả Nguyễn Hữu Minh Quân










Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

BẤT CHỢT

Đêm vắng
mưa muộn
lá vẫn rì rào hát đợi ở ngoài sân
bất chợt anh nhớ đến em
mấy mùa thu trước…
đã sang sông quên những chuyến đò
dạo ấy em đi
thu về với lá vàng rơi
lác đác…
vàng rộm cả mùa thu

Mùa thu trong kí ức
giờ đã gầy yếu xanh xao
tình yêu trong kí ức
là những điều bất chợt
lác đác rơi…

Đêm về khuya
mưa tạnh
ta ngồi đốt thuốc nói một mình
ừ, trắng cả một đời
cũng vì bất chợt đấy thôi

1993 

READ MORE - BẤT CHỢT - Thơ Nguyễn Hữu Minh Quân

EM, HOA BAN TRẮNG ĐÀ LẠT - thơ Tuyền Linh




Em, hoa ban trắng Đà Lạt

Em về Đà Lạt bao giờ
Mà ra khoe sắc khi tờ mờ sương ?
Nhìn em trắng xóa ven đường
Quang Trung, Trần Phú, như vương vấn tình
Em luôn nhoẽn miệng cười xinh
Dọc Trần Hưng Đạo rập rình ai đây !
Tao nhân mặc khách đang say
Sắc hoa trắng nõn, muốn vay chút tình ?
Hỡi hoa ban trắng xuân tình !
Có nghe ta đã ngỏ tình em không ?
Em về trời hết bão giông
Đem rừng Tây Bắc về hong nắng vàng
Em về vừa lúc mùa sang
Phố phường Đà Lạt xênh xang hội mùa
Từng chùm hoa trắng se sua
Hương thơm ngan ngát gió lùa tình lên
Mộng mơ cánh thắm duyên bền
Giữa trời Đà Lạt em đem tin lành
Em về trai gái xe duyên
Đẹp thay thục nữ thuyền quyên luyến tình

Hỡi hoa ban trắng hiển linh !
Có nghe trời đất giao tình nước non ?


Tuyền Linh
READ MORE - EM, HOA BAN TRẮNG ĐÀ LẠT - thơ Tuyền Linh

TẶNG HOA 8/3 - thơ Nguyễn Đắc Thắng





TẶNG HOA 8/3

Hồi đó tới giờ có biết đâu
Ngày nào thời cũng cứ qua mau
Ngày nào tôi cũng yêu đầy đủ
Ngày tám tháng ba có khác nào!

Bây giờ theo lệ mới, tặng hoa
À à cũng phải văn minh ra
Phải chọn hoa hồng cho đúng lệ
Tránh thành cà chớn hoặc cà mà!

Quà tặng cho em một đóa hồng
Phải hồng tươi thắm mới tình nồng
Màu hoa phải sáng nhìn mê sảng
Hoa cánh phải mềm như thảm nhung

Hồng vàng hồng trắng với hồng dương
Hồng cam hồng đỏ với hồng hường
Hồng ơi sao lắm hồng ra thế?
Phải chọn hồng nào mới được thương!

Nguyễn Đắc Thắng
20150308
READ MORE - TẶNG HOA 8/3 - thơ Nguyễn Đắc Thắng