Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, February 28, 2013

Châu Thạch - ĐỌC BÀI THƠ "MẸ" CỦA NGUYỄN THỊ DUNG

MẸ
Thơ Nguyễn Thị Dung

Vác một nửa con đường trên lưng nhỏ 
Chở cả con thuyền bé bỏng yêu thương 
Đấp bầu trời đầy nắng hồng soi tỏ 
Đo con đường bằng nhịp đập con tim 

Lá vàng rơi trong mùa thu mắt tím 
Dáng mẹ gầy trên đồng ruộng bao la 
Hai bàn tay chai sần nuôi con lớn 
Sống cuộc đời chỉ biết nghĩ ngày qua 

Mẹ là mây, lá gió, là bài ca 
Chấp cánh cho con bay vào cuộc sống 
Mẹ là nụ mai hồng đang nhựa sống 
Trong lòng con ăm ắp sắc hương nồng

Mẹ là hạt gạo thơm giữa mùa nước lũ 
Là dòng sữa nuôi con giữa mặn đắng cuộc đời 
Mẹ là loài hoa đỏ rực màu lửa 
Trang điểm cho con hãnh diện làm người

Rồi thời gian là nồng hương lửa đượm 
Tóc mẹ phai theo màu nắng sương phơi

Trong lòng mẹ, tự hào con kêu lớn 
Mẹ yêu ơi!
Con yêu mẹ nhất  đời                                  

NTD


Tác giả CHÂU THẠCH


Lời bình: Châu Thạch

        Thơ viết về Mẹ có lẽ đã chất đầy thư khố, cho nên tìm một bài thơ viết về mẹ mà ý không trùng lặp, câu không cổ xưa, và suy tư có điều mới mẻ không phải là chuyện dễ dàng. Tôi đọc được bài thơ viết về Mẹ của em Nguyễn thị Dung, một học sinh lớp 11, thuộc câu lạc bộ Bình Thạnh (Tây Ninh) và cảm nhận được những điều rất mới trong thơ. 

        Đầu tiên hãy đọc bốn câu thơ vào đề của tác giả:
                   Vác một nửa con đường trên lưng nhỏ
                   Chở cả con thuyền bé bỏng yêu thương
                   Đấp bầu trời đầy nắng hồng soi tỏ
                   Đo con đường bằng nhịp đập con tim
        Thật tình tôi không hiểu hết những điều tác giả muốn gởi gắm vào thơ, nhưng tôi có quyền suy luận theo cách nghĩ của tôi, với một chiều hướng khác. Với tôi hình tượng về Mẹ mà tác giả đã viết trong bốn câu thơ trên được thể hiện thành những hình ảnh như sau:
        - Vác một nửa con đường trên lưng nhỏ: Mẹ là ngọn núi cho con đường dốc leo lên.
        - Chở cả con thuyền bé bỏng yêu thương: Mẹ là dòng sông cho con thuyền lướt tới.
        - Đấp bầu trời đầy nắng hồng soi tỏ: Mẹ là mặt trời cho nắng chiếu huy hoàng.
        - Đo con đường bằng nhịp đập con tim: Mẹ là vận động viên đường dài không mỏi mệt.

        Vậy mẹ ở đây không phải là người phụ nữ yếu đuối thường tình, nhưng có đức tính yêu thương nên phải còng lưng chịu mưa gió ở đời để lo cho sự sống của con. Mẹ của Nguyễn thị Dung là ngọn núi, là dòng sông, là mặt trời, là vận động viên không mệt mỏi. Tóm lại mẹ của Nguyễn thi Dung chính là sức mạnh. Nguyễn thị Dung không diễn tả tình yêu của Mẹ như núi, như sông, như biển, như điều thường tình các nhà văn thơ thường nói, mà Nguyễn thị Dung đã diễn tả mẹ chính là núi, là sông, là biển. Em bỏ đi chữ  “như” và chính chữ “như” biến mất đã làm cho Mẹ có trái tim yêu hùng vỹ, hay nói xa hơn trái tim yêu đầy sức mạnh không nhân nhượng bao giờ.

          Ở khổ thứ hai của bài thơ tác giả diễn tả sự cần lao của Mẹ trở nên thơ mộng làm sao! Mẹ không còng lưng dưới đôi gánh nặng đi về trong mưa gió bão bùng. Mẹ không dầm mình trong nắng hè thiêu đốt hay trong gió lạnh mùa đông mà Mẹ đã làm việc giữa “Lá vàng rơi trong mùa thu mắt tím”:
                   Lá vàng rơi trong mùa thu mắt tím
                   Dáng mẹ gầy trên đồng ruộng bao la
                   Hai bàn tay chai sần nuôi con lớn
                   Sống cuộc đời chỉ biết nghĩ ngày qua
        Đọc bốn câu thơ trên người ta vẫn thấy Mẹ vô cùng gian lao, lam lũ nhưng hình ảnh mẹ trong thơ không còn là hình ảnh đau thương, tiều tụy, tội nghiệp, mà ngược lại, đó là hình ảnh của một sức mạnh siêu phàm đang đem hết sức mình để ban phát tình thương. Với bốn câu thơ nầy, người ta có thể vẽ thành bức tranh với đề tài “Mùa Thu Cần lao của Mẹ” đem đặt bên bức tranh có đề tài “mùa Thu nai vàng ngơ ngác” mà chẳng bao giờ thấy màu sắc phản ứng cùng nhau.


         Qua khổ thứ ba, Mẹ của Nguyễn thị Dung trở về với con người bình thường dung dị, mang tất cả hình ảnh thắm tươi ở đời. Thế nhưng, những hình ảnh tượng trưng cho mẹ ở đây cũng có vẻ đẹp nhẹ nhàng như  mây, như gió, như nụ mai hồng:
                       Mẹ là mây, là gió, là bài ca
                       Châp cánh cho con bay vào cuộc sống
                       Mẹ là nụ mai hồng đang nhựa sống
                       Trong lòng con ăm ắp sắc hương nồng
        Từ  bốn câu thơ đó ta không thấy Mẹ già nua, móm mém mà ta thấy mẹ trẻ trung và kiều diễm.

        Ở khổ bốn của bài thơ tác giả một lần nữa khẳng định Mẹ là sức mạnh qua câu “Mẹ là loài hoa đỏ rực màu lửa”. Đây là một ý tưởng vô cùng táo bạo mà tôi nghĩ các nhà thơ thành danh cũng chưa chắc gì mạnh tay hạ bút:
                       Mẹ là hạt gạo thơm giữa mùa nước lũ
                       Là dòng sữa nuôi con giữa mặn đắng cuộc đời
                       Mẹ là loài hoa đỏ rực màu lửa
                       Trang điểm cho con hãnh diện làm người
       Câu thơ  “Mẹ là hạt gạo thơm giữa mùa nước lũ” làm cho tôi liên nghĩ đến câu “Lụt lên hạt gạo loay hoay” của Vĩnh Thông. Vĩnh Thông đã cho hạt gạo đại diện cho người dân vùng lũ lụt còn Nguyễn thị Dung thì hóa thân mẹ mình vào trong hạt gạo rất thơm. Họ là những nhà thơ trẻ bạo gan, bạo miệng mà thâm thúy vô cùng.

       Kết luận của bài thơ cũng bình thường như nhiều bài thơ khác, nhưng sự trong trắng trong tâm hồn tác giả, sự nhẹ nhàng của những suy tư bay bỗng từ những câu thơ trên làm cho những câu thơ kết, tác giả bày tỏ tình yêu với Mẹ trở nên đầy ắp sự thân tình, tin yêu, đầm ấm:
                          Rồi thời gian là nồng hương lửa đượm
                          Tóc mẹ phai theo màu nắng sương phơi
                          Trong lòng mẹ, tự hào con kêu lớn
                          Mẹ yêu ơi!
                          Con yêu mẹ nhất đời

         Tác giả Nguyễn Thị Dung còn trẻ nên bài thơ cũng thật là rất trẻ. Trẻ với tôi có nghĩa là bông hoa vừa nở khoe sắc thắm tươi, tỏa hết hương thơm mà người nhìn vào chẳng bao giờ thấy được nét gì suy tàn như những đóa hoa từng nở rộ .
                                                                                                                 Châu Thạch
                  
  
READ MORE - Châu Thạch - ĐỌC BÀI THƠ "MẸ" CỦA NGUYỄN THỊ DUNG

VĂN ƠI! - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

Tác giả Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

VĂN ƠI!
(Bài văn vần & lời giới thiệu chung của báo GD & TĐ)

Học Văn là học làm người
Không làm sâu, mọt, nhặng, ruồi, cáo gian…
Mà sao đời cứ thở than:
Quá nhiều những thứ quan tham chực chờ?!

Hối lộ, bè phái, tham ô…
Bệnh này Văn học … hững hờ ôi chao!
Nên chi thiên hạ càu nhàu
Giỏi Văn biết có giúp nhau được gì …

Đừng trách người học mê si
Họ không say đắm những gì “xa xôi”
Học Văn là học làm Người …

Tháng 5/2005
Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

***
*Lời giới thiệu chung của báo Giáo Dục & Thời Đại Chủ Nhật số 21 ngày 22/5/2005 (Chuyên đề dạy Văn-học Văn):

“Đã quá nhiều “giấy mực” bàn về thực trạng môn Văn trong nhà trường hiện nay. Cuộc mổ xẻ để tìm căn nguyên cũng đã kéo dài tới mức đáng ghi vào “Guiness diễn đàn” nhưng xem ra vẫn khó kết thúc. Trong số này, chúng tôi tập hợp một số ý kiến xoay quanh trách nhiệm của người lớn - bao gồm cả giáo viên, phụ huynh và các nhà quản lí vĩ mô - đối với môn Văn trong nhà trường”.

READ MORE - VĂN ƠI! - Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

KHÚC TRẦM TƯ BẢY CHỤC - Thế Lộc

Tác giả THẾ LỘC


Em cho ta chút chút
Ngỡ như mình đôi mươi
Bởi em cho chút chút
Nên ta đã khóc cười

Thời gian trôi chut chút
Giật mình đã bảy mươi
Bóng câu qua vun vút
Ta gần hết kiếp người

Em cho ta chút chút
Thấy mình còn xanh tươi
Lửa tình dâng ngùn ngụt
Lẫn nước mắt nụ cười

Cảm ơn đời ơn người
Đã cho ta nghỉ tạm
Trong gang tấc tiếng cười
Trong bao la sầu thảm...

26.02.2013
Thế Lộc
READ MORE - KHÚC TRẦM TƯ BẢY CHỤC - Thế Lộc

Hoàng Thị Thảo - CẢM NHẬN MỘT BÀI THƠ TÌNH HAY CỦA PHẠM NGỌC THÁI

Nhà thơ Phạm Ngọc Thái


ANH VẪN Ở BÊN HỒ TÂY
Thơ Phạm Ngọc Thái
           
Tình để lại vết thương không lành được
Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan.

Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
Nông nỗi đời người để đâu cho hết
Tình thơ ngây... tình sao mãi thơ ngây…

Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
Đôi mắt từ xa đã nhận ra người
Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm
Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?

Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
Em có nghe gió Tây Hồ đang thổi
Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...

                               2012 - trích tập "Hồ Xuân Hương tái lai"
                                              PNT     

LỜI BÌNH:
Hoàng Thị Thảo
             
           "Anh vẫn ở bên hồ Tây" là bản tình ca viết về mối tình của nhà thơ với một cô nữ sinh sư phạm, dù mối tình đó đã trở thành dĩ vãng:
                        Nhớ buổi đón em cổng trường sư phạm
                        Đôi mắt từ xa đã nhận ra người
                        Tình yêu có cái nhìn trong linh cảm      
           Người ta thường nói tình yêu có giác quan thứ sáu, bởi vậy nhìn thấy hình bóng người yêu từ xa đã nhận đã nhận ra ngay, cũng là điều dễ hiểu. Thế mà:
                       Giờ ở đâu, người con gái xa xôi?
          Anh thổn thức vọng gọi em xưa trong nỗi vắng, cô đơn! Tôi đã đọc nhiều thơ Phạm Ngọc Thái, không ít bài anh đã nhắc đến hình ảnh người nữ sinh này, bài nào cũng da diết, nhớ thương. Liệu đây có phải cũng chính là cô sinh nữ trường Sư phạm Ngoại ngữ trong bài thơ Em Về Biển của tập "Rung động trái tim"?... mà ở tựa đề của bài anh có ghi: Kỉ niệm K.A. người sinh nữ trường SPNN năm xưa, quê hương thành phố biển.
                                                  
          Em Về Biển cũng là một bài thơ tình sâu sắc và khá hay. Ở bài đó có một đoạn tác giả cũng nhắc đến việc đón người yêu bên cổng trường:
                       Hàng bạch đàn năm xưa còn đó
                       Anh còn đây, em hỡi! Anh còn đây
                       Nhớ những buổi đón em bên cổng trường sinh ngữ
                       Tóc nửa bạc rồi chỉ thấy gió mưa bay...
            Nhưng Em Về Biển anh đã viết từ năm 1993, khi mái tóc mới bạc nửa phần (như lời thơ) - Còn bài "Anh vẫn ở bên hồ Tây" này thì tác giả lại vừa sáng tác trong năm 2012, khi đã qua cái tuổi lục tuần. Sau gần 20 năm, chắc nay tóc nhà thơ đã phải bạc gần hết rồi? Thế mới biết tâm hồn thi nhân trẻ mãi không già.
           Hồ Tây chẳng phải chỉ là nơi nhà thơ sinh sống, ở đó còn ghi nhận bao nhiêu kỉ niệm tình yêu của đời anh. Mỗi khi qua lại bên hồ, không tránh khỏi những giây phút tác giả chạnh nhớ về tình cũ, lòng xa xót. Bởi vậy vừa mới vào thơ anh đã thốt lên:
                      Tình để lại vết thương không lành được
                      Soi mặt hồ in mãi bóng thời gian
            Và hình ảnh người con gái lại hiện về làm xao động trái tim anh:
                     Em hiền dịu trái tim từng tha thiết
                     Người con gái anh yêu nay hóa khói sương tan
            Hình ảnh "hoá khói sương tan" đó chính là một biểu tượng về cát bụi cuộc đời. Tình yêu thiêng liêng vậy, hình ảnh cô sinh nữ cũng hiền dịu và anh tha thiết đến thế, vậy mà giờ đây tất cả chỉ còn là sương khói. Ngôn ngữ thi ca của Phạm Ngọc Thái sử dụng thuộc loại ngôn ngữ hình tượng hội hoạ, tuy bình dị nhưng vẫn thanh thoát và hàm súc.
            "Anh vẫn ở bên hồ Tây" là một bài thơ tình cảm động. Vết thương tình dẫu chỉ là vô hình, nhưng nó lại có thể khoét sâu vào trái tim, tâm hồn làm cho nhà thơ đau đớn như không bao giờ lành lại được. Lòng anh lưu luyến cả một thời tuổi trẻ đã qua đi. Sang đoạn thứ hai, tình thơ càng được khắc sâu hơn về tình yêu:
                       Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt
                       Hạnh phúc qua như một cánh chim bay
                       Nông nỗi đời người để đâu cho hết
                       Tình thơ ngây... tình sao mãi thơ ngây…
            Tôi nghĩ, người con gái kia khi nghe được những lời thơ này của anh chắc phải xúc động lắm! Nhà thơ đã trải nghiệm qua gần trọn một đời mình nên cái "nông nỗi đời người" - ở đây ý muốn nói về những mất mát trong tình yêu cũng như cuộc sống con người, càng thấy quí những hạnh phúc đã trôi đi. Cô gái ấy giờ đây đâu còn trẻ? nhưng trong kí ức nhà thơ, em vẫn trong trắng tươi mát như thuở nữ sinh - Câu thơ "Tình thơ ngây... tình sao mãi thơ ngây" là vậy. Trong tình yêu có biết bao sự ly tan chẳng ra đâu vào đâu, có khi cả hai người cùng yêu tha thiết với nhau suốt đời, ấy vậy mà cũng tan vỡ. Chính thế nên vào đoạn thơ thứ hai này lòng tác giả mới thổn thức: Ta cũng già rồi, em ơi! Vết thương còn đau buốt/-  Nghĩa là những năm tháng yêu em là thời gian hạnh phúc của đời anh. Đó là sự luyến tiếc cuộc sống và tình yêu tuổi trẻ, ngỡ đã vụt trôi như một cánh chim bay...
             Sau đó tác giả có nhắc lại về những buổi đón em bên cổng trường như đã nói ở trên, để cuối cùng anh kết:
                        Thế đó, em ơi! Tình qua không trở lại
                        Xế chiều rồi mà máu tim chảy mãi không thôi
                        Em có nghe gió Tây Hồ đang thổi
                        Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi...
             Hình ảnh gió hồ Tây thổi cùng những làn mây trôi...  là biểu tượng những tháng năm tiếp nối và cuộc sống heo hút của nhà thơ. Đó là hai câu thơ hay nhất bài, lời thơ sinh động đầy hàm ý. Nhờ hai câu kết này mà bài thơ được viên mãn và tầm vóc hay lên, để nói tình yêu cuộc đời vừa cát bụi vừa mãi mãi...
             Như lời Nguyễn Đình Chúc trong một bài bình luận về chân dung thơ Phạm Ngọc Thái, khi nói về tình thơ này đã có nhận xét:
               - "Anh vẫn ở bên hồ Tây" là một bài thơ tình hay của tập Hồ Xuân Hương Tái Lai, hình ảnh thơ rất chân thực nhưng vẫn cô đúc, dường như trên mỗi dòng thơ đều có máu tim của nhà thơ đang rỏ xuống...
              Rồi nhà bình luận khái quát:  
              - Bài thơ chỉ có 16 câu với 4 khổ thơ, được viết vào lúc cuộc đời tác giả đã về chiều khi nhớ lại mối tình với một người sinh nữ. 
              Đứng bên bờ hồ Tây gió thổi, mây bay... tác giả bồi hồi nghe tiếng của lòng mình đang trỗi dậy thưở còn tình yêu tuổi trẻ. Hình tượng thơ khắc họa trong câu cuối cùng: Anh ở đây, vẫn bên hồ Tây mây trôi.../- ý nói, những làn mây trôi kia không chỉ là cảnh vật thiên nhiên hoang vu mà nó còn  biểu thị cho cả khoảng thời gian  trôi. Như câu: Hạnh phúc qua như một cánh chim bay/- Nói lên niềm vui ngắn ngủi, thoảng chốc đã không còn. Hoặc khi tả về hình bóng người con gái xa xưa nay chỉ còn trong ký ức, anh viết:
              Người con gái anh yêu nay hoá khói sương tan
              Để biểu thị cho sự chìm lấp của thời gian đã trôi vào quá khứ" - Đó chính là thứ ngôn ngữ thi ca rất hàm súc và giàu tính biểu tượng.     
              Theo cảm nhận của tôi: "Anh vẫn ở bên hồ Tây" là một bài thơ tình vô giá của nhà thơ Phạm Ngọc Thái. Chẳng những bài thơ cảm hoá được lòng người, đồng thời còn có khả năng tồn tại với đời. Rất có thể thi phẩm sẽ trở thành một viên ngọc thi ca của văn đàn hôm nay và mai sau!

               Hoàng Thị Thảo 
               NR:  Số 13 ngách 366/36 đường Ngọc Lâm, 
Q.Long Biên, Hà Nội.
hoangthao059@gmail.com
READ MORE - Hoàng Thị Thảo - CẢM NHẬN MỘT BÀI THƠ TÌNH HAY CỦA PHẠM NGỌC THÁI

NHỚ MẸ - Kha Tiệm Ly

Tác giả KHA TIỆM LY


Trăm cây vườn cớ chi không đậu,
Sao bướm vàng đậu nhánh mù u?
Để mẹ có chồng từ năm mười sáu,
Cho tiếng võng buồn theo những lời ru!

Cha năm tháng theo đoàn người cứu nước,
Buồn thay câu “chinh chiến mấy ai về?”
Tóc biếng chải che gối buồn hiu hắt,
Lệ mẹ buồn như những hạt sương khuya.

Khi thương nhớ mà mùa yêu không trở lại,
Thì hoa úa xào đâu đợi buổi tàn thu!
Khi cây nhớ không kết hoa tình ái,
Thì đâu chờ tháng bảy mới mưa ngâu!

Là thiếu phụ trong thời con gái,
Nắng hạ cháy da, quên cả má môi hồng.
Trong binh lửa, hoa quên mình phai sắc,
Chăn gối buồn, quên bẵng buổi chiều đông!

Mẹ áo rách, con khoe người áo mới.
Con vô tư ở lứa tuổi học trò.
Vai mẹ chai bởi bạc tiền cơm áo,
Cơm vét nồi sau những lúc con no!

Con theo mẹ ngày mò cua bắt ốc,
Mẹ cùng con ngày buổi cháo buổi rau.
Tuổi thanh xuân mẹ quần quàng áo vá.
Con đến trường với cơm gói mo cau.

Gạo chợ nước sông nuôi con khôn lớn,
Sông lở bồi, bên cạn bên sâu.
Dòng xuôi ngược, đục trong lẫn lộn.
Chan nắng sương tóc mẹ sớm phai màu.

Con kiêu hãnh vì con cua con ốc,
Và cơm rau nhưng đã được nên người.
Con kiêu hãnh vì đời con có mẹ,
Người mẹ quê, nhưng trên cả tuyệt vời!

Tôi kiêu hãnh vì đời tôi có mẹ,
Mẹ quê mùa, mà vĩ đại lắm người ơi!

KHA TIỆM LY

Tên thật: Thái Quốc Tế
Địa chỉ: 99/5 Đinh Bộ Lĩnh, Phường 2, TP Mỹ Tho
Tel: 0987 701 952
khatiemly@gmail.com

READ MORE - NHỚ MẸ - Kha Tiệm Ly

MẸ HIỀN BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM - Lê Đăng Mành


8 trong 33 hóa thân của
MẸ HIỀN BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM
quan the am bo tat

1-DƯƠNG LIỄU QUÁN ÂM
 Lắng nghe giọt nước cành dương
Tịnh bình ban rải tình thương muôn trùng
Như lai Bồ Tát viên thông
Thanh lương cam lộ tắt dòng khổ đau

2-LONG ĐẦU QUÁN ÂM
Oai lực trên đỉnh long vương
Bạch y tung giữa trùng dương bạc đầu
Tầm thinh giữa cõi khổ đau
Bồ Tát hóa hiện nhiệm mầu muôn nơi

3-TRÌ KINH QUÁN ÂM
Kiết già tay phải nâng kinh
Quán soi nhập diệu tịnh thanh thường hằng
Nhìn thấu suốt cõi tối tăm
Đàm kinh cứu độ thậm thâm diệu kỳ 

4-VIÊN QUANG QUÁN ÂM
Hậu thân rực ánh hào quang
Bi nguyện cứu khổ ngập tràn thế gian
Quang bất muội* tỏa mênh mang
Quảng đại linh cảm ứng thân nhiệm mầu./.

*Viên Quang bất muội : ánh sáng không bao giờ tắt.

5-DU HÍ QUÁN ÂM
Thong dong du hí cõi đời
Bao dung độ lượng hạnh ngời trần gian
Đến đi giữa cuộc gian nan
Bi nguyện cứu vớt trầm luân muôn loài.

6-BẠCH Y QUÁN ÂM 
Ngự trên tòa đá uy nghi
Liên hoa tay vẫy diệu kỳ tầm thinh
Ấn cát tường xóa vô minh
Cứu khổ cứu nạn hàm linh nương về.

7-LIÊN NGỌA QUÁN ÂM
Bồ tát an tọa lá sen
Hai tay chấp quán soi xem cõi đời
Ta bà ác trược tơi bời
Linh cảm ứng hiện mỗi lời cầu xin.

8-LONG KIẾN QUÁN ÂM
Diệu trí quán dòng tử sanh
Nhìn chúng sanh mãi loanh quanh luân hồi
Mắt thương Ngài nhìn cuộc đời
Thường hằng bi quán vớt người trầm luân.

Lê Đăng Mành
READ MORE - MẸ HIỀN BỒ TÁT QUÁN THẾ ÂM - Lê Đăng Mành

TẾT NGHÈO - thơ xướng họa của Trần Ngộ và Lê Đăng Mành

Tác giả TRẦN NGỘ










TẾT NGHÈO

Tết xưa đi chợ có dăm đồng
Mua gạo thì không mua nỗi bông
Vốn liếng sau nhà hai gánh cũi
Gia tài trước cửa một đôi thùng
Trời mưa nước tụ sao người gọi
Nắng hững mây tan thấp thỏm mừng
Mới biết ngặt nghèo ai cũng thế
Qua ngày giá lạnh sẽ hừng đông

Trần Ngộ 
Bào Lộc, Lâm Đồng

Tác giả LÊ ĐĂNG MÀNH










QUÊ NGHÈO

Mặc xuân dẫu tết vẫn ra đồng
Trời rét cứa da chẳng áo bông
Túng bấn nài vay thầm đếm mủng
Cùng bần van mượn nhẩm vài thưng *
Gió hòa ớt đậu tung tràn đất
Mưa thuận ngô khoai vươn chật vôồng
Nghèo khó giao thừa xin đạm bạc
Mong ngày mới sẽ ...rực phương đông.

Lê Đăng Mành 
mến họa

*đơn vị đo lường của nông dân Quảng Trị ngày xưa, 10 thưng bằng  một hộc, một hộc bằng 90 loong.

READ MORE - TẾT NGHÈO - thơ xướng họa của Trần Ngộ và Lê Đăng Mành

Wednesday, February 27, 2013

TRÊN BỤC GIẢNG MÙA XUÂN - La Thụy



  
                               
        TRÊN BỤC GIẢNG MÙA XUÂN

               Tơ xuân nhè nhẹ rải
               Lộc biếc khẽ đâm chồi
               Đất trời nghe phơi phới
               Hoa xuân hé môi cười

               Sương thu bao lần trải
               Áo trắng sắc không phai
               Một đời yêu phấn bảng
               Thân thương tiếng giảng bài

                Nhặt cỏ vườn hoa bé
                Nâng niu từng nụ hồng
                Nhựa xuân rung se sẽ
                Mộng hồn bay lâng lâng

               Sắc hoa cùng thắm rộ
               Ủ hương đầy bâng khuâng
               Thì thầm tia nắng cựa
               Nguồn thơ chợt trào dâng
                                        LA THUỴ


READ MORE - TRÊN BỤC GIẢNG MÙA XUÂN - La Thụy

BÀI THƠ VIẾT NHÂN NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM - Trường Sơn

Lục Diệp, vai bác sĩ Hoàng Hà trong phim Nữ Bác Sĩ (HTV 9)


 (Tặng người bạn bác sĩ của tôi)

Tôi viết vầng thơ xanh
Tặng em
Người phụ nữ dịu dàng thủy chung với màu áo trắng
Nhỏ nhắn
Mỏng manh
giữa đời xoáy lốc
Lòng dạ hiền lành trong sáng
như những giọt sương trên cánh hoa long lanh
Long lanh…

Em
Thân thương, hiền hòa với những nỗi đau …
Em
Kiêu hãnh, ngẩng cao đầu
Giữa ngàn giông tố
Người ta gọi em là thiên thần áo trắng
Tôi muốn gọi em
Một bông hoa thầm lặng giữa đời thường
Loài ong bướm hay bùn đen
chẳng thể vùi dập em tỏa hương
thanh khiết

Cảm ơn em cho tôi niềm hy vọng
Cảm ơn đời chấp cho em đôi cánh của thiên thần
Để tôi tin rằng
Đời còn đó
Những yêu thương…

TRƯỜNG SƠN
sn.trng@yahoo.com.vn
READ MORE - BÀI THƠ VIẾT NHÂN NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM - Trường Sơn

TRI ÂN BÁC SĨ - Sông Thu họa thơ Võ Làng Trâm


TRI ÂN BÁC SĨ
Họa bài MỪNG NGÀY 27-2 của Võ Làng Trâm

Thử hỏi ai trong số chúng ta
Khỏe luôn từ trẻ đến khi già ?
May nhờ Thầy Thuốc tâm nhân ái
Mừng gặp Lương Y tính thuận hòa
Tận tụy - không vì người lắm của
Hết lòng - chẳng bởi kẻ nhiều quà
Nhớ ơn, xin khắc trong tim óc
Trân trọng chúc mừng: một lẳng hoa.
                   
                                            Sông Thu
READ MORE - TRI ÂN BÁC SĨ - Sông Thu họa thơ Võ Làng Trâm

Tuesday, February 26, 2013

CHÀO MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-7 - Nguyễn Hồng Trân



                         
Chào mừng thầy thuốc Việt Nam!
Tâm đức sâu nặng muôn vàn tình dân.
Luôn luôn giữ vững tinh thần,
Phục vụ chu đáo bệnh nhân yêu cầu.
Vững vàng nghề nghiệp chuyên sâu,
Chữa bệnh hiệu quả càng giàu người thương.

                       Huế ngày 27-7- 2013
                    Nguyễn Hồng Trân
READ MORE - CHÀO MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-7 - Nguyễn Hồng Trân

Trần Thị Quỳnh Hoa - TẬP DƯỠNG SINH




(Kính tặng câu lạc bộ dưỡng sinh người cao tuổi …)

Kiếp người không khỏi những hanh hao 
Đã có “dưỡng sinh” lợi biết bao
Sáng sáng vươn vai cười cợt gió
Đêm đêm nâng gậy ghẹo trêu sao
Xoay mình giũ bỏ lời gian dối
Xuống tấn tìm về cốt cách cao.
Cây cả cho đời thêm bóng mát
Ánh chiều vẫn đẹp nét thanh tao.

                             Trần Thị Quỳnh Hoa
                                                           quynhhoa_tran62@yahoo.com
READ MORE - Trần Thị Quỳnh Hoa - TẬP DƯỠNG SINH

MỪNG NGÀY 27 Tháng 2 - Võ Làng Trâm



Nhân ngày THẦY THUỐC VIỆT NAM ta
Kính chúc Y sư khỏe đến già
Nghiệp lớn cứu người tình hữu ái
Đức cao xử thế nghĩa đồng hòa
Không vì mê lợi tăng tiền dược
Chẳng phải ẩn danh vòi vĩnh quà
Hải Thượng danh thơm đời trọng vọng
Noi gương học tập giữ tinh hoa.


                                Võ Làng Trâm
READ MORE - MỪNG NGÀY 27 Tháng 2 - Võ Làng Trâm

CHÚC MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-2


READ MORE - CHÚC MỪNG NGÀY THẦY THUỐC VIỆT NAM 27-2

Monday, February 25, 2013

ĐIỀU KHÓ - thơ xướng họa của Hồ Trọng Trí và Trần Ngộ


ĐIỀU KHÓ

Lượm điều công việc mấy ai ưng
Cúi mặt khom lưng khổ quá chừng
Thất vụ hạt thưa công khó đủ
Trúng mùa quả rộ việc lung tung
Trái rơi thu nhặt không giờ nghỉ
Lá rụng quét gom chẳng phút ngừng
Dù nhọc vẫn mong điều mãi đạt
Bội thu điều khó hóa điều mừng

HỒ TRỌNG TRÍ
Bà Rịa - Vũng Tàu



Bài họa:

CỦA KHÓ

Giàu có mọi người ai cũng ưng
Thương gia buôn bán khổ vô chừng
Đầu năm chủ trốn lời không thấy
Cuối tháng con xù lỗ tứ tung
Hàng đọng ba mươi càng khó nghỉ
Tồn kho mồng bốn dễ gì ngưng
Người đông của ít tiền khan hiếm
Vật giá leo thang hết chỗ mừng

Trần Ngộ
(Bảo Lộc Lâm Đồng)
kính họa
READ MORE - ĐIỀU KHÓ - thơ xướng họa của Hồ Trọng Trí và Trần Ngộ

Châu Thạch - ĐÊM ĐÀ NẴNG NHỚ VỀ ĐÀ LẠT




Đêm Đà-Nẵng đường bên sông rực rỡ
Ta nhớ sao Đà-Lạt phố trời xanh
Qua sông Hàn nhìn mặt nước long lanh
Hồn bay đến Xuân-Hương hồ gió lộng.

Đây muôn sắc còn nơi em thơ mộng
Đây đèn hoa còn nơi ấy trăng thanh
Đây một mình, chỉ có một mình anh
Còn nơi đó có ai cùng trăng nước?

Em có nhớ hay quên lời hẹn ước?
Ta vẫn mơ vẫn đợi phút tương phùng
Cả hồn ta cơn gió lạnh mông lung
Em đầu núi, có mong không buốt giá?

Đời trăm lối, hai chúng mình hai ngã
Ước mơ chung chỉ gối mộng mà thôi
Nhớ nhung chi, chỉ giây phút bồi hồi
Để hồn gởi cho nhau nhiều ảo tưởng.

Đêm Đà-Nẵng bước chân hoang vất vưởng
Nhớ làm sao Đà-Lạt mến và thương!
Trước và sau đời vẫn cõi vô thương
Đây và đó sao xa vời quá đỗi ?! 

                           Châu Thạch

truongvantran@hotmail.com


READ MORE - Châu Thạch - ĐÊM ĐÀ NẴNG NHỚ VỀ ĐÀ LẠT