Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, March 3, 2015

Tản mạn đầu năm: MỘT NGÀY TRỜI ẤM - Mặc Phương Tử





Tản mạn đầu năm:

MỘT NGÀY TRỜI ẤM

Sáng nay trời ửng nắng, những tia nắng mới làm tan đi ít nhiều khí lạnh suốt mấy ngày qua, và rõ từng giọt sương trong suốt trên những cánh hồng phượng sau một lớp mỏng mây mù phủ trắng dục, và cả trên thảm cỏ như bị xám mét đi bởi những ngày lạnh và gió, nghe rộn cả tiếng chim muôn quanh chòm cây hạnh đang trĩu vàng trái phía trước cổng, như báo hiệu sự hân hoan của một ngày nắng ấm đến với chúng, với muôn cây cỏ hoa lá, và với cả con người.

Sau gần một tuần giá lạnh, trông cái cảnh âm u trầm lặng, lòng tôi cũng hắt hiu như ngọn gió hoàng hôn, loay quay với cuốn sách đọc mãi mà vẫn không rồi một chương, lui tới chệch choạng như đi vào ngõ hẹp. Thế nhưng, sáng nay trời đẹp hẵn ra, gió nhẹ, nắng ấm, như xua đi bao u ẩn của đất trời và cả trong con người tôi.

Chợt huynh đệ mời nhau đi đến Lakesinde Shopping Center (một nơi mua bán các loại sản phẩm tiêu xài…), đi một đổi, chúng tôi ghé vào quán café Du Monde, thấy người xếp hàng thứ tự ở quày đặt (order) và nhận thức ăn uống (Pick up), bên ngoài quán có mươi cái bàn vừa vuông vừa tròn, có bàn 2 ghế, hoặc bàn 4 ghế, nhìn lên phía bên trên là một cái nóc được thiết kế hình kim tự tháp và được lợp bởi một loại kính trong xanh, ở phía dưới điểm những giò phong lan, những chậu hoa các loại, và những chậu cây xanh tươi mát, ánh nắng mặt trời xuyên qua mát dịu với một tâm lý thoải mái.

Ngồi nhìn cái cảnh dòng người tấp nập ngược xuôi ở 2 bên phố mua bán, trông họ như lắm dồn vã với thời gian, thế nhưng không nghe sự ồn náo ầm ỉ nào từ trong một không gian sầm uất bởi có nhiều cửa hàng và đông nguời qua lại. Ngồi thưởng thức hương vị café Du Monde, mà nghe chung quanh phạm vi của quán không một âm thanh đáng kể nào vọng lại, trông những họ thâm trầm ngồi uống, thâm trầm nhìn thoáng xung quanh, thâm trầm nghĩ suy, và thâm trầm cười nói với nhau.v.v…

Thế rồi trong quá trình chúng tôi ngồi trong khung cảnh ấy, chợt trong những bàn có người đứng dậy, họ tự thu dọn những ly, dĩa, giấy và tự làm sạch nơi bàn, nơi chỗ ngồi, một nghĩa cử trả lại khoảng không gian như lúc họ mới vừa đến bằng một cảm thọ…

Với hành động qua hình ảnh ấy, làm chúng tôi nhớ câu danh ngôn đâu đó : “Đạo đức không gì hơn là lòng biết tôn kính cuộc sống” vì một khi cuộc sống đã cho những lịch sự, an hòa, hạnh phúc, nên ta phải biết tôn trọng bao lịch sự, an hòa, hạnh phúc ấy dù bất cứ ở đâu và vào lúc nào. Hơn thế nữa, những tác nhân đó chính là nguồn giáo dục đích thực nơi chính mỗi tự thân con người; “Giáo dục là làm cho con người tự tìm thấy chính mình”. Vì rằng: nếu chính tự thân mỗi con người có ý thức giáo dục, thì mới xây dựng được một nếp sống gia đình có nề nếp, và một gia đình có lối sống nề nếp, thì chính đây là một đóng góp lớn trong cộng đồng xã hội một cách đích thực hơn bao giờ hết.

Ngang qua từ những điều đó, nó làm cho đất nuớc ấy sẽ được cường thịnh, xã hội ấy sẽ được lành mạnh, và con người trong đó sẽ được nhiều sự yên vui. Nhưng nếu trái lại, mọi điều có thể đảo lộn, những trật tự cơ bản không được tôn trọng, những tranh chấp nhiểu loạn có thể phát sinh, những trộm cắp, cướp giựt, lừa gạt, hay hiểm họa bao tệ nạn khác.v.v…, làm tổn giảm hay mất đi những nguồn năng lực sinh tồn tốt đẹp từ thiên nhiên đến các sinh loại trong cuộc sống từ bây giờ cho đến tận mai sau.

Bởi vì giáo dục & đạo đức là một nghệ thuật thẩm mỹ trác tuyệt, chính nó đã tạo nên một đời sống văn hóa tâm hồn, và phải được thông qua mọi hành động, cách đối đãi, cư xử một khi được đem ứng dụng ngay vào đời sống hằng ngày từ trong sinh hoạt gia đình đến xã hội, tự nó không dừng lại bởi một quan điểm chủ nghĩa, triết thuyết, hay bởi một phạm trù ý thức hệ nào, và cho dù đó là một thể chế nào đi nữa trong cộng đồng loài người. Mà nó được ví như một bầu trời dưỡng khí chung cho sự sinh tồn của con người và những sinh loại khác trong thế giới bao la nầy.

Như vậy, điều muốn nói ở đây, giáo dục hay kiến thức giáo dục không phải chỉ để gom góp, tích chứa những hiểu biết suông đuột qua chữ nghĩa, rồi xem đó như là tài sản kiến thức. Ta hãy nghe và suy gẫm đến lời khuyên hữu ích của Bồ tát Shantideva, Ngài nói : “…Nếu chỉ đọc tên thuốc trong toa thuốc, thì có ích gì cho cơn bệnh” (Nhập Bồ Tát Hạnh – 109).

Cùng thế ấy, ta có thể nghĩ ; nếu chỉ thuộc lòng một số ngôn ngữ và mớ kiến thức, tư liệu sách vỡ, thì liệu ta có được lợi lạc gì cho thân tâm chính ta và cho cả tha nhân, thay vì ta có hành động tích cực vô hại cho mình và cho người, không gieo những nhiểu loạn, ô nhiểm đến dòng tâm tưởng của mọi người và chính mình bằng Thân-Khẩu-Ý trong sáng thiện lành. Một điều nữa qua lời dạy của Đức Phật, Ngài dạy như sau : “ Ta không thấy một pháp nào khác, nầy các Tỷ kheo, lại đưa đến bất lợi lớn, nầy các tỷ kheo, như tâm không được tu tập, không được làm cho hiển lộ…- Và nầy vác tỷ kheo, như tâm được tu tập, được làm cho hiển lộ… Nầy các tỷ kheo, đưa đến lợi ích lớn” (Kinh Tăng Ch I).

Đức Phật luôn có những lời dạy gắn liền giữa con người (đệ tử) trực tiếp với cuộc sống thực, quán chiếu đối với tham dục (ngũ dục) là khổ, đối với sân giận, nuôi dưỡng oán thù là khổ, đối với sự mê chấp sai lầm ảo tưởng là khổ. Sự giáo dục của Đức Phật giúp cho con người nhận ra rõ biết được các pháp hiện tượng ảo hóa là khổ, là hoại diệt, không ta và không của ta. Có quán chiếu như vậy là để trừ khử những tham tưởng, trừ khử những sân tưởng, và trừ khử những những ảo tưởng cố chấp kiên cố sai lầm.

Và cũng chính từ đó, với tâm có yên ổn, không tham ác não hại, luôn được an hòa sâu thẳm tự nơi mạch nguồn đạo lý của bậc Thánh, cũng như được phơi bày ra từ mọi chi tiết hành động đến mọi lúc, ở mọi nơi, được nhu nhuyến tự nhiên. Đó là đạo lộ đưa đến hiển bày sâu sắc bởi từ cốt tủy văn hóa thuần chất giáo dục và đạo đức.

Như vậy, với mọi hành động ứng xử do được tưới tẩm bởi những chất liệu giáo dục và đạo đức, chính là nguồn năng lượng ấm áp đem lại sự trong sáng, lành mạnh, an hòa hạnh phúc từ mạch nguồn văn hóa & đạo đức đến tận trong đời sống con người và cho cả cuộc đời nầy.

Dừng lại bao ý tưởng ấy, chúng tôi rời khỏi quán café Du Monde ra về, ngoài kia mặt trời đã chếch bóng nghiêng chiều.

                             New Orleans, tháng 2 năm 2015.
                                       MẶC PHƯƠNG TỬ






READ MORE - Tản mạn đầu năm: MỘT NGÀY TRỜI ẤM - Mặc Phương Tử

ĐỌC “TẠ NỢ ƠN NGƯỜI” THƠ KHA TIỆM LY - Châu Thạch

ĐỌC “TẠ NỢ ƠN NGƯỜI” 
THƠ KHA TIỆM LY    
Châu Thạch

TA NỢ ƠN NGƯỜI
(gởi T…)
Kha Tiệm Ly

Mẹ theo chồng vào năm mười sáu,
Từ con bướm vàng nợ nhánh mù u.
Để ta nợ mồ hôi cha ướt áo,
Nợ mẹ hiền trăm vạn lời ru.

Khi hạt lúa đồng nuôi ta lớn,
Ta nợ nhánh bần gie nhánh ra sông,
Nợ cánh diều căng dây trong gió,
Và mơ một ngày vút cánh lên không!

Ta nợ thầy một thời nghiên bút,
Nhưng sách đèn không mua được áo cơm!
Giông bão lớn, càng nuôi thêm chí lớn,
Muốn một ngày chữ sẽ hóa thanh gươm.

Nợ thân ta một đời sĩ khí,
Nợ lời thề cùng bốn biển anh em.
Nợ thanh kiếm một đời không thỏa chí,
Nên kín trong bình mà rượu nhạt hơi men!

Hay thân ta vốn là hạt cát,
Ngàn đời mơ giấc mộng bình yên?
Khi Cửu Long không xuôi về phương bắc,
Thì đến bao giờ làm tốt lúa quê em!

Nợ mẹ, nợ cha, nợ thầy, nợ bạn,
Thì đời ta đã sống ra người!
Nợ sông núi, ta làm phân bón đất,
Nợ ân tình, không trả được em ơi!

KhaTiệm Ly


Lời bình của Châu Thạch

Bài thơ “Ta nợ ơn người” của Kha Tiệm Ly đã đem đến cho tôi nhiều cảm xúc. Cảm xúc đến ngay từ khổ đầu của bài thơ với một mối tình thơ ngây của thời quá khứ:

Mẹ theo chồng vào năm mười sáu
Từ con bướm vàng đậu nhánh mù u
Để ta nợ mồ hôi cha ướt áo
Nợ mẹ hiền trăm vạn lời ru.

Đọc bốn câu thơ trên không ai không nhớ tới ca từ trong bài hát “ sao em vội lấy chồng” của Trần Tiến: Bướm vàng đã đậu trái mù u, rồi lấy chồng sớm làm gì để lời ru thêm buồn.

Con bướm vàng đậu trên nhánh mù u trong các bài thơ, bài hát thường thể hiện cho người con gái  bị ép lấy chồng không có tình yêu, phải chịu nhiều hệ luỵ .

Nhưng bướm vàng, mù u trong thơ Kha Tiệm Ly thì khác, chỉ thể hiện cho tập tục tảo hôn ngày xưa. Con bướm vàng chỉ người mẹ trẻ trung lấy chồng vào năm mười sáu tuổi. Mối tình của con bướm vàng và nhánh mù u ở đây phải thật là rất đẹp. Họ đã tảo tần nuôi đứa con lớn lên, và đứa con đó đã thành thí sĩ, viết câu thơ tha thiết nợ mồ hôi cha, nợ lời ru của mẹ 

Mối tình lớn của nhánh mù u và con bướm vàng kia đã diển ra đầy hạnh phúc giữa lòng quê hương yêu dấu. Đứa con của họ đã sống những ngày tháng êm đềm ăn hạt lúa đồng, cởi trên nhánh bần để nhảy tắm dưới dòng sông, thả căng chiếc diều lộng gió mà mơ làm người hiệp sĩ:

Khi hạt lúa đồng nuôi ta khôn lớn
Ta nợ nhánh bần gie nhánh ra sông
Nợ cánh diều căng giây trong gió
Và mơ một ngày vút cánh lên không!

Bốn câu thơ trên gói trọn tuổi thơ, gói trọn không gian và thời gian quá đẹp. Bốn câu thơ làm sống lại trong tâm hồn của biết bao nhiêu lớp người đã sinh ra và lớn lên một thời nơi đồng quê thanh bình và yêu dấu. Riêng tôi không có một ngày như thế nên tôi cảm thấy thiệt thòi vì dòng sông kỷ niệm trong tôi chảy toàn bê tông cốt sắt. Tôi muốn nợ như tác giả bài thơ mà không nợ được. Thật hạnh phúc thay cho ai có món nợ nầy và thật đáng trách thay cho ai quên đi món nợ thân yêu để làm con thiêu thân bay theo ánh đèn phù phiếm, mê chốn phồn hoa, say nơi đô hội.

Nhưng hạnh phúc có bao giờ trọn vẹn. Con bướm vàng mẹ kia chắc chắn rất buồn khi thấy đứa con mình với đôi cánh non bay vào giông bão:

Ta nợ thầy một thời nghiên bút!
Nhưng sách đèn chẳng mua được áo cơm!
Giông bão lớn, càng nuôi thêm chí lớn
Muốn một ngày chữ bỗng hóa thành gươm

Con bướm con có hùng khí làm sao, nó nuôi chí lớn biến chữ thành gươm trong cơn giông bão, nhưng nó quên rằng thép biến thành gươm thì dễ,  còn chữ mà biến thành gươm thì phải tài cao như   Nguyễn Trãi  chí lớn mới thành, hoặc là nó đã sinh ra bất phùng thời nên bị bất đắc chí chăng?  . Vì mơ ước hảo huyền nên con bướm con kia, con bướm của mối tình đẹp quê nhà, con bướm sinh ra trong sự thật thà, thả diều mà mơ làm hiệp sĩ bị thua thiệt đến không vay mà mắc nợ người và mắc cả nợ chính mình:

Nợ thân ta một đời sĩ khí
Nợ lời thề cùng bốn biển anh em
Nợ thanh kiếm một đời không thỏa chí
Nên kín trong bình mà rượu nhạt hơi men.

Thế rồi khi mà “Nợ thanh kiếm một thời không thỏa chí. Nên kín trong bình mà rượu nhạt hơi men” thì con bướm kia mới thấy ra mình chỉ là “ Hồn bướm mơ tiên”.Mộng anh hùng mất đi, con bướm bây giờ trở nên yếm thế:

Hay thân ta vốn là hạt cát
Ngàn đời mơ giấc mộng bình yên?
Khi Cửu Long không xuôi về phương bắc
Thì đến bao giờ làm tốt lúa quê em!

Bây giờ tác giả tự hỏi phải chăng mình chỉ như hạt phù sa lênh đênh theo sóng nước, lòng muốn dừng chân làm tốt cho ruộng em, nhưng cắc cớ thay, ruộng em ở miền phương bắc, mà dòng Cửu Long cứ đẩy hạt phù sa trôi mãi miết xuống phương nam, giống như dòng đời đưa đẩy ta trôi về một phương nào xa lạ với mong ước của ta.

Những món nợ mà con bướm kia tưởng tượng ra chỉ là nỗi nhớ thương luyên tiếc một thời trong quá khứ. Thật ra trong bốn câu thơ cuối tác giả đã quên nợ hết rồi, chỉ còn nhớ một thứ nợ với em:

Nợ mẹ, nợ cha, nợ thầy, nợ bạn
Thì đời ta đã sống ra người
Nợ sông núi ta làm phân bón đất
Nợ ân tình, không trả được em ơi!

Thật thế, mẹ cha thầy bạn có ai đòi nợ đâu mà phải trả, họ muốn ta thành người và ta sống như người thì coi như đã trả nợ rồi. Nợ sông núi không trả được thì khi chiếc thân nầy nằm xuống lại trả về với sông với núi thành một nắm đất vô tri. Chỉ có nợ ân tình với em thì không bao giờ trả được. Vì sao? vì thời gian còn lâu thì cuộc đời càng phân rẽ tình ta. Hạt phù sa sẽ theo dòng trôi ra biển hay tấp vào đâu đó, nằm lại ngàn năm để thương nhớ quê em và tình em ở lại xứ ngược dòng.

Thơ Kha Tiệm Ly thường có chí khí của con người hào hiệp.

Thơ Kha Tiệm Ly cũng thường có nỗi bất đắc chí của con người hào hiệp. 

Đọc Kha Tiệm Ly trong ta thấy hùng khi dậy lên nhưng cũng cảm thấy tâm tư có nhiều chua chát.

Tác giả Châu Thạch
Bài thơ “Ta nợ ơn người” làm nặng lòng ta với biết bao kỷ niệm ơn đời, với biết bao hoài bão tan ra mây khói, với những mối tình vĩnh viễn chia ly, nhưng cũng làm lòng ta êm đềm với những tưởng nhớ ngày qua như con thuyền kỷ niệm trôi trên dòng ký ức bình lặng trong một buổi chiều buông./.

                                           ChâuThạch

READ MORE - ĐỌC “TẠ NỢ ƠN NGƯỜI” THƠ KHA TIỆM LY - Châu Thạch

TÌNH KHÚC SỐ 16 - thơ Trúc Thanh Tâm



THƠ TRÚC THANH TÂM

1. NGẬM NGÙI

Phải chi hôm ấy không hò hẹn
Bây giờ đâu có chuyện nhớ nhau
Phải chi hôm ấy mưa đừng đến
Bây giờ có lẽ đã quên nhau.

2. NỢ TÌNH

Sông trôi ra biển bên bồi lở
Nên nợ tình còn mãi vấn vương
Nếu biết duyên nhau là định số
Đến kiếp nào trả hết yêu đương .

3. MAI KIA

Đời nầy ta sống là tạm trú
Em ơi, gói ghém để yêu nhau
Mai kia mốt nọ mình thường trú
Chắc gì còn dịp ở bên nhau .

TRÚC THANH TÂM

( Châu Đốc )
READ MORE - TÌNH KHÚC SỐ 16 - thơ Trúc Thanh Tâm

VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG - thơ Lý Hiểu





VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG

Sáng đọc tin quê nhà đổi mới
Vẫn Đông Tây đụng chạm liên hồi
Lo non sông vướng vòng nô dịch
Mắt mẹ buồn hồ lệ chẳng vơi

Ngày bó gối  nhìn bầy cá lội
Mấy bông hoa đã sớm tàn rồi
Buồn lên mạng thấy tin bằng hữu
Sạch nợ đời an giấc nghỉ ngơi

Đêm ngũ mơ nghe bom pháo dội
Đường Trường sơn rải rắc xương phơi
Mẹ cô đơn thẩn thờ bên suối
Kiếm xác con băng mấy núi đồi

Đất Bắc Mỹ ngày qua rất vội
Đông chưa tàn tuyết phủ nơi nơi
Quê hương giờ chúa xuân đang lại
Có bướm bay, mai nỡ đẹp trời

Được ở nhà - chùa bà cả đọi
Tết tha hương vắng bạn thăm chơi
Hòm thư tín chán không thèm mở
Đáo hạn rồi lo nợ gấp đôi

Lại giở chứng xe tàng lắm tội
Máy khi không tắt ở lằn vôi
Cạn tiền rồi hết đường tu bổ
Bãi rác hoang đem bỏ xế tồi

Chuyện thế gian hoài công nghĩ ngợi
Dầu buồn hiu cũng nhếch môi cười
Nghe thân xác báo hồi suy yếu
Trượt dốc đời e bỏ cuộc thôi

Ước lúc chết hồn nương gió lộng
Như xa chơi chẳng có tăm hơi
Cõi thiên đàng khó lòng bay tới
Hóa dã tràng đùa sóng biển khơi
                           Lý Hiểu
                           VA.02/2015


READ MORE - VỤN VẶT ĐỜI THƯỜNG - thơ Lý Hiểu

ĐƯỜNG HOA XUÂN HÀM NGHI - thơ Hoài Huyền Thanh




ĐƯỜNG HOA XUÂN HÀM NGHI

Ô kìa! Đàn Dê ngác ngơ trên đồi cỏ
Lặng nhìn đoàn người rạo rực đón chào xuân
Bao cô cậu xúng xính áo vàng áo đỏ
Cố chạm vào Dê chụp ảnh tưng bừng

Hoa tạo cảnh gọi design  thiệt lạ
Cọng sắt cong cong thành đóa cúc vàng
Những bó rơm xoắn mình thành đàn Dê thôn dã
Lăng xăng chớp mắt vì được làm sang

Chị Bầu đong đưa làm quen nàng Mướp
Chú Dưa Leo mừng rỡ khoe nỗi Khổ  Qua rồi!
Đám Tiểu Cà óng ánh tuổi teen ỏng ẹo
Từng dây, từng dây khéo léo rủ rê người

Vẫn cây cầu khỉ bắc qua con rạch nhỏ
Thím Gáo Dừa bên lu nước thân quen
Cô Sen nhấp nhô khoe hương ngan ngát
Nàng Súng buồn vì chú cá… lãng quên

Đường Sách khép nép bên Đường Hoa rực rỡ
Khoe những đứa con yêu giữa nắng rợm vàng
Sách lặng lẽ … như bao đời  vẫn thế!
Không gọi mời cũng tấp nập người sang
Cám ơn Đường Hoa chở mùa xuân lên phố
Thắp niềm vui cho bao kẻ sống xa quê
Cám ơn Đường Sách đã làm nên kỳ tích
Thắp niềm tin quên cuộc sống bộn bề.
           HOÀI HUYỀNTHANH
           XUÂN ẤT MÙI  2015




READ MORE - ĐƯỜNG HOA XUÂN HÀM NGHI - thơ Hoài Huyền Thanh

VÚT QUA NGHÌN TRÙNG - thơ Trần Ngọc Hưởng





Vút qua nghìn trùng

Tay nào đánh thức tầm xuân,
Tay nào khơi lửa cháy bừng đam mê.
Phút giây má tựa vai kề,
Ngấm đầu lưỡi giọt cà phê tình đầy.

Mùa yêu rót mật men say,
Tay nào bất chợt tìm tay vụng về.
Tay nào dỗ lại giấc quê,
Heo may thổi buốt bốn bề chiêm bao.

Tay nào cầm khúc ca dao,
Chiếc hôn nồng thắm ngọt ngào dài lâu.
“Có trầu mà chẳng có cau,
Làm sao cho đỏ môi nhau thì làm"*

Cảm ơn em đã dịu dàng,
Ơn nhau một nỗi hân hoan bềnh bồng.
Tạ nhau một thoáng hương nồng,
Đôi vầng nhựt nguyệt thong dong giữa đời.

Cảm ơn em đã yêu tôi,
Hôn nhau một thoáng ngát lời cỏ hoa.
Ru nhau ngủ giấc thực thà,
Sông dài biển rộng vút qua nghìn trùng.


Trần Ngọc Hưởng
……………………………….

* Ca dao
READ MORE - VÚT QUA NGHÌN TRÙNG - thơ Trần Ngọc Hưởng

Monday, March 2, 2015

VĂN THƠ ĐẠI CỒ VIỆT - Thơ Kha Tiệm Ly



                               Tác giả Kha Tiệm Ly



VĂN THƠ ĐẠI CỒ VIỆT


Giữ giang sơn được bốn ngàn năm

Ngoài gươm giáo đuổi thù của những anh hùng cứu nước

Là những vần thơ đánh tan quân xâm lược

Khẳng định một lời:

“Nam quốc sơn hà nam đế cư”!

Cùng xương anh hùng, cùng máu anh thư

Là ngọn bút theo gươm trừ loài vô đạo.

Thơ Đại Cồ là Bình Ngô Đại Cáo

Là “đem đại nghĩa thắng hung tàn”

Thơ Đại Cồ là hội nghị Bình Than,

Là nộ khí của trái cam Trần Quốc Toản.

Là sáu chữ vàng ngàn năm chói sáng:

“Phá cường địch, báo hoàng ân”

Thơ Đại Cồ là tiếng sét Ải Chi Lăng

Tiếng trống quân Nam làm rụng rời thành phương Bắc

Là xác giặc kín đèo, là máu thù nhầy đất.

Thơ Đại Cồ lời lời tràn khí phách,

Là “Đằng Giang tự cổ huyết du hồng”

Là một lời làm khiếp vía quân Mông:

“Thà làm quỷ nước Nam, không làm vương đất Bắc”

Là Nguyễn Biểu làm kẻ thù tím mặt
,

Thơ Đại Cồ không sợ máu đổ xương rơi,

Là cọc Bạch Đằng muôn thu còn nhọn hoắt

Thơ Đại Cồ là cánh tay “Sát Thát”
,

Là xác thù nghẽn nước Bạch Đằng Giang.

Thơ Đại Cồ là nõ thần Kim Quy, là roi thần ngựa sắt,

Là trống Ngọc Hồi , là thớt tượng Quang Trung.

Thơ Đại Cồ là “đánh để răng đen, đánh cho dài tóc”

Là máu là xương của những đấng anh hùng

Thơ Đại Cồ là triệu trái tim bất khuất
,
Không có thơ hèn, không bán nước cầu vinh

                                                 Kha Tiệm Ly

READ MORE - VĂN THƠ ĐẠI CỒ VIỆT - Thơ Kha Tiệm Ly

HỘI XUÂN - Thơ Nguyễn Khôi


Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 




  HỘI XUÂN
 (Tặng LXQ)
                  
Người ta đi Hội du xuân cả
Sao cứ ngồi nhà ngóng đợi ai ?
- Ừ phải, cái người trên Sơn cước
Kêu bận "cào nương" tháng giêng hai.
                 
Người ta đi Hội du xuân cả
Sao cứ ngồi nhà ngóng đợi ai ?
- Ừ phải, cái người từ Bến Nghé
Bay ra Phú Quốc tạo vườn "Mai".
                   
Người ta đi Hội du xuân cả
Sao cứ ngồi nhà ngóng đợi ai ?
- Ừ phải, cái người từ xứ Huế
Bộn khách tham quan chẳng thể dời.
                    
Người ta đi Hội du xuân cả
Sao cứ ngồi nhà ngóng đợi ai ?
- Ừ phải, cái người từng hò hẹn
Nay đã phiêu du ở nước ngoài.
                    
Thôi đành, một ngựa về Kinh Bắc
Đi trẩy hội Lim với một người
- Hội làng mà thiếu "liền anh"...chắc
là "liền chị" hát nghẹn lời... ?
                     
Hội Lim mà vắng Hoàng Cầm nhỉ
thì Lá Diêu Bông cũng lỗi thời !
           
           Quê, 13 giêng Ất Mùi
                  Nguyễn Khôi

READ MORE - HỘI XUÂN - Thơ Nguyễn Khôi

Saturday, February 28, 2015

LỜI NGƯỜI ... - Thơ Trần Mai Ngân







LỜI NGƯỜI ...


Nghe như lời trăm năm

Thương tình buồn xa xăm

Duyên chi... duyên chi - đâu ! 

Như là cơn mơ thôi.



Lời người nơi xa xôi

Mà nghe như quanh tôi 

Buông trôi... buông trôi - đi !

Ta nào đâu còn gì.




Còn gì cho nhau đâu

Tình tan theo mưa sầu


Người xa, xa nhau thôi


Đành quên nhau... quên thôi. 



                   Trần Mai Ngân

READ MORE - LỜI NGƯỜI ... - Thơ Trần Mai Ngân

Friday, February 27, 2015

TRỞ VỀ - Thơ Nhật Quang




TRỞ VỀ

Ta tìm về lối cũ
Rêu mòn phủ dấu chân
Bao năm kiếp phong trần 
Đắm mình trong vụng dại

Ta còn gì tìm lại ?
Một mảnh vắng cô đơn
Xao xác bóng hoàng hôn
Xô nắng chiều hiu hắt

Lệ sầu dâng khóe mắt
Ta tìm chốn ăn năn
Giáo đường chiều mênh mang
Chúa gục sâu thê thiết

Tim nhói đau,da diết
Hơn Chúa chịu đâm thâu
Đời trăm đắng bể dâu
Ta hạt đời lầm lỗi...

Giọt lệ này thống hối
Giọt lệ này ăn năn
Tìm lại những tháng năm
Bến bờ vui hạnh phúc.

                  Nhật Quang

READ MORE - TRỞ VỀ - Thơ Nhật Quang

NHÂN NĂM MỚI, TÌM HẠNH PHÚC Ở ĐÂU? - Mang Viên Long





Mang Viên Long

NHÂN NĂM MỚI, TÌM HẠNH PHÚC Ở ĐÂU?
   

      Con người khi vừa được chào đời đã có hai khả năng bẩm sinh tiềm ẩn là khả năng sinh tồn và mong cầu hạnh phúc. Khả năng “tự sinh tồn” phát triển trước tiên, theo từng tháng năm, để tồn tại. Khả năng “cầu hạnh phúc” – tiến triển dần từng giai đoạn, trong suốt đời sống…

      Mong cầu hạnh phúc đến sau, nhưng đã là tâm điểm của mỗi con người khi đối diện với muôn vàn đổi thay, nhằm hướng dẫn mỗi người nổ lực bước dần vào lộ trình an vui. Sự sinh tồn thuộc về lãnh vực vật chất, tuy khó khăn, gian khổ - nhưng, ngày nay yếu tố ấy đã dần được đơn giản và dễ dàng thực hiên hơn, khi sự tiến bộ chung của nhân loại đang phát triển hướng về mục đích phục vụ cho đời sống con người!

       Ở đây, xin được góp đôi điều về vấn đề “mong cầu hạnh phúc” mà  con người trên hành tinh nầy, đã và đang ngày đêm “tìm kiếm & mong cầu” từ ngàn thế kỷ qua, tốn rất nhiều công sức, thời gian và giấy mực…

      Vậy “đi tìm hạnh phúc ở đâu?”

       Sau nhiều năm tháng “lặn lội” đi tìm, nhiều người đã cảm thấy mỏi mệt và thất vọng; than rằng: “Hạnh phúc là một điều gì đó quá đỗi mơ hồ mà ta buộc phải mơ đến nó” (Comte De Bellege); theo Ông = “hạnh phúc” chỉ để “mơ” thôi chứ thực tế không thể nào tìm cho được! Trong quá khứ, cũng có rất nhiều người quan tâm chia sẻ kinh nghiệm về quá trình kiếm tìm hạnh phúc dài lâu, theo hoàn cảnh, và cách nhìn chủ quan của chính mình. Chẳng hạn, Chamfort đã chia sẻ: “Hạnh phúc cũng giống chiếc đồng hồ: Loại ít phức tạp nhất là loại ít hỏng nhất”. Còn theo G. Leopardi, thì “Hạnh phúc chỉ ở trong quá khứ hay tương lai, không bao giờ ở trong hiện tại”!  Cách phát biểu của G. Leopardi cũng ngầm cho biết, hạnh phúc là không hề có thật, nếu có, cũng đã qua, và đang ở phía trước. Nhận định rất mơ hồ, thiếu trải nghiệm và hẹp hòi nầy cho thấy bản thân Leopardi, không đã ý thức được về những thời khắt thiêng liêng của Hiện Tại: “Quá khứ thì đã qua, Tương lai lại chưa đến = chỉ có pháp Hiện Tại, tuệ quán chính ở đây” (Kinh Nhất Dạ Hiền). Lời dạy đó, luôn là chân lý, bởi tất cả chỉ có thể “làm chủ” những sát na hiện tại của đời mình mà thôi! Hạnh phúc phải ở đây – bây giờ, không ở chỗ nào khác!     Tóm lại, những triết gia phương Tây thời cổ, và cận đại (cả thời hiện đại), giống như những người mù sờ voi trong truyện cổ của sách Giáo Khoa Thư ngày xưa! Họ chỉ dùng trí óc (cái đầu) để dấn sâu vào biện luận, phân tích, và cả cảm nhận rất chủ quan, phiến diện; để “nói về hạnh phúc” (chứ không phải là sự trải nghiệm, thực chứng rốt ráo từ đời sống), nên càng làm cho chữ “hạnh phúc”vốn khó đạt, thêm phức tạp, nặng nề, khó hiểu!

         Chân lý căn bản muôn thưở đầu tiên trên bước đường “tìm hạnh phúc” là: “Người nào cầu yên vui, hạnh phúc cho mình mà lại lấy dao gậy não hại kẻ khác, thì sẽ không được yên vui, hạnh phúc!” (PC 131 – Phẩm Dandavaggo). Muốn thành tựu được chân lý nghe đơn giản và “cần có” ấy, không phải dễ! Con người phải biết “tự thắng mình” trước đó, hơn chiến thắng “ngàn quân giặc ở chiến trường”, như lời khuyến dạy của Đức Phật từ hơn hai ngàn năm trăm năm trước: “Thắng ngàn quân giặc ở chiến trường, chẳng bằng người tự thắng. Người tự thắng là chiên sĩ oanh liệt nhất” (PC 103 – Phẩm Sahassvaggo).

           Nghĩ rằng, mỗi người đều tùy theo hoàn cảnh, và ước vọng riêng khi đi tìm hạnh phúc cho mình = nhưng, luôn phải có một “mẫu số chung” cho hạnh phúc, bởi đó là điều kiện “ắt có”, để cho mình được hạnh phúc, và người khác cũng hạnh phúc! Điều căn bản ấy là “sống không thù oán, giữ những người thù oán” (PC 197) và “sống không tham dục, giữa những người tham dục” (PC 199) trên nền tản của “Tứ Vô Lượng Tâm” (Từ/Bi/Hỷ/Xả) và thanh tịnh “tam nghiệp” (Thân/Khẩu/Ý).

           Có một câu chuyện kể như thế nầy:

          “Một nhóm 50 người đang tham dự một seminar (khóa nghiên cứu ngắn ngày), đột nhiên diễn giả ngừng lại và đề nghị nhóm tham gia một hoạt động, ông ta đưa cho mỗi người một quả bóng bay và yêu cầu từng người viết tên của mình lên quả bóng bay. Sau đó, những quả bóng bay được đưa tới một căn phòng khác.
           Những người tham dự bước vào căn phòng có những quả bóng và phải tìm ra quả bóng có tên của họ trong vòng 5 phút. Mọi người đều cố gắng tìm quả bóng có tên của mình, xô đẩy những người khác và đẩy các quả bóng khác sang một bên. Khung cảnh rất hỗn độn.
          Sau 5 phút không ai tìm được quả bóng có tên của họ.
          Nhóm người đó lại được yêu cầu làm một nhiệm vụ khác, nhặt lên bất kỳ một quả bóng và đưa cho người có tên trên quả bóng đó. Trong vòng một phút, tất cả mọi người đều có quả bóng viết tên của chính họ.
          Diễn giả bắt đầu nói: “Đây chính là những gì đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Ai ai cũng điên cuồng lùng sục hạnh phúc ở khắp mọi nơi mà không biết nó nằm ở đâu.
         Hạnh phúc của mỗi chúng ta chỉ có được dựa trên hạnh phúc của người khác. Hãy cho đi niềm hạnh phúc, và bạn sẽ nhận lại phần của mình. Và đây mới là mục đích của cuộc sống”

         Câu chuyện tuy ngắn, nhưng chắc hẳn tất cả chúng ta cũng đã hiểu thêm được, nên đi tìm Hạnh Phúc ở đâu = nhân ngày đầu Năm Mới?

          Dễ hay khó? Xa hay gần? Thực hay mơ?

          Tất cả đều ở chính tâm ta, cuộc sống của ta quyết định = không thể ở đâu khác!


         Và đó mới thật là Hạnh phúc chân chính cho tất cả, nếu không, sẽ luôn quay cuồng trong điên đảo vô minh và thất vọng…
                                                                   
                                                                          MVL



READ MORE - NHÂN NĂM MỚI, TÌM HẠNH PHÚC Ở ĐÂU? - Mang Viên Long

TÌNH KHÚC GỞI TRƯƠNG THỊ THANH TÂM - thơ Trúc Thanh Tâm




THƠ TRÚC THANH TÂM

TÌNH KHÚC GỞI
TRƯƠNG THỊ THANH TÂM

1. BỒI HỒI TRONG TA

Dại khờ từ lúc yêu em
Tình không nói, thư dán tem gởi hoài
Mỹ Tho mưa, lá me rơi
Sao em nhặt hết bồi hồi trong ta !

2. KHI XA MỸ THO

Rồi khi thành phố anh về
Trời còn mưa đổ lối về không em
Một ngày, chắc sẽ không quên
Đôi ta, thôi một loài chim bay hoài

Mỹ Tho, một chút ngậm ngùi
Thôi cúi mặt để nghẹn lời cho nhau
Một lần, nhớ vạn ngày sau
Nụ hôn rồi có ngọt ngào không em

Một hồn ai rụng trong đêm
Một hồn ai đã bỏ quên theo người
Vẫn là những lá me rơi
Một người khóc, khi một người đi xa !

3. ĐÊM MỸ THO

Nhà thờ rớt lại tiếng chuông
Tóc em che khuất nỗi buồn trong ta
Áo dài ôm trọn dáng hoa
Tình ru điệu nhớ mây xa phía trời
Tự dưng đời bỗng tuyệt vời
Mỹ Tho đêm ấy bồi hồi sáng nay !

4. MÀU MỰC TÍM

Thư tình mực tím còn nguyên
Luyến lưu đêm đó, ưu phiền đời nhau
Mỹ Tho, bốn chục năm sau
Thời gian trả lại bạc màu cố nhân !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )


READ MORE - TÌNH KHÚC GỞI TRƯƠNG THỊ THANH TÂM - thơ Trúc Thanh Tâm