TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Saturday, February 11, 2017
Friday, February 10, 2017
Nguyễn Xuân Dương bình thơ Nguyễn Ngọc Hưng: GIẤC MƠ PHÙ SA
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Xuân Dương |
![]() |
| Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng |
GIẤC MƠ PHÙ SA
Như sực tỉnh giấc kê vàng hối
hả
Anh lên tàu giáp Tết ngược miền Trung
Chưa hết “mồng” lại ra đi vội vã
Tiễn bước tha phương gió cũng ngại ngùng
Anh lên tàu giáp Tết ngược miền Trung
Chưa hết “mồng” lại ra đi vội vã
Tiễn bước tha phương gió cũng ngại ngùng
Một con mắt hút chân trời trước
mặt
Một mắt còn thăm thẳm phía sau lưng
Thương dáng mẹ trăng chiều nhen bếp lửa
Sợi khói lam vờn tóc bạc rưng rưng
Một mắt còn thăm thẳm phía sau lưng
Thương dáng mẹ trăng chiều nhen bếp lửa
Sợi khói lam vờn tóc bạc rưng rưng
Quên sao được mùi rạ rơm thơm
thảo
Giun dế mùa tha thiết gọi bình yên
Tai ù đặc bốn phương đời bão nổi
Còn vẳng đâu đây một tiếng chim chuyền
Giun dế mùa tha thiết gọi bình yên
Tai ù đặc bốn phương đời bão nổi
Còn vẳng đâu đây một tiếng chim chuyền
Sao đành bỏ những bờ xôi bãi
mật
Nơi hồn cây vía cỏ rất ngoan hiền
Đến bắp ngô non cũng tròn căng sữa
Hôi hổi chờ tay ngỏ ý trao duyên
Nơi hồn cây vía cỏ rất ngoan hiền
Đến bắp ngô non cũng tròn căng sữa
Hôi hổi chờ tay ngỏ ý trao duyên
Xuân ngơ ngác giữa cao tầng, cao
tốc
Mắt nhà quê bạc trắng khói thị thành
Vào mê lộ mãi loanh quanh tìm kiếm
Chưa thấy vàng đã mất nửa đời xanh
Mắt nhà quê bạc trắng khói thị thành
Vào mê lộ mãi loanh quanh tìm kiếm
Chưa thấy vàng đã mất nửa đời xanh
Dùng dằng gió quật anh về hai
phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man
Nghiêng bóng tháng Giêng đổ vào tháng Chạp
Mơ phù sa sinh nở những mùa màng!
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man
Nghiêng bóng tháng Giêng đổ vào tháng Chạp
Mơ phù sa sinh nở những mùa màng!
Nguyễn Ngọc Hưng
Đây không phải bài thơ duy nhất
và chắc cũng chưa phải bài thơ cuối cùng và nhà thơ
Nguyễn Ngọc Hưng cũng không phải là người duy nhất
viết về những thân phận, những kiếp người cứ lũ
lượt rời bỏ quê hương đi tìm “Giấc Mơ Phù Sa” nơi
đô thành phố thị. Tôi xin gọi đây là nạn chảy máu
lao động.
Nhà thơ Nguyễn Thúy Quỳnh cũng
đã viết về đề tài này trong bài Trên chuyến xe khách:
“Những truyền thống tiềm năng không níu được chân
người ở lại”. Còn Nguyễn Ngọc Hưng cụ thể hóa
những truyền thống tiềm năng đẫm tính nhân văn:
“Đâu cũng cau héo trầu khô cũng sương gió dãi dầu
Sao không dắt nhau về sống tươi lại những tháng ba hoa gạo
Xơ xác cỡ nào quê hương cũng là chiếc nôi thơm thảo
Đủ nồng nàn cho vạn dấu môi hôn”
(Nhặt lại một làn hương)
Nhưng những con người vẫn cứ
lũ lượt rời xa thôn ổ, đất nước này, Tổ quốc này,
phiêu dạt xứ người để mưu sinh không ngừng không
nghỉ. Nhà thơ đã từng ước vọng:
“Cố thổ dẫu nghèo nhưng đẹp lắm
Đi đâu cũng nôn nả quay về”
(Xương Rồng)
“Cố thổ dẫu nghèo nhưng đẹp lắm
Đi đâu cũng nôn nả quay về”
(Xương Rồng)
Có thể là như thế! Nhưng là đối
với thế hệ xa xưa, xa lắm rồi, xa lắc xa lơ từ đời
kiếp nào. Cái thời mà quê hương xứ sở: “Mảnh vườn
đây – nơi chôn rau cắt rốn của mình đây” đang là
một điều gì đó thuộc về sự thiêng liêng cao cả. Thế
nhưng thời đại bây giờ làm gì còn nơi chôn rau cắt
rốn nữa khi rau thai nhi không được mẹ cha chôn vào
những gốc khế, gốc mít trong vườn của mẹ như ngày xưa cũ.
Dù nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng có
biện minh bao nhiêu đi chăng nữa, có dẫn dụ bao nhiêu đi
chăng nữa những truyền thống:
“Tiễn bước tha phương gió cũng ngại ngùng
“Tiễn bước tha phương gió cũng ngại ngùng
Một con mắt hút chân trời trước
mặt
Một mắt còn thăm thẳm phía sau lưng
Thương dáng mẹ trăng chiều nhen bếp lửa
Sợi khói lam vờn tóc bạc rưng rưng
Một mắt còn thăm thẳm phía sau lưng
Thương dáng mẹ trăng chiều nhen bếp lửa
Sợi khói lam vờn tóc bạc rưng rưng
Quên sao được mùi rạ rơm thơm
thảo
Giun dế mùa tha thiết gọi bình yên
Tai ù đặc bốn phương đời bão nổi
Còn vẳng đâu đây một tiếng chim chuyền”
Giun dế mùa tha thiết gọi bình yên
Tai ù đặc bốn phương đời bão nổi
Còn vẳng đâu đây một tiếng chim chuyền”
Những cơn gió cũng phải ngại
ngùng tiễn bước người đi. Nơi quê hương yêu dấu ấy
vẫn mang nặng một tình thương “Thương dáng mẹ trăng
chiều nhen bếp lửa” và còn bao điều khác nữa vẫn
không thể níu kéo bước chân người ở lại.
Những tiềm năng Nhà thơ Nguyễn
Ngọc Hưng muốn nói là tất cả những gì đã gắn bó
máu thịt ngàn đời nay với người nông dân:
“Sao đành bỏ những bờ xôi bãi mật
Nơi hồn cây vía cỏ rất ngoan hiền
Đến bắp ngô non cũng tròn căng sữa
Hôi hổi chờ tay ngỏ ý trao duyên”
Vẫn không níu kéo được chân người ở lại.
“Sao đành bỏ những bờ xôi bãi mật
Nơi hồn cây vía cỏ rất ngoan hiền
Đến bắp ngô non cũng tròn căng sữa
Hôi hổi chờ tay ngỏ ý trao duyên”
Vẫn không níu kéo được chân người ở lại.
Nguyễn Ngọc Hưng nhiều trăn trở,
nhiều cảm thông với những thân phận ra đi tìm kiếm
Giấc mơ phù sa, giấc mơ bạc vàng:
“Xuân ngơ ngác giữa cao tầng, cao tốc
Mắt nhà quê bạc trắng khói thị thành
Vào mê lộ mãi loanh quanh tìm kiếm
Chưa thấy vàng đã mất nửa đời xanh”
“Xuân ngơ ngác giữa cao tầng, cao tốc
Mắt nhà quê bạc trắng khói thị thành
Vào mê lộ mãi loanh quanh tìm kiếm
Chưa thấy vàng đã mất nửa đời xanh”
Đời người là thế, thân phận
là thế nhưng sao cứ phải biện minh để ra đi. Thực ra
không phải là một sự biện minh mà chúng ta những người
ngoài cuộc hãy làm một phép toán so sánh. Dù có là bờ
xôi ruộng mật. Dù có những bắp ngô non căng sữa gọi
mời. Thế nhưng muốn có được bắp ngô, hạt gạo thì
phải quần quật với bờ xôi ruộng mật ba bốn tháng
trời. Trong khi đó vài ngày lương ở thị thành đủ mua
gạo cho cả nhà ăn trong cả tháng. Một ngày công có thể
mua vài kg thịt loại ngon trong khi đó muốn có con gà thịt
được cũng phải nhọc nhằn ba bốn tháng. Ở nhà muốn
may bộ quần áo là phải bán thóc, bán lợn, bán gà. Ra
thị thành sau giờ làm có thể rủ nhau bù khú rượu bia…
Rất, rất nhiều điều cám dỗ trước mắt cứ thế con
người ta bị cái guồng xoáy cuộc đời quăng quật:
“Dùng dằng gió quật anh về hai phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man
Nghiêng bóng tháng Giêng đổ vào tháng Chạp
Mơ phù sa sinh nở những mùa màng!”
“Dùng dằng gió quật anh về hai phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man
Nghiêng bóng tháng Giêng đổ vào tháng Chạp
Mơ phù sa sinh nở những mùa màng!”
Những câu thơ như cái cật nứa
cứa xót tim ta đến rớm máu. Thảm họa này không chỉ ở
quê hương của nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng mà của tất cả
những miền quê nghèo khổ ở miền Trung. Và không chỉ
của miền Trung...
Các bạn có nghĩ gì khi đọc
những bài thơ viết về thảm họa chảy máu sức lao
động, tuổi lao động ở nông thôn Việt Nam hiện nay
không? Còn tôi, tôi đã nghĩ đến thảm họa này cách đây
khá nhiều năm khi tôi về thăm quê cũ ở xã Võ Liệt,
Thanh Chương – Nơi đã vang lên tiếng trống đầu tiên
của Xô Viết Nghệ Tĩnh. Tôi đến thăm nhà những người
bạn cùng trang lứa chỉ thấy hai vợ chồng già trông
nhau còn con cháu thì đã vào Nam ra Bắc kiếm miếng cơm
manh áo. Tôi cứ nghĩ không bao lâu nữa đâu, ở những
vùng quê nghèo khổ khi có người nằm xuống không biết
lấy ai đẩy cái xe tang đưa tiễn người đã khuất về
nơi an nghỉ cuối cùng. Rồi nữa, các lớp mầm non mẫu
giáo, các trường học không tồn tại vì có còn trai trẻ
gái ngoan nào ở lại sinh cơ lập nghiệp nên vợ nên
chồng ở những vùng quê mà người ta cứ tự ngợi ca,
tự huyễn hoặc là giàu truyền thống tiềm năng. Tất cả
rồi sẽ xác xơ bần cùng
Không phải đến Giấc Mơ Phù Sa
mà cách đây lâu lắm rồi Nguyễn Ngọc Hưng cũng đã
viết về điều này trong bài Dì Tôi:
“Các em đủ lông đủ cánh
Mỗi người chọn một đường bay
Còn tổ chim xưa trơ trọi
Hắt hiu dì đếm tháng ngày”
“Các em đủ lông đủ cánh
Mỗi người chọn một đường bay
Còn tổ chim xưa trơ trọi
Hắt hiu dì đếm tháng ngày”
Hoặc nữa, trong bài Chốn
về:
“Bao nhiêu cánh chim bay biệt xóm làng
Rơi tiếng hót nơi nào không biết nữa”
“Bao nhiêu cánh chim bay biệt xóm làng
Rơi tiếng hót nơi nào không biết nữa”
Tất cả đã ra đi. Tất cả đã
bay đi tìm Giấc mơ phù sa. Phù sa đâu chẳng thấy, bạc
vàng đâu chẳng thấy và tiếng hót của đời mình cũng
đánh mất đâu không biết nữa. Chỉ còn lại:
“Dùng dằng gió quật anh về hai phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man”
“Dùng dằng gió quật anh về hai phía
Lại cuốn vào cơn lốc xoáy miên man”
Cơn lốc xoáy ấy cứ xoáy mãi
cho những GIẤC MƠ PHÙ SA tan nát tả tơi.
Bắc Ninh Ngày Thơ Nguyên Tiêu Đinh
Dậu
11/02/2017
NGUYỄN XUÂN DƯƠNG.
11/02/2017
NGUYỄN XUÂN DƯƠNG.
Ba Bài Thơ Tình Khai Bút - Nguyễn Đức Tùng
![]() |
| Ảnh tác giả |
Ba Bài Thơ Tình Khai Bút
Nguyễn
Đức Tùng
1.
CÓ LẼ ĐÓ LÀ LÚC NĂM GIỜ CHIỀU
Có
lẽ đó là lúc năm giờ chiều
Sau
nhiều năm
Anh
nuôi một con ngỗng trời
Dạy
nó tập nói
Tin
rằng nó sẽ ở lại
Khi
anh mở cửa ra
Khi
anh mở cửa ra
Có
lẽ đó là lúc năm giờ chiều
Nó
bay vù đi mất
Không
bao giờ ngoái lại nhìn anh
Dưới
những ngôi sao xanh bắt đầu nhấp nháy
2.
ANH CHỈ TỚI KHI EM CHO PHÉP
Anh
chỉ tới khi em cho phép
Đôi
khi em cho phép và anh tới
Đôi
khi anh tới mà không được phép
Anh
đứng một mình ngoài trời
Đôi
khi em cho phép mà anh không tới
Em
đứng một mình trong mưa
Đôi
khi cả hai đều tới
Em
buổi chiều và anh buổi trưa
3.
NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẸP
Những
người đàn bà đẹp
Nhiều
đến nỗi
Lúc
nào anh cũng gặp
Khi
đi ăn sáng
Khi
vội băng qua đường về nhà
Lúc
nào anh cũng dễ sa ngã
Như
lần đầu gặp em
Nếu
anh không nhắm mắt lại
Nhìn
thấy trong rạp hát mờ tối
Hàng
ghế sau cùng, bên phải, mái tóc
Nguyễn
Đức Tùng
ĐÔI LỜI CÙNG CON - Võ Tấn Hùng
ĐÔI LỜI CÙNG CON
Con biết không?
Hồi con còn học ở Quy Nhơn, bố mẹ lúc nào cũng mong ngóng mau đến ngày thứ bảy để lên bến xe buýt đón con về.
Để rồi chiều chủ nhật lại tiễn con đi đầy bịn rịn, nhớ nhung với bao điều lo lắng đến cháy lòng!
Rồi con vào Sài Gòn.
Sự chờ đợi đến cuối tuần không còn nữa!
Năm thứ nhất
Hụt hẫng.
Ngôi nhà trở nên trống vắng ngày chủ nhật.
Lẩn thẩn ngồi đếm từng ngày từng tháng...
Rất mong
Tết đến!
Hè sang!
Con trở về.
Để rồi chiều chủ nhật lại tiễn con đi đầy bịn rịn, nhớ nhung với bao điều lo lắng đến cháy lòng!
Rồi con vào Sài Gòn.
Sự chờ đợi đến cuối tuần không còn nữa!
Năm thứ nhất
Hụt hẫng.
Ngôi nhà trở nên trống vắng ngày chủ nhật.
Lẩn thẩn ngồi đếm từng ngày từng tháng...
Rất mong
Tết đến!
Hè sang!
Con trở về.
Lớn hơn, chín chắn hơn!
Một tháng ngắn ngủi như cơn gió thoảng qua.
Con về nghỉ tết năm nay giữa một ngày cuối Đông se sắt lạnh
Một tháng ngắn ngủi như cơn gió thoảng qua.
Con về nghỉ tết năm nay giữa một ngày cuối Đông se sắt lạnh
Lất phất mưa mà bố mẹ ấm cả lòng.
Ngôi nhà thân yêu xưa nay vẫn thế bỗng đẹp hơn, thơ mộng hơn!
Và mọi người thân thuộc gần xa thậm chí cả những người không quen biết mới đáng yêu làm sao!
Một cái tết sum vầy đầy ấm cúng.
Có lẽ lần đầu tiên giao thừa con thức?
Đẹp làm sao những lời chúc tụng có cánh mà trung thực đáng yêu phải không con?
Có lẽ lần đầu tiên trong nhiều tháng âm u lạnh lẽo tết này có nắng vàng bảng lảng như thực như mơ giống như tà áo ai vừa thoáng lướt qua đầy e ấp, thẹn thùa.
Và cũng... có lẽ lần đầu tiên hai bố con cùng hành hương về Tây Sơn hạ đạo trong ngày mồng Năm tháng Giêng lịch sử.
Dừng chân bên Tả ngạn dòng sông Kôn bình yên thơ mộng con đã ghi lại những đoạn phim có những rặng cây lơ thơ rũ bóng như tơ liễu buông mành.
Bố ngẫu hứng đọc lên hai câu ca dao:
"Cây me cũ, bến đò xưa
Không nên tình nghĩa cũng đón đưa cho trọn niềm!"
Như một lời nhắn nhủ đầy ân tình, đầy nghĩa cử.
Đó mới chính là ĐỜI đấy con? Dẫu bao thăng trầm dâu bể, bao chớp bể mưa nguồn!
Chiều nay con đi.
Sáng mai con trở lại Sài Gòn, trở lại phương Nam đầy nắng ấm với công việc học tập không thể gọi là nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm như lời hứa đêm giao thừa?
Lòng bố cứ chùng xuống như một giai điệu trầm đầy cung bậc trên phím tơ đồng!
Không khí lạnh lại tràn về.
Mưa lất phất bay.
Những vạt nắng vàng trên đọt cau trước cổng chẳng biết lẩn trốn nơi nao?
Ngôi nhà thân yêu chỉ còn lại bố mẹ đầy thắc thỏm, lo âu trông ngóng...
Ngôi nhà thân yêu xưa nay vẫn thế bỗng đẹp hơn, thơ mộng hơn!
Và mọi người thân thuộc gần xa thậm chí cả những người không quen biết mới đáng yêu làm sao!
Một cái tết sum vầy đầy ấm cúng.
Có lẽ lần đầu tiên giao thừa con thức?
Đẹp làm sao những lời chúc tụng có cánh mà trung thực đáng yêu phải không con?
Có lẽ lần đầu tiên trong nhiều tháng âm u lạnh lẽo tết này có nắng vàng bảng lảng như thực như mơ giống như tà áo ai vừa thoáng lướt qua đầy e ấp, thẹn thùa.
Và cũng... có lẽ lần đầu tiên hai bố con cùng hành hương về Tây Sơn hạ đạo trong ngày mồng Năm tháng Giêng lịch sử.
Dừng chân bên Tả ngạn dòng sông Kôn bình yên thơ mộng con đã ghi lại những đoạn phim có những rặng cây lơ thơ rũ bóng như tơ liễu buông mành.
Bố ngẫu hứng đọc lên hai câu ca dao:
"Cây me cũ, bến đò xưa
Không nên tình nghĩa cũng đón đưa cho trọn niềm!"
Như một lời nhắn nhủ đầy ân tình, đầy nghĩa cử.
Đó mới chính là ĐỜI đấy con? Dẫu bao thăng trầm dâu bể, bao chớp bể mưa nguồn!
Chiều nay con đi.
Sáng mai con trở lại Sài Gòn, trở lại phương Nam đầy nắng ấm với công việc học tập không thể gọi là nhẹ nhàng nhưng đầy quyết tâm như lời hứa đêm giao thừa?
Lòng bố cứ chùng xuống như một giai điệu trầm đầy cung bậc trên phím tơ đồng!
Không khí lạnh lại tràn về.
Mưa lất phất bay.
Những vạt nắng vàng trên đọt cau trước cổng chẳng biết lẩn trốn nơi nao?
Ngôi nhà thân yêu chỉ còn lại bố mẹ đầy thắc thỏm, lo âu trông ngóng...
Bình Định, 06.02.2017
VÕ TẤN HÙNG
HẠNH PHÚC TÍNH PHẦN TRĂM - Thơ Trúc Thanh Tâm
Thơ Trúc Thanh Tâm
HẠNH PHÚC TÍNH PHẦN TRĂM
Sáng ra được thấy mặt trời
Dưới cao ốc, những bóng đời xô nghiêng
Xa tình, vời vợi cánh chim
Bỏ quên ta với dáng đêm rập rình
Em gieo neo, giữa chợ tình
Mà nghe mưa rớt long lanh, phận đời
Đói - no - dan díu - hẹp hòi
Phấn son đâu dễ đắp bồi cho nhau
Trái tim em vắt lệ sầu
Ta như lạc lõng giữa cầu ăn năn
Đời chưa hết nỗi nhọc nhằn
Khi mà hạnh phúc tính phần trăm yêu!
TRÚC THANH TÂM
Sáng ra được thấy mặt trời
Dưới cao ốc, những bóng đời xô nghiêng
Xa tình, vời vợi cánh chim
Bỏ quên ta với dáng đêm rập rình
Em gieo neo, giữa chợ tình
Mà nghe mưa rớt long lanh, phận đời
Đói - no - dan díu - hẹp hòi
Phấn son đâu dễ đắp bồi cho nhau
Trái tim em vắt lệ sầu
Ta như lạc lõng giữa cầu ăn năn
Đời chưa hết nỗi nhọc nhằn
Khi mà hạnh phúc tính phần trăm yêu!
TRÚC THANH TÂM
( Châu Đốc)
VỀ TRƯỜNG XƯA - thơ Sĩ Chương
Nhiều lần ta tự
hỏi
Bạn bè giờ ở
đâu
Ngày chia tay Duy
Hiệu
Lưu luyến như
tình đầu
Bạn về quê Đại
Lộc
Bạn xuống nơi
Cẩm Hà
Qua rồi mùa chinh
chiến
Còn ai người nhớ ta
Bao nhiêu năm xa
cách
Mỗi người đi
một phương
Dù dòng đời mưa
bão
Vẫn không quên
tên trường
Có lần về Vĩnh
Điện
Ghé thăm mái
trường xưa
Ngỡ rằng rong
rêu phủ
Không ngờ mới
hơn xưa
Cây phượng già
còn đó
Cành lá vẫn đong
đưa
Bạn bè không một
đứa
Để ta buồn dưới
mưa
Bước chân qua
cầu Vĩnh
Dòng nước trôi
lững lờ
Trống tan trường
lên tiếng
Tà áo dài lơ ngơ
Bay bay chiều mây
tím
Phố Vĩnh chìm
vào thơ.
Sĩ Chương
Thursday, February 9, 2017
TRẢ LỜI BÁC NGUYỄN BÀNG - Phạm Đức Nhì

Tác giả Phạm Đức Nhì
TRẢ LỜI BÁC NGUYỄN BÀNG
Ai cũng biết Đầu Xuân Thì Thầm Với Nhà Thơ Nguyễn Khôi là một bài bình thơ. Ở đây ông Nguyễn Ngọc Kiên không bình một bài thơ nào riêng biệt mà đưa ra nhận xét “gộp” cả một đời thơ của nhà thơ lão thành ở Hà Nội. Ông áp dụng phép Quy Nạp hơi cẩu thả nên có một vài sơ sót và đã được nhà phê bình Châu Thạch vạch ra từng điểm một. Tôi có ý định sẽ trao đổi với nhà phê bình Châu Thạch về các vấn đề cùng quan tâm ở bài viết kế tiếp.
Ở đây tôi chỉ xin trả lời bác Nguyễn Bàng 2 điểm:
1/ Bác Bàng viết:
Tôi không có một mẩu bằng Đại học nào chứ nói gì đến cả cái bằng Tiến sĩ Ngữ văn như ông Nguyễn Ngọc Kiên mặc dầu tôi biết ở xứ mình hiện nay sản xuất tiến sĩ như gà đẻ: Mỗi ngày một ‘tiến sĩ’.
Và tôi đã lên tiếng: “Trước hết, bác Nguyễn Bàng không nên “xách mé” cái bằng Tiến Sĩ Ngữ Văn của ông NNK như thế,” Chữ “xách mé” ở đây tôi dùng với nghĩa châm biếm, chửi xéo, thiếu lịch sự. Nếu đọc cái đoạn in nghiêng ở trên mà bác Nguyễn Bàng không nhận ra là mình đã châm biếm, đã chửi xéo, đã thiếu lịch sự với ông Nguyễn Ngọc Kiên thì tôi đành chịu thua, để bác muốn chửi sao thì chửi.
2/ Ông Nguyễn Ngọc Kiên viết Đầu Xuân Thì Thầm Với Nhà Thơ Nguyễn Khôi là để có cái tựa văn vẻ một tý, chứ thực tế thì ông chỉ muốn bình thơ Nguyễn Khôi thôi.Và dĩ nhiên vì là bình thơ nên ông viết để “nói cho cả bàn dân thiên hạ được nghe thấy”. Cũng may nhà thơ Nguyễn Khôi hiểu được ngụ ý của ông NNK nên không vểnh tai lên để chờ nghe lời Thì Thầm, chứ nếu cứ hiếu như bác Nguyễn Bàng thì chắc là rất mỏi lưng và mỏi cổ.
Rồi bác Nguyễn Bàng kết thúc thư của mình bằng đoạn “… xin ông (Nguyễn Ngọc Kiên) hãy nhớ cho, ông còn trẻ hơn nhà thơ Nguyễn Khôi rất nhiều và ông đã là Tiến sĩ Ngữ Văn chắc ông thừa biết câu “Hãy kính trọng người già khi bạn còn trẻ”. Nếu còn thì thầm với nhà thơ lão thành Nguyễn Khôi, xin ông Nên hãy (thì) thầm những lời đúng và đẹp như hoa Xuân thì hay hơn, ông Tiến sĩ Ngữ Văn à!”
Bác Nguyễn Bàng đã đem tuổi già ra làm con ngoáo ộp đe nẹt ông NNK (và những người yêu thơ trẻ tuổi khác) nên tôi đã lên tiếng: “Xin đừng bắt ông ta vì câu “Hãy kính trọng người già khi bạn còn trẻ” mà phải thì thầm vào tai nhà thơ lão thành Nguyễn Khôi những lời “đẹp như hoa xuân” khi tâm ý của ông không muốn như vậy. Thi sĩ nếu muốn được nghe những lời “đẹp như hoa xuân” của người phê bình thì phải thai nghén, phải ủ tứ thơ cho chín, cho lên men, rồi chờ lúc cao hứng dùng kỹ thuật thơ điêu luyện của mình viết lên những vần thơ dạt dào cảm xúc. Xin đừng mang tuổi già ra hù dọa lớp trẻ để làm thui chột tính công bằng của việc phê bình.”
Xin được giải thích thêm một tý cho rõ ràng.
Ở Mỹ tôi đã có cơ hội theo dõi và tham dự (cả với tư cách cử tri và ủng hộ viên) nhiều cuộc bầu cử ở mọi cấp chính quyền. Ai cũng muốn các ứng cử viên bày tỏ lập trường, chính sách của mình (về các vấn đề dân chúng quan tâm) để cử tri cân nhắc, lựa chọn khi đi bầu. Nhưng không phải cuộc bầu cử nào cũng có môi trường chính trị trong sạch như thế. Rất nhiều ban vận động tranh cử (tôi biết một vài ban như thế) có hẳn một nhóm người (group) chuyên đào bới, moi móc đời tư của ứng cử viên đối phương, nhiều khi không từ cả gia đình, họ hàng của ông (bà) ta nữa, để tìm ra những “điều không tốt” rồi “xì” ra cho báo chí, truyền thông để hạ uy tín đối thủ của mình. Đây là phương cách vận động bầu cử bá đạo bị nhiều người lên án.
Trong môi trường tranh luận văn chương cũng có một số trường hợp tương tự như vậy mà thư của bác Nguyễn Bàng gởi ông NNK là một thí dụ điển hình. Thay vì mổ xẻ những điểm chính của cuộc đối thoại văn chương là:
1/ Ông NNK trích lời nhà thơ Lê Mai cho rằng “Thơ Nguyễn Khôi không độc đáo. Không lạ. Không sang trọng.
2/ Nó có sức ma mị.
3/ Nhóm chữ “tắt trăng” trong đoạn thơ:
Vượt biển, chơi hồ, trở quá giang
Bỗng dưng lại thấy nhớ ao làng
Cái đêm hè ấy ai ra tắm
Để cả bầu trời phải tắt trăng.
4/Nhóm chữ “nai tác” trong bài thơ Đêm Mộc Châu
Đêm Mộc Châu lần đầu nghe nai “ tác”
Dân đốt nương núi cháy xém vầng trăng
Mới hay cuộc sống còn đói khát
Đốt cả đất trời kiếm miếng ăn
thì bác Nguyễn Bàng lại:
1/ Ngay ở phần mở đầu đã xách mé (châm biếm, chửi xéo) cái bằng Tiến Sĩ Ngữ Văn của ông NNK.
2/ Ở đoạn kết của lá thư đã đem Tuổi Già ra để đe nẹt, hù dọa ông NNK (vì ông còn trẻ) và dĩ nhiên, làm hoảng sợ nhiều người yêu thơ trẻ tuổi khác. Hậu quả là làm không khí tranh luận không còn thoải mái, cởi mở và làm thui chột tính công bằng của việc phê bình.
Hai đoạn ấy chỉ nhằm bới móc, nói xấu để hạ uy tín ông NNK chứ không ăn nhập gì đến đối tượng đang tranh luận mà nhà phê bình Châu Thạch đã phân tích cặn kẽ từng điểm một.
Tôi bỗng nhớ đến một điều luật trong môn Quyền Anh (Boxing): Khộng được đánh dưới thắt lưng. Theo luật thi đấu võ đài, võ sĩ bị cấm ngặt, không được phép ra đòn dưới thắt lưng, tức đánh dưới háng. Dù vô tình hay cố ý, ai phạm luật sẽ bị trọng tài phạt cảnh cáo hay bị loại thi đấu tùy theo mức độ nặng nhẹ hay tái phạm và bị xem là kẻ chơi xấu.
Võ sĩ Nguyễn Bàng rất hùng dũng bước lên võ đài để so găng với võ sĩ Nguyễn Ngọc Kiên và ngay những giây phút đầu tiên đã “chơi” một cú rất mạnh vào hạ bộ đối thủ. Sau đó ông mượn lời cô Dương Đình Ninh múa mấy đường quyền một hồi lâu rồi bất ngờ tung một cú đấm như trời giáng cũng vào ngay “bộ đồ lòng” của vỏ sĩ NNK một lần nữa rồi mỉm cười đắc thắng. Tôi là một khán giả đến xem cuộc tỷ thí, thấy chuyện bất bình tri hô lên “Chơi Xấu! Chơi Xấu!” thì bị võ sĩ Nguyễn Bàng “sửng cồ”, dùng lời lẽ rất đẹp mắng như tát nước.
Bị mắng, mà lại bị mắng oan, kể cũng hơi tức. Nhưng tôi lại thấy vui vui vì đã có thêm cơ hội trao đổi với các bác trên diễn đàn này về Phong Cách Bình Thơ. Tôi biết rằng, đang nóng giận, không dễ gì bác Nguyễn Bàng nhận ra tâm ý của tôi qua bài viết ngắn này. Nhưng cứ “tận nhân lực” trước đã. Hơn nữa, còn rất nhiều khán giả cùng xem võ đài như tôi, chẳng lẽ không ai thấy võ sĩ Nguyễn Bàng “Chơi Xấu”? Mà lại “Chơi Xấu” đến hai lần?
Phạm Đức Nhì
nhidpham@gmail.com.
NGƯỜI DƯNG - Thơ Đặng Xuân Xuyến

NGƯỜI DƯNG
Đã mòn con mắt lá răm
Lời yêu còn ở ngã năm chửa về
Sập sùi sũng ướt triền đê
Khạo khờ mãi nhuộm câu thề người dưng
Hội làng thì đã lưng chừng
Người dưng ơi hỡi...
Người dưng
Chả về.
Hà Nội, ngày 09 tháng 02.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
CHÙM THƠ ĐỖ ANH TUYẾN

DẠI ĐẦN
Giọt sầu gỏ nhịp cùng sương
Nguyệt tà lờ lững vấn vương nỗi buồn
Gieo sầu tỏa nhớ ngàn phương
Ai người vong phụ, hoài thương riêng mình...!
Úa mòn một Đóa hoa xinh
Thu tàn Đông đến, tim mình giá băng
Người ơi! Xin hãy nhớ rằng
Vì tôi chót dại yêu bằng con tim...
Nên giờ như kẻ đắm chìm
Xót xa một kiếp con tim dại đần.
GIỜ THÀNH QUÁ KHỨ
Và như thế chúng mình từ đó.
Hỏi thăm nhau mà gượng những ngôn từ.
Ngàn câu chuyện không cách nào trọn vẹn
Bởi "ừ".à" và những dấu chấm trôi
Anh tự hỏi lẽ nào thành như vậy?
Bức tường câm hay khoảng cách vô hình?
Vui hay giận khôg tìm về nhau nữa
Hé môi rồi nhưng không nói thành câu
Chắc có lẽ đã chạm vào giới hạn
Chạm lằn ranh và sắp bước qua rồi
Mọi lí lẽ điều quy rằng : quá bận
Để quên rằng duyên phận bắt đầu trôi
Ừ. Thôi thế không tìm về nhau nữa
Giữ cho nhau một kỉ niệm qua rồi
Nếu đã biết đời này là hữu hạn
Cố dặn lòng tìm lấy những ngày vui.
ĐỖ ANH TUYẾN
Địa chỉ: Khu Cộng Hòa, thị trấn Thanh Nê,
huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình
Email: dovantuyenbk@yahoo.com.vn
Subscribe to:
Posts (Atom)










