Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Tuesday, August 27, 2013

CHÙM THƠ HAI CÂU - Mai Thanh




Về tình yêu:

Nửa mình sống kiếp đơn côi
Đi tìm nửa khác kết đôi nửa mình


Đã yêu tình thắm, nghĩa nồng
Đừng như con ngựa trên đồng cỏ hoang


Chừng nào em chưa lấy chồng:
Đi khắp cánh đồng tìm dấu chân em


Ngàn lần ơn mẹ ơn cha
Yêu nhau thuở ấy để mà có em
                             

Tình về, theo em  hoa theo nở
Tình đi, theo em  hoa theo tàn


Một trăng, một rượu, một mình
Thêm nữa một tình là bốn thi nhân 



Về cuộc sống:

Nhặt về mảnh giấy giữa đường
Viết lên chữ “Đức” treo tường ta chơi


Tay bê một bát thịt đầy
Kìa trông ông lão ăn mày ngóng ta!


Thuở xưa chê khổ qua đắng
Thời nay khen mướp đắng ngon!


Lời căm vang tiếng gầm
Lời thương ngân tiếng hát                        



Khi mang đôi cánh rộng
Nệ chi trời bao la


Đừng ngu ngơ bộ óc
Chớ con tim lạnh lùng


Vô ưu là cõi Phật Thiền
Thênh thang ta bước giữa miền vô ưu


Tay ta nâng bát cơm đầy
Ơn ai tối cuốc, mai cày nên cơm!

Mai Thanh
maithanh40@gmail.com
READ MORE - CHÙM THƠ HAI CÂU - Mai Thanh

LỜI BIỂN - thơ Phạm Hòa Việt




Nếu anh đến để đợi em
Thì lời biển vọng êm êm trong ngần.
Nếu anh đến để yêu em
Thì xin hãy gọi một lần biển ơi! 


Biển hát giữa khung trời
Biển xanh trong mắt ai
Biển hồn nhiên chao động
Phập phồng trái tim yêu.


Biển nói với anh rằng
Biển yêu khi tái sinh
Biển cười vui vang động
Khi tràn đầy tình xuân…


Phạm Hòa Việt
READ MORE - LỜI BIỂN - thơ Phạm Hòa Việt

ĐIỀU NGHỊCH LÝ TRONG MƯA - thơ Huỳnh Gia



Khi hạt nắng khốc khô 
...
chiều đỏ mắt đợi giao mùa .
Những chiếc lá trên cành cong queo vì cháy nám
Cả mảng lớn không gian  oi nồng và ngột ngạt 
Thì chiều - sáng ... hoặc ban trưa , một chút gió vẫn chưa vừa ...


Nhưng ...
khi từng góc phố ... con đường khao khát đợi những cơn mưa
Thì trên một góc nhỏ mái hiên nhà đang đóng kín cửa kia 
...
Đêm nguyện cầu điều ngược lại .
Trong khoảng ánh sáng cố giãn ra từ ánh đèn đường vàng vọt cháy 
Chỉ cần một ít gió nhẹ lùa ...
giấc ngủ đã bình yên .

Rồi ...
Khi những giọt nước mát buông mình
tưới mùa hạ ướt nhem
Thì từ trong bóng tối xanh xao ...
Lóp ngóp đống chăn mền - lạnh ngắt đôi vai ...
Có những chiếc bóng gầy gò đang cố thu mình thật gọn 
Có những cặp mắt quầng thâm sau một đêm dài thức trọn ...
Che chắn nỗi buồn ...
Buông thỏng mọi hơn thua ...

Và ...
Khi ngoài kia ... những đám ruộng xanh non đơm trĩu hạt ...

hẹn cho mùa ...
Thì những đám mây xám trên cao sẽ đổ tràn niềm hoan hỉ 
Nhưng mấy ai biết được từ phía bên trái của cuộc đời
vẫn còn điều nghịch lý .
Rằng lại có những con người luôn dè dặt thì thầm cho một điều ước: 
" Giá đừng mưa ...!? "



Huỳnh Gia 
(Viết tặng những mảnh đời cơ nhỡ)
09/05/2012
READ MORE - ĐIỀU NGHỊCH LÝ TRONG MƯA - thơ Huỳnh Gia

TA NGỒI HỚP GIÓ MÀ SAY - thơ Ngưng Thu




Ta ngồi 
rót gió vào ly
Đưa lên môi 
nhấp...
... nhâm nhi mùa vàng
Say ...
ta say khúc chiều tàn
Gói đời trong mảnh thời gian đổi màu
Đem tàn phai đổ lũng sâu
Vớt lên chút ánh trăng nhàu làm thơ
Ta ngồi 
rót gió vào mơ
Hụp hà ta lội...
... đâu bờ niên thanh ???
Phong linh vọng tiếng lanh canh
Đêm thu vợi nốt nhạc mành thắt the
Ta ngồi hớp ngọn gió quê
Say ...
như uống đã một ghè thu lơi...

NGƯNG THU
thanhha0406@gmail.com
READ MORE - TA NGỒI HỚP GIÓ MÀ SAY - thơ Ngưng Thu

Ở QUẢNG TRỊ - thơ Huy Uyên



Đi dưới vầng trăng non thành cổ
dài thêm năm tháng đạn thù
vết thương ngày xưa mưng mũ
nhớ người từ hạ sang thu.
Quán rượu lạnh buồn dưới tháp chuông
hoa trôi sông bỏ lại tình Thạch-hãn
em một mình quạnh bước Gia-long
đèn nhà ai bóng mờ không đủ sáng.
Nỗi buồn hoa trôi cùng sông
chơ vơ trên cầu ai còn đứng đợi
lối về xóm-chài-ga lửa chập chùng
thuyền đêm loang chao cùng bóng tối .
Giòng sông nào xé ruột chia hai
bồi hồi thương ai dao cắt một nửa
đất cũ bên nhà -quê Ái-tử
bỏ lại Nhan-biều trọn đời nhớ ai .
Phố ngủ mơ xa cùng đêm xưa
hồn cố hương mãi nhớ tình Quảng-trị
mặn cay mấy thuở đi về
La-vang tháng ngày mỏi mòn trông đợi .
Quảng-trị quê ơi
trao tình về Hạnh-hoa-thôn xa ngái
để Triệu-phong lòng dạ bồi hồi
sẻ chia Long-hưng trao cho người ở lại .
Em hái chùm hoa tím dại bên đường
ngậm ngùi tháng năm Quảng-trị
xao xuyến đêm trắng màu mưa sương
ngợp lòng ai cho tím trời hoang dại.
Những con đường Quảng-trị thầm thì
nhớ ai trong mưa mà mắt buồn rười rượi
đăm đắm nhìn nhau đắm đuối
kỷ niệm qua mau những chiều bỏ đi .
Nhớ ơi Quảng-trị màu trời đỏ rực
giữa phố đông người áo trắng ai bay
hạnh phúc xa chôn sầu ký-ức
nước mắt mặn cay với tháng ngày .
Môi em đậm mùi mồ hôi đá
bỏ quên tên người từ lúc mười lăm
quê mẹ quê cha chưa ấm chỗ nằm
mà chuông nhà thờ Trí-bưu đã từng hồi dục giả.
Đò em chiều nay chèo về Thạch-hãn
bàn tay nghiêng khói sương tình
đời con gái bỏ nơi trời xa rộng
mà tim trao người chưa một lần hôn.
Người đi mắt lệ tủi hờn
Quảng-trị ơi, một đời bão tố !

Huy Uyên
READ MORE - Ở QUẢNG TRỊ - thơ Huy Uyên

Monday, August 26, 2013

NGHĨ VỀ BÀI THƠ "ĐÂY THÔN VĨ DẠ" CỦA HÀN MẶC TỬ - Châu Thạch

Châu Thạch


Nếu người ta tốn rất nhiều giấy mực để viết về Hàn MặcTử thì trong đó một phần không nhỏ đã viết cho bài thơ “Đây Thôn Vĩ Dạ” của ông. 

Trước hết, xin quí vị thưởng thức bài thơ “Đây Thôn Vĩ Dạ”.    

Sao anh không về thăm thôn Vỹ                                   
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên             
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc                                   
Lá trúc che ngang mặt chử điền ?                                   
Gió theo lối gió mây đường mây                                   
Dòng nước buồn thiu ,hoa bắp lay                                    
Thuyền ai đổ bến sông trăng đó                                    
Có chở trăng về kịp tối nay?                                    
Mơ khách đường xa khách đường xa                                     
Áo em trắng quá nhìn không ra                            
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh                                     
Ai biết tình ai có đậm đà ?.

Đây là một bài thơ hay, nhưng thật khó dùng lời diễn tả được hết cái hay của nó. Đọc những bài bình thơ trên báo chí,những bài giảng văn trong sách học đường tôi lại càng thấy rối bòng bong thêm vì có nhiều người đã nặn  ra những ý tưởng mà tôi cho là  thiếu chính xác,không đúng với sự thật của bài thơ. 

Trước hết tôi xin điểm qua những nhận xét, những lời bình ấy như sau:

1)         Bài thơ Đây Thôn Vĩ Dạ tả về một vùng quê của đất nước Việt Nam.
2)         Nét vẽ “lá trúc che ngang”là nét vẽ thần tình gợi tả vẻ kín đáo, duyên dáng của người em gái thôn Vĩ.
3)         Sự nổi loạn trong thi pháp HMT ở chổ mạch thơ biến đổi bất ngờ qua ba cảnh trong ba khổ thơ.Cảnh và người trong bài thơ chỉ mang một phần hoài niệm về một thời gian quá vãng,còn lại chỉ là những ảo giác siêu hình.
4)         “Đây Thôn Vĩ Dạ”,phải chăng đó là một thế giới mong manh,được thụ cảm bởi một nhà thơ bệnh hoạn.

Còn nhiều và còn nhiều những ý tưởng ,lời bình thơ khác lạ.Nhưng thôi tôi chỉ xin nêu ra bốn lập luận chính và có ý kiến khác với họ ,mong quí vi đọc và thảo luận để cùng nhau sáng tỏ.      
       
1)Tả về một vùng quê Việt Nam:

Quí vị nào đã đi nhiều tất sẽ biết,không có một vùng quê VN nào giống như thôn Vĩ Dạ cả,mà cũng không có một làng quê VN nào giống như thôn Vĩ Dạ cả. Họa chăng ở một thôn một làng nào đó có vài điểm na ná như Vĩ Dạ mà thôi. Thôn Vĩ Dạ giống như một cô gái thuộc dòng tôn thất diểm lệ, yêu kiều, đài các, kiêu sa và thanh nhã, chỉ có ở Huế và  đặc sệt là Huế.Vĩ Dạ xưa kia cũng như ngày nay tuy có người làm nông nhưng đa số là chức sắc của hoàng tộc, nhân viên cao cấp nhà nước cư ngụ, cho nên cách sắp xếp nhà cửa, vườn tược, lối đi hài hòa thanh nhã không giống một làng quê nào của VN . Đó chính là một thôn trong lòng kinh đô xa xưa và trong lòng Thành phố Huế ngày nay. Nếu một nhà văn hay một nhà thơ nào muốn tả cảnh một vùng quê VN thường là đưa ra hình ảnh lũy tre làng, dòng sông xanh, con trâu cái cày, cô thôn nữ gánh lúa về chớ mấy ai lại tả vườn xanh như ngọc, dòng nước buồn thiu, cô gái áo trắng như nhà thơ HMT đã tả. 

Trong “Đây Thôn Vĩ Dạ” theo tôi nhà thơ HMT không tả cảnh một vùng quê Việt Nam tiêu biểu nào . Nhà thơ chỉ tả đích thị thôn Vĩ Dạ là một thắng cảnh cá biệt, có một không hai  ở cố đô Huế mà thôi. Sách giáo khoa ở nhà trường dạy cho học sinh đây là cảnh một vùng quê VN rồi buộc các em phải nặn óc để làm bài tập thì chẳng khác chi chỉ một thư sinh cắp sách đến trường rồi bảo các em tả em bé chăn trâu vậy.       
         
2) Nét vẽ lá trúc che ngang:

Tôi chưa hề đọc sách nào, chưa từng nghe ai cho rằng người con gái đẹp lại có khuôn mặt chữ điền. Đọc trên các sách bói toán, sách tử vi, và các sách nghiên cứu về khuôn mặt thường thấy giải như sau:

a)         Khuôn mặt chử điền thể hiện đúng là một nam nhân, thể hiện người có cá tính trung trực hài hòa và thành đạt.
b)         Người nữ có khuôn mặt chữ điền tánh tình kịch kợm, nóng nảy và nhiều nam tính.
c)         Điền là ruộng. Mặt chử điền là mặt vuông vức như đám ruộng. Đàn bà cần tròn trịa, đàn ông cần vuông vức.

Nếu muốm diển tả một khuôn mắt đẹp bị che bởi lá trúc tại sao HMT không dùng mặt trăng, trái soan , bông hoa để làm hình dung từ như bao người viết khác mà lại dùng một khuôn mặt đàn ông , một khuôn mắt võ tướng, một khuôn mặt như đám ruộng để lồng trong khung cảnh đẹp đẻ thế kia .Nếu tôi là họa sĩ, tôi sẽ vẽ lại bức tranh mà HMT đã tả dể dàng:cô gái mặc áo trắng đứng bên khóm trúc, khóm trúc che bớt một phần mãnh vườn có hàng cau, và mãnh vườn thì nằm cạnh dòng sông có nương bắp trên bờ. Theo tôi “lá trúc che ngang” chỉ là che ngang khuôn viên vuông vắn của mãnh vườn mà thôi.  
     
3) Sự nổi loạn và ảo giác trong bài “Đây Thôn Vĩ Dạ”:

Đọc kỷ “Đây Thôn Vĩ Dạ” ta thấy nhà thơ tả ba cảnh khác nhau trong ba khổ thơ. Khổ thứ nhất tả nắng trên hàng cau, vườn xanh như ngọc có lá trúc che ngang. Khổ thứ hai tả dòng sông có con thuyền đậu và có hoa bắp ở trên bờ. Khổ thứ ba không tả, chỉ nói qua về tà áo trăng cô gái và nói cảm nghĩ của mình.

Qua ba khổ thơ HMT viết như một bài luận văn tả cảnh của một học trò,có nhập đề,có thân bài và có kết luận.Câu thơ nầy nối câu thơ kia ăn vận, khổ thơ nầy nối khổ thơ kia hài hòa hiệp ý, chẳng có chổ nào có thể gọi là nổi loạn cả.

Như chúng ta đã biết, sở dĩ “Đây Thôn Vĩ Dạ” hình thành là bởi tác giả cảm hứng khi nhìn thấy bức tranh của cô Hoàng Cúc gởi tặng .

Chắc chắn cảnh hàng cau, vườn xanh, dòng sông, chiếc thuyền, áo trắng đã được chụp vào trong ảnh và hiện trước mắt thi sĩ khi ông ta xem ảnh. Khi nhìn vào bức ảnh HMT đã thấy gì tả nấy, nếu có hư cấu thì ông hư cấu thêm gió và trăng là những hình ảnh mà thi nhân nào cũng thường nghĩ tới khi làm thơ. Có thể nói rằng HMT đã tả thực khi sáng tác bài thơ nầy, nhưng nhờ cái thiên tứ thần thơ ông đã làm cho bức ảnh trở nên linh động có biến, có hiện, có thật , có mơ khác với sự tầm thường của chúng ta mà thôi. Đó không phải là sự nổi loạn, lại càng không phải là là ảo giác siêu hình của nhà thơ. Theo tôi HMT rất tỉnh táo khi nhìn bức ảnh và tả cảnh thôn Vĩ Dạ qua bức ảnh nầy. Ông lại càng tỉnh táo hơn nữa khi viết:   
                           
Gió theo lối gió mây đường mây                              
Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay                              
Thuyền ai đỗ bến sông trăng đó                               
Có chở trăng về kịp tối nay?

Hoặc là:   
                            
Mơ khách đường xa khách đường xa                               
Áo em trắng quá nhìn không ra                              
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh                                
Ai biết tình ai có đậm đà?

Tôi không dám luận bàn hai khổ thơ nầy vì nó hay quá , trình độ tôi không bình nó được. Nhưng, hãy đọc đi đọc lại hai khổ thơ nầy thì bất cứ ai, đều có thể cảm nhận được cảnh đẹp của thôn Vĩ Dạ , mà không thấy cái điên, cái bệnh, cái nổi loạn, cái ảo giác siêu hình nằm ở đâu trong thơ .Vậy thì HMT khi sáng tác bài thơ nầy cũng rất tỉnh táo như chúng ta, có chăng là ông đã phát tiết hết được những màu sắc, âm thanh tiềm ẩn trong bức ảnh mà thôi.

5)         “Đây Thôn Vĩ Dạ”là thế giới mong manh được thụ cảm bởi một nhà thơ bệnh hoạn?

Tôi không biết câu hỏi nầy là khen hay chê nhưng rỏ ràng Thôn Vĩ Dạ không phải là một thế giới mong manh , cho nên nhà thơ cũng không phải vì bệnh hoạn mà thụ cảm cái mong manh nầy.Thôn Vĩ  Dạ ngày nay vẫn còn đó, nhà có cao lên,đường có rộng ra nhưng vườn, sông, trăng và con người vẫn tồn tại y nguyên đến bây giờ. Sở dĩ thơ HMT viết “Gió theo lối gió mây đường mây”vì ông đã từng thấy dòng sông và nương bắp khuất dưới vườn cây, ẩn sau lũy tre , do đó khi gió thổi, mây trên cao thì bay mau nhưng nước và hoa bắp dưới thấp thì chỉ xao động nhẹ . Mây bay mau vì ở trên cao chịu gió nhiều. còn dưới thấp thì gió ít hơn nên nước và hoa bắp lay xao động nhẹ mà thôi .Vậy cho nên “Gió theo lối gió mây đường mây” là tả chân, là thấy sao viết vậy, và cũng nhờ sự lạc lỏng nầy mà phong cảnh trở nên trầm buồn, êm ái nhưng bức tranh vẫn là linh hoạt.

Không ai biết bức ảnh mà Hoàng Cúc tặng cho thi sĩ chụp vào buổi sáng hay buổi chiều, nhưng chắc chắn đó là hình ảnh cô gái mặc áo trắng đứng trong vườn. Máy ảnh ngày xưa không rỏ nét bằng bây giờ, ảnh lại chụp một khung cảnh qúa rộng ngoài trời, áo cô gái lại trắng nên “nhìn không ra” là lẽ tự nhiên:    
                               
Mơ khách đường xa khách đường xa       
Áo em trắng quá nhìn không ra

HMT đã tả thực cái thấy trong bức ảnh, đâu phải vì bệnh hoạn mà thụ cảm cái mong manh, mơ hồ như bóng ma đâu. Xem xong bức ảnh, HMT để xuống và thở dài bằng một câu:      
                            
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh                                          
Ai biết tình ai có đậm đà?

Đây là câu thơ mà tác giả tưởng tượng như cô gái nhắn nhủ với mình. Thật là một câu thơ tỉnh táo, hợp lý trong hoàn cảnh đó , không mong manh không thụ cảm như những lời bình thơ suy diễn thêm lên.    
     
Khi thơ quá hay thì khó mà bình, vì tài ta hèn , chữ ta không đủ, thì nên bình yên mà thưởng thức. “Đây Thôn Vĩ Dạ” là một bài thơ quá hay, cho nên đừng cố hư cấu thêm sẽ làm hư một bài thơ và hư nếp suy tư của học sinh nếu đem vào  dạy ở học đường .                                              
Châu Thạch    



READ MORE - NGHĨ VỀ BÀI THƠ "ĐÂY THÔN VĨ DẠ" CỦA HÀN MẶC TỬ - Châu Thạch

Thơ giao lưu của người cao tuổi: Phùng Nguyên, Hồ Trọng Trí, Trương Điện Hòa, Sĩ Chương, Lê Đăng Mành, Thụ Nhân, ĐCBB



Phùng Nguyên
LIÊN KHÚC MẸ

Thương mẹ đêm về ngấn lệ rơi
Trận cuồng phong cũ xót xa thôi
Thân cò viễn xứ buồn hiu hắt
Phận bạc canh khuya luống rã rời
Đâu quản sắc hương nhòa cát bụi
Mong sao con trẻ rạng danh đời
Mẹ ơi lòng mẹ bao la quá
Tợ cái bao la của đất trời.


Trời đất quanh đây cũng ngậm ngùi
Chao ôi nhớ mẹ mãi khôn nguôi
Bôn ba nắng hạ mờ đôi mắt
Vất vả mưa đông héo nụ cười
Ơn nghĩa sinh thành chưa trả hết
Công lao dưỡng dục dễ nào vơi
Thế gian dẫu có ngàn dâu bể
Bóng mẹ thiên thu vẫn rạng ngời.

PN
hoangphung09@yahoo.com.vn

*****

Hồ Trọng Trí
QUỐC NẠN
(Họa bài ĐẠI NẠN của Võ Làng Trâm)

Như mùa lũ lụt nước mưa tuôn
Đất nước kinh qua lắm nỗi buồn
Gió bão tràn về khôn sạ cấy
Doanh nhân tráo trỡ khó đường buôn
Dân tình khốn khổ tìm phương sống
Thầy thợ lao đao cụp cánh chuồn
Tham nhũng kết bè gây đại họa
Thế thời nguy cấp đã khơi nguồn...

HTT
Kim Long, BRVT 

*****

Trương Điện Hòa
Xướng: QUÀ TẶNG

Món cay em gởi phần trao chị
Vị đắng tôi dành để biếu anh
Một chút quà quê từ đất khách
Mang theo là cả vạn chân thành


 Sĩ Chương
 Họa: QUÀ CHIA LỆCH

Đẹp xinh cha mẹ dành cho chị
Xấu xí đất trời để tặng anh
Thiên vị công bằng chưa đúng chỗ
Nên chia cay đắng vẫn không thành

 *****

Lê Đăng Mành
VỀ CHỢ
(Họa bài lục bát: LÊN CHÙA của Nguyễn Văn Gia)

Lắng lòng! có thảnh cùng thơi…
Tâm vô đối đãi như đời nọ kia
Trải tình mình để sẻ chia
Toa đời lắm kẻ sớm khuya đoạn trường
Hiện chơn thường giữa không thường
Thỏng tay vào giữa xóm phường là tu *.

*Trần tục mà nên phúc ấy càng yêu hết tấc Sơn lâm chẳng cốc họa kia thật cả đồ công.
Trần Nhân Tông (cư trần lạc đạo “đệ tam hội”)
“Là người tại gia mà tu học thành công được giải thoát thì phúc ấy thật đáng quý hết sức,còn tu ở núi rừng “ẩn tu”mà vẫn không giác ngộ thì thật là uổng công.”

*****

Chùm thơ 5 bài của Thụ nhân HKV
1. HOÀI NIỆM TRƯỜNG XƯA

Đà lạt ngàn thông vạn sắc thơ
Đất, trời, non, nước ngập màu tơ
Tình yêu thuở ấy nào quên lãng
Kỹ niệm ngày xưa chẳng thể mờ
Sương gió vọng đưa lời tình tự
Hương đời lắng đọng nỗi niềm mơ
Dẫu cho năm tháng phai màu áo
Đà lạt trong ta ! Em mãi thơ…

                    Đà lạt 15-5-2010


2. BẾP CHIỀU

Nhìn nắng hoàng hôn sắp đổi màu
Vết hằn năm tháng đã qua mau
Bên đường khóm liễu vờn mưa bạc
Cuối xóm lều thơ dệt nỗi đau
Một thuở yêu người tình mãi đẹp
Chia xa cách biệt nhớ về nhau
Nay về gom chút hương tình muộn
Sưởi ấm bếp chiều ! giấc ngủ sâu!!!

                  Hạ nắng 2004
                

3. THƠ VÀ TA

Thơ ca làm bạn ngũ cùng ta
Chải chuốt say sưa thú tuổi già
Nén nót điệu vần mơ bất tận
Trau tria cấu tứ mộng vang xa
Giao lưu xướng họa vui bằng hữu
Gặp gỡ ngâm nga quên xế tà
Lắm lúc biếng ăn con cháu giục
Cuối đời thơ nhạc ngát hương hoa .



4. TÍM NGẮT MỘT ĐỜI SÔNG

“Nỗi niềm tâm sự một chiều đông”
Nghe kể đời em chạnh tấc lòng
Ngày vắng mưa sa thương bến đợi
Đêm dài Liễu rũ tội đèn chong
Nuôi con hai gái nên danh phận
Gả cháu mình em chẳng tấm chồng
Trôi nổi dập vùi con sóng đẩy
Lục bình tím ngắt dỗi hờn sông

                Hạ nắng 2004


 5. TÌNH MUỘN

Trời mới lên rồi sợi nắng sa
Ta tin tình muộn được nhân hòa
Anh về lối mộng xinh màu mắt
Em dạo vườn trăng tươi nét hoa
Hớp chút hương nồng nghe gió gọi
Đong đầy môi mộng gọi sương sa
Say sưa uống cạn dòng dư lệ
Men dậy hồng hồng không muốn xa …

                       Hạ nắng 2004
                       Thụ nhân HKV
                       Lê Hoàng gởi đăng

        

Chùm 4 bài họa của Độc cô  Bà Bà

1. CHIỀU MƠ

Nắng nhạt chiều phai gợi ý thơ
Mây sa từng giải lụa buông tơ
Lăn tăn gió gợn dòng sông bạc
Lác đác sương pha đỉnh núi mờ
Ríu rít đàn chim về tổ ấm
Rì rào cụm cỏ khép thềm mơ
Trăng non vừa nhú cười duyên dáng
Xao xuyến hồn ai, mượn túi thơ?


2. BÓNG NGÃ ĐƯỜNG CHIỀU

Nhật nguyệt dần xoay, tóc bạc màu
Chớp mi phút chốc đỗi đời mau
Vui tươi thời trẻ, bao điều thú
Héo hắt thân già, lắm chuyện đau
Thời thế đẩy đưa, xa xứ lạ
Nhân sinh gắn bó, kết tình nhau
Bút nghiên, giấy mực lưu hoài niệm
Dù mốt mai này… mộ lấp sâu!


3. BẠN TRONG THƠ   

Một bút, một đèn ta với ta
Da nhăn, má hóp tuổi thêm già
Phôi pha cốc rượu, thương đời ngắn
Vời vợi chén quỳnh, nhớ bạn xa
Xướng họa giao lưu mừng nắng sớm
Cầm ca hội ngộ ngắm trăng tà
Đời người hối hả luồng mây khói
Thơ nhạc bổng trầm dệt bướm hoa


4. NHẮN GỬI DÒNG SÔNG

Buồn cho thân phận kẻ long đong
Day dứt vì ai chạnh tủi lòng
Lận đận cánh cò chân khập khễnh
Nhọc nhằn tơ nhện bũa chênh chong
Gian nan sớm tối tròn công vợ
Khuất bòng âm dương dứt nghĩa chồng
Trôi nổi dập dùi con sóng đẩy
Lục bình tím ngắt dỗi hờn sông

 ĐCBB (Kính bút)


Lê Hoàng gởi đăng
READ MORE - Thơ giao lưu của người cao tuổi: Phùng Nguyên, Hồ Trọng Trí, Trương Điện Hòa, Sĩ Chương, Lê Đăng Mành, Thụ Nhân, ĐCBB

ƯỚC MONG ĐỜI ĐẸP NHƯ HOA - thơ Trường Hải




Tạo hóa yêu người nên tặng cho,
Muôn vàn hương sắc các loài hoa.
Ví như mặt đất toàn sỏi đá,
Cuộc sống con người hẳn cằn khô ?


Trái đất vườn ươm các loài hoa,
Bướm ong quyến rũ, huống gì ta!
Ngàn vẻ sắc màu, hoa đẹp quá,
Bàn tay tạo hóa diệu kì đa!


Người mến yêu người tặng đóa hoa,
Cho tình nhân loại thêm đậm đà.
Cuộc đời càng đẹp hoa nhân tạo,
Hoa hậu, hoa khôi, hoa học trò…


Hoa trời tươi đẹp, tự nhiên cho,
Hoa người thơm thảo, người chăm lo.
Chắt lọc tinh hoa hồn dân tộc,
Để đời đẹp mãi những mùa hoa.


Đỉnh Sơn, 26/8/2013

Trường Hải Lê Văn Đông
READ MORE - ƯỚC MONG ĐỜI ĐẸP NHƯ HOA - thơ Trường Hải

Sunday, August 25, 2013

BA THẰNG NÁT RƯỢU - truyện ngắn Phan Minh Châu


        Hắn bật dậy mở cửa bước ra sân, trời vẫn còn tối đen như mực, bữa nhậu chiều qua làm hắn thốc đái, hắn khệnh khạng tuột dây kéo quần để bóc vội của quý ra ngoài, rất may cho hắn là vẫn còn kịp, chỉ còn vài hạt nước tiểu bắn vội ra hai ống quần còn lam nham mớ đồ nhậu của cơn nôn mửa, đầu hắn lắc lư theo từng nhịp rặn, đôi mắt hắn lim dim mộng tưởng, hắn mơ hồ nhớ lại…..

  Sáng hôm qua bọn hắn có ba thằng đã kéo hết trơn một can rượu gạo mười lít và mấy gói thuốc lào. Mồi thì không có gì, chỉ mấy lát cá khô và đĩa thịt mỡ. Hắn nhớ hình như có thêm vài con ốc bưu thì phải, thằng bạn hắn, thằng bạn chí cốt mấy năm rồi mới gặp, thằng đó chúa phá mồi, uống thì ít mà phá mồi thì số một, nói ra thì sợ phật lòng bạn, thôi đành vậy. Hắn là chủ nhà, phải tỏ ra rộng rãi, hắn chạy đi mua thêm mấy cái trứng gà công nghiệp, mà trứng gà dạo này rờ vô cũng dễ bị dính đòn bởi những vi rút…vi réo, biết vậy! nhưng tiền đâu xài sang, hắn đã có một thời thất nghiệp, lang thang rày đây mai đó, nhưng lại là thằng chúa nghiện rượu, cứ mỗi chiều hắn lại ê… a hai câu thơ đã thuộc nằm lòng.

       Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
       Không làm vài xị như diều đứt dây.

  Bởi hắn là nhà thơ, mà là thơ tự do, nhưng hắn lại mê thơ lục bát. Mỗi lần đói bụng thì hắn lại làm thơ lục bát, thơ lục bát làm dễ hay lúc đói, nhất là những lúc đói quằn quại, hình như hắn đã nghe ai nói câu đó và hắn đem áp dụng thì thấy đúng thiệt. Hắn còn nghe thêm rằng muốn làm thơ Đường hay là lúc nấu chè, thơ tự do muốn hay là lúc vợ vắng nhà như hôm nay chẳng hạn, riêng thơ tứ tuyệt muốn hay thì phải có rượu, đàn bà cà phê và thuốc lá và rượu là tiêu chí hàng đầu của hắn. Có lần anh hắn ở Mỹ về không có gì cho hắn, hắn liền xổ hai câu lục bát.

       Anh về em chẳng có chi
       Anh đi em chẳng có gì để cho

      Ròi hắn đọc lên cho bạn hắn nghe, ai cũng khen hay và cho là chí phải. Hắn đâm ra khoái chí. Rồi hắn lùng sục, tìm kiếm, thứ gì trong nhà bán được thì hắn bán sạch, không ái ngại, không đắn đo, kể cả nồi niêu bát đĩa. Món hắn bán cuối cùng trong năm nay là bộ lư đồng thờ cha mẹ hắn. Cha hắn ngày xưa cũng nghiện rượu như hắn.Ông chết rất trẻ, hình như đâu mới ba mươi tuổi thì phải.Một chiếc tàu lửa đã kéo cha hắn đi gần hai trăm mét, lúc cha hắn lui cui bò qua đường rầy trong một đêm nát rượu. Nghĩ đến đó hắn bỗng rùng mình. Hắn vẫn đái chưa xong, thân hình hắn lắc lư theo cơn gió mùa mới chuyễn qua xuân. Mà lạnh thật, cái lạnh còn lạnh hơn những ngày đông giá buốt. Hắn vẫn còn đang đái. Đầu hắn vẫn còn lắc lư theo tiếng thở khò khè của những người sắp phải mang đi cấp cứu. Hắn vẫn còn nghe tiếng nước tiểu chảy sè… sè trên mặt đường nhớp nháp. Hắn đâu biết, hắn đã dái xong từ hồi nào, còn tiếng róc rách kia là của chiếc máng xối còn sót lại của cơn mưa tạnh muộn. Khi hắn vào nhà thì trời cũng tờ mờ sáng. Ba thằng bạn chí cốt của hắn vẫn còn đang say ngủ, thằng này gát chân lên đầu thằng kia và thở phì phò như trâu rống, miệng mồm nước miếng sủi đầy tai. Nhà hắn lại là nhà chúa muỗi, con nào con nấy to đùng bay rào rào như ong vò vẽ. Hắn thấy thằng bạn hắn gãi lung tung. Thằng đó dân Bình Định, quen nhau trong một lần hắn bỏ nhà đi giang hồ.Thương bạn cùng cảnh ngộ, bạn hắn tử tế mời hắn về nhà, bữa đó cũng hết mấy lít đế rồi kết nghĩa anh em. Còn thằng đang nằm rên ơi… ới nó gốc Nha Trang, nó là dân bốc vác, chơi rất đàng điệu, cứ kiếm được vài đồng lại ra thăm hắn.Trời đã gần sáng, hắn cũng đã bắt đầu tỉnh rượu. Rửa vội cái mặt ở lu nước sau hè, hắn cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều, hắn đập hai thằng bạn dậy.

    -Thôi dậy đi mấy cha.Trời sáng béc rồi.

Hai thằng bạn khẽ cựa mình rồi nằm im như chết. Hắn bỏ ra sau nhà múc một thau nước lớn rồi trở lên đổ ập vào mặt hai thằng chí cốt. Cả hai thằng bật dậy nhanh hơn hắn tưởng, trông như hai cái lò xo xe khi qua mấy ổ trâu. Mặt vẫn còn ngái ngủ, hai thằng chồm dậy hét lớn.

     - Me. Thằng nào chơi tao

     Hắn nhe răng ra cười, hàm răng hắn vàng bủng.

     -Dậy đi uống cà phê…. ngủ zữ mầy.

     Thấy hắn cười hiền, hai thằng bạn dẹp bớt bộ mặt đang cau có.

    -Giờ này đi uống cà phê cho tỉnh rượu.Có mấy quán gần đây.

     - Còn tiền không? Tao thì hết mẹ rồi, mà chân tao sao vậy?

Nhìn hai bắp chân đỏ lưỡng, tươm máu của thằng bạn thân, hắn cảm thấy ái ngại.

   -Sao vậy?

   -Đếch biết

Thấy bộ mặt cau có sùng sục của thằng ban. Hắn vuốt giận.

   - Thôi có gì chút hãy nói .

      Ba thằng bá vai nhau ra đường, khi đó trời đã bắt đầu sáng hẳn, có mấy quán cóc đã rục rịch mở cửa. Bọn hắn kéo vào ngồi. Khi đã yên vị, một giọng đàn bà cất lên ngai ngái, giọng đặc sệt.

    -Uống gì mấy em ? Hình như đó là một bà sồn sồn thì phải, mặt mày son phấn lấm lem như vôi rữa.

    -Em gì mà em… ai em bà. Cho ba đen, mấy điếu thuốc, có bông không? Cho xin, chút xíu tính tiền luôn.

   -Thôi khỏi.

   -Me. Từ nay chắc tao bỏ rượu.Thằng chủ nhà nói.

   -Sao bỏ?Thằng Bình Định hỏi.

    Bọn mày nghĩ coi, bọn mình ba thằng cưa hết mười lít,vị chi mỗi thằng hơn ba lít, mà tao đái cả đêm, giờ trong người tao giờ khô hết rồi, không còn chút nước, chắc tao chết sớm.Thằng Bình Định đốp chát.

   -Rượu mày mua chắc có Mytox, tao ngứa cả đêm mà gãi không thấy đã, nó ngứa từ trong háng ngứa ra,  giờ vẫn còn ngứa. Thằng Nha Trang cắt ngang

   -Me.  Tao có gãi đâu mà mình mẩy tao giờ tươm ra máu, rượu này đúng là độc, toàn cồn thôi chứ rượu chó gì.Thôi từ nay tao cũng xin bỏ rượu, uống bia cho chắc.

   -Bia.Tiền đâu?  Thằng chủ nhà chen ngang.

   -Thì uống ít thôi, loại bia lên men trái cây đó, thứ ấy cực rẻ, thằng chừng vài chai là phê  mà hôm qua nhậu mấy con ốc bưu, tụi bay thấy sao?Nghe thằng bạn nói vậy, hắn bỗng nhớ lại, hôm qua khi mấy thằng bạn phá sạch mồi, chỉ còn lại mấy con ốc bưu tí tẹo, hắn chợt nghĩ ra cái sáng kiến độc đáo.

    -Tụi bay chờ tao chút.

Rồi hắn lao xuống lùng sục, tìm kiếm. Hắn kiếm được mấy trái ớt héo queo đen đủi rớt đâu dưới chạn bếp, còn thiếu tỏi, hắn tiếp tục mò tìm, chắc trời cũng không phụ lòng hắn, hắn mang một tô mắm đầy bưng lên. Ra vẻ khoái chí, hắn hỏi hai thằng bạn

   -Biết món gì đây không?

   -Chịu

Hai thằng bạn lộ vẻ ngạc nhiên

   -Đói bỏ mẹ mà bày đạt món này món nọ

   -Đây là món. ỐC CHỈ LUỒN TRÔN

     Nói xong, hắn lượm mấy con ốc còn lại đập bể ra để lấy thịt. Hắn lựa cục thịt to nhất luồn sợi chỉ vào, mà sợi chỉ hắn dùng là sợi chỉ may bao xi măng chắc nụi. Công việc tạm xong. Hắn tuyên bố.

    -Kể từ giờ một miếng mồi một ly rượu. Đ.M tui bay phá mồi quá. Nói xong hắn nhìn sợi chỉ đã cột chặt cứng miếng mồi. Kiểm tra lại đã thấy chắc chắn. Hắn nhúng cục thịt vào bát nước mắm đen nhánh và đặc sệt.

    -Mầy trước. Hắn nói với thằng Bình Định

    -Há họng to ra

    Thằng bạn hắn không hiểu gì nhưng vẫn chấp hành nghiêm chỉnh, vừa há họng ra, hắn nhét con ốc bưu tổ chảng vào họng hắn.

     - Nuốt đi.

    Thấy thằng bạn hắn nuốt trong đau khổ, hắn bật cười khoái trá. Khi nó thấy thằng bạn đưa tay vuốt cổ là nó biết cục mồi đang yên vị trong yết hầu thằng đó.

    -Xong rồi

    -Ngon không? Tao biết hết chỗ chê mà, uống đi,  ưu tiên cho mày trước.

Thằng bạn hắn đưa ly rượu lên miệng làm cái trót và khà ra một hơi dài  ,nước miếng văng tung tóe.

      -Xong chưa? Há miệng ra tao coi

       Nói xong, chờ thằng bạn há miệng ra, hắn từ từ kéo cục thịt bầy nhầy ra khỏi yết hầu thằng bạn.cục thịt văng ra kéo theo một đám bầy nhầy như đờm thì phải. Hắn lại tiếp tục nhúng cục thịt bầy hầy như miếng mồi câu cá vào tô nước mắm, đảo qua, đảo lại cho đều. Hắn nói.

     -Tới lượt mầy.

     -Me. Tao không chơi, kinh bỏ mẹ.

      Thằng bạn Nha Trang lộ vẻ hốt hoảng thật sự.Xưa giờ, đây là lần đầu tiên trong đời hắn thấy nhậu kiểu này.

     -Thử miếng đi, đặc sản đó, món này hiếm.Vừa nói hắn vừa dí cục thịt vào miêng thằng bạn. Bạn hắn sợ thật sự, hình như hắn muốn khóc, cặp mắt đỏ ngầu ngân ngấn nước.

     -Thôi lạy mấy cha cho con xin, sáng nay con xin kiếu. Nói xong hắn chụp luôn chai rượu còn lại tu một hơi dài, xong văng tục một câu.

     -Me. Uống chay đã hơn, ông chơi tởm bỏ mẹ. Hắn bất mãn thật sự.Thằng chủ nhà chỉ biết nhăn răng ra cười hiền.

     -Không nhậu thì thôi, làm gì dữ vậy. Hắn quay qua phia thằng bạn Bình Định

     -Nào zô, chỉ còn tao với mầy.

      Thằng này đã hãi sẵn, thấy vậy cũng giật mình

     -Thôi uống chay đi.Tao cũng muốn ói với món đó. Mà ói thật, hắn ói đầy nhà, đầy cửa, cơm cháo bầy nhầy, vương vãi. Hắn chạy vội ra hè nhưng không còn kịp, hắn tiếp tục ói, ói dã man điên dại ,hình như hắn ói tới mật xanh thì phải.Trông bộ dạng hắn đau khổ, hắn gập người lại rên rỉ.

     -Chết !Chắc tao chết mất.

      Thằng chủ nhà bật cười khanh khách, giọng nó cũng đã bắt đầu thấy khàn khàn, nó cảm thấy nóng ran trong người, nó cũng đang muốn ói mà ói không được, một cơn đau thắt chạy dọc theo vùng bụng. Hắn co gập người lại, hắn cảm thấy lờ lợ nơi đầu lưỡi, nước dãi rịn hai bên mép, có mùi gì tanh tanh khó chịu, hình như là máu thì phải, mà máu thiệt, hắn cảm thấy mấy bợn đỏ như cục máu đông của đĩa tiết canh mà hắn thường hay nhậu mỗi sáng dính trong lòng bàn tay. Hắn bắt đầu sợ. Hắn nói với thằng Bình Định

       -Chắc tao cũng chết mất.Vỏ công tao chăc cũng bị phế, mười phần công lực chắc chỉ còn hai.vừa nói hắn vừa quờ quạng tìm đôi dép lào mà thằng bạn nối khố vừa tặng cho. Lúc đó trời bắt đầu mưa lâm thâm cũng là lúc hắn đau đái.

         Thằng bạn hắn sau khi từ chối món đặc sản độc nhất vô nhị đã bắt đầu thấm mệt, hắn lăn xuống ôm chặt thằng Nha Trang đã ngủ say tự hồi nào, hắn vắt chân qua mình thằng Nha Trang và đánh một giấc ngon lành. Hắn đâu biết trong một giấc mơ đẹp cộng với bầy muổi to đùng bay lượn cả đêm. Thằng bạn hắn đã cào nát đôi chân của hắn, những vết trầy trụa, tươm máu là hậu quả của mười ngón tay có mòng dài như dao lam của thằng Nha Trang. Hắn cứ nghĩ là đôi chân của hắn bị muỗi đốt và thế là hắn thản nhiên gãi và gãi đôi chân của thằng Bình Định một cách hào phóng..

         Mặt trời đã lên cao những tia nắng đầu tiên uể oải cho một ngày mới. Phố xá đã bắt đầu lao xao, chỉ còn lại mấy ngọn đèn đường sáng lù mù mà ai đó đã để quên. Giơ tay nhìn đồng hồ mà nó đâu có đồng hồ đâu, chắc là do thói quen. Thằng Bình Định lên tiếng.

        -Chắc giờ tao phải về, kiếm ít đồng mà vợ con đang chờ cúng giao thừa.Thằng Nha Trang bổ sung.

        -Tao cũng về luôn, đã mấy ngày rồi, về kiếm ít lúa rồi bửa nào ra nhậu tiếp.

         Nhìn bộ dạng của hai thằng bạn thân, thằng chủ nhà xúc động thật sự

       -Ừ.Thì tụi bay về, nói xong nó muốn khóc, Những giọt nước mắt tình nghĩa đã lăn trên hốc má thâm tím tự lúc nào.

       -Tính tiền cà phê đi !Tụi mày còn tiền về xe không?

       -Còn.Vừa đủ cuốc xe với khúc bánh mì. Ba thằng bỗng bật cười hố hố.Tụi bay nhớ làm ăn cẩn thận, sau này còn gặp. Hắn bỗng thấy bùi ngùi trơ troị và cô đơn lạ lùng.Trong hắn hình như đang trống vắng một tình cảm thiết thân nào đó, chỉ bọn người như hắn mới có mà thôi. Hắn gọi chủ quán

       -Tính tiền cà phê đi. Rồi hồ hỡi ngâm hai câu thơ lục bát mà hắn đã thuộc nằm lòng.

         Rượu ngon không có bạn hiền
         Không mua không phải không tiền không mua.

         Hắn quay mặt nhìn ra phía phố. Mặt trời đã bắt đầu lên cao.


                           PHAN MINH CHÂU
                                        xua_roidiem@yahoo.com
READ MORE - BA THẰNG NÁT RƯỢU - truyện ngắn Phan Minh Châu