Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Friday, February 22, 2013

Lê Liên - CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ "TRƯỚC SAU" CỦA VĨNH THUYÊN

Nhà thơ VĨNH THUYÊN














TRƯỚC SAU
Thơ Vĩnh Thuyên

Muốn bỏ lắm
trước sau nhiều thứ
Bấm đốt tay nhẩm đếm
lại mình
Trừ quỹ thời gian
cộng thêm một tuổi
Trời không chia
ai nhận tội tình

Đêm sau lưng
phía trước bình minh
Ngày tháng hết
đời đâu chắc hết
Trước là không
lưng chừng là có
Để cuối cùng
có phải thành không

Trước xin lỗi
sau đành chịu lỗi
Thiên đường buồn
địa ngục có vui
Trần gian ơi!
em đừng đóng cửa
Chờ anh về
dù muộn chưa nguôi...



LỜI BÌNH: 
Lê Liên

Tác giả LÊ LIÊN
            Đọc thơ của VT luôn cho người ta những khoảnh khắc trầm tư rất sâu lắng. Anh đã sử dụng từ ngữ rất đời thường, giản dị, có vài từ đồng âm hai nghĩa. Anh như chắt lọc những trăn trở từ cuộc đời để làm nhựa mật cho thơ. Thật quý, vì trong bài thơ này ta chiêm nghiệm được sự tinh tấn của nhà Phật và Tín lý thâm uyên của Thiên Chúa giáo.

          Như thi hữu Lê Hào viết: “Một cách nhìn về cuộc đời ... đầy cảm xúc chân thành. Triết lí làm chất men cho thơ anh VT".

        Còn thi hữu Nghiêm Khánh: “Một chiêm nghiệm cuộc sống tuyệt vời. VT tổng kết thật sâu sắc gần như toàn diện … những vần thơ có phần giống như tự tình của anh".

          Mỗi khi đề cập đến TRƯỚC SAU, thường cho ta ít nhất hai khái niệm: KHÔNG GIAN và THỜI GIAN .

Mở đầu của bài thơ:

"Muốn bỏ lắm
trước sau nhiều thứ
Bấm đốt tay nhẩm đếm
lại mình”

           Trước sau ở đây thấp thoáng quá khứ và hiển hiện tương lai (THỜI GIAN). Trong chừng mực nào đó, ta liên tưởng đến sự bất khả kháng: “Bỏ thì thương, vương thì tội ”. Muốn bỏ ở đây không phải là sự chối từ. (Chẳng phải sự ôm đồm như vốn dĩ nó đã hiện hữu, tồn tại trong đời sống này rồi đó sao?!)

           Muốn bỏ (mà bỏ không được) ở đây cũng chẳng phải biện hộ cho sự luyến tiếc, ngán ngẫm.

           Trong trường đời này, mỗi chúng ta không ai thoát khỏi quy luật ĐO LƯỜNG, mà tiên khởi của nó là TOÁN HỌC. Nền tảng của Toán là phải biết ĐẾM. Khi còn thơ, chúng ta học đếm trong phạm vi mười đầu ngón tay trước. Từ đó mới biết CỘNG, TRỪ, NHÂN, CHIA … Có rất nhiều lúc chúng ta phải dùng các phương tiện khác (bút, thước, giấy mực, máy tính ...) để tìm đáp số cho từng bài toán cuộc đời. Nhưng rồi có những lúc với chính mình, thì phản xạ tự nhiên của chúng ta hay của VT là “Bấm đốt tay nhẩm đếm … lại mình ” như một nhắc nhở, như một kiểm nghiệm bản thân chứ không mang tính so đo được - mất, hơn - thua.

“Trừ quỹ thời gian
cộng thêm một tuổi”          

Với bài toán trừ này chẳng ai thích cả, dẫu biết rằng tuổi thọ con người không đo bằng năm tháng mà được nhớ tới bởi ý nghĩa cuộc sống mà họ để lại tồn tại bao lâu cho đời.

“Trời không chia
ai nhận tội tình”

Đến cả bài toán Chia của Đấng Tối Cao, con người cũng miễn cưỡng nhận nó: Như những Kito hữu  nhận THÁNH GIÁ CHÚA BAN, như Phật Tử  nhận NGHIỆP BÁO của mình vậy. Ước gì, ai  ai cũng hoan hỉ nhận phần số của mình thì có lẽ đời sống tinh thần sẽ nhẹ nhàng hơn.

Dường như với hai câu “Trời không chia /ai nhận tội tình”, VT vừa muốn thừa nhận, nhưng cũng vừa muốn ngầm phủ nhận đi luật nhân quả này.

“Đêm sau lưng
phía trước bình minh
Ngày tháng hết
đời đâu chắc hết
Trước là không
lưng chừng là có
Để cuối cùng
có phải thành không”

           Với khổ thơ này, VT đi vào khái niệm của thời gian, không gian và sự vô thường ở cõi tạm này. Chúng ta nhận ra suốt cuộc đời tác giả rong đuổi theo những chuyến đi. Đêm là cảnh giới của nghỉ ngơi, để tái tục sinh lực, cho nên người ta cũng cần THỜI GIAN và một KHÔNG GIAN tối giản nào đó để ngã lưng. Nhưng với VT thì gần như chỉ được dựa lưng với giấc ngủ vội trên những chuyến xe, không gian phía sau lưng nhà thơ quá nhỏ so với thời gian tác nghiệp và khối lượng công việc đã hoàn thành hoặc đã và đang phải cưu mang.

              Đối nghịch của phía sau là không gian phía trước quá rộng lớn. "Phía trước bình minh", vâng, bình minh đang vẫy gọi. Bình minh cũng có nghĩa là công việc đang chờ, là cuộc sống đầy ắp ước mơ ... hiện hữu không ngừng vận hành.

           Tất bật cho cuộc sống là thế, thời gian vẫn qua nhanh, cho nên VT tự tiếc nuối không đủ thời gian phục vụ cho đời “Ngày tháng hết / đời đâu chắc hết”.

            Dù biết rằng hiện tại tất nhiên mình đang sở hữu (nhiều thành quả), còn ngày mai hiển nhiên chỉ là ẩn số. Bởi, chung cuộc, vẫn là Sắc Sắc Không Không. Tất cả chỉ là Vô Thường. "Trước là không/ lưng chừng là có/ Để cuối cùng / có phải thành không”.      
         
 “Trước xin lỗi
sau đành chịu lỗi
Thiên đường buồn
địa ngục có vui
Trần gian ơi!
em đừng đóng cửa
Chờ anh về
dù muộn chưa nguôi...”

           Trong khổ thơ cuối này, nhà thơ dùng từ “đành” như là đỉnh cao của ngôn ngữ, để làm sáng lên Trước Sau vẫn thủy chung với mối sám hối và lòng trắc ẩn khôn nguôi!

          “Đành” nghe thật thấm thía khi VT nhận ra cái giới hạn của con người trước những đa đoan của cuộc sống!

          "Đành" ở đây không phải là một hành vi đại khái qua loa, cho qua chuyện, khiến ta khó chấp nhận vì sự  tắc trách.

          Hoặc "đành" ở đây cũng không phải là cam chịu một cách tiêu cực, để rồi nó cho ta cảm giác xót xa cho chính tác giả, mà cảm thông!

         "Đành chịu lỗi" giúp ta mường tượng đến cách ứng xử có ý thức, đòi hỏi kiểm thảo bản thân một cách nghiêm túc,  trước mọi sự việc, và đón nhận thiếu sót, bất cập của mình với tấm lòng quảng đại của con nhà Phật, khiêm nhu như con Chiên của Chúa khi đấm vào ngực mình thưa rằng: "Lỗi tại tôi, Lỗi tại Tôi, Lỗi tại Tôi mọi đàng". Nhà thơ dùng từ "chịu" ở đây thật khiêm nhu, thật chân thành, cho mình mắc nợ cuộc đời. Nếu như trót mang nợ thì ai cũng  muốn hoan hỉ trả nợ một cách hậu hĩnh, hào phóng cả. 

        "Sau đành chịu lỗi" là dũng khí của chính nhân, là đức độ quân tử. Thật thanh cao!

          Nhà thơ Vĩnh Thuyên như vẫn tuận theo chuẩn mực của Người xưa dạy “Tiên trách kỷ, hậu trách nhân”. Nhưng thật hay là trong toàn bộ bài thơ, không thấy dấu hiệu của trách móc người khác, mà chỉ tự vấn lại chính mình.Thật là đáng ngưỡng mộ.

  "Thiên đường buồn
  địa ngục có vui"

           Trong ý niệm của thiên hạ,  làm gì có Thiên Đường buồn? Quả thực, điều này không phải là Nghịch Lý. Nếu như những người thân của chúng ta Về Quê Trời mà vẫn mang theo ưu phiền , khi chưa hoàn tất phần đời của họ nơi trần gian này. Nếu như chúng ta sống không tốt, làm ô danh người đã khuất, thì Thiên Đường của họ không trọn vẹn niềm vui. Nếu chúng ta sống mà không cảm nhận được Hạnh Phúc, thì trần gian này vốn là địa ngục rồi!

          Hai câu "Thiên Đường buồn /Địa ngục có vui" cho thấy chúng ta sống không phải chỉ có trách nhiệm với bản thân, có nghĩa vụ với nhau, mà còn tri ân với cả những người đã khuất. Đó là Đạo Lý tốt đẹp vốn có từ ngàn xưa, cần được chúng ta duy trì .

          Trong tác phẩm "Tâm Hồn Cao Thượng " (Hà Mai Anh dịch) có đoạn: "... Con ơi! Ngày con mở mắt chào đời, mọi người chung quanh cười vui đón mừng, thì con lại khóc. Con hãy sống thế nào để khi con nhắm mắt lìa đời: con thì mĩm cười, còn mọi người chúng quanh lại nhỏ những giọt nước mắt tiếc thương con …" .

        Khi tự tình "Thiên Đường buồn /Địa Ngục có vui", phải chăng nhà thơ Vĩnh Thuyên đã giúp cho chúng ta nhận ra giá trị cuộc sống không đơn thuần là phần thuộc thể, mà luôn có mối tương quan mất thiết của thuộc linh?  

Và đây là một chung cuộc đẹp! Khi VT tha thiết gọi :
“Trần gian ơi!
em đừng đóng cửa
Chờ anh về
dù muộn chưa nguôi...”

         Trần Gian trước là ẩn dụ cho những bộn bề, mỏi mệt của đời sống, thì VT vẫn không ngao ngán, mà muốn tận hiến cho cõi đời cả tấm lòng của mình, với niềm khát vọng khôn nguôi. Như có lần cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn bộc bạch: "Sống giữa cuộc đời này chỉ có thân phận và tình yêu. Thân phận thì hữu hạn, tình yêu thì vô cùng. Chúng ta làm cách nào nuôi dưỡng tình yêu, để tình yêu có thể cứu chuộc thân phận trên cây thập giá đời". Phải chăng đó là tư tưởng lớn mà chúng ta cần học hỏi? 

          Vốn là một người đa mang, với trái tim nóng bỏng yêu đời, chẳng ai ngạc nhiên khi nhà thơ cần sự đồng cảm, rồi cùng đồng hành với mình trong cuộc sống. Cho nên, trần gian cũng là ẩn ngữ về một hồng nhan tri kỷ. Sẽ thật hạnh phúc khi có tình thân "mở cửa lòng" đón mừng, chia sẻ với mình khi lao đao, hoạn nạn, lầm lỗi ... sau những rong đuổi bên đời.

         Có lẽ chúng ta từng đọc được một ý niệm rất đơn giản về Hạnh Phúc "Hạnh phúc là có việc gì đó để làm, có ai đó để yêu thương và điều gì đó để hy vọng".

         Bài thơ Trước Sau của Vĩnh Thuyên rất khúc chiết, rất logic, rất có hậu, lại mang dung lượng lớn cho những triết lý sống tích cực, khiêm nhu, hòa ái.

          Cảm ơn nhà thơ Vĩnh Thuyên với những suy tư rất đời, với những góp nhặt rất thực, lời thơ đơn giản, mộc mạc vốn mang chân chất của Thiền đã góp cho vườn thơ luôn đơm hoa tươi đẹp, kết trái ngọt lành.

Lê Liên
tuongphuc4758@yahoo.com
READ MORE - Lê Liên - CẢM NHẬN VỀ BÀI THƠ "TRƯỚC SAU" CỦA VĨNH THUYÊN

Thursday, February 21, 2013

Châu Thạch - TÔI TRỞ VỀ

Tác giả Châu Thạch


                   
Tôi trở về loanh quanh vòng thị xã
Nhẩm tên đường nhớ tên bạn ngày xưa
Đo bước đi tìm lại chút hương thừa
Những dư vị trong mơ hồ kỷ niệm.

Tôi trở về chốn yêu thương để kiếm
Ánh mắt trong còn sót đọng không gian
Âm thanh xưa còn vọng cõi mơ màng
Mùi thân ái còn vương trong nắng mới.

Tôi trở về con sông xưa vẫn đợi
Dòng nước kia thổn thức chảy qua chân
Bến đò ngang đi lại biết bao lần
Em áo trắng nay chỉ còn trong mộng.

Tôi trở về mái trường xưa, gió lộng
Màu thời gian xóa sạch chốn tôi ngồi
Trường bây giờ còn lại vách tường vôi
Thầy, cô, bạn có còn đâu đễ thấy.

Tôi trở về đi tìm tôi ngày ấy
Ngẫm lại đời sau năm tháng đua chen
Mình thấy mình vừa lạ lại vừa quen
Thởi gian hỡi, đau lòng tôi trở lại!

                                     Châu Thạch
                                     truongvantran@hotmail.com

READ MORE - Châu Thạch - TÔI TRỞ VỀ

Sĩ Chương - MƯA CHIỀU HAI LỐI

Tác giả Sĩ Chương


            Gọi em trong cơn mưa
       Để mưa về hối hả
       Mưa chiều buồn Cư Xá
       Mưa buồn buồn đong đưa

       Gọi em trong cơn mưa
       Đưa em về hối hả
       Đưa em về Cư Xá
       Đưa em về trong mưa
      
       Thương một thời dĩ vãng
       Thương một thời đón đưa
       Dĩ vãng vẫn còn đây
       Nghe mùa thu lá bay
       Trong sân trường ngày ấy
       Lá thư tình ai hay

       Gọi em trong cơn mưa
       Mưa chiều trường Đại Học
       Dù Tình che hai đứa
       Dưới mưa chiều bên nhau

       Gọi em trong cơn mưa
       Mưa chiều buồn diệu vợi
       Mưa chiều chia hai lối
       Lối em về ai đợi
       Lối anh về mưa rơi

Sĩ Chương
lesichuong@gmail.com
READ MORE - Sĩ Chương - MƯA CHIỀU HAI LỐI

YÊU THƠ - Thơ xướng họa Trần Ngộ - Hồ Trọng Trí


Xướng:
YÊU THƠ

Mê thơ ngồi viết một đôi bài
Nào ngán nhân tình sự báng bai
Chữ nghĩa vô tư mà lựa chọn
Văn chương thoải mái tự do xài
Khúc đàn ai oán thênh thang gảy
Điệu nhạc trầm hùng dạo láng lai
Nguyệt rọi mây bay về phía núi
Hiên nhà còn đọng ánh sao mai

Trần Ngộ 
Bảo Lộc, Lâm Đồng


Họa:
CHƠI THƠ TRÊN MẠNG

Sáng tác ngày đêm bất luận bài
Văn chương cao thấp chớ chê bai
Đường thi khắc nghiệt đòi niêm luật
Lục bát vần thông thoải mái xài
Qua mạng giao lưu vui hiện tại 
Tri âm xướng họa đẹp tương lai
Chơi thơ tìm bạn cầu thăng tiến
Trau chuốt điệu vần khỏi một mai

Hồ Trọng Trí
Kim Long, Bà Rịa-Vũng Tàu
READ MORE - YÊU THƠ - Thơ xướng họa Trần Ngộ - Hồ Trọng Trí

HOÀNG SA, TRƯỜNG SA MÃI MÃI CỦA TA - Thơ xướng hoạ Vân Trinh - Quỳnh Hoa

Bao la biển trời - Ảnh Vũ Anh Tuấn




Xướng:
HOÀNG SA, TRƯỜNG SA MÃI MÃI CỦA TA

Máu thịt muôn đời,Tồ Quốc ta
Hoàng Sa kiêu hảnh cạnh Trường Sa
Đứng trên đầu sóng, vang lời Hịch
Giương thẳng ngọn cờ,dậy tiếng loa
Cộc sắt Bạch Đằng,nâng bước trẻ
Gươm thần Nguyễn Huệ, tiếp anh cha
Trời xanh, biển biếc bao la ấy
Mãi mãi trong tim Mẹ Việt mà.

                                        Xuân 2013
                                        VÂN TRINH


Họa: 
TRƯỜNG SA CỦA TA

Biển đảo trời Nam, biển của ta
Nhịp tim thầm gọi mãi Trường Sa
Đoái trông mây bủa đau hồn sóng
Gợi nhắc đêm rền vọng tiếng loa
Như Nguyệt thơ thần vang đất nước
Đằng Giang cọc sắt nhớ ông cha
Hòa trong vị nước mồ hôi trẻ
Nên cả trùng khơi cứ mặn mà.
                                       Xuân 2013
                                       TT.Quỳnh Hoa.
READ MORE - HOÀNG SA, TRƯỜNG SA MÃI MÃI CỦA TA - Thơ xướng hoạ Vân Trinh - Quỳnh Hoa

Võ Văn Hoa - BÂY GIỜ TÓC ĐÃ GIÓ SƯƠNG

Tác giả Võ Văn Hoa



Bây giờ tóc đã gió sương
Cầm tinh con ngựa tơ vương bụi hồng!
Ngàn sau mây nước tang bồng
Đường đi dễ mấy Hòn Chồng chơ vơ ...
Bây giờ có gã làm thơ
Gió sương đã trải bến bờ nhân duyên!
Mô tê răng rứa lời nguyền
Dây oan còn đó đừng quên nẻo về ...

Sáng 19.02.2013
VVH
READ MORE - Võ Văn Hoa - BÂY GIỜ TÓC ĐÃ GIÓ SƯƠNG

Wednesday, February 20, 2013

Hồ Trọng Trí - XUÂN HOÀI CẢM - Họa thơ XUÂN CẢM TÁC của Cô Trùng Dương Cao Xuân Yến

Tác giả Hồ Trọng Trí


                  XUÂN HOÀI CẢM

           Mỗi độ xuân sang chạnh tuổi già.
           Trôi theo thế cuộc lắm kinh qua.
           Bao năm cách biệt thầy cô cũ.
           Mấy độ nhớ về đạo nghĩa xa.
           Chẳng thiết- sớm xa ngành Giáo dục.
           Nào thèm đắm lụy chốn phồn hoa.
           Vườn quê vui thú cùng thơ phú.
           Thiện hữu giao tình- bạn với ta...

                                             Hồ Trọng Trí
                                  Kim Long, Bà Rịa - Vũng Tàu
                                  ĐT:  01 667 332 652
READ MORE - Hồ Trọng Trí - XUÂN HOÀI CẢM - Họa thơ XUÂN CẢM TÁC của Cô Trùng Dương Cao Xuân Yến

Ngọc Tình - LỠ HẸN


Đã hẹn gặp, bao giờ mới gặp?
Mái đầu xanh, nay đã ngả trắng rồi
Xưa lỡ hẹn đến nay đành không hẹn
Thời gian xưa, con người cũng phải xưa
Thôi chia tay, xa mãi chẳng bao giờ
Còn có thể như ngày xưa nữa
Hãy khóc đi trái tim nhỏ bé
Nụ hôn đầu ta mãi mãi mất nhau
Bến sông quê giờ hoang vắng đìu hiu
Trước chờ đợi nay còn chi chờ đợi
Bóng người xưa càng xa, xa vời vợi
Cuộc tình xưa, tình lỡ, lỡ mất rồi 
          
Sông Thơ ơi, có nhớ lúc đầy vơi
Vô tình quá mà cứ trôi đi mãi.
Ngọc Tình
nguyentinhtn@yahoo.com.vn
READ MORE - Ngọc Tình - LỠ HẸN

Nguyễn Thị Bích Tuyết - YÊU THƯƠNG



(Cảm tác mến tặng tất cả 
và 2 con gái
là Lê Bá Mai ThảoLê Bá Mai Trang 
cùng cháu ngoại là bé Nguyễn Xuân Nhi) 


Thương bụi già hương trổ bắp bên hè
Thương Mai Thảo, Mai Trang “… Mẹ chợ về mua bánh…”
Nên thương những cảnh đời lận đận
Và bao dung yêu cả đất trời.

(Trường Nguyễn Hoàng - chân dung & kỉ niệm, tập 9)
Nguyễn Thị Bích Tuyết       
READ MORE - Nguyễn Thị Bích Tuyết - YÊU THƯƠNG

Sông Thu - CHỐN XƯA - Họa bài LÂM VIÊN MỜI BẠN của Trần Ngộ




CHỐN XƯA

Lâm Đồng chốn ấy, một trời thơ
Lòng vẫn miên man nỗi ngóng chờ
Chè nõn đồi xanh khoe sắc lụa
Dã quỳ dốc đỏ óng màu tơ
Ngôi trường cổ kính hoa chen lối
Hồ nước hoang vu cỏ lấn bờ
Còn mãi trong tim bao kỷ niệm
Những ngày tuổi trẻ đẹp như mơ.

SÔNG THU
songthu195@yahoo.com.vn
READ MORE - Sông Thu - CHỐN XƯA - Họa bài LÂM VIÊN MỜI BẠN của Trần Ngộ

Vũ Từ Sơn - CHÀO NGUYÊN TIÊU

Tác giả Vũ Từ Sơn



Ngày Thơ Việt Nam, tiết Nguyên Tiêu
nhớ vần thơ Bác, nhớ bao điều
"đầy thuyền" trăng sáng, vô vàn ấy
giữa cõi trần gian ... đậm bấy nhiêu


Thơ phú giờ đây biến cải nhiều
người tài đậm sắc lọ bao nhiêu ?
quạ quạ, công công ... rồng rồng rắn
thi sĩ trăm người? mấy cao siêu


Đón tết Nguyên Tiêu nhớ Bác Hồ
sóng lòng, thơ nghiệp, vạn sóng xô
trời Nam hưng thịnh chăng đâu tá ?
quyết dẹp cho xong bọn tội đồ ...


Nguyên Tiêu trăng sáng, thơ cùng sáng
đây đó gần xa vạn tung hô ...!


Trước thềm Nguyên Tiêu-11


VŨ TỪ SƠN
READ MORE - Vũ Từ Sơn - CHÀO NGUYÊN TIÊU

Nguyễn Hồng Trân - LỜI ÔNG DẶN CHÁU LÁI XE


                   

Ông đã dặn cháu nhiều rồi,
Khi chạy xe máy phải thôi rượu chè.
Những lời khuyên bảo phải nghe,
Chấp hành luật lệ lái xe trên đường.
Chớ nên xem nhẹ coi thường,
Phóng nhanh, vượt ẩu tai ương bất ngờ.
Thân hình lâm nạn xác xơ,
Đầu óc bất tỉnh, lơ mơ mất hồn.
Người nhà đau đớn héo hon,
Không biết số phận được còn bao năm?
Bà con cảm cảnh đến thăm,
Thương cho cha mẹ khổ tâm đau lòng.
Chuỗi ngày vất vả dày công,
Nuôi con khôn lớn cầu mong trưởng thành.
Không ngờ tai nạn đến nhanh,
Tử thần xe máy hoành hành đó thôi.
Ông thương, ông dặn mấy lời:
Không lái xe ẩu, biến người thành ma!..


                     NHT
nghongtran38@gmail.com
READ MORE - Nguyễn Hồng Trân - LỜI ÔNG DẶN CHÁU LÁI XE

Nguyễn Thanh Bá - XUÂN VỀ TRÊN XÓM NHỎ



Gió đổi chiều thoảng dịu
Chơm chớm nụ mai vàng
Sân trường hoa nắng ấm
Xóm nhỏ mùa xuân sang
Chen bay tà áo mới
Xanh, trắng, đỏ, vàng ... tươi
Tiếng đùa vui rộn rã
Lao xao bước chân người
Cụ già lần gậy trúc
Thăm xóm ngày đầu xuân
Chén trà thơm dịu ngọt
Thiết tha lời chúc mừng
Bé thơ khoe áo mới
Chân sáo nhảy đường vui
Hội làng người tấp nập
Vang xa tiếng reo cười
Đón mùa xuân xóm nhỏ
Nghe lòng vui, vui thêm ...
Bởi có gì là lạ
Sáng xuân này gặp em
Phơn phớt hồng đôi má
Tóc thề nghiêng gió bay
Vân vê tà áo ... thẹn
Em lớn rồi - ô hay !

        Nguyễn Thanh Bá
        thanhbaxb@yahoo.com.vn
READ MORE - Nguyễn Thanh Bá - XUÂN VỀ TRÊN XÓM NHỎ

Phạm Ngọc Thái - CHÙM THƠ VỀ HÀ NỘI

                  
                     


NGHĨ VỀ HÀ NỘI 

Hà Nội cứ suốt đời nghe lá rụng 
Những ngọn đèn ô cửa mùa đông 
Trái sấu nhỏ bàng hoàng như kỉ niệm 
Nước hồ xanh rêu bám kín Tháp Rùa... 

Hà Nội cứ rầm rì trang tình tự 
Của những đôi trai gái bên bờ 
Tà áo trắng em bay một thời thiếu nữ 
Theo anh hoài tới tận lúc già nua. 

Hà Nội mới mà như là cổ tích 
Phía nhà ga đoàn tầu đến rồi đi 
Những giọng nói lẫn vào lời gió thổi 
Ai trở về và ai sắp chia ly? 

Đêm tóc trắng lại nghĩ về Hà Nội 
Nằm thở dài, nhớ quá! Bóng em xưa... 


 DẮT CON ĐI                              Tặng con trai Phạm Ngọc Bảo
                                (viết năm con lên hai tuổi)


Cha dắt con đi dưới hàng cây khuya
Phố của con thầm yên giấc ngủ
Ngôi chùa cổ và bóng đa cổ thụ
Phía hồ Tây se gió chớm đông về.

Tiếng lá bay xao xác vọng tàn thu
Buổi chiến tranh âm hao còn vẳng lại
Những bề bộn đời thường chiều mệt mỏi
Con là hạt ngọc của lòng cha!

Quê hương là mái nhà con ở
Có thiên nhiên với con người nữa
Ngày mai rồi con sẽ lớn khôn
Cha dắt con nghe những hàng cây râm ran.

Ru khe khẽ tiếng gọi thầm trong cỏ
Đất cựa mình hay hạt đang nứt vỏ?
Trên nhành cao động nhỏ một loài chim
Cuộc sống nào cũng từ mầm sống gieo lên!

Cha đã cấy cánh đồng chung xã hội
Gần trọn cuộc mai lại nhường con cấy…
Nói làm gì, con sẽ thấy con ơi:
Lẫn trong đá sỏi cuộc đời, 
                        con hãy tự tìm lấy sắc hoa tươi! 





ĐÊM THĂNG LONG 

Rụng xuống bờ hè nhỏ tôi yêu những câu thơ ngoài phố 
Sợi tóc nào hoá lá để ru đêm. 

Đêm Thăng Long đây đó ánh đèn 
Đôi trai gái bên hồ khe khẽ ngủ... 
Cơn gió thức cùng người thi sĩ 
Đi lang thang về đâu? 

Đêm Thăng Long trầm sâu, rất sâu 
Lão hành khất trải mảnh chiếu nằm xuống đất 
Cột thành xưa đứng nhìn ngước lên trời 
Mấy ông quan to đi xe con về: 
Bọn đánh bạc, người ơi!



                      
 Phạm Ngọc Thái

                       ngocthai1948@gmail.com
READ MORE - Phạm Ngọc Thái - CHÙM THƠ VỀ HÀ NỘI