Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, February 5, 2025

MẸ LÀ XUÂN, HƯƠNG TẾT, HOA CỎ TÌNH XUÂN – Thơ Tịnh Bình


 


MẸ LÀ XUÂN...
 
Từ trong cổ tích bước ra
Vẫn là cô Tấm hiền hòa đấy thôi
Từ trong giấc ngủ đầu nôi
Giấc mơ thơ bé mẹ tôi dịu dàng
 
Ca dao ngày cũ vương mang
Cái cò cõng bóng xuân sang ngậm ngùi
Tảo tần héo hắt xuân tươi
Mẹ ngồi mặc cả nụ cười gió đông
 
Quanh năm buôn bán long đong
Đàn con thơ dại gánh gồng nặng vai
Nghe như tiếng gió thở dài
Mùa xuân của mẹ lạc ngoài xa xăm
 
Rẽ trời mùa én về thăm
Vui con chim hót một năm mới về
Bao la đất mẹ tình quê
Buộc vào nỗi nhớ triền đê cánh diều
 
Tháng Ba hoa gạo thắp chiều
Dáng quen bậu cửa đăm chiêu mẹ ngồi
Mẹ là xuân của riêng tôi
Bà tiên ông Bụt tinh khôi khoảng trời...
 
 
HƯƠNG TẾT
 
Sáng sớm rơi tờ lịch mỏng
Cuối năm lòng gió bâng khuâng
Cúi nhặt tuổi mình đâu đó
Nắng xuân ai thắp trong ngần
 
Chợt nghe xốn xang hương Tết
Ban mai lành lạnh rét về
Tiếng chim hòa âm cùng gió
Lời gì trong vắt say mê
 
Thanh tân chồi non lộc biếc
Trà thơm dưới cội mai vàng
Nhành xuân la đà giỡn nắng
Đất trời như thể mênh mang
 
Tiễn mình bước qua năm cũ
Thinh không lặng một dấu trầm
Hái một chùm mây trắng muốt
Cài lên mái tóc nàng xuân...
 
 
HOA CỎ TÌNH XUÂN
 
Bẽn lẽn xuân thì ngọn gió tơ
Đêm qua sân trước đến bao giờ
Gót xuân e ấp chào nắng sớm
Đôi nụ mai vàng ửng trời mơ
 
Vẽ lên mùa biếc vài cánh én
Chấp chới triền đê cánh bướm vờn
Cánh đồng sóng lúa mơ màng hát
Chấm phá tranh quê nhạt bóng cò
 
Lấm tấm hoa vàng trên cỏ biếc
Bếp xuân lơ đãng khói về trời
Đàn trẻ thơ ngây khoe áo mới
Ngõ vắng rộn ràng hoa nắng rơi
 
Ban mai lảnh lót lời chim sớm
Xốn xang trưa ấm một tiếng gà
Nhà ai nao nức bài ca Tết
Lối cũ em về vương cỏ hoa...
 
                             Tịnh Bình
                            (Tây Ninh)

READ MORE - MẸ LÀ XUÂN, HƯƠNG TẾT, HOA CỎ TÌNH XUÂN – Thơ Tịnh Bình

TIẾC THẦM MÙA XUÂN - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

 


HUỲNH LIỄU NGẠN 

TIẾC THẦM MÙA XUÂN

 

anh đi ngang ruộng lúa

nhà em ở đầu kia

có cây chanh cây bưởi

có hồ cá lia thia

 

có bóng tre trước cổng

có giậu tím giàn leo

vài con chim se sẻ

trong lùm nhảy thèo leo

 

có chiếc võng lắc leo

em nằm nghiêng mớ ngủ

con mèo đưa chân khèo

hai bờ vai ủ rủ

 

nhà em có bụi chuối

có lu nước giếng đầy

anh thường hay xin uống

thương đôi tay em gầy

 

anh đi ngang mỗi ngày

con chó quen không sủa

em lớn lên từng ngày

rồi biệt tăm muôn thuở

 

con đường mòn đã hẹp

đâu còn bướm với hoa

để mỗi mùa xuân đến

lại tiếc thầm ngày qua.

 

28.1.2025 

HUỲNH LIỄU NGẠN 

hiephuynh479@gmail.com

Minh họa: Nguyễn Nhật Tân

 

READ MORE - TIẾC THẦM MÙA XUÂN - Thơ Huỳnh Liễu Ngạn

TA VỚI NGƯỜI, MẦN THƠ, QUẢ (NHÂN), QUAY LƯNG, QUÊN VỀ, NỢ ÁO NỢ CƠM, SỐ CON RỆP, TƠ TẰM NHỆN - Thơ Chu Vương Miện





TA VỚI NGƯỜI
 
người thỉnh cho ta bông hồng nhỏ
chưa tiện quăng đi cầm nơi tay ?
độ rầy tháng 6 con nước cạn
thuyền bơi lam lũ bãi kinh lầy
nửa đuờng đành đoạn ôi quá dị
hoa hoét buổi giờ chỉ lấm tay
quăng đi bất tiện cầm quá ngặt
sáo trâu sáo sậu trộn loạn bầy ?
ta đang hấp hối nhưng chưa thoát
vô tình nhìn mãi gió đùa mây
lá vàng lẫn đỏ bay như sếu
mà ta xỉn mãi chặn cơn say
ta chả trách gì ? người không lỗi
đò bao nhiêu bến cặp tự do
ta đây cũng chỉ qua một bận
quá giang gặp lỡ một chuyến đò
đến đó ngừng chân rồi đi tiếp
theo giòng sông cạn đá lô nhô
mơi sau có ghé qua cửa tả
nhìn hoa tím ngắt rặng sầu đâu
 
 
MẦN THƠ
 
thân anh theo chiếc lá vàng
gió thu tới đón hồng hoang thế này ?
trên đường bãi cỏ cành cây
lá vàng lá đỏ đang bay vật vờ ?
thì ra anh mải làm thơ ?
 
 
QUẢ (NHÂN)
 
tiền [tình tù tội ?]
tình là nhân mà tình tù tội là quả ?
gói đồng tiền quăng vào đống lửa
là hết tham sân si ?
là giã từ cõi mê
quay đầu bến giác ?
chả cần tụng kinh gõ mõ
chả cần ăn chay
tấm lòng thảnh thơi bước vào cảnh Phật ?
xưa Chu mạnh Trinh nhìn hoa đào rơi lác đác ?
nơi chuà Hương Tích mà cám cảnh làm thơ ?
bến đục sông trong từ đó đến giờ ?
đời đục người trong vật vờ sống mãi ?
riú rít rừng cây chim trống mái
áo tà quét đất ? thục nữ thư sinh ?
trong núi non am cốc chứa chan tình ?
tình muông thú đạo đời ? hoa trái ?
đi vòng vo rẽ về bên phải
nào nhang đèn ? hoa trang mẫu đơn ? nở từng chùm ?
nước từ nhũ rơi ? thánh thót trong hang
lối lên trời xanh lối về điạ phủ ?
đường ngang lối dọc đá xanh đang ngủ
cây tùng cây bách ? trắc bá diệp giấc trưa
đôi mắt lim dim ngủ tạm hông chùa ?
thoảng trầm bay hương lòng bát ngát ?
nhìn thế gian biết nơi nào? rộng hẹp ?
biết từ gần ? dẫn mãi đến xa xa ?
trăm dâu đổ đầu tằm cõi ta bà ?
tiền quá nặng ? nghiệp đeo thời quá nặng ?
 
 
QUAY LƯNG
 
con chó nằm quay lưng bãi rác ?
mới đầu tưởng là ngủ
nhìn kỹ đã chết ?
con trâu ngày kéo cày kéo bừa
10 tiếng đồng hồ?
tối về kéo mía lò đường thêm 6 tiếng ?
thở không ra hơi nằm mệt ?
người ta lấy rơm đốt vào đít ?
nóng cho đứng lên đi về ?
nào ngờ đã chết ?
 
 
QUÊN VỀ
 
người nghĩ rằng mình bị bóc lột
giờ đã được bóc lột người khác ?
vẫn hồ gươm hồ tây chùa một cột
kẻ chả bóc lột ai ? giờ đi chân đất
uống nước chè xanh ăn gói xôi lạc
xơi thêm chén chè bà cốt
trước chiếc chõng tre ngồi ghế nhựa
nhìn mấy nải chuối hột
treo tòng teng trên dây lạt
nhạc Văn Cao vẫn còn nghe gió mùa thơm ngát
vẫn bay theo nhau lũ chim giang hồ?
vẫn là kinh đô cố đô
rùa vẫn bơi trong hồ trả kiếm ?
một nơi nặng về kỷ niệm
Nào đại la nào thăng long ?
Nào cầu hàm rồng ? nào làng thuỵ khuê
tiếc cho ta 56 năm ?
đi mãi quên về ?
 
 
NỢ ÁO NỢ CƠM
 
gã nghèo nằm chết chèo queo
trên manh chiếu rách ?
nợ áo nợ cơm, nợ vợ nợ con
nợ dân tộc tổ quốc ?
bỏ đi nửa chừng thế này ?
đành sao ?
tổ quốc 3 miền giống nhau
từ nón cối dép râu
từ hồ quảng nhạc tàu truyện tàu
từ mậu xìn  mậu dậu xìn mậu tắc
mậu tắc xịt móng tay dầy vỏ quít
bỏ lại xứ sở trơ xương này cho ai ?
mà nằm chết đây ?
ôi đâu có phải là thoát ?
là hết ?
đất đai ở đâu để mà chôn ?
tiền đâu để chi phí mua hòm
sống lại giùm cái đi cha nội
 
 
SỐ CON RỆP
 
thằng nhà thơ thiếu cơm nằm chết đói ?
chả còn ai ? mời goị chuyện phù danh?
Thơ với văn cà khổ bám theo mình
Ăn một bữa đói nhăn răng vài bữa ?
Xưa Tản Đà Tú Xương sống mà khất nợ
nợ áo khăn chè rượu nợ cô đầu ?
thơ bán cho trời có trả tiền đâu ?
toàn rặt gió heo may sương mờ lãng đãng ?
kiếp mần thơ sống một đời loạng quạng
tiên chả ra tiên người chả ra người ?
theo Cao Chu Thần thì rặt nửa người
nưả ngợm nưả đười ươi ?
ngồi một lũ ở trong tràng học ?
thơ với thẩn giống y pho trê cóc ?
con cóc trong hang buồn quá nhẩy ra ?
chuyện loanh quanh vẫn là chuyện liền bà ?
thơ với thét kêu lên càng thảm khổ ?
chém cha cái đời đổ cho tại số ?

 
TƠ TẰM NHỆN
 
con tằm nhả tơ bằng đầu
con nhện nhả tơ bằng đít ?
thi sĩ không biết nhả thơ bằng cách nào ?
nên đành im thin thít ?
tơ tằm còn dùng may khăn quần áo
tơ nhện còn dùng để bắt muỗi ruồi ?
thơ kéo dài ra hơn kẹo kéo
đâu phải chuyện chơi ?
chả có cái gì là vô ích ?
chả có cái gì là vất đi ?
con nhện nhả tơ trên mạng
con tằm vẫn nhả tơ ? ba anh chàng thi sĩ
giống cà lơ phất phơ ?
thơ chứa đầy một bụng ?
ôm từ đó tới giờ ?
xổ ra cho thiên hạ
tưởng nửa chừng giấc mơ ?
 
chuvươngmiện

READ MORE - TA VỚI NGƯỜI, MẦN THƠ, QUẢ (NHÂN), QUAY LƯNG, QUÊN VỀ, NỢ ÁO NỢ CƠM, SỐ CON RỆP, TƠ TẰM NHỆN - Thơ Chu Vương Miện

Saturday, February 1, 2025

NGẪU HỨNG ĐẦU XUÂN - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

 



Gió Ngây Ngô

.

Nửa đêm em rủ đi dạo phố

Nại gió cạn Đông quẩn đến rồ

Mỉm cười, khẽ nhủ: sao mà ngộ

Nửa đêm gió lại quẩn ngây ngô...

*.

Hà Nội, 04:23 Mồng 2 Tết Ất Tỵ

(Tức 30 tháng 01 năm 2025)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

.

Em Đến Chơi Nhà

.

Em đến chơi nhà, mắt như hoa

Mang theo câu ví gửi làm quà

Miệng cười chúm chím, duyên duyên lạ

Em dán mùa Xuân thắm cả nhà!

*.

Hà Nội, 12:28 Mồng 2 Tết Ất Tỵ

(Tức 30 tháng 01 năm 2025)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

.

Ngẩn Ngơ Hội Làng

.

Gặp em giữa hội thành làng

Yếm đào dải thắm mơ màng nắng Xuân

Ờ kìa...

Gió cứ tần ngần

Dập dềnh để nắng quện chân

níu người

Em cười

bẽn lẽn mà tươi

Nắng Xuân thèn thẹn

cho người ngẩn ngơ...

*.

Hà Nội, 18:30 Mồng 2 Tết Ất Tỵ

(Tức 30 tháng 01 năm 2025)

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

.

Hình từ Internet.


 

READ MORE - NGẪU HỨNG ĐẦU XUÂN - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến

Chùm ảnh TRĂNG MÙNG 5 TẾT - Thanh Sương Lê

 Bấm chuột vào ảnh để phóng to.





READ MORE - Chùm ảnh TRĂNG MÙNG 5 TẾT - Thanh Sương Lê

VĨNH BIỆT VÕ CÔNG DIÊN - Hoàng Ân

VĨNH BIỆT VÕ CÔNG DIÊN

Cuộc đời vô thường.

Chưa đầy một tháng mà những tin buồn tới tấp trong những ngày cuối năm làm cho lòng mình trĩu nặng những nỗi buồn mất mát. Những chuyện đến bất ngờ khiến cho ta phải bàng hoàng sửng sốt đến lặng người, cảm nhận được sự mong manh của khoảng cách giữa sự Sống và cái Chết.

Vừa mới mang nỗi buồn vì một người bà con thân thiết ra đi bỏ lại những công việc chưa hoàn thành, những cuộc vui còn dang dở. Rồi một bà chị hay í ới vài ly tếu táo cũng đột ngột từ giã mà không một lời từ biệt, chỉ còn đó vang vọng một giọng cười sảng khái và một sự nhiệt tình hết mình trong các cuộc vui

Bây giờ thêm một thằng bạn hiền lành tài hoa cũng bất ngờ vĩnh biệt người thân bạn bè khi còn biết bao nhiêu dự tính cho tương lai đang dang dở

Hôm trước bạn còn a lô cho tôi để cùng đi viếng đám tang một bà chị, sáng hôm sau bạn còn lên Facebook để vào like trong nhóm Văn nghệ Nguyễn Hoàng SG. Thế mà đến trưa thì nhận được cuộc gọi của anh Trị, Trưởng ban Liên lạc Nguyễn Hoàng SG, báo Võ Công Diên đang cấp cứu tại bệnh viện 115. Dù mấy anh em đã vội lên xe đến bệnh viện, nhưng bạn đã mê man với từng hơi thở dồn dập

Những người thân đau lòng nhìn bạn oằn mình giữa sự sống và cái chết, bây giờ cuộc sống trần gian của bạn chỉ còn là sợi tơ mỏng treo mong manh chờ rơi về làm cát bụi. Đôi bàn tay buông xuôi và gương mặt đang căng lên để níu kéo lại cuộc đời. Một cuộc đời của bạn vừa mới chuyển mùa thay lá, một cuộc đời vừa mới bắt đầu lại và vẫn còn đang ngổn ngang những mơ ước cho tương lai. Bạn nằm đó mà linh hồn đang rời xa thể xác, để lại một chân trời hạnh phúc đang chờ đón, bỏ lại nhiều tác phẩm đang trong ấp ủ và những dòng nhạc thì đang dở dang chưa viết hết đến nốt cuối "out".

Ngày 29 tháng chạp là ngày mọi người đang nô nức đón giao thừa thì bạn đã lìa bỏ cõi trần.

Anh ra đi để lại một nỗi tiếc thương cho mọi người.

Cuộc đời này đã mất đi một tấm lòng nhân ái luôn luôn hết mình vì mọi người.

Trong các cuộc vui bạn bè sẽ thiếu đi một tiếng đàn lả lướt để dìu các giọng ca.

Từ vùng đất Quảng trị xa xôi, một ngôi làng mang tên rất thơ mộng, làng Lam thủy, đã mất đi một người con quê hương và dòng sông Vĩnh Định êm đềm quê anh cũng đã không còn bóng dáng anh trở về ngâm mình trong làn nước trong xanh mỗi trưa hè.

Đặc biệt NHSG là một nơi mà anh đã gắn bó trong nhiều năm tháng như là một gia đình thứ hai. Ở đó, anh đã cảm nhận thấy mọi người quý mến và chăm sóc lẫn nhau từ sức khoẻ cho đến mọi việc có thể. Ở đó, anh đã có những người anh, người chị yêu thương  anh như một đứa em. Ở đó. anh có những bạn đồng môn trang lứa luôn vui vẻ gần gủi. Ở đó, anh đã có những đứa em luôn quý mến anh như người anh ruột.

Đó là lý do anh đã đều đặn đến với Nguyễn Hoàng. Dù mưa gió, dù xa xôi, dù sức khoẻ bất thường, anh vẫn đến. Hoặc một cây guitar hoặc một cây keyboard trên vai, anh đến cùng với một kỷ năng vững vàng về âm nhạc. Từ đó, những ngày sinh hoạt của NHSG thêm hương sắc với những giọng ca mượt mà chuẩn xác hơn, các nhạc công đã lả lướt ngọt ngào hơn.

Nói chung, anh là một nhạc trưởng, một linh hồn của ban nhạc NHSG.

Anh ra đi, một mất mát lớn cho ban văn nghệ NHSG, khi các đàn em chưa sẵn sàng để thay thế anh. Từ nay, những buổi tập văn nghệ sẽ không còn được anh sửa lại các nốt nhạc sai và nắn lại những nhịp bị lỗi.

Còn đâu hình ảnh của anh với cây đàn trên vai, tươi cười đến với các cuộc họp mặt. Còn đâu bóng dáng của anh luôn âm thầm lặng lẽ bên góc sân khấu, tai lắng nghe và bàn tay nhẹ nhàng lướt trên phím đàn để dìu các giọng ca.

Giờ đây, dù anh đã rời xa tất cả nhưng kỷ niệm về anh vẫn luôn còn đó trong trái tim của tất cả mọi người.

Thôi nhé những đau buồn này xin nén lại để cầu mong cho linh hồn bạn thanh thản ra đi. Xin vĩnh biệt!

 *

Vài hình ảnh ghi lại những giây phút hạnh phúc của anh cùng anh em NHSG.

 (Bấm chuột vào hình để phóng to.)
















 

READ MORE - VĨNH BIỆT VÕ CÔNG DIÊN - Hoàng Ân

Friday, January 31, 2025

Chùm ảnh HOA ĐÀO - Chu Vương Miện

Bấm chuột vào hình để phóng to.






 

READ MORE - Chùm ảnh HOA ĐÀO - Chu Vương Miện

Trang thơ Hoàng Thị Bích Hà: GỬI NGƯỜI MỘT CHÚT TẾT QUÊ | THƠ TÌNH MÙA XUÂN

 

Tác giả Hoàng Thị Bích Hà


GỬI NGƯỜI MỘT CHÚT TẾT QUÊ


Tôi gửi cho người một ít tết quê hương

Gói thương thương trong một bài thơ nhỏ

Qua ngõ nhà ai, ghé nhìn vào cho rõ

Hai lối chè tàu, cây nhãn, bưởi đang xanh


Cây hoàng mai chờ con nắng hanh hanh

Vàng chúm chím những chùm hoa cho tết

Hết mùa đông bên này đang nắng ấm

Thương xứ người còn lắm những tuyết rơi


Mùng 2 tết lang thang đến những nơi

Ngày xưa đó,... kiếm tìm mùa năm cũ

Mứt bánh, cỗ bàn, lên nêu đà đủ lễ

Bánh trái ê hề,…bên đó có nghe thơm


Mùa xuân đến giá băng dường sắp hết

Thương xứ người vẫn lành lạnh tuyết rơi

Ngõ nhỏ ngày xưa đám trẻ đùa chơi

Trên đôi tay bánh chưng còn nóng hổi.

***

Ai đi về xứ tuyết rơi

Cho tôi gửi chút tết nơi quê nhà.


Sài Gòn, ngày 30/1/2025.

Hoàng Thị Bích Hà


***

Ngoái đầu nhìn lại thanh xuân 

Hình như ai đó đã từng yêu tôi 

Giờ thôi rũ hết muộn phiền 

Trả quên trả nhớ cho người từng thương! 


Hoàng Thị Bích Hà



THƠ TÌNH MÙA XUÂN


Em ước trời đừng lạnh 

Nhưng nỗi nhớ cứ về 

Mưa nắng vẫn thay nhau 

Cho cây vườn tươi tốt 


Dù ngày mai ngày mốt 

Mây gió có xa nhau 

Thì anh ơi xin hãy 

Chớ có buồn nghe anh! 


Tháng giêng lộc đầy cành 

Đón mùa xuân xanh biếc 

Mùa đông vừa đâu đó 

Xuân đã ngập không gian

 

Gió ngàn vẫn vui đâu 

Không ghé phòng gõ cửa 

Em vẫn chờ tiếng gió 

Ngỡ anh đã quay về 


Trong mơ một chiều quê 

Cơn mưa rào chợt ghé

Bên hiên nhà hai đứa

Ngắm từng hạt mưa rơi. 


Hoàng Thị Bích Hà

habich1963@gmail.com



READ MORE - Trang thơ Hoàng Thị Bích Hà: GỬI NGƯỜI MỘT CHÚT TẾT QUÊ | THƠ TÌNH MÙA XUÂN