Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, July 11, 2025

Lê Minh Hiền: CHÙM HAIKU GÓP NHẶT CÁT ĐÁ (kỳ 5)



21. ÂM THANH CỦA MỘT BÀN TAY


Sư Mokura ra công án

Tiểu Toyo mới mười hai tuổi,

Âm thanh một bàn tay?
.
Âm thanh một bàn tay?
Toyo nghe nhạc từ Geisha 

Toyo chơi nhạc Geisha

.
Âm thanh một bàn tay?

Nghe nước chảy róc rách
Toyo bắt chước tiếng róc rách
.
Âm thanh một bàn tay? 

Nghe tiếng thở dài của cơn gió

Toyo bắt chước thở dài
.
Âm thanh một bàn tay?

Nghe tiếng kêu của con chim cú

Toyo giả tiếng chim cú

.

Âm thanh một bàn tay?

Tiếng những con châu chấu... cào cào
Không phải... đều không phải 

.

Cuối cùng buông nghĩ suy

Toyo chợt nhận ra: “tĩnh lặng”

(Là) Âm thanh một bàn tay


(10:38 pm)

Stanton, California June 28th, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 21 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 

_______

22. TIM TÔI BỪNG CHÁY NHƯ LỬA


Soyen Shaku* nói,

- "Tim tôi bừng cháy như ngọn lửa 

nhưng mắt tôi lạnh nguội" 

.

Vài Qui luật của Soyen:
    Ăn, Nghĩ vào những giờ nhất định

     Đều độ đừng thỏa mãn

     .

     Ở một mình như khi tiếp khách
    Tiếp khách như một mình

     .

     Hãy giữ gìn lời ăn tiếng nói  

     Phải làm theo lời nói
    .

     Nắm bắt cơ hội và tận dụng 

     Suy nghĩ trước hành động
    .   

     Quá khứ đã qua đừng tiếc nuối 

     Hãy nhìn về tương lai
    .

     Có thái độ của một anh hùng

     Và trái tim trẻ thơ
    .

     Vào ngủ như giấc ngủ cuối cùng

     Thức giấc rời giường như vất đôi giày cũ,


(7:44 pm)

Stanton, California June 29th, 2025

* Soyen Shaku: Thiền sư đầu tiên đến Mỹ châu 

(P/s, từ câu chuyện thiền số 22 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 


________  


23. CÁI CHẾT CỦA ESHUN



Sắp từ giã trần gian

Thiền ni Eshun sáu mươi hai tuổi  

Sai các Ni hỏa táng

.

Chất củi đống trước sân 

Eshun ung dung bước vào ngồi 

Lửa khởi sự nổi lên

.

Các ni sư gào la,
- "Sư bà, ở đó không nóng sao!?"
- "Chỉ có ngu mới sợ"
.

(Từ từ Eshun rời cõi đời... )


(7:57 pm)

Stanton, California June 28th – June 29th, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 23 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 


________ 


24. TỤNG KINH 


Nông dân, sau tụng kinh:
- "Vợ tôi xứng đáng thế này không?"
- "Tất cả mọi chúng sanh"
.
- “Vợ tôi rất yếu đuối, 

    kẽ khác sẽ tranh hết công đức,

    tụng riêng cho nàng thôi"


(1:22 khuya)

Stanton, California June 30th, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 24 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971) 



_______ 


25. BA NGÀY NỮA 



Một đệ tử viếng Suiwo
Suiwo cho anh ta một công án: 

"Âm thanh một bàn tay"

.
Hắn tìm suốt ba năm 

nhưng không vượt qua cuộc trắc nghiệm

Hắn tới khóc với Suiwo:
.
- "Con phải trở về Nam

    với sự hổ thẹn, ngượng ngùng, vì 

    không ngộ ra công án"
.
Suiwo khuyên hắn rằng:
- "Ở thêm một tuần và suy nghĩ!"
Giác ngộ vẫn không đến
.
- "Hãy thêm một tuần nữa!"
Hắn vâng lời. Nhưng vẫn vô ích

- “Hãy thêm 5 ngày nữa!”

.

... - Hãy suy tư ba ngày nữa,

nếu anh không đạt, tự tử đi!"
Hai ngày... hắn ngộ ra...


(1:47 khuya)

Stanton, California June 30th, 2025

(P/s, từ câu chuyện thiền số 25 trong Góp Nhặt Cát Đá của dịch giả ĐỖ ĐÌNH ĐỒNG (1946-2021), Lá Bối xb 1971)  



Lê Minh Hiền 










READ MORE - Lê Minh Hiền: CHÙM HAIKU GÓP NHẶT CÁT ĐÁ (kỳ 5)

QUẢNG TRỊ QUÊ HƯƠNG - Lời: Trương Hằng Nga, Nhã Ka - Nhạc: Trương Hằng Nga -Trình bày: Minh Thi - Hoà âm: Bùi Tân


 

READ MORE - QUẢNG TRỊ QUÊ HƯƠNG - Lời: Trương Hằng Nga, Nhã Ka - Nhạc: Trương Hằng Nga -Trình bày: Minh Thi - Hoà âm: Bùi Tân

Thursday, July 10, 2025

VỀ HUẾ ĐI EM / ÁO DÀI XỨ HUẾ / CẦU NGUYỄN HOÀNG Niềm Tự Hào Xứ Huế - Chùm thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

 


Nguyễn Văn Doà 

Bút danh: Văn Đoàn


VỀ HUẾ ĐI EM

 

Sao em chẳng trở về đây,

Huế xưa vẫn đợi những ngày có em.

Hương Giang nước chảy êm đềm,

Nhớ ai tóc xõa bên thềm chiều phai.

 

Mai vàng nay nở bên trời,

Vườn xưa lối cũ khôn nguôi đợi chờ.

Huế giờ đổi khác mộng mơ,

Cầu đường mở lối, bến bờ thênh thang.

 

Đông Ba rực rỡ đầy hàng,

Chợ vui tấp nập, lòng càng thiết tha.

Thiên Mụ, chuông đổ ngân xa,

Nghe như nhắn gọi người xa quay về.

 

Mùa xuân rộn rã tràn trề,

Hoa hồng đua sắc lối quê ngọt ngào.

Dân tình ấm áp dạt dào,

Huế thêm đổi mới, tự hào ngày mai.

 

Em về cho thắm tình hoài,

Vườn xưa xanh ngát, sương mai trong lành.

Cùng nhau dạo bước Hoàng thành,

Huế xưa Huế mới vẫn dành cho em.

 

 

ÁO DÀI XỨ HUẾ

 

Huế xưa đất nước thanh bình,

Áo dài duyên dáng lung linh đáng ngà.

Nguồn xưa từ chốn cung hoa,

Ngũ thân nền nếp, chan hòa nét duyên.

 

Dài tà theo gió đẹp thêm

Dáng người thiếu nữ nàng tiên dịu hiền.

Thướt tha như ánh trăng huyền

Sắc màu tím Huế, khắp miền sông Hương.

 

Mềm rơi theo nhịp gió vương,

Lụa ôm thân ngọc, nét thương dịu dàng.

Thướt tha bước nhẹ cung vàng,

Tôn vinh vẻ đẹp đoan trang nữ hồng.

 

Giữ gìn văn hiến non sông,

Dáng hình dân tộc, mặn nồng quê hương.

Áo dài nét Huế yêu thương,

Nón nghiêng che bóng, má hường nở hoa.

 

Ngàn năm còn mãi câu ca,

Áo dài xứ Huế đậm đà tình quê.

 

 

CẦU NGUYỄN HOÀNG

Niềm Tự Hào Xứ Huế

 

Nguyễn Hoàng bắc nhịp sông Hương,

Phú Xuân - Thuận Hóa tình thương đong đầy.

Năm nhịp vững chãi bàn tay,

Cầu duyên dáng nối những ngày ước mơ.

 

Người Phần Lan - Kiến trúc sư

Vợ là người Việt, duyên tơ mặn mà.

Cánh chim sải rộng bao la,

Bay về Thiên Mụ, chan hòa ánh dương.

 

Điềm lành soi rạng muôn phương,

Nguyễn triều hưng thịnh, mở đường Đàng Trong.

Đêm về ánh sáng mênh mông,

Cây cầu rực rỡ, tấm lòng Huế thương.

 

Tự hào dân Huế quê hương,

Tương lai tươi sáng, vẫn vương cung đình.

Sâu tư lọng tỏa lung linh,

Giữ hồn bản sắc, dáng hình ngàn xưa.

 

Huế mình phát triển rộng thừa,

Trung ương trực thuộc, nắng mưa bền lòng.

Tương lai rạng rỡ mênh mông

Huế ta vươn tới, tiếng hồng vang xa.

 

28/3/2020

Nguyễn Văn Doà

Bút danh: Văn Đoàn

nguyenvandoa51@gmail.com

 

READ MORE - VỀ HUẾ ĐI EM / ÁO DÀI XỨ HUẾ / CẦU NGUYỄN HOÀNG Niềm Tự Hào Xứ Huế - Chùm thơ Văn Đoàn (Nguyễn Văn Doà)

Wednesday, July 9, 2025

PHỐ NÚI TRẢ VỀ KHUYA - Thơ Mặc Phương Tử


PHỐ NÚI TRẢ VỀ KHUYA

 Một chuyến dự trại sáng tác Dalat 2005

 

 

Đêm nay trời không có sao

Gió mang lạnh đến bạc đầu non xa.

Ngồi bên phố núi ngàn hoa,

Thấy người xuôi ngược,

Thấy ta một mình.

 

Lặng thầm về hướng mông mênh

Phía sau ta

Vẫn bồng bềnh khói mây

Biết rằng;

Rồi một đêm nay,

Cõi sơ nguyên mộng còn say cuộc tìm.

 

Quanh đời

Bóng ngả chùng đêm,

Quanh ta

Đèn hắt hiu thềm bóng suông.

Đường về bước dôc qua truông,

Trả sương khói lạnh đêm buồn lại khuya !

 

MẶC PHƯƠNG TỬ

tamminh2025@yahoo.com

READ MORE - PHỐ NÚI TRẢ VỀ KHUYA - Thơ Mặc Phương Tử

CÂU CHUYỆN THỜI NAY / VỀ GIA LAI ĐI EM - Đàm Ngọc Năm

 

Nhà thơ Đàm Ngọc Năm

Đàm Ngọc Năm

CÂU CHUYỆN THỜI NAY 

 

Mùa hè này đi Lâm Đồng tắm biển, 

Về Gia Lai cũng thấy được thủy triều 

Nếm vị mặn trong từng cơn gió thổi 

Ngắm trùng khơi cùng với người yêu.

 

Nghe chuyện này chắc em thấy lạ 

Lại nghĩ rằng anh thật khéo đùa

Thậm chí bảo sao hay tưởng tượng 

Xa em rồi nói toàn chuyện khó ưa.

 

Sự thật đấy, nếu không tin nổi 

Thì mai này về lại cùng anh

Em sẽ biết không gì là không thể 

Duy nhất mỗi điều là chuyện chúng mình.

 

                   *******

 

VỀ GIA LAI ĐI EM 

 

Về Gia Lai cùng anh đi em 

Sáng thả hồn giữa đại ngàn xanh ngát 

Chiều dạo chơi nghe rì rào biển hát 

Xem sóng nhấp nhô đùa giỡn với thuyền.

 

Ta cùng về nơi ấy đi em

Giờ vắng bóng những con đường bụi đỏ 

Lá héo khô giữa trưa hè cuộn gió 

Mỗi lần dạo chơi tóc lại đổi màu.

 

Gia Lai giờ không như thuở ấy đâu

Có biển bao la chiều gió lộng 

Và những con thuyền lắc lư trên sóng 

Tôm cá đầy khoang mỗi chuyến khơi về.

 

Rừng là quê, biển nay cũng là quê 

Mình cùng đi, ta về ôn kỷ niệm 

Vốn một thời ít người biết đến 

Củ sắn bẻ đôi lót dạ giữa rừng.


Đàm Ngọc Năm

namdnvietsing@gmail.com

READ MORE - CÂU CHUYỆN THỜI NAY / VỀ GIA LAI ĐI EM - Đàm Ngọc Năm

Tuesday, July 8, 2025

XIN ĐỪNG HỨA HẸN / ÁNH MẮT XƯA / CHỌN NGHỀ CẦM BÚT - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

Hoàng Thị Bích Hà


XIN ĐỪNG HỨA HẸN

 

Thôi người đừng hứa hẹn

Ta đã quen bội thề

Thả bước dưới hàng tre

Nghe mùa về trên lá

 

Mùa cứ trôi thong thả

Trên mái tóc người ta

Cũng là hạt sương sa

Đâu có gì phải vội!

 

Ta- người đi gom nhặt

Chút kỷ niệm ngày xưa

Chưng cất chuyển thành thơ

Gửi tri âm độc giả!


Ngày 7/6/2925

Hoàng Thị Bích Hà

ÁNH MẮT XƯA

 

Ánh mắt ấy đã làm ta lạc lối

Những ngày xanh bên ghế đá sân trường

Em hiền hòa như mặt nước sông Hương

Mà bão nổi trong lòng ta cuộn sóng

 

Từng hè qua phượng vẫn hồng trong nắng

Em về đâu, quên gửi lại câu thề?

Ta bàng hoàng chưa ra khỏi cơn mơ

Bài thơ viết vẫn còn trong lưu bút

 

Một mùa hè ve rền khúc nhạc tiễn

Bao hành trang tung cánh tỏa muôn phương

Em đi rồi,… ta cũng đã rời xa

Cành phượng vỹ xuyến xao chiều ly biệt

  

Ta gửi lại nơi đây nhiều tha thiết

Của một thời tuổi trẻ mới qua đây

Chuyện chúng mình cũng như gió mây thôi

Sao vẫn cứ chênh chao mùa hạ cũ!

 

***

Tôi về nhặt lại hồi ức cũ

Xếp lại cho vuông những thật thà

Chân tình trao gửi người thân hữu

Trên cả câu từ những mến thương!

 

Hoàng Thị Bích Hà

 

  

CHỌN NGHỀ CẦM BÚT

 

Khi chọn nghề cầm bút

Đã đánh mất bình yên

Bởi vì lòng trắc ẩn

Mua dây buộc vào mình

 

Muốn được tâm yên bình

Ai làm chi kệ họ

Cứ ăn no ngủ kỹ

Nhìn đời phớt Ăng-lê

Nhưng dễ gì buông được

Khi nghiệp dĩ mang vào

Đành vui vẻ thích nghi

Trời cho chi hưởng nấy.

 

Hoàng Thị Bích Hà

 habich1963@gmail.com

READ MORE - XIN ĐỪNG HỨA HẸN / ÁNH MẮT XƯA / CHỌN NGHỀ CẦM BÚT - Chùm thơ Hoàng Thị Bích Hà

NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA TỪ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA ỨNG DỤNG VÀO CUỘC SỐNG - Hoàng Thị Bích Hà

 


Chuyên mục: ĐỌC LẠI CỔ VĂN

 NHỮNG BÀI HỌC 

RÚT RA TỪ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA 

ỨNG DỤNG VÀO CUỘC SỐNG

 

    Ngay cả đối với bạn nào cả đời không thích đọc sách thì cũng nên đọc qua một lần bộ truyện Tam Quốc Chí hay Tam Quốc Diễn Nghĩa của La Quán Trung (chấp bút vào thế kỷ 14). Nếu muốn nghiêng về lịch sử thì đọc Tam Quốc Chí, muốn nghiêng về văn học thì đọc Tam Quốc Diễn Nghĩa. Nội dung đều nói về thời kỳ loạn lạc cuối nhà Đông Hán, khi ba thế lực lớn là Ngụy, Thục, Ngô tranh giành quyền lực.

    Thực sự thì có đọc chính sử đi nữa cũng không thể đúng hoàn toàn. Vì lịch sử thường được chép lại bởi triều đại sau viết về thời đại trước, được viết bởi kẻ mạnh, là thế lực chiến thắng. Ngay cả cùng triều đại người ta cũng chỉ viết những gì có lợi cho giai cấp đang trị vì mà thôi. Nếu đem văn bản Tam quốc diễn nghĩa ra so sánh với văn bản Tam quốc chí có nhiều đoạn trùng khớp hoàn toàn. La Quán Trung đã tiểu thuyết hóa, dựa những ghi chép gốc trong chính sử vào trong tác phẩm của mình, hư cấu theo tỷ lệ (7-3) bảy phần thực, ba phần hư. Phần hư cấu của La Quán Trung chủ yếu ở những phần chính sử không chép, cũng không có ở các sáng tác dân gian trước đó, và chính những phần này mới hay nhất trong tác phẩm - xét về văn học. Vì vậy đòi hỏi tính xác thực, là điều không thể và cũng không cần thiết khi sự việc đã diễn ra cách chúng ta hàng ngàn năm về thời gian rất xa.

    Tam Quốc diễn nghĩa là một tiểu thuyết lịch sử. Tác phẩm được xem là một trong Tứ đại kỳ thư (tứ đại danh tác) của Trung Hoa cổ đại. Nó không chỉ tái hiện những trận chiến hào hùng mà còn khắc họa sâu sắc trí tuệ, mưu lược và số phận của các nhân vật lịch sử như Lưu Bị, Tào Tháo, Tôn Quyền, Gia Cát Lượng,...Điều đáng quan tâm ở kiệt tác này là giá trị văn học, có sức sống vượt thời gian. Hiểu được những mưu lược và kế sách trong Tam Quốc để rút ra ý nghĩa và bài học ứng dụng vào cuộc sống.

    1. Muốn giữ nghiệp, học Tào Tháo, muốn kế nghiệp học Tôn Quyền, muốn khởi nghiệp học Lưu Bị.

    Tào Tháo là người thông minh, đa mưu lại là người có lợi thế xuất thân cũng danh gia vọng tộc, lại nắm được Thiên Tử trong tay để sai khiến chư hầu. Ông biết dùng người, có tài năng là dùng. Vì vậy dưới trướng ông quy về nhiều tài năng lỗi lạc, trung thành hết mình và có thể vì ông mà sống chết. Còn Tôn Quyền đương nhiên con dòng của giống cũng tài năng không kém các thế hệ trước và may mắn sinh ra đã thừa hưởng cơ nghiệp của cha và anh để lại. Còn Lưu Bị thì tạo nghiệp từ con số không. Dù rằng có dòng dõi là con cháu Hán Vương nhưng chỉ là anh bán chiếu để kiếm sống. Vì sao vừa gặp đã khiến Quan Vũ và Trương Phi theo mình một cách trung thành? Vì ông có chí hướng và mục tiêu rõ ràng. Dù trong tay chưa có gì nhưng người ta sẵn sàng đầu từ và đi theo phục tùng để cùng nhau dựng nghiệp. Trong cách viết của La Quán Trung, ngòi bút của ông có phần thiên vị phe Lưu Bị cũng hợp lòng dân. Bá tánh cần người lãnh đạo có đạo đức, thương dân, đồng cam cộng khổ, thương yêu anh em dưới trướng và quân sĩ.

    2. Tính cách của mỗi nhân vật quan trọng đều để lại bài học trong cuộc sống:

    2-1. Bất tín thì không thể thành công. Lã Bố là một mãnh tướng, có lúc cân cả ba anh em: Lưu, Quan, Trương, nhưng ông không có chữ tín, giết hại 2 người cha nuôi, tức là phản bội các liên minh, cuối cùng không được trọng dụng và bị giết bởi tay Tào Tháo, dù Tháo cũng tiếc, muốn dùng nhưng nghĩ lại thấy tay này từng giết hai nghĩa phụ nên loại trừ cho khỏi hiểm họa về sau.

    2-2 Đổng Trác là điển hình của kẻ lạm quyền và tàn ác. Cuối cùng bị chính nghĩa tử của mình là Lã Bố giết. Đổng Trác và Lã Bố cho thấy thêm một ví dụ là “Anh hùng không qua ải mỹ nhân”.

    2-3. Viên Thuật: Tài không xứng với ngôi, sớm muộn cũng sẽ thất bại. Viên Thuật sống xa hoa và tham vọng xưng đế nhưng không đủ khả năng quản lý. Viên Thiệu thiếu tầm nhìn, thiếu quyết đoán thường do dự bỏ lỡ nhiều cơ hội, lại không nghe lời khuyên của các thủ túc tâm đắc đánh nên nhiều lúc mất cơ hội, dẫn đến thất bại thảm hại.

    2-4. Dương Tu, Hứa Du, Mã Tắc: Có tài năng nhưng cần biết khi làm việc thì cần thể hiện bao nhiêu cho phù hợp với vai vế và công việc được giao, tránh bộc lộ thông minh hơn sếp. Sếp muốn mình hoàn thành tốt công việc được giao nhưng đừng tỏ ra giỏi hơn sếp. Đó là điều đại kỵ. Cần biết che giấu bản thân, biết nhìn thấu nhưng khi nào cần nói, khi nào cần ém đều phải có chiến lược.

    2-5. Tư Mã Ý ông chưa phải là người giỏi nhất Tam Quốc nhưng ông là người biết ẩn nhẫn chờ thời, biết khi nào tiến, khi nào lùi, thậm chí giả thua. Có những lúc ông vẫn có thể chiến thắng đối phương. Nhưng ông hiểu quy luật: “điểu tận cung tàn” Thỏ chết, chó săn cũng bị giết, nghĩa là hết giá trị lợi dụng ông cũng sẽ bị loại trừ. Cuối cùng ông đã tạo cơ sở vững chắc cho con cháu ông thống nhất cả ba nước, quy về một mối.

    2-6. Chu Du chết vì tức giận, do lòng đố kỵ với Gia Cát Lượng. Ông từng than: “Trời đã sinh ra Du sao còn sinh Lượng”, không chịu chấp nhận tài năng của người khác, không dành lòng mình phải thua. Đố ky gây hại cho bản thân và ảnh hưởng đến công việc và các mối quan hệ. Ai giỏi hơn mình, phải công nhận họ và học hỏi, đố kỵ, tức tối không đem lại lợi ích gì mà thiệt thân.

    2-7. Quan Vũ là vị tướng vừa trung thành với Lưu Bị vừa tài giỏi trận mạc. Tuy nhiên cái tôi hơi bị lớn ( tự phụ) không nghe lời khuyên của cộng sự nên đã bị Tôn Quyền giết hại.

    2-8. Trương Phi nóng nảy, thiếu kiềm chế cảm xúc, thường uống rượu say, đánh đập thuộc hạ nên cuối cùng bị thuộc hạ phản bội và giết hại.

    3. Không có kẻ thù vĩnh viễn cũng rất hiếm tình bạn vĩnh cửu, chỉ có lợi ích mới là vững bền. Hôm nay đối đầu, ngày sau có thể cầu hòa, liên minh cùng chống lại kẻ khác. Ngay cả trong cùng hàng ngũ cũng không có 100% tình đồng đội vĩnh cữu. Có thể xông pha trận mạc để cứu nhau, cũng có thể vì quyền lợi mà bán đứng nhau. Hay nói cách khác loại trừ lẫn nhau khi tranh quyền đoạt vị. Nên tin vừa đủ và đề phòng không thừa. Ngay cả công thần khai quốc của nhà Thục Hán, như Gia Cát Lượng suốt đời cung cúc tận tụy phục vụ Lưu Bị rồi đến thế hệ sau Lưu Thiện, vậy mà vẫn bị có kể gièm pha, nói xấu sau lưng với bệ hạ. Cái tật nịnh bợ gièm pha, đặt điều hãm hại người tài thời nào cũng có.

    Nếu gặp minh chủ sáng suốt thì không sao, chứ gặp sếp năng lực

 hạn chế, nghe lời xu nịnh thì cũng gây ra không ít phiền toái.

    4. Dũng tướng kỳ tài nặng lòng trung hiếu. Có lẽ ai ra trận cũng mơ mình được như Triệu Tử Long, chưa bao giờ bại trận dưới tay đối phương. Quân địch cũng không thiếu tướng tài nhưng không làm gì được ông giữa sa trường. Ông là một vị dũng tướng bậc nhất, trung thành cho đến chết của Lưu Bị. Lưu Bị đánh giá cao Triệu Tử Long. Ông từ chối 3000 binh lính và ngựa để đánh với Tào Tháo chỉ cần một người đó là Triệu Vân-Triệu Tử Long. Khi Tào Tháo tấn công Từ Châu, Lưu Bị cầu cứu Công Tôn Toản. Ông nói rằng: Tại hạ không mượn bất kỳ binh mã nào, chỉ xin tướng quân cho mượn một người: Thượng Sơn Triệu Tử Long. Triệu Vân từng xông vào giữa vòng vây, hàng vạn quân địch, mở đường máu để cứu con trai Lưu Bị là A Đẩu. Suốt một đời xông pha trận mạc, sống thọ và mất vì tuổi già.

    5. Luận cổ suy kim
    Chúng ta có thể học cách ứng xử từ những thành công và thất bại của các nhân vật trong Tam Quốc Diễn Nghĩa cũng như rút ra những bài học chiến lược từ cuộc đối đầu giữa Gia Cát Lượng và Tư Mã Ý.

    Tư Mã Ý ông là bậc thượng nhân. Biết biết lùi đúng cách, quan sát nhiều, nói ít. Thận trọng không tùy tiện nói năng hành xử mà không có tính toán. Làm việc gì cũng không nên lộ liễu, âm thầm bố trí kế hoạch khiến đối phương trở tay không kịp. Ông dựa vào đối phương để cũng cố quyền lực. Trong trận “Không thành kế” thực ra Tư Mã ý đã hiểu rõ tình thế. Nếu giết Gia Cát Lượng, dẹp được quân Thục, xem như ông đã hết giá trị lợi dụng, lúc đó không tránh khỏi quy luật: “vắt chanh bỏ vỏ” sẽ bị loại trừ bởi sự ganh ghét tài năng của kẻ nắm quyền lực. Ông là người buồn vui không thể hiện ra mặt, biết nhẫn nhục chịu đựng sống sót đề chờ ngày thành công. Tư Mã Ý là bậc kỳ tài với khả năng ẩn nhẫn, mưu lược và kiểm soát cảm xúc. ông mới bước lên đỉnh cao quyền lực tạo nền móng để thống nhất thiên hạ và lập nên nhà Tấn.

     Gia Cát lượng là mưu sỹ số một của Lưu Bị, người đời gọi ông là “thần cơ diệu toán, trên tường thiên văn, dưới tường địa lý, kế sách trận mạc tài ba. Một bậc kỳ tài, giữa thời loạn chọn cách sống trung quân, ái quốc, suốt đời tận tụy vì giấc mộng phục Hán. Ngay cả khi Lưu Bị qua đời phó thác Lưu Thiện tại thành Bạch Đế. Gia Cát Lượng không chỉ có trách nhiệm với một đứa trẻ mà còn gánh vác cả tương lai của Thục Hán. Dù Lưu Thiện bất tài, ông vẫn yêu thương tận tụy hết sức mình. Ngay cả khi biết số mình đã tận ông cũng để lại di thư, để lại kế sách để cho thuộc hạ tin cậy như Danh sĩ Khương Duy tiếp tục chăm lo vận mệnh đất nước. Cuộc đời Gia cát Lượng là một truyền kỳ, ông không phải là một vị thần bất khả xâm phạm, nhưng ông là một bậc kỳ tài, vĩ đại mà đầy tính nhân văn, giữa thời đại loạn lạc và cơ hội. Ông sống cả đời nghiêm túc và chân thành, thẳng thắn và nghĩa khí. Ông xứng đáng với sự kính ngưỡng của hậu thế.

    Tuy nhiên, chiến tranh tàn khốc quá, trong lịch sử mấy ngàn năm của thế giới nói chung và ba nước Ngô, Thục, Ngụy nói riêng, con người chết vì chiến tranh nhiều quá, từ tướng cho đến lính cho đến dân đen đều thống khổ. Vẫn biết là quy luật “được là vua, thua làm giặc. Dù phe nào đi nữa tôi cũng thấy họ chém người như chém chuối. Máu chảy thành sông, thây chất thành đống mà kẻ hậu thế không khỏi ngậm ngùi. Tôi vẫn nhớ lời ông nội tôi, lúc tôi còn nhỏ rằng: trong lịch sử định hình của thế giới khi thiên tai, khi địch họa, cuộc đấu tranh sinh tồn của bao thế hệ: “Mười phần chết bảy còn ba/ chết hai còn một mới ra thái bình”. Ở tuổi thiếu niên lúc đó tôi chưa hiểu gì nhiều về chiến tranh nhưng nghe ông tôi nói vậy tôi cũng hiểu về cái giá của hòa bình nó đắt đến ra sao! Đọc lại bộ truyện này, tôi vẫn mong cầu thế giới đừng có chiến tranh, “các ông lớn”hãy hành xử văn minh trên bàn đàm phán để nhân loại bớt khổ đau, để loài người lo phát minh và kiến tạo.

    Saigon, ngày 26/6/2025

    Hoàng Thị Bích Hà

 

 

 

 

READ MORE - NHỮNG BÀI HỌC RÚT RA TỪ TAM QUỐC DIỄN NGHĨA ỨNG DỤNG VÀO CUỘC SỐNG - Hoàng Thị Bích Hà