Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, May 6, 2021

CẢM NHẬN BÀI THƠ “BẦU TRỜI ƯỚC VỌNG” CỦA BÍCH TRẦN - Châu Thạch


  
                            Nhà thơ Bích Trần


BẦU TRỜI ƯỚC VỌNG!
 
Ngày mới mọc 
dưới bầu trời xanh thẫm 
Hoà giọng ca, 
chim nhí nhảnh chuyền cành 
Vệt nắng mới 
tràn trề trên khung cửa 
Mùi cỏ thơm 
Quyến rũ cánh đồng hoang ! 
 
Mặt trời chiếu 
vô vàn ngàn tia sáng 
Vuốt ve - yêu 
những chiếc lá ngoan hiền 
Em run rẩy 
trong hương thơm buổi sớm 
Hoa nở trên cành 
hôn không khí màu xanh 
 
Thịt da em 
xa hoa như gấm lụa 
Mềm mại dịu dàng 
là lượt satin 
Say đắm trước thiên nhiên huyền diệu 
Em ngước nhìn 
ngàn tia sáng mong manh !
 
Ánh nắng trong veo 
lấp đầy 
Miền không gian vô tận 
Vang dội trong tim 
nhịp điệu hoà bình...
 
Thiên nhiên:
Ôi quyến rũ 
Và duyên dáng 
An ủi ta 
trước vô vọng
cuộc đời
 
Và em hỡi, 
hãy bay lên 
trong bầu trời 
xanh thẳm
Trên đôi cánh vàng 
của giấc mộng 
Thiêng liêng!
 
               Bích Trần
(Codohue - mộng mơ trong ngày sinh nhật)
 
 *

Nhà bình thơ Châu Thạch


CẢM NHẬN BÀI THƠ “BẦU TRỜI ƯỚC VỌNG” CỦA BÍCH TRẦN

                                                          Châu Thạch


Thật tình bài thơ trên đây chỉ là một đoạn văn xuôi bị cắt ra từng khúc nhỏ để thành thơ, nhưng ngược lại, bài văn xuôi ấy là một bài thơ không vần rất hay. Người viết bài nầy xin mạo muội trộm phép tác giả, ghép những câu thơ lại thành một bài thơ không vần như sau:
 
 BẦU TRỜI ƯỚC VỌNG
 
“Ngày mới mọc, dưới bầu trời xanh thẳm, hòa giọng ca, chim nhí nhảnh chuyền cành. Vệt nắng mới tràn trề trên khung cửa, mùi cỏ thơm quyến rủ cánh đồng hoang. 
 
Mặt trời chiếu, vô vàn ngàn tia sáng, vuốt ve yêu những chiếc lá ngoan hiền. 
 
Em run rẩy trong hương thơm buổi sáng, hoa nở trên cành hôn không khí màu xanh. Thịt da em xa hoa như gấm lụa, mềm mại dịu dàng là lượt Satin. 
 
 Say đắm trước thiên nhiên huyền diệu em ngước nhìn ngàn tia sáng mong manh! Ánh sáng trong veo lấp đầy miền không gian vô tận, vang dội trong tim nhịp điệu hòa bình…
 
Thiên nhiên, ôi quyến rũ và duyên dáng an ủi ta trước vô vọng cuộc đời. Và em hỡi, hãy bay lên trong bầu trời xanh thẳm, trên đôi cánh tay vàng của giấc mộng thiêng liêng.”
 
 
Trước khi bàn đến bài thơ của Bích Trần, mời đọc một bài thơ không vần của Nguyên Sa mà cách đây trên 50 năm đã làm say mê đắm đuối biết bao tâm hồn ở tuổi thanh xuân thời ấy:
 
MỜI
                 
Tôi trân trọng mời em dự chuyến tàu tình ái.
Trong một phút, một giây cuộc hành trình sẽ mở. Tôi mời em.
Trân trọng mời em cùng đi, cùng khai mạc cuộc đời.
 
Em đến ngay đi
Em đến ngay cho cuộc hành trình được mở
Gió được nổi lên từ mớ tóc phiêu bồng,
thuyền dong thả từ đường môi óng ả. 
Và ngực căng buồm,
mắt trông tìm vội vã:
Tôi đi vào kiều diễm của thân em.
 
                                                   Nguyên Sa
 
Thử so sánh hai bài thơ, Ta thấy “Mời” của Nguyên Sa là môt bài thơ tỏ tình, gói gọn sự đam mê dục vọng. Ngược lại, “Bầu Trời Ước Vọng” của Bích Trần là một bài thơ tả cảnh, lồng vào dó sự thăng hoa của tâm hồn trong buổi bình minh. Tất nhiên hai nhà thơ ở hai thời đại khác, có đề tài khác, có ước vọng khác, nên đem so sánh với nhau là bất cập. Thế nhưng, ở một mặt nào đó, ta tìm thấy sự đồng điệu của họ trong sự rung động tâm hồn, làm cho thơ như muôn ngàn sợi đây thanh tao chuyển động. Ở Nguyên Sa, ta chỉ nghe tiếng thơ âm vọng trong hồn. Ở Bích Trần ta nghe tiếng thơ âm vọng vút trên tầng cao, tỏa trong không gian và tràn mùi thơm vào cảnh vật:
 
“Ngày mới mọc, dưới bầu trời xanh thẳm, hòa giọng ca, chim nhí nhảnh chuyền cành. Vệt nắng mới tràn trề trên khung cửa, mùi cỏ thơm quyến rũ cánh đồng hoang”
 
Thế rồi, tất cả âm vọng trong thiên nhiên truyền vào tâm hồn nhà thơ sự cảm xúc vô biên. Nhà thơ tưởng mình tan ra, biến thành hương, thành khói hòa nhập trong không gian, thấm vào hồn cây cỏ:
 
“Mặt trời chiếu, vô vàn ngàn tia sáng, vuốt ve yêu những chiếc lá ngoan hiền. 
Em run rẩy trong hương thơm buổi sáng, hoa nở trên cành hôn không khí màu xanh. Thịt da em xa hoa như gấm lụa, mềm mại dịu dàng là lượt Satin.
 
 
Ở những thời điểm thăng hoa như thế nầy, nhiều nhà thơ thường hưởng thụ nó như hưởng thụ niềm hạnh phúc ở chốn cực lạc, ở thiên đàng vinh hiển hay ở cõi tình yêu thắm thiết vĩnh hằng. Bích Trần thì không, nhà thơ không mê hoặc vì ảo vọng, nhà thơ tỉnh táo nhìn nhận niềm hạnh phúc đang ở giữa thế gian và đem  hạnh phúc đó làm cho “vang dội trong con tim nhịp điệu hòa bình”, có nghĩa là hướng hạnh phúc đó vào  cuộc đời, vào tha nhân, vào cuộc sống hiện tại:
 
“Say đắm trước thiên nhiên huyền diệu em ngước nhìn ngàn tia sáng mong manh! Ánh sáng trong veo lấp đầy miền không gian vô tận, vang dội trong tim nhịp điệu hòa bình…”
 
 Quả như vậy, ở khổ thơ cuối cùng, Bích Trần đã bay lên, bay cao, bay vào giấc mộng thiêng liêng trên đôi cánh tay của thiên nhiên, của bình minh tươi đẹp, nhưng giấc mộng không phải là giấc thụy du mà là một hiện thực tưởng như mơ của bầu trời xanh thẳm: 
 
“Thiên nhiên, ôi quyến rũ và duyên dáng an ủi ta trước vô vọng cuộc đời. Và em hỡi, hãy bay lên trong bầu trời xanh thẳm, trên đôi cánh tay vàng của giấc mộng thiêng liêng.”
 
Đọc “Bầu Trời Ước Vọng” của Bích Trần ta cảm nhận đây là một bầu trời thật, không phải là bầu trời ước vọng. Ước vọng thường là cái chưa đến, chưa có trong hiện thực, nhưng bầu trời của Bích Trần mô tả là bầu trời mà ai cũng có một hay nhiều lần trong đời. Phải chăng Bích Trần dùng hai từ “Ước Vọng” vì nhà thơ ước vọng bầu trời “quyến luyến vô biên” đó, bầu trời làm cho “vang dội trong tim nhịp điệu hòa bình” sẽ hiện hữu trong mỗi bình minh, sẽ có luôn luôn trong cuộc đời nầy.
 
Đọc “Bầu Trời Ước Vọng” ta được đắm mình trong ánh xuân thiều, được tắm mình trong mùi thơm quyến rũ thanh khiết của đất trời, được nghe chim hót, được bay cao lên bầu trời xanh thẳm. Đó là cảm nhận tự nhiên khi đọc thơ, không cần suy tư, không cần lý luận. Thơ cho ta cảm nhận cũng giống y như một bình mình nào đó ta thấy “Ngày mới mọc/ Dưới bầu trời xanh thẳm” và tâm hồn ta lúc ấy sẽ bay lên “Trên cánh tay vàng của giấc mộng thiêng liêng”.
 
                                                           Châu Thạch

READ MORE - CẢM NHẬN BÀI THƠ “BẦU TRỜI ƯỚC VỌNG” CỦA BÍCH TRẦN - Châu Thạch

Wednesday, May 5, 2021

NỖI NHỚ CỐ HƯƠNG – Thơ Nguyên Lạc


  
                           Nhà thơ Nguyên Lạc

 
NỖI NHỚ CỐ HƯƠNG
 
1.
Bao năm không về quê cũ
Nhớ xanh lúa trổ đòng đòng
Lam chiều "cánh cò bay lả"
"Chín chiều chim vịt nhớ mong" [1]
 
Cố hương trong hồn vẫn mãi
Mơ theo con nước lớn ròng
Hoa trôi một dòng tím thẫm
Thương ơi thôi đã xa xăm!
 
2.
Em tôi giờ đây vẫn đợi?
Tình tôi còn nhớ hay không?
Sang sông sáo giờ đã vội?
Xuân thu người đã theo chồng?
 
Bao năm lòng này vẫn nhớ
Tuyết sương đã nhuộm thời gian!
Tha hương tháng ngày cơm áo
Trong tôi tình vẫn rộn ràng!
 
3.
Mai đây có về chốn cũ
Tìm đâu mỏng mảnh hình hài?
Xuân xanh em giờ vẫn mãi?
Hay còng lưng bạc tháng ngày?
 
Mai đây người về quê cũ
Bạc đầu vẫn mãi hương xưa
Nước lớn bịp than rạch cũ
"Không lời chèo chống mỏi mê" [2]
 
4.
Bao năm không về quê cũ
Nhớ ơi mùa gió chướng về
Tha hương từ ngày bão lũ
Buồn ơi chưa vẹn câu thề!
 
Chiều nay bên hè phố lạ
Nhớ ai cùng nỗi thương quê
Cao ốc đèn vàng đèn đỏ
Lữ khách lòng bỗng ê chề!
 
Mai này người muôn năm cũ
Tìm về thăm lại cố hương
Có giống nỗi buồn Từ Thức?
Hụt hẫng "Ngẫu Hứng Hồi Hương"? [3]
 
                                      Nguyên Lạc
..........
 
[1] Con cò bay lả bay la/ Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng - Dân ca
Chiều chiều chim vịt kêu chiều/ Bâng khuâng nhớ bạn, chín chiều ruột đau - (ca dao)
[2] Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi/Buôn bán không lời chèo chống mỏi mê - (ca dao)
[3] Từ Thức Về Trần; Hồi Hương Ngẫu Hứng - Hạ Tri Chương

 

READ MORE - NỖI NHỚ CỐ HƯƠNG – Thơ Nguyên Lạc

Tuesday, May 4, 2021

THUYỀN NHÂN – Thơ Lê Phước Sinh


                                               Nhà thơ Lê Phước Sinh


THUYỀN NHÂN
 
Mỗi Chúng ta là một Thuyền Nhân
lênh đênh Biển
Đời định hướng.
người Thuyền trưởng đóng vai Thủy thủ
vững tay chèo
nhảy sóng
vượt phong ba.
Hành trình
ấu thơ
sáng, tối
tuổi già.
Da sạm nắng
tóc bềnh bồng
chuyển bạc.
Bờ xa kia
vọng tiếng đàn giọng hát...
 
         LÊ PHƯỚC SINH
 
READ MORE - THUYỀN NHÂN – Thơ Lê Phước Sinh

GỞI CƠN MƯA HẠ - Thơ Tịnh Bình


 
          Nhà thơ Tịnh Bình

 
GỞI CƠN MƯA HẠ
 
Ướt hạ rồi hỡi bầy mưa lơ đãng
Lối em qua rụng cánh tím bằng lăng
Ta cúi nhặt những sầu vương man mác
Áo trắng học trò tóc ngắn bâng khuâng
 
Miền hạ đỏ ve tần ngần đứt quãng
Lối về trưa thương nhớ một mùa hoa
Mái trường cũ buồn thiu phố huyện
Biết nói gì khắc khoải phút chia xa...
 
Phượng rưng rức màu hoa như khát cháy
Ơi ngày xưa xa lắc phía mù khơi
Em tóc ngắn chắc gì còn nhớ nữa
Mùa tơ vương mây hạ tím ven trời
 
Ngang lối vắng rụng từng chùm mưa cũ
Xam xám khoảng trời xao xuyến mộng ngày qua
Chợt gặp ta ngập ngừng men lối gió
Trên đỉnh trời vừa khuyết dấu mưa sa...
 
                                        TỊNH BÌNH
                                          (Tây Ninh)

READ MORE - GỞI CƠN MƯA HẠ - Thơ Tịnh Bình

DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 1-5 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm


                       Nhà thơ Khaly Chàm


100 đoản khúc: dọc đường gió bụi
 
1.
ngọt lời một chút, nghe em
đừng như lửa sấm cháy mềm đời nhau
hôm nay ảo mộng ngày sau
choàng ôm gió đắng trắng màu thời gian
 
2.
điên mê, ta ngã dịu dàng
gục đầu thơ khóc nhòa trang sử tình
phù trầm trổ nụ tâm kinh
môi khô mấp máy, ngôn tình khói sương
 
3.
hoài thai với cõi vô thường
rướn mình, kết tụ mùi hương lên trời
thưa em: giả tưởng rối bời
hình ta cổ quái, ơn đời và em!
 
4.
một đời bại chiến nhìn đêm
xác bên vực tối nhịp tim loạn cuồng
mặt trời, nhìn sững tay buông
cũng đành quy phục nghe chuông gọi hồn
 
5.
chơn thần ngậm gió vô ngôn
tay vờn ngón máu vẽ hồn thơ điên
mắt tình bùa lưỡi linh thiêng
trườn qua ảo giác hồn nhiên bật cười
 
                                       khaly chàm
 
READ MORE - DỌC ĐƯỜNG GIÓ BỤI, ĐOẢN KHÚC 1-5 (TRONG 100 ĐOẢN KHÚC) – Thơ Khaly Chàm

Monday, May 3, 2021

CHÙM THƠ “ĐÊM...” CỦA LÊ VĂN TRUNG

        
 


ĐÊM ĐỢI NGÀY MONG
 
Nghe đêm khua động bóng ngày
Áo hoa vườn cũ hương bay trắng ngần
Đêm chìm theo mộng vừa tan
Tiếng chim cuống quýt gọi đàn trong sương
 
Em về theo dặm vàng trăng
Còn vương mấy sợi mây giăng bên trời
Đêm trầm từng giọt đêm vơi
Bàn tay nguyệt hái nụ cười cài hoa
 
Ôi da thịt quá lụa là
Ươm vào đêm bỗng ngọc ngà nắng mai
Đêm vơi cho giọt sương đầy
Trong đôi mắt của mộng ngày chờ nhau.
                         
 
ĐÊM NẰM ĐỢI MƯA
 
Đêm tôi nằm đợi mưa về
Tắc kè gọi bạn tình nghe não lòng
Lời ru buồn lọt qua song
Như lời khắc khoải chờ mong nghìn trùng
 
Mưa đời em giọt tình nồng
Rơi về đâu giữa mịt mùng đời tôi
Bờ bãi tôi buổi xa người
Đìu hiu lau sậy ngậm ngùi khói sương
 
Mưa đời vạn nẽo nghìn phương
Giọt nào rơi chạm nỗi buồn đêm tôi?
 
 
ĐÊM NGỒI KHÂU ÁO
 
Đêm khuya chong đèn khâu manh áo
Áo xuân thì tơi tả mộng nhàu phai
Kẻ lỡ vận đẩy đời mình quanh quẩn
Giữa cõi người đốt đuốc cháy tương lai
 
Thương mình nắm chặt bàn tay
Dắt mình qua hết một ngày phù vân
Đêm thức với trăng buồn với gió
Nhuốm lại lòng mình một chút hương
 
Cố nén cho quen mùi tân khổ
Chôn giữa trời đêm một nỗi buồn
Ngỡ rằng thiên địa mênh mông
Cho mình nương náu một vòng tử sinh
 
Con chim ngái ngủ trong lùm tối
Cất tiếng ai hoài động lá sương
Tưởng ai vừa trở về lay gọi
Thức dậy đi nào hỡi núi sông
 
Thương mình hai bàn tay không
Ngồi khâu chi hỡi áo lòng rách bươm
Đêm khuya khoắt chong đèn đọc sách
Đọc để rồi chua xót phận mình
 
Chữ nghĩa ai mài ra cung kiếm
Đây lòng ta tảng đá vô danh.
                      
 
ĐÊM QUA MƠ THẤY EM VỀ
 
Em về hò hẹn một ngày vui
Hoa khế vườn tôi nở tím ngời
Và nở trong hồn tôi rạng rỡ
Nụ tình nguyên vẹn thắm trên môi
 
Em thấy chăng? Lá cũng dịu dàng
Đưa tay bồng nhẹ chú chim ngoan
Và nghe chim hót lời ân ái
Để khóm quỳnh anh cũng nở vàng
 
Em thấy chăng? Những con chuồn ớt
Khoe cái đa tình cuống quít nhau
Và đôi cánh mỏng như là gió
Áo em chiều trắng áo không màu
 
Em thấy chăng? Tình mỏng như sương
Tình qua vườn biếc áo chưa hồng
Hay da thịt của chiều con gái
Rất nhẹ như màu của nhớ mong
 
Em thấy chăng? Ngơ ngẩn một người
Phải là tôi? Có phải là tôi
Hay là thấp thoáng hồn thơ ngọc
Và chỉ là mơ! Chỉ thế thôi!
 
Ừ chỉ là mơ, hoa khế ơi
Nở chi cho tím cả hồn tôi
Chiều ơi! Im gió! Đừng! Hoa rụng
Rụng tím, chiều ơi! Nỗi nhớ người.
     
                         Đà Nẵng 05. 2017
 
 
ĐÊM SÔNG HÀN
 
Một thời niên thiếu sông ơi
Đã trôi mù biệt cuối trời phù vân
                   
 
ĐÊM TÂN HÔN
 
Em hãy nở Một đóa hồng
Tôi xin Tạ hết tấm lòng cỏ cây
Em hãy rót Chén rượu đầy
Tôi xin Say với lòng say đất trời
Và hãy hát Khúc tình vui
Cho đêm tôi Rót mật ngời lên thơ.
                       
 
ĐÊM TRẮNG
 
Ta mời Trắng một đêm nay
Người không uống một ta say một mình
Trải lòng ta với mông mênh
Giọt sương độ lượng rơi mềm nỗi đau
 
Trải lòng ta với biển dâu
Dòng sông còn những nông sâu cõi người
Ta mời rượu đắng trên môi
Không còn ai chén rượu mời phai men
 
Cuối bờ là cõi lãng quên
Cuối dòng là bóng thuyền lênh đênh về
Ta mời trắng một đêm say
Thuyền ai hay bóng người ngoài vô biên?
                               
 
ĐÊM VÀ NGÀY HÌNH NHƯ ĐÃ QUÊN NHAU
 
Đêm đã cạn mà ngày chưa kịp sáng
Màu khuya sương che khuất bóng em về
Cánh chim nhạn ẩn trong viền mây xám
Rớt tiếng buồn âm vọng suốt cơn mơ
Tôi chờ đợi
Chờ
Tháng tàn năm lụn
Mây đời em theo gió thổi muôn chiều
Tôi vẫn thắp lắt leo từng khát vọng
Tôi vẫn ươm
Vàng úa những rong rêu
Tiếng ai gọi bên kia bờ ảo mộng
Mà cưu mang nặng trĩu nỗi ưu phiền
Tôi nhuốm lửa vun tàn tro hư tưởng
Em trở về xỏa tóc ướp hương đêm
Ai gõ nhịp vào tim tôi
Từng nhịp
Từng nhịp buồn
Từng nhịp vỡ
Từng cơn
Nghe xa vắng rạc rời từng nhịp bước
Bước chân về hay lá rụng ngoài hiên
Ôi đêm cạn mà lòng chưa kịp sáng
Đêm và ngày hình như đã quên nhau.

                                     Lê Văn Trung


READ MORE - CHÙM THƠ “ĐÊM...” CỦA LÊ VĂN TRUNG

KẾ HOẠCH KINH DOANH - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

 

Nhà văn Lê Hứa Huyền Trân

KẾ HOẠCH KINH DOANH

Truyện ngắn

LÊ HỨA HUYỀN TRÂN

 

Sau khi nghe tòa phán quyết xong chị gần như khuỵu ngã. Ngày quyết định ly hôn được đưa ra cũng là lúc chị hiểu rằng dường như mọi toan tính của gã đã thành hiện thực, và đứa con mà chị rứt ruột đẻ ra bỗng trở thành núm ruột trao tay người. Nhìn gã cười hả hê khi bước ra khỏi phòng xử đầu óc chị như quay cuồng. Ai cũng biết gã là một doanh nhân thành đạt nhưng chị cũng không ngờ gã lại áp dụng mọi thủ đoạn cả với người cùng đầu gối tay ấp trong suốt từng ấy thời gian.  

       Ngày chị và gã kết hôn, gã vốn chẳng có gì trong tay. Chỉ là một gã xe ôm lang thang khắp nơi. Chị khi đó lại có một sạp hàng nhỏ ở chợ, ba mẹ mất sớm, mình chị một tay dựng vợ gả chồng cho hết các em rồi cứ thế an phận sống qua ngày với sạp mưu sinh. Trước gã hay chở hàng cho chị những khi rảnh rồi cứ nhận mối đèo chị về, thấy gã chịu thương chịu khó, chị ưng thuận lúc nào không hay. Phận quá lứa lỡ thì, phận vì thấy gã chân thành, khi không có khách vẫn hay dọn dẹp hàng giùm chị, hai mảnh đời cứ thế sáp vào nhau.

       Phải nói là gã khá nhạy bén. Gã làm xe ôm cứ đèo khách đi này nọ, tánh gã lại xởi lởi nên hay hỏi chuyện thế rồi trúng mối cũng góp nhặt được vài thông tin khá khẩm. Gã lại bạo, thường người bạo mới dễ thành công. Gã có lần nghe phong thanh mối hời, dù đã cầm cố nhiều thứ trong nhà mà thất bại gã vẫn quyết định đem cái sạp hàng của chị đi cầm cố. May thay, lần này trúng đậm, lãi mẹ đẻ lãi con. Gã lại khá nhạy bén, những “bạn hàng” ngày xưa cũng được gã nhanh chóng móc nối, tạo ra mối quan hệ làm ăn, và cứ thế cơ ngơi bất động sản của gã cứ thế mà đội lên không biết bao nhiêu đất, bao nhiêu nhà. Rồi gã thành lập công ty, cứ thế điều hành. Nhanh nhạy nên mau tiến tới.

       Chị cũng là mẫu phụ nữ thông minh, ở nhà chăm lo quán xuyến mọi việc trong nhà. Thậm chí ngày trước chị cũng tốt nghiệp loại giỏi mảng giao dịch, chỉ là do điều kiện sinh nhai nên phải về quê bán hàng nên mỗi khi có việc gã cũng hay hỏi ý kiến chị. Nhiều hợp đồng quan trọng cũng thành công từ đóng góp của chị. Nhưng rồi, khi đàn ông trở nên giàu sang họ dễ sa vào bội bạc, gã ngoại tình. Hơn nữa, hai người lấy nhau đã lâu nhưng không có lấy một mụn con, đi chữa nhiều nơi, lỗi lầm nơi gã… Vì thương chồng, chị hết lời khuyên gã, lấy hết hình ảnh công ty đến lấy hôn nhân mười mấy năm ra khuyên nhủ đều không được. Chị quyết định ly hôn, gã cũng dễ dàng ưng thuận. Nhưng khi chuẩn bị đệ đơn lên tòa, chị phát hiện mình có thai. Được ít lâu siêu âm lại phát hiện là con trai…

       Kể từ khi đơn li hôn được gã xé tan tành, gã thay đổi tột độ. Gã quay trở lại là người yêu thương chị như ngày xưa, nâng niu chị hết lòng . Không những thế dường như gã cắt hết mọi mối quan hệ ngoài luồng, quay trở lại là chàng xe ôm ngày xưa lúc nào trong đầu cũng chỉ nghỉ đến chị. Cho đến khi con trai hơn ba tuổi bắt đầu trở nên cứng cáp, gã biết chị ghét rỗi rãi nên bàn:

         -Tôi dự định sắp xếp cho mình làm bên mảng đối ngoại, do biết mình thích công việc lại đi đó đây. Vừa góp một phần sức lực cho công ty vì mình vốn khéo. Nhưng nếu tôi một bước cất nhắc thì lại sợ nói đưa người nhà vào. Mình liệu…

        Chị ngày đó cứ nghĩ gã biết chị ghét mãi một

việc ở nhà tạo điều kiện cho chị, lại sợ bị mang tiếng nên chị cũng làm CV xin việc gửi đàng hoàng, sau đó cũng chứng minh với ban đối ngoại và toàn thể công ty năng lực của mình để có chỗ đứng trong công ty. Vì là đối ngoại nên chị thường xuyên đi công tác, gã lại luôn khuyên nhủ chị:

        -Tôi biết năng lực của mình hơn thế, mình cứ đi công tác. Cu con cứ để tôi lo, mình khổ suốt mấy năm qua rồi.

       Vì là một người cuồng công việc, chị thường xuyên có những chuyến công tác xa, nhưng gã như hậu phương vững chắc của chị luôn gửi ảnh hai cha con và quán xuyến rất tốt việc nhà dù bận rộn điều hành một công ty lớn. Vì thế chị càng cố gắng thực hiện tốt nhiều giao dịch cho đến khi mọi thứ không ngờ xảy ra.

       Năm nhóc con bảy tuổi, gã gửi đơn li hôn và giành quyền nuôi con với lí do chị không dành thời gian cho con cái. Chị gần như té ngửa với đủ lí do gã đưa ra, nhưng vì khi con hơn sáu tuổi, xét đến nguyện vọng của con nên chị gần như mất trắng khi đứa trẻ chỉ tay chọn ba. Vì trong khoảng thời gian mấy năm qua, khi chị bôn ba với công việc ở ngoài thì gã lại một tay chăm bẵm từng bữa ăn giấc ngủ cho đứa trẻ. Đứa trẻ thơ quá xa lạ với mẹ vì gã không ngừng gợi ý sắp xếp công việc cho chị liên tục khiến chị ít khi ở nhà, nhưng vì là “những lời nỉ non” không có trên giấy tờ nên những chuyến đi của chị, hợp thức hóa đều là sự lựa chọn của chị. Và việc chị cuồng công việc còn được chứng minh qua cả ngay từ lúc ban đầu chị đứng lên tự xin việc, gã ngày đó cố gắng không nhúng tay vào để không bị mang tiếng chính gã đưa chị vào làm đẩy hai mẹ con xa nhau.

       Thêm nữa, tính chị vốn không nghĩ đến có một ngày mình bị gắn mác ngoại tình, khi những chuyến công tác thường đi cùng với một người đàn ông cố định… Chị chợt nhận ra gã đã lên kế hoạch từ khi chị mang thai và đầu óc kinh doanh đó thực hiện một kế hoạch kinh doanh khi gã biết mình rất khó khăn để có con. Chi cũng nhận ra gã đợi đến giờ phút này vì con dưới ba tuổi sẽ do mẹ nuôi và mưu kế của gã sẽ không thực hiện được. Gã đã nắm rõ mọi thứ của luật pháp để thực hiện một kế hoạch dài hơi. Gã cho chị một quyền thăm con, nhưng chị chợt nhận ra khi chị rời khỏi tòa này , ngay cả công việc của mình chị cũng không giữ nổi, như thế thì ngay cả cố gắng đấu tranh để giành quyền nuôi con thì khả năng nuôi dưỡng cũng không còn…

             

Tác giả: Lê Hứa Huyền Trân

Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định


READ MORE - KẾ HOẠCH KINH DOANH - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

CHUYỆN CÔ GÁI VẮT SỮA VÀ CÁI CHUM – Ngụ ngôn của Aesop – Người dịch: Đinh Hoa Lư

 


CHUYỆN CÔ GÁI VẮT SỮA VÀ CÁI CHUM

Ngụ ngôn của Aesop

Người dịch: Đinh Hoa Lư

 

Cô vắt sữa đang trên đường từ nông trại về nhà. Trên đầu cô gái còn đội một bình sữa đầy láng bóng cân đối nhịp nhàng theo bước chân về. Chân cô vừa bước nhưng đầu cô vừa suy nghĩ biết bao nhiêu kế hoạch huy hoàng cho những ngày tới…

 

Vừa đi cô vừa thì thầm trong miệng:

 

- Này nhé với loại sữa tốt như thế này mình tha hồ mà đánh ra kem. Với số bơ mình có được như thế mình tha hồ mà bán ngoài chợ. Có được mớ tiền khá rồi mình sẽ mua một số trứng về ấp. Ôi biết bao nhiêu con gà con xinh xắn chúng sẽ nở đầy sân nhà mình. Chưa hết, mình sẽ đợi ngày lễ tháng Năm tới mình sẽ bán bầy gà đi và mình sẽ mua một bộ váy thật xinh. Mình sẽ bận bộ váy xinh đẹp này trong ngày hội chợ. Ngày đó sẽ có nhiều chàng trai tới gắm ghé mình Các chàng sẽ tới gần mình cùng ra sức tán tỉnh nhưng mình cuối cùng sẽ khéo léo từ chối hết thẩy...”

 

Khi dòng tư tưởng đang miên man suy tính, cô gái bỗng vấp chân làm bình sữa đang đội trên đầu rơi tòm xuống đất!!!

 

Ôi bao nhiêu sữa của cô gái đổ tràn ra hết mặt đất. Thế là tan tành giấc mộng làm bơ, mua trứng, ấp gà, mua váy mới, cùng tan luôn sự đỏng đảnh kiêu sa trong giấc mơ của cô gái vắt sữa.

 

*KHOAN VỘI ĐẾM  GÀ TRƯỚC KHI TRỨNG NỞ

 

* CHƯA ĐỖ ÔNG NGHÈ  ĐÃ ĐE  HÀNG  TỔNG

* CHƯA ĐI  KHOAN  CHẠY

 

***

 

The Milkmaid & Her Pail

 

A Milkmaid had been out to milk the cows and was returning from the field with the shining milk pail balanced nicely on her head. As she walked along, her pretty head was busy with plans for the days to come.

 

"This good, rich milk," she mused, "will give me plenty of cream to churn. The butter I make I will take to market, and with the money I get for it I will buy a lot of eggs for hatching. How nice it will be when they are all hatched and the yard is full of fine young chicks. Then when May day comes I will sell them, and with the money I'll buy a lovely new dress to wear to the fair. All the young men will look at me. They will come and try to make love to me,—but I shall very quickly send them about their business!"

 

As she thought of how she would settle that matter, she tossed her head scornfully, and down fell the pail of milk to the ground. And all the milk flowed out, and with it vanished butter and eggs and chicks and new dress and all the milkmaid's pride.

 

*Do not count your chickens before they are hatched.

READ MORE - CHUYỆN CÔ GÁI VẮT SỮA VÀ CÁI CHUM – Ngụ ngôn của Aesop – Người dịch: Đinh Hoa Lư

Sunday, May 2, 2021

THÁNG MẤY ANH NHỚ EM! – Thơ Trần Mai Ngân


 
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


THÁNG MẤY ANH NHỚ EM!
 
Tháng Giêng về đem mùa xuân đến em gặp anh...
Tháng Hai xa cho thương nhớ thật đầy...
Tháng Ba hương Ngọc Lan và đêm biển mặn
Tháng Tư, tháng Năm ấp ủ tình nồng lời anh nói trăm năm...
 
Nụ hôn đầu vòng tay khép chặt
Tháng Sáu mắt trong mắt, môi trong môi...
Mùa hè cháy đỏ trời màu hoa phượng, tình yêu lứa đôi
Con ve hết hồn kêu vang, mặc kệ... đôi tình nhân quyện chặt... quyện thật chặt...
 
Tháng Bảy, tháng Tám rồi tháng Chín về
Vòng quay đê mê, đê mê...
Đêm thuỵ du anh hát ru
À ơi! Tình ơi!...
 
Tháng Mười, tháng Mười Một, tháng Mười Hai
Anh rót mật vào tai - tình sẽ không phai
Một năm, hai năm... sáu năm... rồi nhiều năm...
Quay lại tháng Giêng em không còn anh
 
Anh có nhớ chăng, anh có nhớ chăng tháng nào mình của nhau
Đừng phai mau... anh ơi! xin đừng phai mau...
Tháng nào là của nhau... tháng nào tình đi mau...
Anh ơi... Xin đừng anh ơi... anh ơi...!
 
                                                   Trần Mai Ngân

READ MORE - THÁNG MẤY ANH NHỚ EM! – Thơ Trần Mai Ngân