Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, July 10, 2014

Thơ Hoàng Thế Bình - NGÔI SAO EM YÊU, ĐÊM BÊN BIỂN TUY HÒA, NHÂN NGÀY SINH NHẬT EM

Tác giả Hoàng Thế Bình



NGÔI SAO EM YÊU

Đêm thu anh nhìn trời
Muôn vì sao lơ lửng
Ngôi sao nào cũng đẹp
Chấm sáng tròn lung linh
Như muôn mắt trời xanh
Nhìn đôi ta nhấp nháy
Ngồi bên anh đêm ấy
Em thấy lòng xốn xao
Anh hỏi trên trời cao
Ngôi sao nào đẹp nhất?
Thẹn thùng em cúi mặt
…Sao trên mũ…em yêu.


ĐÊM BÊN BIỂN TUY HÒA

Gía như ngày ấy có vầng trăng
Anh đứng bên em ngắm chị hằng
Ngắm biển Tuy Hòa hôn bờ cát
Trăng hồng trên má trước biển xanh.

Ôi biển đêm nao gió ngọt lành
Biển vui nên sóng bạc mông mênh
Giá như trăng sáng trăng của biển
Trên má em là trăng của anh.


NHÂN NGÀY SINH NHẬT EM

Mẹ sinh em cuối tháng mười
Để cho cơn gió giao thời thu, đông
Hôn lên đôi má em hồng
Đôi môi em đẹp cho lòng anh say
Ước gì tay nắm trong tay
Để mùa xuân tới cùng xây mộng vàng
Cho anh thắp nến với nàng
Cho anh cắt bánh họ hàng chung vui.
                          HOÀNG THẾ BÌNH
                                   TP.Vinh


READ MORE - Thơ Hoàng Thế Bình - NGÔI SAO EM YÊU, ĐÊM BÊN BIỂN TUY HÒA, NHÂN NGÀY SINH NHẬT EM

Tản mạn về WORLD CUP (tiếp theo) - Lê Hoàng




Mexico 1970

Tại hội nghị năm 1964 tại Tokyo, FIFA quyết định trao cho Mexico tổ chức giải World Cup lần thứ 9. Nhưng có dư luận cho rằng Mexico không hội đủ điều kiện để tổ chức vì quốc gia nầy có độ cao so với mặt nước biển, cho nên sợ sức nóng các cầu thủ thế giới có nước không chịu nổi. Nhưng rồi, chuyện gì đến cũng phải tới. Cup thế giới lần này cũng giống giải năm 1966. Các đội nhất nhì bảng được lọt vào tứ kết, đặc biệt lần đầu tiên cho phép cầu thủ dự bị được vào thay thế. Đội Anh đến dự với một đội tư cách đội mạnh. Đội Tây Đức đang có tham vọng sẽ vô địch. Nhưng vào trận đấu, Pele trung phong như con sóc vàng lướt qua hàng lượt cầu thủ Italia đưa bóng vào lưới của Italia mở tỉ số. Nhưng sau đó, cầu thủ Ý Boninsega ghi bàn sang bằng tỉ số. Sang hiệp 2, cầu thủ Alberto  Brazil sút tung lưới Ý. Tiếp đến, Peke cùng Jaizinho đã phối hiệp ăn khớp đá tung lưới tiếp. Alberto lại tung lưới tiếp. Kết quả Brazil thắng Italia với tỉ số 4-1. Lễ trao cup vàng long trọng tổ chức với sự chứng kiến 107.000 khán giả. Brazil là đội có nhiều bàn thắng nhất. .

CHLB Đức 1974 

Tại hội nghị năm 1968, FIFA quyết định cho CHLB Đức được tổ chức World Cup thứ 10. Trước khi World Cup này diễn ra thì ông João Havelange thay thế ông Stanley Rous giữ chức chủ tịch FIFA.

World cup lần này,  chiếc cup mới của FIFA (thay cho chiếc cup nữ thần vàng Jules Rimet) vĩnh viễn thuộc về Brazil. Nhiều đội nổi tiếng như Vương quốc Anh, Hungary, Tiệp,  Pháp kỳ này lại không vào được. Có một sự kiện mang màu sắc chính trị. Trên lượt về, đội Liên Xô phải đá trên sân vận động của National Stadium, thủ đô Santiago, nơi mà nhà độc tài Pinoche dùng làm pháp trường xử bắn các tù nhân chính trị, trong dó đa phần là những đảng viên Cộng sản bị cầm tù, trong thời kỳ đảo chính lật đổ chế độ hợp pháp của Tổng thống Agende. Phía Liên Xô phản đối, nhưng FIFA vẫn quyết định. Khi đội Chile tiến vào sân, nhưng không có đối thủ. Đội Chile vẫn làm các thủ tục xong, họ xút vào lưới của đối phương. Coi như đó là bàn thắng để lọt vào vòng trong.

Cũng tại World Cup này, lần đầu tiên, thể thức chia thành các bảng không chỉ đấu vòng đầu, nghĩa là sau vòng đấu sẽ có 16 đội,  chia thành 4 bảng. Sau đó, 8 thắng nhất nhì của 4 bảng được chia làm 2 bảng mới: Bảng A và B. Mỗi bảng 4 đội.

World cup 1974 lần đầu tiên có có một bảng hổn hợp giữa các lục địa.

Cuối cùng Tây Đức nhờ hưởng quả phạt đền phút thứ 25  đá 11m do cầu thủ Breitner thục hiện đã san bằng tỉ số với Hòa Lan. Sang hiệp hai, mặc dầu cố gắng, nhưng chiến thắng đã không mĩm cười với đội Hòa Lan. Tây Đức đã thắng Hòa Lan với tỷ số 2-1 dành chức vô địch năm 1974.

Kỳ bóng đá này còn có được gọi là “Cup bóng đá tổng lực”, cho phép các cầu thủ vừa tấn công vừa thủ và ngược lại.

Argentina 1978 

Lúc bấy giờ tình hình ở Achentina khá phức tạp. Sau cuộc đảo chánh lật đổ Tổng thống hợp hiến Isabel Peron trước đó 2 năm do tướng Videla tiến hành, đã gây ra một cuộc vây bắt, tàn sát hàng ngàn người. Tuy vậy FIFA vẫn quyết định trao cho Achentina đứng ra tổ chức World Cup thứ 11. Tập đoàn quân sự Videla cho thành lập hội đồng Autarquieo Mundial, có nhiệm vụ chuẩn bị cho world cup bóng đá thế giời. Trong thời gian này, ông tướng lảnh đạo hội đồng này lại bị ám sát. Đó là tướng Actis. Huấn luyện viên Cesar Menotti cũng vấp phải nhiều khó khăn. Nhưng cuối cùng đội tuyển vẫn được thành hình. Chính phủ Achentina quyết tâm với bằng mọi giá.

Trận đấu chung kết giữa dội nhà Hòa Lan và Achentina trước sự chứng kiến 77.000 khán giả. Hai đội phải đá thêm 2 hiệp phụ. Kết quả đội thắng là đội chủ nhà.

Trận đấu chung kết bị chậm mất 10 phút vì lý do trọng tài thấy tay của cầu thủ Hoà Lan là Rene Kerkhop có lớp băng ở bàn tay rất dày và cứng. Trọng tài bắt phải tháo ra, nên chậm mất 10 phút.

Chung cuộc đội Achentina đã dành cúp thế giơi .


Espanha (España) 1982

Ở World Cup 12 này, lần đầu tiên số đội tuyển tham dự vòng chung kết tăng từ 16 lên tới 24, chia thành 6 bảng, mỗi bảng có 4 đội.

Trong trận chung kết, hiệp 1 vừa được 8 phút, cầu thủ của Graziani phải rời sân vì bị chấn thương ở vai. Trong hiệp 1, hai bên chơi hết sức thô bạo. Sang hiệp 2 được 12 phút, Paolo Russi đón được đường chuyền của Gentile mở tỉ số cho Achentina. Ở phút 68, Tardeli ghi bàn thắng thứ 2 . Tiếp theo sau là Altobelli ghi bàn thắng thứ ba. Khi còn 9 phút, đội Tây Đức ghi được bàn thắng. Cuối cùng Italia thắng Tây Đức với tỉ số 3-1. Cup thế gìới về tay Italia.

Mexico 1986 

Hội nghị năm 1978 FIFA lại quyết định cho Mexico đăng cai cup bóng đá thế giơi năm 1986.

Trận chung kết, đọ sức giữa hai đội Tây Đức và Achentina diển ra trên sân vận động Azteca Stadium với sự chứng kiến 110.000 khán giả.

Cầu thủ Brown mở tỉ số đầu tiên cho Achentina  bằng quà đánh đầu ở phút thứ 22. Sang hiệp 2, Enerique Alvadono chọc thủng lưới Tây Đức, nâng tỷ số lên 2-0 cho Achentina. Khi còn 17 phút, Rummenigge của Tây Đức đã sút tung lưới Achentina. Sau đó, từ đường chuyền của Maradona, Burruchaga băng lên tung một cúp sấm sét vào lưới. Achentina đã đoạt cúp vô địch năm 1978.

Italia 1990 

Cuộc họp năm 1984 của FIFA quyết định trao cho Ý đăng cai cup bóng đá thế giới năm 1990. Thể thức tranh giải cũng không có gì thay đổi . Trong mùa bóng đá này diễn ra trận đấu giữa  Achentina và Tây Đức tỏ ra rất tẻ nhạt và quá bình thường, không có gì tỏ ra là trận cầu quốc tế. Khán giả la ó, cầu thủ hai đội vi phạm lổi quá nhiều. Khi còn 15 phút, đội Tây Đức được quả phạt đền 11m. Do Voller của Tây Đức bị chèn ngã trong khu vực 16m50. Cầu thủ Achentina lại la ó phản đối. Nhưng cầu thủ Tây Đức đã bình tỉnh giáng quả sấm sét vào lưới Achentina.Trận đấu càng căng thẳng, khi Dezotti của Achentina chặn đường tiến của Koller làm anh này ngã lăn. Dezotti bị đuổi ra khỏi sân. Từ đó, đội Achentina bắt đầu chơi xấu dùng tay, khủy tay để chơi bóng, hoặc húc vào trọng tài. Kết quả đội Tây Đức đã dành cup vô địch.

USA. 1994

FIFA chọn Hoa Kỳ đăng cai tổ chức World Cup năm 1994 nhưng phải chịu một điều kiện do FIFA: Mỹ phải có một đội bóng đá chuyên nghiệp. Bốn năm sau -năm 1990- Mỹ đã có một đội bóng chuyên nghiệp và đã lọt được vào chung kết ở Italia.

Cho rằng các đội bóng trên thế giới phải vượt Đại tây dương để tham dự World Cup ở Mỹ, nhiều người tỏ thái độ không tin tưởng.Nhiều thành phần cho rằng FIFA dem con bán “chợ trời”, Nhưng , rồi thực tế,World cup năm 1994 không như thế.World cup này thành công một cách vượt bậc. Phải công nhận World Cup năm 1994 tại Mỹ đẹp từ trên sân cỏ cho đến bên ngoài khán giả và đường sá. Nước Mỹ đã đạt ra những tiêu chuẩn mới cho World Cup thế giới. Là một World Cup trật tự an ninh tốt nhất từ trước dến nay. Còn nói dân chúng có tha thiết với bóng đá hay không, thì ngoài sức tưởng tượng của FIFA.

Trận chung kết giữa Brazil và Italia diển ra rất sôi nổi, dù đá thêm 2 hiệp phụ vẫn không bên nào thắng được. Cuối cùng phải phân thắng bại bằng đá luân lưu. Kết quả Brazil thắng Italia: 3-2. Vô địch bóng đá năm 1994.

Những điều lạ chưa từng có ở World Cup USA 1994:
FIFA quyết định tổ chức world cup ở Mỹ là một diều chưa từng thấy.
Giải vô địch diển ra trong bầu không khí vui chưa từng thấy.
Có lối chơi đẹp chưa từng thấy.
Trọng tài được “trang bị” những bộ áo quần chưa từng có.
Trong các trận đấu, trọng tài đã đưa lên 202 thẻ vàng.
Ít trận hòa, nhiều trận thắng.
Có 3 điều luật mới:
Ở vòng đầu mỗi trận thắng được 3 điểm.
Cho hưởng lợi thế nếu lỗi không nặng .
Cấm thủ môn lấy tay nhặt bóng, khi đồng đội đá về.
Ít động tác nguy hiểm xẩy ra.
Trước khi trận đấu đầu tiên, FIFA yêu cầu các cầu thủ tham dự phải ký vào bản cam kết: “Phải tôn trọng luật chơi".
Phải có danh dự thúc đẩy nền bóng đá.
Cổ động viên rất mực thước, không quậy phá. Ngược lại có nhiều sự cố lại xẩy ra ngoài biên giới của nước chủ nhà.
Một World Cup có nhiều khán giả đi xem.

Như thế chứng tỏ dân chúng Hoa Kỳ vẫn ý thức được thể thao  và mặc dầu môn đá bóng ở Hoa Kỳ chưa được phát triển một cách mạnh mẽ như các môn bóng chày, bóng ném, bóng rổ, bóng chuyền v.v… Nhưng, ngược lại bóng đá nữ Hoa Kỳ lại là một trong những đội bóng mạnh nhất thế giới.

                                        (Còn tiếp)
                                        Lê Hoàng

Ghi chú: Bài sau cùng cho World Cup 1998 tại Pháp, 2002 Hàn Quốc và Nhật Bản. Sau đó là bài bình luận tổng quát về World Cup Brazil 2014.

READ MORE - Tản mạn về WORLD CUP (tiếp theo) - Lê Hoàng

Wednesday, July 9, 2014

Tạp văn của Phan Trang Hy - KHÁT VỌNG HÒA BÌNH CỦA DÂN VIỆT


Tác giả Phan Trang Hy

Khát vọng hòa bình là khát vọng muôn đời của mọi dân tộc trên hành tinh này. Thế nhưng, khát vọng ấy bị đe dọa bởi lòng tham, thù hận của một số bọn cầm quyền có tâm địa quỷ dữ. Cũng thế, khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam đang có nguy cơ bị bóp chết bởi những hành động bá quyền, ác hiểm nước lớn của giới lãnh đạo Bắc Kinh.
Liệu hòa bình có không? Và người Việt Nam làm gì để có hòa bình? Câu trả lời không chỉ là tấm lòng yêu nước, thương nòi mà còn là bổn phận của từng người dân nước Việt.
Muôn đời nay, dân tộc Việt Nam luôn chống lại ngoại xâm nhằm bảo vệ cuộc sống yên vui, nền hòa bình vốn có. Giặc trước hiên nhà, giặc xâm phạm cõi bờ, dân ta yên làm sao được, nói chi đến hai tiếng hòa bình. Lịch sử dân tộc từ khi vua Hùng lập nước đến nay là lịch sử đánh giặc không ngừng nghỉ của mọi người Việt yêu nước, thương nòi. Chính vì thế, người Việt luôn thức tỉnh, cảnh giác với mọi mưu đồ ác hiểm của kẻ thù. Càng yêu hòa bình, người Việt càng ý thức chuẩn bị, sẵn sàng chống giặc ngoại xâm, nếu có.
Là người Việt, tôi luôn tin hòa bình ngự ở đất nước này. Luôn tin từng tấm lòng, lời ca tiếng hát của người Việt thể hiện khát vọng hòa bình. Tôi tin hòa bình sẽ tồn tại mãi với dân tộc tôi. Thế nhưng, hòa bình sẽ không có bởi hành động gầm ghè thò lưỡi bò nuốt sống biển Đông của giới cầm quyền Trung Hoa. Hòa bình đâu có được khi lòng tự trọng dân tộc Việt Nam bị kẻ thù nhạo báng. Và hòa bình sẽ không có khi các nước trong khu vực tạo thành vòng vây chống lại hành động coi thường luật pháp quốc tế của thế lực China “trỗi dậy hòa bình”.
Ngàn lần tôi mãi gọi hòa bình, hòa bình, hòa bình… Tôi tin sẽ mãi hòa bình. Chắc chắn là vậy. Hòa bình sẽ có khi công lý được thi hành. Phải kiện, phải kiện thôi! Đất nước của ta, ta không kiện khi kẻ cướp chiếm đóng trái phép, có khác chi ta coi kẻ cướp là người nhà. Và cũng thế, hòa bình sẽ có, nếu toàn dân ta một lòng chống giặc. Hai chữ “đồng bào” thiêng liêng biết chừng nào! Còn đối với Trung Hoa, “đồng chí” chỉ là cái vỏ bọc, cái áo tắc kè, giờ đã hiện hình là chân tướng kẻ cướp, cầm trước tác xâm chiếm đất nước Việt Nam.
Tôi tin hòa bình là sự thật. Dân tộc ta cần phải biết sự thật của lịch sử. Có thật sự tin vào lịch sử, dân tộc ta mới thật sự hòa bình. Sự dối trá lịch sử đồng nghĩa với sự bức tử lịch sử. Lịch sử là sự thật chứ không phải là hư cấu. Xin trả lại sự thật muôn đời của lịch sử dân tộc để đồng bào ta tự hào, tin vào nhân nghĩa. Đó chính là sức mạnh kế thừa truyền thống tổ tiên: Đem đại nghĩa để thắng hung tàn; Lấy chí nhân mà thay cường bạo.
Tin hòa bình, nên thấy chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào trước tham vọng của Trung Hoa. Tham vọng của họ ngày càng lộ rõ. Họ trút cái vỏ bọc, cái áo tắc kè quấn bó họ bấy lâu nay, bởi những mỹ từ “trỗi dậy hòa bình”, “4 tốt”. “16 chữ vàng”, “người Trung Hoa không có gien xâm lược” v.v…, để giờ thè lưỡi tham lam khuấy động biển Đông. Lòng tham Trung Hoa chắc không thể đem sự ổn định trong khu vực, nói chi hai tiếng hòa bình.
Tôi mong hòa bình. Tôi tự nhủ, hòa bình chỉ có được khi mỗi người dân Việt có lòng yêu nước, thương nòi. Chỉ yêu nước là chưa đủ mà còn phải có thương nòi. Bởi yêu nước không phải là quyền của một số người, một số tổ chức, đoàn thể. Phải lấy lời dặn của Lạc Long Quân để lo cho vận mệnh dân tộc khi quốc biến. Xin vì hai chữ “đồng bào”. Muôn đời nay, người Việt ta nói đến đồng bào là nói đến dân tộc. Phải đặt dân tộc lên trên tất cả. Tổ quốc Việt Nam là trên hết với đồng bào Việt Nam, dân tộc Việt Nam. Không chỉ dân nghĩ, mà Chính phủ, chính quyền cũng cần nghĩ như vậy. Có thế mới là hồng phúc cho Tổ quốc Việt Nam.
Hòa bình! Chiến tranh! Có đời ai muốn chiến tranh? Tôi tin tôi, tin đồng bào tôi không muốn chiến tranh. Phản đối chiến tranh, căm ghét chiến tranh, mong muốn hòa bình, ủng hộ hòa bình là tấm lòng của dân tộc Việt. Thế nhưng, trong những ngày biển Đông đầy sóng dữ, cũng như về sau, bên cạnh một thế lực lớn với mộng bá chủ cuồng tham phi lý như Trung Hoa, hòa bình càng trở nên mong manh như ngọn đèn trước gió.
Trong lòng tôi là Bạch Đằng, Như Nguyệt, Chi Lăng, Đống Đa. Chợt trước mắt tôi hiện lên dòng chữ Muốn hòa bình, phải chuẩn bị chiến tranh.
                                       Tháng 7 – 2014
                                      Phan Trang Hy
READ MORE - Tạp văn của Phan Trang Hy - KHÁT VỌNG HÒA BÌNH CỦA DÂN VIỆT

VÌ AI MẮT BIẾC MÔI HỒNG - thơ Trần Hữu Khả


Tác giả Trần Hữu Khả



Lang thang qua cõi tình si
Chiều ôm nắng sớm đi tìm heo may
Tiếng cười vụn vỡ trên tay
Em mua lụa mới về may hẹn hò
Thất thần sóng mắt lững lơ
Ta thay áo đẹp nằm mơ người về
Mòn đường rơi vãi u mê
Quay về hái lượm tỉ tê gọi mời
Nặng tình nhẹ giọng à ơi
Ru khan trăng lạnh chơi vơi cuối ngày
Tình tang má phấn môi đào
Ta ca bản án lưu đày chung thân
Đâu còn một lát dừng chân
Để ta san gánh phù vân biếu người
Đành thôi khâu vá tiếng cười
Chờ em lạc bước vườn thơ một lần
Thay ta buông thả ngại ngần
Trả ta một ít nợ nần ngày xưa
Ngày xưa…
              Em nợ
                       Ngày xưa.


Tác giả: Trần Hữu Khả
Sinh năm: 1961
Địa chỉ: K95/10 Bà Huyện Thanh Quan- Đà Nẵng
Nghề nghiệp: Tự do
Số ĐT: 0903507075 


READ MORE - VÌ AI MẮT BIẾC MÔI HỒNG - thơ Trần Hữu Khả

ĐẾN MỘT LÚC.... - thơ Phan Minh Châu




Đến một lúc bỗng nhiên thèm cái tuổi
Làm học trò mắt ướt với môi thơm
Đến một lúc bỗng nhiên thèm cái buổi
Đưa em về  mưa cóng cả tay chân
Nhớ thuở ấy chúng mình cùng chung lớp
Chung mái trường chung cả những hương yêu
Em cứ duỗi đôi bàn chân sáo mộng
Anh thẫn thờ theo bóng nhỏ liêu xiêu
Mười sáu tuổi tình trong như áo mới
Vuông lụa che em vuông lụa diệu huyền
Bao thương nhớ gói trong  màu trinh bạch
Em nguyện cầu mơ ướt chảy mênh mang
Thời ly loạn quê mình sương khói phủ
Anh ra đi góp lửa giữ quê nhà
Có đôi lúc lệ trào lên sóng mắt
Anh thương thầm em dáng nhỏ phương xa
Ba năm lính qua ba mùa Phượng nở
Ba mùa xuân rạo rực trái tim mình
Anh tìm lại về nơi trường lớp cũ
Nghe bồi hồi đâu đó một hồi kinh
Những vẫn trắng dấu chân mùa hạ cũ
Những hàng cây những vốc lá sân trường
Vẫn đâu đó dáng hình xưa kỷ niệm
Cháy liên hồi trong nỗi nhớ yêu thương
Tìm đến nhà em nhưng vuông sân nắng
Những hàng cau rũ tóc đến nao lòng
Hàng dâm bụt vẫn mỗi ngày trước ngõ
Nuôi nỗi buồn khô khốc đến trăm năm
Anh tìm lại nơi bờ xưa bến cũ
Một vầng trăng neo lạc bến sông chiều
Anh tìm lại dấu chân ngày đến lớp
Buổi tan tầm còn sót chút hương yêu
Nhưng đã hết một thời hoa Phượng đỏ
Một mùa Xuân khô khốc đến trăm bờ
Một mùa Thu đầm đìa con mắt ướt
Một mùa Đông sì sụt với mưa dông
Anh đọc nốt lá thư tình để lại
Một chút đau se sắt đến nao lòng
Em trả lại cho anh thời vụng dại
Nơi bốn mùa phượng khóc đến rưng rưng.

PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ Nha Trang Khánh Hòa
d.đ 0922992662

READ MORE - ĐẾN MỘT LÚC.... - thơ Phan Minh Châu

ANH ĐI RỒI - Thơ Mai Hoài Thu - Hồng Vân diễn ngâm

READ MORE - ANH ĐI RỒI - Thơ Mai Hoài Thu - Hồng Vân diễn ngâm

CHÚT TÌNH HOA SỬA - thơ Tuyền Linh

Tác giả Tuyền Linh


Em về chở cả mùa thu
Thơm trời Hà Nội ngọt ru lời tình
Lòng tôi thực nghiệm tâm linh
Nên chi yêu quý sắc tình của em

Hình như từ nụ hoa mềm
Nõn tơ trinh bạch em đem dâng đời
Để thay tiếng khóc bằng…cười
Nhẹ vơi khổ não cho đời đẹp hơn

Em về soi bóng Hồ Gươm
Đưa hương tỏa sắc nụ ươm tơ tình
Cánh hoa sao trắng lung linh
Rơi trên mái tóc đẫm tình giai nhân

Biết đời là áng phù vân
Mà sao tình cứ lâng lâng chẳng đừng
Tôi qua trăm vạn nẻo đường
Về đây lại thấy tơ vương tình trần

Tôi người lữ khách dừng chân
Nhìn hoa đua nở mà lòng ngẩn ngơ
Xuyến xao một chút tình thơ
Trăm năm như đã…bây giờ là đây ?

Hóa thân ngọn gió heo may
Theo em cho hết kiếp này được không ?
Mai này trời trở gió đông
Tôi về khép chặt cô phòng đợi em


                  Tuyền Linh
READ MORE - CHÚT TÌNH HOA SỬA - thơ Tuyền Linh

DỪNG LẠI THỜI GIAN ƠI - thơ Thúy Ngân



Xin người hãy thấu  lòng con
Xin  người quay lại quỹ còn - thời gian ?
Xin người …!

Tìm về chốn chào đời
Nghe lại tiếng mẹ bời bời điệu ru
Viếng cha người khuất thiên thu
Thăm anh – anh cũng phiêu du vĩnh hằng

 *
Sao lỡ bỏ em giữa giòng đời
Đường còn hun hút lắm mù khơi ...!
Mưa giăng mờ lối e lạc bước ?
Xào xạc bàn chân đá mềm tơi !
Gió lùa đêm lạnh đến chơi vơi
Bao thu vàng úa  xác xơ rơi ngập hồn 
Vòng tay trống trải ai ôm 
Môi mềm vắng lặng  nụ hôn độ nào
Đời người huyễn hoặc, chiêm bao vô thường

Xin thời gian dừng lại  - dọc đường !!! 
Cho em môi thắm sắc hương lại hồng
Cho lửa  ấm lại đêm đông …
Cho em lại được nép vào lòng ai ?!

Thúy Ngân  

READ MORE - DỪNG LẠI THỜI GIAN ƠI - thơ Thúy Ngân

CHIỀU MƯA LONG THÀNH - thơ Trúc Thanh Tâm



Gió nhẹ hôn bờ tóc
Lời hát nào bay cao
Kỷ niệm còn in dấu
Mình sao lạc mất nhau!

Chốn trần ai lạ mặt
Anh muôn dặm đường quê
Em còn rơi nước mắt
Mê đời dài lê thê!

Gió qua vườn tình ái
Bóng mát nào ru em
Hồn trinh đêm khắc khoải
Cánh lá rơi bên thềm!

Vầng trăng treo cuối nẻo
Bến sông nhớ con đò
Em có về cố quận
Cho anh gởi ngày xưa!

Thu sầu vàng nỗi nhớ
Long Thành chiều mưa bay
Đôi ta còn cách trở
Nghe thời gian  lưu đày!

              TRÚC THANH TÂM
                   (Châu Đốc)
READ MORE - CHIỀU MƯA LONG THÀNH - thơ Trúc Thanh Tâm

Tuesday, July 8, 2014

Nguyễn Tường - CHÍ PHÈO DIỄN CA (5)




Kỳ trước: CHÍ PHÈO DIỄN CA (4)

Chí Phèo nhận lời ngay lập tức!
Hắn đến nhà đội Tảo, chửi tục,
chửi ngay từ đầu ngõ chửi vào.
Giá như mà gặp phải hôm nào,
thì có thể xẩy ra án mạng:
đội Tảo cũng chịu đâm chém lắm,
chưa bao giờ hàng trước giao tranh.
Nhưng phúc đời cho cả hai anh, 
hôm ấy hắn trên giường ốm liệt,
có lẽ Chí Phèo chửi, hắn biết,
nhưng không sao nhấc mình khỏi giường.
Vợ hắn cho người ra tận đường,
thấy Chí Phèo thở toàn mùi rượu,
lấy năm mươi đồng và cất giấu
mang theo trả cho Chí Phèo ngay,
vì họ biết rõ món nợ này.
Đàn bà vốn chuộng sự yên ổn;
chuyện gai ngạnh nào mấy ai muốn.
Vả lại, bà đội cũng nghĩ rằng:
chồng đang ốm...chồng nợ rõ ràng...
Và năm chục đồng có là mấy,
lôi thôi lại tốn nhiều hơn ấy!
   Vì thế, Chí Phèo mới được về
cái mặt vênh vênh dáng hả hê;
hắn thấy mình oai thêm bậc nữa.
Hắn tự đắc: “làng này mấy đứa
cóc thấy ai anh hùng bằng ta!”
Cụ bá thấy khỏi cần thông qua
hội đồng làng làm tờ biên bản
mà mình cũng giành được chiến thắng
xem chừng cụ thích chí vô cùng. 
đưa đầy tớ luôn năm mươi đồng.
- Anh Chí ạ, tiền của anh đó.
Nhưng nếu anh lấy hết cả nó
chỉ ba hôm là tan hết thôi.
Vậy chỗ nầy anh hãy để tôi
bán mảnh vườn cho anh kiếm sống;
còn chỗ nầy giữ mua rượu uống;
không có vườn thì làm ăn gì?  
Chí Phèo “vâng dạ” rồi ra về.
Mấy hôm, gặp lý Cường, cụ phán
lấy năm sào bãi sông cho hắn
cái lô vườn cắm thuế vừa qua.
Chí Phèo bỗng thành ra có nhà.
Hồi hắn chừng hăm bảy, hăm tám...
   Bây giờ khó đoán biết tuổi hắn.
Ba tám, ba chín hay bốn mươi?
Đoán ngoài bốn mươi cũng được thôi.
Cái mặt hắn không già, không trẻ;
mặt con người không phải như thế;
nó là mặt con vật lạ lùng,
có ai biết tuổi con vật không? 
Cái mặt nó vàng vàng, xạm xạm;
nó vằn dọc, vằn ngang hỗn loạn,
biết bao nhiêu là sẹo in hằn.
Vết mảnh chai ăn vạ kêu làng,
bao nhiêu lần hắn nhớ sao hết?
    Con số việc phá phách, ức hiếp,
đâm chém, mưu hại người ta giao
hắn phải làm cho họ là bao!
Những việc ấy là cuộc đời hắn;
cuộc đời đã trải qua mấy chặng
hắn cũng chả biết bao năm rồi.
Bởi ngay cái thẻ tên tuổi thôi
hắn cũng không có trong sách sổ,
người ta khai hắn đang đâu đó
đã lâu năm không quay về làng.
Hắn chỉ nhớ mang máng đâu rằng,
có lần hắn chừng hai mươi tuổi,
rồi đi tù, rồi đâu khoảng lối
hăm nhăm tuổi không biết đúng không?
Bởi từ đấy, ngày tháng không còn
với hắn thời gian chẳng cần nữa.
Bởi từ đấy say sưa không nhớ.
Những cơn say rồi những cơn say;
những cơn say bất kể đêm ngày;
say lúc ăn và say lúc ngủ;
say lúc thức dậy, lúc chửi rủa;
dọa nạt lúc say, uống lúc say;
say để say nữa, say kéo dài.
Chưa hề một lần hắn tỉnh thật,
để nhớ có hắn trên quả đất. 
Có lẽ hắn cũng không biết rằng
hắn là con quỷ dữ của làng, 
để tác quái dân làng Vũ Đại.
Hắn đâu biết hắn đã làm hại
phá bao cơ nghiệp, bao cuộc đời;
đạp đổ hạnh phúc biết bao người;
làm chảy bao máu và nước mắt
của bao người hiền hòa, chất phát.
Hắn đâu biết hắn làm việc này
trong khi người hắn đang cơn say;
hắn làm điều người ta sai hắn.
Tất cả dân làng đều sợ lắm
tránh mặt mỗi khi thấy hắn qua.
   Hắn chửi hay do đâu mà ra?
Do chẳng vì cái gì cũng chửi,
cứ rượu xong là hắn chửi bới.
Hắn chửi như người say hát ca.
Giá biết hát, hắn chẳng chửi ra.
Khổ cho hắn và cho người khác
là người hắn lại không biết hát.
Không biết hát thì hắn cứ chửi,
cũng như chiều nay chửi cả buổi...
   Hắn chửi trời và hắn chửi đời.
Hắn chửi cả làng Vũ Đại rồi.
Hắn chửi tất cả ai không dám
chửi qua, chửi lại cùng với hắn.
Nhưng cũng mặc, ai mà hoài hơi,
tức mình, hắn lại chửi cái người
đẻ ra hắn nhưng thôi cũng mặc!
Và hắn lấy thế làm thắc mắc,
uất ức vì chửi chỉ một mình;
chửi một mình còn gì văn minh!
Thế là có cớ để tức tối,
một cớ chính đáng để lao tới
để hắn hùng hổ đi báo thù.
Phải, hắn báo thù bất cứ đâu.
Hắn phải vào nhà nào mới được,
bất kể nhà nào sau hay trước.
Hắn rẽ vào bất cứ ngõ nào,
hắn gặp sẽ đập trước, phá sau,
đốt cháy hoặc lăn ra kêu cứu.
Phải đấy, hắn sẽ vào ngõ hữu
hay ngõ nào hắn gặp...Á, kìa
đâu kia rồi mau mau đằng kia...

(Còn tiếp)

READ MORE - Nguyễn Tường - CHÍ PHÈO DIỄN CA (5)

Monday, July 7, 2014

BẢY MƯƠI HÀNH - thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt


  
Nhịp gõ thời gian điểm bảy mươi!
"Nhân sinh thất thập" đến đây rồi
Giẫm lên lằn mức người xưa hiếm
Mà ngỡ như còn giữa cuộc chơi.

Thỉnh thơ vào án văn đề bút
Gom nắng chiều thương rũ bóng đời
Hiu hắt tà dương rơi cuối ngõ
Chập chờn cánh nhạn lạc xa xôi

*
Cầm bằng bảy chục an nhiên vậy
Sinh bất phụng thời chịu nổi trôi
Nửa chặng phong trần bao nghiệt ngã
Xoáy theo cơn lốc tả tơi đời!

Lưới trời giăng mắc đan huyền ảo
Trũng thấp đồi cao những chập chùng
Đành chấp nhận băng truông vượt suối
Không dè, hoài bão hóa mông lung

*
Như thể đoạn trường đeo bổn mạng
Phải thân Kiều gãy khúc đa đoan
Tiền Đường nào tưởng đời quên lẵng
Mảng lưới ngư ông quẳng giải oan

Gởi chốn xa xăm nơi ẩn dấu
Thâm sơn cùng cốc mười năm trường
Bước ra ngoái mặt mình trong kiếng
Nhăn nhúm da nhèo tóc điểm sương

Mắt mỏi mòn trông vời cố quận
Lòng mơ khắc khoải mộng tơ vương
Riêng niềm hoài vọng hồn du tử
Liễu lạnh trăng chìm rũ bến sương.

*
Cố hữu bạt phiêu khắp vạn nẻo
Từ ngày lửa xám mặt quê hương
Rẫy nương ẩn náu đời lưu xứ
Chữ nghĩa ích gì buổi nhiễu nhương!

Chiến hữu bao năm cùng tuyến trận
Sát kề vai giải gió dầm sương
Nung lời thề một lòng son sắt
Phút chốc tan đàn, ngựa lỏng cương!

Cùng cảnh truân chiên thuở đọa đày
Đồng cam cộng khổ sớt chua cay
Ngược xuôi luân chuyển vòng đây đó
Rải rác trăm phương chịu lạc bầy!

Bạn từng hòa vận xa xôi cả
Lời vọng băng ngàn khó ới nhau
Viết một vần thơ trăm nỗi nhớ
Đọc dăm cuốn sách vạn niềm đau!

*
Gẫm lại cõi trần là giấc ngủ
Gốc hòe tỉnh dậy mộng bay xa
Xưa nay nhân thế toàn hư ảo
Không, sắc... kề nhau quả thật là!

Giữa có và không nguyên một lẽ
Có rồi không chung gốc liền vòng
Nửa trang đời vào sinh ra tử
Buổi trói tay cam chịu khóa còng.

*
Bảy mươi mời rượu cùng ai nhỉ
Nhìn lại quanh đây chỉ một mình
Giáo dựng gươm treo ngoài ải vắng
Hương trầm xin bái vọng vong linh

Sinh nhật bảy mươi không yến tiệc
Trong vườn khuya khoắt đếm sao rơi
Ngâm thơ huyễn mộng thay lời tiễn
Hồn lạc phiêu diêu cuối nẻo trời

Người chúc tâng nhau lên bậc lão
Ta cầu trăng rọi suốt thiên thu
Cồn xưa dấu tích gò cương ngựa
Tiễn mộng xa xăm cõi mịt mù

Chẳng ước mơ gì câu bách tuế
Phương này vị đắng vốn triền miên
Rong rêu bám víu bờ nhân thế
Ba chục năm thêm… bấy muộn phiền!

Đốt nến lên ngâm thơ lạc vận
Hồ trường nghiêng cạn giữa đêm trăng
Mảnh hồn tản mạn loang trên giấy
Sinh nhật ta tròn bảy chục năm.

                      Hạ Thái Trần Quốc Phiệt


READ MORE - BẢY MƯƠI HÀNH - thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

TIỀN KIẾP - thơ Thy Lệ Trang





Em như loài như loài dạ thảo
Ngủ giấc dài trăm năm
Chờ anh lên tiếng gọi
Đánh thức hồn mong manh

Ta yêu nhau từ thủa
Đất trời còn hoang sơ
Biển điên cuồng sóng vỗ
Gió dạt dào đam mê

Vầng trăng non bỡ ngỡ
Giữa rừng đêm bao la
Loài sói hoang quỷ dữ...
Chia cách tình đôi ta

Anh mang đời lưu lạc
Tìm kiếm mảnh hồn xưa
Em mỏi mòn ngóng đợi
Nụ hôn mềm xa xôi...

Vết thương nào rướm máu
Vết cắn nào in sâu
Cho muôn đời muôn kiếp
Ta vẫn là của nhau.

                 THY LỆ TRANG
                (MASSACHUSETTS)


READ MORE - TIỀN KIẾP - thơ Thy Lệ Trang