Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Saturday, December 27, 2014

VIẾT TẶNG ĐÔI MÌNH HAI KẺ XA NHAU - Hồng Tâm







Viết Tặng Đôi Mình- Hai Kẻ Xa Nhau



Viết tặng đôi mình - hai kẻ xa nhau

Mấy năm dài ta không gặp lại

Mấy mùa đông qua rồi xuân đến

Trôi theo dòng đời mà người đâu có hay



Lời yêu ngày nào giờ gió thổi bay

Câu thề ấy, đốt thành tro tàn dĩ vãng

Nỗi buồn em giấu theo năm tháng

Sao bây giờ em khơi lại chuyện xưa?



Nỗi nhớ người lòng hoá  những cơn mưa

Mùa đông về, em cuồng điên tê dại

Câu thơ em viết tình yêu ngang trái

Bởi phân chia ranh giới sang, nghèo



Biết làm gì cho đỡ tủi người ơi !

Giọt lệ rưng rưng trên khoé mắt

Có nỗi đau cứ mãi chôn chặt

Chẳng thể nào em được chạm vào đâu



Viết tặng đôi mình - hai kẻ xa nhau

Thôi luyến tiếc, thôi mong chờ vô vọng

Em sẽ cố quên đi hình bóng

Một thời em say đắm bên anh



Hồng Tâm 
(Lý Thị Minh Tâm- Bến Cầu - Tây Ninh)

Điện thoại :01285990757

Email : lyminhly456@gmail.com
READ MORE - VIẾT TẶNG ĐÔI MÌNH HAI KẺ XA NHAU - Hồng Tâm

DÊ TRONG THƠ VIỆT - Trần Ngọc Hưởng






Dê trong thơ Việt

Trong thập nhị chi mười hai con giáp thì dê đứng hàng thứ 8 trước con khỉ và sau con ngựa. Từ thời xa xưa đến nay, trong mắt con người, con dê là một trong số những con vật quí. Các vua chúa trước đây thường chọn dê là một trong số những lễ vật quí báu khi các vương hầu đến diện kiến hoặc triều cống các hoàng đế.

Ngược lại, khi vua quan ban thưởng cho các thuộc hạ, cùng với lụa là gấm vóc là những con vật : dê, cừu, ngựa.. Dê còn được nuôi trong nội cung của vua để kéo xe cho vua đi lại trong nội cung.

Sách đông y xưa cũng có nói đến con dê. Theo đó thịt dê và sữa dê có rất nhiều chất bổ dưỡng. Đặc biệt chân dê và tinh hoàn dê có chế biến thành món ăn hoặc ngâm rượu có tác đụng rất mạnh trong việc bồi dưỡng sức khoẻ, làm cho cơ thể cường tráng. Ngày nay những món ăn món uống từ thịt dê cũng đang được nhiều người ưa thích và được coi là những món đặc sản đáng quý.

Nói tới con dê, lập tức người ta liên tưởng đến người có máu dê như Bùi Kiệm trong tác phẩm truyền đời của cụ Đồ Chiểu.
“ Còn người Bùi Kiệm máu dê
Ngồi chai bộ mặt như giề thịt trâu
              (Lục Vân Tiên)

Dân Việt Nam mình hình như không có cảm tình mấy đối con vật có vẻ hiền lành này.

Để chỉ sự lừa lọc, dối trá, làm một đường nói một nẻo, dân mình có câu tục ngữ: “Treo đầu dê bán thịt chó”. Dê và chó đối lập nhau biểu hiện cho sự trái ngược nhau giữa lời nói  và hành động, giữa giới thiệu và thực hiện, cái nói về cái giới thiệu thì quá tốt đẹp còn cái trao cho đưa tới mọi người thì thật là tồi tê.

Nữ sĩ tài hoa Hồ Xuân Hương đã dùng hình ảnh Dê cỏn để ám chỉ và phê phán bọn công tử bột đương thời chơi bời bừa bãi:
Ong non ngứa nọc châm hoa sữa
Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa

Trong văn học, hình ảnh dương xa (xe dê) là điển tích khá quen thuộc có nguồn gốc là chiếc xe do dê kéo để chở vua đi khi đến với các phi tần. Trong các triều đại phong kiến Trung Hoa trước đây, vua thường có rất nhiều cung phi mỹ nữ. Nhiều đến nỗi không sao nhớ hết mặt, thuộc hết tên. Bởi thế, có những người thường bị vua bỏ quên từ lúc nhập cung tới lúc chết già không được vua ban ân sủng. Vì biết con dê thích ăn lá dâu nên nhiều cung nữ đã rắc lá dâu trước cửa phòng mình để dê vào ăn và kéo luôn xe của vua vào với mình.

Đọc Cung oán ngâm khúc của Ôn Như Hầu Nguyễn Gia Thiều, mọi người hẳn còn nhớ đến những câu thơ: "Phải duyên hương lửa cùng nhau/ Xe dê lọ rắc lá dâu mới vào”

Khi không được xe dê tìm đến mua vui thì người cung nữ nào cũng cảm thấy lạnh lẽo cô đơn: Thâm khuê vắng ngắt như tờ, Cửa châu gió lọt rèm ngà sương gieo. Ngấn phượng liễn chòm rêu lỗ chỗ. Dấu dương xa (xe dê) đám cỏ quanh co…(Cung oán ngâm khúc).

Dê cũng là hình ảnh tiêu biểu đi vào văn thơ, góp phần tạo nên những tác phẩm nổi tiếng thuộc nhiều thể loại và ở mọi thời đại. Từ các áng văn chính luận sắc bén chống giặc ngoại xâm như Hịch tướng sĩ (thế kỷ 13) của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn trong câu “Tắc lưỡi cú diều mà sỉ mắng triều đình, đem thân dê chó mà bắt nạt tể phụ” hay Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc (thế kỷ 19) của nhà thơ yêu nước Nguyễn Đình Chiểu trong câu “Hai vầng nhật nguyệt chói loà, đâu dung lũ treo dê bán chó.”

Như phần trên có nói, người ta thường dễ liên hệ dê với người có máu dê, hạng người luôn bị chỉ trích trong xã hội vì đa tình, sàm sổ bừa bãi bất kể mỹ tục thuần phong : “Phượng hoàng đậu nhánh sa kê, Ông thần không vật mấy thằng dê cho rồi”( Ca dao)

Có người còn cho rằng chữ de trong câu ca dao : “Cam sành lột vỏ còn the, Thấy em còn nhỏ anh de để dành” hay trong câu : “Bắp non mà nướng lửa lò. Đố ai de được con đò Thủ Thiêm" là bắt nguồn từ dê nghĩa là gần gũi, o bế, dỗ dành, kích thích khêu gợi cho nhau.

Con dê trong Lục súc tranh công từng khẳng định công nghiệp mình cùng ngựa và các con thú khác:
“Dê vốn thật thuộc về việc lễ,
Ðể hòng khi về hạng tư văn ;
Ðể dành khi tế thánh, tế thần,
Lại có thủa kỳ yên, kỳ phước.
Hễ có việc, lấy dê làm trước,
Dê dâng vào người mới lạy sau.
Ngựa tuy rằng hình tượng lớn cao,
Tam sanh lễ, ai dùng đến ngựa ?
Dầu đến việc làm đình, làm chợ,
Cũng lấy dê trảm thảo, bồi cơ ;
Nhẫn đến ngày mạng tướng xuất sư,
Cũng lấy dê khấn cầu tổ đạo.
Lễ cốc sóc thánh nhân còn bảo :
Tử Cống sao dê sống bỏ đi ?
Ngựa nói ngang mà chẳng biết suy,
Dê nào có thiếu chi công trạng ?”

Nhiều người còn nhớ bài thơ đường luật con dêmột thời nổi tiếng:
Giống nai sao lại tiếng bê hê
        Đứng lại mà coi vốn thiệt dê
Đực cái cũng râu không hổ thẹn
Vợ chồng một mặt hết khen chê
Sớm phơi bốn móng sân Tô Vũ
Chiều gác đôi sừng cửa Lý Hề
Bởi nó sợ trâu kia dớn dác
Cam lòng chịu buộc lịnh vua Tề

Ra đời khi Nam kỳ lọt vào tay giặc Pháp, tác giả bài thơ kín đáo phê phán bọn tay sai cam tâm nuốt nhục cúi đầu để mặc giặc thù thao túng đày đọa dân lành.

Trong hoàn cảnh đó có người còn mượn hình ảnh Tô Vũ chăn dê để bày tỏ tâm sự vững lòng thuỷ chung đối với quê hương Tổ quốc:
        “Ngàn dặm Trường An mặt luống băng
Đoạn sầu căn dặn nỗi tằn mằn
Khôn đem tóc bạc thay đầu ác (1)
Dễ khiến lòng son đổi miệng lằn
Đêm lạnh ngù cờ sương lợt đợt
Ngày chiều dải mão (2) gió xung xăng
Muôn dê bao sá loài Hồ lỗ (3)
Một tưởng hàng vương, một nghiến răng”


Trong kháng chiến chống Pháp, Bùi Giáng đã “chăn dê một đoạn đời 15 năm ở núi đồi Nam Ngãi Bình Phú”, như ông kể lại trong bài thơ Nỗi lòng Tô Vũ (Mưa Nguồn – 1962). Đàn dê trong thơ ông tự do nhảy múa, tha hồ be he, bé hé, bế hế, bê hê, tung tăng những bộ lông rực rỡ, trong chiếc vòng nhiều màu sắc do nhà thơ thoăn thoắt bện cho:
“Trời núi đồi ngây ngất nhảy dê nhanh
Thôi từ nay tha hồ em mặc sức
Nhảy múa tung sườn núi vút dòng khe
Thôi từ nay tha hồ em mặc sức
Vang vang lên đồi núi giọng be be
Ngẩng đầu lên! dê ơi anh thong thả
Ðeo vòng vào em nghển cổ cong xinh
Ngẩng đầu lên! đây lòng anh vàng đá
Gửi gắm vào vòng mây nhuộm tơ duyên...”

“Này em Đen chiếc vòng vàng tươi lắm
        Này em Vàng chiếc trắng há mờ đâu
        Này em Trắng chiếc hồng càng lóng lánh
        Này đây em Hoa Cà hỡi ! chiếc nâu.”

Nhà thơ ghi chú rõ: Dê Hoa Cà có sắc lông lổ đổ tía hồng xem như hoa cà vậy. Đẹp vô cùng. Nhất là buổi chiều, sắc lông óng ả dưới nắng vàng – xa xa hình bóng dê rực rỡ bổi bật trên sườn núi xanh lơ. Dê Hoa Cà còn gọi là Dê Sao, vì lông lổ đổ sáng như sao...

Ông chân thành bày tỏ:
Cái lần đầu, thuở 20 tuổi trao cái vòng ngọc cho vị hôn thê mà không cảm động bằng lần đeo vòng cho dê vậy (tr.151).

Ngẩng đầu lên nhìn anh mờ mắt lệ
Từ lần đầu vòng ngọc tuổi hai mươi
Trao người em trăm năm lời ước thệ
Đây lần đầu cảm động nhất mà thôi.
Vòng em xong, vòng anh dành riêng chiếc
Dành riêng mình – dê hỡi hiểu vì sao ?
Vì lòng anh luống ân thầm tha thiết
Gán đời mình trọn kiếp với dê Sao.
Nhìn anh đây các em Vàng Đen Trắng
Tía Hoa Cà lổ đổ thấu lòng chưa ?
Từ từ đưa chiếc vòng lên thủng thẳng
Anh từ từ đưa xuống cổ đong đưa
Và giờ đây một lời thề đã thốt
Nghìn thu sau đồi núi chứng cho ta
Cao lời ca bê hê em cùng thốt
Hòa cùng lời anh nghẹn nỗi thiết tha.

Hình ảnh những con dê trong thơ Bùi Giáng thật đẹp đằm thắm tình người rạng rỡ và tráng lệ hiếm có lấn át hoàn toàn hình ảnh đôi con dê già khó trị trong xã hôi thường ngày lâu nay:
Chém cha cái tết con dê
Chồi non lộc biếc bốn bề tả tơi
Dê già quen thói ăn chơi
Tiền chùa thoải mái dê cười chào xuân.

Năm mới sắp tới đây  2015,Năm Dê (Mùi, Ất Mùi) , con dê tượng trưng cho sự sung sức, nhất định sẽ là năm sung túc, dân giàu nước mạnh tổ quốc đi lên. Là người Việt Nam ai cũng mong điều đó.

                                       Trần Ngọc Hưởng










READ MORE - DÊ TRONG THƠ VIỆT - Trần Ngọc Hưởng

Friday, December 26, 2014

Thơ Hoài Huyền Thanh - CHÚT NẮNG XUÂN VỀ, HẠT MÙ SƯƠNG CHỢT NHỚ VÒM HIÊN




CHÚT NẮNG XUÂN VỀ



Tết đầu tiên ta về thăm quê nội

Nắng  hàng cau xanh thắm những bờ vui

Cầu Bằng Lăng tim tím ngày thương nhớ

Phú Thuận cù lao, sóng nhịp vỗ bồi hồi



Sau bốn mươi năm ta thắp nén hương mờ lệ

Kính cáo từ đường, thăm viếng mộ ông bà

Lẫn quất tâm tư ai trả cho ta một thời thơ dại

Cõng những nỗi niềm tê tái trẻ không cha



Hai mươi năm mẹ giấu bài ca lỗi nhịp

Thảng nhớ tiếng gà trưa táo tác long đong

Ai trả mẹ ta hơn mười ngàn ngày đắng cay lầm lũi

Hơn mười ngàn đêm vò võ bến không chồng



Ta dật dờ như lục bình trôi mải miết

Dòng thời gian tan tác những ngày xanh

Hơn bốn mươi năm ngày ngỡ ngàng ly biệt

Mù mịt chốn quê xưa sao trở lại đoạn đành!



Mây xanh thắm hòa trời xuân đơm lôc biếc

Đau đáu  lòng ta ánh mắt mẹ trối trăn

Hạnh phúc cho người mẹ chọn một đời ly biệt

Hà cớ gì ta trĩu nặng nỗi băn khoăn


Hơn bốn mươi năm con về thăm quê nội

Thành kính trải lòng xin đón nhận tình thân

Mẹ an nghĩ cõi vĩnh hằng xa ngái nhé

Chốn hồng trần nắng rực rỡ đón chào xuân.

         




HẠT MÙ SƯƠNG CHỢT NHỚ VÒM HIÊN



Nào giận chi nhau mà dấu nhớ

Cho nỗi buồn lay lắt chao nghiêng

Hôm qua nắng vàng không qua ngõ

Hạt mù sương chợt nhớ vòm hiên



Ví dụ lá không còn xanh thắm nữa

Biêng biếc … vời xa với mênh mông

Thu vàng vời vợi … nghiêng nghiêng bóng

Cánh võng chiều xưa có nhớ mong?!



Se sẻ tóc phai màu niên thiếu

Hoa râm trong tiếng nói giọng cười

Muối tiêu rồi tình cũ ai ơi!

Sao vẫn nhớ dáng xưa thời hoa nắng



Nào có phải bỗng dưng trời trở gió

Mây từ đâu ồn ã đuổi nhau về

Giông tố một trời đan kỷ niệm

Bỗng vỡ òa ôm ấp những cơn mưa



Và có thể cũng chừng không có thể

Chuyến tàu đêm hun hút độc hành

Bến ga đời mênh mông trần thế

Satna nào… giã biệt chốn trầm luân.



                            HOÀI HUYỀN THANH


READ MORE - Thơ Hoài Huyền Thanh - CHÚT NẮNG XUÂN VỀ, HẠT MÙ SƯƠNG CHỢT NHỚ VÒM HIÊN

BA BÀI THƠ XUÂN - Sáng tác đầu tay của Hồ Nhật Quang


 
Hồ Nhật Quang


XUÂN NHỚ MẸ 

Chiều xuân tắt nắng hoàng hôn xuống
Lặng lẽ mắt nhìn bóng chiều buông
Mây lững lờ bay cho nhắn gửi
Quê mẹ giờ đây mưa có tuôn?

Chân bước bâng khuâng giữa trời đêm
Nhớ mẹ dáng nghiêng dựa bên thềm
Chờ con mỏi mắt, chưa về được
Ướt đẫm sương khua lạnh vai mềm.

Đêm xuân con vẫn mãi đường xa
Nghe gió mưa reo chạnh nhớ nhà
Tha phương thương nhớ, sầu ôm bóng!
Tình mẹ thương con mãi đậm đà.

Xuân về con mãi chốn đường xa
Nhớ mẹ năm nay tuổi đã già
Lệ xuân buồn tủi chiều xuân vắng
Lòng mẹ muôn đời mãi thiết tha!




BƯỚM XUÂN 

Ngày xuân con bướm đa tình
Bay đi khắp chốn ngắm nhìn hoa tươi
Nghiêng mình hoa vẫy bướm cười
Hoa thơm bướm lượn để người dừng chân.

Bướm xuân đang lượn xa gần
Vườn hoa thơm ngát trước sân muôn nhà
Ngỏ lòng bướm gọi thiết tha
Xuân về khắp chốn bao la đất trời.

Vui xuân nhấp chén rượu đầy
Mừng xuân khắp chốn sum vầy bên nhau
Nắng vàng rũ xuống hàng cau
Chân em đi trước, bước sau theo nàng.

Mong em đừng bước vội vàng
Để anh dìu bước ngập tràn yêu thương
Chào xuân bướm lượn ven đường
Tình xuân đôi lứa mãi thương trọn đời.





NGÀY XUÂN YÊU THƯƠNG

Đầu xuân dâng nén hương thơm
Cầu xin phước lộc áo cơm đủ đầy
Cầu xin cả mẹ lẫn thầy
Tuy già vẫn khỏe vui vầy cháu con.

Đàn chim vui hót véo von
Bướm xuân bay lượn hoa còn khoe hương
Đường xuân dìu bước người thương
Hoa xuân vẫy gọi đẫm sương đêm về.

Đưa tay vuốt mái tóc thề
Mắt em lấp lánh bốn bề sao giăng
Ven đường ngập ánh hoa đăng
Em cười bừng sáng như trăng đêm rằm.

Ngày xuân vui bước ghé thăm
Họ hàng, cô bác, đầu năm chúc mừng
Thẹn thùng em má đỏ bừng
Cúi đầu không nói, xin đừng hỏi thêm.

Chiều xuân gió nhẹ êm đềm
Môi em mọng ướt cho mềm lòng anh
Tóc em thoang thoảng hương chanh
Dìu nhau đến ngõ chẳng đành xa em.





Hồ Nhật Quang

9 Hòa Mỹ, phường Tây Lộc, tỉnh Thừa Thiên- Huế;

nhatquang842001@gmail.com.


READ MORE - BA BÀI THƠ XUÂN - Sáng tác đầu tay của Hồ Nhật Quang

ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN -YouTube - Vọng cổ:Trúc Thanh Tâm, biểu diễn: Dương Thanh

READ MORE - ĐẤT QUÊ TA ĐÂU CŨNG CÓ LINH HỒN -YouTube - Vọng cổ:Trúc Thanh Tâm, biểu diễn: Dương Thanh

Thursday, December 25, 2014

QUÁN THẾ ÂM - thơ Hạnh Phương


READ MORE - QUÁN THẾ ÂM - thơ Hạnh Phương

EM CỦA GIÊNG HAI - thơ Nguyễn An Bình




Thơ NGUYỄN AN BÌNH



EM CỦA GIÊNG HAI





Giêng hai về  theo gió lại đưa hương

Mùa lúa mới gọi đường cày thức giấc

Nồi bánh chưng thơm lừng xôi nếp mật

Đón giao thừa em mắt sáng long lanh.



Tôi yêu em  như một nụ tình xanh

Bên bếp lửa em ửng hồng đôi má

Kim thời gian nhích đi sao vội quá

Sợ ngày mai em thêm tuổi tròn đầy.



Sợ ngày mai trên từng giọt sương mai

Mắt em ướt để hồn tôi chết lặng

Lòng ngẩn ngơ thấy em cười trong nắng

Áo lụa vàng tha thướt dáng người đi.



Màu giêng hai hoa thắm nét xuân thì

Em như cánh tường vi vừa hé nụ

Cành lộc biếc chồi non chừng mới nhú

Trái đầu mùa ngan ngát giữa trời cao.



Em của mùa xưa trong trái tim đau

Tình tôi đó theo dòng đời trôi mãi

Biết xuân hồng có bao giờ trẻ lại

Tôi đợi em về giữa tháng giêng hai? 


                      23/12/2014


READ MORE - EM CỦA GIÊNG HAI - thơ Nguyễn An Bình

CÒN NGÁT HƯƠNG XUÂN - thơ Hoàng Anh 79





CÒN NGÁT HƯƠNG XUÂN

Mời em nâng hết rượu tình
Môi hồng còn ngát hương tình ngất ngây
Gió ngàn thổi ngọn tóc bay
Để con én mộng đường mây quay về.


Mời em uống cạn rượu thề
Còn thơm lúa chín miền quê ngọt ngào
Một đời mơ hái trăng sao
Trăm năm với một tình đầu không phai.

Mời em chia những đắng cay
Nhấp đi em để sau nầy đừng quên
Ngoài kia cỏ ngậm sương mềm
Tầm xuân nở nụ ngoan hiền yêu thương.

Và đây ly nữa thêm nồng
Say chưa em, má ửng hồng duyên trao
Yêu nhau từ tận kiếp nào
Đêm xuân huyền ảo qua cầu áo bay!

Ngày 28/11/2014

HOÀNG ANH 79
Họ và Tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79.
Năm sinh: 14/09/1973.
Địa chỉ mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog : 
hoanganh79.blogspot.com
Điện Thoại: 0918.974.522
Địa chỉ nhà : 1S5 lầu 1, Lương Văn Can, Chung cư Bình Khánh, P. Bình Khánh, Long Xuyên, An Giang

READ MORE - CÒN NGÁT HƯƠNG XUÂN - thơ Hoàng Anh 79

Trần Ngọc Hưởng - MỘNG HỒI QUÊ





Mộng hồi quê



Bao người lạc chợ trôi sông,

Bỏ quê lên phố đi không thấy về

Còn ta mộng chuyến hồi quê,

Một lần hóa giải bùa mê thị thành.



Hoa chanh lại nở vườn chanh

Về đây mình đọc thơ mình hả hê.

Nhưng còn đâu nữa mà về,

Đã từ lâu lắm làng quê mất rồi…



Nửa làng nửa phố chao ôi!

Quán lều rác rưởi tơi bời đó đây

Còn đâu trắng rợp cò bay,

Còn đâu lấp loáng ao đầy hương sen



Túi ny lông thảm họa đen,

Sông tràn nước thải bẩn thêm từng giờ

Nhà tầng lổn nhổn lô nhô,

Trúc tre teo tóp bơ thờ còn đâu!



Ngủ ngoan đi nhé tình sầu,

Trở trăn chi nữa, thức lâu lắm rồi

Phố người đổ bóng, tình ơi,

Hồi quê mộng vẫn trắng trời tương tư



                         Trần Ngọc Hưởng
READ MORE - Trần Ngọc Hưởng - MỘNG HỒI QUÊ

GIÁNG SINH Ở HÀ NỘI - thơ Huy Uyên

  



Giáng-sinh ở Hà-Nội

Chiều giáng-sinh buồn qua Hà-Nội
chuông thánh thót rung trên tháp nhà thờ
ngày yêu em tôi chưa hề nói
những lần bên nhau quì dưới đức-thánh-cha .

(Một lần ghé  Đức-bà-Paris
thằng gù tháng năm kéo chuông tình lỗi  nhịp
Quasimodo, nuối tiếc điều gì
trăm năm Hà-Nội còn thương Esmeralda đứng hát )  .

Mẹ Maria suối nguồn tinh khiết
Hà-Nội bao lần mùa giáng sinh
đêm Noel tiếng ai gọi người tha thiết
dịu dàng em vang mãi tiếng cầu kinh .

Tôi về đây vắng ai mùa giáng-sinh
em bỏ quên vầng trăng lơ lững
trong tim còn đọng tiếng gọi thầm
trong nắng vàng rơm,trên đồi gió quyện .

Có chăng tóc xưa nay đã bạc
Hà-Nội mãi buồn cùng thánh-ca xưa
em sầu chi mà dấu hoài trong mắt
tôi lang thang từng con phố khi về .
                       Hà-Nội đêm 24-12-2014
                                 Huy Uyên
READ MORE - GIÁNG SINH Ở HÀ NỘI - thơ Huy Uyên

Trúc Thanh Tâm - TÌNH KHÚC SỐ 12

 









1. XAO XUYẾN ÁO BAY

Em có nghe tiếng chim đang ríu rít
Cho mùa xưa xanh ngát giấc mơ đầy
Trong đắm đuối xin thời gian chậm lại
Ngược gió chiều xao xuyến áo ai bay !

2. ĐẸP MÃI NGÀY XƯA

Thôi cứ cất tình nhau vào ánh mắt
Cho thời gian còn đậu bến mong chờ
Cho ngày đó, bây giờ và sau nữa
Em vẫn còn đẹp mãi nét ngây thơ !

3. NÉT THẬT TRÁI TIM

Bạn bè, ly rượu tứ phương
Ở quán cóc, góc vỉa hè tận hưởng
Là sự thật, là tận cùng ham muốn
Là trái tim còn nét thật con người !

TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc )
READ MORE - Trúc Thanh Tâm - TÌNH KHÚC SỐ 12

MƠ MỘT MÁI ẤM - thơ Hồng Tâm




Mơ Một Mái Ấm 

(tặng những người luống tuổi đang tìm nửa kia)


Mơ ước của tôi chẳng có bao nhiêu
Đem mơ ước ấy gieo vần thơ tự sự
Bao đêm rồi tôi cúi đầu tự thú
Điều ước giản đơn mái ấm đủ thành viên

Thời gian trôi chở nỗi ưu phiền
Soi gương thấy tóc thêm sợi bạc
Dấu chân chim hằn lên khoé mắt
Tuổi Xuân xanh...
Ôi hỡi... Còn đâu?

Tôi muốn xây hạnh phúc lứa đôi
Tim đồng điệu tâm hồn, tính cách
Tìm người chiều chuộng tôi nhất
Cảm thông tôi, tha thứ mọi lỗi lầm

Tôi không mơ cửa rộng nhà cao
Mơ một mái ấm xa phố phường hối hả
Tôi dân quê vốn quen mùi rơm rạ
Mùi quê hương đằm thắm tuổi thơ tôi

Hạnh phúc giản đơn như mỗi sớm mai
Điều bình thường
Trong cuộc sống bình thường nhất
Nguyện bên ai đến ngày tóc bạc
San sẻ yêu thương đến cuối cuộc đời

 


Hồng Tâm( Lý Thị Minh Tâm - Bến Cầu - Tây Ninh )
Email: lyminhly456@gmail.com
Điện thoại:01285990757
READ MORE - MƠ MỘT MÁI ẤM - thơ Hồng Tâm