Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, April 9, 2014

MÀU HOA ĐỎ - Hoàng Yên Lynh


       


Tôi chưa một lần đặt chân đến Hải Phòng nhưng qua sách vở, báo chí tôi đã nghe về một thành phố Hoa Phượng Đỏ... Tôi không thể hình dung màu hoa phượng đỏ ở đó thế nào, có rực rỡ, óng ánh một màu đỏ ngút mắt trên đường phố, rợp một màu đỏ loang theo ánh nắng chiều ...  Nhưng ở một thành phố trên cao nguyên tôi đã bắt gặp những con đường có những hàng cây phượng vĩ nối tiếp nhau như những hàng phượng rực đỏ trong thành nội Huế. Và mỗi khi hạ về, khi ánh nắng xóa tan những làn sương núi chập chùng ban mai đã nghe râm ran tiếng ve và màu hoa đỏ đã tràn ngập trên phố. Ai đã từng đi qua thời cắp sách hẳn không khỏi thấy lòng bâng khuâng, xao xuyến khi bắt gặp những chùm hoa phượng đỏ bay bay đong đưa trong gió. 

Ký ức của một thời xa vắng lại về. Vâng, mùa hạ, tiếng ve và màu đỏ của hoa phượng là dấu ấn của tuổi học trò, là biết bao kỷ niệm êm đềm bên trường cũ, bạn xưa. Có một chút ngậm ngùi lẫn xót xa khi nhìn những tà áo tung bay trong gió nhắc nhớ hình ảnh của một thời nay đã xa vắng khi mà tuổi đời chồng chất và lối đi về ngày mỗi ngày ngắn lại... Nỗi nhớ đưa tôi về vùng trời kỷ niệm. Con phố nhỏ Đông Hà nơi ngã ba Trịnh Minh Thế  - Trần Hưng Đạo phía trước cổng chùa có cây phượng già. Tôi không biết cây phượng có từ lúc nào, đã đi qua bao nhiêu năm tháng ... nhưng với tuổi thơ của tôi cùng đám bạn bè tuổi nhỏ vẫn thường trèo lên cây phượng hái những chùm hoa đỏ rực khi mà tiếng ve râm ran báo hiệu hè về, khi mà cái nắng, cái gió hạ Lào lướt qua thị trấn buồn hiu. Cây phượng già đó, cánh cổng chùa rêu phong đó đã đi theo năm tháng của tuổi học trò cho đến khi tôi ra đi. Từ ngã ba nơi cây phượng già nhìn lên phía trên, dọc đường Trần Hưng Đạo là ga xe lửa của một thời còn thanh bình khi mà mỗi buổi chiều, đám trẻ con chúng tôi lắng nghe tiếng còi tàu rít lên, âm thanh vang vọng khi con tàu chầm chậm vào sân ga... chúng tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn cảnh chiều với bao người đi, kẻ ở. Cái sân ga buồn mà sau này người bạn văn đã quá cố Phan Công Tâm đã viết bài bút ký với tựa đề Ga Cuối Đường Tàu vào cuối những năm 60 đăng trong trang văn nghệ của báo Công Luận. Ký ức vẫn còn nguyên vẹn trong tôi mà người xưa nay kẻ còn người mất .
Hơn 40 năm đã trôi qua để có thể viết hai chữ ngày xưa cho quá khứ. Vâng, những bạn bè tôi một thời của nhóm văn nghệ Đông Hà thuở nào ... Một Phan Công Tâm, một Tạ Nghi Lễ, Phan Bá Vinh ... Đông Hà những năm cuối thập niên 60 (thế kỷ 20) chiến tranh đã vọng về nơi phố thị nhưng chúng tôi, lứa học trò với tuổi đời mới lớn vẫn còn những mộng mơ. Khi tiếng ve báo hiệu mùa chia tay, chúng tôi tạm gác lại bút nghiên để vùi đầu vào những trang viết, những bài thơ được dệt lên từ tâm hồn mơ mộng của tuổi học trò. Ngày đó, bên quán cà phê chúng tôi đọc cho nhau nghe từng trang bản thảo. Ký ức về người xưa bạn cũ còn đó. Tạ Nghi Lễ trầm tĩnh nhưng sôi nổi mỗi khi nói chuyện văn chương. Phan Công Tâm dịu dàng và như lúc nào cũng mang nặng nỗi buồn và Đông Hà, ơi con phố với dăm ba con đường thân quen, những lối đi qua xóm nhỏ để mọi người nhận ra nhau trong từng niềm vui nỗi buồn. Và rồi với năm tháng đi qua, chúng tôi giã từ mái trường để lại bao kỷ niệm bao ước mơ để rồi như đàn chim tung cánh đi vào khung trời đầy phong ba bão tố. Tôi, Phan Công Tâm, Phan Bá Vinh xếp bút nghiên theo việc đao cung. Tạ Nghi Lễ xa Đông Hà vào Saigon tiếp tục con đường chữ nghĩa ... Tình bạn, tình văn nghệ đó đã theo chúng tôi suốt những năm tháng gian khổ, nhọc nhằn với không ít những đắng cay, tủi nhục. Khi dấu chấm hết của cuộc chiến cũng là lúc chúng tôi tan tác, mỗi đứa một phương. Những năm tháng trong trại, những buổi chiều hắt hiu nhìn qua hàng rào nơi núi rừng xanh thẳm không biết số phận cuộc đời rồi sẽ như thế nào, chúng tôi nhớ về nhau với mong ước một lần gặp lại ... Để rồi dẫu qua bao nhiễu nhương, biến loạn. Cuộc đời có đổi thay chúng tôi cũng đã gặp lại nhau dẫu cuộc sống nay đã vật đổi sao dời. Tình bạn, tình văn nghệ đó vẫn là khúc ca nồng thắm với chúng tôi cho đến khi trong chúng tôi có người ra đi vào cõi vĩnh hằng. Tôi không thể nào quên lần Tạ Nghi Lễ đến thăm tôi, vừa đi vừa hỏi đường tìm đến cái Mỏ Đá chơ vơ bên triền đèo Bảo Lộc, ánh mắt ngỡ ngàng nhìn tôi đang lui cui đập đá dưới cái mái tranh che mưa nắng " Sao ông lại thế này ... ". Câu nói đó Tạ Nghi Lễ hỏi mà như không hỏi vẫn đeo đẳng tôi cả đời. Vậy mà khi Tạ Nghi Lễ qua đời phải mấy năm sau tôi mới viết được bài thơ vĩnh biệt bạn. Nỗi đau cứ dai dẳng mà không thể viết lên được. Và với Phan Công Tâm một lời hẹn sẽ gặp lại nhau khi đến thăm tạm biệt tôi lên đường xa xứ để rồi không bao giờ thực hiện được. Chỉ mấy năm sau Phan Công Tâm giã từ cuộc sống nơi tận xứ người... Chiều nay trên vùng đất cao nguyên này, nhìn màu hoa đỏ tôi lại nhớ đến ngày xưa, đến những người thân yêu trong cuộc sống. Màu hoa đỏ, áo trắng học trò và những câu thơ tình đầu đời viết trong mơ mộng và cả trong những mối tình tưởng tượng... Thế hệ chúng tôi, những cậu học sinh của tỉnh nhỏ chỉ dám bước theo xa xa ngắm nhìn những cô nữ sinh thướt tha tà áo dài trên đường tan trường và rồi... đêm đêm vùi đầu vào giấc mơ, vào hình ảnh của những nàng tiên dịu hiền và tự an ủi cho mối tình đơn phương , thầm lặng không bao giờ dám ngõ ...

Bây giờ trên con phố cao nguyên, tôi ngắm nhìn những tà áo trắng bên hàng phượng đỏ vẫn thấy lòng mình xao xuyến. Và bất chợt thở dài. Quá khứ vẫn còn đậm nét trong tim mà tuổi đời đã nặng hai vai. Tất cả đã là một thời xa vắng ...

" Màu hoa phượng thắm như máu con tim, mỗi lần hè thêm kỷ niệm , người xưa biết đâu mà tìm ... ". Cái cảm giác bồi hồi xao xuyến vẫn còn trong tim, dư âm ngày cũ vẫn còn vương vấn mỗi khi nghe lại bài hát năm nào. Bài ca đó không còn là một ca khúc mà nó mang theo cả một trời kỷ niệm. Mùa hè chia tay... Chiến tranh và tan tác và nhớ về bạn bè khi có đứa phải ra đi mà chưa một lần cảm nhận hương vị của tình yêu... Vâng, thế hệ chúng tôi mang nặng nỗi buồn chiến tranh.

Màu hoa đỏ với buổi chiều trên cao nguyên lộng gió lắng nghe quá khứ thì thầm, để hình ảnh bạn bè trường xưa trở về và tiếng ve mùa hạ muôn thuở vẫn là tiếng ve sầu chia ly, của những dấu chấm buồn trên suốt quảng đồi xuôi ngược và bây giờ tuổi đời xế bóng  " ... người xưa biết đâu mà tìm ... "

                      Chùm hoa phượng đỏ màu nhung nhớ
                      Tôi gặp chiều nay trên phố đông
                      Có cánh hoa nào mang ép vở
                      Trang ký ức tôi tuổi học trò .

                      Ríu rít xôn xao tà áo trắng
                      Phố chiều lộng gió trắng màu mây
                      Có áo ai bay thời xa vắng
                      Chợt về ... tóc đã trắng hơi sương .

                      Một chút gì thôi màu hoa đỏ
                      Chiều nay tôi gặp lại ngày xưa
                      Gặp cả khung trời hoa mộng cũ
                      Gặp cả tình tôi đã cuối mùa ...

                                               Hoàng Yên Lynh
                                                       2014.
READ MORE - MÀU HOA ĐỎ - Hoàng Yên Lynh

Tuesday, April 8, 2014

DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - Tuyển tập thơ văn tưởng niệm Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc




DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG
(Kính dâng Hương Linh
nhà thơ Đinh Vũ Ngọc)


An Phương Thi Hội và Gia Đình
thực hiện ngày 16 tháng 2 - Giáp Ngọ 
(16 / 3/ 2014)
      




Kim Tâm – Thích Hạnh Niệm
TIỄN ĐƯA ANH

Được tin anh xả báo vãng sanh rồi
Thuận lý vô thường, ra đi duyên hết
Bên ngọn đèn mờ, cuối đông giáp Tết
Viết mấy vần ghi lại chuyện anh tôi

Anh - nhà giáo cuộc đời bên phấn viết
Tôi - nhà tu kinh kệ sớm hôm mai
Nhịp cầu thơ đẩy đưa thành tha thiết
Giáo lý Phật Đà vui bước tương lai

Anh đã chọn và luôn luôn tinh tấn
Liễu ngộ rồi - sanh tử có gì đâu !
Dù ốm đau tinh thần không hụt hẫng
Bước nhỏ về chùa, kinh kệ thanh cao

Thời gian cuối sức anh không cho phép
Cùng hòa âm trong những buổi kệ kinh
Tôi đi xa nhưng vẫn may về kịp
Tiễn đưa anh ấm áp phút đăng trình

Giờ anh đi theo vô thường đã định
Xin kính thành kinh kệ, nén tâm hương
Cầu nguyện anh duyên về Tây Phương Tịnh
Vòng luân hồi kết thúc chẳng hoài vương !

                      28 tháng Chạp năm Quý Tỵ
                                         (28-01-2014)                         
 **



Võ Văn Anh (Thăng Bình,Q.Nam)
THẦY ĐÃ ĐI RỒI

Thầy đã ra đi vĩnh biệt rồi
Bảy mươi chín tuổi số đành thôi
Nhà thơ Đường Luật danh vang rạng
Nhà giáo Quế Sơn tiếng dội ngời
Phố Hội hương lân thương nhớ mãi
Quảng Nam bè bạn tiếc khôn nguôi
Hương lòng một nén cầu siêu thoát
Nước Nhược, non Bồng…tiên cảnh ngơi.

(Bài thơ trên không có nhan đề. VNQT mạn phép đặt)



Phương Thùy Đinh Ánh (Điện Bàn)
TƯỞNG NHỚ NHÀ THƠ ĐINH VŨ NGỌC

Thi nhân Đường luật Việt Nam ta
Sánh cả Thanh Quang với Tản Đà
Bao áng thơ hay câu tuyệt tác
Lắm bài tứ đẹp ý chan hòa
‘Đường Thi Cảm Dịch’ đời khen ngợi
‘Chiếc Áo Tơ Vàng’ hậu thế ca
Bảy chín mùa xuân luôn học tập
Xứng danh học giả - bậc tài hoa



Nam Phong Ng Thái Ất (Hội An)
NGẬM NGÙI TẤC DẠ

Bác đã đi rồi, mãi tiếc thương !
Anh em đến viếng kính dâng hương
Cầu mong bác sớm nương theo Phật
Lạc cảnh mau về, chẳng vấn vương.
       *
Mới đó, ngày mai bác đã xa
Thân bằng, quyến thuộc chốn quê nhà
Thơ Đường bác xướng cùng nhau họa
Thắm thiết tình thi - hỡi bác à ?!
       *
Tiễn bác đi xa, một dặm đường
Bùi ngùi tấc dạ, xót xa thương
Nhưng thôi, biết kiếp người là thế
Bởi tử sinh muôn thuở lẽ thường.



Trần Xuân Ba (Quế Sơn, Q. Nam)
KHÓC BẠN
Nợ bút vấn vương tình khó cạn
Duyên thơ lưu luyến nghĩa còn sâu

Tình thơ thông cảm nỗi niềm riêng
Hòa quyện cao niên trọn ước nguyền
Người đến Niết Bàn – thương mải miết
Kẻ còn trần thế - nhớ triền miên
Giao lưu xướng họa vui thi phú
Lai vãng luận đàm thú bút nghiên
Vắng cảnh cầm tôn buồn thống thiết
Trúc mai cô quạnh lắm ưu phiền


Trần Xuân Ba (Quế Sơn)
NHÌN ANH LẦN CUỐI

Lần cuối nhìn anh lệ thấm tràn
Tiếc thương đòi đoạn não tâm can
Kẻ về Tây Trúc cầu an lạc
Người ở dương gian chịu ngỡ ngàng
Tôn tử, thê nhi sầu vĩnh biệt
Họ hàng, thi hữu tủi bàng hoàng
Nhân sanh mạng số do thiên định
Tiếng quý còn lưu khắp thế gian


Thanh Bình (Đà Nẵng)
NHÀN DU TIÊN CẢNH

Nhà giáo, nhà thơ biệt cõi đời
Vợ con thương tiếc lệ sầu rơi
Bảng đen, phấn trắng tình sâu nặng
Bút đỏ, mực xanh nghĩa chẳng dời
Cảm Dịch Đường Thi lưu vạn thuở
Xướng hòa Lục Bát vọng muôn nơi
Nguyện hương linh sớm về tiên giới
Dạo cảnh bồng lai dạ thảnh thơi 


Hồng Cẩm (Hội An)
SẦU TIỄN BIỆT

Kìa, ngôi sao sáng đã vừa rơi!
Để lại trần gian nốt nhạc…rời
Lặng lẽ người đi vàng góc phố
Đìu hiu kẻ ở tím khung trời
Còn đây nét bút sầu muôn thuở
Đã hết tình thơ mộng một thời
Em dệt bài ca ngày tiễn biệt
Mà sao nghèn nghẹn chẳng nên lời

(Còn tiếp)


READ MORE - DÂNG NÉN HƯƠNG LÒNG - Tuyển tập thơ văn tưởng niệm Nhà thơ Đinh Vũ Ngọc

Thơ Hồng Duyên - KỶ NIỆM THOÁNG XA, TÌNH THƠ VỚI MÙA HẠ





KỶ NIỆM THOÁNG XA

Tháng tư ngúng nguẩy giận thời gian
Kỷ niệm còn không cánh hoa tàn
Bưu thiếp trao tay người lữ thứ
Chờ ngày tái ngộ với hân hoan

Ngỡ ngàng cánh phượng trổ đầy sân
Tháng sáu về chưa hạ đã gần
Lưu bút truyền tay cùng gửi hẹn
Một ngày nắng mới bén duyên trần

Một lần đi biết gặp bao giờ
Nghìn dặm phong trần mấy bể mơ
Lưu luyến ân tình người có nhớ
Ve sầu não nuột vọng câu chờ

Ghép cánh phượng hồng dệt áng thơ
Gửi ai một nửa trái tim khờ
Long lanh giọt nắng hoài thương cảm
Cái thuở chung trường chẳng dám mơ

HD




TÌNH THƠ VỚI MÙA HẠ

Một lần nữa tôi trở về thăm hạ
Cánh phượng hồng như hóa mộng chiều xuân
Em ở đâu ?
Tôi tha thiết muôn lần
Như cái thuở học đánh vần chữ "nhớ"

Cánh phượng nhỏ vẫn nằm yên trang vở
Tôi nhớ em!
Nhớ cái thuở chung trường
Em ngập ngừng khi tôi tỏ lời thương
Má ửng đỏ dễ thương như màu nắng

Tôi trở lại sau bấy năm xa vắng
Em đâu rồi ?
Tường trắng phủ rong rêu
Lớp học ngày xưa mấy ngã đường chiều
Cây trứng cá cũng đìu hiu mục nát

Còn sót lại cánh phượng hồng đài các
Vẫn mộng mơ khao khát được tình quân
Tôi cầm tay rằng như  đã rất thân
Chắc có lẽ mỗi năm đều trở lại...

Hồng Duyên


Nguyễn Hồng Duyên
Cà Mau
hoatimhd@yahoo.com.vn
Số đt: 0918146865
READ MORE - Thơ Hồng Duyên - KỶ NIỆM THOÁNG XA, TÌNH THƠ VỚI MÙA HẠ

VỀ CÙ LAO PHỐ - thơ Trúc Thanh Tâm




Ta nghe mùa hè trở giấc
Thủ Đức nhiều lạ, ít quen
Mộng mơ một thời mới lớn
Làm thơ tình để tặng em 

Biên Hoà như thay áo mới
Gió ru, ru chiều ngủ quên
Ánh mắt nào ta xao xuyến
Để tình quấn quýt trong tim

Vậy mà, một lần gặp gỡ
Đâu ngờ xa mãi đời nhau
Hai nhánh sông buồn muôn thuở
Ta và em chỉ chiêm bao

Chiều nay, ngang qua thành cũ
Kỷ niệm nhoà dưới bóng mưa
Đâu rồi, tiểu thư áo trắng
Ngô Quyền thương của ngày xưa

Chợ đời ngày thêm đông khách
Sông Đồng Nai nhớ và đau
Mình ta giữa Cù lao Phố
Cầu Gành còn hẹn, thương nhau !

TRÚC THANH TÂM 

 ( Châu Đốc )
READ MORE - VỀ CÙ LAO PHỐ - thơ Trúc Thanh Tâm

NỖI NHỚ SẦU ĐÔNG - thơ Phan Minh Châu





Ngọn tháp trở mình sau một giấc mơ đêm
Khi sông chảy rì rào ra cửa bể
Khi lúa vọng mơn man lời của mẹ
Khi ngày lên chót vót đỉnh non cao
Em chưa về tôi cứ hỏi vì sao ?
Cầu lỗi nhịp hay đời tôi lỗi nhịp
Tháng giêng qua vẫn còn hương của đất
Của bãi bồi sông nước của thương yêu
Tháp trở mình bên những dấu chân xiêu
Dẫu năm tháng vết chân tròn kỷ niệm
Những bục đá một thời ta bịn rịn
Buổi tan tầm chia sẻ những niềm đau
Những trái sầu đang rụng xuống nơi đâu
Trong sâu thẳm của linh hồn đã chết
Hay tá túc nơi đầu non cuối biển
Đợi ngày về hong lại chút tình thâm
Đời của ta năm tháng vẫn chuyên cần
Đi mót lại nơi em… ngày tháng cũ
Tuổi mười tám như vầng trăng lữ thứ
Chảy mơ hồ trong suốt những chiều đông
Đôi mắt chìm trong nỗi nhớ mênh mông
Tôi bật khóc một thời hương thiếu nữ
Em đã nhớ hay quên người tình cũ
Đã nghìn lần ve vuốt trái tim non
Thôi ngày xưa một thuở đã không còn
Thì thương tiếc làm chi đời viễn xứ
Tôi ra đi đành để người tình phụ
Nuốt nỗi buồn khô khốc đến trăm năm.

      PHAN MINH CHÂU
3b Âu Cơ, Nha Trang, Khánh Hòa
       D.Đ 0922992662
READ MORE - NỖI NHỚ SẦU ĐÔNG - thơ Phan Minh Châu

HỒI ẤY VÀ BÂY GIỜ … - Nguyễn Hồng Trân


          


Hồi ấy ước vọng biết bao,
Cái thời trai trẻ thuở nào thật vui.
Bạn bè nam nữ tới lui,
Cùng nhau chia sẻ ngọt bùi đắng cay.
Cười đùa ca hát nồng say,
Hân hoan, thích thú tràn đầy tình thương.
Bây giờ tóc đã tuyết sương,
Tâm hồn xanh thắm trên đường quy tiên.
Quy luật tạo hóa tự nhiên,
Ai cũng đến lúc về miền cõi âm.
Sống cho thanh thản tấm thân,
Coi trọng tình nghĩa chân thành với nhau.
                        
       Hà nội, xuân năm Giáp Ngọ- 2014.

Ghi chú: Hồi ấy tôi 22 tuổi và bây giờ đã 77 tuổi rồi. 
55 năm trôi qua thật nhanh. 
Mong sao cuộc sống được SK và an bình.
READ MORE - HỒI ẤY VÀ BÂY GIỜ … - Nguyễn Hồng Trân

CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN GIA



DIOGENES

"Cầm đèn giữa ban ngày
Mong tìm được con người"
Con người đâu chẳng thấy
Lạnh lùng bóng ma trơi.


ÔI THÔI RỒI

Dối trá và sợ hãi
Đã trở thành thói quen
Cái tôi đã thành cái
Hai mặt và phân thân .


CŨNG NHƯ KHÔNG

Tiếng vỗ một bàn tay
Dẫu vang vọng đâu đây
Lòng ta như trống trận
Làm sao mà nghe thấy !


TÂN TRANG ĐỜI MÌNH

Ta muốn ta đổi mới
Bằng cách đi giật lùi
Khi quay đầu nhìn lại
Mùa xuân đã phai rồi.


CHỐN BÌNH AN

Dẫu khôn dại sang hèn
Đều bên nhau. Thầm lặng
Chẳng còn chi tranh cãi
Rất bình an. Nghĩa trang.


NHANH & CHẬM

Sư nhất bộ nhất bái
Chậm rãi vẫn đến nơi
Mình hối hả một đời
Đường đi hoài chẳng tới .

Nguyễn Văn Gia
READ MORE - CHÙM THƠ NGUYỄN VĂN GIA

Monday, April 7, 2014

CHÙM THƠ LÊ HOÀNG




NẮNG HẠ

Quê em nắng Hạ vương đầu núi
Bát ngát mây xanh bọc quanh đồi
Hàng cây cau đứng gió, khó lung lay
Ôi ! thương nhớ những ngày em đi học.
Em áo trắng thiên thần trong mộng ước
Đêm mùa Hè khó ngủ giấc chiêm bao
Từ một buổi mình gặp nhau trên bến
Tóc em dài xỏa kín cả bờ vai.
Tháng năm dần trôi, phôi pha tình trước
Buổi hẹn hò quên lãng phút yêu thương
Nay Hè về anh tìm lại con đường
Mà một thuở mình cầm tay song bước…
Nắng Hạ quê em chừ chẵng thấy
Mắt yêu thương mờ lệ buổi chia tay
Anh ra đi biền biệt khắp đó đây
Bao kỷ niệm tràn đầy trong quá khứ.

    
KỶ VẬT CHO EM

Sáng nay thức giấc một mình
Nhìn sao mai rụng trên vùng yêu thương
Ngày xưa hai đứa lung linh
Cũng nhìn sao đó , chúng mình hôn nhau .
Sáng nay thức giấc đầu giờ
Nghe tiếng chuông đổ, ngẫn ngơ nhớ người. 
Ngày xưa hai đứa chung đôi
Mình đi xem lể ngôi hai nguyện cầu. 
Sáng nay thức giấc ban đầu
Cô đơn chợt đến đêm thâu đợi chờ
Sáng nay thức giấc làm thơ
Không nghe tiếng hót chim nhờ đưa thư
Sáng nay thức giấc ơ hờ
Tiếng ai ru  khúc con thơ vọng về.
Thì ra em đã đi về
Đường xưa lối củ lời thề xa xưa .
Bây giờ không phải Hè về
Mà lòng tê tái đêm khuya chạnh lòng . 


EM! LÀ HOA LÀ LÁ

Có phải em là hoa là lá?
Hoa và lá kết lại thành cây . 
Cây trổ bông, lá che hoa
Từ buổi sáng ngậm sương cây tươi đẹp. 
Chiều mặt trời sắp cúi mặt
Hoa nhẹ nhàng khoe sắc cho cây . 
Ôi một thuở cây hoa  hòa hiệp
Đến bây giờ hoa lá không còn tươi .
Hoa bị mưa sa dồn dập
Lá hóa chim muông rơi rụng tả tơi .
Anh đợi cây trở về
Để nhìn hoa, lá làm đẹp cho đời
Nhưng cây đã chết không một lời nhắn nhủ. 
Ai sẻ khóc cho cây, một đời mơ ước!
Yêu cây rồi có nghĩa gì đâu! 
Đi tìm lại  cây, hoa lá lúc ban đầu
Anh vẫn nhớ  lá hoa còn mãi mãi .
        
                   


CHO NGƯỜI TÌNH LỠ       

“…..Đời vắng em rồi … vui với ai !?"
            
Tôi cứ ngỡ em là trăng
Không ngờ chỉ là một vì sao sáng rất xa xăm
Khi sao mới mọc ánh sao thật dịu dàng
Nhưng không phải ánh sao của cao sang
Mà chỉ là của một tinh tú vội vàng
Sáng lên rồi chợt tắt.
Cứ đêm trăng lên
Tôi nhìn trăng tưởng dịu hiền
Nhưng thực sự ánh trăng chẵng vô biên
Trăng không thực , trăng chỉ là ảo ảnh .
Tôi cứ ngỡ em là sao
Vì sao mai dẩn lối tôi vào
Nhưng thất vọng vì sao là không lối.
Sao ở trên cao, sao nghĩ sao xa tít
Nhưng sao ơi! sao thật gần với dung tục cuộc đời.
Sao! trên bầu trời xa xa vạn dặm
Biết bao nhiêu sao , em nghĩ em cũng là sao. 
Tôi biết sao , nhưng sao vẫn tự hào
Sao vẫn nghĩ sao là trăng là ánh sáng muôn màu
Sao tỏa sáng thay trăng truyền nghị lực.

Ta nhìn trăng bây giờ không phải trăng mười sáu
Trăng chỉ là trăng cuối đời trăng sắp lặn ở chân mây. 
Thôi thì nhé “... Ai mua trăng ta bán trăng cho…”
Trăng này  treo lơ lững trên cành cây khô
Nên không giữ ánh trăng làm thơ tình được nữa. 
Giã từ trăng nhé, hồn nhiên ta đi dưới trăng
Mà nghe gió đêm về trong lòng cô quạnh.

                      Lê Hoàng                                                                        




                                                                                                                              
READ MORE - CHÙM THƠ LÊ HOÀNG

Thơ Bùi Khắc Phúc - VẾT LOÉT CUỘC ĐỜI, ẢO VỌNG THI CA




VẾT LOÉT CUỘC ĐỜI

Kính tặng bố Bùi Khắc Tập và tháng ngày theo những chuyến xe vận chuyển vật liệu cho các công trình: Đường Hồ Chí Minh, Nhà máy Giấy Mục Sơn …

Những I pha, những Khơ, những Bò ma
Lòng nóng rực từ Nghi Sơn (1) ra đón
Cuống cuồng tìm găng tay mũ nón
Còi rú dài, nhanh bước hỡi cha ơi.

Giữa trưa hè mồ hôi thánh thót,
Sôi xì xèo trên những bao xi.
Những đêm đông lạnh như đắp tuyết,
Chăn mỏng manh môi run rẩy thầm thì.

Nền nhà máy giấy Mục Sơn (2) lởm chởm
Đá nhọn nhô lên, dao sắc thu mình
Đôi vai cha loang dần vết loét
Bàn chân con dép nát tan giầy.

Không gì buồn bằng những buổi đường trơn;
Xe nằm lại vì dốc cao vực thẳm;
Đêm giá rét ngày trời nắng lắm;
Đói run người cha nằm khểnh ngâm thơ.

Có những chuyến giữa rừng Yên Cát (3)
Thi tốt nghiệp con còn có dăm ngày
Con vui vẻ ôn bài trong nắng rát
Xi trên vai chữ nhảy múa trong đầu.

Giữa giảng đường con chợt thấy hình cha
Vẫn lặng thầm giữa bụi xi như khói
Lòng đau nhói như bao lời không nói
Để nụ cười mãi rực sáng trên môi.       

ĐHSP Thái Nguyên, tháng 9 năm 2003.

Ghi chú :
(1) : Nhà máy xi măng Nghi Sơn thuộc Khu Kinh tế Nghi Sơn
                        (huyện Tĩnh Gia - tỉnh Thanh Hóa);
                
(2) & (3) : Những địa danh miền Tây tỉnh Thanh Hóa.

  

ẢO VỌNG THI CA

Kính tặng cô Quỳnh - TBT Báo VN Thái Nguyên

Muốn viết câu thơ ai đọc cũng thấy mình ở đó
Muốn viết câu văn ai nghe đều thấy ta ở đó

Muốn ném cuộc đời vào nghiệp chướng thi ca;
Khắc danh vọng nơi đầu non cửa biển;
Thây kệ tấn trò đời tuồng diễn;
Mặc bạc tiền - đích của đạn tên.

Chợt tỉnh giấc cả lầu thơ sụp vỡ
Trơ trái tim vô hồn. 

Bùi Khắc Phúc
GV Trường PTDT Bán trú THCS Nguyễn Bá Ngọc - Phú Thiện - Gia Lai  
ĐT: 01632 038 647





READ MORE - Thơ Bùi Khắc Phúc - VẾT LOÉT CUỘC ĐỜI, ẢO VỌNG THI CA

TÌNH GỞI XA XĂM - thơ Hoàng Anh 79





Trả tình về với mây ngàn
Anh đi lớp lớp bụi vàng mù bay
Trả tình nắng nhạt gió phai
Anh đi hoa lá rụng đầy lối quen.

Trả tình ngày tháng lãng quên
Bước chân viễn khách sầu mênh mang sầu
Chiêm bao như nước qua cầu
Chuông nhà thờ gọi hồn đau tìm về.

Anh đi tàn giấc ngủ mê
Tóc thơm em rũ câu thề xuống vai
Sương rơi đọng giọt vòm cây
Còn nghe tiếng guốc gõ dài đường nghiêng.

Trả em phố xá hoa đèn
Tà huy chếch bóng trăng đêm ngậm ngùi
Thương em mắt biếc môi cười
Anh đi tình gởi lại người xa xăm.

Ngày 6/4/2014
Hoàng Anh 79.

Họ và tên: Hồ Mạnh Phi Hùng
Bút Danh: Hoàng Anh 79
Sinh ngày 14/09/1973
Mail: homanhphihung.mt@gmail.com
Blog: http://hoanganh79.blogspot.com/
Điện thoại: 0918.974.522
Địa chỉ:  Long Xuyên, An Giang.
READ MORE - TÌNH GỞI XA XĂM - thơ Hoàng Anh 79

MẤY DÒNG TIỄN EM - Lê Hoàng

TIN BUỒN
Được biết tin muộn người em, người bạn: Nguyển Khoẻ 
(một doanh nhân khá thành đạt)
đã thất lộc tại TP Hồ Chí Minh.
Thành thật chia buồn cùng gia quyến. 
Nguyện cầu hương linh của bạn 
chóng về cõi Tây Phương cực lạc.
Lê Hoàng
(H.C.)

Ngày xưa cơ cực lầm than
Bây giờ thành đạt vội vàng về đâu?
Cuộc trần thương nhớ bao lâu
Dù sao đi nữa bể dâu không còn.
Chúc em một giấc ngủ ngon
Không còn phiền lụy, nước non tình nhà.

                                               
READ MORE - MẤY DÒNG TIỄN EM - Lê Hoàng

Trương Thúc - NHỚ, QUÊN




NHỚ…

Bình yên tôi gửi cho em
Thành cơn sóng vỡ chiều ven biển buồn
Niềm tin em hóa giận hờn
Tiếng chuông điếng lặng những cơn mưa chiều

Thư tình tôi viết chữ yêu
Gửi em từ dạo quá nhiều mộng mơ
Em cho tôi nét dại khờ
Vẽ lên bờ cát vần thơ đầu mùa



QUÊN…

Hôm qua ve về rồi đó em
Tôi quên gửi lời vào giai điệu
Nên lạc mối tình vào giữa đêm

Hôm qua hạ về rồi đó em
Tôi quên hát lời ru ly biệt
Nên xuân chẳng buồn gọi trăng lên!

Trương Thúc

2014 
READ MORE - Trương Thúc - NHỚ, QUÊN