Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, January 29, 2015

Thơ Chu Vương Miện - KÝ CƯ / TỰ DO



Tác giả Chu Vương Miện



ký cư

đúng là sinh một lần
chết cũng một lần
nhưng đâu phải là hết
thân trở về cát buị
còn lại cái vỏ không
phơi trên mặt cát
mưa dầm gió nổi
đôi lúc vô duyên
dăm loài tôm nhện
chui vào vỏ ốc ký cư
thành loài ốc mượn hồn
chạy trên gành bãi
loài ốc chềt có nửa
một nửa vẫn trường tồn
con ốc tù và cũng vậy
con tôm hùm không hơn
con đôì mồi hoa bạc
treo trên những mảng tường
thân thịt vào miệng cả
cái vỏ còn y nguyên
Nguyễn Du Cao Bá Quát
chết hơn 200 năm
mà cái vỏ tôm mượn
vẫn chạy lòng vòng trong thư viện


tự do

lá rơi xuống đất
gió thốc lá bay
con ruồi con chim
có bốn cánh hai cánh
muốn đậu muốn bay tùy thích
mây trời bay ngang bay dọc
ngừng không được
muốn bay không xong
tuỳ duyên gió thổi 


                  chu vương miện
READ MORE - Thơ Chu Vương Miện - KÝ CƯ / TỰ DO

TÌNH KHÚC MÙA XUÂN - Nhật Quang




TÌNH KHÚC MÙA XUÂN

Rung rinh cánh Mai vàng tươi thắm
Đón gió Xuân nhẹ đắm làn hương
Lắng trầm nhạc khúc yêu thương
Vườn Xuân ngan ngát, gió vương trước thềm

Sương long lanh ru mềm lá cỏ
Đóa Cúc vàng trước ngõ xôn xao
Bâng khuâng, e ấp nụ Đào
Chồi non mơn mởn, rì rào gọi Xuân

Cánh én chao, lâng lâng ngọn gió
Giọt nắng mai rực rỡ đất trời
Xuân đơm nụ biếc xanh ngời
Tô hồng tuổi mới, vào đời mộng mơ

Tình êm mơ, hồn thơ ngả đắm
Nụ tầm xuân nở thắm thương yêu
Dáng Xuân thấp thoáng yêu kiều
Mênh mang câu hát, dặt dìu... khúc Xuân.

                                          Nhật Quang
                                          (TP. HCM )
READ MORE - TÌNH KHÚC MÙA XUÂN - Nhật Quang

LỜI TRẤU - KHÚC KINH THI VIỆT CHẢY ĐẦY NGÕ QUÊ


Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 


LỜI TRẤU - KHÚC KINH THI VIỆT CHẢY ĐẦY NGÕ QUÊ
             (Tặng Nguyễn Anh Tuấn)
                                      ------
Thầy giáo Nguyễn Anh Tuấn, ở 63 K2 Thị trấn Trần Cao, h.Phù Cừ, Hưng Yên (E-mail <nguyenanhtuanhydc@gmail.com>) có 6 câu lục bát khá hay :

                      LỜI TRẤU
           Còn duyên má ấp môi kề
    Mưa tuôn nắng cháy đi về sớm hôm
           Bây giờ gạo đã thành cơm
    Hết duyên thân trấu cô đơn bóng hình
           Biết ai ủ lửa cùng mình !
   Nào người xay trấu trọn tình với ta ?
                             Nguyễn Anh Tuấn
                                   2-10-2013

Nguyễn Khôi đôi điều cảm nhận: 
Lời Trấu, đây là lời của Tình Yêu. Như thực tại sinh trưởng của "hạt thóc" thì sau khi hoa Lúa thụ phấn, 2 mảnh vỏ trấu khép lại, có nhiệm vụ che chở dinh dưỡng cho mầm gạo bên trong hạt Lúa, đó là cái "duyên má ấp môi kề" như Chàng- Nàng đang độ tìm hiểu yêu nhau ...để đi đến hôn nhân đôi lứa như hạt Lúa trở thành hạt Thóc -" lúa chín vàng". Đó là cả một quá trình" mưa tuôn nắng cháy đi về sớm hôm"...
  "Bây giờ gạo đã thành cơm" tức là đã nên vợ nên chồng, cái tình yêu đôi lứa (mà Thi nhân đã "mã hóa" bằng cái vỏ Trấu, chứ không phải vỏ Thị như cô Tấm) đã chuyển sang "nghĩa vợ chồng "trăm năm...và như một huyền tích dự báo "Vỏ Trấu" đã hết nhiệm vụ - "hết duyên", thật đúng như một Nhà Thơ Pháp đã viết từ thế kỷ trước "Kết hôn là mồ chôn luyến ái" ! ?
  Thật đúng vậy  !  Bây giờ là thời "cơ chế thị trường" - tất cả chỉ vì "Tiền"... không hiếm gì các em chân dài, các cô thôn nữ, không hiếm chị bỏ chồng tham gia "xuất khẩu cô dâu" sang Đài Loan, Hàn Quốc...

       Chồng gì anh, vợ gì tôi
       Chẳng qua là cái nợ đời của nhau
                               *
       Anh đi đường anh, tôi đường tôi
       Tình nghĩa đôi ta có thế thôi

 Chao ôi, "hết duyên" xưa là "buôn mít cho chồng gặm xơ", còn nay thì "bỏ mặc"hạt gạo làng ta" - "bơ sờ xóm quê"...Người Việt Nam ta bản chất là hiền lành "dễ thông cảm", luôn tự an ủi , cam  phận đi "om dừ nồi cá Rô đồng..." thế thôi.
  Cảm tác về "Vỏ Trấu " của Nguyễn Anh Tuấn, có bạn đã thả 2 câu thơ khá đượm :

        Một đời Trấu bọc Gạo thơm
        Tro tàn Trấu để hương thơm dâng đời.

  Cái tài hoa của Nguyễn Anh Tuấn là "trời cho" , NK đã "khảo" xưa nay thơ văn Việt Nam ta viết về hạt thóc- hạt gạo thì nhiều, nhưng chưa có bài nào viết về "Vỏ Trấu" ?
Cái xuất thần của Thi nhân ở đây là mượn cái Vỏ Trấu để nói cái tình đời.
Bài thơ giản dị như một khúc ca dao- Kinh Thi Việt, với hình tượng thơ ĐẸP- sống động :mỗi vỏ trấu như một mảnh hồn quê, ẩn dụ bao điều mà Thi nhân gửi gắm...ngôn ngữ thơ tinh luyện,đầy triết lý...(mỗi chữ như cái vỏ Trấu nén chặt với đất Sét nhét vào ruột những pho tượng Văn Nhân xưa  với ý nghĩa "chữ càng nén chặt thì nghĩa càng nhiều"...)
  "Vỏ Trấu" của Nguyễn Anh Tuấn xứng đáng là một bài thơ HAY, đáng đọc là vậy !
                              
                                                              Nguyễn Khôi
                                                          (Nhà văn Hà Nội)
                                             Góc thành nam Hà Nội, 15-12-2014
                    
READ MORE - LỜI TRẤU - KHÚC KINH THI VIỆT CHẢY ĐẦY NGÕ QUÊ

Wednesday, January 28, 2015

GỞI BẠN CỐ QUÊ - Thơ Hoàng Yên Lynh



        Hoàng Yên Lynh



 GỞI BẠN CỐ QUÊ
* Đông Hà và ngày xưa.

Chiều nay mây trắng sơn buôn
Mưa rơi cố xứ bạn buồn hay vui
Cuối đông rồi nắng vàng rơi
Hiu hiu se lạnh cuối trời nhớ thương
Con đường xưa tình còn vương
Áo ai trắng cả sân trường … mộng mơ
Ở đây đồi núi chơ vơ
Nắng nghiêng bóng lá bài thơ ý buồn
Ngày qua ngày lại buồn hơn
Mà trông nhớ bạn một lần nắm tay
Tóc bạn có úa màu mây
Tóc tôi điểm trắng đong đầy thời gian
Nghiêng ly bóng xế rượu tràn
Riêng tôi tâm sự suối ngàn trăng sao
Một ly phận số lao đao
Rót đầy ly nữa mà sao chạnh lòng
Tình chung … rồi chỉ tình không
Thân bằng ngoảnh mặt . đau thương phận mình
Đường đời bạn nhớ tôi không
Chiều qua Cam Lộ dáng hồng mắt nai
Nhớ trời Dương Lễ mưa bay
Cố nhân thôi đã úa phai nắng chiều
Biết rằng thôi nhé thương yêu
Mà sao quên được bao điều …đành thôi .
Chiều nay lộng gió mây trôi
Tôi nơi đất khách trắng đồi sương giăng
Đường về núi cách sông ngăn
Quê xưa ước hẹn trăng rằm bạn ơi
Còn đây chút tình bạn , tôi
Bên trời lưu lạc rượu vơi lại đầy
Buồn vui cũng chỉ cơn say... 


                 Hoàng Yên Lynh

READ MORE - GỞI BẠN CỐ QUÊ - Thơ Hoàng Yên Lynh

HÀ NỘI NGÀY HÓNG TẾT - Thơ Nguyễn Khôi





Thơ phóng sự 

HÀ NỘI NGÀY HÓNG TẾT
       (Tặng Thái Diễm)
             
Hà Nội, ngày hóng Tết
Rủ nhau lên Làng Hoa
Smarphone mở ra 
Chụp ảnh chơi cho sướng...
              
Ơ này em áo trắng
Nụ Đào hé môi hôn,
Em buông tóc hong nắng
Bừng sáng cả khu vườn...
               
Gió xuân chừng dịu dàng
Tung bay tà áo mỏng
Mùi Quất thoảng mê hồn
Thịt da thơm ngần trắng...
                 
Cúc nở vàng tỏa nắng
Cho mắt Phượng say say
Lay Ơn tím móng tay
Hơi xuân nghe nồng ấm...
                 
Ta thú chơi chụp ảnh
Thời "Di động" quá ngông
Cứ như là Đám Cưới
Cứ như là Hội Xuân...
                 
Rộn rã đồng Nhật Tân
Cầu ngang trời ngạo nghễ
- Em có về Nghi Tàm
Anh theo cùng với nhé ?
                  
Ôi Làng Hoa - tuyệt kỹ
Nào ghé chút Tây Hồ
Thăm mấy bông hoa Súng
Lũ Bướm vàng ngẩn ngơ...
                  
Yêu đời thì làm thơ
Vui đời đi chụp ảnh
Thiên Hạ mải chiến tranh
Ta du xuân vãng cảnh...
                  
Smarphone mở ra
Chụp ảnh chơi cho sướng...

        Hà Nội 28/1/2015
           Nguyễn Khôi

READ MORE - HÀ NỘI NGÀY HÓNG TẾT - Thơ Nguyễn Khôi

KÝ ỨC TRƯỜNG XƯA - thơ Nguyễn Thị Bê





Ký ức trường xưa
Thơ Trầm Mặc

Bao năm rồi xa trường xưa Triệu Thuận
Kỷ niệm vụt về ngày tháng cũ rưng rưng
Lớp học nào gọi tôi về xứ lạ
Ngọn gió Lào thổi mãi với nắng khan
Trưa áo trắng buổi đầu lên bục giảng
Tay run run cầm viên phấn ngỡ ngàng
Mắt em xanh chắp thêm niềm tin lớn
Còn gì vui hạnh phúc với đàn em
Tôi say mê với từng trang giáo án
Gởi tâm hồn cho những giấc mơ êm
Những đêm khuya vẫn miệt mài con chữ
Sửa bài văn cho em viết tốt hơn
Học trò ngoan, ấm lòng cô giáo trẻ
Vững niềm tin gieo hạt giống tâm hồn
Ôi nhớ quá! Những ngày xưa thân ái
Mái trường nghèo, những đứa học trò quê
Ngọn gió Lào nắng khan trời Quảng Trị
Nụ cười trẻ thơ hai buổi đi về
Nay xuân về nghe học trò xưa gọi điện
Bên đầu dây nhận ra tiếng tình thân
Ba mươi lăm năm học trò còn nhớ
Hạnh phúc nào hơn giản dị tình thâm
Nghe tiếng nói thân thương ngày tháng cũ
Ký ức trường xưa vụt hiện trong ngần./.

                                                TM


From: Nguyễn Thị Bê <dongkhanhxua@gmail.com>



READ MORE - KÝ ỨC TRƯỜNG XƯA - thơ Nguyễn Thị Bê

Tuesday, January 27, 2015

TRÔI MAU ... - Trần Mai Ngân





THƠ BÌNH THANH


TRÔI MAU ...

Chiều tàn mây trôi - trôi xa
 
Thương ai, mong ai tình ta nơi đây 

Nơi đâu người nào - nào hay

Tim ta yêu thương lời đầy cho ai

Nghìn năm không phai, không phai 

Chiều rơi trôi qua, trôi qua bàn tay

Xa nhau nào hay lòng đau

Bên cầu sông kia trôi mau ... trôi mau ....

                             Trần Mai Ngân

READ MORE - TRÔI MAU ... - Trần Mai Ngân

Sunday, January 25, 2015

HOÀNG CÚC - thơ Trúc Thanh Tâm




HOÀNG CÚC

Tôi về trú dưới hiên mưa
Nhà bên hoàng cúc cũng vừa trổ bông
Sao em lại mặc áo hồng
Sao không áo của ngày hong tóc chiều !

Tôi về buổi đó buồn hiu
Nhà em cửa đóng, gió reo cổng ngoài
Mình tôi và lá thu rơi
Ơi, màu mắt đợi tím trời nhớ nhung !

Tôi về nghe giọt mưa lòng
Bên nầy sông, bên kia sông mịt mờ
Bây giờ cũng dưới hiên mưa
Đâu còn màu áo ngày xưa, tôi chờ !

Tôi về làm kẻ trễ đò
Nhà bên Hoàng Cúc cũng vừa sang sông
Ngoài trời mưa, mưa trong lòng
Mùa thu đẫm ướt một dòng thơ đau !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )

From:  <tructhanhtaam@yahoo.com>


READ MORE - HOÀNG CÚC - thơ Trúc Thanh Tâm

KỶ NIỆM XƯA - thơ Hồ Nhật Quang






KỶ NIỆM XƯA

Quay về lối cũ trường xưa
Tưởng chừng như chỉ mới vừa xa nhau
Trường xưa rêu cũ úa màu
Thầy cô, bạn hữu ngày sau mãi còn.

Lần theo lối cũ đá mòn
Sân trường in bóng nét son bụi mờ
Cổng trường đứng lặng bơ vơ
Tưởng như ai đứng đợi chờ bóng ai .

Nhớ xưa trong ánh nắng mai
Sân trường nhộn nhịp, áo dài tung bay
Thầy cô giảng dạy điều hay
Hôm nay mới thấy, chợt cay mắt nồng .

Hôm nay phượng lại nở hồng
Thầy cô đâu vắng, chất chồng yêu thương !
Bạn bè xa cách ngàn phương
Còn đâu chốn cũ nẻo đường ngày xưa .

Thưở nào chung lối ngày mưa
Tan trường cùng bước, mình đưa nhau về
Bây giờ cách biệt sơn khê
Sân trường đứng đợi người về hay không?

Hồ Nhật Quang
9 Hòa Mỹ - phường Tây Lộc - Tỉnh Thừa Thiên Huế , 
số điện thoại 0935757195


From: nhatquang842001@gmail.com
READ MORE - KỶ NIỆM XƯA - thơ Hồ Nhật Quang

ÉN NHỎ BÊN ĐỜI - thơ Hoàng Anh 79



ÉN NHỎ BÊN ĐỜI

Thời gian gõ nhịp với đời
Mùa yêu khẽ gọi đất trời vào xuân
Em cười trong nắng bao dung
Gió lùa sợi tóc ôm lưng nhiệm mầu


Cỏ hoa tình tự ru nhau
Tình em thơ dại kiếp nào để quên
Em còn tuổi ngọc làm duyên
Anh treo nổi nhớ dài thêm tháng ngày


Cánh chim còn nợ đường mây
Anh chưa trả nổi nợ vay bụi đường
Sợ em mắt ướt ngàn sương
Chờ nơi chớp bể mưa nguồn lại rơi


Tầm xuân nở nụ thơm môi
Dường như cây cũng đâm chồi lá xanh
Đêm nghe trăng mọng dỗ dành
Để em én nhỏ bên anh một đời!


Ngày  31/12/2014
Hoàng Anh 79


Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522
Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang




READ MORE - ÉN NHỎ BÊN ĐỜI - thơ Hoàng Anh 79

ĐỜI PHỐ - thơ Phan Minh Châu




Đời Phố 

Tháp luống tuổi và giòng sông luống tuổi
Nước sông Ba ôm nổi nhớ sang ngày
Trầm tích chở che
Chầm chậm cứ mỗi ngày qua phố
Tháp trở mình sau mùa trăng vỡ
Để đất hằn vết cắt bổng xanh hơn
Những cây cầu khỏa thân
Trắng mơn mởn chãnh đời con gái
Tuổi tháng năm mềm mại
Trườn mình gieo lễ hội đêm xuân
Phố đăm chiêu
Tiễn những con tàu
Người khách lạ neo mình ở lại
Đôi mắt chùng theo bước chân sâu…
Tiếng nhac xập xình về đâu ?
Những quán cà phê cỏ
Hồn nhiên thách gió
Và bão giông tãn mạn chờ mùa
Đuổi nhau về trên những cánh đồng mưa
Tiếng chuông điểm nóc nhà thờ
Chân người vội vã bên bờ áo cơm…
Phiên chợ tinh sương,
Mẹ quang gánh quàng đời con trẻ
Cha xe lô cút kít dặm trường
Sấm lao xao
Xé toạc những con đường
Dù xanh ,dù đỏ
Những cơn mưa mây mẩy neo ngày
Choàng kín đôi vai
Chóp Chài lặng lẽ
Tiếng kinh cầu bâng quơ
Chúng sanh về lại
Nuôi cánh đồng tuổi thơ
Bốn trăm năm
Đất Phú chuyễn mình
Những gam màu tĩnh lặng
Mùa Xuân

                       Phan Minh Châu



From:  <chauvespa1954@gmail.com>
READ MORE - ĐỜI PHỐ - thơ Phan Minh Châu

CHỈ CÒN LẠI EM VÀ QUẢNG TRỊ - thơ Huy Uyên





Sông Thạch Hãn. Ảnh Nguyễn Khắc Phước


Chỉ còn lại em và Quảng-Trị

Em theo nắng sớm chiều về chợ Sải
tôi mắt hoàng-hôn trong bóng hình ai
ký-ức vội qua trên hàng phượng đỏ
tình đầu tôi-lá-muối,giọt sương phai .

Quảng trị trôi nghiêng từng hàng cây cao
mây buồn bao năm rồi quên ngũ
đợi ai đi lâu mãi chửa thấy về
đứng bên sông não lòng chuông chùa sắc-tứ .

Thương em guốc mộc qua hè phố
lặng bóng chợ quê quán hắt hiu
em che tay ngăn tóc theo gió
đường Gia-Long ngược bến sông chiều .

Cô đơn vây quanh bóng mặt trời
đêm thị-xã tối đèn con phố nhỏ
đường La-Vang thả sầu chơi vơi
cầu-ga-cũ tang thương từ độ .

Lối về Long-Hưng có còn đầy nắng
ngã ba xưa còn giữ hẹn hò
chia đời nhau kể từ ngày ra mặt trận
bỏ em buồn đứng khóc tình xưa .

Cỏ trải xanh mọc nép bên đường
em mơ tan rồi khung trời cũ
Hạnh-Hoa giờ giữ mấy thu vương
người về Triệu-Phong mây trời khép rũ .

Em mắt chiều rưng sầu Quảng-Trị
Thêm chi dài nổi nhớ
phố nhỏ đường xưa
quên đi hẹn hò một thuở
đứng bên sông đã vắng những chuyến đò .

Cửa Việt xa nhớ mấy Trung-Lương
đá gạch vàng phai tình Quảng-Trị
níu Hải-Lăng xưa với những lộ buồn
(ngày em đi tôi quay về phố thị
thôi hết rồi những ký-ức hoa hương ) .
                                 Huy Uyên



From: <lesinh.lesinh@yahoo.com>
READ MORE - CHỈ CÒN LẠI EM VÀ QUẢNG TRỊ - thơ Huy Uyên

HỎI XUÂN? - thơ Hoàng Yên Lynh





HỎI  XUÂN?

Nâng nhẹ cành mai
Xuân về trước ngõ
Năm tháng tàn phai
Dòng đời quanh quẩn
Ta đến ta đi
Nhân gian vẫn thế
Trả lại cho đời
Ảo vọng u mê
Trả lại cho người
Muôn vàn dấu hỏi
Mùa xuân ...

                   HOÀNG YÊN LYNH


From: <hoangmylinh@live.com>
READ MORE - HỎI XUÂN? - thơ Hoàng Yên Lynh

CHIA PHẦN HOANG TƯỞNG - thơ Trần Hữu Khả




Tác giả Trần Hữu Khả


CHIA PHẦN HOANG TƯỞNG

Thơ
với đời
nép mình giữa bộn bề áo cơm tầm tả
mang nặng đẻ đau cười nghiêng khóc ngã
trần trụi
trải hồn nuôi bóng
độc cô cầu hận

Em
giữa đời nầy
hồng nhan yểu điệu
quân tử tứ phương quần thảo hảo cầu
kẻ khóc người buồn!
phấn son trần thế vuốt ve
cuộc phù hoa xôn xao em còn mặc cả…

Ta gánh thơ
ngược đường lẻo đẽo theo sau
bạn bè với cùng quẩn

Chuộc mình
trong tay người người ngày ngày hững hờ lơ láo
bên thơ
em về với mơ
nơi ngàn đời chôn nhau cắt rốn
về với trùng trùng cô đơn đang hoài thai trong hậu kiếp
mang theo phấn hương
cho môi rực hồng cho mắt nâu cầu thêm đắm đuối
ngày gắng sức nối dài khát khao nông nổi
đêm sẽ bừng sáng tận cùng hoang tưởng

Ta. Em
Tiên. Tục
sắp xếp Trâm anh
tháo rời Áo rách
chia hai
phút ấm lạnh trùng phùng
                            ngày sau…

          TRẦN HỮU KHẢ 2015

Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075


From: <tranhuukhaat@gmail.com>
READ MORE - CHIA PHẦN HOANG TƯỞNG - thơ Trần Hữu Khả

NHỚ XUÂN XƯA - Thơ Nguyễn Khôi



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 


 NHỚ XUÂN XƯA
             
"Lẵng xuân, bờ giũ trái xuân sa
 Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà"...
                Nguyễn Xuân Sanh
                 
Vườn cũ chiều hong tóc mây xưa
Mắt xanh vương nắng tự bao giờ
Vó ngựa bên trời sương lãng đãng
Cô hái mơ già có hái mơ ?
                  
Bến cũ. Thuyền đi. Nước sông trong
Nghìn thu cánh Én chẳng xuôi dòng
Áo xanh ai ngóng vời con nước
Một trời không nhớ một trời không.
                  
Hương Quế tự đâu bỗng thoảng vào
Hồn xanh lên đến tận trời cao
Môi ai mọng đượm màu Nho chín
Chưa hôn mà đã thấy nôn nao.
                  
Dưới bóng Hoàng Lan bước nhẩn nha
Ai người trong Nguyệt dáng thướt tha
Người đi biển sóng phương trời thẳm
Tiếng Hải Âu có gợi nhớ nhà ?
                   
Ấy thế một thời đã qua đi
Một thời chẳng đáng tiếc thương gì
Còn chăng vườn cũ chiều hong nắng
Mái tóc xanh ngời buổi chia ly.
              
                          Nguyễn Khôi
Quê Hải Phòng, xuân Nhâm Thân -1992

READ MORE - NHỚ XUÂN XƯA - Thơ Nguyễn Khôi