Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Sunday, February 15, 2026

TRANG THƠ NHỊP ĐIỆU VIỆT

 


LÁ VÔNG ĐỒNG 

Duy Phạm


Tôi tìm tôi giữa cõi người đông 

Giữa những mông mênh giữa quạnh lòng 

Tôi gánh đôi bờ sông nước đọng 

Trút hết xuống dòng tôi gánh không 


Tôi tìm em khi nắng đã chiều 

Tóc trắng giăng mờ đỉnh mịch liêu 

nhặt những vàng xưa xao xác rụng 

Nhặt tuổi em rơi rớt cũng nhiều 


Tìm gì khi bóng ngã nghiêng xiêu 

Khi nắng đăm chiêu giữa hoang đìu 

Tôi biết lòng tôi chiu chắt lạ 

Cho nhiều, cho ít, cho bao nhiêu ?


Sáng nay xuống phố chợ người không 

bán mớ cải xanh đã trổ ngồng 

em đến mua tôi về hong nắng 

hong cuộc tình gầy em sang sông 


Đời tôi chiếc lá vông đồng 

neo trên hiếm muộn buồn không dám buồn 



TRỘM THƯƠNG 

Trần Xuân Lộc


Lau nước mắt để dượm buồn 

Cười đi...

Quên hết cội nguồn tình yêu.


Mai về ghé bến cô liêu

Ngắt loài cỏ dại mọc nhiều quanh sân...


Ai chải tóc, quét ngoài sân

Nhìn chưa đôi mắt bao lần

trộm thương? 



HƯƠNG ĐÊM ...

Ngọc Mai


Trăng nghiêng sau thềm - Gió nghĩ suy  

Lặng lẽ hương đêm khẽ thầm thì  

Ru lòng thổn thức say mùa cũ  

Hứng giọt sương khuya _ Ôi diệu kì !




TÌNH YÊU KHÔNG CÓ LỖI!

Phạm Đình Chuân


Ta trả cho người... khoảng trời xanh ngát: 

Vùng Sơn Thượng con nắng vốn hanh hao 

Không có gió cánh diều ngã nghiêng nhào 

Không có Em... Ta như người khờ dại!


Ta trả Sông Hương... con đò không lái

Dẫu nước thơm hương cỏ Thạch Xương Bồ 

Chùa Thiên Mụ tiếng chuông hóa hư vô

Chênh chao cánh thiên di về quá khứ...


Ta trả cho Em... nỗi buồn tư lự:

Để đêm về chìm đắm ly rượu cay

Ngẫm cuộc đời qua khói thuốc bay bay

Nhìn cô đơn mỏi mòn theo năm tháng!


Ta trả Trường Tiền... bạc màu nắng hạn 

Sáu vài mười hai nhịp điểm đơn côi

Nhìn Bến Ngự qua màn đêm xa xôi 

Vẽ cuộc đời quay cuồng theo nét cọ!


Ta trả người... quay về với tự do!

Kết thúc cuộc tình không hề nuối tiếc 

Mình ta lang thang bóng chiều biền biệt 

Miền sương trắng ngoài kia hóa xa rồi!



EM VÀ MÙA THU XƯA 

Phạm Thị Bích Quyên


Em lại về đây tìm những kỷ niệm xưa 

Giữa mùa thu đẹp trời của một thời tuổi nhỏ 

Ôi những mái đầu xanh nơi ngôi trường cũ 

Hàng dậu xưa có chồi lá xanh non. 


Những con đường em để lại dấu chân son 

Với mái tóc thề bềnh bồng như ngọn sóng 

Thời thiếu nữ luôn dạt dào sức sống 

Ngoan đi nào những đứa bạn của ta ơi. 


Em hồn nhiên trong đôi mắt xanh ngời 

Sáng rực rỡ khi nhìn về phía trước 

Dẫu tương lai chập chờn bao được mất  

Rồi cũng đi qua đâu phải chuyện tình cờ. 


Mùa thu xưa vẫn chòm lá non tơ 

Có cô gái dễ thương trên đường tới lớp

Không biết trong hồn em nuôi bao mộng ước 

Để tóc dài thướt tha và đôi mắt liếc nghiêng. 


Tuổi hoa bướm một thời chỉ để làm duyên 

Mùa thu nắng hoe vàng và sương rơi nhè nhẹ 

Bao tháng năm dài đẹp tươi đi qua như thế 

Đâu ai biết rằng từng giọt lệ em rơi?


SÀI GÒN THÁNG BẢY

Vĩnh Nguyên


Tháng Bảy Sài Gòn oi ả

Cà phê nhả khói... ngắm xe

Cung đường ngược xuôi ồn ả

Lá bay xào xạc vỉa hè


Sài gòn một ngày tôi đến

Đón chân tôi bằng cơn mưa

Mưa đến rồi đi bất chợt

Góc phố buồn vọng âm xưa 


Trong ồn ả tiếng còi xe

Vẳng tiếng dương cầm đâu đó

Giọng ca trên căn gác nhỏ

"Này em có nhớ gì tôi"*...


Vẫn gõ đều nhịp mưa rơi

Chiều về mưa giăng mắc lối

Bước chân bây giờ đã mỏi

Bay về đâu cánh chim trời...


Sài gòn vẫn mãi trong tôi

Vẫn còn đẹp bao hoài niệm

Đến-đi... vẫn hoài tìm kiếm

Khối tình giấu tận đáy tim.


Vĩnh Nguyên



 TƯƠNG TƯ CHIỀU

Phan Thị Thuận


    Trưa,  em xuống phố đông vui.

Chiều, tôi lủi thủi qua mười ngón tay.

    Dấu xưa đã lặn vườn ngày.

Tim tôi vừa hứng thật đầy dáng em.

    Hương tình tràn cả phố quen,

Cây tương tư chợt trước thềm trỗ hoa.

    Em vừa gần lại vừa xa,

Trời xanh hôm trước...

Hôm qua sụt sùi!

   Chiều nghiêng vấp bóng chân người,

Hồn tôi ngã giụi nằm ngoài tim em!



YÊU THÊM CUỘC ĐỜI

Thu Hà


Hãy yêu thêm cuộc đời

Dẫu ngọt bùi chua chát

Giữa vô thường đắng đót

Bình thản thay muộn phiền


Sẽ thấy đời an nhiên

Nỗi buồn dần quên lãng

Những vết tích thương đau

Nguôi ngoai theo năm tháng


Hòa đồng chung bè bạn

Để ai cũng như ai

Cùng vui vẻ nắm tay

Sống vị tha tử tế


Cứ thản nhiên như thế

Không so bì đếm đong

Suy nghĩ chi viễn vông

Cốt khỏe vui là chính


Đời vô thường, vô định

Nhưng cần có niềm tin

Mất mát hãy lãng quên

Hướng tới điều tốt đẹp


Cánh cửa này tuy khép

Có cửa khác mở đường

Hãy yêu đời hơn nữa

Sẽ được đời yêu thương!...


NGẮM TRĂNG 

Tịnh Thanh Vân


Ngửa nhìn trăng sáng trên cao

Lòng em chợt bỗng dạt dào nhớ mong

Từng đêm trở giấc mòn trông

Một tin vui nhỏ ấm nồng người thương 

Dù bao ngăn cách dặm trường 

Mà em vẫn ngỡ con đường trải hoa

Mai rồi buồn sẽ đi qua

Nhìn trăng em đợi tình xa lại gần ...



ANH SẼ VỀ

(Nguyễn Ngọc Giao)


Anh sẽ về qua lối cũ chiều nay

Nhặt lá trút rơi đầy con phố vắng

Chim vành khuyên ẩn mình trong vạt nắng

Để nghe lòng trỉu nặng những ưu tư.


Anh sẽ về trên lối cũ xa mù

Và như thấy tiếng ai ru nức nở

Ngọt ngào thay nhưng u buồn tan vỡ

Bước bơ vơ từ thuở nọ ngày xưa


Anh sẽ về nơi ta đứng trú mưa

Giàn thiên lý đu đưa theo nắng gió

Trong cánh lá có những nhành hoa nhỏ

Vướng tóc em từ thuở đó ngày nào.


Anh sẽ về nghe gió hát lao xao

Khi kể chuyện giọt lệ trào hờn dỗi

Anh vẫn vậy luôn nói lời xin lỗi

Dù biết rằng mình có tội gì đâu.


Anh sẽ về treo bóng nắng hàng cau

Mùa trái ngọt thắm màu hoa chờ đợi

Đất BếnTre ngát hương mùa xuân mới

Cầu Hàm Luông kết nối mắt môi cười


Anh sẽ về bên bến nước đầy vơi

Dòng sông hẹn em bồi hồi chải tóc

Hương cau thơm bên giàn trầu xanh mượt

Gió thì thầm đặt cược một tình yêu...



HỒI TƯỞNG 

Lê Yên


Em về 

bậc cửa rêu xanh 

Chừng như nhà đã 

vắng anh lâu rồi

Ghế xưa đã lạnh chỗ ngồi

Trăng chừng cũng lạ 

đêm hồi tưởng xưa

Sang Thu 

trời bỗng dưng vừa

Dứt cơn mưa bụi

 gió lùa heo may

Tay đan lấy giọt buồn lay

Giữa mênh mông lặng trăng đầy đặn trăng…



ĐA MANG

Mai Hai


  Nữa rồi trời nước vô tình 

Ngày qua thủng thẳng đêm bình lặng trôi 

  Buồn tay tôi gõ tim tôi

Hỏi thăm tận chốn vừa ôi vừa nhàu 


  Nữa rồi mưa gột tan sầu 

Chỉ còn nhàn nhạt chút màu nhân gian 

  Nữa rồi yêu cũng không màng 

Chiều đưa gió nhớ ai bàng hoàng đây..!



THỨ BẢY

Bảo Quốc Thái


Cuối tuần buổi sáng cà phê

Bỗng dưng lòng nhớ đường quê của mình

Từng giọt mưa nhỏ lung linh

Tạo nên cảm giác sân đình năm xưa


Thuở ấy khi trời đổ mưa

Cởi trần chạy giữa đường thưa vắng người

Banh nhựa cùng thảy ra chơi

Chia làm hai đội thảnh thơi tranh hùng


Có khi chạy nhảy tứ tung

Hoặc khi ngồi đợi các thùng đầy mưa

Cho dù chiều sáng hay trưa

Mưa về tuổi nhỏ mình ưa rất nhiều


Bây giờ tuổi lớn đăm chiêu

Nhìn cơn mưa đổ nhớ chiều hôm nao

Cà phê giọt đắng tuôn trào

Khắc ghi kỷ niệm mầy tao một thời


Dù tao mầy ở hai nơi

Nhưng hồi ức cũ suốt đời khó quên

Cơn mưa chiều vẫn không tên

Cà phê hôm ấy vẫn bên tao mầy



ĐỂ TÌNH MÃI XANH

Nguyễn Quốc Hưng

(quochung nguyen)


Phố cũ trầm ngâm lặng lẽ

Chiều thu nhẹ bước đong đưa

Con chim kêu từng tiếng khẽ

Tuổi xanh ta qua bao mùa


Tóc ai bay bay cuối phố

Cho ta ngơ ngẩn một thời

Mảnh tim ta rơi đâu đó

Và tình ta đã xanh ngời...


Rồi em đi xa, xa ngái

Phố xưa giờ nghe mịt mù

Mùa thu chợt buồn tê tái

Chiều về sương giăng âm u


Ta đếm ngày qua thật chậm

Còn ai giữa mênh mông đời 

Tìm đâu một bàn tay ấm

Run nhẹ trong tay ta vui


Đừng trách gì nhau, người ạ

Khi đời trăm nhánh ưu phiền

Mộng cũ bây giờ xa quá

Nhớ em, xin lần gọi tên!


CHUÔNG CHIỀU

Đặng Thị Cẩm Vân


Hoàng hôn soi bóng tịch liêu

Tháp chuông Chùa vọng vẳng chiều mênh mông

Hương trầm ngan ngát ven sông

Hoa Lau trắng xóa, Cải ngồng phất phơ

Đôi chân lạc bước bơ vơ

Chiều rơi sao vội ...thì thôi cũng chiều



HÀM LUÔNG NƯỚC NGỌT TÌNH THÂM

Trương Chí Thảo

1.

Hàm Luông sông vẫn hữu tình

Năm mươi lẻ bốn năm nhìn không ra

Sang sông đã vắng bóng phà

Cây cầu thay thế đứng xa lạnh lùng


Chập chờn khói sóng mông lung

Chỉ dòng nước mãi trôi cùng tháng năm 

Người về từ chốn xa xăm

Đứng trên bến cũ lặng thầm trầm tư


Nhớ thời chinh chiến mịt mù

Sống còn tạm bợ giống như quán trần

Bến Tre chiều xuống bâng khuâng

Mừng ta tồn tại cõi trần hôm nay 


2.

Ta về muôn sự đổi thay 

Chỉ lòng người vẫn thẳng ngay ân cần

Ghé thăm bằng hữu họ Trần 

Mình Châu, Trần Tuấn ở gần chốn xưa 


Tình quê nước ngọt xứ dừa 

Mâm cơm thân ái buổi trưa bạn mời

Ấm lòng người ở chân trời ( Cà Mau  )

Về thăm chốn cũ nhớ thời lửa bình


Cũng là một tấm Chân tình

Dẫu trong chinh chiến hòa bình như nhau

Kệ đời phân định thấp cao

Phù Sa kết nối tâm giao ân tình



MỘT CHỮ TÌNH THÔI 

Bùi Nguyễn Long


" Cắn nhau đau "...hóa tình thù 

Nỗi đau gặm nhấm tình Thu nhạt mờ

Tháng năm đan dệt tình thơ

Gởi mây gió chuyển tình hờ hững trôi...

Trăng chia cắt nửa tình rồi

Lá vun đắp mộ tình thôi úa vàng

Thương hoài một mối tình tan

Nhớ về tháng tám tình tàn... nhớ Thu !



MỰC TÍM 

Bùi Thị Diệu Đức


Ai cũng qua đò một bến sông 

Ngày ấy hoa xuân tuổi nắng hồng

Vu qui xác pháo ngùi đưa tiễn 

Chạnh lòng con Sáo đã sang sông 


Trời sinh con gái sớm mộng mơ 

Nếu không hoa bướm chắc ơ thờ

Thời gian không ngược tầm tay với 

Xuân qua rồi, hoa đẹp với ai!


Hạ tàn phai, sân trường khép kín 

Phải về thôi, ngã rẽ quanh đời 

Áo bay theo gió mùa ly biệt 

Trang vở buồn vương một khắc ghi 


Ờ nhỉ, đâu rồi tập vở xưa?

Nhớ không, người đã mượn quên đưa 

Cuối mùa tan học thời con gái 

Hạt gầy nắng vỡ gió Thu đưa 


Hỏi người còn nhớ hay đã quên 

Gởi về trả lại một dòng hương 

Viết qua nét bút pha màu tím 

Mực tím êm đềm loang dấu tim.

                 


THIÊN THU TÌNH XA

Nguyễn Thy Vân


    NÀNG là cô gái Trường PHAN 

CHÀNG hai hai tuổi lên đường tùng chinh

    Phân kỳ giây phút đăng trình 

Hậu phương gửi lại cuộc tình thiết tha


    Tuổi thơ áo trắng ngọc ngà 

Chân chim tiếng sáo mượt mà niềm thương 

    Sân trường Phượng đỏ vấn vương 

Mùi thơm Bồ Kết dư hương ngút ngàn 


    Ngày xanh kỹ niệm chứa chan 

Xuyến xao tâm thức nồng nàn yêu thương 

   CHÀNG từ áo trận ngàn phương 

Chiến trường bom đạn dầm sương tháng ngày 


     Trải qua bao nỗi đắng cay

Giày  Saut  biên ải lắt lay chập chùng

Rừng sâu núi thẳm mịt mùng 

Mưa bom bão đạn ngập trùng phủ vây


    Xa nhau ngày tháng vơi đầy

LAN rừng ướp gửi thơ ngây tình NÀNG

   Chân trời góc bể đa đoan

Sa trường chiến trận tâm can ước nguyền


   Thái bình OANH PHỤNG hợp duyên 

Giã từ vũ khí tình riêng ái hoà 

    Dẫu lòng ước nguyện thiết tha 

Đau lòng thắt ruột Người đà bỏ thân


   TRƯỜNG SƠN giông gió vô ngần 

Xác đành gửi lại tình vào thiên thu



ANH HAY CHĂNG MÙA THU

Tánh Huỳnh 


Heo may nhè nhẹ thổi 

Bềnh bồng mây trắng trôi 

Lá vàng rơi ngập lối 

Mắt ai buồn xa xôi 


Tiếng thu vừa chạm ngõ

Thẫn thờ đôi mắt nai 

Ngẩn ngơ nhìn nắng đổ 

Lao xao vàng lá rơi 


Anh hay chăng mùa thu 

Đang về ngang lối cỏ

Lời thì thầm to nhỏ 

Ngọt ngào gió thu ru 


Anh hay chăng mùa thu 

Rũ buồn trên khuôn mặt 

Anh hay chăng nước mắt 

Chảy ngập cả rừng thu

Khóc thương ngày tháng cũ 


Anh hay chăng mùa thu 

Giấu buồn trong đáy mắt 

Yêu thương màu son sắt 

Long lanh ngời thuỷ chung 



ĐÒ NGANG NHỚ NGƯỜI

Lưu Lãng Khách


Sáng xuân mây trời lãng đãng

Đò ơi! Ai gọi đò sang

Chiều xuân bóng hồng thấp thoáng

Mặn mà nghiêng nón bâng khuâng


Trưa xuân dòng Hương êm ả

Con đò vắng đến hoang liêu

Quen không mà thương đến lạ

Bóng thuyền neo một tình yêu!


Đêm xuân đò ngang lặng lẽ

Phải chăng đò cũng nhớ người

Diết da “ Đêm Tàn Bến Ngự”

Trăng cao thèm tiếng ai cười


Đêm Huế vẫn còn rất Huế

Câu hò điệu lý trên sông

Tiếng ai nghe chừng rất trẻ

Ngọt ngào thấm thía mênh mông


Đã đến Huế còn mơ Huế

Ngự Bình u ảo mây sương

Chim khuya cất lời dâu bể

Ơi à Huế mộng Huế thương


Sáng thu lững lờ đò dọc

Xa cồn nhớ quá đò ngang

Đêm thu dường nghe bến khóc

Mây bèo vọng khúc sang ngang


Chiều Huế thuyền về nơi ấy

Ai còn xuống bến mà mơ

Nước sông Hương buồn quên chảy

Đò kia đợi đến bao giờ.



HAIKU THÁNG TÁM

Dũng Tôn Thọ Dương


Tháng tám sang thu

Những chiếc lá vàng mù 

Linh hồn âm u


rưng rưng hoa cúc 

trời đất màu hiu quạnh 

Gió trở đầu mùa


Tóc trắng mây bay 

Bóng thời gian cô tịch 

Sương thu heo may 


Vu lan trăng đỏ 

Nại hà sầu khóc than

Âm dương cách trở 


Em xa xôi thu

Nỗi nhớ dài vô tận 

Cô đơn mịt mù 


Những khóm hoa sữa

Hương lặng im không nói

Nồng nàn kỷ niệm 


Thạch thảo thủy chung 

Tiếng vĩ cầm réo rắt 

người mãi u hoài



NHỚ NGƯỜI PHIÊU BẠT 

Thành Công Lý


Em đến lớp, ngồi một mình lặng lẽ 

Nhớ một người dáng vẻ rất phong sương 

Chiều hôm qua Chủ nhật đã chung đường 

Cùng đi dạo trên phố đêm Nguyễn Huệ 


Người đã đến cạnh đời em, tráng lệ 

Không nhiều lời nhưng đủ để em yêu 

Ánh mắt trong veo, răng trắng mỹ miều 

Nụ cười đẹp khiến hồn bay phách lạc!


Em vừa nhớ vừa nghe buồn man mác

Kiếp phong trần người trôi giạt nhiều nơi 

Biển như nhà, hàng xóm chỉ sông ngòi

Đời thủy thủ cứ rày đây mai đó 


Người có biết em như mây yêu gió?

Nên sẽ chờ ngày được nắm chặt tay

Và sẽ mơ hồi hộp lắm phút giây 

Cùng quỳ lạy tổ tiên ngày hôn lễ!


       

NHỎ HỌC Ở TRƯỜNG CHUYÊN…

Trần Hoàng Vy


Nhỏ học trường chuyên ta không chuyên…

Cùng quen nhau tại… trái bóng chuyền

Một hôm có lẽ nhỏ đi học?

Trái bóng lăn vào xe… vô duyên!


Nhỏ học chuyên hóa, ta giỏi… văn!

Nên nói chuyện tình… trên cung trăng.

Mời ly sâm lạnh, nhỏ le lưỡi

Toàn phụ gia, hóa chất… đừng ăn?


Cứ thế lòng say như lên men

Đêm về thơ viết nhớ mắt đen

Nhỏ gửi nhờ cân bằng phản ứng

Hóa trị nào ta thấy cũng quen…


Năm cuối cùng hai đứa đi thi

Ta thức đêm như thiếu Oxy

Nhỏ khích lệ ta ly đá đậu

Cố lên hai đứa… đổ khoa thi!


Nhỏ học trường chuyên nên nhứt bảng

Còn ta… đủ điểm nhờ môn văn?

Ngày mai, lên thành phố trọ học

Kỷ niệm học trò như sương giăng!...



ĐÊM LẠNH

Ket Vu


 Đêm say…

 đêm uống trăng sao

 Mây say

 uống gió chênh chao giữa trời

 Trời buồn

 nhỏ giọt mưa rơi

 Mù khơi sợi nhớ

 chảy xuôi thành dòng

 Em nghiêng

 gối mộng chờ mong

 Vầng trăng chênh chếch

 bóng lồng trong mây

 Rưng rưng

 khoé mắt cay cay

 Rừng xưa

 khép vội ai hay vô thường!

 Đêm nằm

 thao thức vấn vương

 Ngổn ngang

 nỗi nhớ nghĩ thương phận hoài

 Dặn lòng…

 giọt vắn giọt dài

 Mà sao cứ chảy lạnh bài thơ tôi!



ĐÊM MƠ EM

Dũng Văn Lê


 Đưa em về lòng sao chơi vơi

Em đi rồi còn đây mình tôi

Thời gian trôi buồn ơi chào mi

Ta còn gì khi hoàng hôn  buông


Đưa em về đêm anh buồn  thương 

Trong anh đây vương bao tơ lòng 

Anh mong em mong em khôn cùng 

Trong lòng em mông lung hay không 


Như là  lời kêu rên than van

Ai cho rằng hồng nhan đa đoan

Anh hoang mang lòng luôn mơ màng

Mơ là nàng đang mơ anh chăng


Nàng ơi nàng ơi ta mơ nàng

Chàng ơi chàng ơi em yêu chàng

Đêm nay trong mơ ta huy hoàng 

Đêm nay hai ta trong thiên đàng...

READ MORE - TRANG THƠ NHỊP ĐIỆU VIỆT

Saturday, February 14, 2026

TRANG THƠ VALENTINE - LAN ANH: Valentine Nhớ Anh / Valentine Bên Anh / Đêm Valentine Nồng Nàn

 

Tác giả Lan Anh

Trang Thơ Valentine 

Lan Anh

Aschaffenburg, Germany – 2026

Kopieschutz

 

1. Valentine Nhớ Anh

 

Va-len-tine lặng bên thềm

Tim nghe nhịp đập gọi tên một người

Hoa hồng còn ướp hương môi

Mà sao nỗi nhớ đầy vơi thế này

 

Đêm yêu tay chẳng trong tay

Mà hơi ấm vẫn còn say trong lòng

Phố đông ánh nến bềnh bồng

Riêng em giữ một trời mong phía người.

 

Trăng treo nghiêng cuối khung trời

Tơ duyên đã buộc một đời thương anh

Môi mềm chạm giấc mộng lành

Nghe tim tan chảy trong lành yêu thương

 

Xuân sang gió vẫn vấn vương

Nhớ anh thêm cả đoạn đường xa xăm

Đêm nay giữ chút âm thầm

Cho yêu cháy mãi trăm năm dịu dàng

 

Nếu mai cách mấy muôn ngàn

Va-len-tine vẫn ngập tràn bóng anh.

 

 

2. Valentine Bên Anh

 

Va len tine nắng bên thềm,

Tim em mở cửa, gọi tên anh vào.

Hoa hồng không nói lời nào,

Mà vẫn đỏ thắm, ngọt ngào yêu thương.

 

Đêm nay chung một con đường,

Bàn tay nắm chặt, vấn vương chẳng rời.

Anh cười, tan cả đơn côi,

Em cười, thế giới bỗng thôi muộn phiền.

 

Không cần ước hẹn thần tiên,

Chỉ cần mỗi tối bình yên có người.

Tựa vai nghe nhịp tim cười,

Nghe trong lồng ngực một trời dịu êm.

 

Mai sau, dẫu nắng hay đêm,

Chỉ mong vẫn được gọi tên “của mình”.

Va-len-tine giữ chữ tình,

Giản đơn mà đủ lung linh suốt đời.

 

3. Đêm Valentine Nồng Nàn

 

Va-len-tine tối như mun

Chạm vào hơi thở run run tim này

Mắt anh nhóm lửa đêm say

Chưa hôn mà đã ngất ngây cõi lòng

 

Bàn tay siết chặt tay vòng

Nghe trong lồng ngực lửa nồng gọi tên

Môi kề, khoảng cách ngủ quên

Đêm nghiêng xuống giữa môi mềm khát khao

 

Hoa hồng đỏ đến nghẹn ngào

Không bằng một phút tựa vào ngực anh

Thời gian đứng lại mong manh

Cho yêu cháy trọn trong lành phút giây

 

Nếu mai bão gió vơi đầy

Đêm nay xin cứ đắm say hết mình

Va-len-tine giữ chữ tình

Giữ nhau trong lửa tim mình, đừng buông.

 

Trần Thị Lan Anh

Email:  Wirtschaftskanzlei@dipl-kauffrau-tran.de

READ MORE - TRANG THƠ VALENTINE - LAN ANH: Valentine Nhớ Anh / Valentine Bên Anh / Đêm Valentine Nồng Nàn

ĐỌC "NẮNG CHIÊM BAO" CỦA NGUYỄN VĂN TRÌNH - Nguyễn Hoàn

 


Đọc “Nắng chiêm bao” của Nguyễn Văn Trình

Nhà báo Nguyễn Hoàn

      Phó GĐ  Sở TT-TT Quảng Trị

Chủ tịch Hội VHNT Tỉnh


    Nguyễn Văn Trình là giáo viên dạy Văn cấp 3, hiện anh là hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị. Anh từng có thời gian tham gia Quân đội Nhân dân Việt Nam từ những năm đầu của thập niên tám mươi. Nguyễn Văn Trình sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo Quảng Trị đầy gió Lào cát trắng, tại: Làng Lạng Phước, Phường Đông Lễ, Thành phố Đông Hà. Cũng như bao người con khác trên mảnh đất đầy nắng gió này, Nguyễn Văn Trình đã từng trải qua thời kỳ bom đạn, khói lửa của chiến tranh ác liệt. Bên cạnh công việc dạy học, với sự nghiệp trồng người cao cả, anh còn tham gia sáng tác thơ văn nhằm ghi lại nhật ký tâm hồn mình và góp phần làm phong phú thêm công việc dạy văn.

 

Nhà thơ Nguyễn Văn Trình


      Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đến với thơ văn từ rất sớm, ngay từ những năm tháng còn ngồi trên ghế nhà trường và những tháng ngày trong quân ngũ, anh đã sáng tác thơ. Sau khi xuất ngũ trở lại trường Đại học Sư Pham – Huế, Nguyễn Văn Trình càng có thêm cơ hội để sáng tác thơ hơn nữa. Với sự đam mê và nỗ lực sáng tạo, năm 2011 Nguyễn Văn Trình đã cho ra mắt tập thơ đầu tay: Mây trắng bên trời” do Nhà xuất bản Thuận Hóa ấn hành. Tập thơ vừa ra mắt bạn đọc, anh em giới văn nghệ sĩ tỉnh nhà vui mừng tiếp nhận và đánh giá cao. Nhà thơ Võ Văn Luyến, ThS Ngữ văn, Giảng viên Trường CĐSP tỉnh Quảng Trị, trong lời giới thiệu tập thơ này đã viết: “Lặng lẽ viết, lặng lẽ tự tình với những con chữ tí tách nẩy mầm yêu thương và khát vọng, Nguyễn Văn Trình đến với thơ bằng hiển tâm của người mang sứ mệnh chở đạo. Chính thiên chức nhà giáo - thi sĩ đã giúp anh hái được những bông thơ sắc thắm bên trời. Và người đọc sẽ thấy nhiều vẻ đẹp khi dạo vườn thơ của anh ”.  Còn nhà thơ - nhạc sĩ Lê Đàn thì cảm nhận: “Riêng tôi, tôi gọi những bài thơ trong tập thơ “Mây trắng bên trời” của thầy giáo - thi sĩ Nguyễn Văn Trình là những vầng mây không trôi, để lại cho tôi những ấn tượng khó phai mờ sau mỗi lần đọc. Tôi tin những vầng mây không trôi ấy sẽ còn mãi cùng với trời xanh mây trắng”.  Nhà giáo, ThS Ngữ văn Nguyễn Minh Hoàng GV Trường THPT Lê Lợi, Đông Hà cũng cùng nhận định: “ Đọc thơ Nguyễn Văn Trình tôi rất thích những lời tự tình man mác, hào hoa mà thấm đẫm tình người. Với tập thơ “Mây trắng bên trời”, anh đã góp vào vườn thơ những bông hoa đẹp đầy hương sắc, giàu ý vị tình đời tình người, rất đáng trân trọng ! Tôi tin những vần thơ của anh luôn là những lời tâm tình thủ thỉ mà lắng đọng sâu xa trong lòng bạn đọc…”. 

    Còn bây giờ, tôi đang cầm trên tay bản thảo tập thơ thứ hai của nhà thơ Nguyễn Văn Trình: “Nắng chiêm bao”. Một tập thơ dày dặn với gần cả trăm bài thơ, được lựa chọn kỷ lưỡng trong mấy mươi năm làm thơ của mình, mới thấy Nguyễn Văn Trình cần mẫn và thận trọng như thế nào trong từng bài thơ của anh khi viết ra. Trong tay bạn đọc, có thể có đến hàng trăm tập thơ và hơn thế nữa. Nhưng bạn đọc sẽ dễ dàng nhận ra từng gương mặt thơ riêng biệt không ai giống ai. Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng là một gương mặt thơ riêng biệt như thế. Đọc tập thơ “Nắng chiêm bao” của nhà thơ Nguyễn Văn Trình, tôi thấy hiện lên rất rõ từng chủ đề rành rọt trong tập thơ này, như: Nghề giáo - mái trường - học sinh, tình yêu thời áo trắng sân trường, tình cảm gia đình, hình ảnh người lính, Quê hương đất nước

    Nhà thơ Nguyễn Văn Trình trước hết là một nhà giáo, nên mảng thơ viết về nghề giáo, mái trường, học sinh đồng nghiệp…thể hiện đậm nét trong thơ anh. Đó là những bài thơ khá hay, khá xúc động được bạn đọc yêu mến, như các bài thơ: Nghề giáo của tôi, Bài giảng giờ chia tay, Ngày tựu trường, Hãy nuôi dưỡng ước mơ, Trường em - trường trung học Lê Lợi …

      Nghề giáo vốn là nghề rèn chữ dạy người, đó không chỉ là một nghề đơn thuần mà còn là cả một sự nghiệp trồng người cao cả: “Lặng xuôi năm tháng trồng người / Bảng đen phấn trắng con đò nặng mang / Làm nghề giáo khó khăn nặng nhọc / Đời mãi vui say đắm yêu nghề ” (Nghề giáo của tôi). 

    Hình ảnh mái trường dấu yêu, nơi anh đã từng công tác và giảng dạy cũng đi vào thơ với niềm tự hào và yêu mến, được các nhạc sĩ phổ nhạc, có bài đã trở thành bài ca truyền thống của nhà trường. Bài thơ: Trường em - trường trung học Lê Lợi là một bài thơ hay được nhạc sĩ Trần Kiềm phổ nhạc: “Trường em / Lớp lớp cây non mầm xanh vươn cao / Áo trắng tỏa về rực nắng xôn xao / Trường em / Chắp cánh ước mơ giữa khung trời rộng mở / Cờ đỏ tung bay, có ngọn cờ đào dựng nghĩa Lam Sơn / Trường em Lê Lợi anh hùng …”. Những bài thơ anh viết cho học trò yêu quý của mình cũng tạo được sự đồng cảm sâu xa trong lòng học sinh và đồng nghiệp: Hãy nuôi dưỡng ước mơ, Bài giảng giờ chia tay, Ngày tựu trường…

      Hãy nuôi dưỡng ước mơ là bài thơ giàu tính triết lý, thể hiện sự trăn trở của người thầy trước muôn vàn ngã rẽ cuộc đời đầy sóng gió của các em, hãy tin và hãy yêu cuộc sống này bằng sự nuôi dưỡng những ước mơ cao đẹp: “Dẫu chưa có những điều mơ ước / Em ơi, đừng tuyệt vọng / Cho dù ước mơ kia chỉ là mơ ước / Nhưng là ngọn nến cuối đường hầm / Thôi thúc người ta vượt qua bóng tối / Ước mơ như ngọn lửa soi đường / Đốt lên niềm tin, hy vọng, tương lai…”. Hoặc: “Cuộc sống có muôn vàn cái đích vươn tới / Hãy chọn cho mình một lối đi riêng / Em sẽ thấy cuộc đời này đáng yêu biết mấy / Trời trên đầu vẫn xanh / Đất dưới chân vẫn bình yên nồng ấm”.

      Cả một đời dạy học có biết bao thế hệ học trò, thì có bấy nhiêu cuộc chia tay bịn rịn: “Đó là bài giảng cuối cùng cho em / Mà sáng nay thầy giảng / Và bắt đầu cho một cuộc chia tay /…không phải lần đầu, sao thầy rưng rức ” (Bài giảng giờ chia tay)

      Nhà thơ Nguyễn Văn Trình có một quãng đời áo trắng sân trường rất đẹp, với những mối tình trong trắng thơ ngây. Tình yêu tuổi học trò trong thơ của anh cũng đẹp, trắng trong và thơ ngây như thế. Những bài: Nắng chiêm bao, Em về tinh khôi, Ngày tựu trường, Em về cho ai chơi vơi …

Em về bên ấy chiều nay / Một trời thương nhớ heo may một trời / Câu ca mái nặng chơi vơi / … Em về buốt tím hoa mua / Đường côi mấy nẻo gió lùa hồn anh(Em về bên ấy)  Hoặc: “Em về cho ai chơi vơi / Em về cả đất trời diệu tím / Tà áo em bay chiều tím cổng trường / Ôi dĩ vãng nhuộm tím màu lưu luyến / Em về cho ai chơi vơi(Em về cho ai chơi vơi).

      Nhà thơ Nguyễn Văn Trình không chỉ là một nhà giáo, mà anh còn là một người lính, một cựu chiến binh Quân đội Nhân Việt Nam, nên hình ảnh người lính hiện lên trong thơ anh chân thực sinh động, bởi anh là người trong cuộc. Điều đó được thể hiện qua những bài thơ: Chiều biên cương, Với biển đảo quê hương, Người lính Biên phòng Cửa Việt, Khúc tình ca người lính đảo Cồn Cỏ

    Người lính nơi tuyến đầu Tổ quốc, bảo vệ biên cương lãnh thổ, họ là những người chịu nhiều thiệt thòi, vất vả, hy sinh. Người lính từng ngày, từng giờ phải đối đầu với kẻ thù xâm lấn biên giới, sẵn sàng đánh trả bằng mọi giá, kể cả máu xương của mình, để bảo vệ từng tấc đất biên cương Tổ quốc và sự toàn vẹn lãnh thổ: Chiều biên cương, sương lam mù tối / Ba lô vai súng thâm u rừng già / Dấu chân người lính đi qua / Đường tuần tra, cheo leo hun hút / Cơn mưa chiều trút nặng đôi vai / Không làm nản chí thân trai / Đã quyết một lòng non sông bảo vệ: / Vẹn toàn lãnh thổ biên cương...” (Chiều biên cương).

     Người lính Hải quân ngoài biển đảo, nơi đầu sóng ngọn gió trong thơ Nguyễn Văn Trình hiện lên kiên cường dũng cảm. Họ xem biển đảo là nhà, là quê hương, thân thuộc như ngõ xóm đường làng, quyết tâm bảo vệ từng tấc biển, tầng trời của Tổ quốc yêu thương: “Biển đảo quê hương hình hài đất nước / Gần gũi yêu thương như ngõ xóm đường làng / Ta quyết giữ hàng trăm hải lý / Thuộc chủ quyền biển đảo Việt Nam / Để ngư trường mãi mãi của ta / Hoàng -Trường Sa biển đảo là nhà / Đã bao đời ông cha gìn giữ …(Với biển đảo quê hương ). Không chỉ người lính Hải quân, mà người lính biên phòng cũng là hình tượng đẹp trong thơ Nguyễn Văn Trình: “Những người lính biên phòng Cửa Việt / Trăm quê riêng về ở một đồn chung / Đoàn kết yêu thương như một gia đình / Chung trách nhiệm: Canh bờ giữ biển(Người lính biên phòng Cửa Việt).

     Quê hương - Đất nước là một mảng đề tài lớn được đề cập khá nhiều trong thơ ca, mỗi nhà thơ khi đến với đề tài này lại có cách tiếp cận và thể hiện riêng. Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng không ngoại lệ, anh viết về đề tài này khá nhiều và theo phong cách riêng của mình, cả tập thơ “Nắng chiêm bao” đã có hơn một nửa số bài thơ là những bài thơ viết về tình yêu quê hương đất nước. Những bài thơ anh viết về quê hương mình, nơi chôn rau cắt rốn đọc lên tràn đầy cảm xúc, nghe thật da diết càng thêm yêu quê hương: Thành phố ngã ba sông, Đông Hà ngày mới, Huyền sử một dòng sông, với biển Cửa Tùng, Vĩnh Linh lũy thép lũy hoa Thành phố Đông Hà trung tâm tỉnh lỵ quê nhà được anh khắc họa khá đậm nét trong chùm thơ quê hương của mình: Đông Hà, thành phố ngã ba sông / Em biết không / Thành phố mình đáng yêu là vậy / Chỉ bảy năm thôi, mà biết bao thay đổi / Đại lộ Hùng Vương vươn dài từng con phố / Những tòa nhà nối nhau san sát / Tầng thấp, tầng cao tạo dáng phố phường / Có ngôi chùa cổ kính thân thương / Tiếng chuông ngân mỗi sớm, mỗi chiều / Đông Hà phố gợi niềm yêu quê da diết / Phương trời nào cũng nhớ một ngã ba sông   (Thành phố ngã ba sông). Hoặc: Tôi yêu Đông Hà tự thuở nào thơ dại / Thành phố muôn đời ngự trị trong tim / Từ thuở cấp hai, cấp ba thời còn đi học / kỷ niệm nào lưu dấu tuổi học đường…(Đông Hà ngày mới).

     Quê hương là cội nguồn của mọi cảm xúc thăng hoa sáng tạo, dù đi đến địa danh nào trên quê hương mình, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng có những câu thơ, bài thơ tha thiết, dạt dào tình yêu quê hương: “Khi anh về với biển Cửa Tùng / Biển mặn khiến lòng anh xao xuyến / Gió hát xôn xao lồng lộng bến bờ / Bãi Nữ Hoàng, thiết tha bao nỗi nhớ …” (Với biển Cửa Tùng).

    Tình yêu quê hương chính là mạch nguồn của tình yêu đất nước. Là thầy giáo dạy văn, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình lại có những tháng hè rong ruổi đến khắp mọi miền quê tươi đẹp của đất nước. Đến đâu nhà thơ cũng có những cảm xúc để lại, qua một số bài thơ: Hà Nội trong tôi, Chiều lên Tam Đảo, Tam Đảo mây, Chiều Đại Lãi, Đại Lãi vào xuân, Chiều Đà Lạt, Với Đà Lạt, Chiều Sài Gòn, Nắng Sài Gòn, Chiều Vũng Tàu, Đến Nha Trang, Phú Quốc đảo ngọc, Cần Thơ gạo trắng nước trong, Hạ Long Tiên cảnh, Cõi thiêng Yên Tử, Sa Pa mây trắng, Thắng cảnh Ninh Bình, Về Phan Thiết, Chiều Hải Phòng, Thành phố Hoa Ban, Đà Nẵng nắng vàng biển xanh, Mặn mà Huế thương, Với Quy Nhơn, Về Rạch Gía, Hà Tiên truyền thuyết, Phố đèn lồng  và còn nhiều bài thơ khác nữa.

    Hà Nội trái tim hồng của cả nước, thủ đô ngàn năm văn hiến, thành phố vì hòa bình, một lần đến đây và một lần trở lại, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đã ghi dấu cảm xúc đằm sâu: “Hà Nội trong tôi giấu bao niềm ký ức / Dạo chơi ba mươi sáu phố phường / Sao nghe vương vấn nhớ thương trong lòng / Chùa Trấn Quốc, Đường Đê La Thành / Chợ đêm, phố cổ, Ba Đình, Hồ Tây …/ Để người đi luyến lưu bao nỗi nhớ / Ngày trở về, ghi tạc những vần thơ …(Trong tôi Hà Nội).  Đến với Sài Gòn, thành phố rộng lớn và thú vị cho bất cứ ai lần đầu tiên đặt chân tới đây, phải choáng ngợp trước vẻ đẹp của “Hòn ngọc Viễn Đông”. Bên cạnh nét đẹp hiện đại sôi động của thành phố, còn có những không gian kiến trúc cổ kính thơ mộng như: Trụ sở UBND thành phố, Dinh Thống Nhất, Chùa Việt Nam quốc tự, Nhà thờ Đức Bà, Bưu Điện trung tâm, Chợ Bến Thành… Sài Gòn với hơn ba trăm năm thành lập là một khoảng thời gian không dài đối với một đô thị lớn trung tâm, nhưng Sài Gòn đã thực sự trở nên một miền đất phồn hoa đô hội với những sắc thái văn hóa đa dạng, làm say đắm bao hồn thơ: Chiều Sài Gòn đẹp đến say mê / Vẻ đẹp của phồn hoa đô hội / Đẹp cảnh đẹp người Hòn Ngọc Viễn Đông / Chiều Sài Gòn trời đất mênh mông / Gieo ai nỗi nhớ, con tim tìm về(Chiều Sài Gòn).          

     Còn với những thắng cảnh của quê hương đất nước, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình cũng đã có những bài thơ như mời gọi du khách tìm về thưởng ngoạn. Tam Đảo là một địa danh như thế: “Tam Đảo bồng bềnh, Tam Đảo mây / Không bãi không bờ mây tựa biển / Một màn sương trắng, mây núi mây / Dốc đèo uốn lượn kìa ba đỉnh / Thiên Thị, Phù Nghĩa tả hữu vây / Đỉnh Trung Bàn Thạch đầy sương sớm / Thác Bạc, Chùa Vàng khách khách say …(Tam Đảo mây). Dẫu biết rằng, tình yêu quê hương đất nước có viết đến bao nhiêu vẫn chưa cho là đủ, nhưng qua những bài thơ viết về đề tài này, ta thấy Nhà thơ Nguyễn Văn Trình đã phần nào nói được tình yêu sâu nặng của mình với quê hương đất nước, mà không phải n thơ nào cũng dễ dàng làm được điều đó. Với tư cách là một người đọc, xin chúc mừng và cám ơn nhà thơ về tình yêu cao đẹp này.

    Tác phẩm thơ, tự thân đã làm nên những phong cách riêng của n thơ và thể hiện đặc điểm trầm tích văn hóa của vùng đất. Thơ Nguyễn Văn Trình đã có sẵn những điều đủ để tạo nên những sẻ chia tha thiết với bạn đọc cùng đồng hành sáng tạo. Bởi nghệ thuật là sự sáng tạo không ngừng nghỉ. Chúc mừng Nhà thơ Nguyễn Văn Trình và chúc mừng sự ra mắt tập thơ thứ hai: “Nắng chiêm bao” của anh, đã góp thêm những bông hoa đẹp vào vườn thơ đầy hương sắc của Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Trị nói riêng và nền văn nghệ tỉnh nhà nói chung.

      Với tâm hồn đa cảm của một người yêu thơ tâm huyết, nặng nợ đa mang với thơ với đời, và với bút lực dồi dào của mình, tôi cũng như bạn đọc tin rằng trên con đường sáng tạo nghệ thuật của mình, Nhà thơ Nguyễn Văn Trình sẽ tạo dựng được một chân dung thơ có phong cách riêng biệt và đầy khả ái ! Và những “chiêm bao” thơ của anh không như giấc mơ qua mà sẽ còn đọng lại, vương vấn, mơ màng…  

                                                        

                                  Viết tại thành phố Đông Hà, Ngày 20/4/2019 

                                                                NH

                                              

 

READ MORE - ĐỌC "NẮNG CHIÊM BAO" CỦA NGUYỄN VĂN TRÌNH - Nguyễn Hoàn

VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG - Nguyễn Toàn Thắng

 

 Nguyễn Toàn Thắng

VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ

NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG

 

Trong hành trình đi qua những đổ vỡ, có lẽ câu hỏi khiến chúng ta ray rứt nhất chính là: Tại sao mình lại có thể yếu lòng đến thế vì một người vốn dĩ chẳng hề xứng đáng? Có những giọt nước mắt rơi xuống, nóng hổi và đắng ngắt, không phải vì đối phương quá quan trọng hay vĩ đại, mà bởi vì trái tim ta đã trót trao đi quá nhiều mà chẳng nhận lại được bao nhiêu. Ta đau không hẳn vì họ tốt đẹp, mà vì ta đã từng dốc lòng tin rằng họ sẽ tử tế. Ta khóc không hẳn vì họ đáng giá, mà vì ta đã đặt để vào họ quá nhiều kỳ vọng, để rồi khi thực tại phũ phàng ập đến, ta bàng hoàng nhận ra mình vừa đánh mất cả một bầu trời hy vọng.

 

Kỳ thực, con người thường không đau vì sự thật hiện hữu, mà đau vì những ảo tưởng vừa tan biến. Chúng ta thường có thói quen tự vẽ ra một chân dung mỹ miều về ai đó, tự tay khoác lên họ chiếc áo của sự tử tế và tình yêu chân thành. Chúng ta yêu cái hình bóng mà mình tự thêu dệt nên hơn là yêu chính con người thật của họ. Để rồi khi họ sống đúng với bản chất, khi họ đối xử tệ bạc hay thờ ơ, ta lại ngỡ như mình bị phản bội. Nhưng có lẽ, sự thật đau đớn nhất không phải là họ đã thay đổi, mà là ngay từ đầu, ta đã nhìn họ bằng đôi mắt quá đỗi bao dung của sự hy vọng.

 

Chúng ta dễ khóc vì một người không xứng đáng bởi lẽ ta đã quá quen với việc yêu bằng cả tấm lòng, quen với việc nhẫn nhịn và tha thứ đến mức quên mất giới hạn của chính mình. Một trái tim lương thiện và đa cảm thường có xu hướng tự trách mình trước khi dám trách cứ người khác. Giữa những cơn đau, ta thường tự vấn: "Liệu có phải mình chưa đủ tốt?", "Mình đã làm sai điều gì để họ đối xử như vậy?". Trong khi đó, sự thật đôi khi giản đơn đến tàn nhẫn: người kia chỉ đơn giản là không đủ trân trọng ta, hoặc họ vốn dĩ không có khả năng thấu cảm những gì ta đã trao đi.

 

Cũng có những lúc, giọt nước mắt ấy chảy ra không phải vì tiếc nuối một người, mà vì ta xót xa cho phiên bản của chính mình trong quá khứ – một phiên bản đã từng vô tư, chân thành và rạng rỡ đến thế. Ta tiếc những buổi chiều đợi chờ mòn mỏi, tiếc những lời quan tâm chưa bao giờ được hồi đáp, tiếc cả những đêm dài thức trắng chỉ để lo lắng cho một người chưa từng đặt ta vào danh sách ưu tiên của họ. Nước mắt ấy, thực chất là sự thương xót dành cho chính mình, cho những nỗ lực vô vọng đã bị vùi lấp dưới sự vô tình.

 

Điều đáng buồn nhất không phải là việc bị làm tổn thương, mà là cảm giác ta vẫn cố chấp bám víu vào một mối quan hệ đã cạn kiệt nhựa sống. Vì sợ cô đơn, sợ cảm giác phải bắt đầu lại từ con số không, sợ khoảng trống mênh mông khi một bóng hình quen thuộc rời đi, ta chấp nhận ở lại nơi khiến mình đau đớn nhất. Ta tự huyễn hoặc bản thân bằng những lời an ủi rẻ tiền rằng chỉ cần mình cố thêm một chút, chỉ cần mình kiên nhẫn hơn, đối phương sẽ vì cảm động mà thay đổi. Nhưng tình cảm vốn dĩ là chuyện của hai người, nó không bao giờ có thể nảy mầm và lớn lên chỉ bằng sự chịu đựng đơn phương của một phía.

 

Tuy nhiên, bạn cần hiểu rằng, mỗi giọt nước mắt rơi xuống cũng là một lần trái tim được gột rửa khỏi những bụi bặm của sự lầm tưởng. Khóc không phải là biểu hiện của sự yếu đuối hay bi lụy, mà là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy bạn đã sống và yêu một cách trọn vẹn nhất có thể. Sau những cơn nức nở, điều quan trọng là ta có đủ tỉnh thức để nhận ra rằng: một người không biết trân trọng ta thì vĩnh viễn không xứng đáng với những gì tốt đẹp nhất mà ta có.

 

Đến một giai đoạn nào đó trên con đường trưởng thành, chúng ta sẽ học được cách đặt bản thân lên vị trí ưu tiên. Ta sẽ nhận ra một chân lý giản đơn: yêu đúng người sẽ không bao giờ khiến ta phải hoài nghi về giá trị của chính mình. Một mối quan hệ lành mạnh giống như một bến đỗ bình yên chứ không phải là một chiến trường đầy rẫy sự hoài nghi và nước mắt. Người thực sự xứng đáng sẽ không bao giờ để bạn phải khóc trong cô độc, cũng chẳng để bạn phải tự hỏi liệu mình có đủ quan trọng trong cuộc đời họ hay không.

 

Khi bạn đủ mạnh mẽ để nói lời dừng lại và đủ tỉnh táo để buông tay, bạn sẽ thấy những giọt nước mắt từng rơi vì người không xứng đáng chính là những bài học đắt giá nhất. Chúng dạy ta cách để yêu bản thân mình hơn, dạy ta biết cách từ chối những gì không phù hợp. Bởi suy cho cùng, trong cuộc đời rộng lớn này, người cần được bạn nâng niu và trân trọng nhất chưa bao giờ là một ai khác ngoài kia, mà chính là trái tim đang đập trong lồng ngực bạn.

 

 NGUYỄN TOÀN THẮNG

Địa chỉ: Nhà 11B, ngách 59, ngõ 176 Trương Định

quận Hai Bà Trưng, thành phố Hà Nội.

Email: nguyentoanthang77@gmail.com

Gởi từ:  BAOTHANG_XUANXUYEN DANG baothang_xuanxuyen@yahoo.com.vn

READ MORE - VÌ SAO TA DỄ KHÓC VÌ NHỮNG NGƯỜI KHÔNG XỨNG ĐÁNG - Nguyễn Toàn Thắng