Chúc Mừng Năm Mới

Kính chúc quý bạn năm mới vạn sự an lành

Thursday, January 9, 2025

SƯƠNG KHÓI MÙA XUÂN - Bùi Hoàng Linh

Tác giả Bùi Hoàng Linh

 

SƯƠNG KHÓI MÙA XUÂN

 

Tết không đơn thuần là cột mốc đặc biệt của tháng năm ghi dấu nơi tờ lịch mà là một phần của tâm thức tồn tại vĩnh viễn bên trong hồn người. Chỉ cần đến tháng chạp nó thức dậy những kỷ niệm tưởng tạm ngủ yên suốt gần một năm qua và gửi gắm những ước muốn vào năm mới với biết bao hy vọng mong chờ...

    Những cái tết xưa, dưới khói bếp của nồi bánh tét trước sân nhà với hai cây mai mà ông nội chắc trồng từ trẻ, khi mình sinh ra đã thấy nó trước sân rồi, cảnh vật đó như một bức ảnh mùa xuân mà người ta hay sắp xếp để chụp hình thì mình may mắn trải qua cái không gian sống rất thực đó. Có ông bà cha mẹ cùng quây quần gói bánh tét, và những đứa bé như mình thì làm những đòn bánh tét nhỏ như cái cổ tay xinh xắn, nhỏ bé nhưng lại chứa đựng niềm vui rất lạ. Hay khói bếp củi của những mẻ mứt mẹ làm dưới những đêm sương ngày giáp tết đủ để làm cay mắt một đứa bé, nhưng vẫn cứ ôm cánh tay mẹ, chờ những mẻ mứt đầu tiên để cảm nhận những cái ngọt ngào của mứt đậu trắng, mứt cà rốt, bí đao. Sự thèm thuồng của trẻ thơ rất đơn giản và vì thế dấy lên những hạnh phúc mà chỉ tuổi thơ mới có thể đón nhận tuyệt đối vẹn tròn. Để rồi khi lớn lên, dù không còn khói xám nơi mái tranh ngày cũ, mà mắt vẫn cay khi kỷ niệm ùa về, ùa về vì nó không về từ từ, vì ngày tháng cứ nghiêng xuống biết mấy nhớ thương như những cơn mưa xuân cứ thả bụi mờ gương trời đất, lan man như không muốn tạnh bao giờ.

    Những ngày chuẩn bị Tết là khoảng thời gian tưởng như đời thường, vẫn còn mặc những chiếc áo cũ, nhà cửa vẫn còn ngổn ngang, mứt bánh hoa quả đang chuẩn bị dần nhưng khi nhớ lại thì người ta lại dễ nhớ nhất. Bởi cái cảm xúc cộng hưởng của tình cảm, sự gắn bó của các thành viên trong gia đình Việt. Ông và ba sẽ chuẩn bị lau dọn bàn thờ, sơn lại cửa, quét lại tường vôi. Bà và mẹ thì làm mứt, làm dưa món, và đi chợ mua những thứ cần thiết để cúng chiều ba mươi, đêm giao thừa, sáng mồng một. Sắm những bộ đồ đẹp nhất cho con cái để mặc vào ngày đầu một năm.

    Sự đồng hành cùng nhau đã kết nối sợi dây tình cảm của nhiều thế hệ. Tết thiêng liêng nhưng bắt nguồn từ những điều bình dị.

 


    2. Với mình đêm ba mươi của những ngày thơ bé là đêm với chập chờn mộng mị. Bởi tuổi thơ thì thèm ngủ, nhưng tiếng phaó hoa đêm giao thừa lại đánh thức mình dậy, nửa tỉnh nửa mơ. Để như lạc một miền không gian rất lạ giữa cái đêm trời tối hơn mọi khi, nghe mùi trầm hương lẫn mùi tiền vàng mã vừa đốt, bước ra sân trước với cành mai gầy guộc giữa cái bàng bạc của màu khói chơi vơi cùng sương khuya mà ngỡ như bước lạc vào không gian cổ tích. Và trong cái thời khắc hoán đổi tháng năm của đất trời người ta thành tâm cầu nguyện mong bình an cho gia đạo mới thấy tết nó mang đến cái điều gì đó kỳ diệu của nhân gian, mà những ước mong đã được con người ký thác hết nỗi niềm của mình trong khoảnh khắc chia tay cái cũ để đón nhận cái mới. Cũng có khi là hoài niệm ngày cũ, ôn cố tri tân để biết có hôm nay đã phải trải qua biết bao bước đường rong ruổi của đời người đầy gập ghềnh dâu bể. Giao thừa có lẽ là thời khắc thiêng liêng mà cũng gần gũi như những câu chuyện tâm tình cùng nhau giữa các thành viên. Ở cái thời khắc cuối cùng của một đoạn hành trình người ta thường lặng lẽ nghĩ về nhau, mong cầu cho nhau và cả những lời hứa với chính mình về một năm mới sẽ cố gắng hơn nữa, yêu thương hơn nữa để những mái nhà Việt vẫn mãi ấm nồng như ly rượu vừa nhấp những ngụm thấy cay đó, chát đó mà nghe sao rất đỗi ấm lòng.

 

    3. Sáng mồng một thức dậy với nụ cười và lời chúc đầu năm trong bộ đồ mới mà mẹ dẫn đi may những ngày giáp tếp, áo quần mới đến độ cảm giác lòng người cũng như những đường chỉ vừa mới khâu lại những tách rời và chia cắt những mảnh vải thành một cái áo hoàn thiện. Có lẽ ngày đầu một năm mọi sự trọn vẹn là điều mà ai cũng hướng tới và đặt dấu chân hướng tới cột mốc tương lai cùng niềm hy vọng. Mình vẫn nhớ bà nội, cả năm vẫn trong bộ áo bà ba màu nâu cũ, khoác ngoài cái áo len. Đến sáng mồng một là thay một bộ đồ ba ba màu trắng mới, rồi trong bọc áo là gói thuốc cẩm lệ bọc trong bịch ni lông, và lấy tiền mừng tuổi cho các cháu. Ba mẹ cũng lì xì đầu năm để lấy may mắn cho năm mới. Nhưng mình vẫn nhớ nhất là lời dặn khi có ai lì xì thì vòng tay cám ơn và không được mở ra xem trước mặt khách. Cũng như khách có đến thì ra chào dạ thưa rồi lui vào nhà sau để ba mẹ nói chuyện, không được hóng hớt chuyện người lớn. Tết ngoài là những ngày lễ hội còn là những sinh hoạt mang bao phong tục tập quán. Ở đó những bài học về văn hoá, tập tục cũng được truyền dạy cho những thế hệ tiếp theo. Để khi lớn lên thì vẫn mang theo những lời dặn đó, những bài học rất đời mà cũng rất cần thiết để thành nhân.

    Tết đã lưu truyền tự bao đời để nhắc nhớ con người về nguồn cội với lễ chạp mộ trước tết, và những sớm mai đầu năm viếng mộ thắp nhang để thấy có những cuộc trò chuyện tưởng như với chính mình qua lời khấn khẽ mà hoá ra là đối thoại với tiền thân. Và cảm nhận rằng sợi dây tình cảm của người Việt vẫn nối tiếp hai cõi hữu hình và vô hình thông qua kỷ niệm. Kỷ niệm tưởng thiu thiu ngủ êm trong đời sống, tết bước tới lay thức để làm chỗ dựa tâm linh cho con người hướng về tổ tiên khi kính cẩn dâng hương với tấm lòng thành.

 

    4. Có lẽ không ai biết tết đã có tự bao giờ, cũng như không ai dạy người ta ăn tết chơi tết. Nhưng đời sống trên quê hương Việt Nam với sự gắn bó của tình cảm gia đình đã làm người ta ngóng đợi mùa xuân đoàn viên khắc khoải đến nhường nào. Những năm không về quê ăn tết, nghe những bài nhạc xuân về mái nhà có bà mẹ đang chờ con, có người cha vẫn trầm ngâm đợi bước con về hẳn ai cũng ngậm ngùi vì còn lưu lạc tha phương để xây ước mơ đời mình nơi viễn xứ. Nỗi đoạn trường là thước đo thử thách sự thuỷ chung của tình cảm, để rồi khoảnh khắc sum vầy mới vỡ oà hạnh phúc sau những tháng năm dài cách trở. Người ta biết trân trọng những lần đoàn viên ngày một hiếm hoi hơn khi mùa xuân cứ gieo xuống mái đầu màu của thời gian nhuộm theo tuổi mình. Và người ta vẫn hoài mong ngóng ngày về quê hương, nỗi ngóng chờ cứ như những giọt sương nhớ đất nhớ trời mùa xuân mà lắng đọng lại trên những cánh mai vàng sân trước. Và tấc lòng mình cũng ướt sũng bởi những kỷ niệm của những ngày tết Việt như thế. Như những cơn mưa phùn cứ bay nhẹ trong xuân như sương như khói mà ám ảnh trọn đời.

Saigon, ngày 8/01/2025

Bùi Hoàng Linh

 

 

READ MORE - SƯƠNG KHÓI MÙA XUÂN - Bùi Hoàng Linh

EM - MỘT TÌNH THƠ HAY CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Giáp Kiều Hưng

 

Tác giả Giáp Kiều Hưng


EM 

.

Ta gạ em cạn chén

Thế là em cạn ta

Nửa đời ta trễ hẹn

Em nồng nàn đốt ta.

.

Run rẩy, em ghì ta

Quấn vào ta hoang dại

Thẫn người, ta ngây dại

Uống em từng giọt say.

.

Trời đất như cuồng say

Ngả nghiêng theo nhịp phách

Nửa đời trai trinh bạch

Em nhuộm ta ngả màu.

*. 

Hà Nội, đêm 21.01.2015

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 

LỜI BÌNH: 

Người ta ví von người phụ nữ như lửa, có thể thiêu đốt cả thành trì, lâu đài, thậm chí cả một vương triều... quả thật không sai. Ở EM, ngọn lửa ấy đã thiêu đốt một thành trì TA “trinh bạch” sừng sững được “nửa đời” người rồi. 

Mở đầu, “TA” rất hồn nhiên, rất tự tin vào bản lĩnh đàn ông vững chãi của mình nên đủng đỉnh “gạ” EM cạn chén. Vâng, chỉ là “gạ” thôi, chứ không mời, không ép, không nghĩ sâu xa, mưu mô gì cả. Chỉ đơn giản điều vì “TA” là đàn ông, còn EM là đàn bà, nên mới “gạ” em “cạn chén”. Nghĩa là “ta” chỉ bông đùa chút chút với “em” cho vui, cho có khí thế, chứ “ta” thừa biết, “em” sao uống được rượu với ta mà “cạn chén”. Ngạo nghễ là thế, đủng đỉnh là thế, ấy vậy mà “ta” phải sững người với hành động của em: “Thế là em cạn ta”. Ô hay. “Gạ” người ta cạn chén lại để người ta “cạn” mình thì chỉ có thi sĩ họ Đặng mới được trải nghiệm. 

Ở khổ thơ đầu, thi sĩ họ Đặng đã vẽ một khung cảnh có 2 kẻ đang “vờn” nhau, chỉ để bông đùa nhau rất nhẹ nhàng, êm ái, không một tiếng động nhưng đằng sau những cử chỉ (gạ rượu) rất nhẹ nhàng ấy lại là những chuyển động thật mãnh liệt, kinh khủng và máu lửa ở sinh lý, ở tâm trạng:

    “Ta gạ em cạn chén

    Thế là em cạn ta

    Nửa đời ta trễ hẹn

    Em nồng nàn đốt ta.”

Ở khổ thơ này, tác giả viết như là rất tự nhiên, như là không hề sắp xếp, bài trí, cứ nhẹ nhàng, cứ thanh thoát giữa “ta” với “em”. Và người đọc dễ bị đánh lừa bởi khung cảnh yên ả, rồi trở chiều (có vẻ) thuận chiều ấy. Người đọc như thấy tác giả của EM từ thế chủ động thành thế bị động, từ “hung thủ” trở thành “nạn nhân” rất nhẹ nhàng, êm ái và khá ngọt:

    “Ta gạ em cạn chén

    Thế là em cạn ta”

Một câu thán xuôi chiều, chấp nhận tự nguyện không hề miễn cưỡng (Thế là em cạn ta), cũng rất “hồn nhiên”, tự nhiên như sự gạ (rượu) ban đầu của “chàng”. Tâm trạng ấy cứ nhẹ nhàng, đều đều dẫn người đọc đi hết khổ thơ, để bạn đọc chỉ hình dung thấy “chàng” đang bị “nàng” “ăn thịt” trở lại. Và sự trở chiều ấy lại rất ngọt, rất khoái bởi “nửa đời ta trễ hẹn” nên giờ “Em nồng nàn đốt ta” là hợp lẽ, là trên cả mong đợi. 

Chỉ 4 câu thôi, “chàng” đã bộc bạch cho mọi người biết là cả “chàng” và “nàng” đều đã cảm nhau từ lâu rồi, từ “nửa đời” trước nhưng chỉ vì sự nhút nhát của chàng, sự e lệ, giấu kín của nàng mà chuyến đò tình của 2 kẻ cảm nhau, yêu nhau mới “trễ hẹn”. Đến đây, người đọc mới vỡ lẽ ồ thì ra việc “gạ” rượu của chàng chỉ là cái cớ, là phép “lửa đổ thêm dầu” để tình yêu của nàng dành cho chàng bấy lâu phải bùng cháy.

Vào khổ thơ thứ 2, cũng vẫn sự nhẹ nhàng, đều đều ấy nhưng mạch thơ nhanh hơn, nóng hơn, ngùn ngụt hơn:

    “Run rẩy, em ghì ta

    Quấn vào ta hoang dại

    Thẫn người, ta ngây dại

    Uống em từng giọt say.”

Ở khổ thơ này, tác giả rất thành công: Mỗi một câu thơ là một hình ảnh đẹp, say đắm của tình yêu đến từ hai phía. Cả “em”, cả “ta” đều say đắm đến hoang dại, đến quên tất tật để tận hưởng sự ngọt ngào của tình yêu. Rõ là viết về một cuộc làm tình, mà làm tình lại bạo liệt, ấy thế mà không hề có một tiếng động nào mới lạ?! Chẳng lẽ cuộc làm tình này cần kín đáo nên âm thanh hoan hỉ phải được điều tiết, cấm tiệt? Không phải vậy! Cái tuyệt vời chính ở chỗ không có tiếng động ấy! Đọc, ta thấy 2 kẻ yêu nhau đang rất trân trọng cái khoảnh khắc được đốt nhau ấy. Họ lặng lẽ cháy, lặng lẽ dâng hiến và lặng lẽ tận hưởng men say của ái tình. Họ đến với nhau bằng tình yêu, bằng sự dồn nén “thèm muốn” lâu ngày nên họ trân trọng thời khắc yêu ấy mà lặng lẽ cùng nhau hoan hỉ!

    “Run rẩy, em ghì ta

    Quấn vào ta hoang dại.” 

Ở 2 câu này, người đọc hình dung “nàng” đang rất ngỡ ngàng, rất hạnh phúc bởi tiến triển tình cảm với “chàng” nên “nàng” lặng lẽ dâng hiến, lặng lẽ tận hưởng. Nàng sợ, rất sợ sẽ mất chàng, mất khoảnh khắc được yêu chàng nên nàng “run rẩy”, nàng “ghì”, nàng “quấn” chàng bằng cái tình yêu mãnh liệt mà bản năng của con người (hoang dại) nhưng rất gượng nhẹ, êm ái và trân trọng, nâng niu. Một loạt động từ mạnh được nàng sử dụng khi làm tình, ấy thế mà ta lại không nghe thấy một tiếng động nào, dù chỉ là tiếng rên, tiếng phì phò, hổn hển phải có để cuộc làm tình được gọi là thăng hoa. Cái hay, cái tuyệt của thi sĩ họ Đặng là ở đây, là ở cách tả tình nóng bỏng mà không cần đến sự phụ trợ của âm thanh.

Tiếp 2 câu cuối của khổ 2:

    “Thẫn người, ta ngây dại

    Uống em từng giọt say”

Ở 2 câu này, hình ảnh TA (chàng) hiện lên khá hoàn chỉnh sự hoan hỉ của chiến thắng. Từ “thẫn người” đến “ngây dại” đều chung biểu cảm trạng thái hoan hỉ của sự toại nguyện, của niềm vui chiến thắng. Hình ảnh chàng nhâm nhi “uống em từng giọt say” đã chỉ rõ chàng là gã thợ săn đích thực và nàng tưởng là kẻ đảo chiều quay lại ăn thịt chàng thì thực chất nàng chỉ là con mồi trong bữa tiệc ân ái của chàng mà thôi. 

Từ thế chủ động tấn công: “Ta gạ em cạn chén”, rơi vào thế bị động, trở thành nạn nhân: “Thế là em cạn ta”. Rồi từ thế bị động: “Thẫn người, ta ngây dại” lại chuyển sang thế chủ động: “Uống em từng giọt say”... đọc qua, tưởng vậy mà lại không phải vậy vì để ý kỹ mới thấy “TA” hoàn toàn làm chủ “thế trận”, “em” chỉ là người bị “TA” giật dây, điều khiển. 

Đến khổ 3, là khổ cuối của bài thơ, theo cảm nghĩ của riêng tôi thì hình như tác giả viết để kết thúc bài thơ cho phải phép nên không đầu tư câu chữ, cảm xúc, vì thế mà kém hay: 

    “Trời đất như cuồng say

    Ngả nghiêng theo nhịp phách

    Nửa đời trai trinh bạch

    Em nhuôm ta ngả màu!”

Đọc xong bài thơ, điều tôi thắc mắc vẫn cứ ở sự khó hiểu của 2 câu kết:

    “Nửa đời trai trinh bạch

    Em nhuộm ta ngả màu”

Tôi hỏi mà không trả lời được là sao “ta” phải giữ gìn sự trinh bạch ấy? Chẳng lẽ “ta” không ham ái tình? Và nữa, “em” là thế nào mà “nhuộm ta ngả màu”? Sự ngả màu ấy là hàm ý tiếc nuối bị mất đời trai trinh trắng hay sự hoan hỉ vì đời trai khờ khạo đã được ngả màu?

Ôi! Chàng Đặng Xuân Xuyến này, sao cứ bắt người đọc phải trăn trở về tình yêu của mình như thế? Chẳng lẽ không thể viết rõ hơn được sao, chàng Đặng?!

*.

Hà Nội, tháng 02 năm 2015

GIÁP KIỀU HƯNG

(Ảnh tác giả Giáp Kiều Hưng)

 

READ MORE - EM - MỘT TÌNH THƠ HAY CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Giáp Kiều Hưng

Monday, January 6, 2025

LẶT LÁ – Thơ Lê Phước Sinh


  

 
LẶT LÁ
 
Lặt Lá lên nụ non,
nằm trên thân già cỗi.
Mong cho chồi nhiều nhựa
sinh khí đón xuân thời.
 
Mù sương ve vãn gió,
chọn về sáng hồng tươi...
 
             Lê Phước Sinh

READ MORE - LẶT LÁ – Thơ Lê Phước Sinh

NỖI LÒNG, NHÂN THẾ, MÙA HOA CÚC, BIỂN CẢ, HỮU HỮU LẠI VÔ VÔ, THỆ THỦY, HOA PHÙ SAO, HẬU TIỀN, TRĂM NĂM - Thơ Chu Vương Miện




NỖI LÒNG
 
á nguyên Cao bá Quát
làm thơ, kẻ đọc là vua Tự Đức?
con chim thất tình lạc bầy?
câm mồm không muốn hót?
câu thơ thi xã con thuyền nghệ an
hình như là chuyện thật?
giặc châu chấu ở Mỹ Lương
chuyện tỉnh Hà giang với loài chim
5 trâu 6 cọc - bắt cô trói cột
nằm trên gác xép
chuyên trị một cặp nàng tiên nâu
dịch văn liêu trai chí dị?
không ai đọc? buồn quá rồi tịch?
chu tầm chu mã tầm mã ?
kinh tế loại một
nước lớn cũng có hồi khánh kiệt
kinh tế loại gà mờ gà chết
nước nhỏ tứ thời bốc cứt?
cơm chả ai muốn ăn?
phở chỉ còn nửa giá rẻ mạt
chị em ta? phô tài sắc?
không kiếm nổi một xu?
đành ngồi ôm mặt khóc?
đá mòn
 
hồng hoang nước chẩy đá mòn
tình mình lỗ chỗ chả còn bao nhiêu?
nâng niu còn khoảnh chợ chiều?
chòi tranh lác đác mái xiêu dật dờ?
xóm nhà mấy lá phất phơ
hang cau lả ngọn? hết chờ hết mong?
sá gì? nước chẩy lá môn
tình mình rồi cũng hết trơn em à?
 
 
NHÂN THẾ
 
1
bánh xe nước một vòng nhân thế
trên lưng giòng gần bể cuối non
đôi khi trăng méo hoặc tròn
guồng xe vẫn một đoạn đường vòng quanh
con chim hót trên nhành buổi sớm
người ra đồng ra ruộng kiếm ăn
trong vườn dăm đoá phù dung
chiều tàn sớm nở cũng đành thế thôi?
 
2
đời đáng chán hay không đáng chán
trên hàm răng dưới đạn nhẹ hều
viả hè chiêu bát bún riêu
nghiệm ra thôi đủ 100 điều xót xa
thân tứ chiếng mặt hoa da phấn
phận tép tôm chấy rận mà thôi
phô trương cái kiếp con ruồi
1000 năm đáng nửa nụ cười hay không
hư danh lắm lòng dòng mặt nước
cái thân già lội ngược mà bơi
bon chen trong chốn nhọ nồi
nghêu ngao mãi cái cõi người có không?
 
3
kiếp phù sinh dở cười dở khóc
khác chi loài cồng cộc dưới sông
cổ đen thắt một chiếc vòng
bao nhiêu cá bắt thả trong khoang thuyền
ta với ngươi tiền duyên túc trái
nửa cuộc đời báo hại lẫn nhau
tuổi già đứng ngó vườn cau
thòng bao nhiêu trái mà đau đáu lòng
 
4
con chó lớn đớp con chó nhỏ
chuyện củ giềng bát mẻ lá mơ
ối giời thơ lẫn vào thơ
chưa cũ vừa mới chưa vừa lòng ai?
thơ cụt ngủn lại dài chi lạ
hết 7 câu 8 chữ loanh quanh
hết tràng thiên lại đến hành
lại thơ HàiKú để dành đọc chơi
con chó nhỏ hết đời con chó
kể cũng xong với lọ mắm tôm
râu dê trộn với râu xồm
tài bàn chắn cạ tổ tôm một lò
 
 
MÙA HOA CÚC
 
muà này hoa cúc đua nhau nở
thiên hạ xêng xang mặc áo hồng
một chuyến đò ngang là mấy bến?
mà ngươì ta vội vã sang sông
                     (Thơ Huy Phương)
 
tôi đứng triền núi cao Mai Lĩnh
mà sao nhức nhối đến vô cùng
đâu trách mùa thu vàng cúc nở
chả trách con đò trách mấy sông ?
chỉ trách con người mau quên ấy
bỏ ta lại đó để theo chồng
một chuyến đò sang cặp một bến
một con nước chẩy mãi một giòng
ta đếm từ đầu cho tới cuối
thì ra lú lẫn vó và nơm
em đi ta quăng luôn hũ rưọu
còn ta túi rách chẳng quan tiền
thiên hạ mùa này may áo cưới
còn ta lạnh ngắt gió từng cơn
 
 
BIỂN CẢ
 
đất giận giữ nổi cơn động đất
tạo sóng thần ùa vào kéo người đi
ngẫm trong lòng tử biệt sinh ly
mà thiên cổ còn ghi dấu lại
rừng thông dừa thôn làng êm ái
bao ngàn người đoàn tụ với nhau
chợt bất thần ngó lại có chi đâu?
bao xác chết dật dờ trên đầu sóng
vẫn mặt biển đất xanh trời rộng
vẫn thân thương thảm lúa xanh rì
bất thình lình kẻ ở ngươi đi
quá vội vã chả lời giã biệt
núi với biển người lâu thân thiết
nước chở thuyền cứ theo gió mà đi
nước dìm thuyền cũng chả biết nói chi ?
bao hệ lụy thiên tai trời giáng cả
đứng khóc ròng nhìn ra biển cả


HỮU HỮU LẠI VÔ VÔ
 
Có thì có tự mảy may ?
Không thì cả thế gian này cũng không ?
                                                  [cổ thi]

những con vật đi từ có tới không?
con người đi từ không tới có?
giả dụ như con chó?
chả chìa dựa mận luộc dồi
xong bữa nhậu là vô vô
con trâu con bò con heo?
thịt làm ba tê xúc xích lạp xường
xương nấu phở hủ tiếu xí quách
phần xương dư nấu tàu vị yểu xì dầu
xay nát ra làm thực phẩm gia súc
chả còn cái gì hết?
con người từ hạt cát
từ hư vô thành người ?
chết còn lưu lại mồ mả
thánh nhân thường vô danh?
không ai hay không ai biết?
chỉ có kẻ sát nhân?
là lưu danh thiên cổ?
[lưu xú vạn niên]
để hù con người sợ con người run?
từ xưa nay? bọn giết người
không ai quên? mà nhớ mãi?
cũng ngang quan ải
đi qua là qua luôn?
không ai thèm ngó lại?
bọn sát nhân thường muốn người ta
xưng tụng mình là vĩ nhân?
xây bia đúc tượng?
để đứng đầu đường giữa đường
ngoài công viên?
sợ thiên hạ lu bu rồi quên
vĩ nhân ít nổi danh?
sát nhân nổi danh hơn?
 
 
THỆ THỦY
 
sông cắm cổ chẩy ở dưới
cầu hẹn nước bắc ở trên
nối vài trăm thước cả hai miền ?
hai chiếc quán thu phong
bên này bên kia có cả?
không rõ tại sao? sông trôi về bể?
để cánh đồng hạn hán trơ đây ?
thuyền dọc trôi đi? trôi lại hàng ngày?
mà bèo lục bình chỉ trôi một ngả ?
có kẻ buông câu có người chài cá?
có người ra đi có kẻ tiễn chân?
vẫn cây đa bến cộ bến xuân?
mà bên này bồi bên kia lở?
bài hát nào? nghe hoài cũng dở
bài thơ nào đọc mãi cũng nhàm?
đứng chốn này? chờ mỏi cố nhân?
mà hầu như chả ma nào sống sót?
kiều thệ thuỷ ơi cầu hẹn nước?
người đã phiêu bồng? ta kẹt giỏ đây?
người làm non cao? kẻ đã thành mây?
 
 
HOA PHÙ SAO
 
thiên sanh nhơn hà nhơn vô lộc?
địa sanh thảo hà thảo vô căn?
biên giới của ta giờ Mục Nam Quan
nhìn về phương Nam lúa mùa thơm ngát
xuôi đàng trong lúc nàng Hương nàng Quốc
lúa Chămpa mọc vội lúa ba trăng
mỗi khoảnh rừng mẫu ruộng cạnh kỳ nam
chay lẫn quế lẫn trầm tươi mát
từ dựng nước biết bao mùa lúa gặt
cùng chà là dừa trĩu trái quanh năm
nhưng con kinh con rạch giữa đồng xanh
qua cây cầu dừa cầu kè lắt lẻo
một Đông Dương [Việt Mên Lèo] ba nẻo
từ NamVang Hànội Nùng Khai
từ Viênchăn GòdầuHạ Cánh đồng chum
tình lân bang thân thương và lân lí
uống một ngụm dừa tươi nơi bản thổ
cùng nhậm xà trà pha quế Mường Le
bấy nhiêu năm đi bộ thồ xe
vẫn một trường sơn bên này bên đó
hoa Phù sao muôn đời vẫn nở
 
 
HẬU TIỀN
 
người em sông Hậu sông Tiền
bỏ quên tôi với đồng chiêm lác đầy
người về có ghé qua đây?
chim quyên xuống đất bãi gầy phù sa
lơ mơ một lũ áo già
người đi dánh lụa bà ba dịu hiền
người em sông Hậu sông Tiền
bỏ quên tôi thật vô duyên vô tình
nhìn theo cũng chỉ làm thinh
 
 
TRĂM NĂM
 
trăm năm trong cõi người ta
chữ tài chữ mệnh vốn đà ghét nhau
                                             [Kiều]

trải qua mấy cuộc uýnh nhau
những điều trông thấy nhức đầu nhức xương
thì ra một bãi hí trường
kẻ cười người khóc kẻ điên người rồ
trăm năm nào có chi mô?
không dân lệ thuộc pháp thua Nhật hàng
thì ra lại vở đoạn trường
diễn đi diễn lại vẫn tuồng ấy thôi?
coi rồi rồi lại ngồi coi ?
 
                                         chuvươngmiện
 
READ MORE - NỖI LÒNG, NHÂN THẾ, MÙA HOA CÚC, BIỂN CẢ, HỮU HỮU LẠI VÔ VÔ, THỆ THỦY, HOA PHÙ SAO, HẬU TIỀN, TRĂM NĂM - Thơ Chu Vương Miện

Sunday, January 5, 2025

NHỮNG CHIỀU ĐÔNG, CẢM THỨC XUÂN – Thơ Tịnh Bình

 
 

 
NHỮNG CHIỀU ĐÔNG...
 
Chút se lạnh gọi đông về nhóm lửa
Ta miên man trong nỗi nhớ quê nhà
Họa ký ức bằng trang thơ giấy trắng
Những chiều đông sương đọng cánh đồng xa
 
Con cúm núm kêu chi lời khắc khoải
Chân đất đầu trần nào đã hay đông
Gió vi vút chật rồi manh áo cũ
Lấp lóa bờ tre chào nhé ánh trời hồng
 
Thoi thóp nắng những chiều vàng lịm tắt
Lũ trẻ mục đồng í ới gọi xa xa
Nhớ khói lam quê thơm mùi cố xứ
Củi ướt mắt nhòe thương lắm mẹ ta
 
Khỏa bóng hoàng hôn cánh chim về tổ
Mái nhà xưa ngỡ từng sợi đông lùa
Se sắt nhớ dòng sông năm tháng ấy
Gió cuối ngày phơ phất bóng lau khua...
 
 
CẢM THỨC XUÂN
 
Cuối năm rồi lại cuối năm
Hắt hiu lịch mỏng âm thầm cạn vơi
Về đâu chiếc lá vừa rơi
Lạnh căm gió bấc đầy trời tương tư
 
Khói sương trắng nẻo thực hư
Tàn năm tháng cũ chần chừ ngày qua
Ta ngồi đếm tuổi cùng ta
Nâng niu sợi tóc chưa già đã rơi
 
Ai như xuân đã cất lời
Con ong làm mật cho đời hương hoa
Về đâu mây trắng không nhà
Bốn mùa luân chuyển cho ta khác mình
 
Bình minh... Vô hạn bình minh
Một ta hữu hạn đa tình cùng xuân...
 
                                                        Tịnh Bình

READ MORE - NHỮNG CHIỀU ĐÔNG, CẢM THỨC XUÂN – Thơ Tịnh Bình

Saturday, January 4, 2025

MÙA XUÂN CŨ – Thơ Trần Mai Ngân


   

 
MÙA XUÂN CŨ
 
Ngày thơ bé
Tôi ướm thử chiếc áo ba vừa may xong
Màu hồng, bâu lá sen tay nhún
Mùi vải batik thơm nồng tình yêu của ba
Tôi hít hà hôn… mùa Xuân đang về bên cửa sổ
 
Những ngày giáp Tết
Má chỉ huy. Cả nhà dọn dẹp
Cái bàn, cái ghế phải xếp ngay
Xoay bên kia rồi đặt bên này
Bận rộn và ríu ra ríu rít
 
Chợ Tết
Chiếc xe mini* những quả dưa Má lựa
H đạp về chở cả mùa Xuân
Chúng tôi lớn lên thương vội ngập ngừng
Tan chiến tranh mà cả thời lận đận
 
Trước sân nhà tôi cây hoa Mận
Cánh trắng rơi theo gió chơi vơi
Năm tháng qua đi và đến bây giờ
Tôi cũng già như ngày xưa của Má
Bỗng khát thèm ướm lại chiếc áo xưa
 
Đã lâu lắm lòng tôi khép cửa
Xuân không về vì Ba Má còn đâu
Trong niềm vui vương góc muộn sầu
Giao thừa nói: Má Ba ơi! con nhớ lắm!
 
Những ngày cuối năm Giáp Thìn 3-1-2025
                                       Trần Mai Ngân
 
** Xe đạp mini có khoảng năm 1970
- Chiếc áo trong tấm ảnh là của ba tôi may!
READ MORE - MÙA XUÂN CŨ – Thơ Trần Mai Ngân

Friday, January 3, 2025

Chùm ảnh HOA TRẠNG NGUYÊN - Chu Vương Miện

 





READ MORE - Chùm ảnh HOA TRẠNG NGUYÊN - Chu Vương Miện

NƯỚC TRÀN LY - Truyện ngắn - Hoàng Thị Bích Hà

 


NƯỚC TRÀN LY

 

    Tạ Đình Tời kết hôn với chị Nghiêm Thị Bình đã được hơn mười năm. Anh là một công chức. Chị làm nhân viên bưu điện thành phố. Anh chị có với nhau bốn đứa con ba gái, một trai, đủ nếp đủ tẻ. Anh chị đều hưởng lương nhà nước. Như vậy xem ra cũng là một gia đình căn bản, tài chính ổn định, học thức tương đương. Hai gia đình nội ngoại cân xứng. Chị phúc hậu, vẻ đẹp đầy đặn, mặn mà của phụ nữ đã chín chắn. Hằng ngày chị đi làm chăm chỉ. Về nhà lo chợ đò cơm nước, chăm sóc con cái. Các cháu xinh xắn, ngoan, chăm học. Anh chị có căn nhà rộng rãi xây kiểu ba gian trong khu vườn nhỏ đầy hoa trái. Giờ rảnh, chị trồng trọt, khu vườn lúc nào cũng xanh mướt với nhiều cây ăn quả và rau trái. Chị còn nuôi thêm đàn gà vịt để lấy trứng góp phần bổ sung vào nguồn thực phẩm cho gia đình.

    Anh là một người đàn ông (điều đó hẳn rồi) nhưng cái tính của anh giống đàn bà hơn! Mặc dù người anh không nữ tính mà đầy xương xẩu với khuôn mặt góc cạnh, má hóp. Do đã rụng bớt vài cái răng mà anh tiếc tiền không chịu trồng. Anh bảo: "Anh là người ít khi cười, chẳng ai thấy 'hàng tiền đạo'. Có lỡ cười khi ai nói gì hay thì bụm miệng lại là được, cần gì trồng cho tụi nha nó có cơ hội chặt chém!" Thân hình anh cao ráo nhưng ốm và khô nên trông anh lúc nào cũng lọt thỏm trong bộ áo quần công chức. Anh năm nay đã bước vào độ tuổi ngũ tuần. Chị thì kém anh 5 tuổi.

    Chị được phân công phụ trách một quầy bưu điện ngay khu chợ của xóm tôi, cạnh con lộ xe cộ đi lại tấp nập. Mỗi lần anh đi đâu đó ngang qua trước văn phòng làm việc của chị, tối về nhà thể nào anh cũng cật vấn:

    -Hôm nay, thấy bà còn mời một ông khách ăn hạt dưa, ra vẻ thân mật lắm nhỉ!

    Khi thì anh bảo:

    -Sáng nay lại còn nhăn răng ra cười với khách nữa!

    Cười gì vậy? Vui à? Hay là cười tình, ve vãn đàn ông.

    Chị bảo:

    -Anh buồn cười thật! Khách đến bưu điện giao dịch thì mình phải niềm nở. Hồi em vào ngành người ta dạy: 'Vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi' mà!

     Khách tới làm việc mà cái mặt bí xị thì chẳng khác nào đuổi khách. Còn tết, cơ quan có sẵn hạt dưa, mứt, khách hàng tới, mình vui vẻ mời người ta ăn chút có sao đâu!

    -Mà anh cũng nên cười lên cho vui vẻ. Ai cấm anh cười đâu nào!

    Thế nhưng anh vẫn vẻ mặt hằm hằm. Đi ra đá cái cái ghế, đi vô chằn cái ly nước trên bàn thật mạnh, 'quăng thúng đụng nia' chị giật hết cả mình.

    Vẫn thái độ 'mặt nặng mày nhẹ' nói:

    -Có chồng rồi là ra đường phải nghiêm túc, không được cười cợt với thằng nào nha! Cô nhớ lời tôi đó!

    Chị không nói gì nữa lẳng lặng làm việc mà nghe lòng mình cay đắng dâng lên khóe mắt rưng rức.

    Trong nhà, mỗi lần mua sắm gì anh cũng bảo chia hai mỗi người chịu một nửa. Tiền lương anh cất riêng. Ví như mua cái nồi cơm điện giá 400000đ thì chia người 200000 đồng.

    Có lần sắm một cái giường gỗ giá 5 triệu. Anh nói: “Cái này bà phải chịu 3 triệu, tui 2 triệu vì bà hay ở nhà, nằm nhiều hơn tôi!”

    Đó lý lẽ của anh là vậy và luôn vậy. Tất cả chị đều nín nhịn mặc dù cũng có khuyên nhủ ít nhiều nhưng xem ra không thấm vào đâu. Chị cay đắng, nuốt buồn vào trong, chịu đựng ngày này qua tháng khác để lo cho các con.

    Một hôm anh về nhà tuyên bố một câu xanh rờn:

    -Giờ tôi muốn ly thân! Vì tôi đã tìm được tình yêu đích thực của đời mình. Cô ấy trẻ hơn bà, hấp dẫn hơn, cuồng nhiệt hơn bà!

    Chị nghẹn lời để mặc nước mắt lả chả rơi!

    Tình mới của anh là một cô bé trẻ bằng tuổi con bé đầu của anh chị! Chị nhắm mắt đưa chân mặc anh muốn làm gì thì làm. Không còn lựa chọn nào hơn! Vì chị có đồng ý hay không thì anh cũng đã quyết rồi!

    Anh thỏa thuận chia chác tài sản với chị rồi khăn gói ra đi xây tổ uyên ương mới. Cũng là lúc cơ quan đuổi việc anh vì lý do vi phạm luật hôn nhân gia đình. Anh sống với cô vợ trẻ ở một căn phòng trọ ngoại ô thuộc huyện Cần Giờ. Cô vợ trẻ hơi bị tật ở chân, dáng đi chấm phẩy. Cô lớn lên từ trại tình thương. Không có gia đình bên ngoại nên anh mới dễ dàng tán tỉnh cô bé. Họ có với nhau một đứa con nhỏ đã hơn một tuổi. Từ đó ngày ngày anh lăn lộn kiếm sống để nuôi con.

    Bẵng đi mấy năm tôi không thấy chị ở quầy bưu điện nữa. Tình cờ gặp chị ở chợ hoa ngày tết. Chị kể là anh chị đã li dị. Anh có mái ấm riêng. Các con lớn nay đã lập gia đình. Chị giờ cũng thảnh thơi, có hội hưu trí hay đi cà phê với nhau. May mắn gặp được tri kỷ của đời mình. Anh Nguyễn Đình Yên sống độc thân. Vợ anh mất đã lâu, các con trưởng thành ra riêng. Nay anh chị sống vui vẻ bên nhau, thỉnh thoảng đi du lịch đây đó.

    Vậy là sau những va đập nhỏ to của cuộc sống hôn nhân chênh lệch cá tính. Và sau cùng là anh phụ rẫy chị như 'giọt nước tràn ly'. À không! Chậu nước hắt lên đổ tràn ly. Ly nước vốn đã chất chứa nhiều chịu đựng cũng đến lúc phải tràn dù không mong muốn đổ vỡ.

    Thôi vậy cũng mừng cho chị được giải thoát. Chị cũng đã làm tròn vai trò làm mẹ, các con trưởng thành, có gia đình riêng. Chị cũng đã tìm được niềm vui chặng cuối đường, tuổi xế chiều mong chị có cuộc sống yên bình, thoải mái, dễ chịu hơn!

    Sài Gòn ngày 18/10/2022

    Hoàng Thị Bích Hà

 

READ MORE - NƯỚC TRÀN LY - Truyện ngắn - Hoàng Thị Bích Hà

Wednesday, January 1, 2025

CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

  

Ngày buồn như đưa đám

Âm thanh chẳng thèm kêu

Phố thì đang đổ dốc

Phanh thắng tuột mất rồi...

               Lê Phước Sinh 

READ MORE - CUỐI NĂM – Thơ Lê Phước Sinh

BỐN MÙA LẶNG THINH – Thơ Tịnh Bình

 

 
 
BỐN MÙA LẶNG THINH
 
Mùa đông ngoảnh mặt đi
Tiếng thở dài của gió
Lao xao đám lá khô
Chim từ quy đếm giọng mình khắc khoải
 
Bên kia hoàng hôn
Chờ âm chuông độ lượng
Chán ngấy những buồn vui
Quấy rầy tâm thức ta câu chuyện phiếm không hồi kết
Lũ sẻ nâu không ngừng thao thao bất tuyệt về mùa xuân
 
Cứ giả vờ say giấc an nhiên
Loài sâu cuộn mình chờ thoát xác
Phía trước bình minh
Phía sau ngàn lời chim hót
Đám mây ham chơi quên mất lối về
Hỏi đường vị thiền sư già không nhớ mình bao nhiêu tuổi
 
Cứ khóc như đứa trẻ
Mùa xuân sẽ dỗ dành ta bằng ngụm nắng tươi non
Mặc bốn mùa lặng thinh mật ngữ
Đất trời có nói gì đâu...
 
Tịnh Bình

READ MORE - BỐN MÙA LẶNG THINH – Thơ Tịnh Bình