Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Wednesday, September 27, 2017

CHUYỆN CỦA BÀ - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

Tác giả Lê Hứa Huyền Trân


CHUYỆN CỦA BÀ
Lê Hứa Huyền Trân

       
Phải nói chưa có một gia đình nào phức tạp như gia đình tôi, phức tạp từ những mối quan hệ trong gia đình, phức tạp từ bản tính của từng con người với mỗi tính cách khác nhau nhưng đều khó hiểu, cho đến phức tạp hoàn cảnh gia đình. Nhưng có lẽ phức tạp nhất đó là mối quan hệ giữa ông bà tôi, một mối quan hệ mà từ lúc bé tôi chẳng hiểu rõ đó là yêu thương hay tất cả đều đã phai nhạt qua thời gian và năm tháng. Tôi chưa bao giờ thấy mặt bà tôi, từ lúc còn bé cho tới khi tôi trưởng thành. Trong nhà ai cũng tránh nhắc đến bà như một từ húy kị, kể cả mẹ, giọt máu đào của bà cũng chưa bao giờ nhắc tới, nhất là trước mặt ông. Ban đầu tôi không hiểu, tôi nghĩ hẳn bà đã làm điều gì có lỗi với cả gia đình, mà nhất là với ông, thậm chí có lúc tôi nghĩ rằng có lẽ bà đã mất nên người ta không muốn gợi nhớ lại nỗi đau đó. Nhưng không một ảnh thờ, không một lời nhắc, bà cứ như không khí trong nhà vậy.
Cho tới khi tôi nhận ra ông nhớ bà trong từng khoảnh khắc rất nhỏ của thời gian. Có bận tôi thấy ông ngồi ngắm cây sáo mà ông đẽo y như hình cái tẩu, tôi mon men lại gần:
-Cây sáo, cây sáo này ngộ ghê ông ơi, ông thổi con nghe.
-Hệt như bà mày, cũng thích ngộ, cũng vòi ông.
Rồi ông im lặng. Lại có khi tôi thấy ông ngồi hút thuốc, ánh mắt xa xăm nhìn về một nơi nào đó mà tôi không rõ, rồi ông ho sù sụ, vỗ ngực bộp bộp, tôi chẳng rõ đó là vì tuổi già hay vì trái tim ông chợt nhói cơn đau? Lại có khi mẹ nấu món cá kho tộ trong cái nồi sứ mới mua, ông gắp mấy đũa rồi lại buông, mẹ buột miệng:
-Con quên cho cá vào nồi đất như mẹ.
Một giây thinh không rồi tất cả bị thời gian nhấn chìm như chưa từng xảy ra. Tôi lớn dần lên theo thời gian, mặc nhiên cũng cho rằng bà không hề tồn tại, cho đến một ngày ông tôi bị ốm. Trận ốm ấy nặng đến nỗi tất cả con cháu trong nhà đều tề tựu cả bên giường ông, đó cũng là lúc ông kể tôi nghe chuyện của bà.
Bà là con địa chủ trong làng, ông là con bà hàng nước. Thực ra chênh lệch địa vị vốn không ảnh hưởng tới tình yêu của ông bà vì cụ của tôi vốn cũng là người dễ chịu và hiểu biết. Tình yêu của hai người được hun đúc từ những ngày ông còn là tiểu mục đồng cho nhà cụ, còn bà là tiểu thư đài các nhưng phải lòng tiếng sáo của chàng chăn trâu. Khoảng thời gian đó, tình yêu của hai người cũng giống như tình yêu của bao cặp đôi khác. Nhưng trái ngược với tính cách hiền lành, chân chất của ông, bà là một người rất nguyên tắc, nguyên tắc trong cả việc hi sinh cho người khác. Ví như thể, bà đã cấm ông làm điều gì thì tuyệt nhiên ông không được làm, nếu không điều kiện mà bà đã đặt ra nhất định bà sẽ tuân thủ dù điều kiện đó là không gặp ông và dù nỗi nhớ ông da diết nhường nào bà cũng sẽ không hé ra nửa lời.
Nhiều người trong làng nghĩ bà khó tính. Một cô trẻ ngấp nghé mười tám đôi mươi mà lúc nào cũng tuẩn thủ mọi thứ một cách khô cứng. Nhưng ông biết, bà con nguyên tắc như vậy vì bà có một trái tim yếu mềm.
Bà là con gái thứ hai trong gia đình, sau còn đến ba người em, với điều kiện vật chất thì cơm áo gạo tiền không phải là mối lo nhưng vì là con gái trưởng nên bà mang nặng trách nhiệm trong mình. Gia đình bà phong kiến, tất cả các người con đều được giáo dục một cách nghiêm khắc, người chịu ảnh hưởng nhiều nhất là bà, bởi bà luôn mang mặc cảm là con của bà thứ trong nhà. Thậm chí nếu lỡ bà làm gì sai, sẽ không bao giờ bà để việc đó xảy ra nữa hay nói câu “ xin lỗi” một ai đó quá ba lần.
Nhà cụ có một phong tục rất kì lạ, hầu như những người con trưởng trong nhà đều không được quyền lấy vợ lấy chồng, phải giữ thân mình “sạch” đề thờ tự tổ tiên. Họ sẽ sống một cuộc đời đơn thân nhưng bù lại họ được tất cả gia sản, và cứ thế cho đến đời sau, đứa cháu đầu tiên được sinh ra trong dòng họ sẽ tiếp tục nghĩa cử thiêng liêng đó. Phần lớn mọi người trong nhà đều cho rằng đó là vinh dự đối với gia đình nhánh có con thờ tự và với gia đình bà cũng thế. Trước bà có một người anh và dường như anh ấy đã được định đoạt cho kiếp sống đó, nếu, ừ, nếu anh ấy không yêu. Ngay lúc bắt gặp anh ấy lén lút với một cô gái ông đã thấy lo, lo không chỉ cho anh mà còn lo cho chính mình. Bởi lẽ, nếu anh ấy có mệnh gì, người phải chịu trách nhiệm thờ tự chính là bà. Gần như đi với sự ích kỉ, ông đã ngăn cản anh của bà với một mối quan hệ không đâu tới đâu, thậm chí ông còn đe dọa:
-Anh hãy nghĩ lại đi, nếu anh yêu cô ấy, thậm chí anh không thể đến được với cô ấy, thậm chí hai người có thể bị đuổi ra khỏi làng đấy.
Nào ngờ những lời ông nói chẳng phải là đòn đau mà lại đến với anh của bà là cả sự thức tỉnh. Hôm sau, anh của bà dắt người tình của mình bỏ làng đi thật. Trái ngược với sự lo lắng của ông, ngay khi bà nghe ông kể về mối quan hệ đó bà chỉ im lặng. Sự im lặng của bà làm ông sợ, vì ánh mắt bà nhìn ông lúc đó ngập tràn sự hối lỗi. Ông lo cho bà, lo cho cả đứa con đang chưa thành hình trong bụng của bà. Nhưng lúc đó bà chỉ khuyên ông:
-Em sẽ gắng khuyên anh cả. Anh đừng lo.
Nhưng lời nói của bà yếu ớt đến độ ông hiểu rằng ông đang sắp mất bà. Thế rồi người anh cả đi, thế rồi gia đình bà gần như có một sự chuyển giao quyền lực từ người anh cả sang bà. Bà có tất cả, giàu có, địa vị và sự kính trọng, chỉ có điều, bà phải đánh mất ông. Lúc ông chạy đến bên bà, bà chỉ khóc và nói :” Em xin lỗi”. Đó là lời xin lỗi đầu tiên bà gửi đến ông, vì trước giờ trong suốt cả một quãng thời gian rất dài yêu nhau chưa bao giờ bà phụ ông.
Lúc đó, ông còn trẻ. Ông hận bà lắm, ông cũng cho rằng bà ham giàu sang, bà phụ nghĩa, quên tình. Ông mắng bà không tiếc lời.
Ông tôi thở hắt ra yếu ớt khi nhớ về chuyện cũ. Được một thời gian, bà ra khỏi làng đi đâu gần cả năm trời, nghe trong họ nói bà đi giao thương, công việc của bà khi trở thành một người chủ gia đình trở nên bận rộn. Cho tới một đêm, khi ông còn đang ngủ trong căn nhà, bỗng nghe tiếng động, ông ra cửa thì thấy bà, trên tay đang bế một đứa trẻ, khỏi cần nói ông cũng hiểu đó là máu thịt của mình, lúc này bà lại khóc và nói:
-Em xin lỗi. Con nhờ cả ở anh.
Ông chưa kịp nói dứt lời thì bà đã quay đi. Lúc đó cho tới cả những tháng năm sau này ông nuôi con bằng cả tình thương và sự oán hận giành cho bà. Đứa bé gái ấy là mẹ tôi. Cho tới một ngày, ông tình cờ gặp lại người anh cả. Lúc đó, người anh đã khóc rất dữ dội với ông. Anh nói anh đã có con với người con gái ấy, gia đình nhà người ấy lại không còn một ai, anh có trách nhiệm chăm lo, anh biết anh ích kỉ và… anh đã nói với em gái của mình,là bà. Anh đã đứng ra van xin bà, thậm chí quỳ trước mặt bà, lúc đó bà chỉ biết khóc trong im lặng.
-Em tôi không phải không thương cậu, nó rất thương cậu. Nhưng tại vì tôi, tôi vô dụng. Tại cô ấy và đứa bé. Tôi đã xin em tôi. Tôi đã năn nỉ nó.
Ông im lặng không nói được lời nào, phải chăng giờ ông đã hiểu nỗi đau trong mắt bà khi an ủi ông?
Sau hôm ấy tôi có về nhưng không dám vào nhà. Tôi đã thấy ba mẹ tôi lần nữa quỳ xuống xin em tôi thay tôi, vì nếu không gia đình sẽ có lỗi với cả dòng họ…
Lúc này thì ông bật khóc, ông khóc thay cho cả bà, ông khóc cho đứa con chưa bao giờ biết mặt mẹ. Ông khóc cho nguyên tắc tình thương và hi sinh cho người khác của bà. Vậy mà ông vẫn luôn oán trách bà, cho rằng bà phụ ông vì gia sản, vì địa vị. Hôm sau, ông lại lén sang nhìn bà, trong ngôi nhà lạnh lẽo đó, bà vẫn luôn tay điều hành mọi việc, ba mẹ bà cười, họ hàng bà cười, anh trai bà với vợ con ở một nơi nào đó cũng đang cười, chỉ có bà là lạnh lùng. Nỗi đau của bà, nỗi đau của người làm mẹ không thể nhận con; Nỗi đau của người em gái gánh vác trọng trách để gia đình người anh vẹn toàn; Nỗi đau đứa con quên đi hạnh phúc mình để ba mẹ không bị dòng họ chê cười; Và nỗi đau của một người đánh mất đi người mình thương.
-Nên con đừng bao giờ hận bà. Nếu có thể con hãy đến tìm bà một lần, chỉ để nói chuyện với bà thôi. 
Thế rồi dặn dò con cháu xong ông mất. Ông ra đi với tình yêu giành cho bà vẫn còn mãnh liệt trong tim. Lúc đưa ông về nơi an nghỉ cuối cùng, tôi bỗng thấy một người đàn bà luống tuổi tới trước phần mộ ông quỳ sụp xuống khóc nức nở:
-Em xin lỗi. Em tới muộn rồi.
Đó là lời xin lỗi thứ ba của bà.

Lê Hứa Huyền Trân
Hội viên Hội VHNT Tỉnh Bình Định



READ MORE - CHUYỆN CỦA BÀ - Truyện ngắn Lê Hứa Huyền Trân

CHIỀU Ở NHÀ THỜ TẮC SẬY - thơ Trúc Thanh Tâm


  
 
CHIỀU Ở NHÀ THỜ TẮC SẬY
 Mây chầm chậm phía trời đông
 Em đi bỏ lại con sông quê nghèo
 Nhịp đời theo sóng lá reo
 Thời gian mắc cạn giữa chiều mênh mông

 Mười năm về lại Tân Phong (*)
 Trời đang đổi gió mát lòng nắng trưa
 Nơi mình quen nhỏ năm xưa
 Nay về thăm lại mùa mưa trắng trời

 Câu kinh nhỏ nguyện một thời
 Bây giờ theo nhỏ đang rời xa ta
 Mười năm nhỏ bỏ đi xa
 Làm sao nghe được chuông nhà thờ rơi

 Mười năm đâu phải một đời
 Vậy mà bốn mấy năm rồi, nhỏ ơi
 Thành tâm trước Chúa ba ngôi
 Đời nầy có phải là đời thật không ?

 TRÚC THANH TÂM
 ( Châu Đốc )
 ___

 (*) Tân Phong: Xã Tân Phong, huyện Giá Rai,tỉnh Bạc Liêu nơi có nhà thờ Tắc Sậy.
READ MORE - CHIỀU Ở NHÀ THỜ TẮC SẬY - thơ Trúc Thanh Tâm

CHO MÙA THU CŨ - Thơ Mặc Phương Tử



CHO MÙA THU CŨ

Mới hôm nào đó... lá vàng rơi
Nay tiếng thu xưa lại đến rồi!
Dãy bạc lưng trời sương gối mộng
Chiều xanh đáy nước nắng nghiêng đồi.
Thoáng nghe hồn đá đìu hiu quạnh,
Chừng thấy mây ngàn lãng đãng trôi.
Ta gởi câu thơ theo cánh nhạn
Cho mùa hoa lệ, dẫu xa xôi! 

                 South Dakota (USA ), tháng 9, 2017.

                          MẶC PHƯƠNG TỬ
READ MORE - CHO MÙA THU CŨ - Thơ Mặc Phương Tử

Tuesday, September 26, 2017

LÀ HỒ ĐIỆP, GỪNG VÀ MUỐI, LẠI LỤC BÁT - Thơ Chu Vương Miện


           
Nhà thơ Chu Vương Miện


 LÀ HỒ ĐIỆP

lúc lại là hồ điệp
lúc thôi đành Trang Sinh
nhẩm pho kinh một lúc
ờ tứ đại giai không ?
hoa sứ rơi trên suối
đục trong chảy một dòng

chuông thu không tịnh độ
danh lợi lầm bến mê
chạy vội theo hư ảnh
quên mất luôn lối về
mấy vầng trăng cổ độ
trước mặt mất đàm khê
bên hông là đá lũng
ta là ai ? bây giờ

gõ mãi trên mõ gỗ
dộng mãi quả chuông đồng
gỗ kêu theo âm gỗ
hồng chung vọng hồng chung
mỏi tay gần suốt kiếp
hiểu gì ? được chữ không ?

niệm xong một bài kinh
con chim bay khuất khuất
chiếc lá giữa lòng đường
chờ tái sinh kiếp khác
ta vẫn chỉ là ta
sao kiếp xưa đi lạc


GỪNG VÀ MUỐI

hạt muối mặn 3 năm còn mặn
lát gừng cay chín nước còn cay 
                                    (ca dao)

hết tiền tình cũng rã ngay
thôi thì đêm cũng như ngày hỡi ôi
mới là cục đá lưng đồi
đút lò đã hoá thành vôi trắng hều
đầy tiền đầy ắp tình yêu
vơi tiền tình uống thuốc liều đi đoong
tội tình một lũ liền ông ?
vo ve cũng giống đàn ong ong ruồi
dư tiền mặt óng vàng tươi 
cạn tiền chả có con ruồi bu quanh
cũng là thôi cũng đành đành
giai nhân giờ cũng lâm hành đường xa
thương gần chán quá thương xa
chẳng là kẻ cắp bà già đẹp đôi
đồi mua cũng vẫn là đồi ?
đồi sim, đồi trẩu, đồi sồi, đồi nưa
trời hành tháng 8 chưa mưa ?
tháng  9  lá đỏ cuối mùa lá bay ?
lá bay bỏ lại chốn này ?


LẠI LỤC BÁT

người về ta để cho về
ta nắm vạt áo ta đề chữ quên ?
vừa đi người đã quên liền
còn ta đứng đó nửa tiên nửa đời
nhìn chi ? con sáo bay rồi ?

*
trăm năm có một chữ "tài" (đại)
Nghìn năm chữ "xỉu" (tiểu) ván bài nghỉ chơi
cò quay lẫn với cò mồi
hồ lỳ với bọn cò ruồi y nhau ?

trăm năm còn có gì đâu ?
nước đen nước đỏ ván đầu ván đuôi
trắng tay há miệng ra cười
đầy tay mật lại cùng ruồi một mâm

*
thầy đồ nhà trống ba gian
thiên trời địa đất càn khôn khôn càn
Quốc Oai phất ngọn cờ tàn
muốn xoay bạch ốc lầm than kiếp này
nào ngờ trắng mắt trắng tay

*
ờ mà một lũ quen nhau
chốn nao tình cũ dây trầu cục vôi
bây giờ gió cuốn mây trôi
trầu không cau rụng kẻ ngồi kẻ than
trơ ra cục gạch mạ vàng

*
thân em như tấm lụa đào
bèo nhèo giữa chợ vái chào tứ phương
ngẩn ngơ ngó mãi chân tường
rêu xanh từng vạt gợi hồn liêu trai
rằng đây đâu phải Tần Hoài
mà thơ Đỗ Mục bên tai vọng về
không sông trăng cũng chả về
hạt mưa sa vẫn ê chề còn rơi ?

           CHU VƯƠNG MIỆN

READ MORE - LÀ HỒ ĐIỆP, GỪNG VÀ MUỐI, LẠI LỤC BÁT - Thơ Chu Vương Miện

ĐI LẠI TỪ ĐẦU - Thơ Trần Mai Ngân



           

ĐI LẠI TỪ ĐẦU

Đi từ đầu anh nhé
Bằng tập tễnh ngại ngùng
Đưa bàn tay anh nắm
Giữa Thu vàng mông mênh

Đi từ đầu anh nhé
Vụng về nói lời yêu
Đợi nhau dưới mưa chiều
Cùng che chung một áo...

Ta đi lại từ đầu
Em sẽ là cô dâu
Bước lên thềm hoa soan
Ngập ngừng rơi trên tóc

Ta đi lại từ đầu
Hay ta lại về đâu
Nhịp cầu như lắc lẻo
Cố chầm chậm qua cầu !

            Trần Mai Ngân




READ MORE - ĐI LẠI TỪ ĐẦU - Thơ Trần Mai Ngân

Monday, September 25, 2017

VỀ ĐỨNG GIỮA TRỜI KHÔNG - Thơ Nguyễn Văn Gia




VỀ ĐỨNG
GIỮA TRỜI KHÔNG


Dịu dàng
như giọt nắng
Tình cờ
đậu xuống vai
Và nỗi buồn
vô cớ
Lanh canh
chạm vào nhau
Chiều qua
khu vườn nhỏ
Vi vu
nghe tiếng gió
Về đứng
giữa trời không
Lòng lao xao
tiếng lá
Tìm chi
tìm mãi miết
Chút làn hương
đã phai
Câu thơ buồn
lỡ viết
Từ vẻ đẹp
tàn tro
Nỉ non
trong vườn nhỏ
Tiếng dế
buồn đêm sâu
Trăng mùa thu
chưa tỏ
Đã ngọt ngào
hương cau
Câu thơ buồn
lỡ viết
Để dành
cho ai đây...


Nguyễn Văn Gia
READ MORE - VỀ ĐỨNG GIỮA TRỜI KHÔNG - Thơ Nguyễn Văn Gia

SẦU VƯƠNG - Thơ La Thụy


    



 SẦU VƯƠNG

 Thùy Hiên ! Ồ cả trời vàng ảo mộng
 Trong mắt em ta ngợp chết linh hồn
 Đôi tay ngọc dâng cao sầu sắc biếc
 Sao nhìn em càng trải rộng cô đơn

 Môi hé nụ xinh sao tình thắm thiết
 Phút giây nào chợt lạnh giá băng giăng
 Em nhẹ thở bốc cao ngàn gió thoảng
 Mặt lạnh lùng sương phủ rét không gian

 Em ở đó ta đây ngàn thế kỷ
 Sầu dâng tràn trĩu nặng rớt mây xanh
 Ôi vạn dặm xa nhau trên đường chỉ
 Dù tóc em lộng phủ rợp duyên lành

 Yêu em quá nên môi run bần bật
 Tơ lòng rung nhưng đàn vẫn câm lời
 Vì run sợ dây tình trầm hiu hắt
 Không em ơi, tình rã chết một đời

                                 La Thụy

                       Huế, tháng 3 / 1974

READ MORE - SẦU VƯƠNG - Thơ La Thụy

HOA MÓNG TAY - Chùm ảnh của Chu Vương Miện







READ MORE - HOA MÓNG TAY - Chùm ảnh của Chu Vương Miện

MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nhật Thụy Vi - Ca sĩ: Diệu Hiền

READ MORE - MỘT NGÀY MÙA ĐÔNG - Nhạc: Mai Hoài Thu - Thơ: Nhật Thụy Vi - Ca sĩ: Diệu Hiền

LÀ ANH... / THÌ THÔI... - Hai bài thơ của Đan Thụy

Tác giả Đan Thụy

Thơ Đan Thụy

LÀ ANH...


Người đàn ông
đi tìm thảm hoa vàng...
trên bước chân sỏi đá
những cơn lốc đời
không quật ngã được niềm tin

Người đàn ông
đa đoan, thầm lặng
cõng tuổi thanh xuân đi qua dang dở...
từng đứa con tinh thần
tạc trên vách đá
đôi mắt nâu, sâu
trầm lặng xa xăm

Người đàn ông
tỏ tình trong vụng dại
những câu thơ trần trụi nỗi cô đơn
âm ỉ u buồn
mang vũ điệu mây trôi
bằng mầu trăng ngã vào ngọn gió
bờ môi run ... im lặng nồng nàn

Người đàn ông
tập quen nỗi buồn và thất bại
trong vòng khói thuốc
căng cánh diều cho ước mơ bay

Ngả chiều rơi
tiếng đàn du dương trong gió
đôi tay chai sần chới với
con nước... chiều nao còn vỗ mãi
người đàn ông
bước đi không ngoảnh đầu nhìn lại
rũ bỏ nhọc nhằn
hóa kiếp ước mơ...

ĐT


THÌ THÔI...


Nắng treo chùm hoa bưởi trên cao
mùa hè rực rỡ sắc hoa phượng
làm em nhơ nhớ
không thể quên những điều vụn vặt
em lao đao ý nghĩ riêng mình
gửi nhớ thương cho anh trên câu thơ chợt ngắn dài
ngày trên phố đi qua như bao ngày xưa cũ
nỗi nhớ miên man
em gửi nét môi cười
anh không biết em nghĩ gì
thì thôi...

Thích lá me bay ngày nắng ấm
sợ anh không đến giữa chiều trôi chậm
chờ đợi
nghoảnh mặt nhìn chiếc lá rơi nghiêng
chùm hoa bưởi treo trên cao là chùm hoa đẹp nhất
kỷ niệm ngoái lại
nắng vẫn ươm vàng
những bông hoa dại li ti trên triền cỏ rối
con đường xanh mầm yêu thương
anh không biết em nghĩ gì
thì thôi...

Gửi chiều mây trắng bay theo anh
dong ruổi
hạnh phúc là khi em đã đi một khoảng xa
còn nghe tiếng anh dặn dò ấm như hơi thở
còn những giấc mơ
... em vẫn chẳng chừa nhớ thương
anh không hiểu em nghĩ gì
thì thôi!


Đan Thụy
READ MORE - LÀ ANH... / THÌ THÔI... - Hai bài thơ của Đan Thụy

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA - Chùm lục bát Hoàng Chẩm

Tác giả Hoàng Chẩm

Chùm lục bát Hoàng Chẩm

MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA

Vuốt mặt mấy giọt
Mưa rơi
Tưởng môi người dạo nửa vời...

Buông tay

Nghiêng
Vai đón chút tình bay
Hứng
Mùa tương ngộ giữa ngày bên nhau
Em chia lòng
Tới mai sau
Tóc chiều ru lại mưa mau
Mắt tình
Giấu đêm miền nhớ lung linh
Gối mơ tan....
Ngỡ câu kinh yêu người.

Vuốt thêm giọt để yêu người...... 


TỰ TÌNH CHIỀU

Chiều ơi!
Sông nước....mênh mang
Buổi về neo đậu
Ngỡ ngàng phố quen
Lạ thường chợt nhớ....
Gót sen
Ngày về không hẹn
Như đền ơn nhau.
Bời bời một chút
Ngàn lau
Tháng ba ngó mặt
Lòng đau....buổi về.


CÒN ĐÓ KHÚC RU

Tháng ba đi giữa lời ru
Sông quê đầy ắp một phù sa em
Ta ngồi nghe chút khát thèm
Mùa trăng.... lỡ dại biết em môi hồng
Tháng ba lời ru mênh mông
Giữa đêm rạn vỡ một đồng điệu thương
Nhặt đêm khuya vắng lạ thường
Mộng du níu lấy canh trường trao nhau.....
Lời ru khuất lấp nỗi đau
Giữ thơm sợi nhớ thôi nhàu áo xưa.

HOÀNG CHẨM
READ MORE - MƯA TÌNH VUỐT MẶT PHỐ XA - Chùm lục bát Hoàng Chẩm

VỀ HÒN ĐÁ BẠC - thơ Trúc Thanh Tâm

 
 
 
 VỀ HÒN ĐÁ BẠC

 Về U Minh Hạ sáng nay
 Đất rừng ngập mặn đổi thay hết rồi
 Cà Mau, lửa khói một thời
 Cầu quay, chợ cũ đâu trời cố nhân

 Qua rồi hơn bốn mươi năm
 Nắng Hòn Đá Bạc mây chầm chậm trôi
 Bao năm Đất Mũi quên bồi 
 Nghe từng đợt sóng mồ côi vỡ òa

 Đời buồn đâu chỉ riêng ta
 Máu ngư dân đổ đã hòa biển đông 
 Cọng rau, cây lúa đồng bằng
 Nghe tin biển chết mà lòng quặn đau

 Rừng xanh kiệt sức đã lâu 
 Hồn thiêng sông núi nhuốm màu thê lương
 Dắt nhau đi tiếp mười phương
 Vẫn chưa thoát khỏi con đường khổ đau
 
 Con người rồi sẽ về đâu
 Thiên đường là quả địa cầu nóng lên 
 Việt Nam đất nước Rồng Tiên
 Năm châu, bốn biển nối liền tự do!
  
 TRÚC THANH TÂM
 (Châu Đốc)
READ MORE - VỀ HÒN ĐÁ BẠC - thơ Trúc Thanh Tâm

KHÚC THU BUỒN - Thơ Vũ Trầm Tư

Tác giả Vũ Trầm Tư


Khúc Thu Buồn

Trôi đi một khúc thu buồn
Gởi theo cơn gió giận hờn vu vơ
Tóc thề nhuộm tím trời thơ
Hoàng hôn tuổi mộng lặng lờ qua mau

Mùa nào nhặt lá chiêm bao
Cơn mưa về lạc nẽo sầu hương xưa
Tình yêu gió đẩy gió đưa
Phấn son khép lại theo mùa chim di

Đông chờ bấc lạnh thầm thì
Hơi sương đẩm ướt bờ mi dỗi hờn
Còn đâu một mảnh trăng suông
Gối đêm ấp ủ chập chờn bóng ai

Người còn lẩn khuất đâu đây
Mùi hương con gái quyện say lòng người
Giữ cho ta nhé nụ cười
Trăm năm đánh đổi bờ môi ngọt ngào


Vũ Trầm Tư
READ MORE - KHÚC THU BUỒN - Thơ Vũ Trầm Tư