TRANG THUẦN TÚY VĂN HỌC NGHỆ THUẬT CỦA NGƯỜI QUẢNG TRỊ VÀ NGƯỜI YÊU MẾN QUẢNG TRỊ.
Chúc Mừng Năm Mới
Sunday, December 29, 2024
Thơ: NGUYÊN XƯA – Lê Minh Hiền
Nguyên Xưa
Lê Minh Hiền
... cảm hứng từ Diễm Xưa của Trịnh Công Sơn
Cổ em mấy ngấn môi gần
mưa chiều thèm nụ hôn ngoan khép sầu
hai hàng lá đổ sầu đâu
kể từ duyên nhạt nỗi đau thêm dài
không em ngày bước qua ngày
đêm rây bụi đỏ xuống đời lao xao
vàng rơi vắng dáng tiểu thơ
mộng mơ nhuốm bệnh lỡ mùa yêu thương
tình đi xăm những vết hằn
lên da thịt những vết nhăn tuổi đời
xót xa biển động mù khơi
biết em còn nhớ... pha phôi thề nguyền
trăm năm tháp cổ thu nguyên
em đi bỏ lại cội nguồn lên tôi
ngàn năm tháp cổ hoang hoài
nửa khuya sỏi đá gọi ai bạc đầu
(11:38 khuya)
*Tháng giêng ngon như một cặp môi gần; (Vội vàng, trong tập Thơ Thơ của Xuân Diệu 1938)
Stanton Apr. 2022 - Dec. 25th, 2024
Lê Minh Hiền
<hienlehuong@gmail.com>
Thursday, December 26, 2024
TA GIỜ QUÁ SỢ CHUYỆN XƯA - Thơ Đặng Xuân Xuyến
TA GIỜ QUÁ SỢ CHUYỆN XƯA
(với người trong giấc ngủ mơ)
.
Em vào giấc ngủ tìm ta
Quậy tung cả góc sân ga cuối chiều
Chả cần ngôn hạnh mỹ miều
Em vung vít đủ trăm điều khó nghe.
.
Ta ngồi gạn tiếng em đe
Chuyện xưa giờ trở thành vè thế ư
Ta lừa ta một chữ ừ
Cầm lòng chi để nát nhừ trái tim.
.
Ngày xưa em dụ ta tìm
Chữ yêu ủ giữa nổi chìm đa đoan
Để giờ hứng chịu hàm oan
Ta cười ta lạc giữa toan tính đời.
.
Ừ thì, nghỉ một cuộc chơi
Cớ chi em lại cạn lời với ta
Nụ cười em quẳng từ xa
Gom chi vài tiếng cười xòa giữa mưa...
.
Ta giờ quá sợ CHUYỆN XƯA
Chữ YÊU chữ HẬN đã thừa bỏ buông.
*.
Hà Nội, 06:21 ngày 25-12-2024
ĐẶNG XUÂN XUYẾN
Tuesday, December 24, 2024
THẾ KỶ, THÌ THÔI, KHUẤT CHIỀU, THƠ PHÁ CÁCH, TỘI NG, TRẬN GIÓ ĐÔNG PHONG - Thơ Chu Vương Miện
100 năm thế kỷ tiền
Có tiền cú vọ cũng lên tiên
Kéo dăm ba cặp thì thư thới
Kệ cha cái “ngã” mất hay còn?
Ngồi câu lấy lệ mồi cá đớp
Lơ mơ như khói toả thuốc lào?
Một trời một vực trụ giữa ao
Câu xuông chả được mụn cá nào
Bèo vươn trên nước hoa màu tím
Chú ếch ở không nhảy cái vèo?
THÌ THÔI
ruộng ai thì nấy be bờ
duyên ai nấy gặp đơị chờ uổng công
[ca dao]
quê người ở Bích la Đông
còn ta Thạch Hãn đứng trông mỏi mòn
thế rồi người đã bồng con
theo chồng về tận Phước Môn xứ đoài
con sông chẩy giữa bờ dài
bên nớ thì lở bên bồi thì đây
48 năm nhắc nhở hoài
tình chưa kịp ngỏ chia hai thành cầu
vẫn là nức đục chả sâu
lòng sông vẫn hẹp chắn cầu chả sang
thế là cách trở quan san
20 năm vẫn La Vang ngó về
xa nhau quê thói đất lề
thương em từ độ em về làm dâu
cả đời chả vướng chi nhau
thì thôi đợi đến kiếp sau em à ?
KHUẤT CHIỀU
mơi về gom lá tràn sân
đốt tan thành khói trầm luân mấy từng
rút tâm mấy đoạn vô chừng
vừa trang vô tự vừa tình hư vô
mơi về đốt lá mần thơ
bao nhiêu tâm huyết rải bờ cỏ khâu
rằng là mắc mớ chi nhau
nên chi tằm chết nong dâu úa vàng
người thời đến hẹn quên sang
người thì lơ đãng đò ngang thiếu đò
còn đâu chè đậu xôi vò
còn đâu cà pháo hẹn hò mắm tôm
kể như cứ đổ gió nồm
còn câu bần thán còn nôm Thuý Kiều
mơ chi mơ mãi chỉ nghèo
một ao bèo tấm còn đeo kiếp nhà
tình gần rồi kéo tình xa
được bao năm ngó ruộng cà trắng phau
đất lề quê thói mầu nâu
khói bay lửa ngún bóng mau khuất chiều
THƠ PHÁ CÁCH
con người sinh ra
sống ngắn hoặc dài ngày
rồi chết trẻ
chết già
thảo mộc sinh ra
từ hạt từ gốc
trái thiên hạ xơi
thân làm cột kèo nhà
cành làm củi đốt
xài từ a tới z
những con thú ra đời
thú rừng hay thú nuôi
được bồi dưỡng
thịt làm batê xúc xích
lạp xường b.b.q
và đóng hộp
trâu bò kéo cày bừa
kéo xe kéo mía
ngựa lừa kéo xe
voi kéo gỗ
không được chết
mà mang mổ thịt
ông 30
da dùng trải thảm
hoặc nhồi bông gòon
xương thì nấu thành cao
hổ cốt
chết lãng nhách
một đời cầy tơ mộc tồn
biến thành món ăn
dồi luộc dựa mận chả chìa
chết không kịp ngáp
chết mất xác
ôi có gì
mà là lạ đâu
nhân loại sinh ra
rôì uýnh nhau
để cùng thác
TỘI NG
Con ruồi con nhặng
Muốn bay muốn đậu tuỳ ý
Con sao con nhồng
Ăn uống ca hót
Tự do
Con cho con mèo con gà
Tha hồ
Tự tung tự tác
Con người trên các thứ này
Có đủ thứ mồm tai mắt
Không dùng làm gì ?
-
Hoa nở có ngày
Có mùa
Không phải lúc nào cũng có
Xuân đào
Thu cúc
Những mùa khác đa số ngủ
Và chết
Người cũng vậy
cõi tạm ở tạm
TRẬN GIÓ ĐÔNG PHONG
Thơ thất ngôn chuvươngmiện
1
trận gió đông phong cào vào mặt
khà khà năm mới khệ nệ sang
trong trái tim ta đầy rét mướt
mà cổ phong ba lại khăn choàng
hỡi chàng Thôi Hộ năm nào đó
năm nay đào nở chẳng quá giang
quân tử hiếu cầu giai nhân ngộ
đạp trên hoa rụng buôỉ xuân sang
2
mơí lú quay đi trăng đã tà
quê yêng xa quá xá là xa
đê Sải dậm thêm dăm bờ đá
lòng miềng hay lại ngỡ lòng ta ?
3
con sông văn vắn chớ chả dài
hai bên bờ cát nắng choai choai
mẹ vẫn chờ con nơi chợ Cạn
mà ngoài Ái Tử hát thương ai ?
4
em ở đó còn ta ở đây
hai nơi cùng chỉ lá phong dầy
lớp vàng lớp đỏ phơi trên cỏ
mà rặt một loài bông cỏ may
ta ở đây còn em ở đó
sầu đâu bốc mãi tận Giang Tây
tràng giang một giải chia lắm ngả
mà nước Tiêu Tương cạn thế này?
5
con chó theo chủ đến mãn đời
anh theo em một lúc rồi thôi
con chó còn có tình chủ tớ
mình lỡ lơ nhau lỡ mất rồi
6
cũng chả cầm chân chả cầm tay
chỉ nhìn chút chút lá đầy cây
mà sao lá đỏ chưa rơi nhỉ
giống tình mình lũ khỉ leo cây?
7
bên nam gà rừng gáy te te
bên đông vượn hú ở mé đèo
ta lỡ chờ em chưa mù mắt
mà sao chỉ có tiếng thông reo
thì ra tay vẫn còn buông thõng
em đã quay đi gió cái vèo ?
chuvươngmiện
Monday, December 23, 2024
TÌNH CA – Thơ Lê Kim Thượng
1.
Bây giờ… anh hát về em
Giọng tình tưoi trẻ, êm đềm ngân nga…
Em sang mặc áo hoa cà
Lung linh đường nắng như hoa Cát Tường
Tháng giêng hoa Mận trắng vườn
Hoa Xoan tím ngắt, trải đường em đi
Lời yêu em nói thầm thì
Cánh môi ngon ngọt, dậy thì đong đưa
Cái ngày thơ mộng… “Ngày Xưa”…
Dịu dàng lời nói cho thừa ngất ngây
Em còn hát để anh say
Câu ca, chén rượu, vòng tay ấm nồng
Dưới tàn Phượng Vĩ sắc hồng
Lời yêu thủ thỉ, tình nồng miên man
Bên nhau ngắm ánh trăng vàng
Lời em tha thiết nhẹ nhàng mênh mông
Bên nhau lòng hứa với lòng
Sắt son chung thủy tình hồng không xa
Ước gì mình được với ta
Cau trầu quyện thắm, thiết tha mặn nồng…
2.
Người đi sông rẽ hai dòng
Người về giấu nỗi buồn đông tình sầu
Cuộc tình chưa kịp trầu cau
Chưa người mối lái, cô dâu mất rồi
Yêu em, yêu đến trọn đời
Tình xa, tình lỡ, rã rời khôn nguôi
Em thề mãi mãi yêu tôi
Lời xưa giờ đã thành lời đắng cay…
Chiều nay rượu uống mù say
Nhớ em, nhớ mãi, rứt ray thuở nào
Cuộc tình biết mấy hư hao
Giàn hoa sân trước còn xao xác lòng
Đò chiều chẳng cập bến sông
Để anh đứng mãi ngóng trông vô hồn
Cuối ngày chiều tím hoàng hôn
Anh con khắc khoải bồn chồn nhớ em
Rượu tình rót chén nửa đêm
Tiếng ca đồng vọng son mềm, ướt mem…
Bây giờ… anh hát về em
Tiếng yêu xưa cũ, êm đềm về đây…
Nha Trang, tháng 12. 2024
Lê Kim Thượng
TU LÀ ĐẠO, TRÂU BÒ - Thơ Chu Vương Miện
TU LÀ ĐẠO
Đạo là đường
Có mòn
Có đại lộ
Có tiểu lộ
Có đường đê
Đường làng
Có đường khe
đường suối
Có đường sông
Đường nào cũng khởi đầu
Và kết thúc
-
Có người sinh ra
Có người chết đi
Sống chết
Cũng tuỳ duyên
Tuỳ nghiệp
Cũng là cái quả
Cũng từ cái nhân
Cũng tử cái áo
Cũng từ cái quần
Không hết kiếp này
kiếp sau trả bù
khi nào hết
diệt
TRÂU BÒ
Kéo cày
kéo bừa
Kéo xe
Nhai rơm rạ & cỏ
Cả đời
Bất kể ngày mưa hay nắng
Hạ hay đông
Kệ nước lớn nước ròng
Chỉ biết cúi đầu
Phục vụ phục tòng
Dưới quyền thằng chăn.
-
Ngoài lề đường
Nơi parking
Một khất sĩ người Miên
Ôm bình bát áo vàng
Chỉ nhận tiền mặt
Không nhận bạc cắc
Bên cạnh cửa chợ
Một sư bà áo lam
Đặt một cái bàn
Trên có thùng phước sương
Quyên góp tiền bố thí
Về xây am nơi Thất Sơn 7 núi
Bên hành lang một sư ông
Tay lần tràng hạt
Mời thiện nam tín nữ
Cúng dường
Chu Vương Miện
CẢM XÚC ÙA VỀ NHÂN MÙA GIÁNG SINH - Hoàng Thị Bích Hà
CẢM XÚC ÙA VỀ NHÂN MÙA
GIÁNG SINH
Tôi là người ngoại đạo,
nhưng bạn bè thân hữu từng kết giao là giáo dân rất nhiều. Họ là những con dân
của Chúa. Hôm nay, Giáng Sinh cận kề, nghĩ về các thân hữu.
Trong không khí rộn
ràng mừng Noel, Christmas là lễ hội kỷ niệm sự ra đời của Chúa Giê-su. -lễ hội
lớn trong năm của Thiên Chúa Giáo. Ngay từ đầu tháng 12 những nơi có giáo dân
sinh sống và sinh hoạt đều đã trang hoàng thật đẹp. Ca đoàn tập luyện chuẩn bị các
chương trình văn nghệ hoặc những hoạt động chào mừng. Lễ Giáng Sinh không những
là dịp lễ tôn giáo mà còn là văn hóa của khá đông người trên thế giới. Bất kể
người có đạo hay ngoại đạo. Với niềm vui mừng đó, tấm lòng người ta dường như
rộng mở hơn, nghĩ về nhau, tặng những món quà trao gửi yêu thương cho nhau.
Đêm 24 ngày 25 tháng 12
hằng năm, Trong không khí rộn ràng của lễ Giáng Sinh. Tôi cùng bạn bè đi nhà
thờ xem lễ, xem ca nhạc ở Dòng Chúa Cứu Thế (Huế) và nhà thờ Phú Cam, lần đầu
tiên vào năm 1983 theo lời mời của người bạn. Lúc này một đàn anh của thế hệ
chúng tôi là giáo dân. Anh làm trong nhà thờ,phụ giúp các công việc liên quan
đến các ngày lễ trọng đai. Sau này, ảnh dặn đến lễ cứ tự nhiên vào xem, nhà thờ
luôn chào đón!
Sau này tôi đi dạy, tôi
cũng được chị đồng nghiệp giáo dân rất quý mến. Mỗi lần trên nhà dòng “Con đức
Mẹ vô nhiễm” ở Kim Long có lễ lược gì, chị Vinh (đồng nghiệp của tôi, nhưng
bằng tuổi mẹ tôi. Lúc nhỏ chị từng tu ở nơi này, sau ra học sư phạm và đi dạy)
cũng dắt theo tôi vào nhà thờ dự lễ, sau đó tham quan các nơi dạy nghề và sản
xuất hàng thủ công mỹ nghệ rất khéo tay. Trên dòng “Con Đức Mẹ Vô Nhiễm”, các
Xơ (Soeur) rất giỏi. Có người đã học xong ĐH Y Khoa, có người đã tốt nghiệp Sư
phạm. Họ đan lát thêu thùa, làm hoa giấy,…tạo ra các sản phẩm rất đẹp. Nhà dòng
cung cấp sản phẩm cho khách hàng, đem lại nguồn thu nhập để các xơ sinh sống và
làm từ thiện. Khám bệnh và cấp thuốc miễn phí cho người nghèo, người già, trẻ
em có hoàn cảnh khó khăn ,…Ở Kim Long còn có cả phòng khám miễn phí của các xơ
hoạt động vào hai ngày cuối tuần. Đây là địa chỉ quen thuộc cho những người dân
có thu nhập thấp. Phòng khám hoạt động đã mấy chục năm. Lâu ngày tôi chưa có
dịp trở lại nơi này để thăm các xơ. Nhưng khi nghĩ về Dòng Con Đức mẹ vô nhiễm tôi
lại nhớ đến chị Vinh, Xơ Terexa. Lúc đó tôi ngoài hai mươi tuổi, chị Vinh ngoài
ngũ tuần, Xơ Terexa đã ngoài thất thập, nhưng cách xưng hô gần gũi, thân mật. Lúc
nào chị Vinh, hay các xơ cũng xưng chị,
gọi em, dù xơ đáng tuổi mẹ, bà của mình. Xơ biết tôi thích đọc sách nên lúc nào
lên, xơ cũng đưa cho tôi vài cuốn về đọc, đọc xong lại lên đổi các quyển mới.
Sau này, chị Vinh nghỉ
hưu, tôi cũng cuốn vào công việc và gia đình con cái rồi trôi dạt vào Nam. Điện
thoại chưa phổ biến như bây giờ. Nhưng mỗi dịp Giáng Sinh về tôi lại nhớ đến
những người bạn lớn Thiên chúa giáo của tôi. Trong đó có chị Vinh, Xơ Terexa và
các nữ tu ở dòng “ Con Đức Mẹ Vô Nhiễm” ở Kim Long, TP Huế. Họ rất tốt, trí tuệ
và lịch lãm.
Vừa rồi có một anh cựu học sinh Quốc học do hoàn cảnh riêng đơn chiếc nên khi từ giã cõi đời cũng được anh bạn cùng lớp (Tr . V. P trưởng ban liên lạc lớp, khóa 1969-1976Quốc học Huế) ở Dòng Chúa Cứu thế và nhóm từ thiện của em trai anh ấy đưa anh ấy về bằng chuyến xe o đồng và tặng áo quan cùng sự chung tay của bạn bè trong khối, lớp đã lo hậu sự cho người bạn mồ yên mả đẹp.
Trong gia đình, năm trước, chúng tôi về Vũng Tàu dự đám tang của dì tôi. Dì lấy chồng Công Giáo. Gia đình buồn vì mất người thân nhưng lại được an ủi để vơi đi phần nào mất mát đó. Tôi được chứng kiến đám tang của dì do bên nhà thờ lo tất tần tạt các nghi lễ quan trọng. Các hoạt động diễn ra trọng đại bài bản và văn minh. Nhà thờ có sẵn một ban tang lễ hoàn toàn miễn phí cho giáo dân. Họ làm việc rất trách nhiệm như chính việc của gia đình mình và hoàn toàn không đòi hỏi một khoản phí nào. Đây cũng là điều hỗ trợ tang chế hết sức nhân ái, có tính cộng đồng cao. Thiết nghĩ mỗi khi gia đình ai đó có hữu sự, đều được quan tâm chu đáo như vậy nỗi đau cũng vơi đi ít nhiều, được chung vai góp sức, tang quyến an tâm phó thác cho cộng đoàn.
Rồi còn rất nhiều nữa,
những người bạn Thiên chúa giáo mà tôi may mắn được gặp họ đôi lần hay đồng
hành một đoạn đường trong hành trình cuộc đời. Có khi chỉ một lần gặp gỡ hoặc
có dịp giao lưu trong công việc hay cuộc sống đều để lại những ấn tượng tốt
đẹp, không thể nào quên!
Mỗi dịp Giáng Sinh về
lòng tôi (dẫu rằng người ngoại đạo) cũng cảm xúc dâng tràn, hòa vào niềm vui
chung của Thánh lễ mừng Chúa chào đời, mừng những đóng góp “Tốt đời đẹp đạo”của
hàng tỷ người con dân Thiên Chúa góp phần dựng xây cuộc sống và hướng đến Chân
Thiện Mỹ và văn minh nhân loại.
Xin chúc tất cả mọi
người một mùa Giáng sinh an lành, vui vẻ!
Saigon, ngày 23/2024
Hoàng Thị Bích Hà
<habich1963@gmail.com>
(Hình: Thiệp mừng do
chủ biên sách Nhịp Điệu Việt tặng tác giả nhân dịp Giáng sinh 2024)
TỰ TÌNH LỜI QUÊ, TRÊN CÁNH ĐỒNG CHIỀU – Thơ Tịnh Bình
TỰ TÌNH LỜI QUÊ
Bần thần ngọn gió sang thăm
Gợi bao hồi ức xa xăm thuở nào
Quê hương cắt rốn chôn nhau
Bờ ao rau muống trăng sao quê nhà
Khói lam từng đợt xa xa
Nơi phương ấy... mái nhà ta có còn ?
Thềm rêu nhạc dế nỉ non
Thành giếng cũ mảnh trăng con ướt nhòe
Lối mòn râm mát bờ tre
Thân thương quang gánh mẹ về sớm hôm
Mồ hôi nên bát cơm thơm
Đồng sâu chẳng quản rạ rơm nên tình
Đò chiều gác mái im thinh
Vỗ về cánh gió tự tình lời quê
Dẫu là muôn dặm bùa mê
Quê hương vẫn chốn trở về trong tim...
TRÊN CÁNH ĐỒNG CHIỀU
Chiều nhốt gió cho lòng im vắng
Vờ chạy trốn khỏi khoảng trời ấu thơ
Chú diều giấy bơ vơ tìm bàn tay lũ trẻ
Ngỡ như tiếng nấc
Của cánh diều lạc mất giữa bao la
Theo mùa gió thiên di
Ngọn khói rướn mình bay cao mãi
Tôi làm sao quên khuôn mặt cánh đồng
Khắc khổ
Già nua
Đừng trách quê nghèo chẳng thể bao dung
Ta thương người sớm hôm tần tảo
Củ khoai mót guộc gầy
Niềm vui bầy kiến nhỏ
Chùm cỏ gà hò reo đánh trận
Kẻ thắng người thua
Biền biệt phương trời
Khô khát mây hờn ngày gió nắng đi xa
Liềm trăng non vỗ về cánh diều im tiếng nấc
Bước chân trở về buổi hoàng hôn tịch mịch
Xa trên cánh đồng chiều
Lặng ngắm khói quê hương...
Tịnh Bình
*
Họ tên : Nguyễn Thị Bình (Tịnh Bình)
Địa Chỉ : 20AB Khu Phố 1 nội ô A,Thị Trấn Gò Dầu, huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh.
Điện thoại : 0949 259 668
Số CCCD : 072181008006
Số Tài Khoản :
NƯỚC ĐÃ XA NGUỒN – Thơ Lê Văn Trung
(Xin gửi tặng những bạn bè
Lần lửa mãi mà không về thăm được
Đã lâu rồi, lâu quá phải không em?
Bao khốn khó, bao mảnh đời xuôi ngược
Cứ hẹn dần hẹn mãi, cũng đành quên
Đêm xa xứ nhớ vầng trăng Giao Thủy
Nhớ hàm răng ứa ngọt trái bòn bon
Tóc ai bay mát rượi sóng Thu Bồn
Đôi mắt ấy xanh màu dâu ngọc biếc
Bàn tay ấy níu chân trời xa tắp
Chưa hẹn hò mà thuyền cứ chao nghiêng
Đêm tháng bảy trăng neo bờ Đại Lộc
Lòng Thu chưa về kịp bến Duy Xuyên
Đôi môi ấy thắm màu hoa gạo đỏ
Nắng như vàng tơ óng Mã Châu ơi
Tiếng ai hát bay qua lòng Phiếm Ái
Lời trăm năm chưa kịp gửi cho người
Trăng vạn cổ treo buồn trên đỉnh tháp
Người xa quê, tình Chiêm nữ mang mang
Cuộc hưng phế mù trong lòng bụi cát
Mỹ Sơn ơi xa mất dặm Đồ Bàn
Đồi mua tím mấy mùa bông tím thẫm
Người qua cầu, cởi áo, gió bay xa
Tình gửi lại, không tình ai níu giữ
Quán bên đường ngồi uống một mình ta
Lần lữa mãi thôi cũng đành lỗi hẹn
Ôi trăm năm nước cứ mãi xa nguồn
Đời như nhánh lục bình trôi ra biển
Giữa muôn trùng, hun hút bóng quê hương.
Lê Văn Trung
(Trích thi phẩm Cát Bụi Phận Người xuất bản năm 2006)
Sunday, December 22, 2024
BÀI THƠ GÕ TRÊN VI TÍNH – Thơ Lê Phước Sinh
BÀI THƠ GÕ TRÊN VI TÍNH
Rời rạc chữ như những tờ lịch nghì canh,mùa xuân chưa nứt, sương còn đọng lệ.Em quay mặt nhìn vềkhoảng không trống rỗng,giữ chút niềm tin hoang đãng mơ hồ.Quả lắc theo nhịp thời gianđổ ngả về phía trước.Lê Phước Sinh





.jpg)





